Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Khi ngày Quartermoon ngày càng đến gần, tôi đã gần như bắt đầu tận hưởng quãng thời gian của mình ở học viện. Nó vẫn không phải là sự lựa chọn đầu tiên của tôi với ý nghĩa là một mái nhà, nhưng ít nhất thì tôi cũng đang làm quen dần. Ngay khi tôi dừng giả vờ ngu ngốc trong những tiết học kĩ thuật của mình, chúng thực ra lại khá là vui. Và mặc dù tôi không chắc nó xảy ra khi nào, tôi nhận ra giữa Rapp và tôi đang có một thứ như tình bạn.

Tôi vẫn ghét bộ quần áo, và tôi vẫn ghét cái kiểu mọi người quá coi trọng chính mình xung quanh đây. Nhưng giờ tôi đã hiểu. Bạn cần phải có lòng tin vào một thứ nào đó.

Tôi vẫn còn cảm giác mình đang bị giam cầm ít nhiều, nhưng nó không còn cảm thấy như nó sẽ là mãi mãi nữa. Đó là bởi bì tôi cuối cùng cũng đã có một thứ để chờ mong: buổi biểu diễn của Devektra tại quán Chimæra. Tôi sẽ phải bỏ lại bộ đồ xấu hoắc của mình, trốn ra khỏi kí túc xá và lẻn vào câu lạc bộ.

Đúng thế, tôi biết là nếu tôi bị bắt, chẳng kĩ năng kĩ thuật nào của tôi hay bao nước mắt van xin có thể cứu tôi khỏi một số phận tệ hơn là một Karabak. Tôi cũng biết Devektra cũng chẳng còn thực sự mời tôi tới nữa.

Nhưng chúng chẳng quan trọng. Thứ nhất, tôi sẽ không để mình bị bắt quả tang. Thứ hai, nó chẳng quan trọng nếu Devektra có thật lòng hay không. Cô ấy đã mời tôi dù viết tôi chẳng thể nào mà đi được. Tôi đoán là nếu tôi có thể làm điều không thể, cô ấy sẽ thấy ấn tượng.

Đó là một thử thách lớn, nhưng tôi đã sẵn sàng cho nó. Lên kế hoạch cho nó đã là nguồn giải trí chính của tôi kể từ khi tôi quay về từ chuyến đi với Daxin. Nó còn làm tâm trí tôi bận rộn tới mức không để tâm tới cái cảm giác lo lắng là lạ rằng tôi đang bỏ sót điều gì đó - rằng có cái gì đó không đúng lắm.

Điều đầu tiên tôi làm là kiểm tra lịch tuần đêm của đội bảo an ở học viện. Cái đó thì không khó, bởi vì hóa ra là chẳng có ai tuần đêm cả. Các học viên không được phép rời kí túc xá sau khi trời tối, và tất cả những học viên ở đây đều vô vị và tuân theo luật nên chẳng có ai đi vòng quanh ép buộc việc đó cả.

Chẳng hề có bảo vệ, không máy quay, không cảm biến chuyển động, chẳng gì cả. Họ không hẳn là quảng cáo nó, nhưng nó là một hệ thống dựa trên danh dự.

Phần phức tạp trong kế hoạch của tôi sẽ là Daxin. Tôi đã theo dõi một chút anh ta, và phát hiện được anh ta có một phòng ngủ đơn cuối hành lang của tôi, và có thói quen đi ngủ sớm. Tôi đã thoáng lo lắng rằng Daxin, với vai trò của một Cêpan Hướng dẫn sẽ có đặc quyền có khóa cửa. Nhưng vào đêm cuối cùng trước ngày Quartermoon, tôi lẻn ra khỏi phòng mình vào giữa đêm, rón rén đi qua hành lang và nhẹ nhàng xoay quả đấm cửa. Nó mở ra mà không có chút khó khăn nào.

Sau khi nghe ngóng cẩn thận tiếng ngáy của anh ta, tôi lẻn vào phòng và tiến tới giường Daxin. Và nó ở đó: cái vòng định danh của anh ta đang ở ngay bên cạnh gối của anh ta, và anh ta thì nằm cuộn tròn bên cạnh đó, ngáy ầm ĩ, chả hề hay biết gì tới sự hiện diện của tôi. Việc này sẽ quá dễ dàng đây. Đêm tiếp theo, tôi sẽ lẻn vào, lấy cái vòng tay, lái Quả trứng từ nhà xưởng - tôi đã bí mật cài thời gian và địa điểm cho chuyến đi của tôi - và tìm cách tiến vào quán Chimæra xem Devektra biểu diễn. Rồi tôi sẽ lại lẻn trở về, trả Quả trứng về chỗ cũ, trả vòng tay của Daxin về cạnh gối của anh ta, và sẽ không ai biết về sự vắng mặt của tôi cả. Đi không hình, về không bóng, dùng mưu kế: nó sẽ lại như những ngày xưa tốt đẹp thôi.

Ngày Thứ bảy cũng là ngày Quartermoon là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi, nửa ngày đi học cùng với một buổi tập ngắn trong phòng thể chất với bữa tối sớm trong nhà ăn. Một giáo sư đã cho phép chiếu một bộ phim giải trí của hành tinh Trái đất vào bữa ăn mà vệ tinh của chúng tôi bắt được.

Nó có thể là nơi khá là lởm để sống, nhưng họ rõ ràng là biết cách giải trí. Mặc dù bộ phim được truyền tới không có tiếng, tôi đã xem đủ những thứ của Trái đất mà vệ tinh chúng tôi bắt được nên chả có khó khăn gì bắt kịp câu chuyện của nó.

Nó cũng chẳng phức tạp. Một tẹo nào cả. Một gã ăn mặc đẹp di chuyển vòng quanh thế giới, đi chơi với những người phụ nữ đẹp, lẻn đi lấy những vật quý giá, đuổi hoặc bị truy đuổi bởi những kẻ xấu.

Khi xem bộ phim tôi đã nghĩ, tôi muốn được như anh ta một ngày nào đó.

Nhưng rồi, sau khi ăn thêm một miếng đồ tráng miệng và mỉm cười với màn hình, tôi nhận ra là mình đã đang như thế rồi.

Điều khiển Quả trứng như là một giấc mơ.

Dù có một cái tên ngớ ngẩn, nó là một cỗ máy đẹp và hấp dẫn, đặc biệt là khi ở sau bánh lái - không khác biệt gì với những phương tiện vận chuyển mà tôi thấy trong bộ phim của Trái đất vào lúc trước. Tôi đã lập trình trước chuyến đi để nó sẽ khởi động theo lệnh tôi, nhưng khi đã lẻn vào nhà chứ và trèo vào bên trong cỗ máy, tôi nhận ra là điều đó có thể tạo ghi chép bằng chứng buộc tội tôi về chuyến đi, vậy nên sau khi khởi động động cơ. tôi xóa các lệnh chuẩn bị trước và bắt đầu chuyến đi vào thủ đô bằng cách tự lái. Di chuyển nhanh ra khỏi nhà chứa và Karabak Alwon, tôi thấy mình thật may mắn với quyết định đó: tự lái Quả trứng vui hơn nhiều so với ngồi đó và để nó tự hoạt động.

Trong khi kí túc xá LDA tĩnh mịch và buồn chán vào thời điểm đó - thật sự thì lúc nào mà nó chả thế - Karabak đang trong trạng thái ăn mừng lễ hội Quartermoon trong lúc tôi đi qua nó. Đám Chimæra đã ra khỏi tổ và đùa nghịch tự do trong khi các công dân Karabak quây quần bên đống lửa trại trong màn đêm, cười đùa và nhảy múa và bắn pháo hoa cũng như vung vẩy những thứ nhấp nháy. Tôi biết là phía sau tôi, từ Alwon cho tới Tarakas, từ Deloon cho tới Những vùng lãnh thổ Ngoại biên, mọi người sẽ ăn mừng cho tới sáng.

Nhưng hình ảnh và âm thanh vui vẻ kia dần biến mất khi tôi bắt đầu tiến vào phạm vi thành phố, nơi mà lễ hội Quartermoon được chào đón một cách ít hào hứng hơn.

Một tay cầm vô lăng, tôi cởi bộ áo dài thắt ngang hông của mình ra và vứt nó vào khế hành khách bên cạnh, để lộ ra chiếc áo phông Kalvaka tôi lén mang vào dạo trước mà tôi đang mặc phía trong. Tôi vẫn đang mặc thứ mà Devektra đã gọi là quần ngủ, nhưng chúng cũng không quá tệ khi không đi kèm cái áo kia. Trên cổ tay tôi, vòng tay của Daxin là thứ đối lập hẳn với những gì còn lại trên người tôi.

Mà nói chúng thì, tôi trông khá ổn. Mà nói chung cũng chẳng quan trọng tôi trông như thế nào. Cái quan trọng là tôi đã ra được bên ngoài.

Cuộc trốn đi chơi của tôi đã vô cùng suôn sẻ tới mức tôi gần như cảm thấy có lỗi. Tôi đã đánh lừa tất cả mọi người ở LDA, chẳng ai có lí do gì để nghi ngờ sự thay đổi thái độ của tôi là một phần trong kế hoạch tinh vi và táo bạo này. Nhưng trước khi tôi hoàn toàn chìm vào cảm giác tội lỗi hay hối hận, tôi đã bị phân tâm bởi tòa nhà Spires of Elkin phía đường chân trời, nơi được thắp sáng lên bởi cột sáng tím bí ẩn kia ở phía sau. Lần này, tôi chẳng bận tâm gì tới nó. Tôi đã gần đến nơi rồi.

Tại quán Chimæra, cái vòng tay làm việc thật hiệu quả. Chẳng ai buồn để ý tới tôi khi tôi đi vào. Tôi gần như thấy bị xúc phạm. Chẳng nhẽ họ đã quên mất tôi nhanh chóng vậy sao?

Có lẽ họ chỉ không nhận ra tôi nữa. Tôi thấy tự tin hơn bao giờ hết, như thể là một con người hoàn toàn khác so với con người cũ đã chen lấn bỏ chạy như một đứa bé khi thấy chút rắc rối vài tuần trước. Thời gian đó chẳng đáng là bao, nhưng tôi cảm thấy mình đã lớn hơn rất nhiều so với hồi đó.

Câu lạc bộ tối nay chật ních, gần như đông gấp đôi so với lần trước tôi ở đây, hẳn có lí do của nó. Sự hiện diện của Devektra vài tuần trước đã là một bất ngờ, nhưng buổi biểu diễn cho lễ Quartermoon này đã được công bố rộng rãi, và nó đã thu hút một lượng lớn khán giả hơn. Tôi thấy một chiếc áo phông làm bằng tay hình Devektra trong mỗi năm người đi qua. Quán Chimæra là câu lạc bộ lớn nhất trên Lorien tại thời điểm này, và cô ấy đã khiến nó không còn chỗ trống. Tôi thấy một cảm giác tự hào. Tôi đã biết Devektra nổi tiếng, nhưng tôi đã không biết cô ấy nổi tiếng như thế nào cho tới tận bây giờ. Và tôi quen cô ấy. Bạn còn có thể nói chúng tôi là bạn cũng được.

"Ô nhìn này". Tôi quay lại và thấy Paxton cùng Teev, giơ lên một ống tiêm đã dùng phân nửa và nhìn tôi với một nụ cười thích thú trên mặt.

"Nhìn xem ai chẳng chịu từ bỏ này", Teev nói, vòng tay qua người tôi thay cho lời chào. "Sau khi thấy cậu bị bắt lần trước, bọn chị đoán đó là lần cuối cùng được thấy cậu đó".

Tôi chỉ nhún vai và mỉm cười, họ thì nhìn tôi, và có lẽ đây là lần đầu tiên với chút ấn tượng thực sự.

Tôi đang chuẩn bị chém gió thì tôi nghe thấy một giọng nói mà tôi biết.

"Có người nói với tôi là cậu sẽ bằng cách nào đó tìm được cách vào đây".

Tôi quay lại và thấy Mirkl, cánh tay phải luôn càu nhàu của Devektra đứng phía sau tôi với một ống tiêm trong mỗi tay. Anh ta nhìn tôi một lượt với ánh mắt khó chịu thường thấy.

"Chào Mirkl", tôi nói, bằng cái giọng thản nhiên nhất có thể. Tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực tôi, biết rằng nếu Mirkl đang nói chuyện với tôi thì tôi đã tiến thêm một bước tới việc gặp lại Devektra lần nữa, nhưng tôi cố hành xử bình thường cho Teev và Paxton khỏi ghen tị. Tôi muốn họ nghĩ chẳng là gì cả với tôi khi được tùy tùng một ngôi sao đang lên nói chuyện như vậy. Tôi lén nhìn về phía họ và thấy họ nhìn tôi với ánh mắt thán phục. Nhiệm vụ đã thành công.

"Devektra muốn gặp cậu", anh ta nói.

Dù mọi thứ đã diễn ra êm đẹp vào tối nay, tôi vẫn không ngờ là nó lại dễ dàng như thế này. Làm sao mà Devektra biết được tôi ở đây?

Mirkl hẳn đã thấy sự ngạc nhiên trên mặt tôi. "Thần giao cách cảm, nhớ chứ? Một mánh nhỏ tuyệt vời khi có nó. Tôi nghĩ là cậu biết phòng thay đồ ở đâu. Đây - mang cái này cho cô ấy". Anh ta đẩy chỗ ống tiêm vào tay tôi và bắt đầu bỏ đi.

"Anh không vào à?" Tôi hỏi với theo, bất chợt lo lắng về việc đi vào phòng thay đồ của Devektra không có hộ tống. Thất quá sức tưởng tượng. Với Devektra bạn sẽ chẳng bao giờ biết được bạn sẽ gặp chuyện gì.

Anh ta quay lại, nhìn qua vai và vẫy tôi đi. "Tôi đang được nghỉ. Chỗ ống tiêm đó là việc vặt cuối cùng của tôi cho cô ấy trước buổi diễn". Anh ta mỉm cười méo mó. "Cô ấy là của cậu cả đó". Và rồi anh ta biến mất vào đám đông.

Devektra đứng đối diện với hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, lưng quay ra cửa. Cô ấy đang mặc một cái quần kim loại mỏng màu đỏ và một cái áo lấp lánh làm từ vật liệu trông như chất lỏng mà tôi chưa từng thấy trước đây. Chiếc áo của cô ấy bó sát những đường cong trên cơ thể cô ấy với các lớp nhấp nhô khi cô ấy đứng thẳng, mắt nhìn thẳng và nhẹ nhàng xoa bóp thái dương với những ngón tay. Cô ấy không tỏ vẻ gì cho thấy là biết tôi hiện diện ở đây.

Nhưng cô ấy biết tôi ở đây - lần trước tôi ở căn phòng này, tôi phải lao qua một cánh cửa với toàn bộ sức mạnh mà tôi có. Lần này thì tôi còn chẳng cần phải gõ cửa. Cánh cửa cứ thế mở ra khi tôi lại gần, nắm chặt những ống thuốc mà Mirkl nhờ tôi vẫn chuyển. Tôi chợt nghĩ là có lẽ Devektra đã dùng khả năng Telekinesis của cô ấy để "giúp" tôi qua được cánh cửa lần trước.

Thật là trớ trêu khi tôi còn cảm thấy thoải mái hơn khi tiến vào bằng việc phá cửa và va đổ những giá quần áo hơn là cứ thế này mà vào. Tôi đứng đó, cảm thấy những bước đi tiếp theo thật kì cục với việc Devektra cứ nhìn vào gương và bóp trán.

"Cậu có mang chúng không?" cô ấy hỏi mà chẳng buồn quay người lại.

"Có", tôi đáp. Tôi tiến tới và đưa cô ấy một ống thuốc. Cô ấy lấy nó, làm một hơi hết luôn, tiếp tục đưa tay ra lấy cái thứ hai và lại một hơi hết tiếp. Cô ấy vẫn chẳng buồn nhìn về phía tôi.

Khi cô ấy quảng cái ống thuốc thứ hai ra sàn nhà, tôi đã hiểu tại sao. Tôi buộc phải nín cười. Lần duy nhất tôi là người biết cô ấy đang nghĩ gì chứ không phải là ngược lại. Hoặc là, ít nhất đó là những gì tôi biết cô ấy đang cảm thấy. Bạn không cần phải là một nhà ngoại cảm để biết điều đó.

"Wow. Cậu thực sự đang lo lắng đó hả", tôi nói.

"Thì sao?" Cô ấy cuối cùng cũng chuyển sự chú ý từ tấm gương sang tôi. Ánh nhìn của cô ấy lạnh lùng, nhưng ẩn dưới vẻ lạnh lùng đó, tôi thấy một chút sợ hãi. Hoặc là sự yếu đuối. "Ai lại không thế chứ?"

"Cậu có lo lắng gì lần trước đâu", tôi nói. "Tớ chẳng biết là cậu biết lo lắng cơ đấy. Tớ đã nghĩ kiểu như giờ là một con người khác vậy".

"Lần trước khác".

"Tại sao?"

"Chỉ khác thôi", cô ấy nói. "Đó là một đám đông nhỏ hơn. Nó chẳng phải là ngày Quartermoon. Nó rất khác. Vả lại, có gì đó về tối nay. Tôi không biết. Đại khái là tôi có một dự cảm xấu".

"Nó chỉ là do lo lắng thôi", tôi nói.

"Tôi biết. Tôi sẽ ổn thôi".

Và rồi lại như là tôi không còn ở đó nữa. Devektra lại tập trung vào chỉnh sửa mái tóc mình và cẩn thận xếp chồng chúng lên nhau, tạo thành những lọn tóc trên đỉnh đầu cô ấy. Bằng cách nào đó, mỗi cái làm xong đều ở nguyên vị trí đó một cách hoàn hảo. Cô ấy trông hoảng sợ hơn bao giờ hết.

Tôi chẳng biết phải nói gì, vậy nên tôi quyết định thử làm gì đó khác. Tôi quyết định sẽ không nói. Ít nhất thì cũng không nói to.

Nó hoạt động như thế nào? Tôi nghĩ. Cậu có thể biết mọi thứ tớ nghĩ? Vậy còn những người bên ngoài thì sao? Cậu cũng nghe thấy họ chứ? Cả thế giới thì thế nào? Cậu nghe được tất cả bọn họ à?

Môi Devektra không cử động, nhưng cô ấy vẫn trả lời tôi bằng một giọng nói phát ra trong đầu tôi nghe như của cô ấy mà cũng chẳng phải của cô ấy.

"Nó như thể chìm ngang ngực trong một dòng sông chảy xiết và cố gắng bắt cả triệu chiếc lá nhỏ trôi bồng bềnh khi chúng cố vượt qua cậu. Cậu bắt được vài thứ. Phần lớn bọn chúng thì không".

Cậu mời tớ tới đây tối nay, và gọi tớ tới đây. Nhưng tại sao lại là tớ? Tôi muốn biết. Tớ là gì đối với cậu? Cậu là Devektra. Tớ chả là ai cả trong một bộ đồ màu xanh lá.

"Không. Cậu giống tớ. Cậu khác biệt. Chẳng ai trong chúng ta hợp với thế giới này cả. Tớ biết vậy ngay khi gặp cậu. Trước cả khi gặp cậu, tớ đã biết.

Tớ đã cảm nhận thấy cậu ngoài đó vào đêm hôm đấy. Những người khác và ý nghĩ của họ cứ lướt qua tớ. Ngoại trừ cậu. Ý nghĩ của cậu nổi trội hẳn lên, và tớ có thể xem từng thứ một, như thể mọi nỗi sợ hãi và hi vọng của cậu đều dành cho tớ. Nó như thể cậu đang hát vậy".

Vậy đêm nay thì sao? Tôi cần phải biết. Tại sao tớ lại ở đây?

"Tớ biết cậu sẽ làm tớ cảm thấy bớt cô đơn. Đặc biệt là tối nay. Tớ có thể cảm nhận thấy có gì đó kinh khủng sắp xảy ra".

Tôi nhìn sang. Devektra đang nhìn vào hình ảnh phản chiếu của tôi trong gương. Cô ấy có ánh nhìn vô cùng lạ lùng trên mặt, vừa ngạc nhiên vừa bình lặng. Có gì đó mách bảo tôi cô ấy chưa bao giờ làm thế này trước đây cả, chưa bao giờ dùng Biệt năng của cô ấy nói chuyện không cần lời nói với ai đó.

Khi đó tôi đã biết, không cần biết là tại sao, đây là cơ hội duy nhất mà tôi có. Vậy nên tôi tiến tới, nhắm mắt lại và hôn cô ấy. Đôi môi cô ấy mềm và có mùi như thứ gì đó tôi biết nhưng không thể miêu tả được, ngay cả với chính tôi. Môi cô ấy có vị như một thứ mà tôi có được trong giấc mơ, kiểu giấc mơ mà bạn sẽ quên ngay khi tỉnh dậy. Khi tôi mở mắt ra, cô ấy đã đi mất.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.