Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

"Nếu cô không cảm thấy quá thất vọng, cô có lẽ sẽ thấy ấn tượng đấy". Hiệu trưởng Osaria đang lật giở những trang giấy trên bàn làm việc của mình đánh dấu những tội lỗi của tôi, đọc những lời cáo buộc trong khi làm thế. "Cáo buộc: Làm giả thông tin với hệ thống Ghi danh Trốn học. Hình phạt đề nghị: đuổi học. Cáo buộc: nghỉ hơn mười buổi mỗi học kỳ. Hình phạt đề nghị: đuổi học".

Cô ngẩng lên nhìn tôi: "Và mười ở đây chỉ là con số tượng trưng thôi. Chúng tôi vẫn chưa tra hết được các bản ghi dữ liệu của hệ thống Ghi danh để có một con số chính xác về số lượng buổi học cậu bé bỏ".

"Mười là đúng rồi đây", tôi thừa nhận.

"Cái đó tốt nhất không phải là một lời mỉa mai đấy", cha tôi nói trong một giọng mệt mỏi từ màn hình trên tường của văn phòng cô Osaria, với khuôn mặt nhòe đi bởi đường truyền yếu. Mẹ tôi ngồi im lặng bên cạnh ông. Họ đang ở ngôi nhà nghỉ mát bên bãi biển của Deloon và cũng không buồn bỏ ra hai tiếng đi xe về thủ đô để tận mắt chứng kiến việc tôi bị đuổi học.

"Việc này chính xác có nghĩa là sao?" mẹ tôi hỏi. Như thể bà không biết gì vậy. Tôi đã từng bị cảnh cáo trước đây. Trốn học và lẻn vào quán Chimæra là một chuyện - nhưng việc này còn lớn hơn thế.

Cô Osaria quay ghế hướng về phía màn hình. "Nó có nghĩa là tôi không thể làm gì được cả. Nếu chỉ có một trong những tội trên, tôi còn có thể có quyền tùy ý quyết định hình phạt". Cô nhíu mày mạnh. "Nhưng ngoài việc cậu bé phá luật ở trường, cậu ấy còn làm giả thông tin với máy quét nhân dạng ở quán Chimæra. Tôi không còn lựa chọn nào khác cả".

"Ôi không", mẹ tôi nói. Bà trông như sắp bật khóc đến nơi.

"Việc này còn làm bà bất ngờ sao?!" Cha tôi tức đỏ mặt, gần như phát điên lên với mẹ tôi như đang phát điên lên với tôi. "Nó đã luôn như thế còn gì".

Cái đó thì đúng. Tôi đã luôn là một kẻ phá luật, tôi luôn có thể khiến mình dính vào rắc rối. Tôi không xấu hổ về việc đó; tôi thích bản thân mình ở điểm đó. Nhưng nó thường có khuynh hướng làm mọi người quanh tôi choáng váng. Lorien là một hành tinh vui vẻ, thịnh vượng và tuân thủ luật pháp. Việc tôi thực tế luôn dính vào rắc rối khiến tôi có thể coi như là một sự quái dị của tự nhiên.

Hiệu trưởng Osaria cựa mình một cách không thoải mái trên ghế của mình, bực mình với màn cãi vã của cha mẹ tôi, và nhanh chóng chen vào trước khi họ có thể tiếp tục làm vậy. "Tôi buộc phải nói là tôi sẽ rất tiếc khi mất đi Sandor". Cô ấy quay về phía tôi. "Gạt vấn đề trốn học sang một bên, em ấy là một trong những học sinh xuất sắc nhất của chúng tôi - và tôi phải thú nhận là màn làm giả thông tin với hệ thống bảo an, dù rất không hợp pháp và nguy hiểm, thể hiện một phần phẩm chất của" - cô dừng lại một chút - "sự thông minh. Giờ thì, theo như tôi thấy, có hai lựa chọn cho em ấy. Nếu em ấy muốn được ở lại thủ đô -"

"Vâng" tôi nói. "Em sẽ không rời thành phố đâu".

"- vậy thì chúng tôi có thể thu xếp một chỗ cho em ấy như là một thực tập sinh với những Munis".

Tim tôi như ngừng đập. Những Munis? Các Munis là những nhân lực chính của đôi ngũ làm việc trong thành phố. Phụ trách công việc bảo dưỡng. Phần lớn các công dân của thủ đô đều từng đầu quân làm việc cho Munis thông qua đánh xổ số, theo nhiệm kì một năm không quá hai lần trong đời họ. Chả có gì phải xấu hổ khi bị nhìn thấy đang làm việc bảo dưỡng của các Munis trong văn hóa của Lorien, nhưng đó còn lâu mới là ý tưởng của tôi về một quãng thời gian vui vẻ. Và tham gia vào Munis như một thực tập sinh có thể coi như là đăng kí đi dọn rác trong phần đời còn lại của tôi. Với tôi, đó là một số phận còn tệ hơn là cái chết.

Tôi cảm thấy mình dần trở nên hoảng loạn. "Hẳn là vẫn còn có việc gì đó trong thành phố. Em không thể có một công việc tại Kora, hay là Chimæra?" Tôi biết thế là liều mạng để đòi hỏi một công việc ngay tại nơi tôi vừa gặp rắc rối khi lẻn vào xong, nhưng tôi đang chấp nhận bất cứ công việc nào ở đó, không cần biết nó hèn hạ thế nào. Tôi sẽ cọ sàn nhà nếu cần thiết phải làm vậy.

"Đúng vậy. hẳn là phải có lựa chọn nào đó tốt hơn chứ?" mẹ tôi cất tiếng. Tôi thấy bất ngờ khi bà lại vẫn đang bảo vệ tôi.

Cô Osaria lắc đầu buồn bã. "Không may là, mọi công việc trong khu đô thị ngoài thực tập sinh đều dành cho người trưởng thành. Chỉ có thể là Munis, hoặc là tái định cư ở Karabak".

Tôi đã nghĩ tim mình đã chạm đáy trong lồng ngực tôi rồi, nhưng giờ tôi thấy nó như vẫn còn có thể lún sâu hơn được nữa, xuống ngay dạ dày tôi. Là một Karabak á? Làm việc ngoài thành phố ở một trong những cộng đồng Karabak của Lorien là một phần quan trọng trong văn hóa Lorien, đó là chưa kể sự cần thiết cho việc giữ cho hành tinh vận hành một cách tốt nhất. nhưng đó hoàn toàn không phải là một trải nghiệm hào nhoáng gì: khai thác Loralite, chăn nuôi Chimæra, trồng trọt. Tất cả những thứ đó xa cách hoàn toàn thành phố, cách hàng dặm từ bất cứ sự phấn khích nào. Trừ khi nhổ cỏ và đào đất cả ngày là định nghĩa cho sự vui vẻ của bạn.

Tôi có một cảm giác tệ hại về việc này. Trên màn hình, cha tôi đang gật đầu, trông gần như là thỏa mãn, và tôi biết số phận tôi coi như đã được định đoạt. Có thời gian làm việc tại một Karabak được coi như là một chứng chỉ cao quí, và là một điều kiện tiên quyết cho một công việc trong chính quyền hay Hội đồng Phòng thủ Lorien (Lorien Defence Council - LDC), giúp bảo vệ người dân Lorien khỏi bất cứ cuộc tấn công nào từ một trong những kẻ thù không tồn tại của chúng tôi.

Giữa một loạt những lựa chọn tệ hại như nhau, Karabak trông có vẻ như đã có được sự đồng thuận của cha mẹ tôi.

"Cô Osaria, tôi nghĩ là vài năm ở một Karabak chính là những gì mà con trai chúng tôi cần". Cha tôi đang mỉm cười trong lúc ông nói thế, thực sự hài lòng với kết quả cuộc nói chuyện này. Tôi nhìn lên màn hình, nhưng ông né tránh ánh mắt tôi - ông hẳn phải biết nó nghe thật kinh khủng với tôi như thế nào.

Ngay cả mẹ tôi cũng không tìm cách cứu tôi lần này. "Tôi đồng ý", bà nói, liếc nhìn tôi trộm thay cho lời xin lỗi. "Đó là lựa chọn tốt nhất".

"Vậy thì mọi thứ coi như quyết định thế", cô Osaria nói.

Ngay lúc đó, tôi lại ước rằng tôi được sinh là là một Garde - một người với Biệt năng quay ngược thời gian và sửa chữa mọi sai lầm của tôi vào đêm hôm trước.

Dĩ nhiên, nếu tôi bỏ đi những gì tôi làm tối qua, nó cũng có nghĩa tôi sẽ không bao giờ gặp Devektra. Thứ làm cho tôi cảm thấy gần như đáng để bị như thế này. Thật ra thì, chỉ gần như thôi.

Tôi rời khỏi học viện, bắt đầu chuyến đi bộ dài về căn hộ trống không của cha mẹ tôi. Chuyến bay từ trường tới trung tâm thành phố còn hàng tiếng nữa mới chạy, vậy nên tôi phải tự đi bộ trên những con đường hoang vắng. Cha mẹ tôi phải vài tuần nữa mới trở về từ Deloon, và họ còn không đả động gì tới việc quay lại thành phố tiễn tôi đi. Có vẻ như tôi sẽ dành những ngày cuối cùng của mình trong thành phố một mình trong căn hộ, chờ đợi chi tiết nhiệm vụ và phương tiện chuyên chở đi Karabak của mình. Thông tin phương tiện có lẽ sẽ đến trước, và hứa hẹn sẽ cho tôi biết chút thông tin về số phận của mình: nếu họ sắp xếp một phương tiện trên cạn, nó có nghĩa là tôi được điều tới một thuộc địa Karabak gần đây, có thể là Malka. Nếu họ cho tôi đi bằng tàu bay. nó có nghĩa là tôi sẽ được đưa đi xa, rất xa, tới một Karabak ở Những vùng lãnh thổ Ngoại biên, phía bên kia của hành tinh.

Mà nó cũng chả có gì khác nhau lắm. Lưu đày là lưu đày. Và sau khi tôi xong việc ở đó, tương lai của tôi cũng sẽ bị thay đổi mãi mãi. Trong khi tôi luôn mơ mộng mình có một công việc dễ dàng và đơn giản, như là của Teev và Paxton, hoặc là cũng có thể làm việc ở một nơi như Chimæra, phần lớn những người từ Karabak cuối cùng đều có một vị trí trong chính quyền Lorien.

Tôi rùng mình trước ý nghĩ dành phần đời còn lại của mình làm việc bàn giấy như là một quan chức tại một văn phòng nhàm chán như ở Hội đồng Phòng thủ Lorien, phung phí cuộc đời tôi cố gắng ngăn chặn một cuộc xâm lăng từ một cuộc tấn công ngoài hành tinh mà ai cũng biết là sẽ chẳng bao giờ xảy ra trong khi tôi tự an ủi mình bằng cách giả vờ là mình thực sự đang làm một việc gì đó quan trọng.

Thật là vô vọng. Giờ thì, tất cả những gì tôi có thể làm là cố không nghĩ về nó. Và tiếp tục bước đi.

Trường của tôi biến mất phía sau tôi trong khi Spires of Elkin dần dần hiện ra, mời chào tôi hướng về phía trung tâm thành phố.

Tôi đang cân nhắc việc dừng lại, đợi một chuyến tàu. Nó có thể sẽ cho tôi một cơ hội chào tạm biệt các bạn mình khi họ tan lớp. Nhưng ý nghĩ đó làm tôi thấy suy sụp quá mức tới nỗi không buồn nghĩ đến nó nữa. Tôi không thể chịu được ý nghĩ họ sẽ biết được cuộc đời tôi đã trở nên tồi tệ như thế nào.

Dù sao thì, tôi cũng thích Adar và Rax và một vài đứa trẻ khác ở học viện, nhưng tôi không thực sự coi họ như bạn mình. Tôi luôn khác biệt, ngay cả với họ. Những người khác trên Lorien có vẻ hài lòng với chính xác những gì họ có. Họ vui vì được sống trên một hành tinh bé nhỏ hoàn hảo trong toàn bộ cái vũ trụ chết tiệt này. Tại sao tôi lại không trở nên như thế chứ?

Tôi vẫn còn đang chìm đắm trong sự tự thương hại không hề giống người Loric tí nào của mình khi tôi nghe thấy ai đó gọi tên mình.

"Sandor?" Tôi dừng bước và quay lại để thấy một người hoàn toàn xa lạ, già hơn tôi vài tuổi đang đứng bên cạnh một phương tiện bay lơ lửng Munis cách tôi vài bước. "Cậu là Sandor đúng không?"

Anh ta mặc một bộ áo dài thắt ngang lưng màu xanh không lẫn đi đâu được của một Cêpan Hướng dẫn, tầng lớp Cêpan đặc biệt làm việc cho LDC và được giao nhiệm vụ huấn luyện các Garde và theo dõi sự phát triển các Biệt năng của họ. Tôi không biết làm sao mà anh ta lại biết tên tôi, và tôi cũng chả thực sự muốn biết. Tôi đã có đủ rắc rối cho ngày hôm nay rồi, và với tất cả những gì tôi biết được, anh chàng này lại sắp nói là tôi đã phạm phải một tội lỗi nào đó mà tôi còn chả biết.

"Ừ", tôi nói, "đó là tên tôi được chưa". Không đợi phản hồi, tôi quay người bước đi tiếp.

Không cần sự đồng ý của tôi, anh ta bước đi theo tôi.

"Cho tôi xin lỗi. Tôi lẽ ra phải gặp cậu lúc cậu đang nói chuyện với cô Osaria nhưng tôi đến đó quá muộn".

Tôi vẫn im lặng.

"Tôi là Brandon. Tôi là một Cêpan Hướng dẫn tại Học viện Phòng thủ Lorien (Lorien Defense Academy - LDA) -"

"Xin lỗi anh bạn", tôi nói. "Tôi không phải là một Garde. Chỉ là kiểu Cêpan tiêu biểu, buồn chán như anh - không cần thiết có người hướng dẫn. Và tôi đã trượt bài kiểm tra năng khiếu LDA nhiều năm trước rồi".

"Ờ", Brandon nói. "Tôi đã xem điểm số của cậu". Anh ta nhướn nhướn lông mày của mình một cách đầy gợi ý, như thể anh ta biết tôi đã cố tình thi trượt bài kiểm tra để tránh bị gửi tới cái học viện đầy uy tín kia.

Dĩ nhiên vào thời điểm này, so với Kabarak thì làm người hướng dẫn huấn luyện nghe có vẻ khá hay. Nếu tôi mà biết điều gì đang chờ đợi tôi thì có lẽ tôi đã nghĩ kĩ trước khi phá hoại bài kiểm tra kia nhiều năm trước.

"Chúng tôi biết được về mấy trò táy máy nhỏ của cậu ở học viện", Brandon nói. Tôi nhìn anh ta đầy ngạc nhiên. Làm sao mà họ có thể biết được chuyện một Cêpan chưa đủ tuổi thành niên lưu lạc vào quán Chimæra?

Nhưng Brandon vẫn đang nói như thể đó là điều vô cùng bình thường trên thế giới. "Chúng tôi khá ấn tượng", anh ta nói. "Kiểu công việc kĩ thuật mà cậu làm đó khá là không bình thường cho một người ở tuổi của cậu - đặc biệt là với một người không có đào tạo từ học viện. Nếu cậu dùng tài năng đó theo một cách nghiêm túc hơn, cậu có thể thực sự tạo ra sự khác biệt trong công cuộc bảo vệ Lorien".

Tôi đã được gợi nhắc lại tại sao tôi không quan tâm tới mấy kiểu LDA kia. Họ quá coi trọng công việc của chính mình. Lorien chưa bao giờ có chiến tranh. Chúng tôi chưa bao giờ bị tấn công. Vậy mà những người kia cứ hành động như thể chúng tôi đang sống dưới nguy hiểm thường trực. Cứ như thể họ cứ tự nhủ vậy để tự cảm thấy mình quan trọng.

Tôi xua Brandon đi. "Ừ, kệ", tôi nói. "Tôi tới Karabak. Hi vọng họ sẽ thích kĩ năng của tôi ở đó".

"Họ không thế đâu", anh ta đáp với một cái nhún vai. "Nghe này. LDA có thể dùng tới một nguồn sức trẻ mới cũng như thêm người giúp. Chúng tôi có vài kĩ sư và kĩ thuật viên tốt nhưng không ai có khả năng giải quyết vấn đề giỏi như cậu".

Tôi trợn mắt không thể tin được. Một kĩ sư tại LDA? Nó cũng gần tệ như là gia nhập Munis.

"Xin lỗi anh bạn. Không có hứng". Tôi tiếp tục đi.

"Tôi thấy danh tiếng của chúng tôi không còn như trước nữa". Brandon nhìn tôi cười khô khốc. Tôi có thể thấy anh ta đang thấy thích thú trước thái độ của tôi. "Và đúng là rất nhiều người Loric đặt câu hỏi về sự có cần thiết của sự phòng thủ trong thời kì yên bình này. Sai lầm của họ đó. Nhưng chúng tôi có tài nguyên, Sandor à. Cậu sẽ có đầy đủ quyền truy cập vào các phòng thí nghiệm nghiên cứu và máy tính. Cộng với sau sáu tháng cậu sẽ có các đặc quyền vào cuối tuần. Và tôi đã được ủy quyền để mời cậu tham gia vào học viện của chúng tôi mặc kệ, à, sự thể hiện nghèo nàn một cách phi thường trong bài kiểm tra năng lực của cậu".

Tôi đứng khựng lại.

"Cậu sẽ được ở gần thành phố", anh ta thêm vào. "Ai mà biết được? Có lẽ sau này, khi cậu lớn hơn một chút, cậu sẽ có thể có thời gian rảnh ghé thăm quán Chimæra".

Rõ ràng là Brandon có nhiều thông tin về tôi hơn những gì có thể biết từ những bản tin an ninh về màn hành sự của tôi ở quán Chimæra. Anh ta đang làm tôi vô cùng khó chịu.

"Anh có báo cáo tâm lí học của tôi luôn chứ Brandon?"

Anh ta chỉ cười. "Cứ quyết định là cậu muốn dành vài năm cuối của tuổi thiếu niên đùa nghịch với công nghệ phòng thủ gần thành phố, sử dụng kĩ năng thật sự của mình, hay là ra Những vùng lãnh thổ Ngoại biên dọn phân cho các Chimæra".

"Những vùng lãnh thổ Ngoại biên?" Tôi thấy miệng mình khô khốc. Tại sao anh ta lại nói thế? Liệu anh ta đã nghe được gì đó về công việc của tôi sắp tới?

"Anh biết gì nào?" Tôi hỏi.

"Đó không phải là về những gì tôi biết, Sandor. Nó là thứ mà tôi có thể biến thành sự thực".

Và chỉ nhiêu đó, anh ta quay người và bước đi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.