Ngày 3 tháng 9 năm 2015, là ngày kỷ niệm bảy mươi năm chiến thắng cuộc kháng chiến chống Nhật.
Bảy mươi năm trước, tức ngày 2 tháng 9 năm 1945, lễ ký văn kiện đầu hàng của Nhật Bản trước quân Đồng minh đã diễn ra trên chiến hạm Missouri ở Vịnh Tokyo. Dưới sự chứng kiến của đại diện chín nước tiếp nhận đầu hàng, bao gồm cả Trung Quốc, Nhật Bản đã ký vào văn kiện đầu hàng. Đây là thắng lợi toàn diện đầu tiên trong lịch sử chống xâm lược của Trung Quốc kể từ thời cận đại, đồng thời cũng đóng góp to lớn vào thắng lợi của cuộc chiến tranh chống phát xít trên toàn thế giới. Sau đó, ngày 3 tháng 9 hàng năm đã được xác định là ngày kỷ niệm chiến thắng cuộc chiến tranh chống Nhật của nhân dân Trung Quốc.
Và vào ngày này, bảy mươi năm sau, chúng ta dùng hình thức duyệt binh lớn để tưởng nhớ thắng lợi vĩ đại này.
Lễ duyệt binh thắng lợi đầy khí thế hào hùng đã mở màn. Những khổ nạn huy hoàng của bảy mươi năm trước, vinh quang chiến thắng của dân tộc Trung Hoa, nở rộ đầy cảm xúc trên quảng trường Thiên An Môn. Đây là đại lễ quốc gia lấy sử làm gương, bảo vệ hòa bình và hướng tới tương lai.
Sáng ngày 3 tháng 9 năm 2015, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương *** đã phát biểu quan trọng trên cổng thành Thiên An Môn, đồng thời ngồi xe kiểm duyệt các khối bộ binh và khối trang bị tham gia duyệt binh.
Một cụ bà đã ở tuổi bát tuần ngồi trước chiếc tivi LCD 50 inch, đang xem truyền hình trực tiếp lễ duyệt binh "Chín ba". Từ trong tivi truyền ra lời bình luận hào sảng, cao vút của người dẫn chương trình:
"Giờ khắc này, trên phố Đông Trường An, Bắc Kinh, ba quân dàn trận, thiết giáp kiêu hãnh đứng vững. Tại tám sân bay quân sự khu vực Hoa Bắc, từng chiếc chiến ưng đang vỗ cánh chờ bay..."
Xuyên mây phá sương, chiến cơ gầm vang. Khối không trung hộ vệ quốc kỳ gồm hai mươi sáu chiếc trực thăng và bảy chiếc máy bay huấn luyện bay lướt qua ở độ cao cực thấp. Trên bầu trời Thiên An Môn trong xanh như gột rửa, các chiến ưng hộ vệ quốc kỳ, quân kỳ tung bay, các trực thăng kết thành đội hình số "70" bay lượn. Bảy dải khói màu như bảy cây bút lông khổng lồ viết lên bầu trời những tang thương của năm tháng và sự bất hủ của thắng lợi.
Thắng lợi bất hủ vì tinh thần vạn người như một mà nó kết tinh được vẫn luôn lay động trên khắp Thần Châu đại địa. Dẫu khói lửa đã lùi xa, lịch sử bi tráng được đúc bằng máu và lửa vẫn còn vang vọng như thiên sử thi. Khi hơn ba trăm cựu chiến binh kháng chiến, con cháu của các liệt sĩ kháng Nhật và các đại diện điển hình chi viện kháng chiến, dưới sự hộ tống của đội hộ vệ quốc khách, ngồi trên xe mui trần từ từ tiến lại, tiếng vỗ tay vang dội quảng trường Thiên An Môn. "Đất không phân nam bắc, người không phân già trẻ", "bốn trăm triệu người, kiên quyết kháng cự", đối mặt với kẻ địch mạnh, hành động anh hùng xả thân quên mình, cùng nhau xông pha vì quốc nạn của những người anh hùng hơn bảy mươi năm trước hôm nay đã hóa thành cầu vồng chiến thắng. Họ là cột sống của dân tộc, là nhân chứng của thắng lợi. Tuy da nhăn nheo, tóc bạc trắng, nhưng hào tình thắng lợi vẫn luôn tràn đầy trên gương mặt của mỗi vị lão nhân.
Khi người dẫn chương trình giới thiệu khối cựu chiến binh, cụ bà mở to đôi mắt, trong mắt lặng lẽ lăn xuống vài giọt nước mắt nóng hổi. Khi nhìn thấy những cựu chiến binh ngực đeo đầy huân chương đi ngang qua lễ đài, cụ cũng không kìm lòng được mà run rẩy đứng dậy khỏi xe lăn, run rẩy giơ tay phải lên chào họ.
Đôi môi cụ bà khẽ run rẩy, có thể thấy giờ khắc này tâm trí cụ đang dâng trào, khó lòng bình ổn. Có lẽ lúc này trong đầu cụ đang hiện lên từng cảnh tượng ngày xưa, những con người, những sự việc mà cả đời này cụ khó lòng quên được.
"Ái chà, bà ơi, sao bà lại đứng dậy thế?" Một cô giúp việc hơn hai mươi tuổi thấy cụ bà đứng trước tivi, vội chạy tới đỡ: "Bà ơi, bác sĩ chẳng phải đã dặn bà rồi sao, chân tay bà không linh hoạt, không được đứng lâu, nhất định phải cẩn thận, nhỡ ngã một cái thì không phải chuyện đùa đâu."
"Biết rồi, con bé này, đừng có làm ầm ĩ lên, bà không sao. Bà chỉ là nhìn thấy những vị lão anh hùng này nên trong lòng không tránh khỏi xúc động thôi." Cụ bà dưới sự dìu đỡ của cô giúp việc, từ từ ngồi xuống xe lăn.
"Con biết mà, bà ơi, thời trẻ bà cũng là một nữ anh hùng." Cô giúp việc nhìn cụ bà đầy ngưỡng mộ.
Cụ bà lắc đầu, xua xua tay: "Bà đâu có tính là gì, không tính đâu. Những chiến sĩ già trăm trận trăm thắng kia mới là anh hùng thực sự."
"Bà ơi, bà khiêm tốn quá, bà là anh hùng kháng chiến có tên tuổi trong thành phố chúng ta đấy, nếu không phải vì chân tay bà bất tiện, hôm nay bà cũng chắc chắn được lên tivi rồi."
Cụ bà cười nhạt.
Một hồi tiếng gõ cửa truyền đến, cô giúp việc lập tức đi ra mở cửa, một nhóm người lớn bước vào, trong chớp mắt căn phòng đã chật ních. Trong số đó có những đứa trẻ đeo khăn quàng đỏ và giáo viên, còn có một số nhân viên kỹ thuật vác máy móc, cầm thiết bị.
Cụ bà nhất thời lúng túng, ngơ ngác nhìn những người mới tới. Một người trung niên bước đến trước mặt cụ, nửa quỳ xuống rồi lớn tiếng tự giới thiệu: "Bà ơi, chúng cháu là người của đài truyền hình, cháu là đạo diễn của ê-kíp chương trình. Mấy hôm trước đã liên lạc với bà, bà còn nhớ chứ ạ?"
"Ồ, hình như có chuyện đó." Cụ bà dùng ngón tay chỉ vào máy trợ thính trên tai: "Anh nói nhỏ thôi, tôi nghe thấy mà."
"Dạ vâng, dạ vâng, không ngờ cụ lớn tuổi thế này mà vẫn tai thính mắt tinh, đầu óc minh mẫn quá." Người đàn ông trung niên cười cười, hạ giọng xuống một chút: "Thưa bà, hôm nay là ngày trọng đại kỷ niệm bảy mươi năm chiến thắng kháng chiến, chúng cháu biết bà là một cựu binh kháng chiến, là một vị lão anh hùng, cho nên chúng cháu đặc biệt tới đây để phỏng vấn bà."
"Anh hùng gì đâu, chẳng qua lúc đó đại đa số người Trung Quốc chúng tôi đều không muốn làm nô lệ mất nước, cho nên mọi người đồng tâm hiệp lực, nghĩ đủ mọi cách, công khai hay lén lút đấu tranh với người Nhật."
"Bà ơi, bà khiêm tốn quá, con nhớ mấy năm trước bà đến trường chúng con báo cáo cho các cháu, kể cho các cháu nghe không ít câu chuyện kháng Nhật chân thực. Chúng con biết trước đây bà là chiến sĩ đội du kích Đông Giang, lúc đó bà cùng các đồng đội kháng cự lại lũ quỷ Nhật ở vùng Bảo An, Huệ Dương. Đánh cho quân Nhật tơi bời hoa lá, thật là hả dạ quá!" Người giáo viên đó đầy sự sùng kính đối với những sự tích cuộc đời huyền thoại của cụ bà.
"Thưa bà, vì vậy hôm nay chúng cháu tới đây, chính là muốn mời bà kể lại cho chúng cháu nghe chuyện kháng chiến ngày trước." Đạo diễn nhìn cụ bà, cười tươi như hoa: "Đài truyền hình chúng cháu còn định làm thành một bộ sưu tập về những sự tích anh hùng của các vị lão anh hùng kháng Nhật còn sống sót như các bà, lưu giữ vĩnh viễn làm tư liệu kháng chiến, để con cháu đời sau mãi mãi ghi nhớ những vị anh hùng này. Đây là một việc thiện lớn mang công lao muôn đời đấy ạ, thưa bà."
Cụ bà nghe vậy vô cùng vui mừng, gật đầu liên tục: "Được, tốt quá, con cháu đời sau của chúng ta nên ghi nhớ những vị anh hùng đã không tiếc hy sinh vì đất nước, vì dân tộc. Đã lâu rồi tôi không kể những câu chuyện này với ai, các anh muốn nghe thì tôi sẽ kể cho nghe."
Cụ bà hứng thú dạt dào: "Chuyện này ấy à..."
"Khoan đã, bà ơi, bà chờ một chút ạ!"
Người trung niên ngắt lời cụ bà, lập tức bắt đầu chỉ đạo: "Đặt vị trí máy quay ở đây, đèn đóm để đằng kia, nào, cô giáo và các cháu vây quanh bà đi."
"Được, chuẩn bị bấm máy."
Cậu bé đeo khăn quàng đỏ bắt đầu nép bên gối cụ bà, ngẩng đầu lên, nói đầy cảm xúc: "Bà ơi, bà kể cho chúng cháu nghe năm xưa bà đã bước lên con đường cách mạng như thế nào ạ?"
Cụ bà xoa đầu đứa trẻ, từ tốn kể lại: "Chuyện đó phải kể từ khi bà còn là một cô bé, lúc ấy bà vẫn là một nha hoàn, ông chủ, bà chủ, thiếu gia và đám người hầu chúng ta cùng sống trong một căn nhà nhỏ kiểu Tây ở Quảng Châu. Một ngày nọ, thiếu gia dạy bà đi xe đạp..."
(Hết)