Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Sức nặng của cơ thể tôi khiến tôi ngã nháo nhào vào căn phòng phía bên kia cánh cửa. Tôi lăn vòng trên sàn nhà, lao qua hàng lớp vải treo. Khi tôi ngừng lại được cũng là lúc đầu tôi đập bịch một phát xuống sàn nhà.

Rồi tôi nghe thấy một giọng nói. Một giọng con gái. "Giờ cái đó mới buồn cười".

Khi tôi nằm đó, tôi nhận ra thứ tôi va vào trước đó là giá treo quần áo. Quần áo phụ nữ. Giờ tôi đang nằm trên một đống quần áo trên sàn nhà. Trông như thể tôi là nạn nhân từ một vụ nổ thạch anh và đĩa trang trí.

Đứng phía trên tôi, một gã trong chiếc quần kim loại màu đen và áo phông không cổ đang cố gắng khóa cánh cửa mà tôi vừa lao qua lại.

"Ừ, vui đấy", hắn ta nói mỉa mai. "Tôi thích nhất là khi một thằng nhóc mảnh khảnh còn chưa tới tuổi vị thành niên lao vào phòng thay đồ thế này".

Tôi đứng dậy ngượng ngùng và cố gắng gom đống quần áo tôi làm rớt xuống lại. Đây hoàn toàn không phải điều mà tôi đã nghĩ về tối nay.

"Thật. Quá. Buồn cười". Tôi quay lại và thấy cô gái với mái tóc trắng bồng bềnh ngồi trên một ghế đẩu thấp trong góc phòng. Cô ấy đang mặc một cái quần đùi ngắn và đang ở tư thế ngồi. Cô ấy đang tự trang điểm với một cái bút trang điểm, tạo những khuôn mẫu kĩ lưỡng đường cong và còng xoáy trên đùi mình.

"Không", tôi nói.

Tôi có lẽ là nên xin lỗi. Hay ít nhất là cũng giải thích gì đó. Nhưng tôi quá choáng váng. Tất cả những gì tôi có thể nói là không.

"Ồ, có chứ", cô ấy nói, vẫn vẽ trên đùi. Cô ấy rướn người tới trước gần một hình vẽ loằng ngoằng, mím môi lại và thổi quanh đùi, đẩy nhanh tốc độ khô của mực.

Nó không thể thế được. Nhưng nó lại là thế.

Đó là Devektra.

Phần lớn mọi người trên Lorien có lẽ chẳng biết cô ấy là ai. Nhưng tôi không thuộc loại phần lớn mọi người đó, và tôi đã nghe nhạc của Devektra hàng tháng trời. Với những người hiểu biết thì cô ấy là ca sĩ nổi nhất trên Lorien. Với vẻ đẹp điên đảo của mình, những lời ca thông thái trước tuổi của mình - bởi vì cô ấy cơ bản vẫn là một đứa trẻ, chỉ lớn hơn tôi một chút - và khả năng khác thường từ Biệt năng của Garde về tạo ra những luồng sáng chói lòa, mê hoặc trong khi cô ấy biểu diễn, rất rõ ràng là cô ấy sẽ trở thành một ngôi sao lớn sớm thôi. Cô ấy đã có thời gian khởi đầu tuyệt vời rồi.

"Sao nào, cậu chưa bao giờ thấy một cô gái trang điểm trên chân bao giờ à?" cô ấy nói với một cái nháy mắt.

Tôi cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. "Cậu hẳn là ca sĩ bí ẩn nhất", tôi cuối cùng cũng có thể nói, lắp bắp ở gần như mọi từ nói ra. "Tớ, ừm, một fan lớn của cậu đó". Tôi rúm người lại khi nói thế. Tôi nghe như là một kẻ thất bại toàn tập.

Devektra soi xét chân mình, rồi đứng lên và nhìn tôi như thể cô ấy chưa biết nên tức giận hay buồn cười nữa. Cuối cùng, cô ấy chọn cách trung lập. "Cám ơn", cô ấy nói. "Nhưng cậu biết đó, họ khóa cánh cửa đó vì một lí do - để giữ những fan cuồng ở ngoài".

Tiến tới trước, cô ấy vung tay như diễn quanh vai tôi và kéo tôi lại để tai tôi sát miệng cô ấy. "Cậu sẽ nói cho tôi biết cậu đang làm gì trong phòng thay đồ của tôi chứ?" cô ấy thì thầm. "Tôi không cần phải gọi bảo vệ đâu nhỉ?"

"Ừm", tôi lắp bắp. "Ờ, thì, nó thế này ..." tôi vắt óc nghĩ một lời giải thích nhưng chả thể nghĩ được gì. Tôi đoán là tôi giỏi xâm nhập các phần mềm hơn là nói chuyện với những cô gái. Đặc biệt là những cô gái nổi tiếng, nóng bỏng.

Devektra lùi lại và nhìn tôi từ đầu đến chân và ngược lại với một cái nháy mắt tinh nghịch. "Anh biết tôi nghĩ gì chứ, Mirkl?" cô ấy hỏi.

"Sao cơ?" anh chàng mà tôi gần như đã quên béng mất hỏi ngược lại trong một giọng buồn chán. Thực lòng mà nói, anh ta nghe có vẻ đã chán ngấy việc ở cạnh Devektra.

"Tôi nghĩ", cô ấy nói chậm rãi, "anh bạn bé nhỏ ở đây còn quá nhỏ để được ở đây. Với tôi có vẻ như cậu ta chuẩn bị bị tống ra ngoài vì chưa đủ tuổi và lẻn vào đây để trốn. Chúng ta có một kẻ phá luật ở đây này. Và anh biết tôi nghĩ thế nào về những kẻ phá luật rồi đó ..."

Tôi nhìn xuống sàn nhà. Giờ thì tôi chắc chắn đã bị bắt quả tang. Đây không phải lần đầu tiên tôi vướng vào rắc rối kiểu này. Hoặc là lần thứ hai. Lần này, dù sao thì hậu quả cũng sẽ nghiêm trọng lắm đây.

Nhưng Devektra lại khiến tôi bất ngờ.

Một nụ cười lộ ra trên mặt cô ấy và cô ấy bắt đầu cười khúc khích. Cô gái này có vẻ điên rồ, tôi bắt đầu nghi ngờ vậy. "Tôi thích thế!", cô ấy nói. Cô ấy nheo mắt và vung vẩy một ngón tay về phía tôi. Móng tay cô ấy lấp lánh đủ màu sắc của cầu vồng. "Thật là một Cêpan nhỏ hư đốn".

Lần thứ hai chỉ trong vài giây, cô ấy khiến tôi bất ngờ. "Làm sao cậu biết tớ là một Cêpan?" Tôi hỏi.

Như phần lớn những người của công chúng trên Lorien - vận động viên, ca sĩ, binh lính - Devektra là một Garde. Tôi là một Cêpan. Một nhóm Cêpan được bầu chọn trở thành những Cêpan Hướng dẫn, chịu trách nhiệm dạy dỗ các Garde, nhưng phần lớn chúng tôi chỉ là quan chức, giáo viên, doanh nhân, người bán buôn, nông dân. Tôi chả chắc tôi sẽ trở thành kiểu người nào sau khi ra trường, nhưng tôi không nghĩ lựa chọn nào của tôi là tốt cả. Tại sao tôi không thể sinh ra đã là một Garde và có thể làm gì đó thực sự vui với thời gian rảnh của mình?

Devektra mỉm cười. "Biệt năng thứ ba của tôi. Cái nhảm nhí mà tôi chả muốn nhắc tới. Tôi luôn có thể nhận ra sự khác biệt giữa một Garde và Cêpan".

Như tất cả các Garde khác, Devektra có sức mạnh Telekinesis. Cô ấy cũng có khả năng bẻ cong và thao túng ánh sáng và các làn sóng âm thanh, những kĩ năng mà cô ấy dùng trong các màn trình diễn và là thứ góp phần làm cô ấy như một ngôi sao đang nổi như bây giờ. Đó đã là một Biệt năng hiếm, nhưng Biệt năng thứ ba mà cô ấy nhắc tới, thứ có thể cảm nhận sự khác nhau giữa một Garde và Cêpan, là thứ mà tôi chưa nghe tới bao giờ.

Vì một lí do nào đó, tôi cảm thấy bồn chồn mất tự nhiên. Tôi không thực sự biết là tại sao - chả có gì sai khi là một Cêpan cả, và dù tôi thường nghĩ là một Cêpan thì vui hơn nhiều là một Garde, tôi chưa bao giờ cảm thấy bất an về việc tôi là ai trước đây.

Bởi vì, tôi không thường là một người cảm thấy bất an. Vì một lẽ khác, đó không phải là cách mọi thứ xảy ra quanh đây. Dù các Garde được tôn trọng như một nhóm nổi bật - một "món quà quí giá" từ hành tinh của chúng tôi - vẫn có một lòng tin phổ biến, được chia sẻ bởi cả Garde và Cêpan, rằng các khả năng kì diệu của các Garde không chỉ thuộc về họ, mà là cho tất cả chúng tôi.

Nhưng giờ đứng đây, đối mặt với cô gái xinh đẹp nhất tôi từng thấy, một cô gái chuẩn bị lên sân khấu và biểu diễn khả năng kì diệu của cô ấy cho mọi người tại Chimæra, tôi bất chợt cảm thấy thật bình thường. Và cô ấy lại thấy điều đó. Cô ấy là Devektra, là Devektra, và tôi chỉ là một thằng Cêpan ngớ ngẩn, chưa đủ tuổi nào đó và chẳng có gì nổi bật. Tôi còn chả biết tại sao cô ấy lại buồn nói chuyện với tôi nữa.

Tôi quay người bước đi. Thật là vô ích. Nhưng Devektra nắm lấy khuỷu tay tôi.

"Ồ, vui lên nào", cô ấy nói. "Tôi chẳng bận tâm nếu cậu là một Cêpan đâu. Dù sao thì, tôi chỉ đùa thôi, nhờ ơn các Elder. Thật là một Biệt năng nhàm chán nếu nó có tồn tại. Biệt năng thứ ba thật sự của tôi thú vị hơn nhiều".

"Đó là gì vậy?" Tôi hỏi nghi ngờ. Tôi cảm giác như là Devektra đang đùa nghịch với bộ não của tôi vậy.

Đôi mắt cô ấy sáng lên. "Chẳng phải rõ quá sao? Tôi khiến những người đàn ông khác phải lòng tôi".

Lần này, tôi biết cô ấy đang lừa tôi. Tôi đỏ mặt, bất chợt nhận ra sự thật. "Cậu đọc được ý nghĩ", tôi nói.

Devektra mỉm cười, có vẻ ấn tượng, quay lại nhìn Mirkl, người có vẻ không ấn tượng lắm. "Mirkl", cô ấy nói. "Tôi nghĩ cậu ta bắt đầu hiểu rồi đấy".

Nửa giờ sau, tôi đứng ở trên ban công tầng hai nhìn ra phía sân khấu, theo dõi Devektra biểu diễn. Cô ấy giỏi hơn những gì tôi đã nghĩ. Nó khiến tôi như ngừng thở.

Cô ấy hát đầy cảm xúc, luyến láy, và dù Devektra đã được biết đến với những lời hát của mình, tôi gần như không thể nghe thấy cô ấy hát gì. Cô ấy cũng đang nhảy múa, và nhảy giỏi là khác, nhưng đó cũng không phải là sự thu hút chính. Và dù cô ấy là cô gái đẹp nhất tôi từng để mắt tới, cái đó cũng không phải.

Tất cả những thứ đó chỉ mờ nhạt so với thứ cô ấy đang làm với những Biệt năng của mình.

Cô ấy vẫy tay, điều tiết âm giọng của mình, trầm bổng khác thường. Cô ấy có thể vặn nhẹ cổ tay và tăng cao âm giọng một cách đáng kể; cô ấy có thể nhắm tới và điều chỉnh âm lượng đến độ các khán giả ở phía cuối câu lạc bộ có thể nghe thấy rõ ràng trong khi những người ngồi ở phía trước không hề thấy quá to. Với tay còn lại của mình, cô ấy điều chỉnh hệ thống chiếu sáng vốn đã tinh vi của câu lạc bộ chiếu những chùm sáng đủ màu sắc một cách điệu nghệ, rực rỡ hòa với âm thanh phát ra từ miệng cô ấy.

Tôi chỉ còn biết sững sờ. Tôi đã nghe về những màn trình diễn của cô ấy, nhưng không gì có thể miêu tả được những gì cô ấy đang làm. Có những thứ mà bạn cần phải nhìn thấy tận mắt.

Giờ là lúc mọi thứ sắp kết thúc. Tôi đã quá chăm chú theo dõi Devektra từ chỗ ngồi độc quyền trên ban công VIP khiến nửa tiếng qua chỉ mới như vài phút, và khi tiếng nhạc bắt đầu chậm lại, kết thúc với một nốt trầm, ánh sáng chuyển từ sắc màu hồng cam nhấp nháy sang những làn sóng xanh và tím, tôi biết nó đã sắp kết thúc.

Cô ấy ngân những nốt cuối trong một cường độ âm thanh tinh tế. Tay trái cô ấy xoay lại nhẹ nhàng, như vuốt ve không khí và truyền âm thanh tới đám đông.

Rồi giọng cô ấy tăng vọt như một tiếng gầm. Âm thanh đó như dội vào ngực tôi, mạnh tới độ tôi cảm tưởng nó có thể thổi bay những gì bên trong tôi. Rồi, bất chợt, cô ấy đấm hai tay vào nhau và ánh sáng trong câu lạc bộ lóe lên chói lòa đúng lúc âm thanh ngừng lại, như thể nó đã bị hút sạch khỏi căn phòng.

Tôi lảo đảo ở lan can, mù dở.

Khi tôi dần dần có thể nhìn lại, tôi có thể thấy khán giả phía dưới tôi lảo đảo trên đôi chân mình. Cũng như toi, họ cũng choáng váng nhưng thỏa mãn.

"Thật là tuyệt vời", tôi nói, cuối cùng cũng thốt ra được. Nhưng khi tôi quay người lại, Mirkl, người đã theo dõi màn trình diễn với tôi, đã biến mất mà không nói lời nào.

Quay trở lại chỗ sân khấu và sàn nhảy, tôi thấy Devektra đã đi được nửa đường tới cửa chính, với Mirkl và phần còn lại của đoàn tùy tùng lặng lẽ đi sau. Họ đang rời đi.

Cô ấy đã nói là sẽ tới một câu lạc bộ khác tên là Kora cho một bữa tiệc sau buổi diễn. Khi cô ấy nói thế nó có vẻ như là một lời mời đi cùng, nhưng có vẻ Devektra đang rời đi mà còn chả thèm nhớ gì tới tôi.

Tôi lao xuống dưới tầng, xuống sảnh, xuyên qua đám đông, cố gắng không mất dấu cô ấy. Tôi len lỏi, ép mình qua mọi người. Tôi nghe thấy vài người cất tiếng khó chịu khi tôi va phải họ, nhưng giờ tôi chả quan tâm tới gì khác ngoài việc tìm thấy Devektra.

Tôi cuối cũng cũng thấy cô ấy khi tới lối vào. Cô ấy đang đứng ngoài quán Chimæra với đoàn tùy tùng của mình, và cô ấy bỗng quay lại về phía câu lạc bộ và thấy tôi, ném cho tôi một nụ cười bí ẩn. Tôi không biết nó có nghĩa là gì, nhưng tôi biết mình phải tìm hiểu xem nó có nghĩa là gì.

"Xin lỗi", tôi nói, chen qua một cặp đôi, vật cản cuối cùng trước khi tôi ra khỏi cửa.

"Sandor?" Tim tôi ngừng đập khi tôi thấy ai đó nắm lấy tay mình. Tôi biết giọng nói đó. Chả có ích gì để mà bỏ chạy nữa cả. Đó là thầy Endym.

"Tôi đã nghĩ là mình đã thấy cậu lúc trước", thầy ấy nói.

"Một buổi diễn tuyệt vời thầy nhỉ?" tôi nói, cầu mong Endym sẽ bỏ qua vụ này. Sau cùng thì, thầy ấy cũng ở đây - và thầy ấy nghe có vẻ đã hơi quá chén kể từ lần cuối tôi thấy thầy ấy.

"Thật đáng kinh ngạc", thầy Endym nói. "Màn trình diễn tuyệt nhất thầy từng thấy của cô ấy".

"Vậy", tôi nói, đầy hi vọng. "Có khi nào chúng ta có thể quên đi là thầy đã thấy em ở đây hôm nay?"

Thầy Endym mỉm cười lại với tôi. "Không có chuyện đó đâu".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.