Tôi thấy mình được nhấc bổng lên khỏi mặt đất và mang tới chỗ phương tiện kia. Tôi bị ném vào trong và tiếp đất bằng lưng. Tôi nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại và phương tiện này lao tới trước chuẩn bị tiếp tục chương trình lái tự động, ném tôi ngược ra phía sau một cái mạnh.
Đèn bật sáng và mọi thứ xung quanh tôi nhanh chóng hiện rõ ra. Tôi cố gắng nhìn rõ hình dạng kẻ bắt giữ tôi.
Brandon đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Là anh à?" Tôi nói, sốc khi đó không phải là một khuôn mặt dị hợm ngoài hành tinh nào đó. Choáng váng khi thấy Brandon còn sống.
Brandon gục xuống tư thế quỳ.
"Không", anh ta nói. "Không thể thế được". Anh ta nhìn thất thần và bàng hoàng y hệt tôi. Và rồi anh ta lao tới tôi, giật cổ tay tôi tới trước. Anh ta nhìn cái vòng tay như không thể tin vào mắt mình, rồi nắm lấy vai tôi và bắt đầu lắc tôi mạnh tới nỗi tôi muốn nôn.
"Làm thế nào mà cậu có cái này?! Làm sao mà cậu có được nó?!"
Tôi cố gắng trả lời nhưng anh ta không để tôi làm vậy. Anh ta cứ liên tục lắc mạnh tôi. Khi tôi không thể chịu được nữa, tôi quay người lại và nôn xuống sàn thép.
Brandon bò lùi lại, tránh xa khỏi tôi. Nhưng lần này anh ta đã dừng lại, nhìn tôi hối lỗi. "Xin lỗi".
"Đó không phải lỗi của anh", tôi nói. "Dù sao thì em cũng chẳng nghĩ đó là lỗi của anh. Đám khói từ vụ nổ làm em muốn ốm. Đoán là nó khiến em ngất đi".
Tôi di chuyển sang phía bên kia của cái máy vẫn đang di chuyển, ngồi xuống và giải thích tại sao tôi lại ở đó. Tôi nói với anh ta mình đã lấy trộm vòng tay của Daxin để vào quán Chimæra, và làm sao mà tôi cố gắng trở lại ký túc xá chỉ để thấy nơi đó chỉ còn là một đống khói trên mặt đất.
Xong xuôi hết cả, tôi nhìn lên Brandon ngượng ngùng. Anh ta im lặng độ một phút, biểu cảm trên mặt anh ta thật không thể đọc được.
Cuối cùng, anh ta mở miệng. "Tôi sẽ chẳng bao giờ quay lại LDA nếu tôi biết đó chỉ là cậu. Việc đó là một sự liều mạng vô nghĩa".
Ouch.
"Tôi đến vì Daxin. Tôi đã phí hàng giờ liền sục sạo trong thành phố cố gắng xác định vị trí Daxin, và tất cả những gì tôi tìm được là cậu?"
Tôi thấy trong lòng dâng trào mặc cảm xấu hổ.
"Cậu ấy đã có thể thoát được. Nếu vẫn có cái vòng tay, cậu ấy có thể đã sống", Brandon nói, sự tức giận tăng dần lên. "Khi quả tên lửa Mogadorian đầu tiên bắn trúng mạng lưới, một lời cảnh báo đã được gửi tới chúng tôi, chín Cêpan Hướng dẫn của học viện. Chúng tôi ngay lập tức di tản khỏi bất cứ tòa nhà nào mà chúng tôi đang ở trong đó và tìm đường đến chỗ các Garde đã được chỉ định nhờ cái vòng tay định vị của chúng, đón chúng và mang chúng tới một căn cứ bí mật. Tám người chúng tôi đã thành công, nhưng Daxin hẳn đã ngủ quên trong suốt cuộc tấn công".
Kế hoạch di tản mà Daxin đã nói một cách mập mờ khi trước. Tôi đã cho rằng những người phòng thủ Lorien chỉ hoang tưởng thôi, nhưng anh ta biết việc này sẽ xảy ra.
"Em xin lỗi", tôi thều thào. Những từ ngữ nghe thật thảm hại, thật yếu đuối trong toàn bộ sự hỗn loạn và chết chóc mà tôi đã gây ra này. Tất cả chỉ để tôi có thể tới một buổi biểu diễn và đùa nghịch với Devektra. Giờ thành phố của tôi bị tàn phá, và Daxin đã chết. Anh ta sẽ chẳng bao giờ có thể hoàn thành nhiệm vụ mà anh ta đã dành cả đời chuẩn bị.
"Elder Pittacus thiết kế giao thức di tản này nhiều năm trước, nhưng những Cêpan Hướng dẫn chúng tôi chỉ được biết rất ít thông tin ngoài việc thực tế là chúng tôi đã được tuyển mộ cho việc đó. Vài tuần trước các Elder ra đi trong một nhiệm vụ thương thảo bí mật mà tới giờ họ vẫn chưa trở lại. Họ đã kích hoạt giao thức đề phòng trong trường hợp hội đồng mất liên lạc với họ trong lúc họ vắng mặt". Brandon ôm lấy đầu mình. "Họ đã lo lắng. Từ những gì tôi biết, một chủng loài ngoài hành tinh gọi là Mogadorian đang tới. Đã tới rồi đấy. Lời tiên tri của các Elder đã xảy ra. Chúng ta biết đến sự tồn tại của người Mogadorian - lại cũng đã từng có những thỏa hiệp với chúng từ rất lâu rồi - nhưng chúng ta chưa bao giờ dự đoán là chúng lại tỏ ra thù địch với chúng ta".
Tôi gật gù trong lúc nghe anh ta nói, cố gắng hiểu những gì anh ta nói nhiều nhất có thể.
"Lorien mà chúng ta biết giờ đã không còn nữa", anh ta nói. "Và", anh ta thêm vào, nhấn mạnh nó với một nụ cười chua chát, "chúng ta cũng đã bất thành trong cuộc di tản. Chín Cêpan Hướng dẫn, chín Garde còn nhỏ. Cũng như chúng ta có chín Elder. Con số đó hẳn rất quan trọng, nó hẳn phải có lí do riêng. Với việc Daxin chết ..."
Giọng anh ta nhỏ dần đi. Anh ta quay về phía bảng điều khiển phía trước phương tiện vẫn chuyển và thở dài. "Chúng ta gần đến sân bay rồi", anh ta nói. "Chúng tôi phải chấp nhận việc chỉ có tám đứa trẻ thôi".
Phương tiện dừng lại và Brandon bước ra.
Tôi theo anh ta ra ngoài. Chúng tôi đỗ cách một sân bay nhỏ khoảng trăm năm mươi mét, sâu trong Những vùng lãnh thổ Ngoại biên. Một máy bay cỡ trung đỗ ở đó. Tôi có thể nhận ra có những người đang tụ tập gần máy bay. Không nói lời nào với tôi, Brandon cứ thế rời đi về phía họ.
"Đợi đã", tôi gọi với theo.
Anh ta quay lại, ánh nhìn vội vã.
"Đứa bé", tôi nói. "Còn đứa bé thì sao?"
Tôi vốn đã chịu một phần, có lẽ là tất cả trách nhiệm về cái chết của Daxin. Nhưng đứa bé đã được đánh dấu để sống sót và nó vẫn còn ở ngoài đó. Theo những gì tôi biết thì Kabarak Malkan vẫn chưa bị tấn công.
"Cêpan Hướng dẫn của nó đã chết", Brandon nói. "Và ngay cả khi anh ấy chưa chết, chuyến đi từ đây tới đó và quay lại sẽ mất tới hai tiếng. Chúng tôi cần rời khỏi hành tinh này sớm nhất có thể. Việc đó quá mạo hiểm, và nó là một sự mạo hiểm mà không ai trong chúng tôi, với Garde của chúng tôi để bảo vệ có thể làm được".
Vậy là đứa nhóc đã bị bỏ rơi?
"Tôi không thể sống với việc đó thế được", tôi nói.
"Cậu chẳng cần làm thế", Brandon nói. "Dù sao cũng chẳng lâu lắm đâu".
Sợ hãi như bóp nghẹt lấy tim tôi và tôi chợt nhận ra - chẳng có chỗ nào cho tôi trên con tàu di tản kia. Tôi sẽ chết cùng với phần còn lại của hành tinh trong đợt tấn công tiếp theo.
"Vậy em, đứa bé, và những người khác trên hành tinh này ... chúng em chết chắc rồi hử?" Tôi biết nói thế nghe thật thảm hại, nhưng tôi không ngừng lại được. "Bị bỏ mặc cho chết khi cuộc xâm lược bắt đầu?"
Brandon chẳng do dự gì. "Đúng thế", anh ta nói. "Đây không còn là việc cứu bất cứ ai có thể nữa, Sandor à. Đây là để cứu toàn bộ giống loài".
Vậy ra là thế.
"Anh rất tiếc, Sandor", Brandon nói, mềm mỏng hơ một chút. "Anh chả có gì để tin rằng lũ Mogadorian sẽ chừa lại một sinh mạng Lorien nào còn sống khi chúng tới, nhưng vì lợi ích của chính cậu anh hi vọng -"
Brandon ngập ngừng, không thể nói nốt.
Anh ta không cần phải nói. Tôi hoàn toàn hiểu được. Cái chết sẽ tốt hơn hẳn so với những điều khác.
Chẳng còn gì để nói nữa.
"Vậy thì được rồi", tôi nói, mỉa mai khinh khỉnh. Tôi vẫy nhẹ tay chào tạm biệt Brandon. "Đoán là em sẽ gặp lại anh sau vậy!".
Giờ tôi lại chỉ có một mình.
Tôi đã quỳ mọp xuống trên nền đất cạnh phương tiện của Brandon.
Ánh sáng mờ ảo duy nhất đến từ những ngọn đèn bên trong nó. Brandon đã chẳng buồn đóng cửa khi bỏ nó lại. Tôi đoán là đóng cũng chẳng để làm gì khi toàn bộ hành tinh sẽ bị phá hủy.
Tôi vặn vòng tay của Daxin quanh cổ tay tôi. Thật là ngạc nhiên khi quá nhiều rắc rối đã xảy ra chỉ vì cái thiết bị bé xíu này, bởi một hành động tầm thường và đầy bi kịch mà đã tôi đã gây ra với nó.
Chán ghét chính bản thân và tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình, tôi giật cái vòng tay ra và giơ nó cao hơn đầu, sẵn sàng để ném nó đi vào bóng tối.
Tôi do dự, nghĩ về Devektra. Tôi tự hỏi cô ấy đang ở đâu, cô ấy đã tìm thấy bất cứ Garde nào để giúp cô ấy chưa. Tôi tự hỏi cô ấy còn sống không, biết rằng ngay cả khi cô ấy vẫn còn sống, khả năng cô ấy sống sót, ngay cả với những Biệt năng của cô ấy cũng sẽ ít tới mức coi như không có.
Thực sự thì, chết có lẽ là thứ tốt nhất có thể xảy ra với cô ấy. Cô ấy chẳng bận tâm gì đến việc đó. Chúng tôi cũng giống nhau ở khoản đó. Cô ấy chẳng tin vào sự hoàn hảo. Đó sẽ là sức mạnh của cô ấy. Tôi quyết định nó cũng sẽ là sức mạnh của tôi. Nếu tôi chết, tôi sẽ khiến nó hỗn loạn nhất có thể.
"Chín Garde trẻ tuổi", Brandon đã nói. "Nó hẳn phải có lí do".
Đúng thế, tôi nghĩ, nhìn xuống cái vòng tay tôi vẫn đang nắm chặt tới nỗi khiến tay tôi trắng bệch ra. Có thứ gì đó được sắp xếp từ rất lâu rồi đã đưa tôi tới đây, quỳ mọp ở Nhưng vùng lãnh thổ Ngoại biên, với cái vòng tay này trong tay tôi.
Tất cả đều có lí do của nó. Sẽ phải là chín. Chín Cêpan, chín Garde. Tôi đã gây hại quá đủ rồi. Nó vẫn chưa quá muộn. Tôi vẫn có thể làm gì đó có ích.