Tôi lập trình Quả trứng để trở về LDA bằng hệ thống lái tự động. Trên ghế lái, tôi khoanh tay trước ngực và nhìn chằm chằm về phía trước. Tôi không muốn nhìn thấy sự tàn phá từ ngôi trường đang bốc cháy của tôi, hoặc là bất cứ nơi nào khác mà giờ chỉ còn là một đống đổ nát trong thành phố của tôi.
Nhưng ngay cả với tầm nhìn hạn hẹp này, tôi vẫn trông thấy khói bốc lên từ Khu vườn Elder.
Hàng trăm người hẳn đã chết, tôi nghĩ.
Tôi nhắm mắt lại. Tôi không muốn nghĩ tới nó. Tôi chỉ muốn trở về LDA để có thể làm gì đó.
Tôi mở mắt ra khi Quả trứng đang bay qua Alwon. Đám Chimæra vẫn đùa giỡn trong ánh lửa trại, những người Kabarakian tụ họp lại với nhau một cách vui vẻ. Họ chẳng hay biết gì về sự phá hoại ở phía tây. Cũng chẳng lâu nữa đâu trước khi họ phát hiện ra điều đó.
Điều đầu tiên tôi phải làm là đảm bảo các cán bộ học viện và thành viên hội đồng biết về cuộc tấn công vào thành phố. Tôi khá chắc là họ đã biết, nhưng ngay cả thế, vẫn có thể là tôi có những thông tin đầu tiên sẽ quan trọng trong một việc nào đó. Tôi sẽ thú nhận việc trốn đi và nói ngắn gọn trải nghiệm của tôi về vụ tấn công. Tôi cũng sẽ nói giả thuyết của mình về cột sáng kia cũng là một dạng tấn công nào đó cố ý phá hoại mạng lưới trước khi những đợt tên lửa phóng tới hủy hoại thành phố.
Một khi xong việc đó, tôi sẽ cố xác định vị trí Daxin, xin lỗi vì đã lấy vòng tay của anh ta và trả nó lại.
Còn Rapp nữa chứ. Tôi phải đảm bảo là cậu ấy không sao.
Tôi ngửi thấy nó trước cả khi thấy nó. Một mùi khói và bụi nồng nặc tới mức len lỏi qua được cả hệ thống lọc khí cao cấp của Qủa trứng.
Thứ đầu tiên tôi thấy lại là một sự trống vắng: tòa nhà LDA, nhà chứa và phòng hội đồng phía sau nó thường sáng rực lên trong ánh đèn bảo an. Nhưng khi Quả trứng lại gần vị trí của học viện, tôi chẳng thấy gì cả ngoài bóng tối.
Học viện đã bị trúng tên lửa.
Quả trứng dừng lại trong bóng tối. HÀNH TRÌNH KẾT THÚC, màn hình thông báo. Choáng váng, tôi bước ra bóng tối của màn đêm.
Khi mắt tôi đã tự điều chỉnh lại, tôi thấy những đốm sáng nhỏ xíu trên mặt đất.
Nó đã biến mất. Hoàn toàn bị phá hủy. Toàn bộ công trình đã bị bắn nát vụn bởi một thứ vũ khí mà tôi còn không thể tưởng tượng ra được. Toàn bộ kí túc xá đã bị nghiền nát và nung chảy cùng một lúc. Thứ ánh sáng xanh lá tôi đang thấy là thứ duy nhất còn lại trên về mặt Lorien của học viện.
Hàng trăm người nữa, tôi nghĩ, ngã lên ngã xuống trên mặt đất đen ngòm kia, tìm kiếm một thứ gì đó còn nguyên vẹn của kí túc xá nhưng chả thấy gì cả. Những giáo sư của tôi. Những kĩ thuật viên học việc. Những Cêpan hướng dẫn học việc và những Cêpan hướng dẫn thường trú. Tất cả những học viên Garde nữa.
Cô Orkun. Daxin.
Rapp.
Tôi ngã quỵ xuống trên mặt đất. Nó vẫn còn ấm, đen như tro, nhưng mềm một cách lạ thường. Lần này, tôi cho phép mình được khóc.
Làm sao tôi có thể để nó xảy ra chứ? Tôi nghĩ.
Khói bốc lên từ mặt đất - có lẽ là những hóa chất từ quả bom hòa lẫn vào khói bụi từ sự phá hủy của học viện gây ra - như đốt cháy cổ họng và đôi mắt tôi. Tôi vẫn chẳng nhúc nhích.
Cứ để chúng giết tôi, tôi nghĩ.
Tôi chẳng có kế hoạch gì cả, chẳng còn ngôi nhà nào để trở về nữa.
Tôi có thể đến chỗ cha mẹ tôi. Deloon, một thành phố nhỏ ở phía bên kia hành tinh có lẽ sẽ an toàn. Nhưng được thế trong bao lâu chứ? Và ngay cả khi nó không bị đụng tới, ý nghĩ về việc lập trình Quả trứng để đưa tôi tới đó, dành nốt phần đời còn lại của tôi với cha mẹ trong căn hộ hai phòng ngủ kiểu tư sản ẩn dật làm tôi muốn ốm. Thứ duy nhất tôi từng quan tâm tới đã mất. Và phần tệ hại nhất là tôi chưa từng biết là mình đã quan tấm tới nó.
Với đầu kẹp giữa hai đầu gối, vẫn xây xẩm và đau nhói từ sức nóng bốc lên, tai tôi bỗng nhiên vểnh lên. Tôi nghe thấy thứ gì đó đang tiến tới. Một phương tiện.
Lũ tấn công, tôi nghĩ. Cuộc đổ bộ đã bắt đầu.
Tôi chẳng có vũ khí, chẳng có gì để phòng vệ cả. Những kẻ tấn công, dù chúng là ai, có lẽ là đến để đảm bảo chúng không chừa ai còn sống cả. Khi chúng thấy tôi, chúng sẽ giết tôi.
Đây đã từng là nhà của tôi - không chỉ là trường học, mà là cả hành tinh này. Tôi đã quá bận bịu mong muốn nó là một thứ khác mà không nhận ra là nó đã luôn là nhà của tôi.
Có lẽ tôi chẳng thể làm được gì. Tôi chỉ là một Cêpan với một chân bị thương, chẳng có Biệt năng nào và cũng chẳng có vũ khí. Dù vậy tôi vẫn đứng lên, quay người lại đối mặt với bất cứ kẻ nào tiến tới và chuẩn bị chiến đấu.
Những bước chân tiến tới chỗ tôi nặng nề và có chủ đích, và chúng ngày một to hơn, sự êm ái từ bài hát cuối cùng của Devektra như quay trở lại với tôi. Tôi bắt đầu huýt sáo khe khẽ. Nhưng trước khi tôi có thể thấy kẻ thù của mình, tôi gục xuống.