Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Chúng tôi đến sân bay vừa kịp lúc.

Tôi đỗ chiếc xe và chạy như bay tới chỗ con tàu với đứa bé trên tay, tìm kiếm Brandon, chen qua một nhóm Kabarakian và LDF Garde đang thiết lập vành đai quanh con tàu một cách hỗn loạn.

Đám Mogadorian sẽ tới đây sớm thôi. Những người Loric kia sẽ là thứ duy nhất bảo vệ con tàu khi nó cất cánh. Như tôi, họ sẽ ở lại. Chúng tôi đều sẽ chết. Chẳng có cách nào khác cả. Nhưng với một chút may mắn, chín đứa trẻ và người Hướng dẫn của chúng sẽ sống, và với chúng, người dân Lorien sẽ sống sót.

Tám Cêpan Hướng dẫn đứng bên ngoài con tàu, chờ đợi thời điểm xuất phát trong khi tám đứa trẻ - tuổi từ sơ sinh cho tới sáu - đang được xếp thành vòng tròn. Một người đàn ông khác đang cúi xuống chạm vào đầu từng đứa trẻ một.

Đó là Elder Loridas. Trông như thể ông ấy đang ban phước cho chúng hay gì đó. Được rồi, nếu tôi buộc phải chết, ít nhất thì tôi cũng có thể nói là tôi đã gặp được một Elder..

Khi Brandon trông thấy tôi tiến tới, mặt anh ta xuất hiện một ánh nhìn ghê tởm. Ít nhất là cho tới khi anh ta thấy thằng bé.

"Đây là đứa thứ chín", tôi nói. Tôi biết họ sẽ rời đi bất cứ lúc nào, và trong lúc lo lắng tôi tuôn một tràng. "Vẫn chưa quá muộn đâu. Anh phải ..."

"Im lặng nào", Brandon nói, đỡ lấy đứa bé. Anh ta chạy tới chỗ Loridas, lúc này cũng vừa mới hoàn thành bất cứ cái việc gì ông ấy đang làm với bọn trẻ. Tôi lo lắng đứng nhìn họ trao đổi, tự hỏi làm sao mà Loridas trở về được.

"Ông ấy là người cuối cùng". Tôi quay lại và thấy một người phụ nữ với mái tóc đen dài độ ba mươi tuổi. Chị ấy thấy vẻ mặt khó hiểu của tôi. "Những Elder khác đã đi rồi. Họ hi sinh chính mình cho chúng ta".

"Cả Pittacus nữa à?" Tôi hỏi, choáng váng. Tôi chưa bao giờ nghĩ nhiều về Pittacus Lore, chưa bao giờ phản ứng theo kiểu hoàn toàn kinh sợ mỗi khi nghe thấy tên ông ấy như bao người dân Loric khác, nhưng thực sự thì nó vẫn thật là choáng váng. Ngay cả với mọi thứ đã xảy ra tôi nay, chưa bao giờ tôi nghĩ là ông ấy đã ra đi. Điều đó gần như là không thể tưởng tượng nổi.

Một cái nhíu mày hoài nghi xuất hiện trên mặt người phụ nữ. "Pittacus đang .... mất tích", chị ấy nói. "Ông ấy có thể vẫn còn sống. Chúng ta không biết được".

Tôi không trả lời. Có gì để mà nói chứ?

"Cậu trông quá trẻ để làm một Cêpan Hướng dẫn đó", chị ấy nói.

"Em chỉ là thực tập sinh thôi", tôi nói, mắt vẫn không rời Brandon, Loridas và thằng bé. "Kĩ thuật viên. Không phải là Cêpan".

"Làm như tôi tin ý", chị ấy nói, liếc nhìn về phía thằng bé. Loridas cầm lấy tay nó và đặt nó xuống chỗ trống duy nhất còn lại của vòng tròn. Những đứa trẻ khác đều nhìn theo trong khi Loridas làm một nghi lễ nào đó.

"Tại sao bọn chúng lại bé vậy chứ?" Tôi hỏi người phụ nữ. "Chúng còn quá bé để được huấn luyện tại Học viện".

"Những đứa trẻ này được phát hiện bởi các Elder là những đứa mạnh nhất trong cả thế hệ của chúng", chị ấy nói với tôi. Chị ta nói có vẻ hơi buồn. "Chúng còn cả chặng đường trước mặt. Chúng sẽ phải học cách thích nghi với một ngôi nhà mới và cách sống mới không giống với bất cứ thứ gì chúng ta biết ở đây. Nó sẽ tốt hơn nếu chúng có càng ít kí ức về Lorien càng tốt. Nó sẽ dễ dàng hơn cho chúng".

Tôi gật đầu một cách buồn bã và quay lại xem nghi lễ. Tôi đang muốn nhìn toàn cảnh đó nhưng Brandon kéo tôi ra rìa sân bay.

"Nó đã được chấp nhận. Tám giờ đã là Chín", anh ta nói. "Điều buồn cười là, Elder Loridas chả có vẻ gì là ngạc nhiên cả. Khi tôi nói đứa thứ chín đã tới, ông ấy quay lại nhìn tôi như thể ông ấy đã biết nó sẽ đến từ lâu rồi".

Tôi quay lại về phía các Cêpan Hướng dẫn đang tụ tập, chỗ các Garde đang đứng, chỗ con tàu sẽ đưa họ rời khỏi hành tinh này. Tôi sợ hãi số phận của mình, nhưng tôi kiên quyết không để Brandon thấy nỗi sợ hãi của tôi. Tôi muốn ra đi một cách thanh tao và cao quí.

"Đi đi", tôi nói. "Em sẽ gia nhập đội bảo vệ vành đai".

Mặt trời chuẩn bị ló rạng, bình minh hòa lẫn màu của lửa và khói từ sự hủy diệt của hành tinh này.

"Chúc may mắn trên đó", tôi nói.

"Dừng lại", Brandon nói. Tôi quay lại. "Cậu sẽ đi với chúng tôi".

"Em á? Làm gì còn chỗ". Tôi thấy tim mình đập mạnh trong lồng ngực. Nhưng tôi không thể hi vọng để rồi lại thất vọng được. "Vậy những người còn lại ở đây thì sao? Những người đã chiến đấu từ đầu? Những người thực sự tin tưởng?"

"Thằng bé cần một người Hướng dẫn. Cậu đã mang nó tới đây. Nó tin cậu. Và mối liên kết đã được hình thành - tôi có thể cảm thấy điều đó. Phải là cậu thôi".

"Nhưng em đã được huấn luyện gì đâu".

"Điều duy nhất mà bất cứ ai trong chúng ta thực sự cần biết là luôn luôn đặt sự sống còn của Garde của chúng ta lên trước của chúng ta". Brandon liếc nhìn một cái về phía thằng bé. "Và có vẻ như cậu đã làm được phần đó rồi".

Một vụ nổ khác xảy ra cách chúng tôi độ một dặm, khiến chúng tôi ngẩng lên bầu trời nhìn một tàu Mogadorian to đùng đang tiến tới. Những thứ nhỏ bé đang nhảy dù ra khỏi con tàu và hạ cánh nhẹ nhàng, không một tiếng động lên mặt đất.

Nhưng dĩ nhiên rồi, đó chỉ là sự đánh lừa bởi khoảng cách và góc nhìn. Chúng không phải những thứ nhỏ bé. Chúng ta bộ binh Mogadorian. Và chẳng có gì là nhẹ nhàng với chúng cả.

Số phận của tôi đã được quyết định. Chúng tôi chạy tới chỗ những người còn lại và lên tàu, rời khỏi Lorien yêu dấu trước khi quá muộn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.