Khi tôi tới được chân Đồi Eilon, tôi thấy Rapp đang có một cuộc trò chuyện khá căng thẳng với một Cêpan Hướng dẫn mà tôi chưa gặp bao giờ.
"Đây là Daxin". Rapp giới thiệu cho tôi khi tôi lại gần. Anh ta chẳng có vẻ gì là hứng thú khi gặp tôi cả, nhưng dù sao tôi vẫn vẫy chào một cách hời hợt cho phải phép. Anh ta ngó lơ hành động đó.
"Tôi cần quyền điều khiển phương tiện vận chuyển của các cậu trong phần còn lại của hôm nay", Daxin nói. "Có vấn đề phát sinh và tôi không có thời gian để quay về LDA trước".
"Được thôi", tôi nói, nhún vai. "Lấy nó đi. Chúng tôi chỉ việc hoàn thành việc bảo trì mạng lưới và quay trở lại bằng cách đi bộ thôi". Tôi thấy khó chịu khi nghĩ tới việc phải đi bộ một quãng đường dài để trở về học viện, nhưng tôi còn lâu mới để họ thấy điều đó.
"Anh ta không thể dùng Quả trứng mà không có một trong chúng ta", Rapp giải thích. "Chúng ta là những người được lập trình được phép sử dụng nó hôm nay; động cơ sẽ không khởi động trừ khi một người chúng ta cầm lái".
Có vẻ cảm thấy tình huống đã được giải thích đầy đủ, Daxin tiến tới chỗ Quả trứng và nhảy vào ghế hành khách. Rapp có vẻ cảm thấy được sự khó hiểu của tôi. "Tớ đã đề cử cậu đi cùng anh ta".
"Tại sao tớ mà không phải là cậu?" Tôi không muốn thừa nhận với Rapp, nhưng tôi cảm thấy khó chịu. Tôi vừa mới bắt đầu thích công việc sửa chữa mạng lưới.
"Bởi vì chúng ta vẫn còn năm khu và tám mốc nữa cần làm, và tốc độ hoàn thành của tớ nhanh hơn của cậu".
Tôi cự lại. "Đâu có, tớ làm một điểm và cậu làm một điểm -"
Rapp ngắt lời tôi. "Tớ đã làm được ba điểm. Tớ chỉ quay lại để lấy Quả trứng và đó là khi tớ gặp Daxin".
Cậu ta đã làm xong ba điểm? Tôi thật sự chậm chạp đến thế sao? Tôi sẽ phải bắt đầu thực sự tập trung trong lớp nếu tôi không muốn mình trông như một thằng ngốc.
"Theo cách này thì chúng ta vẫn còn cơ hội hoàn thành danh sách công việc của chúng ta vào cuối ngày".
"Được rồi", tôi nói, cảm thấy một sự thất vọng kì lạ.
'Vẫn còn những ngày bảo trì mạng lưới khác mà", Rapp nói.
"Ừ", tôi nói. "Tớ biết. Lần tới tớ sẽ làm nhanh hơn".
Tôi bỏ đi và trèo vào Quả trứng. Tôi đã từng lái nó vòng quanh kí túc xá của LDA trước đây, nhưng đây là lần đầu tiên tôi lái nó ở tình huống thật, và tôi cảm thấy một sự thích thú dâng trào. Ý tôi là, chả có gì to tát khi cầm lái nó khi nó đã tự làm hầu hết mọi thứ rồi, nhưng mà nó là một Quả trứng lớn biết bay, có gì không vui về việc đó chứ?
Cánh cửa đóng lại sau tôi với một tiếng whoosh.
Chỉ khi tôi đã ổn định chỗ ngồi tôi mới nhận ra cái kiểu rung người kì lạ của Daxin. Anh ta có dáng vẻ vội vã và dường như không thể yên vị được, và tôi khá chắc là nhìn thấy một lớp mồ hôi vã ra trên trán anh ta.
"Tới đâu đây?" Tôi hỏi.
"Chúng ta hướng tới phía tây Kabarak Malkan", anh ta nói. "Cậu cứ nói với Quả trứng dừng lại ở đó. Chúng ta sẽ đi bộ quãng đường còn lại".
Tôi nói tọa độ vào ống nghe và Quả trứng bay lên, hướng ra ngoài thành phố. Nó tăng tốc ngay khi vượt qua phạm vi thành phố.
Mất bình tĩnh trước việc Daxin cứ rung đùi và ngó nghiêng xung quanh đầy lo lắng, tôi cứ nhìn thẳng vào khung cảnh vút qua trước mặt mà không nói lời nào. Những đồng bằng bụi bặm bao quanh thành phố dần nhường chỗ cho thảm thực vật tươi tốt phủ kín phần còn lại của Lorien. Tôi đã dành quá ít thời gian bên ngoài thành phố nên tôi cảm thấy sốc khi nhớ lại sự xanh tốt của phần lớn hành tinh của chúng tôi.
Cột sáng màu tím vẫn xuất hiện phía trên những ngọn cây phía xa. "Các Elder dốc toàn lực cho năm nay đấy nhỉ", tôi nói uể oải, cố gắng bắt chuyện với Daxin.
Anh ta không trả lời.
"Herald ý?" Tôi nói, chỉ ra ngoài cửa sổ. "Hẳn họ phải mất cả tháng mới làm được cái đó".
Daxin cựa mình không thoải mái ở chỗ ngồi, né tránh ánh mắt tôi.
"Ừ", anh ta nói.
"Cái gì?"Tôi hỏi. Tôi không thích cái kiểu thái độ của anh ta đối với tôi. Và tôi cũng chưa bao giờ thấy anh ta trước đây. Nhưng Rapp biết anh ta, vậy nên tôi chẳng có lí do gì để không tin tưởng anh ta.
"Không có gì", anh ta nói. "Bọn tôi không chắc đó là một Herald".
Bí ẩn và nguy hiểm. Hay thật.
"Anh đang nói gì cơ?" Tôi hỏi ép.
"Các Elder đã rời khỏi hành tinh một thời gian rồi, và họ đã mất liên lạc trong vài ngày qua".
Tôi chẳng hiểu anh ta đang làm sao nữa. "Ừ, nhưng nó chả sao cả, đúng không? Em nghĩ họ rời đi khá nhiều chứ. Chẳng phải họ dành khá nhiều thời gian làm đủ thứ việc của Elder mà chúng ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được?"
"Rõ ràng là thế rồi", anh ta nói. Nhưng giọng anh ta có vẻ ngờ vực. Và rồi tôi chợt nhớ ra một thứ.
"Việc này có liên quan gì đến việc lớp kĩ thuật của em bị nghỉ hôm nay?"
Daxin tỏ vẻ bất ngờ. Tôi rõ ràng là đã đoán đúng.
"Orkun và vài thành viên hội đồng khác đã đến chỗ cột sáng", anh ta thừa nhận. "Để xem phạm vi và tìm hiểu về nó. Nó có thể chẳng có vấn đề gì cả".
"Tại sao anh lo lắng vậy? Nếu ánh sáng này không phải là một Herald, anh nghĩ nó là gì?"
"Này, đứng có lo về việc đó, được chứ? Tôi vừa trải qua một ngày dài rồi".
Tôi thả lỏng cơ thể vào chiếc ghế, cảm thấy chút khó chịu. Chỉ vài ngày trước tôi còn chả buồn bận tâm tí nào về chuyện hậu trường của hội đồng, các Cêpan Hướng dẫn và những thành viên cốt cán khác của LDA, nhưng giờ khi tôi lại đang có chút tò mò thì tôi lại bị bảo đừng có xía vào chuyện của họ. Thật là bực mình.
Quả trứng vượt qua vài dặm rừng cây rậm rạp và dừng lại ở rìa Karabak Malkan. Daxin nhảy ra và ngay lập tức hướng đi ngược lại so với hàng rào bao ngoài, đi xa khỏi phạm vi khu dân cư.
Tôi chạy theo.
"Tại sao chúng ta lại đi bộ? Tại sao chúng ta không nhập tọa độ từ đầu nếu anh biết là chúng ta đang đi đâu?"
Daxin trả lời mà không hề đi chậm lại. "Tôi ở đây để gặp một Garde. Garde của tôi".
À. Nếu Daxin mới được thăng chức lên làm một Cêpan Hướng dẫn, vậy thì có lẽ sự kiêu căng vừa rồi của anh ta chỉ là do sợ hãi thôi. Cuộc gặp đầu tiên giữa một Cêpan Hướng dẫn và một Garde khá là quan trọng. Sự gắn kết giữa Cêpan Hướng dẫn và Garde của anh ta gần như được coi là một thứ linh thiêng - gần như bền chặt như gắn kết giữa cha mẹ và con cái. Và nó thì tồn tại cho đến cuối đời, ngay cả khi Garde đó đã trưởng thành và không còn dưới sự giám hộ trực tiếp từ Cêpan đó nữa. Tôi có thể hiểu tại sao khi gặp một người mà bạn sẽ có kiểu quan hệ đó có thể làm con người ta hoảng sợ.
Daxin tiếp tục nói trong khi chúng tôi đi theo con đường mòn. "Garde này được nuôi dạy bởi ông cậu bé, và người ông thì sống xa khỏi thành phố vì một lí do. Ông ấy ghét các thiết bị công nghệ và những phương tiện chạy nhanh. Cậu biết đấy, ông ấy vẫn thích làm mọi thứ theo cách cũ. Tôi không muốn làm ông ấy bất ngờ với tiếng động từ động cơ".
Cuối cùng, một cái lều nhỏ dần hiện ra phía trước, kèm theo một hình bóng nhanh chóng tiến tới. Thực ra thì nó như đang chạy thẳng tới phía chúng tôi.
Một con Chimæra.
Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, con Chimæra nhảy lên khỏi mặt đất vào thẳng người tôi, đánh tôi bật ngửa ra phía sau.
Con Chimæra đang trong hình dáng một loại chó quá khổ đang mỉm cười. Vơi cái lưỡi to của nó, nó liếm khắp mặt tôi. Chỉ vài giây là mặt tôi đã ướt đẫm.
Chimæra khá là phổ biến trên khắp Lorien, nhưng chúng phần lớn sống tránh xa thành phố. Tôi chưa từng bị liếm láp như thế bởi một con Chimæra kể từ khi tôi còn bé xíu, và ngay cả hồi đó tôi cũng chả thích bị như thế.
"Byscoe! Byscoe! Dừng lại!" Con vật ngay lập tức tuân lệnh chủ nó và ngoan ngoãn nhảy khỏi người tôi và đi về phía giọng nói vang tới.
Daxin nhìn tôi một cách khôi hài trong khi tôi đứng dậy và phủi bụi. Một thoáng sau, Byscoe đã quay lại cùng với chủ nó, một thằng nhóc đang cười toe trong bộ đồ Garde vừa vặn với nó.
Làn da và mái tóc của thằng nhóc trông bẩn thỉu, bám đầy bụi đất đỏ, lòng trắng và hàm răng nó nổi bật hẳn lên trên cái mặt đầy bụi bẩn của nó. Nó túm một nắm lông của Byscoe và nhảy lên lưng con Chimæra mà chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả. Khá nhiều người ở ngoài thành phố sống như thế này với các con vật; họ được nuôi lớn lên cùng với chúng. Tôi vẫn nghĩ việc đó thật dị. Ngay cả khi chúng lấy hình dạng đáng yêu, vẫn thật khó mà quên đi chúng thực sự mạnh mẽ đến thế nào.
"Chào", thằng nhóc nói.
"Chào", Daxin nói một cách lúng túng. Tôi có thể nói anh ta đang không chắc mình phải làm gì tiếp theo.
Bỗng nhiên, một người đàn ông lực lưỡng xuất hiện từ căn lều phía cuối đường và tiến về phía chúng tôi, dang điệu không có vẻ gì là vội vã. Không hẳn là bám bẩn như thằng nhóc, ông ta chỉ mặc mỗi một chiếc quần rộng thùng thình và vài chuỗi vòng trên cổ. Làn da của ông ta khô ráp, nứt nẻ bỏi mưa gió.
"Xin chào", ông ta gọi nói với sang khi còn cách một khoảng. "Liệu tôi có thể giúp gì cho các vị?"
Daxin cất lời. "Đúng vậy. Chúng cháu tới từ Hội đồng Phòng thủ Lorien. Cháu đã được chọn để làm người Hướng dẫn cho cháu ngài".
Người đàn ông nghiêng nghiêng đầu. "Chẳng phải hơi sớm sao. Thằng bé vẫn còn vài năm nữa trước khi chịu sự quản lý của LDA".
"Ông ơi?" thằng nhóc hỏi, vẫn cưỡi con Chimæra của nó. Ông nó vẫn không rời mắt khỏi Daxin, ngó lơ thằng nhóc.
Daxin trông có vẻ sợ hãi, lục lọi lấy gì đó trong áo.
"Chúng cháu không muốn gì từ ngài ở thời điểm hiện tại ngoại trừ sự đồng ý của ngài để đưa cái này cho đứa bé". Anh ta lấy ra một cái vòng tay từ bên trong áo, trông nó gần giống cái vòng định danh của chính phủ mà tôi đã hack vài tuần trước, nhưng lớn hơn. "Chỉ là một giao thức bảo an mới, không có gì khác cả".
Tôi chẳng biết anh ta đang nói về cái gì - các giao thức cho các Garde và người Hướng dẫn của họ không phải là thứ tôi được học - nhưng tôi đoán LDC đang làm một cái gì đó để theo dõi các Garde trẻ con.
Ổng thằng nhóc có vẻ lưỡng lự, nhưng thằng nhóc lao tới trước trên lưng Byscoe và giật cái vòng khỏi tay Daxin. Nó nhảy xuống đắc thắng từ lưng con Chimæra và luồn cái vòng tay lên tới tận cùi trỏ, sau đó chạy xuôi theo con đường, đã tung mọi thứ tạo nên một đám mây màu đỏ bụi đất phía sau nó.
"Nó là một đứa trẻ giàu sức sống", người ông nói. Có gì đó man mác buồn trong cái cách ông ấy nói thế, một thứ gì đó mà tôi không thực sự hiểu.
"Cậu bé cần đeo cái vòng tay mọi lúc". Daxin có vẻ lo lắng về việc này. Tôi có thể hiểu lí do. Đeo cái vòng cho vui là một chuyện với thằng nhóc, như thể nó chỉ là một phần trò chơi, đảm bảo nó tiếp tục đeo nó liên tục lại là một vẫn đề khác. Daxin cần sự giúp đỡ của ông thằng bé với vấn đề này. "Cái này là bắt buộc".
"Ta hiểu", người đàn ông nói. Nhưng nó lại nghe như vẻ ông ấy không cảm thấy vậy.
Vài phút sau, chúng tôi đã quay lại chỗ Quả trứng và trèo vào chỗ ngồi. Tôi đợi Daxin cho tôi tọa độ mới. Ngày hôm nay đã quá dài rồi, đó là còn chưa kể độ kì dị của nó nữa. Tôi thấy mình đang thực sự muốn quay trở lại học viện.
Nhưng hiện giờ, Daxin chỉ im lặng.
"Sao nào?" Cuối cùng tôi cũng phải hỏi. "Chúng ta sẽ về nhà hay sao đây?"
Trước khi anh ta kịp trả lời, mô đun của Daxin kêu lên, và anh ta nhìn xuống xem nó viết gì. Anh ta nhăn mặt và quay sang tôi.
"Giúp tôi một việc", anh ta nói, giơ cổ tay ra. "Bước cuối cùng. Tôi cần đồng bộ vòng tay của tôi với cái mà chúng ta vừa đưa cho đứa bé".
Tôi cầm lấy tay Daxin và nhìn xuống cái vòng tay bằng đồng bao quanh nó. Hầu hết các vòng định danh chỉ có vậy - một cái vòng nhẵn với những mạch điện bên trong, vậy nên nó gần như giống hệt mấy món trang sức thông thường. Cái của Daxin thì khác. Nó có một màn hình điện tử nhỏ và vài nút bấm trên đó. "Cứ giữ chặt nút màu đen đó trong khi tôi bắt đầu đồng bộ". Trong khi tôi ấn giữ nút đó, anh ta bắt đầu nhập những lệnh vào mô đun giao tiếp của anh ta, thứ mà tôi đoán là sẽ chuyển tiếp tới cái vòng tay kia.
"Khá là cồng kềnh nhỉ", tôi nói.
"Chứ không à", Daxin nói, vẫn nhập các dòng lệnh. "Từ khi tôi có cái vòng tay nâng cấp và bộ định vị này tôi phải tháo nó hằng đêm. Nó quá to và nặng để ngủ cùng".
Tôi nhìn chằm chằm xuống cái vòng trên cổ tay Daxin với một sự thích thú mới. Nó không chỉ còn là một cái vòng định danh hay bộ định vị nữa.
Nó là một chiếc chìa khóa.
Đêm đó tôi nằm ở giường của mình trước bữa tối, nhớ lại toàn bộ các sự kiện của ngày hôm nay. Chẳng thể nào mà phủ nhận nơi này đang dần khiến tôi đồng cảm hơn. Một tháng trước tôi còn chả thèm bận tâm rằng mạng lưới đang trong tình trạng thê thảm. Về việc đó một tháng trước thì tôi hầu như còn chẳng biết mạng lưới là gì.
Nhưng sáng nay, khi Devektra đi qua và gọi tôi là một trong số những "người đó", tôi đã chẳng phản đối gì. Tôi lại còn gần như đã cảm thấy bị xúc phạm. Tôi đoán là nơi này đã cảm hóa tôi.
Tôi không thể nói là tôi thích thế. Tôi lẽ ra phải là kiểu người làm theo ý muốn của mình. Tôi không phải là kẻ thích tham gia vào nhóm nào đó. Mọi thứ lẽ ra không phải cứ thế mà cảm hóa tôi.
"Hôm nay làm tốt lắm", Rapp nói, ghé qua phòng để lấy vài quyển sách từ bàn học trước bữa tối.
"Tớ đã chậm chạp", tôi nói. "Lần tới tớ sẽ làm tốt hơn".
Rapp lắc đầu như thể không tin những gì tôi vừa nói. "Ồ, sao cũng được", cậu ta nói. "Cậu hành động như thể cậu không quan tâm, và rồi cậu lại muốn cạnh tranh. Mọi thứ với Daxin sao rồi?"
"Ổn", tôi nói. Một phần trong tôi muốn nói hết cho Rapp, kể với cậu ta buổi trưa kì lạ của mình, nhưng có gì đó khiến tôi ngừng lại. "Phần còn lại của buổi bảo trì mạng lưới của cậu thế nào?"
"Cứ một trong ba mốc tớ làm việc bị hỏng. Tớ chưa bao giờ thấy nó tệ tới vậy trước đây".
Tôi trở nên hăng hái hơn với việc này. Cậu ta cũng đã để ý tới tỉ lệ hỏng nổi trội này.
"Cậu có định làm gì về nó không?" Tôi hỏi, cố gắng tỏ vẻ trung lập hơn là tôi đang cảm thấy.
"Làm gì chứ? Tớ đã ghi nó vào bản báo cáo của tớ. Học viện biết, hội đồng biết. Chỉ là phần còn lại của hành tinh này quyết định chả làm gì cả. Những người ở Karabak không thấy giá trị của một hệ thống phòng thủ chỉ bao phủ thành phố và bỏ họ ở ngoài. Và phân nửa thành phố thì nghĩ chúng ta làm việc này chỉ để tiêu khiển. Tớ nghĩ là mình nhớ cậu là một trong những người đó. Đúng không nào?"
Tôi kệ những gì cậu ta nói. "Nếu chúng ta phải làm nó, chúng ta phải làm nó cho đúng. Phải không nào? Không thì cả chỗ đó thực sự là một đống bỏ đi".
Rapp rời đi cho bữa tối những tôi vẫn ở lại, nghĩ về buổi diễn vào ngày Quartermoon tại quán Chimæra, và về cái vòng tay của Daxin trên tủ đầu giường, sẵn sàng để bị lấy đi.
Tôi nghĩ về Devektra. Và tôi biết thứ tôi cần để tập trung vào mục tiêu. Một bữa tiệc.