Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Bước ra khỏi chiếc xe thùng chuyên chở vài tuần sau, tôi tiến tới lối vào chính của Học viện Phòng thủ Lorien một cách mệt mỏi, với những túi đồ của mình trên vai. Ngôi trường là một khối vuông màu xám không hề có ô cửa sổ nào dựng trên một dĩa đất đầy cỏ tại rìa Thủ đô. Bằng cách nào đó, với một nơi uy tín như thế này, tôi trông đợi một thứ gì đó có vẻ giàu sang hơn. Thay vào đó, điều duy nhất khiến nó khác biệt với bất cứ tòa nhà chính phủ nào của Lorien chính là một bức tượng của Elder Pittacus.

Gần lối vào, cách độ chục mét từ bức tượng, một vài Cêpan Hướng dẫn trẻ tuổi trong những bộ áo dài thắt ngang lưng màu xanh và quần ống rộng màu đen cùng một thành viên hội đồng Lorien đang thì thầm với nhau, người mà tôi nhận ngay ra từ cái áo choàng màu vàng nâu của anh ta. Họ chả có sự phong cách hay tinh tế nào giống hệt như mấy ngôi nhà. Khi tôi đi qua, thành viên hội đồng kia và các Cêpan khác ngẩng lên nhìn tôi hững hờ. Tôi vẫy tay về phía họ nhưng ngay lập tức cảm thấy thật là ngu ngốc.

Nó là một trải nghiệm hoàn toàn khác khi tôi tiến vào tòa nhà. Sảnh chính hầu như cũng chẳng trang trí gì nhiều như phía bên ngoài, nhưng ít nhất thì nó cũng đông đúc hơn. Những học viên Cêpan trẻ tuổi, cớ tầm tuổi tôi, xếp hàng đi vào lớp học. Cũng có vài Cêpan hướng dẫn đã trưởng thành, và còn có cả vài đứa nhóc Garde cười đùa và đuổi bắt nhau vòng quanh trong bộ đồ màu xanh bé tí của chúng.

"Kloutus!" một người Hướng dẫn lớn tiếng. Với một cái nhìn ngượng ngùng trên mặt, một trong những đứa nhóc Garde kia chạy chậm lại.

Nhận ra người Hướng dẫn kia chính là Brandon, tôi tiến tới chỗ anh ta. Anh ta dù gì cũng đã tử tế với tôi khi tuyển tôi trên con đường kia, và dấu hiệu của một khuôn mặt thân quen ở đây là một điều đáng chào mừng một cách đầy bất ngờ.

Nhưng nếu tôi nghĩ anh ta sẽ là một người bạn mới của tôi thì tôi sẽ phải nghĩ lại. Brandon ném cho tôi một cái nhìn lướt qua từ trên xuống dưới như thể anh ta gần như còn chả biết tôi, và rồi nói thẳng ngay vào việc chính.

"Cái gì đây?" Không một lời chào hỏi, Brandon kéo cái túi trên vai tôi xuống.

"Đó là đồ của em từ nhà", tôi nói, cố gắng giữ chúng lại.

"Chúng tôi sẽ phải tịch thu chúng", anh ta nói. "Cậu sẽ được cấp mói thứ cần thiết trong quá trình ở đây".

"Đó là quần áo của em!" Tôi còn chả biết sao tôi lại quan tâm nữa - dĩ nhiên là giờ tôi sẽ phải mặc đồng phục của LDA rồi, vậy tôi không biết quần áo của tôi sẽ để làm gì nữa. Dù vậy, ý nghĩ chúng bị tịch thu là tôi chán nản. Quần áo của tôi là một phần định nghĩa con người tôi. Giờ thì tôi cũng chỉ trông giống những người khác thôi.

Brandon lắc đầu trước sự ngốc nghếch của tôi. "Cậu có thể sắp xếp để gửi chúng về chỗ của cha mẹ cậu. Chúng sẽ đợi cậu ở đó cho đến khi cậu tốt nghiệp". Với một cái hất đầu ngắn ngủn, anh ta chỉ về phía phòng xử lý và biến mất phía cuối lối đi.

Cảm thấy tồi tệ hơn bao giờ hết, tôi lê bước tới chỗ xử lý, nơi có một người quản lý LDA lạnh lùng đưa tôi ba bộ áo màu xanh lá giống hệt nhau gói trong giấy. Sau khi đưa chúng cho tôi, anh ta đứng đó chờ đợi, và tôi nhận ra là tôi phải thay đồ ngay trước mặt anh ta để anh ta có thể lấy quần áo cũ của tôi đang mặc. Có lẽ là để anh ta có thể đưa chúng tới một nhà kho nào đó hoặc đốt cùng số quần áo kia của tôi.

"Một chút riêng tư được không?" Tôi hỏi.

Anh ta quay người đi. Tôi chớp lấy cơ hội để cởi đồ một cách nhanh chóng, khoác lên mình bộ đồ mới, và giấu cái áo phông Kalvaka yêu thích của mình bên trong đường gấp của bộ quần áo mới đầy hoa văn. Một món quần áo thật vẫn còn hơn là không có gì cả.

"Xong cả rồi đó", tôi nói, đẩy chỗ quần áo còn lại của tôi vào tay anh chàng quản lý kia và hi vọng rằng nếu tôi trộn lẫn đống đồ vào nhau thì anh ta sẽ không nhận thấy là bị thiếu mất một món.

Nó đã hiệu quả. Anh ta cho tôi số phòng ở và bảo tôi đến đó đợi chỉ thị cho phần còn lại của việc nhập trường.

Sau khi bị luộc hết gần như mọi thứ trên đời của tôi, tôi đi sâu hơn vào tòa nhà, cố gắng cảm nhận nơi này. Tôi đi qua những căn phòng để mở, phòng hành chính, phòng tập thể dục, phòng thí nghiệm, ngay cả đài quan sát có tường bằng kính nơi một đám thú nổi tiếng của Lorien đuổi nhau vòng tròn, gầm gừ và thở mạnh trong khi biến đổi từ hình dạng này sang hình dạng khác, thân hình chúng biến đổi trông thật dễ dàng.

Ít nhất thì chúng cũng được cho phép được trông như cách mà chúng muốn. Tôi đứng đó nhìn chúng vài phút trước khi cất bước tiếp.

Cuối cùng tôi cũng tới dãy hành lang dài của phân khu kí túc xá và phòng kí túc của tôi, số 219 . Đây chính là phòng của tôi.

Tôi không được cấp một cái chìa khóa nào cả, vậy nên tôi hít một hơi sâu, gõ cửa và chờ đợi.

Một tẹo sau cánh cửa mở ra và một anh bạn với đôi mắt nhỏ sợ hãi, một cái miệng rộng và một cái mũi bự ra đón tôi. Bộ đồ xanh lá của cậu ta giống hệt của tôi, và tôi tự hỏi một cách ngu ngốc là chúng tôi làm sao mà nhớ được ai với ai đây.

"Cậu hẳn là Sandor", cậu ta nói một cách cứng ngắc. "Tớ là Rapp. Vào đi".

Tôi tiến vào phòng, làm mọi cách có thể để che giấu nỗi sợ hãi trong lúc thẩm định cái giường tầng, mặt sàn đá trơ trụi, cái cửa sổ không rèm hướng ra một mảnh sân trơ trọi và thiếu sáng.

"Thật là tối giản", tôi nói.

"Ừ", Rapp trả lời. "LDA giữ mọi thứ ở mức khá đơn giản. Tớ đoán là chúng ta ở đây để phòng thủ Lorien chứ không phải là ngủ một cách thoải mái". Ít nhất thì cậu ta cũng không có vẻ gì là vui vẻ với việc đó hơn tôi là bao.

Tôi nhảy lên cái giường ở dưới. Cái đệm vừa mỏng vừa cứng.

"Vậy chúng ta là bạn cùng phòng đúng không?" Tôi hỏi. "Cậu cũng được đào tạo trong bộ phận kĩ thuật hả?"

"Đúng thế. Tớ đoán là chúng ta sẽ gặp nhau khá thường xuyên đấy. Và ngoài hai chúng ta ra, cậu đang thấy toàn bộ chương trình đào tạo đấy".

"Cái gì cơ?"

"Chỉ có chúng ta thôi. Có một đội khoảng hai mươi kĩ sư thường trực và mười lăm kĩ thuật viên thường trực trên toàn bộ hành tinh này, nhưng chỉ có hai thực tập sinh một lúc thôi".

Trời đất. Cậu bạn này có vẻ tử tế đấy, tôi đoán vậy, nhưng nếu nó chỉ gồm có chúng tôi thôi, thì dù cậu ta có là người tuyệt vời nhất trên Lorien này thì chúng tôi vẫn sẽ phát chán nhau lên thôi.

"Dù vậy, nó cũng không tệ đến thế đâu", cậu ta tiếp tục, không chú ý tới sự thất vọng của tôi. "Dù chúng ta chỉ là thực tập sinh, đội ngũ nhân viên dạo này khá thiếu nhân lực nên họ cử chúng ta đi khảo sát địa bàn, sửa chữa trên vành đai điện tử, những thứ kiểu đó".

"Thích thật đấy". Tôi không hề có ý nói một cách giễu cợt, nhưng tôi không thể không làm vậy. Đây sẽ là cuộc sống mới của tôi trong ít nhất hai năm tới, và nó đã hoàn toàn tỏ vẻ buồn chán rồi.

May mắn là, Rapp miễn nhiễm với kiểu mỉa mai của tôi. "Nó đó. Biết rằng tớ đang đóng một vai trò nhỏ nhưng quan trọng trong việc giữ Lorien an toàn ... tớ thực sự cảm thấy được ban phước".

Tôi không chịu nổi được nữa. Tôi vụt đứng dậy từ giường.

"An toàn khỏi cái gì chứ?" Tôi hỏi.

Rapp nhìn tôi chằm chằm một cách ngớ ngẩn. "Ý cậu là gì?"

"Giữ Lorien an toàn khỏi cái gì? Chả hề có cuộc tấn công nào vào hành tinh này từ lâu rất lâu rồi. Với tất cả những chuyến nhiệm vụ thám hiểm và do thám, chúng ta chưa hề có liên lạc trực tiếp nào với bất cứ loài nào trên hành tinh khác hàng trăm năm rồi. Chúng ta sợ cái gì chứ? Một cuộc nội chiến à? Lorien toàn người với chủ nghĩa hòa, ngay cả vùng mờ ám nhất của Trung tâm Thành phố hay vùng hẻo lánh nhất của Những vùng lãnh thổ Ngoại biên, chả có chuyện gì xấu từng xảy ra cả. Ý tớ là, tớ được coi như là tên tội phạm cộm cán nhất ở quanh đây. Và tất cả những gì tớ làm là bị bắt trong một buổi diễn của Devektra!"

Rapp trông có vẻ sửng sốt, nhưng tôi không quan tâm. "Cậu thực sự nghĩ là mình đang tạo nên sự khác biệt?" Tôi nói văng cả nước bọt. "Làm ơn đi. Những thứ về một lời tiên tri cổ đại và những cuộc tấn công có thể sẽ chẳng bao giờ tới - nó thật giống như mê tín dị đoan".

Rapp không mắc bẫy của tôi. Thay vì trả lời, cậu ta long trọng đi tới cửa.

"Chốc nữa tớ sẽ quay lại để dẫn cậu đi vòng quanh đây. Nhưng tớ phải nói là nếu ngày đầu tiên mà cậu đã có thái độ thế này, cậu sẽ có khoảng thời gian khổ sở ở đây đấy".

Ờ, tôi nghĩ. Đùa tôi chắc.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.