Vào ngày thứ mười một của tôi ở LDA, tôi bị đánh thức bởi Rapp kéo tay tôi.
"Thôi nào, Sandor", cậu ta nói. "Chúng ta sẽ bị muộn mất".
"Mẹ cậu đúng là mông của một con Chimæra", tôi lẩm bẩm cáu kỉnh, xô cậu ta ra và kéo cái chăn sờn mỏng của tôi qua đầu.
Việc này đã trở thành một nghi thức giữa chúng tôi. Cậu ta cố gắng đánh thức tôi, nhắc nhỏ tôi đó là Nghĩa vụ Loric Long trọng khi thức dậy và tỏa sáng, và tôi sẽ nghĩ ra ngày càng nhiều những cách kì thú để bảo cậu ta mặc kệ mịa tôi được yên. Chúng tôi đều đã phát mệt với cái vòng luẩn quẩn này rồi.
"Được thôi", Rapp nói, quay người bước đi. "Vậy tớ sẽ đến Trung tâm Thành phố một mình vậy".
Tôi mở mắt và bật dậy trên giường. "Trung tâm Thành phố?"
"Ừ", cậu ta nói. "Tớ gặp cô Orkun ở văn phòng, cô ấy nói lớp học nghỉ và chúng ta sẽ phải có mặt tại điểm chuyên chở ngay lập tức. Cô ấy muốn chúng ta dùng thời gian này để bảo trì mạng lưới".
"Tại sao cậu không thể nói sớm hơn chứ?" Tôi đã ra khỏi giường, vội vàng mặc đồ, phấn khích trước cơ hội được vào thành phố.
Cậu ta chỉ khịt mũi thay cho câu trả lời trong khi tôi sửa soạn trước cái gương mờ ảo, nhỏ bé trên tủ đồ của tôi, cố gắng trong vô vọng để làm phẳng mái tóc bờm xờm của tôi với nước bọt.
"Anh bạn này", cậu ta nói. "Cậu nghĩ chút trang điểm đó sẽ tạo ra sự khác biệt ư? Mọi cô gái trong thành phố sẽ vẫn coi chúng ta như vô hình thôi. Bộ áo của chúng ta chẳng khác gì cái áo tàng hình cả".
Tôi biết là cậu ta nói đúng, những tôi vẫn lầm bầm than vãn, quay người và bước ra cửa với cậu ta theo sau. Cũng thật khá để mà quá buồn bực. Không, thực ra bảo trì mạng lưới chả có gì thú vị hay gì cả, nhưng cái chính là chúng tôi sẽ vào thành phố.
Chúng tôi đến nhà chứa phương tiện vận chuyển và ngồi vào một cỗ máy hình giọt nước hai chỗ ngồi duy nhất còn lại mà một số học sinh khác gọi là Quả trứng. Tôi nhìn Rapp từ ghế hành khách khi cậu ta nói vào ống nghe trên bảng điều khiển, lập trình chuyến đi của chúng tôi vào Trung tâm Thành phố dựa vào nhiệm vụ mà cô Orkun đã giao cho cậu ta. "Khu vực Ba ba-chín, Giao điểm bảo an H, Mốc Ba". Cậu ta lướt qua một nút, nhập vào thêm một địa điểm nữa. "Khu vực Hai chín-bảy, giao điểm J, Mốc Bảy". Cậu ta nở một nụ cười tự mãn khi nói thể, như thể mấy thứ này làm cậu ta cảm thấy mình thật quan trọng hay gì gì đó.
Tôi không hiểu Rapp tẹo nào. Tại sao lại có người thích thú việc sửa chữa mạng lưới? Nó như thể phấn khích về việc tự đánh răng vậy, ngoại trừ đánh răng chỉ mất hai phút, và đó là nếu bạn làm thật kĩ càng.
Nhưng đồng thời, tôi thấy khá là tệ khi luôn gây khó dễ cho cậu ta. Rapp cũng thích tôi theo cái cách kì lạ của cậu ta. Tôi ở trong chương trình kĩ thuật của LDA vì tôi bị ép tới, còn cậu ta thì thực sự muốn được ở đây. Với việc chỉ có hai chúng tôi trong lớp, việc đó khiến cậu ta còn có vẻ quái dị hơn tôi. Và cậu ta thì đâu có quan tâm. Phần lớn thời gian, cậu ta còn chả thèm để ý tới việc bị tôi cợt nhả. Tôi gần như thấy mình thán phục cậu ta.
Rõ ràng là tôi sẽ chẳng bao giờ nói cho cậu ta biết điều đó, nhưng ít nhất thì, tôi đoán là tôi có thể nói với cậu ta là tôi không thực sự nghĩ mẹ cậu ta trông như cái mông của con Chimæra, và thực ra thì bà ấy còn có thể nóng bỏng nữa.
Nhưng trước khi tôi kịp nghĩ ra một câu xin lỗi, cậu ta nhập vào tọa độ cuối cùng của chúng tôi và Quả trứng bay lên, phóng ra khỏi nhà chứa, bay qua tòa nhà hình hộp của học viện và rồi xuyên qua những đồng cỏ, bãi sình lầy và nơi ở của Chimæra của vùng Alwon Kabarak.
Alwon là Kabarak duy nhất trên Lorien ở trong phạm vi thành phố, và lẽ ra đã là địa điểm lựa chọn đầu tiên của tôi nếu tôi buộc phải chọn. Tôi nhìn những người Kabarak dậy sớm bên dưới, ăn mặc những bộ đồ lụa đỏ với những cử chỉ lễ nghi duyên dáng, bận bịu chăm chút cho vùng đất của họ trong khi Quả trứng của chúng tôi vèo qua họ, những người chả có vẻ gì là lúng túng khi tháy một phương tiện LDA tiến tới như thường lệ.
Thật là hài hước khi nghĩ rằng, chỉ vài tuần trước thôi tôi đang ở trạng thái hoảng loạn tuyệt vọng trước ý nghĩ phải làm việc ở một Kabarak. Sau quãng thời gian vừa rồi tại học viện, trông nó không còn quá tệ để sống như thế nữa. Nhưng nghĩ lại thì, có lẽ tôi chỉ ghen tị với bộ trang phục của họ thôi - tôi trông bảnh hơn với màu đỏ hơn là màu xanh lá.
Quả trứng băng qua vùng phía tây của Alwon và tăng tốc xuyên qua vùng ngoại ô khu công nghiệp vốn thưa thớt dân cư phía đông thành phố nhưng vẫn còn cách Trung tâm Thành phố hàng dặm nữa. Spires of Elkin trở nên sáng lóa bởi ánh sáng buổi sáng. Tôi nhận ra mình chưa bao giờ nhìn Trung tâm Thành phố từ góc độ và khoảng cách này. Có lẽ chỉ là sự hoài niệm, hoặc cảm giác nhớ nhà, nhưng nó vẫn nhìn đẹp hơn bao giờ hết.
Và rồi, phía sau những chóp nhọn tòa nhà, tôi thấy một thứ kì lạ.
Ở phía xa kia, phóng thẳng lên từ giữa những chóp nhọn của tòa nhà ở phía chân trời là một luồng sáng khổng lồ màu tím, sáng lòa phóng xuyên qua những đám mây. Dù là một buổi sáng rực rỡ, nhưng viền ngoài của luồng sáng kia vẫn rõ nét, cảm nhận như ta có thể chạm được vào nó. Thật kinh ngạc.
"Ba ngày nữa là tới Quartermoon", Rapp nói, gần như còn chả buồn nhìn luồng sáng kia.
Dựa theo những truyền thuyết chúng tôi biết, một mặt trăng lớn treo lơ lửng trên bầu trời vào cái ngày những Elder Đầu tiên phát hiện ra những Viên đá Phượng hoàng, và trải qua năm tháng một lễ hội được tổ chức vào những ngày mặt trăng đó xuất hiện trên bầu trời. Trong thành phố và những khu định cư ở bên ngoài và những Karabak, mọi người mở tiệc từ nửa đêm tới sáng, nhảy múa, tụ tập bên đống lửa và bắn pháo hoa, ăn mừng phép màu của sự tái sinh của hành tinh chúng tôi. Những đài tượng niệm tạm thời với đèn đóm trang trí mà chúng tôi gọi là các Herald thường được bố trí bởi chính quyền thành phố hoặc Hội đồng Elder để kỉ niệm ngày lịch sử của chúng tôi và chào mừng ngày này sắp tới.
Cái này to hơn và công phu hơn bất kì Herald nào tôi từng thấy, cao và hùng vĩ và có thể được nhìn thấy từ khá xa thành phố - mà đó là nếu nó xuất hiện bên trong thành phố. Đúng ra là hơi kì lạ, nhưng tôi gạt bỏ cảm xúc đó đi. Nếu có một thứ mà người Loric chúng tôi, chưa kể tới các Elder đều giỏi, đó là nghĩ ra những cách mới để ăn mừng sự vĩ đại của chúng tôi.
Cá nhân tôi thì, có vẻ như các Elder có thể dùng thời gian và sức mạnh của họ vào những việc khác tốt hơn, nhưng tôi là ai mà nghi ngờ trí tuệ uyên thâm của họ chứ?
Khi Quả trứng cuối cùng cũng dừng lại ở góc rìa ngoài Công viên Eilon, tôi ngạc nhiên khi thấy một thứ.
"Đợi một chút", tôi nói, từ từ quay sang Rapp. "Đây là nơi chúng ta làm công việc bảo trì?"
Rapp nhìn tôi như thể tôi là một thằng khùng. "Ừ, chắc chắn rồi", cậu ta nói. "Tớ đã nói với cậu chúng ta sẽ vào Trung tâm Thành phố mà. Sao nào?"
"Bởi vì", tôi nói. "Đây là quán Kora". Tôi chỉ về phía một cái cửa khó nhận ra của một tòa nhà lớn trông cũng chỉ bình thường. "Đó là cửa hậu của nó".
"Đó là cái câu lạc bộ mà cậu nói tới suốt đó á?" Rapp mở cửa và bước ra khỏi Quả trứng, chân cậu ta đập xuống nền vỉa hè cái thụp. "Tớ phải nói là, tớ đã nghĩ cái chỗ này - tớ chẳng biết nữa - như là, hào nhoáng hơn hay đại khái thế. Chứ nó trông cũng chỉ như một cái nhà kho to lớn bẩn thỉu thôi mà".
Tôi nhíu mày khi trèo ra theo cậu ta. "Đó là cửa hậu", tôi nói. "Dù sao thì, bên trong nó chẳng trông giống bên ngoài tí nào đâu. Cái đó khiến nó có vẻ đặc biệt hơn một khi cậu được thấy bên trong".
Rapp nghiêng nghiêng đầu tò mò và rồi nhún vai như thể cậu nói sao cũng được, và sau đó hướng tới chỗ một cái cột cao ngất cuối con dốc của Đồi Eilon.
Trong những ngày trước khi tôi có thể táy máy cái vòng tay ID của tôi, nó gần như là nơi duy nhất ở đây là tôi có thể tới nhảy và chơi đùa vào những tối mà cha mẹ tôi không có nhà. Nó còn lâu mới đạt tới độ hấp dẫn như quán Chimæra, và âm nhạc ở đây thì thường khá tệ, và nó còn có cái mùi gì đó nữa chứ. Nhưng vì ở đây họ không bán những ống thuốc, thế nên chẳng có giới hạn độ tuổi nào cả. Tôi phải chấp nhận những gì tôi có thôi.
Giờ thì, tôi có thể đánh đổi hầu hết mọi thứ chỉ để được trở lại quán Kora, mặc kệ cái thứ âm nhạc tệ hại và cái mùi kinh dị của nó. Bỗng dưng tôi lại nhớ cái mùi đó.
Giờ khi tôi đang đứng ngoài nó, trong một bộ áo dài thắt ngang hông nhăn nhúm màu xanh lá, và thì, tôi chả làm gì về việc đó được cả. Tôi lê bước tới chỗ Rapp, vốn đã đang dùng một cái dây để trèo lên được một phần ba cái cột tới chỗ bảng điều khiển, và chuẩn bị trèo lên cùng với cậu ta. Ít nhất ở trên kia, không ai có thể nhận ra tôi trong bộ đồ này.
Trước khi tôi bắt đầu trèo lên, Rapp nói vọng xuống. "Cái này thực ra cũng không đến nỗi quá tệ - có vẻ như chỉ cần một người làm thôi. Tớ đã nói với cô Orkun là tớ có thể tự mình làm nhưng cô ấy vẫn không tin tớ".
Tôi cảm thấy khó chịu. Cứ như thể là tôi thích cái việc treo mình tít trên cao như thế chỉ để nghịch một mớ dây rợ hàng giờ liền vậy, nhưng ít nhất nó vẫn là có gì đó để làm. "Thì sao? Chả nhẽ tớ cứ đứng đây và nhìn cậu làm à?"
Rapp, đã đang hăng say chạy chương trình chuẩn đoán trên bảng điều khiển thở dài và nhìn xuống chỗ tôi. "Nếu cậu muốn giúp, đi kiểm tra mốc tiếp theo trên danh sách của chúng ta đi. Khu vực Hai chín-mươi-bảy có thể đi bộ tới được, nhưng nếu cậu cảm thấy lười thì cậu có thể lập trình Quả trứng đến đó và tớ sẽ gặp cậu ở đó". Rapp quay lại với công việc của mình.
Cứ như thể Rapp đang cố làm tôi bực. Cậu ta biết tôi chưa bao giờ thực hành bảo trì trước đó và tôi sẽ chẳng biết bắt đầu từ đâu. Cậu ta đang buộc tôi phải nhờ cậu ta giúp đỡ. Có lẽ cậu ta hiểu tôi rõ hơn là tôi đã nghĩ - nếu có một điều tôi cực ghét, đó là đi nhờ vả sự giúp đỡ.
"Rapp. Cậu biết là tớ chưa bao giờ làm nó mà".
"Cô Orkun vừa hướng dẫn từng bước một trong lớp chỉ hai ngày trước thôi mà".
Thật đó hả? Tôi thực sự chả có tí kí ức nào về việc đó cả. "Đoán là tớ không chú ý rồi", tôi nói.
"Nó cũng có trong bài tập về nhà nữa. Mà, đợi đã ... cậu có bao giờ làm bài tập về nhà đâu nhỉ".
Trong một thoáng tôi đã nghĩ cậu ta thực sự tức giận, nhưng sau đó cậu ta bật cười và quẳng chìa khóa Quả trứng xuống cho tôi. "Bộ dụng cụ dự phòng ở phía sau ghế hành khách. Đống thiết bị đó hầu hết đều dễ dùng, và nếu cậu có thắc mắc gì thì cứ ấn nút Gợi ý để có hướng dẫn".
Cậu ta quay lại làm việc. "Tin tớ đi, nó không khó đến thế đâu. Nếu cậu có thể đánh lừa máy quét ở quán Chimæra, cậu sẽ có thể tự tìm hiểu chúng nhanh thôi".
Tôi đi bộ lên Đồi Eilon với bộ dụng cụ trên lưng và một cái mô đun thông tin trong tay - đó là một thiết bị nhỏ hình vuông có thể xác định chính xác vị trí của tôi trong thành phố và nó cũng cho phép tôi liên lạc với Rapp, hoặc ngay cả với những Cêpan khác ở Học viện nếu cần thiết.
Mặc dù tôi biết rõ khu vực này như lòng bàn tay, tôi chưa bao giờ buồn tìm hiểu hệ tọa độ chính thức của thành phố. Trong khi tôi băng qua đồi và tiến vào quận thương mại phía bắc Công viên Eilon, mô đun thông tin cho biết tôi đã tiến vào Khu vực 302, nơi mà phần lớn mọi người gọi là Crescent bởi cái cách trục đường chính uốn cong như một mặt trăng khuyết.
Tôi nhìn cái mô đun với một sự thích thú kì lạ khi tất cả những chỗ cũ mà tôi biết - The Pit, Arcadia - đều được chuyển thành côn số Munis tương ứng trên thiết bị của tôi. 282, 304, 299.
Tôi cuối cùng cũng tới 297. Ngẩng đầu lên khỏi máy định vị, tôi giật mình nhận ra tôi đang đứng ngay phía bên ngoài quán Chimæra. Tôi thở dài, cố gắng không nghĩ nhiều về nó. Chẳng quan trọng tôi đang đứng trước tòa nhà nào. Tôi không ở đây để vào trong - tôi không thể vào được.
Tôi ở đây là để trèo lên một cái cột.
Vậy nên tôi lấy dây bảo hộ và trèo lên. Khi tôi tới đỉnh, tôi nhìn về phía đường chân trời. Từ trên này, cột sáng mà Rapp và tôi thấy lúc trước trông còn ấn tượng hơn. À mà, ấn tượng có lẽ không phải là từ thích hợp. Thực ra, trông nó khá là đáng sợ. Nó rung động và phập phồng theo cái kiểu như là nó tới từ thế giới khác. Và cũng thật khó mà nói là nó xuất hiện từ đâu - nó có thể chỉ cách vài khu nhà mà cũng có thể là hàng trăm dặm. Nó không hề giống bất cứ thứ nào tôi từng thấy trong một lễ Quartermoon trước đây.
Mà dù sao đó cũng chả phải là việc của tôi. Tôi ở đây là để sửa chữa mạng lưới. Vậy nên tôi mở khóa nắp bảng điều khiển và lật mở nó ra để thấy bàn phím bên trong nó đang bị một mớ dây đủ màu sắc che phủ.
Tôi lại thở dài, dài hơn và sâu hơn những lần trước.
Việc này sẽ phải mất một lúc đây.
Giờ này mới chỉ là cuối buổi sáng, hầu như là thời điểm duy nhất của ngày mà câu lạc bộ không sôi động cho lắm. Lối vào quán Chimæra vẫn tĩnh lặng. Nhưng tôi biết đám đông sẽ kéo tới chỉ mấy giờ nữa thôi. Tôi tự hỏi rằng đám bạn cũ của tôi sẽ nghĩ gì nếu bất cứ ai trong số họ gặp tôi. Và tôi nhận ra là có thể họ còn chả nhận ra tôi nữa. Với họ, giờ tôi chỉ là một gã nào đó trong bộ đồ xanh lá.
Công việc thực ra lại khá là bận bịu. Tôi bắt đầu chạy chương trình chẩn đoán tự động trên mỗi dây để xác định xem nó có cần thay thế không. Phần khó nhằn nhất là tìm ra xem sợi dây đấy là sợi nào. Chúng đều được đánh số, và những dây đã xuống cấp cần phải bỏ đi và thay thế đúng trình tự nếu không tôi có thể làm hỏng toàn bộ mạng lưới ở chỗ này. Nhưng đúng như những gì Rapp đã nói, hệ thống Gợi ý đi kèm với bộ dụng cụ cung cấp những khá nhiều chỉ dẫn hữu ích khi tôi thấy khó hiểu hoặc khi tôi gặp khó khăn xác định một sợi dây đã xuống cấp chỉ bằng mắt thường.
Cũng đã hàng tuần trôi qua kể từ khi tôi nghịch ngợm với cái vòng ID của tôi, và tôi đã quên mất tôi nhớ cái kiểu táy máy này như thế nào. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi của tôi ở LDA, tôi đã quên mất rằng tôi thực ra khá là giỏi trong việc đó. Tôi thích cái kiểu làm từng bước một, cái kiểu mọi mảnh ghép dần dần hiện ra như của một câu đố. Cái kiểu ngay cả khi bạn không biết mình đang làm gì, bạn vẫn có thể tự tìm hiểu được chừng nào bạn đã nắm chắc những nguyên lý cơ bản của nó.
Rất nhanh thôi tôi ngừng dựa dẫm vào mô đun Gợi ý. Tôi tự xác định trình tự các dây mà không gặp khó khăn nào và điều chỉnh chúng một cách dễ dàng, làm mọi thứ hầu hết dựa vào trực giác.
Tôi chưa bao giờ để tâm nhiều tới mạng lưới hay là chức năng quan trọng mà nó cũng cấp cho thành phố. Ngoài việc sử dụng những cảm biến tinh vi để theo dõi và nhận biết những gì đang diễn ra ở Thủ đô Thành phố, thu thập thông tin cho các Munis về sự lưu thông của con người và hàng hóa - giữ cho mọi thứ chạy êm xuôi, hoàn hảo - chức năng ít biết của mạng lưới là một thứ để bảo vệ. Những cái cột không có gì đáng chú ý ở khắp nơi mà tôi hầu như chẳng bận tâm tới này thực ra kết hợp tạo ra một tấm lưới vô hình như một tấm khiên bảo vệ và là hệ thống phản công phía trên đường chân trời. Lí do mạng lưới được lắp đặt từ vài trăm năm trước là bởi thành phố là nơi có lượng dân cư đông đúc nhất so với những nơi khác trên hành tinh này và là nhà của những thành viên quan trọng nhất của chính quyền Lorien, bên cạnh việc nó cũng là trung tâm của hệ thống thông tin và liên lạc quan trọng nhất của chúng tôi. Bất kì kẻ thù nào lên kế hoạch tấn công Lorien sẽ hầu như tấn công thành phố trước.
Tôi vẫn chẳng tin việc đó sẽ xảy ra, nhưng tôi cũng phải miễn cưỡng thừa nhận là toàn bộ thứ này khá là thú vị. Chỉ tiếc là về cơ bản thì nó vô dụng.
Khi tôi làm việc với sự tập trung cao độ, tôi nghĩ về mạng lưới với một sự thích thú mới. Mỗi một trong bốn sợi dây tôi chạy trình chuẩn đoán cần thay thế, điều đó khá là lạ. Tôi với tay vào chỗ dụng cụ để kiểm tra thời điểm lượt bảo trì cuối diễn ra và khá ngạc nhiên khi phát hiện nó mới chỉ cách đây độ hai tuần. Những sợi dây này đang xuống cấp một cách quá nhanh.
Trong tất cả những sợi dây tôi đang làm việc với này rất ít sợi có chức năng hỗ trợ hay dư thừa - gần như mỗi sợi dây đều có một chức năng riêng - và một mớ đã bị hỏng, có nghĩa là cái cột này coi như đã hỏng. Nếu tôi hiểu đủ nhiều về nguyên lí phòng thủ của mạng lưới, điều này có nghĩa là cả khu vực quanh đây đều rất dễ bị tấn công. Tại sao lại thế khi nó vừa mới được sửa chữa? Tôi tự hỏi nếu bảng điều khiển này có một trục trặc đặc biệt khiến cho các sợi dây bị rút ngắn tuổi thọ.
Sự tò mò của tôi ngày càng dâng cao, tôi nhanh chóng làm nốt công việc, háo hức quay trở về chỗ Rapp và hỏi cậu ta có thấy điều gì tương tự trên cái cột cậu ta làm không. Tôi muốn biết nó chỉ là ngẫu nhiên hay là một phần của một rắc rối lớn hơn.
Mà làm như tôi quan tâm tới nó lắm ý.
"Thế nào mà cậu lại đi mặc váy thế kia?"
Tôi đã quá tập trung vào công việc khiến giọng nói bất ngờ kia làm tôi như ngừng thở. Tôi biết chính xác đó là ai mà không cần nhìn xuống.
Mà dù sao thì tôi cũng vẫn nhìn xuống.
Tôi còn chả biết làm thế nào để mà có chấm bi trên mái tóc của bạn. Liệu nó có là một Biệt năng khác của Devektra? Thực sự thì, với cô ấy, chả có gì có thể làm tôi ngạc nhiên được nữa.
"Chào", tôi nói, âm thanh phát ra từ miệng tôi một cách vụng về.
Cô ấy nhìn tôi một lượt với đôi môi mím chặt, che mắt khỏi ánh sáng mặt trời. "Chả bao giờ nghĩ cậu lại là kiểu học việc cho người Munis này đấy".
"Thực ra là LDA", tôi nói, quyết tâm che giấu nỗi xấu hổ của mình bằng được. "Thực tập sinh kĩ thuật". Và, nhận ra những lời của mình ngu ngốc như thế nào, tôi thêm vào, "Tớ chỉ vào vì bộ đồ này thôi".
Cô ấy bật cười nghe cũng thật du dương, thành thật. "Cậu thực ra trông cũng không đến nỗi tệ trong bộ đồ đó", cô ấy nói. "Tôi chỉ không hiểu tại sao các cậu mặc cái quần ngủ ngớ ngẩn đó ở bên dưới. Mặc váy để làm gì chứ nếu không phải là để khoe đôi chân của các cậu?"
"Cậu sẽ không nói thế nếu đã thấy chân tớ đâu", tôi nói, và quay lại với công việc của mình. Hôm nay không phải là ngày tôi có tâm trạng để bị châm chọc bởi cô gái nóng bỏng nhất thế giới này.
Và vô cùng ngạc nhiên với tôi, Devektra không hề rời đi. "Cậu thực ra đang làm cái gì trên đó vậy?" cô ấy hỏi. "Tôi đã luôn tự hỏi mấy cái cột đó để làm gì?"
"Nó là mạng lưới". Tôi không muốn hùa theo trò đùa vớ vẩn đó của cô ấy. Ai mà chả biết mạng lưới là cái gì. Chỉ là phần lớn bọn họ chọn không thèm quan tâm thôi.
"Mạng lưới", cô ấy nói. "Vậy tôi đoán cậu là một trong những người tin vào mấy thứ đó?"
"Ý cậu là gì khi nói 'mấy thứ đó'?"
"Lời Tiên tri Vĩ đại của các Elder, hiểm họa với Lorien, phải trường kì cảnh giác, vân vân và mây mây. Người ngoài hành tinh chuẩn bị xâm lược vào ngày mai và mang chúng ta về hành tinh của chúng để cọ bệ xí cho chúng trừ khi cậu sửa cái hộp trên đó ngay bây giờ!"
Tôi ngẫm nghĩ một chút. Không, tôi không phải là những người đó. Rõ ràng còn gì. Nó gần như là thứ hàng ngày tôi vẫn nói với Rapp trong hàng tuần, vậy nên tôi ngạc nhiên khi thấy mình thấy khó chịu trước lời nói của cô ấy. Thay vì cười cùng cô ấy, tôi cắn chặt môi, thay thế sợi dây hỏng cuối cùng và đóng nắp bảng điều khiển lại trước khi thu dọn đồ để xuống lại mặt đất.
Devektra vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ rời đi.
"Chẳng phải cậu phải chuẩn bị cho buổi diễn nào đó à?" Tôi hỏi.
"Không", cô ấy nói, dựa vào lối vào và nhìn tôi chăm chú với một nụ cười khó hiểu. "Tôi chỉ tới đây để luyện tập. Tôi không biểu diễn buổi nào nữa cho tới ngày Quartermoon".
"À", tôi nói, vắt bộ dụng cụ qua vai.
"Cậu nên đến", cô ấy nói.
Tôi ngẩng lên nhìn, bất ngờ trước lời mời và tự hỏi liệu có phải cô ấy có đang đùa giỡn với tôi không. Cô ấy đã lấy tôi làm trò đùa từ nãy tới giờ phải không nhỉ?
Nụ cười của cô ấy mở rộng hơn. Nó như thể cô ấy biết tác động của cô ấy đối với tôi.
Dĩ nhiên là cô ấy biết rồi, tôi nhớ lại, cảm thấy thật ngu ngốc. Cô ấy có thể đọc tâm trí mình cơ mà.
Cô ấy nháy mắt, quay người và bước đi mà không nói thêm lời nào. Tôi vẫn chưa tháo dây bảo hộ, đứng một cách ngu ngốc bên cạnh cái cột ngu ngốc kia.
Ngay cả khi nếu cô ấy nghiêm túc, việc mà tôi không chắc lắm - là một người đọc trí não hẳn phải có những đặc quyền riêng - chả có cách nào mà tôi có thể nhận lời mời của cô ấy. Tôi không được phép rời kí túc xá của LDA sau khi trời tối là một, và lại, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể vào lại quán Chimæra sau phi vụ lần trước.
Dĩ nhiên rồi, Devektra biết tất cả những điều đó. Tôi đã gần như để bản thân mình tin là cô ấy đang nghiêm túc.