"Oof". Còn chưa tỉnh hẳn, tôi đã ở trong trạng thái đau đớn.
Thằng bé vừa mới dẫm mạnh lên chân tôi, và giờ thì nó đang nhảy lên những chỗ còn lại của cơ thể tôi, nghiền nát dạ dày tôi, và giờ là những xương sườn.
"Dậy đi", nó nói, vẫn nhảy lên xuống trên người tôi. Đó là một cách tồi tệ để tỉnh giấc vào buổi sáng, nhưng giờ thì tôi cũng đã bắt đầu quen với việc đó.
"Dậy đi", thằng bé lặp lại, là đứa trẻ mà giờ chúng tôi đều gọi là "Chín". Nó có đôi mắt sáng, vui tươi, và tràn đầy năng lượng khiến năm phút làm bạn với nó là đủ để khiến tôi cầu nguyện đến giờ đi ngủ.
Chín và những Garde trẻ tuổi khác đã hồi phục lại khá nhanh từ sự kinh hoàng của cái đêm kinh khủng đó, chỉ mới xảy ra độ một tháng trước thôi, khi Lorien đã thất thủ trước bọn Mogadorian. Những Cêpan Hướng dẫn khác không thể tin được khả năng phục hồi của đám trẻ. Chúng tôi ghen tị với chúng. Không ai trong chúng tôi sẽ có thể vượt qua được những gì chúng tôi đã thấy.
"Chú đang dậy đây", tôi nói, vung chân ra khỏi giường và vớ lấy cái áo phông Kalvaka trên móc treo trên tường. Tất cả những Cêpan Hướng dẫn khác đều mắc kẹt với bộ áo dài thắt ngang lưng LDA của mình, còn tôi chỉ có bộ quần áo đi chơi này từ buổi tối cuối cùng trên Lorien.
"Chú quá chậm", Chín nói, kéo tay tôi trong lúc tôi cố gắng hoàn thành việc mặc quần áo.
"Xin lỗi, anh bạn", tôi nói. "Đêm qua chú thức khuya".
"Còn gì khác mới mẻ nữa chứ?"
Tôi ngẩng lên và thấy Brandon, mỉm cười ở rìa vách ngăn phòng ngủ của tôi với phần còn lại của con tàu. Brandon luôn châm chọc tôi về việc dậy muộn, về việc luôn là Cêpan cuối cùng tham dự họp ngắn vào buổi sáng tại phòng ăn trên tàu. Nếu không phải Brandon thì luôn còn đó Kantra, hoặc là một trong những người khác.
"Hôm nay là ngày đầu tiên của huấn luyện tiền chiến đấu", chú ấy nói. "Chú sẽ đưa Chín đi, không có vấn đề gì cả.
"Tiền chiến đấu? Nhanh thế sao? Tôi đã có một khoảng thời gian khó khăn trong việc hiểu tại sao họ đã bắt đầu huấn luyện một vài Garde như là các chiến binh. Brandon và Kentra đã giải thích giờ chỉ là tập dượt và thao diễn, nhưng vấn đề vẫn còn đó. Những đứa bé vẫn còn quá nhỏ.
Tôi thấy Bốn, Garde của Brandon, ló đầu ra từ phía sau lưng Brandon. Đứa nhỏ ngượng ngùng giơ tay ra cho Chín, mời nó đi cùng tới phòng huấn luyện tiền chiến đấu cùng nhau.
Thấy thế, tôi đã hi vọng Chín sẽ cầm lấy tay Bốn. Thật là một cử chỉ đáng yêu.
"Prucawbat! Rawr!" Chín la hét, và nhảy ngược lên giường, hoặc là không chú ý tới hành động của Bốn hoặc là quá hiếu động để thấy nó.
Tôi mỉm cười, vừa cảm thấy kiệt sức vừa cảm thấy tự hào về sự hiếu động của Garde của mình. Tôi ôm lấy Chín trên giường rồi đặt xuống đất.
"Cháu đi theo Brandon và Bốn nhé? Chú sẽ gặp lại cháu tại Đối mặt sau đó". Đối mặt là buổi huấn luyện và phát triển giữa Cêpan hướng dẫn và Garde của họ. Mọi người đã quyết định rằng buổi Đối đầu của tôi với Chín sẽ được giám sát bởi một Cêpan hướng dẫn khác, bởi vì tôi không hề có kinh nghiệm cũng như được đào tạo gì cả. Nhưng ngay cả khi Brandon hay Kater ở đó theo dõi, Đối đầu vẫn là thời gian tôi thích nhất trong ngày: chỉ có tôi và cậu nhóc của mình.
Con tàu lớn này có một phòng lớn không ngăn cách gì cả, nhưng vì mong muốn có sự riêng rư và cho cả một tâm trí tỉnh táo của chúng tôi, những hình ảnh ba chiều được lập trình ra và hiển thị để phân chia các khu vực của phòng này thành "các phòng" nhỏ hơn.
Nhà ăn là một trong những khoảng không nhỏ như thế, tọa lạc gần cạnh buồng lái. Nó đã gần như vắng tanh khi tôi tới đó, và lựa chọn cho đồ ăn thì chỉ hạn hẹp có: một gói quả karo sấy khô đông lạnh; một đĩa ngũ cốc flurrah mềm nhũn và âm ấm.
À, tôi nghĩ. Hậu quả của việc ngủ dậy muộn.
Tôi chọn món Karo và ngồi vào bên canh Hessu, Cêpan duy nhất còn lại ở đây. Hessu là Cêpan lớn tuổi nhất ở đây, và cũng vô cùng ít nói. Tôi chả bao giờ biết phải nói gì với bà ấy vậy nên tôi chỉ gật đầu thay lời chào và ăn bữa sáng của mình trong im lặng.
Như thường lệ mỗi khi tôi có chút thời gian rảnh, tôi lại nghĩ về những sự kiện xảy ra trên Lorien, cả những thứ tôi tận mắt chứng kiến - sự phá hủy của thủ đô; những giọt nước mắt đau lòng lấm bùn trên má ông của Chín - và cả những thứ tôi chỉ có thể tưởng tượng: ngôi nhà của cha mẹ tôi tại Deloon bị thổi bay bởi một quả tên lửa của lũ Mog; Devektra cuối cùng cũng gục ngã trước đám bộ binh Mogadorian trong khi dũng cảm bảo vệ thành phố yêu quý của cô ấy.
Tôi cũng nhớ lại khi con tàu rời đi, nhìn ra ngoài cửa sổ khi chúng tôi dần bay lên khỏi sân bay. Elder Loridas, người đã một mực không muốn lên tàu, mờ dần đi thành một dấu chấm trên mặt đất khi chúng tôi vượt qua bầu khí quyển của hành tinh, cùng với Lực lượng Phòng thủ Lorien và Kabarakian vẫn dưới đó, làm chậm bước tiến công của lũ Mog.
Vài ngày đầu tiên trong vũ trụ là khoảng thời gian tệ nhất. Những Cêpan hướng dẫn chúng tôi túm tụm lại với nhau trong phòng ăn, trong lòng xuất hiện ngày càng nhiều sự mất kiên nhẫn, thương tổn tâm lý, chờ đợi thông tin từ phi công về số phận của Lorien. Brandon đã nói rằng phần lớn thành viên hội đồng, học viện và LDF đã bị giết trong đợt tấn công đầu tiên, nhưng vẫn còn đó những người sống sót, những anh hùng như Devektra chống trả lại quân xâm lược bất chấp mọi số liệu. Mọi thứ đã được quyết định thông qua bỏ phiếu rằng sau khi chúng tôi đã tới được một khoảng cách tương đối an toàn, con tàu sẽ dừng lại, theo dõi và chờ đợi. Nếu có bất cứ dấu hiệu nào chứng tỏ Lorien chưa bị đánh bại, rằng nếu có bất cứ chính quyền kháng chiến nào được thành lập dù phần thắng là rất ít, chúng tôi sẽ quay lại và hỗ trợ bằng mọi cách có thể.
Nhưng sau bao ngày đêm không ngủ, phi công tiến vào phòng ăn và lắc đầu. "Từ những gì tàu ta quét được ...", cậu ta nói, cố gắng không khóc. "Chả có gì cả. Chẳng còn lại gì cả".
Qua bao sự kinh sợ tôi đã từng trải qua, nó là điều tồi tệ nhất, tin tức đau lòng nhất.
Chậm rãi nhưng chắc chắn, mọi thứ rồi sẽ được cải thiện. Và dù có nghĩ đến những điều tệ hại, thật khó mà yên ổn được khi chúng tôi còn có chín đứa tiểu quỷ đầy năng lượng quanh chúng tôi, mỗi giây trong một ngày.
"Con bé ốm rồi", Hessu nói. Tôi gần như không phản ứng được gì: Hessu chưa bao giờ nói nếu như không được ai đó bắt chuyện.
Mất một thoáng tôi mới nhận ra bà ấy hẳn là đang nói tới Garde của mình, cô bé mà chúng tôi gọi là Một.
"Tôi thức dậy vào nửa đêm với một cảm giác tồi tệ, vậy nên tôi tới phòng của đám trẻ để kiểm tra, và ngay khi tôi chạm vào trán con bé thì nó nóng hầm hập. Một trận sốt tồi tệ". Cái kiểu Hessu không nhìn người khác khi nói chuyện đã là một phần trong tính cách của bà ấy, nhưng cái kiểu hết sức tránh né ánh mắt của tôi khiến tôi sợ hãi về điều tồi tệ nhất.
"Cô bé đâu?" Tôi hỏi. "Nó ổn chứ?"
"Nó đang ở trong Autodoc". Bởi vì không ai trên tàu có chút kiến thức nào về y tế, con tàu đã được trang bị một khu vực nhỏ điều hòa khí hậu gọi là Autodoc. Nó theo dõi sự sống của bệnh nhân và điều chỉnh lượng thuốc cần thiết thông qua các lỗ thông gió. "Cái máy nói con bé sẽ ổn thôi".
"Vậy à", tôi nói, nhẹ cả người. "Tốt đấy".
Hessu chỉ nhún vai. Môi bà ấy mím chặt, trông có vẻ tức giận, như thể bà ấy đã ăn phải thứ gì đó chua.
"Nó rồi sẽ chết thôi", bà ấy nói.
Tôi như đông cứng lại tại chỗ, không nói nên lời. Nó như thể những từ mà Hessu nói đã hút sạch không khí trong phòng.
"Con bé sẽ chết. Tôi chắc chắn về việc đó".
"Hessu, tôi chắc con bé sẽ ổn -"
Bà ấy quay lại nhìn tôi, một ánh nhìn đầy sự giận dữ xen lẫn khinh thường như ngọn lửa rừng rực trên mặt bà ấy. "Ý tôi không phải là bây giờ, thằng ngốc!" Bà ấy bắt đầu cười chua chát. "Cậu không nhận thấy à, rằng chúng ta đều sẽ chết?"
Máu tôi như đóng băng. Người phụ nữ này bị làm sao vậy?
"Đúng rồi. Đúng rồi", bà ấy nói. "Cậu vẫn chưa được phổ cập hết thông tin, làm sao mà cậu có thể biết được chứ? Đây là một nhiệm vụ tự sát. Chúng ta đang đến một hành tinh xa xôi để ẩn náu khỏi lũ Mogadorian, chạy trốn khỏi chúng, để làm bất cứ cố gắng thảm hại nào để sống sót trước khi chúng lùng bắt được và giết chúng ta. Nó thật vô ích. Tôi còn chả biết tại sao chúng ta lại còn bận tâm làm thế này nữa".
Những lời của bà ấy ngấm vào não tôi như thuốc độc, nhưng tôi vẫn cố giữ tập trung vào vấn đề trước mắt: sự hưng phấn của bà ấy. "Bác cần phải bình tĩnh lại", tôi nói.
"Cậu nói thì dễ rồi. Cậu là người cuối cùng. Cậu và thằng nhóc của cậu được ban phước cuối cùng hoàn toàn dựa vào may mắn, bởi vì các cậu đến muộn!" Nụ cười chua chát xuất hiện trở lại. "Trong khi tôi và con bé của tôi ... chúng tôi đến đầu. Được ban phước đầu tiên, là đứa chết đầu tiên".
Nụ cười dần biến mất nhường chỗ cho những giọt nước mắt, và Hessu lấy tay ôm mặt khóc. Tôi cố gắng khống chế nỗi kinh hoàng của mình và ôm bà ấy.
Chúng tôi cứ thế một lúc. Tôi ôm bà ấy trong vòng tay mình trong khi sự thật kinh sợ về tình thế của chúng tôi len lỏi vào tim tôi.
Sau đó, tôi đi xuống hành lang ảo, tới phía doanh trại trống trơn nơi phiên Đối đầu của tôi và Chín được tổ chức ở đó. Tôi cảm thấy mình như một tên ngốc. Vì cho phép mình lạc quan về kế hoạch của các Elder cho chúng tôi, vì tin rằng quãng đường phía trước sẽ sáng sủa hơn những gì đã xảy ra. Nghe những gì Hessu nói, nó hóa ra lại còn tăm tối hơn sau khi chúng tôi đến được đích.
Và tôi thấy mình như một kẻ ngốc khi không thắc mắc nhiều hơn về nghi lễ mà Loridas đã làm trên Chín. Tôi cứ ngu ngốc cho rằng đó chỉ là một nghi lễ tà thuật vô nghĩa. Nhưng theo như Hessu nói nó còn hơn thế nhiều. Đó là một phép thuật bảo hộ cho phép miễn nhiễm hoàn toàn với đám trẻ. Tất cả ngoại trừ Một.
Lễ ban phước của cô bé chỉ là một kết nối với những đứa trẻ khác. Cô bé có thể bị tổn thương. Một khi cô bé chết, Hai sẽ có thể bị làm hại. Khi Hai chết, Ba sẽ mất phép bảo vệ. Cứ thế lên dần theo thứ tự của các Garde trẻ tuổi quí giá của họ..
Nếu như vậy, nó không còn cảm thấy như là một sự ban phước gì nữa. Nó có vẻ như là một lời nguyền hơn. Nó nó khiến tôi muốn ốm dù chỉ nghĩ về nó.
Tôi dừng lại phía bên ngoài cánh cửa doanh trại và nhìn ra ngoài cửa sổ con tàu. Tất cả những gì tôi có thể thấy chỉ là những ngôi sao. Chúng tôi vẫn còn rất nhiều thiên hà cần vượt qua trước khi đến được đích. Chúng tôi đang tiến về Trái đất. Một hành tinh còn lâu mới đạt tới sự hoàn hảo. Nó không hề giống với những gì ở trên Lorien.
Nhưng ngay cả với toàn bộ những câu chuyện kinh khủng tôi đã nghe về cái Trái đất đáng thương này, về chiến tranh, nạn đói, ô nhiễm, tôi vẫn mong chờ thấy nó, ít nhất là một chút. Tôi vẫn nhớ đoạn truyền dẫn mà tôi xem vào đêm Quartermoon, trước khi tôi ra một quyết định mang tính số phận khi lấy vòng tay của Daxin và rời khỏi học viện, và tôi biết Trái đất kia không thể nào tệ đến thế được.
Tôi tiến vào doanh trại và thấy Chín đang đợi trên sàn nhà, lưng quay về phía cánh cửa ảo. Adel, Cêpan Hướng dẫn của Bảy đang ngồi ở một chiếc ghế trong góc phòng, chắc là được chỉ định nghĩa vụ giám sát tôi hôm nay.
"Chào Adel", tôi nói, mỉm cười và vẫy nhẹ tay. Adel vẫy lại.
Nghe thấy tiếng tôi, Chín bật dậy, quay ngoặt lại và lao thẳng đến chỗ tôi, ôm lấy đầu gối tôi.
Chín nhìn lên, ánh mắt rạng rỡ. "Chú Sandor?", thằng bé hỏi, giọng kéo dài ra và gật gật cái đầu. "Hôm nay chúng ta sẽ chơi chứ?"
Tôi nhìn xuống nó và mỉm cười.
"Đúng thế, anh bạn nhỏ", tôi nói. "Chúng ta sẽ chơi".