Khi tỉnh lại, tôi nhìn quanh.
Một màn đen.
Tĩnh lặng.
Và - nó đó - sự đau đớn.
Tôi buộc mình phải tiến tới trước trong bóng tối, dùng tay nắm chặt mọi thứ phía trước tôi một cách mù quáng. Tôi sờ thấy đá vỡ, sự ẩm ướt bởi chính máu mình trong lòng bàn tay, và không khí tràn ngập khói khét lẹt phả vào đôi mắt vẫn chưa thấy được gì của tôi.
Âm thanh trở lại nhanh hơn tầm nhìn. Nó ù ù trong tai tôi, nghe đối lập hoàn toàn với thứ âm thanh thôi miên, giàu cảm xúc từ bài hát của Devektra. Cứ như là một tiếng động muốn vỡ tai.
Trong đau đớn, tôi ôm chặt lấy đầu mình để ngăn âm thanh đó nhưng cơn đau thì vẫn cứ leo thang.
Câu lạc bộ đã bị bỏ bom.
Rồi nhiều âm thanh hơn nữa xuất hiện như những tiếng vo vo.
Rên rỉ. La hét. Khóc lóc.
Tôi quay đầu sang các phía, cố gắng tìm nguồn phát ra ánh sáng, bất cứ thứ gì có thể giúp tôi tìm hiểu xem việc gì vừa xảy ra.
Đó là lúc tôi nhìn thấy ngọn lửa bốc lên ở lối vào, mới nhỏ thôi nhưng đang lan ra nhanh chóng.
Cho tới khi cố đứng dậy tôi mới nhận ra mình đang ở trên sàn nhà tầng trệt của câu lạc bộ chứ không phải là trên ban công. Tôi xoay người nhìn quanh và thấy cả khu ban công đã bị đánh bật xuống, vỡ vụn như một cái đĩa trên sàn câu lạc bộ.
Không, tôi nghĩ. Không.
Không chỉ ở trên sàn câu lạc bộ. Cả trên chỗ ngồi của các nhạc công. Họ đều chết cả rồi.
Khu sân khấu thì vẫn còn nguyên do nửa còn lại của sàn nhảy không bị chôn vùi bởi đống đổ vỡ của ban công. Nhưng những người ở đó cũng chẳng thoát. Lực ép của vụ nổ, kết hợp với các mảnh vụn từ mái nhà vỡ ra đã giết phần lớn những khán giả không bị đè bẹp trước. Xác người ngổn ngang trên sàn nhà, trong khi những người còn sống máu me và choáng váng đang cố gắng đứng dậy từ biển xác người kia.
Chân tôi bị mắc kẹt, ép giữa hai tảng đá vỡ. Tôi sợ rằng nó đã bị gãy, hoặc tệ hơn nữa. Nhưng tôi cần phải đứng dậy.
Devektra, tôi nghĩ. Tôi cần phải biết là cô ấy vẫn ổn.
Tôi gồng người cố đẩy đám đất đá ra nhưng nó không nhúc nhích. Tôi nhìn quanh tìm kiếm một thứ gì đó có thể giúp tôi thoát ra.
Đó là khi tôi thấy anh chàng mà tôi vừa nói chuyện lúc trước, người mà không thích Deloon vào thời điểm này trong năm. Anh ta nằm thẳng cẳng trên sàn nhà, cái ban công vỡ vụn nằm dưới anh ta. Đôi mắt anh ta mở trừng trừng, cơ thể anh ta vẫn còn nguyên vẹn một cách kì lạ ngoại trừ hàm răng của anh ta, thứ đã bị biến mất hoàn toàn bởi một mảnh vụn.
Tôi quay người đi khỏi hình ảnh rùng rợn đó, và cảm thấy có một bàn tay chạm lên vai. Mirkl đứng trước mặt tôi, khuôn mặt vẫn còn bàng hoàng và bám đầy bụi nhưng có vẻ là không bị ảnh hưởng từ vụ nổ.
"Giúp chứ?" anh ta nói.
Trong sự bàng hoàng tôi cứ như hóa đá, không thể đoán được là anh ta cần giúp hay đang đề nghị nó.
Mirkl không đợi tôi trả lời. Anh ta ngồi xuống cạnh tôi và nhìn quanh, xác định hòn đá nào cần nâng lên để có thể giải thoát tôi. Cánh tay mảnh khảnh của anh ta trông yếu ớt, nhưng khi chúng cầm vào đống đất đá đang đè lên chân tôi, anh ta lật chúng lên như nó chẳng là gì cả.
Tôi nhìn xuống đầu gối mình. Nó chảy máu và bầm tím nhưng không bị gãy. Tôi sẽ ổn thôi.
Không hiểu tôi lấy sức mạnh đó ở đâu, tôi đứng lên, đầu tiên là trên cái chân lành lặn của tôi và rồi run rẩy trên chân còn lại, lảo đảo trên mặt đất nhấp nhô dưới chân tôi. Tôi quay sang cám ơn Mirkl. Anh ta đã biến mất trong đám đông khóc lóc, kêu gào và bàng hoàng trong im lặng còn sống sót.
Tôi nhìn về phía lối ra. Chẳng còn lối vào nào nữa. Cánh cửa và toàn bộ bức tường mặt tiền của câu lạc bộ đã chẳng còn gì ngoại trừ một đám lửa đang bốc cháy phừng phừng. Trán tôi ướt đẫm mồ hôi.
Lối thoát hiểm. Đó là lối thoát duy nhất. Hoặc đã từng là vậy. Lối thoát hiểm chỉ có thể vào được từ ban công.
Tôi thấy mọi hi vọng của tôi đều như bốc hơi hết..
Rồi tôi thấy vài người sống sót tụ tập lại cạnh chân tường phía dưới lối thoát. Mặc dù ban công đã bị sập, vài thanh chống, vài phần sàn nhà cũng như vài thanh dầm vẫn còn bám lại cạnh lối thoát. Thế là đủ. Vừa vặn. Những người còn sống nhanh chóng trèo lên, nắm lấy bất cứ thé gì có thể và cố leo ra khỏi cái câu lạc bộ đang bốc cháy này.
Tôi cảm thấy một cảm giác giằng xé. Tôi biết là tôi cần phải chạy đi để cứu chính mình, nhưng tôi không thể làm thế. Tôi muốn đi tìm Devektra.
Tôi vẫn còn đang do dự khi tôi thấy cái quần đỏ chóe của cô ấy trượt trên tường và thoát ra. Sau mọi chuyện, cô ấy chẳng cần nghĩ nhiều trước khi nắm lấy cơ hội đầu tiên để thoát thân. Liệu cô ấy có từng có ý nghĩ đi tìm tôi?
Giờ chẳng còn gì níu kéo tôi ở đây nữa. Tôi chạy về phía đám đông dưới chân tường. Tôi cố gắng không nhìn lại phía sau về phía cái câu lạc bộ mù khói, máu và bị phá nát này. Không quay đầu.
Nhưng tôi vẫn nhìn lại và mắt tôi nhìn thấy ngay anh ta.
Đó là Paxton. Anh ta còn sống nhưng chỉ ngồi đó trong tuyệt vọng, người rung lên.
Tôi biết mình đang hành xử ngu ngốc, nhưng tôi không quan tâm: không nghĩ nhiều, tôi bỏ vị trí ở phía sau hàng người và chạy tới giúp anh ta. Khi tôi lại gần, tôi hiểu tại sao anh ta đã bỏ cuộc. Dưới chân anh ta, bị đè bẹp bởi những khối đất đá là Teev.
Tôi nắm lấy tay anh ta và cố gắng đẩy anh ta tới lối thoát nhưng anh ta không nhúc nhích.
Anh ta nhìn tôi. "Cô ấy bị mắc kẹt", anh ta nói. "Teev đó. Chúng ta phải cứu cô ấy ra".
Tôi không cần nhìn xuống cũng biết Teev đã chết. Paxton thì không thể chấp nhận được điều đó.
"Em rất tiếc", tôi nói. "Nhưng không còn thời gian nữa. Chúng ta phải đi ngay".
Từ từ, anh ta bắt đầu rời khỏi xác người con gái mà tôi từng có chút rung động, người con gái mà anh ta đã yêu. Tôi đẩy anh ta tiến về phía đống đổ nát của ban công, cố gắng không hình dung những xác người Loric méo mó và đầy máu me phía dưới đống đổ nát.
Chúng tôi là hai người cuối cùng tới bức tường. Khi tôi đẩy Paxton lên tới lối thoát, tôi thấy vòng tay của Daxin lộ ra ở đống đổ nát cách đó vài mét. Tôi hẳn đã đánh rơi nó khi trần nhà sụp xuống và ban công đổ sập. Đám khói thì dày đặc, và lửa thì sắp liếm tới đây nhưng tôi vẫn liều một cú cuối.
Tôi nhào tới chỗ nó.
Tôi đeo nó lại vào cổ tay, nhảy lên bức tường và trèo ra màn đêm bên ngoài.
Trên đường, một người phụ nữ tả tơi đầy máu lẽo đẽo đi theo những người sống sót. "Devektra cố giết chúng ta!" bà ta hét lên. "Devektra đã làm thế!"
Bà ta hẳn là đã bị loạn trí, và phần lớn những người quanh bà ta thì quá sốc để mà quan tâm tới việc đó. Nhưng vài người có vẻ như đang gật đầu đồng ý.
Cơn sốc giờ mới đến với tôi. Có gì đó về sự tĩnh lặng - sự bình thường - của đường phố phía bên ngoài câu lạc bộ đã khiến tôi thật sự hiểu sự kinh khủng của nơi mà tôi vừa thoát ra.
Cái vòng tay lại rung lên lần nữa. BÁO ĐỘNG BÁO ĐỘNG BÁO ĐỘNG.
Devektra thì không thấy ở quanh đây. Cô ấy đã chẳng lưỡng lự gì hay dừng lại để giúp bất cứ ai. Cô ấy đã tìm cách thoát khỏi đây rồi.
Dù vậy, kệ những lời gào thét của người phụ nữ kia hay những lời thì thầm nhỏ bé của đám đông, tôi biết Devektra không hề tạo ra vụ nổ đó. Cô ấy đã cố cảnh báo tôi về việc đó, gần như thế. Theo cách của riêng cô ấy, cô ấy đã cố cảnh báo toàn bộ chúng tôi. Với bài hát đó. Cô ấy chỉ không biết là mình đang làm thế, tôi nghĩ vậy.
Nó không phải là do cô ấy. Họ đã luôn đúng từ trước, tôi nghĩ.
Mọi thứ mà tôi đã được học ở LDA. Về mạng lưới. Về Lời tiên tri. Nghĩa vụ cao cả của chúng tôi khi bảo vệ hành tinh hoàn hảo này. Mọi thứ hóa ra đều là thật. Sau cùng thì cũng có một thế lực nào đó muốn và có thể đánh chiếm hoàn toàn hành tinh của chúng tôi. Đây chỉ là đòn đánh đầu tiên thôi.
Một phương tiện Munis đỗ cạnh một chiếc khác bên ngoài câu lạc bộ và người tài xế đang chạy tới giúp những người bị thương. Tôi trèo lên mặt bên chiếc xe tải để có một góc nhìn tốt hơn về thành phố.
Nó đúng như những gì tôi đã nghĩ.
Mọi nơi tôi nhìn đều thấy một khung cảnh bị hủy hoại. Phía bắc Arena. Trường học cũ của tôi. Chúng đều đang bốc cháy.
Tôi quay người lại. Không hề có chút khói nào, nhưng tòa Spires of Elkin, tòa nhà lớn nhất trên Lorien, nơi là nhà ở của ba phần dân cư của thành phố cũng đã biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống nhói lòng ở phía chân trời. Với việc không còn gì cản tầm mắt, tôi nhìn về phía cột sáng màu tím nhấp nháy một cách đáng sợ ở đường chân trời.
Đó chẳng phải là một "Herald" nào cả.
Mọi thứ như ùa về, tôi đã hiểu mọi thứ. Nếu như tôi không luôn nghĩ là mọi người ở LDA đều là những gã ngốc tự quan trọng hóa mọi thứ, tôi có lẽ đã có thể thấy nó sớm hơn. Giờ thì đã quá rõ ràng: cột sáng kia là nguyên nhân cho việc mạng lưới bị hỏng. Bất cứ kẻ nào vừa mới tấn công chúng tôi hẳn phải biết điểm yếu của mạng lưới và tạo ra cột sáng đó để phá hoại hình thức phòng thủ duy nhất của chúng tôi. Nó đã phá hoại hệ thống phòng thủ của chúng tôi toàn bộ thời gian rồi.
Tôi ôm lấy đầu mình, tim tôi đập loạn nhịp trong lồng ngực. Những kẻ tấn công đã bắn tên lửa qua những lỗ hổng trên mạng lưới, nhắm vào những công trình có mật độ dân số cao như quán Chimæra và những nơi kia. Tôi mới chỉ thay thế các dây của khu vực này vài ngày trước, nhưng những mốc phòng vệ thì đều phụ thuộc lẫn nhau và tôi biết chúng đều bị hỏng trên toàn thành phố. Chúng tôi chẳng có gì để phòng thủ cả.
Đây là một đêm quang đãng nhất mà tôi thấy dạo gần đây. Chẳng hề có chút mây mù nào. Chỉ có khói, lửa và ánh sáng tuyệt đẹp của Quartermoon.
Tôi không thể chịu được nữa. Tôi nhảy xuống khỏi chiếc xe Munis kia và chạy tới chỗ Quả trứng, và tôi thấy nó vẫn đậu ở y nguyên chỗ mà tôi đã để nó lại. Thật tuyệt vời hơn là nó vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi phải trở lại học viện - hoặc là phần còn lại của nó. Tôi phải giải thích giả thuyết của mình cho bất cứ ai chịu lắng nghe. Chắc chắn là hội đồng và các giảng viên của học viện đã biết về các cuộc tấn công trong thành phố, và Daxin có lẽ đã tỉnh, tự hỏi chiếc vòng tay của mình đang ở đâu.
Khi tôi mở cửa Quả trứng, tôi nghe thấy một giọng nói.
"Sandor".
Tôi quay lại. Devektra và Mirkl đứng trong bóng tối. Tôi chưa bao giờ trông thấy Devektra thất thần thế bao giờ, không như thế ngay cả khi hồi hộp trước buổi diễn. Mọi cảm giác tức giận hay thấy bị lừa dối tôi thấy với cô ấy vài phút trước đều biến mất ngay khi chúng tôi ôm chầm lấy nhau.
Sau một thoáng cô ấy đẩy tôi ra và lắc đầu buồn bã.
"Tôi chỉ đến để chào tạm biệt. Tôi biết chúng ta sẽ chẳng gặp lại được nhau nữa. Dù cái này là gì đi nữa, Sandor, nó rất tệ. Nó là thứ mà họ cảnh báo với chúng ta. Tôi sẽ đi tìm vài người bạn Garde của mình và chúng tôi sẽ làm bất cứ gì có thể để ngăn chặn nó".
Mirkl vẫn đứng đó nhưng chỉ nhìn thẳng về phía trước với ánh nhìn mệt mỏi. Mọi ý chí chiến đấu của anh ta giờ có vẻ đều đã biến mất.
"Để tớ đi với cậu", tôi nói. "Tớ có thể giúp".
Devektra lắc đầu. "Không. Chúng tôi làm thế một mình". Cô ấy nhìn về phía cái vòng trên cổ tay tôi. "Có những người cần cậu hơn là tôi bây giờ".
Cô ấy nói đúng, nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng. Vẫn chưa. Nước mắt chảy dài xuống gò má tôi. Tôi cố kìm chúng lại. Giờ không phải lúc để khóc.
"Tại sao cậu bỏ mặc tớ lại ở đó?" Tôi đã biết câu trả lời. Nó chẳng quan trọng. Tôi vẫn phải hỏi.
Devektra đặt một ngón tay lên môi tôi như thể muốn nói hãy nghe cho kĩ này.
"Tôi rời đi vì tôi sợ hãi, Sandor à", cô ấy nói. Ít nhất thì đó là tôi nghĩ cô ấy đã nói thế. "Chúng ta sẽ chẳng bao giờ là hoàn hảo cả. Nhưng vẫn chưa quá muộn cho chúng ta. Chúng ta vẫn có thể trở nên tốt hơn".