Những Ngày Cuối Của Lorien

Lượt đọc: 145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Đây là Lorien. Mọi thứ đều "hoàn hảo" ở đây. Hoặc ít nhất đó là điều họ nói.

Có lẽ họ đúng. Đã qua nhiều năm trời, Văn phòng Thám hiểm Liên hành tinh của Lorien đã gửi những đội thăm dò tới hầu như mọi hành tinh có thể sinh sống ngoài kia, và tất cả chúng đều có vẻ thật kinh khủng.

Lấy ví dụ nói mà được gọi là Trái đất này đi: nó ô nhiễm, quá đông đúc, quá nóng và ngày càng nóng hơn. Từ cái kiểu mà các trinh sát viên nói về nó, mọi người ở đó đều thật đáng thương. Đám người đó dành khá nhiều thời gian cố giết lẫn nhau chả vì cái gì cả; và họ dành số thời gian còn lại để cố không bị giết.

Dò theo một trong những quyển sách lịch sử của họ - chúng tôi có cả đống trong Đại Tàng thư của Lorien - và bạn sẽ thấy nó chỉ là những cuộc chiến tranh vô nghĩa nối tiếp nhau. Nó như thể, đám người Trái đất, lũ ngu kia, sống có tổ chức đi!

Vấn đề là, ngoài Lorien, Trái đất có lẽ là nơi tốt nhất ngoài đó. Tôi sẽ chẳng thèm bận tâm mà nhắc tới Mogadore. Nói về nó là nói về một đống rác rưởi.

Ở đây trên Lorien chẳng hề có chiến tranh. Bao giờ cả. Thời tiết luôn hoàn hảo, và có đủ những sự đa dạng trong hệ sinh thái để bạn có thể tìm được cho mình một nơi mà bạn cho đó là hoàn hảo. Phần lớn mọi nơi vẫn là rừng nguyên sinh, các bãi biển hoàn hảo, những ngọn núi với khung cảnh mà bạn sẽ không thể nào tin được. Ngay cả ở một vài thành phố mà chúng tôi có, có cả tá nơi để đi lại và chẳng hề có tệ nạn nào.

Mọi người còn chả tranh cãi gì nhiều luôn.

Và có gì để mà tranh cãi cơ chứ? Nơi này hoàn hảo, vậy nên ai cũng vui rồi. Như thể, luôn là vậy. Bạn đi trên phố ở Thủ đô và bạn sẽ thấy mọi người mỉm cười như một đám xác sống vui vẻ vậy.

Nhưng chẳng có gì trên đời là hoàn hảo cả, phải không nào? Và ngay cả khi là nó có tồn tại, vậy tôi phải nói rằng: "hoàn hảo" thật là nhàm chán.

Tôi ghét sự nhàm chán. Tôi luôn cố hết mình để tìm sự không hoàn hảo. Đó là nơi vui thú thường ở đó.

Dù vậy, khi nghĩ về nó, trong lo ngại của phần lớn mọi người - bao gồm cả cha mẹ tôi - tôi là sự không hoàn hảo lớn nhất.

Tôi hoàn toàn là một sự phi Loric

Quán Chimæra đã chật cứng người vào buổi tối và tôi hoàn toàn hòa mình vào trong đó. Âm nhạc ầm ĩ, bầu không khí đầy mùi mồ hôi, và - ngạc nhiên chưa! - ai cũng vui vẻ và cười đùa trong lúc nhún nhảy và xoay vòng và va vào nhau.

Tối nay, tôi cũng thấy vui. Tôi đã nhảy hàng tiếng trời, phần lớn là một mình, nhưng thi thoảng tôi va vào một cô gái nào đó và chúng tôi nhảy cùng nhau vài phút, cả hai chúng tôi đều cười đùa nhưng không hề thân mật quá cho tới khi một người hòa theo nhịp nhạc và nhảy đi chỗ khác. Chả có gì to tát cả.

Ổn thôi, nó sẽ là một đêm tuyệt vời lắm đây.

Trời đã gần sáng trước khi tôi thở không ra hơi nữa và sẵn sàng nghỉ một chút, và sau hàng tiếng hoạt động không ngừng nghỉ tôi cũng cho phép mình ra dựa vào một cái cột ở rìa sàn nhảy. Khi tôi nhìn lên, tôi thấy mình đang đứng cạnh Paxton và Teev. Tôi không biết nhiều về họ lắm, nhưng họ là những người thường xuyên đến quán Chimæra này, và tôi đã đến đây đủ nhiều để nói chuyện với họ được vài lần.

"Chào", tôi nói và gật đầu, không chắc là họ có nhớ mình không.

"Sandor, anh bạn của tôi", Paxton nói, vỗ lên vai tôi. "Chẳng phải là quá giờ đi ngủ của cậu rồi sao?"

Tôi lẽ ra nên khó chịu khi bị anh ta trêu đùa như vậy nhưng thay vào đó tôi lại thấy vui vì được nhận ra. Paxton luôn nghĩ việc đó là hài hước khi tôi luôn tìm được cách vào được nơi mà lẽ ra không được thế bởi về lí thuyết tôi vẫn còn được coi là quá trẻ.

Tôi chả hề thấy việc gì to tát khi chưa đến tuổi thành niên - quán Chimæra chỉ là nơi nhảy múa và nghe nhạc. Nhưng trên Lorien, luật là luật.

Paxton chỉ hơn tôi vài tuổi và đang là sinh viên tại Đại học Lorien. Bạn gái anh ta, Teev, làm việc tại một cửa hàng thời trang tại Đông Crescent. Từ những gì tôi biết, họ có kiểu cuộc sống mà tôi cũng muốn một ngày nào đó. Dạo chơi ở các quán cà phê vào ban ngày, nhảy múa ở những nơi như quán Chimæra cả đêm, và không ai la rầy họ nhiều về việc đó.

Tôi cũng còn chả phải đợi lâu nữa. Nhưng nó như thể tôi đã đợi cả đời rồi. Tôi đã mệt mỏi khi cứ phải là một đứa thiếu niên, mệt mỏi khi phải đến trường và vâng lời các giáo viên và chấp hành các luật của cha mẹ tôi. Sớm thôi tôi sẽ không còn phải giả vờ là một người trưởng thành nữa. Tôi sẽ là một người trưởng thành và có thể sống cuộc sống mà tôi muốn.

Giờ thì, quán Chimæra là nơi mà tôi có thể là chính mình. Mọi người ở đây thực ra đều có hơi giống tôi. Họ mặc những bộ quần áo điên rồ, những kiểu tóc lạ lùng; họ làm việc riêng của họ. Ngay cả ở trên một hành tinh như Lorien, vẫn có những người không thực sự hoàn toàn hòa nhập. Những người đó sẽ đến đây.

Đôi khi - không thường xuyên, nhưng đôi khi - bạn có thể bắt gặp ai đó nhíu mày. Không phải là vì họ không vui hoặc gì đó. Chỉ là cho vui thôi. Chỉ để thử xem nó cảm giác như thế nào, tôi đoán thế.

Teev đang nhìn tôi với với biểu cảm thích thú, và Paxton chỉ vào vòng định danh trên cổ tay tôi. "Chẳng phải những thứ đó lẽ ra không thể làm giả được?" anh ta hỏi với một cái nhếch mép. "Mỗi lần tôi thấy cậu, cậu lại tìm được một cách khác để qua cửa chính".

Những cánh cửa ở quán Chimæra quét tất cả mọi người khi tiến vào, phần lớn là để ngăn những thiếu niên Lorien như tôi lẻn vào. Trong quá khứ, tôi đôi khi lẻn vào từ cửa sau hoặc chen vào cùng đám đông mà không bị phát hiện. Tối nay thì, tôi đã tiến một bước xa hơn, tinh chỉnh lại đọ tuổi trên vòng định danh của mình để đánh lừa đám máy móc là tôi già hơn tuổi thật của mình. Tôi thực ra khá là tự hào về bản thân, nhưng tôi sẽ không để lộ tất cả bí mật của mình đâu. Tôi chỉ nhún vai đầy tinh nghịch với Paxton.

"Là em đó. Sandor, Phù thủy Công nghệ và Người đàn ông Bí ẩn".

"Quên về vụ quét của mấy cánh cửa đi, Paxton", Teev nói. "Còn về hệ thống Ghi danh Trốn học ở trường cậu ta thì sao? Cậu vẫn còn đi học đúng không? Cậu nên nhanh lên không sẽ bị bắt đó. Muộn rồi".

"Ý chị là sớm", tôi chỉnh lại chị ta. Mặt trời sẽ ló rạng sớm thôi. Nhưng chị ta nói đúng. Hoặc là sẽ đúng.

Teev có một nốt ruồi trên môi và một vết bớt tím trên má, nhòa vào cùng với đường chẻ trên tóc chị ta. Một hình xăm mảnh vẽ quanh nốt ruồi và cong lại thành hình mũi tên, chỉ vào vết bớt. Chị ta khá lùn và cũng khá đáng yêu và có gì đó khác thường về chị ta. Chị ta là chị ta, và chị ta không hề tìm cách che giấu nó. Tôi ngưỡng mộ chị ta về điều đó.

Tôi đã bị lú đến độ định nói cho chị ta làm cách nào mà tôi lách luật được ở hệ thống Ghi danh Trốn học. Nó thực ra là thứ dễ làm hơn vụ máy quét ở cửa - hoặc có lẽ là tôi thực sự giỏi. Tất cả những gì tôi làm là mượn vòng định danh của anh bạn Rax của tôi và chèn vào một bản sao chép vi sinh học số hóa của tôi vào trong đó. Giờ bất kể khi nào tôi bỏ học, máy quét ghi danh của lớp học đều quét thấy tôi "hiện diện" chừng nào Rax còn ở đó.

Tôi đã nghĩ ra trò đó sau khi tôi vướng vào rắc rối vài tháng trước và buộc phải làm vài việc vặt ở văn phòng trường. Ở đó, tôi đã phát hiện ra ke hở trong hệ thống Ghi danh Trốn học: nó không để ý tới việc bị thừa. Vậy nên khi tôi và Rax cùng có mặt, chẳng có báo động gì cả. Thật hoàn hảo.

"Không thể nói toàn bộ bí mật của em được", tôi nói, khẽ nhếch mép cười.

"Ấn tượng đấy", Paxton nói, sự ngưỡng mộ của anh ta hơi có chút khinh thường. Tôi đỏ mặt.

"Cám ơn", tôi nói, cố gắng ra vẻ tôi chẳng hề bận tâm. Nhưng trước khi tôi có thể kịp nghĩ gì đó khác để nói, tôi cứng người lại. Ở lối vào câu lạc bộ, tôi nhìn thấy một người tôi quen. Và đó không phải là người tôi muốn biết.

Đó là thầy Endym, giáo sư văn hóa liên hành tinh ở Học viện Lorien của tôi.

Được rồi, Endym thực ra là một người khá tuyệt, có lẽ là giáo viên duy nhất mà tôi thực sự thích. Nhưng tuyệt hay không, nếu thầy ấy mà thấy tôi ở câu lạc bộ này, chưa đủ tuổi và không có cơ hội nào để kịp đến trường, thầy ấy sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài báo cáo tôi.

Tôi mỉm cười với cặp đôi mà tôi đang nói chuyện cùng. "Teev, Paxton, thật vui khi nói chuyện với hai người", tôi nói, né dần ra khỏi tầm nhìn của thầy Endym vào đám đông đang nhảy múa cùng một cái vẫy tay tạm biệt nửa vời. Với sự che chắn của đám đông, tôi len ngược ra lối vào và thấy thầy Endym vừa bị tiếp cận bởi một người bán hàng trong câu lạc bộ. Thầy ấy lấy một ống thuốc được mời chào và đổ vào mồm, đôi mắt thầy ấy thì nhìn quanh câu lạc bộ, và rồi thầy ấy bước tới, hướng lên sàn nhảy. Tôi khá chắc là thầy ấy chưa trông thấy tôi - ít nhất là tới giờ - nhưng thầy ấy đang hướng thẳng tới chỗ tôi.

Đệch. Tôi cúi người trốn sau một cột chống để thoát khỏi tầm nhìn của thầy ấy.

Quán Chimæra là một nơi rộng lớn, nhưng không lớn tới mức ấy. Nếu tôi cứ ở yên tại chỗ tôi đang đứng, tôi sẽ phải dành toàn bộ thời gian cố gắng lẩn tránh thầy ấy - và kể cả thế, tôi cũng không thích cái tỉ lệ thầy ấy không thể trông thấy tôi.

Tôi phải chuồn đi, và tôi phải nắm lấy cơ hội đó ngay bây giờ, khi thầy Endym đang bị phân tâm. Thầy vừa bắt chuyện với một phụ nữ ở giữa sàn nhảy và tán tỉnh cô ta không biết ngượng khi cô ta nhảy. Tôi trợn mắt khó chịu. Cái thực tế là thầy giáo tôi đang ở Chimæra bất chợt làm tôi thấy chỗ này ít hấp dẫn hơn trước.

Cách thoát ra duy nhất là đi sâu vào hơn. Tôi chưa bao giờ vào phòng thay đồ phía dưới sân khấu, nhưng những người biểu diễn phải ra từ đâu đó. Vấn đề duy nhất là thầy Endym đã bằng cách nào đó lại ở đúng chỗ tệ hại nhất cho hành động của tôi: tôi phải đi qua thầy ấy để có thể ra cửa trước, và thầy ấy cũng có một góc nhìn chính diện về phía cầu thang phía sau. Tôi nhìn vòng quanh, cố gắng không thu hút sự chú ý bởi sự hoảng loạn của mình, hi vọng có thể tìm thấy một giải pháp cho tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình. Rồi tôi nhận ra nó khi tôi thấy họ, vẫn đứng đó cách tôi vài bước: Teev và Paxton. Họ có thể giúp tôi. Ít nhất thì, tôi hi vọng là họ sẽ làm thế.

"Mọi người nói sao", tôi nói, nhích dần về phía họ với nụ cười bí hiểm trên mặt tôi, "nếu em nói rằng cái người đằng kia là thầy giáo của em?"

Cặp đôi liếc nhìn về phía thầy Endym, rồi quay lại nhìn tôi.

"Em nghĩ là mình phải nói là chỗ này đã mất giá trị đi đáng kể rồi đấy", Teev nói. "Họ giờ còn cho cả giáo viên vào nữa?"

"Đen rồi đó, anh bạn", Paxton cười. "Bao khó khăn vào được đây và giờ thì sắp bị bắt quả tang".

"Thôi nào ông anh. Đừng cười. Giúp em một chút thì sao nhỉ?" Khi họ chỉ nhìn nhau một cách ngờ vực, tôi liền nhún vai ngượng ngùng. "Đi mà?"

Teev hất tóc và chớp mắt nhã nhặn. 'Được rồi. Em sẽ có nó, anh bạn nhỏ", chị ta nói, vỗ vỗ vào mặt tôi. Nó khá là đáng xấu hổ, nhưng tôi còn có thể làm được gì nữa nào? "Bọn chị sẽ lo vụ đó cho em", chị ta hứa. "Lết cái mông của nhóc ra khỏi đây đi".

Tôi nhìn theo một chút trong khi Teev và Paxton tiếp cận thầy Endym và người phụ nữ thầy ấy đang nhảy cùng và chen vào giữa họ. Teev nhảy với thầy Endym; Paxton thì nhảy với bạn nhảy của thầy Endym.

Khi tôi chắc họ đã làm thầy Endym phân tâm, tôi nắm lấy cơ hội của mình. Tôi trượt len qua đám đông, cúi thấp đầu để tránh bị nhìn thấy.

Tôi đã gần thoát đi được khi ai đó hét với tới tôi. "Này?" Tôi quay lại, giật mình khi thấy một khuôn mặt giận dữ và một gã đang xô đẩy tiến tới chỗ tôi. Tôi đã chẳng may làm rơi ống thuốc của gã ta xuống sàn nhảy trong khi chen qua gã, và hẳn là gã không thấy việc đó vui vẻ gì.

Điều cuối cùng tôi cần bây giờ là bị bắt gặp trong một cuộc ẩu đả trên sàn nhảy. Tôi tăng tốc và chạy tới mép sân khấu, chỗ tôi quờ quạng trong bóng tôi và tìm thấy một cánh cửa nhỏ.

Và dĩ nhiên là nó bị khóa rồi.

"Này! Mày đó!" gã kia hét lên. Hắn ngày càng đến gần. "Mày sẽ phải đền cho cái đó!".

Tôi rung lắc cái tay cầm một cách giận dữ. Khi nó không nhúc nhích, tôi từ bỏ việc tỏ ra trông có vẻ phong cách và lao mình vào cánh cửa, hi vọng rằng với đủ lực - và một chút may mắn - nó sẽ mở ra.

Gã kia thì vẫn ngày càng lại gần hơn, vẫn hét lên. Thật là một gã khốn - tạo ra sự hỗn độn này chỉ vì một ống thuốc? Khắp cả phòng đang quay đầu về phía tôi. Tôi có thể sẽ bị bắt bất cứ lúc nào.

Thử một lần cuối. Với tất cả sức lực của mình tôi lao vào cánh cửa nhỏ kia.

Lần này thì, nó đã bật ra.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.