Sẽ thật tốt nếu tôi có thể nói tuần đầu tiên của tôi ở đây trôi qua trong chớp mắt. Thực ra thì, nó kéo dài lê thê còn hơn cả tôi tưởng tượng.
Hóa ra thì Rapp vẫn còn đang học những thứ ở lớp mà tôi đã tự dạy chính mình từ lâu rồi, vậy nên tôi không thể trông chờ vào việc bài tập ở trường làm tôi hứng thú. Rõ là, tôi có thể nói với Giáo sư Orkun tôi đã biết toàn bộ những thứ này rồi, nhưng tôi không nói gì cả. Thay vào đó, tôi cứ cúi gằm mặt trong cái lớp học ba người này, gật gù trong lúc bài học diễn ra và cố gắng ra vẻ tất cả đều là thông tin mới với tôi.
Tôi biết mình đang hành xử ngu ngốc. Nếu tôi phải ở đây, tôi nên cố gắng học gì đó. Nhưng, theo một cách kì cục nào đó, nó cảm giác như thể sẽ để họ thắng. Nếu tôi bỏ phí thời gian của mình, tôi vẫn có chút lợi nào đó, phải không nào?
Mọi thứ cũng chả thú vị hơn là bao ở nhà ăn như khi ở trong lớp. Tôi gần như tránh xa tất cả những người khác và tất cả những học viên khác cũng vậy. Đối với những Cêpan hướng dẫn đã được chỉ định Garde của chính họ, thường thì khá là khó thấy họ ở quanh trường, và những người đến ăn ở nhà ăn thì thường bận túi bụi với những đứa nhóc Garde của họ lao tới ngồi chung với những kĩ thuật viên thực tập như tôi và Rapp.
Những người duy nhất ở học viện làm tôi thích thú đều là những đứa nhóc Garde, những đứa trẻ vừa mới có năng lực và cho ngôi trường này chút gì đó sức sống. Trên Lorien, những đứa trẻ Garde được nuôi nấng bởi ông bà chúng cho tới năm chúng mười một tuổi, khi đó chúng sẽ được gửi đi tới những nơi như LDA để được huấn luyện với Cêpan hướng dẫn đã được chỉ định. Cũng có những học viện khác cho chúng trên khắp Lorien này, nhưng LDA được coi là một trong những nơi tốt nhất - những Garde được gửi tới đây đều là những đứa được kì vọng sẽ có vài năng lực khủng khiếp được hình thành.
Vài đứa nhóc chạy đuổi nhau trong các sảnh của LDA đều mới bắt đầu hình thành những năng lực được ban cho chúng, trong khi vài đứa khác thì đã có Biệt năng thứ hai và ba, nhưng hầu hết bọn chúng đều hồ hởi, nạp đầy sự phấn khích của việc có năng lực, đó là chưa kể tới việc sống xa nhà lần đầu tiên trong đời. Chúng có cả tương lai trước mắt chờ đợi phía trước.
Có thể coi như việc thú vị duy nhất xảy ra trong cả tuần đầu tiên của tôi là khi một trong những đứa Garde trẻ tuổi nhất, một đứa nhóc tóc sẫm màu, dáng nhìn nghịch ngợm tên Samil gần như đã phá hủy cả ngôi trường. Việc đó thực ra cũng khá vui - tôi đoán là Samil đã khoe mẽ Biệt năng điều khiển lửa của nó với vài đứa nhóc lớn tuổi hơn trong một lớp học trống khi mọi thứ bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát. Nhanh lắm, ngọn lửa đã bùng lên dữ dội. Các sảnh lớn ngập ngụa khói khi còi báo hiệu kêu vang, các Cêpan chạy đua trong việc sơ tán các học sinh và nhân viên trong khi những đứa Garde lớn tuổi và nhiều kinh nghiệm hơn hướng về phía ngọn lửa trong cố gắng kiểm soát nó.
Số còn lại chúng tôi tụ tập ở bãi cỏ, chờ đợi mọi thứ được giải quyết và, ít nhất là trong vài phút, khi những cột khói đen cuộn tròn nhả ra từ tòa nhà lên bầu trời, trông có vẻ như khoảng thời gian tôi ở Học viện Phòng thủ Lorien sẽ sớm chấm dứt.
"Vậy nếu chỗ này bị thiêu rụi thì họ sẽ trả tớ về nhà, phải không nào?" Tôi hỏi Rapp.
"Đừng nói nghe thất vọng thế, hoặc gì cũng được", cậu ta nói khinh khỉnh. Khi tôi không trả lời, cậu ta chỉ khịt mũi. "Anh bạn này. Cậu nghĩ việc này không xảy ra suốt à? Những bức tường ở đây kháng lửa đấy. Đó là còn chưa kể tới kháng-mọi-thứ khác. Ngôi trường này được xây nên để trụ vững trước mọi thứ. Chỉ có những thứ bên trong nó cậu mới nên lo lắng về chúng. Như là đứa bé tội nghiệp kia vừa mới biết là việc tạo ra được những quả cầu lửa khổng lồ có thể không hấp dẫn như lúc mới nghe:".
Tôi ngay lập tức có cảm giác tội lỗi khi tôi không hề nghĩ đến chuyện đó. Mỗi năm trên Lorien lại có những câu chuyện về những Garde trẻ tuổi tử nạn trong những tai nạn kinh khủng, bị giết bởi chính những sức mạnh mà chúng không biết cách kiểm soát hoặc, trong vài trường hợp, còn chả biết là chúng có nó. Có một cô bé với khả năng thao túng nhiệt độ đã bất cẩn tự đóng băng mình tới chết trong bồn tắm, và một cậu bé với khả năng bay siêu thanh bay vọt qua giới hạn khí quyển của Lorien và ở một nơi không có không khí hàng dặm cách mặt đất. Đó là mục đích của các Cêpan hướng dẫn để ngăn ngừa những tai nạn như vậy. Nhưng tai nạn thì vẫn cứ xảy ra.
"Xin lỗi", tôi lẩm bẩm với Rapp. "Tớ đoán là mình nói trước khi nghĩ".
Cậu ta nhún vai, và biểu cảm của cậu ta mềm mỏng hơn. "Ờ", cậu ta nói. "Tớ biết chứ. Đừng có nghĩ nhiều về chuyện đó".
Tôi liếc nhìn về phía Vatan, Cêpan của đứa trẻ khởi nguồn đám cháy kia. Khuôn mặt anh ta nhợt nhạt và đau khổ, và tôi biết nếu có bất cứ gì xảy ra với đứa nhóc của anh ta, anh ta sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho chính mình. Nhưng vài phút sau, một hình hài bé nhỏ bò từ đám khói và lửa. Đó là Samil, hoàn toàn không có một vết trầy xước nào. Trên mặt nó vừa là sự xấu hổ, vừa hoảng sợ, và vừa có sự phấn khích.
Mọi người òa lên sung sướng, và, trong một lần tôi thấy cảm xúc thực xảy ra từ khi tôi đến học viện, Vatan chạy băng qua khoảng đất và ôm chầm lấy Samil. Làn da của đứa bé - hóa ra là cũng kháng lửa như những bức tường của ngôi trường - vẫn còn nóng hừng hực. Nhưng Vatan không hề bỏ nó ra ngay cả khi cái áo anh ta đang mặc bắt đầu bén lửa.
Tôi cũng thấy nhẹ cả người. Ý tôi là, dĩ nhiên là tôi thấy nhẹ cả người rồi. Tôi không hề muốn ai phải chết cả, nhất là một đứa nhóc mười-một-tuổi. Nhưng ít nhất thì đám cháy cũng đã là một thứ gì đó. Một khi nó qua đi, mọi thứ sẽ lại trở lại như bình thường. Và giờ đây, tôi đã có đủ sự bình thường cho phần đời còn lại của tôi rồi.
Những buổi tối ở LDA cũng không khác nhiều lắm so với ban ngày. Ít nhất thì tôi có Rapp làm bạn. Ờ thì, cậu ta có cái kiểu quan trọng hóa vấn đề đấy, nhưng ít nhất cậu ta cũng là một người có thể trò chuyện cùng. Và cậu ta thực ra cũng không ngốc như tôi đã nghĩ lúc đầu. Cậu ta không hề biết Devektra là ai, nhưng kể từ khi tôi kể cho cậu ta về việc làm thế nào tôi gặp cô ấy, cậu ta liền muốn nghe hết mọi thứ về nó. Không chỉ về Devektra, mà còn cả quán Chimæra, và làm cách nào mà tôi lẻn vào được, và tôi đã thực sự nổi tiếng ở đó.
Vả lại, cậu ta cho tôi chép bài cậu ấy, một việc tốt bởi vì dù phần lớn chúng khá dễ, chúng lại rất nhiều.
Có lẽ nếu tôi biết làm chúng thì có lợi gì, tôi sẽ thích thú hơn. Hồi còn ở nhà, tôi đã tự dạy chính mình cách táy máy với các cỗ máy và thiết bị điện tử để phục vụ mục đích khác. Đó là một cách để trốn tiết, để có thể lẻn vào những nơi như quán Chimæra. Để trở thành bất cứ ai tôi muốn. Đó đã là một cách để đánh lừa hệ thống.
Ở đây, mọi thứ đều là hệ thống. Và nó là một hệ thống mà tôi không hề có niềm tin vào nó.
Dựa theo truyền thuyết - hoặc lịch sử, tùy vào việc bạn nghe nó từ ai - chín Elder đầu tiên đã đem đến Thời kì Loric Vĩ đại cách đây rất rất lâu khi họ khám phá ra những Viên đá Phượng hoàng. Đó là một sự kiện cổ đại được cho là đã đánh thức những Biệt năng của các Garde và triệu hồi những Chimæra thay đổi hình dạng từ chỗ chúng đang trốn, tạo nên Lorien là một nơi phồng thịnh và hòa bình chưa từng thấy ở nơi nào khác trong toàn bộ vũ trụ đã biết.
Từ thời điểm đó, hệ sinh thái của Lorien phát triển mau chóng. Ở những nơi thức ăn và tài nguyên từng khan hiếm, giờ thì nó dư giả cho tất cả mọi người. Những thứ mà hành tinh này không thể cung cấp dư thừa có thể dễ dàng được cung cấp bởi những sức mạnh kì lạ, tuyệt vời và vô cùng đa dạng của các Garde. Trên những hành tinh khác, đây là những thứ mà mọi người sẵn sàng giết nhau để giành lấy. Những không phải ở đây. Ở đây trên Lorien, chúng tôi chỉ cần sống thôi.
Nhưng các Elder cũng đã đặt ra một lời tiên tri: rằng một ngày, khi chúng tôi không hề đề phòng việc đó, một mối họa sẽ xuất hiện để thử thách chúng tôi - và tiêu diệt chúng tôi. Chúng tôi không biết khi nào mối họa đó sẽ tới, những nó sẽ tới, và khi nó tới, chúng tôi sẽ phải sẵn sàng cho việc đó.
Đó là lí do tại sao LDA tồn tại. Đó là tại sao tôi lại đang học cách tạo và bảo dưỡng những hệ thống phòng thủ phức tạp hơn nữa trước một kẻ thù mà tôi khá chắc là tưởng tượng kia. Chỉ đề phòng ngày mai khi thức dậy chúng tôi thấy mình đang bị tấn công.
Khi còn ở nhà, ai cũng biết về vấn đề đó, nhưng có vẻ chẳng có ai chú ý nhiều tới nó. Sự phát hiện của những Viên đá Phượng hoàng chỉ được coi như một câu chuyện, một chuyện đã xảy ra rất lâu rồi khiến nó gần như không còn cảm giác chân thực nữa. Và lời tiên tri cổ của các Elder - ờ thì, dù nếu nó có thành sự thật một ngày nào đó, khá chắc là nó sẽ không xảy ra sớm đâu. Trong khi phần lớn những công dân Loric tỏ vẻ ủng hộ công việc cao cả mà những người khác đang làm ở những nơi như LDA, đảm bảo rằng Lorien "được an toàn trong hàng thế hệ nữa", ngay cả người có tinh thần Loric nhất trong số họ cũng chẳng quá coi trọng việc đó.
Mọi thứ dù sao cũng hoàn hảo cơ mà. Tại sao lại phải lo lắng về một việc có thể xảy ra trong tương lai?
Ở đây tại học viện, nó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Mọi người đi lại và hành động như lời tiên tri chuẩn bị xảy ra - như thể chúng tôi sẽ bị tấn công bất cứ lúc nào vậy. Khi tôi nói với Rapp tôi không thực sự nghĩ mạng lưới, hệ thống phòng thủ nhiều tầng quét bầu trời của Thủ đô phòng các kẻ xâm lược tiềm tàng được bảo dưỡng hoàn hảo toàn bộ thời gian đi nữa cũng chả quan trọng gì, nó như thể tôi đang trực tiếp xúc phạm cậu ta vậy.
"Một vài người chúng ta thực sự quan tâm tới việc chúng ta làm ở đây", cậu ta nói. Cậu ta nói chậm rãi và cẩn thận khi nói thế, những giọng cậu ta thì đang run lên. Tôi có thể nói là tôi đã làm cậu ta tức giận. "Khi những người khác trên Lorien đang sống trong cái thành phố hoàn hảo nhỏ bé của họ, tự chúc mừng bản thân về sự hoàn hảo của nơi đó, có những người như tớ làm việc cật lực để giữ mọi thứ được như thế. Không có mạng lưới, chúng ta sẽ dễ dàng bị tấn công. Và mọi người thì sẽ cười nhạo chúng ta".
"Bình tĩnh nào", tôi nói, choáng váng bởi sự giận dữ của cậu ta. "Cậu đang hành xử như thể tớ vừa nói Pittacus Lore chỉ là một gã thất bại thảm hại hay gì đó".
Cậu ta cau mày. "Ờ, được rồi", cậu ta nói. "Mà cậu cũng đã nghĩ như thế, phải không nào?"
Tôi khựng lại. "Không", tôi nói. "Ý tớ là, không hoàn toàn là như thế".
Thực ra thì, tôi còn chả biết gì về Pittacus Lore nổi tiếng kia nữa cơ. Tôi chưa bao giờ thấy ông ta - ngay cả bức tượng Pittacus ngoài ngôi trường cũng không phải là Pittacus hiện tại, mà là của một người nắm chức vị đó trước đó, có lẽ là từ hàng ngàn năm trước hoặc đại khái thế.
Nhưng Elder hiện tại có cùng tên với chín người ban đầu được cho là đã khám phá ra những Viên đá Phượng hoàng nhiều năm trước, nhưng họ đã mất lâu rồi. Những cái tên đó được truyền lại như kiểu chức vị, cùng với những khả năng đặc biệt của mỗi Elder, đặc biệt khi để lựa chọn những người kế vị sẽ đảm nhận vị trí trông chừng cho Lorien, bảo vệ môi trường của chúng tôi, và giữ gìn truyền thống cũng như lối sống của chúng tôi. Tôi biết là họ đôi khi có những chuyến viếng thăm LDA để tham vấn với các Cêpan hướng dẫn và các giảng viên, nhưng tôi chưa bao giờ thấy họ cả.
Ngoài những khoảng thời gian ngắn ngủi tương tác với thế giới đó, các Elder đã tự tách biệt họ khỏi cuộc sống thường nhật trên Lorien từ rất lâu rồi. Ngay cả vị trí chính xác hiện giờ của họ cũng không ai biết: một vài người Loric nói họ sống sâu trong vùng núi Feldsmore, trong khi những người khác khẳng định họ sống trong một pháo đài kính khổng lồ sâu dưới đáy Đại dương Terrax. Và đó chỉ là một vài giả thuyết có tính thuyết phục.
Điều duy nhất tôi biết là các Elder gần như chả làm gì cả, và phần lớn mọi người ở LDA cùng với phần còn lại của bộ phận phòng thủ Lorien đang tự nói với chính mình những câu chuyện về lời tiên tri sẽ chẳng bao giờ xảy ra cả.