"Deloon vào thời điểm này của năm thật khó ở", gã kia nói. "Tôi sẽ chẳng đến đó dù có được trả bao nhiêu đi nữa".
"Hoàn toàn đồng ý với anh bạn", tôi nói, mặc dù tôi còn chưa bào giờ tới Deloon. Tôi thực sự chả muốn tranh cãi làm gì.
Tôi đang ở trên ban công phía trên sàn diễn chờ đợi cùng Mirkl và phần còn lại của nhóm tùy tùng của Devektra chờ buổi diễn bắt đầu. Cô ấy đang bị chậm so với lịch trình, những phần lớn mọi người trên này đầu khá bận rộn nói chuyện với nhau nên chả có ai là có vẻ sốt ruột cả, hay ít nhất là tôi thấy vậy.
Thay vào đó, tôi có một cảm giác lạ lùng. Tôi cảm thấy lâng lâng và hưng phấn. Tôi chẳng biết Devektra đã đi đâu sau khi gặp tôi, nhưng ngay cả khi cố ấy cảnh báo - một thứ gì đó kinh khủng sắp xảy ra - tôi chẳng hề lo lắng cho cô ấy. Đầu óc tôi vẫn đang quay cuồng.
Nụ hôn của chúng tôi thật là đáng kinh ngạc. Nhưng sự kết nối thần giao cách cảm giữa chúng tôi mới là thứ vẫn còn làm tôi quay cuồng. Nói chuyện chỉ bằng tâm trí của mình, chúng tôi đã có thể trò chuyện với nhau ở một mức thuần khiết hơn - thực tế hơn - mọi thứ mà tôi đã từng trải qua. Không nụ hôn nào có thể so sánh được với điều đó.
Ánh đèn cuối cùng cũng tắt đi, và khi họ làm vậy, một ánh đèn pha chiếu vào giữa sân khấu sáng lên, một luồng sáng trắng chói lóa. Ai ở đây nhìn chằm chằm vào ánh đèn, mọi người dường như nín thở, chờ đợi việc sẽ xảy ra tiếp theo.
Và rồi một âm thanh vọng tới, một âm thanh nhẹ nhàng mà đau lòng. Nó có vẻ như phát ra từ bên trong luồng sáng kia. Khi âm thanh đó ngày càng to lên và mạnh mẽ hơn - nhưng vẫn chẳng mất đi sự thanh thoát tuyệt đẹp của nó - vòng sáng kia bắt đầu bị bẻ cong và xoắn lại, như thể nó muốn vỡ tung ra.
Devektra đâu rồi? Nghe cứ như thể Devektra đang ở đâu đó trong luồng sáng kia.
Luồng sáng tiếp tục bay lên khỏi sân khấu, và âm thanh chứa đựng bên trong nó cao vút lên. Rồi nó dừng lại, lơ lửng chính xác ở giữa câu lạc bộ, chỉ cách vài mét từ nơi tôi đang đứng ở tầng lửng sân khấu. Nó sáng lóa tới mức khiến người ta đau mắt khi nhìn vào, nhưng tôi lại không thể quay mặt đi.
Âm lượng cứ cao và cao hơn nữa. Vài người trong đám đông bịt tai lại khỏi màn trình diễn âm thanh của Devektra, nhưng tuyệt nhiên không ai rời mắt khỏi quả cầu ánh sáng kia.
Và rồi nó nổ tung.
Ánh sáng bất chợt ở khắp mọi nơi. Không còn chút bóng tối nào ở bất cứ đâu trong cái câu lạc bộ thường thiếu sáng này. Mọi người quay vòng quanh, ngơ ngác, nhìn những người xung quanh với một con mắt khác. Toàn bộ lỗ chân lông trên mọi khuôn mặt đều sáng lên. Âm thanh của Devektra cũng trở nên vỡ vụn, nghe như hàng ngàn cái chuông nhỏ đều lắc lên, âm thanh vang vọng như nhau trong toàn bộ không gian câu lạc bộ.
"Cô ấy kìa", một người trong đám đông nói.
Devektra đứng phía trên đám đông. Đám đông của cô ấy. Không phải trên sân khấu mà là phía trên quầy rượu gần lối vào. Tiếng leng keng biến mất cũng nhanh như khi nó đến.
Cô ấy đã dùng giọng nói mình - hòa vào quả cầu ánh sáng đó - toàn bộ thời gian vừa rồi. Trong khi đó, chẳng ai nhận ra là cô ấy đang ở chỗ khác.
Nó thật là tuyệt vời. Và đó mới chỉ là màn dạo đầu của cô ấy.
Devektra bước ra xa khỏi quầy rượu, xuyên qua đám đông lên sân khấu. Trong hoàn cảnh bình thường thì mọi người sẽ hò reo và chen lấn nhau để tiến tới gần người biểu diễn. Nhưng giờ họ lùi lại nhường lối cho cô ấy đi, vẫn còn kinh ngạc trước những gì họ vừa thấy.
Cô ấy bắt đầu hát. Không cần mic, không có dụng cụ khuếch đại âm thanh, không dùng trợ giúp từ Biệt năng. Cô ấy chỉ cứ thế hát. Không ai ở đây tạo ra tiếng động nào. Vậy nên tiếng cô ấy hát cứ thế vọng đi như tiếng chuông.
Đây không phải là một buổi biểu diễn như thông thường của cô ấy. Nó chỉ là một bài hát bình thường, và lại là một bài hát buồn. Tôi gần như chả hiểu từ nào cả, nhưng tôi biết đó là một bài hát về tình yêu và sự mất mát. Cô ấy bước lên sân khấu mà không lệch một nhịp nào, và rồi quay lại phía khán giả, đôi mắt ngấn nước.
Tôi thấy thật mê hoặc. Tôi tự hỏi cô ấy đang hát về cái gì. Tôi không thể ngừng nghĩ là cô ấy đang hát về tôi.
Mà thực sự thì tôi cũng chả cần băn khoăn làm gì. Tôi biết thế. Nó vừa là về tôi mà cũng không phải là về tôi. Cô ấy đang hát cho tôi. Sự buồn thảm của bài hát không chỉ dành cho một hay hai người: nó to lớn như chính hành tinh này vậy. Đó là một bài hát cho Lorien.
Đang chìm đắm sâu trong suy nghĩ, tôi giật mình khi thấy rung động ở cổ tay mình. Tôi nhìn xuống đầy ngạc nhiên, quên mất rằng tôi vẫn đang đeo cái vòng tay của Daxin. Nó đang kêu vo vo một cách gấp gáp. Tôi tắt nó đi và quay lại về phía sân khấu.
Devektra vẫn đang hát, đôi mắt cô ấy nhắm chặt.
Cái vòng tay lại rung lên.
Tôi tháo cái vòng tay ra để kiểm tra, để tìm hiểu xem tại sao nó lại cứ thích rung lên như vậy. Trong khi tôi cầm nó bằng cả hai tay, sự rung lắc của nó như chọc vào các đốt xương ngón tay của tôi, tôi nhìn mặt hiển thị điện tử của nó. Màn hình hình chữ nhật đang nhấp nháy một từ duy nhất, "Báo động".
Cảm giác hoảng loạn tràn ngập trong tôi. Có lẽ Daxin đã tỉnh dậy, thấy chiếc vòng tay của mình bị mất nên kích hoạt một loại báo động nào đó. Có lẽ tôi đã bị lộ.
Không. Bằng cách nào đó tôi biết báo động kia có ý nghĩa nào đó vô cùng tệ hại hơn thế. Tôi nhớ lại cái bảng điều khiển phía bên ngoài câu lạc bộ chỉ vài tuần trước, về tình trạng thê thảm của mạng lưới. Tôi nhớ lại Daxin khi còn ở trong Quả trứng, hành động như thể có gì đó vô cùng tệ hại đang xảy ra. Tôi nhớ lại về cột ánh sáng không thể giải thích được kia. Và tôi nhớ lại về Lời tiên tri của các Elder mà tôi đã không để tâm đến trong cả cuộc đời tôi.
Một ngày nào đó, một mối họa khủng khiếp sẽ tới...
Và tôi nghĩ về Devektra. "Một thứ gì đó sắp xảy ra". Đầu gối tôi trở nên run rẩy. Tôi ngẩng lên để nghe cô ấy kết thúc bài hát tuyệt vời của mình.
Devektra ngừng tiếng. Bài hát đã kết thúc. Đám đông không dám vỗ tay, sợ rằng mình sẽ làm hỏng khoảnh khắc này.
Và rồi mái nhà đổ sập xuống.