Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Cỗ máy rung lên kêu ầm ầm khi băng qua trên con đường đất, hướng tới Kabarak Malkan. Với việc nó đang ở chế độ tự lái, tôi được tự do lục lọi ở phía sau, cố gắng tìm cho mình một món vũ khí. Tôi chả biết đợt tấn công thứ hai của lũ Mogadorian sẽ lại là một đợt tên lửa nữa hay là bộ binh đổ bộ, nhưng tôi đoán là chẳng có hại gì khi tự vũ trang chính mình. Không may là tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là một con dao lưỡi dài và sắc. Chẳng có gì đặc biệt nhưng nó vẫn là thứ gì đó. Tôi cũng vớ thêm một mô đun thông tin dự phòng, hi vọng nó sẽ bắt được thông tin nào đó về một đợt tấn công khác.

Tôi khởi động nó với không nhiều kì vọng cho lắm, nhưng nó vẫn bắt được những đoạn truyền tin rời rạc, ngắn ngủi. Những tin mà nó bắt được hầu hết chỉ là những đoạn giao tiếp của nhóm Munis về công cuộc giải cứu thành phố.

Chúng đã tấn công đúng lúc chúng tôi bất cẩn, đúng như những gì các Elder đã dự đoán. Ngay cả bây giờ, mọi người dường như vẫn chưa chịu hiểu. Không một đoạn truyền tin nào mà tôi nghe đề cập chút nào tới thực tế là chúng tôi đã bị tấn công - hay là một thực tế khác là nó vẫn còn chưa kết thúc.

Có lẽ phần lớn phần còn lại của Lorien vẫn đang lãng quên nó. Nhưng tôi biết sự thật. Tôi biết mình phải làm gì.

Tôi phải cố gắng cứu đứa bé hoặc chết khi đang làm thế.

Cỗ máy dừng lại ở ngoài rìa Malka và tôi tìm đường đi trên con đường bụi bặm trong bóng tối. Tôi không thấy gì nhiều, vậy nên tôi để trí nhớ của mình dẫn đường về phía căn lều của đứa bé và ông nó. Càng lại gần cái vòng tay định vị càng rung lên dữ dội, báo hiệu là tôi đang đi đúng hướng.

Từ xa thế này, tôi vẫn có thể nghe thấy những âm thanh vui chơi náo nhiệt từ ngày Quartermoon ở Malkan. Họ vẫn còn chưa biết gì. Trong một thoáng, tôi cân nhắc việc chạy tới Karabak và cảnh báo về cuộc xâm lăng sắp tới, bảo họ tự vũ trang chính mình. Nhưng tôi không có thời gian cho việc đó, và dù sao nó cũng sẽ chả tạo nên được sự khác biệt gì. Tôi cần phải giữ tập trung. Đây là về sự sống còn của toàn bộ giống loài. Brandon đã nói là phải có chín đứa.

Khi tôi tới căn lều, đứa bé, ông của nó và đám Chimæra nghịch ngợm chả thấy đâu cả. Nhưng cái vòng tay tiếp tục rung lên trên tay tôi. Bằng việc thử đi về vài hướng khác nhau, kiểm tra độ rung của vòng tay tôi đã có thể biết đứa bé đang ở đâu. Nó đang ở trong sâu hơn của con đường này.

Tôi đi vòng qua đỉnh đồi dẫn tới một khoảng đồng bằng hẹp giữa nhưng ngọn đồi. Một đống lửa trại lớn cháy gần đó, và khi tôi tiến lại gần hơn, tôi thấy ông đứa bé đang ngồi cạnh đó. Ông ấy ngẩng lên nhìn tôi.

Đứa bé và đám Chimæra của nó vẫn chẳng thấy đâu cả.

Người ông ra hiệu về chỗ ngồi bên cạnh ông ấy. Một cách lo lắng, tôi tiến tới và ngồi xuống. Dù ông ấy đang nấu món gì, nó ngửi thật là thơm. Đã gần sáng và tôi vẫn chưa ăn gì cả từ bữa tráng miệng buổi tối. Bị hấp dẫn bởi mùi hương, miệng tôi bắt đầu như muốn chảy dãi.

Người ông ra hiệu về phía chiếc nồi. "Ăn đi", ông ấy nói.

Tôi làm như ông ấy bảo, dùng cái môi bằng đá chìa ra ngoài nồi để múc đầy cái bát bằng đất món thịt hầm.

"Nó thật là ngon", tôi nói, gật đầu đầy cảm kích.

"Cậu đến vì cháu tôi", người ông nói.

"Đúng thế", tôi nói, nhận ra rằng ông ấy đã biết tại sao tôi lại ở đây từ đầu.

"Nó là tất cả những gì mà tôi có", ông ấy nói. "Ai cũng có thể thấy có điều gì đó đặc biệt về thằng bé. Món quà của tôi cho phép tôi có những cái nhìn thoáng qua hiếm hoi về số phận, và tôi đã luôn biết ngày này rồi sẽ tới. Cái ngày tôi gặp cậu, tôi đã biết nó sẽ đến sớm thôi".

Vòng tay của Daxin đã ngừng rung lên như điên kể từ khi tôi ngồi xuống, và nó giờ lại rung lên như điên. Ngồi bên cạnh đống lửa, với người đàn ông chân chất, mạnh khỏe này nhìn tôi chằm chằm, tôi cảm thấy mình như một thằng mù công nghệ vậy.

"Đợi cháu một chút", tôi nói, cảm thấy hoàn toàn như một thằng ngốc. "Cháu xin phép".

Tôi đứng dậy, lấy cái mô đun ra khỏi túi và nhìn xuống, đọc thông tin cập nhật mới nhất. "XÁC NHẬN ĐỢT TẤN CÔNG THỨ HAI ĐANG ĐẾN. TẤN CÔNG BẰNG TÊN LỬA VÀ THEO SAU LÀ BỘ BINH. Vài chiến binh LDF còn sống sót, hoặc cũng có lẽ là thành viên Munis nào đó đã đến được chỗ mạng lưới máy tính và cuối cùng cũng có thể bật báo động thực sự.

Tôi vẫn còn đang tự hỏi nó có nghĩa là thế nào khi tôi thấy chân mình rời khỏi mặt đất. Cái mô đun bay khỏi tay tôi và rơi cái bịch xuống nền đất.

Nhưng đó chỉ là đứa bé, nó đã lao vào chân tôi và làm tôi ngã ra đất. Nó khỏe hơn vè bề ngoài và nó biết thế. Nó nằm ngửa ra trên đám cỏ và cười khúc khích với sự tự hào hoang dại, cái vòng tay kim loại trên cổ tay nó lấp lánh dưới ánh lửa.

"Bắt được rồi nhé!" thằng bé hét lên. Tôi tự hỏi liều nó có nhớ được đêm nay không, và nếu nó có, liệu nó có nhớ về nó với sự buồn bã về thứ mà nó sắp mất hay với sự vui vẻ vì gì nhỉ, vì được thêm một khoảng thời gian ngắn này mà nó vẫn đang có.

Tôi nặn ra một nụ cười đáp trả. "Chưa hẳn đâu anh bạn à". Tôi lấy lại cái mô đun trên mặt đất và ngồi dậy, quỳ xuống nền đất, hướng lưng về phía ngọn lửa. Tôi giơ tay ra và đứa bé lao vào chúng không hề ngờ vực. Tôi nâng nó lên và đứng dậy, và khi làm vậy, tôi nhìn về phía ông nó, chỉ một thoáng thôi. Ông ấy nhìn lại tôi với một sự buồn bã vô hạn.

Tôi biết mình phải rời đi. Nhưng tôi vẫn phải hỏi ông ấy một điều. "Ông nói Biệt năng của ông cho phép ông thấy số phận mọi người", tôi nói. "Vậy giờ ông có thấy gì không?"

"Nó sẽ trở thành người quan trọng", ông ấy noi buồn bã. "Đó là tất cả những gì tôi biết".

"Còn cháu thì sao?" Tôi hỏi.

Người đang ông mỉm cười buồn bã. "Cậu cũng sẽ thành người quan trọng", ông ấy nói. "Nhưng cậu sẽ chết".

Tôi biết ông ấy nói đúng. Nhưng không sao cả. Chúng ta ai mà chẳng phải chết. Ít nhất thì tôi cũng đang làm gì đó để tạo nên sự khác biệt.

Khi tôi bước đi, trở về trên con đường dẫn tới chỗ cỗ máy, tay đứa bé vòng qua cổ tôi, tôi quay lại nhìn lần cuối người đàn ông đã nuôi nó. Ông ấy ngồi đó, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo bụi bặm thấm vào bộ râu của ông ấy.

Và rồi đợt tên lửa thứ hai dội xuống, nổ đùng đùng đằng xa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.