Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Mặt đường mòn nhấp nhô dưới chân tôi khi tôi chạy qua nó, những cành cây và gai góc cào xước mặt tôi trong bóng tối. Tôi chửi thầm trong miệng và loạng choạng với mỗi bước chạy. Đứa bé trên tay tôi bắt đầu khóc ngay khi không thấy ông nó nữa, nhưng nó đang làm thế trong im lặng.

"Không sao mà", tôi nói, xoa lưng nó. "Sẽ ổn thôi anh bạn nhỏ".

Thực ra là chẳng ổn tẹo nào. Nhưng có lẽ ngày nào đó mọi thứ sẽ tốt hơn - cho đứa bé trong tay tôi nếu như không phải cho tôi. Nhưng trước nhất, tôi phải đưa nó tới khu vực sơ tán mà không khiến cả hai chúng tôi bị giết trên đường tới đó đã.

Cái đó thì nói dễ hơn là làm: tôi thở mạnh khi ra chỗ thoáng cạnh cái lều và nhìn lên bầu trời.

Nó sáng chói như ban ngày, màu xanh rực rỡ với những khoảng hồng nhạt và tím xen kẽ phía chân trời. Nó như thể là cả hành tinh đang bốc cháy vậy. Có lẽ là vậy. Những vụ nổ xảy ra nhanh hơn tôi có thể đếm chúng.

Tôi không thể ngừng nghĩ về nó. Hoảng loạn sẽ chẳng giúp ích gì được tôi, và sẽ có kha khá thời gian tiếc thương sau này. Brandon và con tàu di tản sẽ rời đi sớm thôi nếu như nó vẫn còn chưa rời đi. Sẽ phải có chín Garde. Brandon đã nói thế và bằng cách nào đó tôi lòng tôi cũng biết thế. Tôi phải đưa đứa bé tới chỗ con tàu trước khi nó cất cánh.

Cố máy đang ở phía trước rồi. Từng bước một thôi nào.

Khi tôi thắt dây an toàn cho đứa bé bên cạnh tôi và bật hệ thống tự lái lên, màn hình trên bảng điều khiển hiện lên toàn là màu đỏ. Hệ thống vẫn đang kết nối với một vệ tinh LDF đang đọc các thông số trên khắp hành tinh, và sự tàn phá đã xảy ra trên khắp mặt đất của Lorien - thể hiện qua những khoảng đỏ trên màn hình - khiến mọi tuyến đường tới chỗ sân bay di tản đều có vẻ nguy hiểm. Tuyến đường mà tôi đã dùng để tới đây giờ hoàn toàn bị cản trở.

Với việc tuyến đường đó không còn là một lựa chọn thích hợp nữa, có vẻ như lựa chọn tốt nhất của tôi là băng qua Malka rồi nhập vào tuyến đường cũ ở lưng chừng. Tôi bật chế độ tự lái, cài tốc độ cao nhất mà nó có thể đạt tới và hít một hơi sâu. Việc này hoặc sẽ thành công hoặc sẽ thất bại. Động cơ bắt đầu nổ. Cỗ máy lao tới trước, tiến vào màn đêm rực cháy.

Sau đó tôi quay sang đứa bé vẫn còn đang khóc. Tôi chẳng có chút kinh nghiệm nào với trẻ con cả. Tôi còn chẳng phải là một thực tập sinh Cêpan Hướng dẫn. Ngay khi tôi đưa được nó tới sân bay, nó sẽ đi tới bất cứ đâu định mệnh vĩ đại của nó đang đợi và không còn là vấn đề của tôi nữa.

Nhưng tôi ghét việc nghe nó khóc. Tôi nhìn vào mắt nó và nó há mồm thở một chút trong khi tiếng khóc nó bé dần. Có vẻ như nó không muốn tôi thấy nó như vậy. Cứ như thể nó đang cố gắng tỏ ra dũng cảm.

"Nghe này nhóc", tôi nói. Khi tôi nói, cơn thổn thức của nó trở nên bé hơn nữa. "Mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm một chút trong một lúc nữa. Cháu cần phải dũng cảm. Cháu là một Garde, cháu biết chứ? Một ngày nào đó cháu sẽ có rất nhiều sức mạnh. Cháu sẽ có thể trở thành bất cứ ai cháu muốn. Nhưng trước tiên, cháu cần phải giữ đầu mình ngẩng cao đã. Sau cùng thì, cháu là tương lai của cả giống loài Lorien phải không nào?"

Thằng bé giờ đang nhìn tôi chăm chú, chẳng còn dấu hiệu nào cho thấy nó đang khóc nữa. Nó lắng nghe mọi từ tôi nói, đôi mắt mở to và cái mồm bé xíu của nó thì tạo thành một chữ O nho nhỏ. "Cháu hiểu chứ, anh bạn nhỏ?" Tôi hỏi. "Chúng ta cần cháu".

Nó nhìn tôi nghiêm nghị và huơ huơ nắm đấm trước mặt tôi. "Kow kow", nó nói.

SKWONNNNKKK. SKWONNNNKKK.

Một cách bản năng, tôi lấy tay bịt tai mình lại. Thằng bé thì hét lên. Nó là âm thanh của một kiểu tù và nào đó, trầm và to. Nó như xuyên qua phương tiện và dội vào xương tôi.

Tôi có cảm giác là mình biết nó là gì - âm thanh của một phi thuyền Mogadorian. Nó chẳng thể là gì khác được nữa. Thế thì thật tệ. Tôi kiểm tra bảng điều khiển. Chúng tôi vẫn đang tới đích, nhưng vẫn còn xa lắm mới tới.

Con đường trước mặt chúng tôi đầy những đống đổ nát, cây đổ và xác chết ở mọi nơi. Tôi cố gắng không nhìn vào chúng. Phía bên phải là khoảng không trên bầu trời mà trước đó là hình bóng của Elkin Spires. Phía xa xa, những cột khói từ Thành phố Thủ đô ngày càng trở nên gần hơn.

Chúng tôi vừa mới đến được Công viên Eilon ở ngoại ô thành phố thì bị dính đòn.

Tôi không chắc là cái gì bắn trúng chúng tôi. Nó không phải là một quả tên lửa, nếu không thì chúng tôi đã chết rồi. Nó có thể là một mảnh vụn từ một quả bom. Nó cũng có thể là một thứ gì đó khác. Dù nó là gì đi nữa, một cú nổ lớn đánh trúng chúng tôi khiến chúng tôi lật nhào. Mọi thứ trở nên tối đen.

Tôi tỉnh lại thấy mình đang nằm ngửa. Đầu tôi thì chảy máu còn tầm nhìn của tôi thì mờ ảo. Có tiếng thét nào đó phía trên đầu tôi. Thằng bé đang quỳ bên cạnh tôi, nhìn vào mắt tôi với ánh nhìn lo lắng. "Kow kow?" nó hỏi.

Tôi nhìn qua nó và thấy phần đáy phương tiện của chúng tôi - ghế ngồi, bảng điều khiển trung tâm - đều ở phía trên tôi. Tôi đang nằm ngửa trên phía bên trong của trần phương tiện. Chúng tôi đã bị lộn ngược.

Một cách đau đớn, tôi cố gắng cử động đầu mình và có thể thấy xuyên qua cái cửa sổ bị vỡ là thảm cỏ của công viên.

Tôi chẳng biết chúng tôi sẽ làm gì tiếp nữa. Chẳng có cách nào chúng tôi có thể lật ngược phương tiện này lại chứ chưa nói tới việc làm nó chạy lại được. Tôi cố trèo qua cái cửa sổ vỡ, mặc kệ mấy mảnh kính vỡ cứa vào tay tôi. Khi tôi qua được rồi, tôi quay lại, vươn tay ra kéo thằng bé qua. Chúng tôi ngã lộn ngược vào đám cỏ bên dưới, thở không ra hơi.

SKKKWONNNK. SKKKWONNNK. Lại âm thanh đó. Bất ngờ, ở bên cạnh tôi, mắt đứa bé mở to. Mồm nó há hốc. Tôi quay người lại và thấy con quái vật ngay phía trên chúng tôi, gần tới nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi hôi trong hơi thở của nó.

Nó là thứ xấu xí nhất mà tôi từng thấy, có lẽ là cao hơn tôi hai cái đầu, làn da trắng bệch và một cái mồm đầy những chiếc rằng bé tí, lởm chởm trông nhọn hoắc và sắc hơn dao. Tôi biết rằng hắn trông thế nào vì hắn đang mỉm cười. Bên hông hắn, một thanh kiếm cong treo lủng lằng.

Tôi biết đây chính là một tên Mogadorian.

Hắn gầm gừ với chúng tôi, đôi mắt nheo lại. Âm thanh đó nhỏ và đáng sợ, khàn khàn nơi yết hầu hắn.

Con quái vật kia giơ kiếm lên quá đầu nó.

Tôi đã cố rồi. Thực sự đó. Chúng tôi đã gần như làm được. Giờ thì mọi thứ đã kết thúc.

Chả có tác dụng gì khi giả vờ là thân hình tôi có thể làm một lá chắn hữu hiệu gì cho đứa bé. Chúng tôi đều sẽ chết bởi một đòn đánh.

Và rồi tôi nghe thấy một thứ kì lạ nhất. Nó nghe gần như âm nhạc vậy. Tôi nhận ra nó. Trước khi tôi kịp phản ứng, một ánh sáng lớn lóe lên, và âm thanh kia trở nên lớn hơn, lớn tới nỗi nó dường như phát ra từ bên trong đầu tôi vậy.

Đó là bài hát của Devektra. Nó thật tuyệt vời.

Tên Mogadorian loạng choạng lùi về phía sau và đánh rơi thanh kiếm của hắn. Mặt hắn nhăn nhó lại thành một biểu cảm đau đớn đáng sợ. Hắn thốt ra một tiếng gầm gừ khác - thực sự thì nó nghe giống tiếng hét hơn - và quỳ gục xuống.

Tôi còn chẳng phải nghĩ gì cả. Tôi biết tôi phải làm gì. Tôi vùng dậy, vớ lấy thanh kiếm và với ánh sáng trắng choáng ngợp nhập nhòe quanh người, tôi vung nó với toàn bộ sức mạnh mà tôi có. Một cột máu phun lên trời khi đầu hắn bay đi mất.

Tôi chẳng bao giờ thấy cô ấy. Tôi chẳng biết làm thế nào mà cô ấy tìm thấy chúng tôi, hay tại sao mà cô ấy không lộ diện. Có lẽ là không có thời gian. Nhưng đó là cô ấy. Devektra đã cứu tôi. Quan trọng hơn, co ấy đã cứu thằng bé.

Nó đứng dậy, nhìn tôi đầy nghi hoặc, có vẻ là chẳng bối rối gì trước những gì vừa xảy ra, chỉ về phía một thứ gì đó đang nằm trên có cách nó vài mét.

"Xe máy chứ?' nó hỏi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.