Nửa Đời Người (Mười Tám Mùa Xuân)

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba

❊ ❊ ❊

Hôm đó, Thế Quân, Thúc Huệ và Mạn Trinh lại cùng nhau đi ăn. Mọi người nhắc đến chuyện ông Diệp làm quản lý tạp vụ ở xưởng mừng thọ, nên đồng nghiệp đã cùng nhau góp tiền mua hai trăm cái bát thọ. Thế Quân hỏi Thúc Huệ: "Tiền quà cáp là cậu ứng trước cho tôi à?" Vừa nói, anh vừa rút tiền từ trong người ra trả cậu. Thúc Huệ cười bảo: "Hôm nay cậu có đi mừng thọ không?" Thế Quân nhíu mày nói: "Tôi không muốn đi. Thú thật là, tôi thấy mấy chuyện này thật vô vị." Thúc Huệ cười bảo: "Cậu cứ khéo léo một chút đi, làm việc ngoài xã hội là vậy đấy, chẳng có lý lẽ gì để nói cả, cậu không đi là đắc tội người ta đấy." Thế Quân cười gật đầu, bảo: "Nhưng tôi nghĩ hôm nay ở đó chắc đông người lắm, có lẽ tôi không đi cũng chẳng ai để ý đâu." Thúc Huệ cũng biết tính khí Thế Quân xưa nay vẫn thế, lúc dễ dãi thì rất dễ dãi, nhưng lúc bướng bỉnh thì cũng cực kỳ bướng bỉnh, nên cậu chỉ khuyên một câu cho có lệ rồi thôi. Mạn Trinh ở bên cạnh cũng không nói gì.

Đêm đó, Thế Quân và Thúc Huệ về nhà, nghỉ ngơi một lúc, Thúc Huệ đi mừng thọ. Thế Quân chợt nhớ ra, có lẽ Mạn Trinh cũng đi. Nghĩ vậy, anh cũng chẳng đắn đo nhiều, đẩy cửa kính ra, rướn người bên cửa sổ, muốn đợi Thúc Huệ đi ngang qua thì gọi lại để đi cùng. Thế nhưng đợi mãi vẫn không thấy Thúc Huệ đâu, chắc là cậu ta đã đi qua từ lâu rồi. Lối vào nhà dưới cửa sổ tối om, gió xuân thổi vào mặt mang theo chút hơi ẩm, dường như bên ngoài còn ấm áp hơn trong phòng. Ngồi trong phòng, trên người cứ lạnh buốt. Cảm giác quạnh quẽ của kiếp ở trọ này anh vốn đã quen từ lâu, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại ngồi không yên lấy một phút. Anh bỗng thấy khao khát được nhìn thấy Mạn Trinh. Kết quả là sau một hồi chần chừ, anh vẫn đứng dậy đi ra ngoài, xuống phố, thuê một chiếc xe rồi chạy thẳng đến nhà hàng đó.

Tiệc mừng thọ của ông Diệp được tổ chức trên lầu. Vừa lên lầu, đã thấy một chiếc bàn hai ngăn đặt chéo ở đó, trên mặt bàn để bút nghiên và sổ ký tên. Thế Quân nhìn thấy vậy, không kìm được bật cười, nghĩ thầm: "Cứ tưởng hôm nay người đông, ai đến ai không cũng chẳng thể kiểm tra được. — Thế mà may quá, mình đã đến!" Anh cầm bút lên, chấm vào nghiên mực. Đã lâu lắm rồi anh không dùng bút lông, vốn chẳng tự tin lắm với chữ viết tay, trước khi đặt bút không khỏi do dự một chút. Đúng lúc đó, có một bàn tay vươn ra từ sau lưng anh, giật lấy cây bút, làm mực vấy bẩn cả tay anh. Thế Quân giật mình, ngoái đầu lại nhìn, anh không thể ngờ được đó chính là Mạn Trinh. Cô chưa bao giờ đùa giỡn với anh như thế, khiến anh ngẩn cả người. Mạn Trinh cười nói: "Thúc Huệ tìm anh đấy, anh mau lại đây." Cô vội vàng đặt bút lên bàn rồi xoay người bỏ đi, Thế Quân ngơ ngác đi theo phía sau. Đây là một sảnh lớn, bày hơn chục bàn tiệc, ngoài đồng nghiệp trong xưởng ra còn có rất nhiều họ hàng bạn bè của ông Diệp, nhất thời không thấy Thúc Huệ ngồi ở đâu. Mạn Trinh dẫn anh đến cạnh cánh cửa kính thông ra ban công rồi đứng lại. Thế Quân ghé mắt nhìn, trên ban công không có ai, liền cười bảo: "Thúc Huệ đâu?" Mạn Trinh có vẻ hơi bồn chồn, cười nói: "Không phải, không phải Thúc Huệ tìm anh đâu, đợi tôi kể cho anh nghe, có một lý do." Nhưng dường như rất khó giải thích, cô nói mãi mà vẫn không đầu không đuôi, Thế Quân không khỏi ngơ ngác. Mạn Trinh cũng biết anh hiểu lầm, không khỏi đỏ mặt, càng ấp úng không nói nên lời. Đúng lúc này, có một đồng nghiệp cầm sổ ký tên đi tới, cười với Thế Quân: "Anh quên ký tên rồi!" Thế Quân bèn tháo chiếc bút máy cài trên túi áo ra, ký đại một cái tên, người kia ôm sổ đi mất. Mạn Trinh khẽ dậm chân, cười thấp giọng: "Thôi chết rồi!" Thế Quân ngạc nhiên hỏi: "Sao thế?" Mạn Trinh chưa trả lời, trước hết nhìn quanh bốn phía, rồi đi ra ban công. Thế Quân cũng đi theo ra, Mạn Trinh nhíu mày cười bảo: "Tôi ký thay anh rồi. — Vì lúc nãy nghe anh nói không đến, tôi nghĩ mọi người đều đến cả, một mình anh không đến thì có lẽ không hay lắm."

Thế Quân nghe vậy, nhất thời không biết nói gì cho phải, cũng chẳng tiện cảm ơn cô thế nào, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn cô mỉm cười. Mạn Trinh bị anh nhìn đến mức thấy ngượng ngùng, quay người tựa vào lan can ban công. Nhà hàng này là một tòa nhà kiểu Tây cũ, trên dưới đèn đuốc sáng trưng. Trên ban công nhìn ra đường này, tiếng ồn ào trong phòng dường như không nghe rõ mấy, thay vào đó là tiếng người ta hò hét chơi xí ngầu dưới lầu nghe rất rõ, còn có tiếng hát lả lơi của cô ca nữ, tiếng đàn nhị kéo í a í ợ. Mạn Trinh nghiêng đầu nhìn anh cười bảo: "Không phải anh nói không đến sao, sao tự dưng lại đến?" Thế Quân không thể nói với cô là vì muốn gặp cô nên mới đến. Vì vậy anh chỉ mỉm cười, lặng im một lúc rồi mới nói: "Tôi nghĩ cô và Thúc Huệ đều ở đây, nên tôi cũng đến."

Hai người một người quay mặt ra ngoài, một người quay mặt vào trong, đều tựa vào lan can. Đêm nay có trăng, vầng trăng hơi bầu dục như một hạt sen trắng trẻo, xung quanh tỏa ra một làn sương sáng mờ mờ. Người đứng trên ban công, trong ánh đèn điện, không nhìn rõ trăng, chỉ thấy cánh tay trần của Mạn Trinh tắm trong ánh trăng, dường như trắng một cách đặc biệt. Hôm nay cô vẫn mặc chiếc xường xám vải lam đậm, khoác ngoài một chiếc áo len ngắn tay màu xanh nhạt, trước ngực là một hàng khuy ngọc xanh. Hôm nay ở văn phòng cô cũng mặc bộ này. Thế Quân nhìn cô, rồi cười bảo: "Cô chưa về nhà, đi thẳng từ chỗ làm đến đây à?" Mạn Trinh cười đáp: "Ừ. Anh xem tôi mặc áo vải lam, trông không giống dáng vẻ đi mừng thọ phải không?"

Đang nói chuyện, trong phòng có hai người đồng nghiệp gọi với ra: "Này, hai người còn không vào ăn, còn đợi người ta giục mời sao!" Mạn Trinh vội cười bước vào, Thế Quân cũng đi vào theo. Hôm nay vì người đông, áp dụng chế độ ai đến trước ăn trước, đủ một bàn là mở tiệc. Hiện giờ vừa vặn một bàn, mọi người đều đã ngồi xuống, dĩ nhiên lúc ngồi ai cũng tranh nhau ngồi ghế dưới, chỉ trống hai ghế trên cùng. Thế Quân và Mạn Trinh là hai người đến muộn nên không còn cách nào khác, đành phải ngồi vào ghế trên. Thế Quân vừa ngồi xuống liền nảy ra một cảm giác, ngồi sóng đôi ở vị trí trang trọng nhất thế này, chẳng phải giống như tân lang tân nương sao? Anh liếc nhìn Mạn Trinh, có lẽ cô cũng có cảm giác tương tự, cô có vẻ rất ngượng ngùng, trong bữa tiệc cứ im lặng không trò chuyện với anh.

Sau khi tan tiệc, mọi người lần lượt cáo từ ra về, Thế Quân nói với cô: "Tôi đưa cô về." Anh vẫn chưa từng đến nhà cô bao giờ, lần này nói đưa cô về, Mạn Trinh tuy không từ chối, nhưng giữa hai người dường như có một sự hiểu ngầm: chỉ đưa đến cổng vào, không vào trong. Đã không định vào thì việc đưa về như vậy thực ra chẳng có ý nghĩa gì, nếu ngồi xe điện hay xe buýt còn có thể trò chuyện trên đường, đằng này mỗi người ngồi một chiếc xe kéo, căn bản không thể nói chuyện được. Thế mà vẫn cứ phải đưa, dường như trong đó cũng có một niềm vui nào đó.

Xe của Mạn Trinh đi phía trước, đến cổng nhà cô thì dừng lại trước. Thế Quân luôn cảm thấy nhà cô nghiêm ngặt, không hoan nghênh người ngoài. Để bày tỏ mình tuyệt đối không có ý định vào trong, anh vừa xuống xe liền tranh trả tiền xe, rồi vội vàng gật đầu cười với cô: "Vậy ngày mai gặp lại nhé." Nói đoạn, anh quay người muốn đi. Mạn Trinh cười bảo: "Nếu không thì mời anh vào ngồi chơi một lát, hai hôm nay nhà tôi lộn xộn lắm, vì chị tôi sắp lấy chồng." Thế Quân không khỏi ngẩn ra, cười nói: "Ồ, chị cô sắp lấy chồng à?" Mạn Trinh cười bảo: "Vâng." Ánh đèn đường tuy không mấy sáng rõ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vẻ hân hoan toát ra từ đôi lông mày của cô. Thế Quân nghe tin này cũng thấy vui lây. Anh biết hoàn cảnh gia đình cô, dĩ nhiên anh mừng cho cô vì cuối cùng cũng thoát được gánh nặng này, và chị cô cũng đã tìm được bến đỗ.

Anh lặng im một lát rồi lại cười hỏi: "Người anh rể này của cô là người thế nào?" Mạn Trinh cười đáp: "Người đó họ Chúc, 'chúc' trong từ chúc phúc ấy. Làm nghề ở sở giao dịch." Nói đến đây, Mạn Trinh chợt nhớ ra, hôm nay mẹ cô cùng chị gái đi chuẩn bị phòng tân hôn, không biết đã về chưa. Nếu vừa vặn lúc này về, bị họ thấy cô đứng ở cổng nói chuyện với một người đàn ông, lát nữa lại hỏi han đủ điều, tuy cũng chẳng có gì quan trọng, nhưng rốt cuộc cũng không hay lắm. Vì vậy cô nói tiếp: "Không còn sớm nữa, tôi phải vào đây." Thế Quân liền bảo: "Vậy tôi đi đây." Anh nói đi là đi, đi qua mấy căn nhà, ngoái đầu lại nhìn, Mạn Trinh vẫn đứng đó. Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc nhìn lại ấy, cô dường như bỗng sực tỉnh, quay người bước vào trong. Thế Quân lại đứng đó ngẩn người ra một lúc.

Hôm sau gặp lại như thường lệ, không còn nghe cô nhắc đến chuyện chị lấy chồng nữa. Thế Quân thì cứ canh cánh trong lòng. Chẳng nói gì khác, sau này qua lại với cô cũng tiện hơn, cũng có thể đến nhà cô, không cần phải kiêng dè những điều đó nữa.

Cách độ một tuần sau, cô bỗng nhiên nói trước mặt Thúc Huệ rằng chị gái cô đã lấy chồng, nhà trống ra một gian phòng, muốn phân ra cho thuê, hy vọng họ để tâm giúp, nếu nghe thấy có ai cần nhà thì giới thiệu giùm.

Thế Quân rất nhiệt tình, gặp ai cũng hỏi xem có ai muốn tìm nhà không. Chẳng bao lâu sau, anh dẫn một người bạn gián tiếp, họ Ngô, đến nhà Mạn Trinh xem phòng. Bản thân anh cũng là lần đầu tiên bước chân vào cổng này, anh luôn cảm thấy nơi này có một sự cấm kỵ nên có chút cảm giác bí ẩn. Cổng này nằm ở khu phố rất sầm uất, phía mặt tiền giáp đường đều là các cửa tiệm, những cánh cửa gỗ của cửa hàng tháo xuống cái này cái kia dựa vào bên ngoài cửa sau. Một nhóm các bà các chị tụ tập bên vòi nước công cộng vo gạo giặt đồ, làm nước bắn tung tóe ướt sũng nền xi măng. Trong đó có một cô hầu gái nhỏ đang rửa chân dưới vòi nước ấy. Cô đứng một chân, nhấc chân kia lên khua khoắng nước. Móng chân cô sơn màu đỏ tươi, tô điểm bằng chút sơn móng tay — chính điểm này thu hút ánh nhìn. Thế Quân liếc nhìn cô hầu gái nhỏ một cái, trong lòng thầm nghĩ, không biết đây có phải là người ở nhà họ Cố, phục vụ chị gái Mạn Trinh hay không.

Nhà họ Cố là số năm, cửa sau dán tờ giấy cho thuê nhà. Cửa khép hờ, Thế Quân gõ gõ, không có tiếng đáp lại, định đẩy cửa vào thì có một đứa trẻ đang ngồi trên chiếc xe kéo của người ta chơi trong cổng, chân đạp chuông kêu ting ting, lúc này liền nhảy xuống xe, chạy ra chặn cửa hỏi: "Tìm ai?" Thế Quân nhận ra đó là em trai Mạn Trinh, từng mang chìa khóa đến nhà Thúc Huệ, nhưng cậu bé không nhận ra Thế Quân. Thế Quân gật đầu cười với cậu: "Chị cháu có nhà không?" Câu này của Thế Quân vốn hỏi cũng chưa rõ ràng, Kiệt Dân nghe xong càng coi người này là khách của Mạn Lộ ngày trước. Cậu tuy còn nhỏ nhưng do hoàn cảnh nên rất nhạy cảm với nhiều thứ, từ trước đến nay vẫn luôn cảm thấy ghét bạn bè của Mạn Lộ, nhưng chưa bao giờ có cơ hội trút giận. Lúc này liền dõng dạc quát: "Chị ấy không ở đây nữa! Chị ấy lấy chồng rồi!" Thế Quân cười bảo: "Không phải, ý chú là chị thứ hai của cháu." Kiệt Dân ngẩn ra một lúc, vì Mạn Trinh từ trước đến nay chưa từng có bạn bè nào đến nhà. Cậu vẫn tưởng hai người này chạy đến đây để tìm thú vui, liền trợn mắt hỏi: "Chú tìm chị ấy làm gì?" Đứa trẻ với thái độ hung hăng như vậy, trước mặt ông Ngô đi cùng làm Thế Quân cảm thấy hơi khó xử. Anh cười bảo: "Chú là đồng nghiệp của chị cháu, bọn chú đến xem nhà." Kiệt Dân quan sát anh một lượt rồi mới quay người chạy vào trong, miệng hô lớn: "Mẹ! Có người đến xem nhà!" Cậu không gọi chị mà lại đi gọi mẹ, đủ thấy vẫn còn chút ác ý. Thế Quân không ngờ tới việc đến nhà tìm cô lại gặp nhiều phiền phức như vậy.

Một lúc sau, mẹ cô ra đón, mời họ vào trong. Thế Quân gật đầu chào hỏi rồi hỏi thêm: "Mạn Trinh có nhà không ạ?" Mẹ cô cười bảo: "Có ở nhà, để mẹ bảo Kiệt Dân lên gọi nó. — Quý danh là gì nhỉ?" Thế Quân đáp: "Cháu họ Thẩm." Mẹ cô cười bảo: "Ồ, Thẩm tiên sinh là đồng nghiệp của nó à?" Bà nhìn kỹ gương mặt anh, thấy anh không phải là thanh niên trong tấm ảnh kia, trong lòng hơi thất vọng một chút.

Dưới lầu có hai gian phòng, một lớn một nhỏ, đã dọn trống, nhìn thoáng qua chỉ thấy sàn nhà trơ trọi, phía trên phủ một lớp bụi. Phòng trống luôn có vẻ rộng, đồng thời lại có vẻ nhỏ, giống như một chiếc hộp vuông vức vậy. Tóm lại, trước kia chị gái Mạn Trinh ở đây như thế nào thì đã hoàn toàn không thể hình dung nổi nữa.

Kiệt Dân lên lầu gọi Mạn Trinh, cô phải mất một lúc lâu mới xuống. Hóa ra cô đi thay một chiếc áo mới, đó là chiếc xường xám lụa ngắn tay cô mới may nhân dịp chị gái lấy chồng, trên nền vải màu hồng in những chấm tròn màu lam đậm to bằng hạt đậu. Kiểu màu sắc khá diễm lệ này trước kia cô tuyệt đối sẽ không mặc, vì trong nhà có rất nhiều bạn bè của chị gái ra vào; cô luôn mặc một chiếc áo vải lam, ngoài việc để tiết kiệm ra, cũng có thể nói là xuất phát từ tác dụng tự vệ. Bây giờ thì không còn những kiêng dè đó nữa. Thế Quân cảm thấy cô dường như vừa trút bỏ được sự u buồn, khiến người ta thấy bừng sáng cả mắt.

Thế Quân giới thiệu cô với ông Ngô. Ông Ngô bảo gian nhà này hướng Tây, mùa hè sợ là quá nóng, rồi nói vài câu xã giao bảo sẽ suy nghĩ thêm, sau đó nói: "Vậy tôi đi trước đây, còn mấy chỗ phải đi xem nữa." Ông ta đi trước, Mạn Trinh mời Thế Quân lên lầu ngồi một lát. Cô dẫn anh lên lầu, giữa cầu thang có một khung cửa sổ, trên bậu cửa sổ để mấy đôi giày bông vải đen, có của người lớn, có của trẻ con, đều là loại đã mặc suốt cả mùa đông, đang phơi dưới nắng. Nắng cuối xuân ấm áp, bầu trời ngoài cửa sổ có màu lam nhạt.

Lên đến lầu, gian phòng trên lầu là nơi bà nội cô ở cùng mấy người em, kê hai chiếc giường lớn, một chiếc giường sắt nhỏ. Mạn Trinh ngồi cùng Thế Quân bên chiếc bàn vuông cạnh cửa sổ. Họ lên đến đây mà không thấy bóng dáng ai, mẹ cô lúc này cũng không biết đi đâu, thấp thoáng nghe thấy tiếng ho và tiếng nói chuyện rầm rì ở phòng bên, chắc hẳn mọi người đều đã trốn sang đó.

Một cô hầu gái nhỏ bưng trà vào, quả nhiên chính là cô gái rửa chân dưới cổng lúc nãy, móng chân vẫn còn sơn màu đỏ. Cô ta có lẽ là di tích duy nhất chị gái Mạn Trinh để lại. Lúc này cô ta đi chân trần trong đôi giày da trắng đục khoét lỗ đã cũ, mặc chiếc xường xám vải hoa, trên tóc kẹp chiếc kẹp cài bằng xen-lu-lô-ít màu hồng, cười hì hì bưng trà vào, nói: "Mời ông dùng trà", thái độ cực kỳ lễ phép. Lúc đi ra còn tiện tay đóng cửa lại. Thế Quân để ý thấy điều này, trong lòng có chút bất an; chẳng phải vì gì khác, đóng cửa nói chuyện như vậy, để bà nội và mẹ cô nhìn thấy, liệu có hay không. Thế nhưng anh chỉ hơi thấy lúng túng một chút thôi, Mạn Trinh lại có suy nghĩ khác, cô nghĩ A Bảo vì luôn phục vụ chị gái cô nên được huấn luyện chu đáo. Điều này làm cô thấy rất xấu hổ.

Cô lập tức ra mở cửa, rồi ngồi xuống trò chuyện: "Lúc nãy người bạn kia của anh không biết có phải thấy đắt không?" Thế Quân đáp: "Tôi nghĩ chắc không phải đâu, nhà Thúc Huệ cũng ở hai gian phòng như thế này, tiền thuê cũng xấp xỉ thế này, phòng ốc còn chẳng thoáng bằng ở đây." Mạn Trinh cười bảo: "Anh ở chung phòng với Thúc Huệ à?" Thế Quân đáp: "Ừ."

Kiệt Dân bưng hai bát trứng chần nước đường vào. Mạn Trinh nhìn thấy cũng hơi bất ngờ. Dĩ nhiên luôn là do mẹ cô làm, bát của khách có hai quả trứng, bát của cô có một quả. Em trai cô đi huỳnh huỵch vào đặt lên bàn, mặt lạnh tanh, chẳng nhìn ai, quay người bỏ đi. Mạn Trinh định gọi em lại, nó cũng không thèm quay đầu. Mạn Trinh cười bảo: "Nó bình thường rất dạn dĩ, hôm nay không biết sao tự dưng lại sợ ngượng ngùng thế." Nguyên nhân này Thế Quân hiểu rất rõ, nhưng anh cũng không vạch trần, chỉ cười nói: "Sao còn phải làm điểm tâm, phiền phức quá." Mạn Trinh cười đáp: "Điểm tâm quê thôi! Anh cứ tùy tiện ăn một chút."

Thế Quân vừa ăn vừa hỏi: "Sáng ra các cô ăn gì?" Mạn Trinh đáp: "Ăn cháo loãng. Còn các anh?" Thế Quân đáp: "Nhà Thúc Huệ cũng ăn cháo loãng, nhưng là thế này: cha của Thúc Huệ là người rất hiếu khách, tối thường có người đến ăn cơm, đến một lúc là mấy người, làm mẹ Thúc Huệ mệt lử cả người, sáng ra còn phải dậy từ lúc trời chưa sáng để nấu cháo cho bọn tôi, tôi thực sự thấy không nỡ, nên tôi thường xuyên không ăn sáng mà đi ra ngoài, ăn đại hai cặp bánh quẩy thôi." Mạn Trinh gật đầu nói: "Ở nhờ nhà người ta là thế đấy, có vài chỗ đúng là phải chịu thiệt thòi." Thế Quân đáp: "Thực ra nhà họ vẫn là tốt đấy. Cha mẹ Thúc Huệ đối xử với tôi như người nhà vậy, nếu không tôi cũng không dám cứ ở lì đó mãi."

Mạn Trinh hỏi: "Anh đã bao lâu rồi không về nhà?" Thế Quân đáp: "Gần một năm rồi." Mạn Trinh cười hỏi: "Không nhớ nhà à?" Thế Quân cười: "Tôi cũng sợ về lắm. Sau này nếu có đủ khả năng, tôi luôn muốn đón mẹ tôi ra ngoài. Cha tôi đối xử với bà rất tệ, lúc nào cũng gây gổ." Mạn Trinh nói: "Ồ." Thế Quân tiếp lời: "Cũng vì tôi mà bà cũng chịu bao nhiêu ấm ức." Mạn Trinh hỏi: "Sao lại thế?" Thế Quân kể: "Cha tôi mở một cửa hàng buôn bán lông thú, ông còn làm thêm vài nghề khác. Trước kia lúc anh tôi còn sống, sau khi tốt nghiệp anh tôi ở nhà giúp cha tôi, dự định sau này có thể kế nghiệp. Sau đó anh tôi mất, cha tôi muốn tôi thay thế anh ấy, nhưng tôi không hứng thú với mấy việc đó, tôi muốn học kỹ thuật. Cha tôi giận lắm, từ đó không thèm quản đến tôi nữa. Sau này tôi vào đại học, vẫn là nhờ mẹ tôi lén lút tiếp tế một chút tiền." Thế nên lúc đó anh thường xuyên lâm vào cảnh túng quẫn. Nhắc lại chuyện này, Mạn Trinh thời đi học cũng chịu bao áp lực kinh tế, về điểm này hai người càng tâm đầu ý hợp.

Mạn Trinh bảo: "Anh ở Thượng Hải chắc không có nhiều người quen, nếu không thì tôi lại có một việc muốn nhờ vả anh." Thế Quân cười hỏi: "Việc gì?" Mạn Trinh nói: "Nếu anh có nghe thấy chỗ nào cần người đánh máy làm thêm... Tôi rất muốn làm thêm hai tiếng sau giờ làm. Dạy học cũng được." Thế Quân nhìn cô một lúc, mỉm cười: "Như vậy thì cô mệt quá nhỉ?" Mạn Trinh cười bảo: "Không sao đâu. Ở văn phòng phần lớn thời gian cũng là ngồi không, ra ngoài làm thêm một hai tiếng cũng chẳng đáng là bao."

Thế Quân cũng biết, chị gái cô lấy chồng, gánh nặng của cô càng thêm chồng chất. Làm bạn bè dù có khả năng giúp đỡ, cũng không phải là điều cô có thể chấp nhận, cách giúp đỡ duy nhất là tìm việc làm cho cô. Thế nhưng anh đã để tâm giúp cô bao lâu nay mà vẫn chẳng có kết quả gì. Một hôm cô lại dặn anh: "Tôi vốn nói muốn tìm việc sau sáu giờ, bây giờ tôi muốn đổi thành sau bữa tối." Thế Quân hỏi: "Sau bữa tối? Có muộn quá không?" Mạn Trinh cười bảo: "Trước bữa tối tôi đã tìm được một việc rồi."

Thế Quân thốt lên: "Ôi, cô làm thế không được đâu! Cứ chạy ngược chạy xuôi suốt ngày thế này, thực sự sẽ mệt đến sinh bệnh mất! Cô không biết đấy thôi, ở độ tuổi của cô rất dễ mắc bệnh phổi." Mạn Trinh cười đáp: "- Ở độ tuổi của cô! - nghe cứ như bản thân anh không biết đã lớn đến thế nào rồi ấy!"

Công việc thứ hai của cô chẳng bao lâu cũng tìm được. Trải qua một mùa hè bận rộn, tuy cô có gầy đi một chút nhưng lúc nào tinh thần cũng rất tốt. Thế Quân vì ở nhờ nhà Thúc Huệ, làm phiền người ta quanh năm, nên dịp lễ tết lúc nào cũng phải mua chút quà tặng cha mẹ Thúc Huệ. Dịp Trung thu năm đó, món quà anh tặng là nhờ Mạn Trinh mua hộ. Tặng cha Thúc Huệ một chiếc khăn quàng cổ bằng len nguyên chất, tặng mẹ Thúc Huệ một xấp vải may áo khoác. Trước đó anh cũng từng tặng bà Hứa một xấp vải, nhưng chưa bao giờ thấy bà may mặc cả, anh còn tưởng là do màu sắc anh chọn chưa đủ sang trọng, người lớn tuổi không mặc được. Thực ra bà Hứa trông cũng chỉ mới trung niên. Chắc hẳn thời trẻ bà là một mỹ nhân, Thúc Huệ giống mẹ chứ không giống cha. Cha cậu, Hứa Dụ Phưởng, là một người béo, đã bốn năm mươi tuổi mà trông vẫn như một cậu thanh niên đen béo. Dụ Phưởng làm việc trong một ngân hàng, chính vì có chút tính cách của bậc danh sĩ, không khéo léo lấy lòng người, nên làm đến già vẫn chỉ là một công việc nhỏ trong phòng văn thư, ông cũng chẳng lấy làm phiền. Hôm đó, mọi người đang thưởng ngoạn món quà Thế Quân tặng, Dụ Phưởng thấy xấp vải liền bảo: "Mau lấy ra tiệm may đi, đừng có lại cất vào rương đấy nhé!" Bà Hứa cười bảo: "Tôi mặc đẹp thế để làm gì? Đi cùng ông, lại càng làm ông trông lôi thôi lếch thếch như một lão sai vặt, người ta nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ người đàn bà này độc ác, tiêu hết tiền vào bản thân mình!" Bà quay mặt lại nói với Thế Quân: "Cậu không biết cái tính của ông ấy đâu, bảo ông ấy đi may quần áo, lúc nào cũng không chịu may." Dụ Phưởng cười nói: "Tôi nghĩ thông suốt rồi, tôi có chưng diện thế nào cũng chỉ có vậy thôi, không đẹp lên được, nên tôi vẫn thấy hứng thú với chuyện ăn uống hơn."

Nhắc đến ăn, ông liền nói với vợ: "Hai hôm nay không biết có món gì mới không? Mai tôi đi chợ cùng bà!" Vợ ông đáp: "Ông đừng đi thì hơn, lát nữa nhìn thấy gì mua nấy, đang muốn để dành ít tiền qua lễ đây." Dụ Phưởng bảo: "Thực ra muốn ăn đồ ngon cũng không nhất thiết phải ăn vào ngày lễ, ngày lễ chỉ có đắt thôi, tội gì phải chen vào chỗ đó?" Vợ ông vẫn giữ quan điểm thế tục, nói: "Lễ thì vẫn phải qua lễ chứ."

Vấn đề qua lễ hay không này, kết quả là do người khác giải quyết giúp họ. Nhà họ có một người bạn đến vay tiền, có việc gấp, lấy đi gần hết số lương Dụ Phưởng vừa lĩnh. Người này cũng là đồng nghiệp lâu năm của Dụ Phưởng, hôm đó ông ta đến, trước hết trò chuyện một hồi, Thế Quân nhìn vẻ mặt ông ta dường như có điều muốn nói, liền đi ra, về phòng mình. Một lát sau, bà Hứa đến ngoài cửa phòng anh bưng lấy lò than của bà, tiện thể gọi anh một tiếng: "Thế Quân! Bác Hứa sắp làm món mì canh cá đù vàng đây, cháu cũng ra ăn đi!" Thế Quân cười đáp lời, liền đi theo. Dụ Phưởng đang ở đó xắn tay áo chuẩn bị vào bếp, nói với khách: "Đến nhà tôi, dù sao có gì ăn nấy, quyết không vì bạn mà tốn thêm một đồng đâu, điều này bạn cứ yên tâm!"

Ngoài mì ra còn có hai món nguội. Cách nấu nướng của Dụ Phưởng là điều ông tự hào nhất đời, nhưng dưới tay vị đại sư này vẫn cần một "kẻ học việc" giúp ông chuẩn bị mọi thứ, thái sợi, băm nhỏ từng thứ một, nên bà Hứa vẫn bận rộn không ngừng. Hơn nữa, Dụ Phưởng làm đồ ăn rất tỉ mỉ, các loại nguyên liệu đựng trong nhiều chiếc đĩa khác nhau, bày đầy cả một căn phòng. Khách đã về từ lâu mà bà Hứa vẫn còn đang rửa đĩa. Sáng nay bà mua con cá này vốn là vì Thúc Huệ có nói một câu, bảo là muốn ăn cá. Giờ con cá lớn này đã mất đoạn giữa, bà vẫn gom đầu và đuôi còn lại vào nhau, bày ra dáng vẻ một con cá hoàn chỉnh, đặt trên thớt, chuẩn bị đến bữa tối theo đúng kế hoạch sẽ rán lên ăn. Thúc Huệ về, nhìn thấy cảm thấy rất ngạc nhiên, nói: "Con cá này sao đầu to thế?" Dụ Phưởng tiếp lời: "Con cá này lùn." Bà Hứa cũng không nhịn được cười.

Thúc Huệ xỏ hai tay vào túi quần, để lộ chiếc áo len gi lê mặc bên trong, trên nền len màu xám điểm xuyết những đốm trắng như hạt tuyết. Mẹ cậu liền hỏi: "Cái gi lê này của con mới à? Là máy dệt hay đan?" Thúc Huệ đáp: "Là đan." Bà Hứa hỏi: "Ồ? Ai đan cho con thế?" Thúc Huệ đáp: "Cô Cố. Mẹ không biết đâu." Bà Hứa bảo: "Mẹ biết rồi — chẳng phải là cô Cố đồng nghiệp của con sao?"

Mạn Trinh vốn nói với Thế Quân muốn đan cho anh một chiếc gi lê, nhưng cô là người luôn rất chu đáo trong mấy chuyện này, cô cũng đan cho Thúc Huệ một chiếc. Trong túi áo len của cô lúc nào cũng nhét một cuộn len, ngay cả lúc đi ăn ở quán cơm nhỏ cũng không ngừng tay đan. Chiếc của Thúc Huệ đan xong trước, cậu mặc trước. Được mẹ cậu nhìn thấy, mẹ cậu có lẽ vì quá quan tâm đến chuyện của con trai mà hơi nhạy cảm quá mức, từ đó lại nảy sinh một tâm sự. Lúc ấy bà chỉ để trong lòng không nói gì. Thúc Huệ là người đi không cố định, muốn ghim chặt cậu lại để nói vài lời tâm sự là chuyện không thể. Ngược lại, bà Hứa rất hợp ý với Thế Quân. Bà cố tình tìm cơ hội để trò chuyện với anh, thăm dò tình hình gần đây của Thúc Huệ từ anh, vì con cái đến một độ tuổi nào đó, cha mẹ với chúng cứ như có bức tường ngăn cách, trái lại bạn bè lại gần gũi hơn nhiều.

Ngày hôm sau là Chủ nhật, Thúc Huệ đi ra ngoài, cha cậu cũng đi thăm bạn. Nhân viên bưu điện gửi đến một lá thư, bà Hứa vừa nhìn là thư do nhà Thế Quân gửi đến, liền mang đến phòng anh. Thế Quân mở thư đọc ngay trước mặt bà, bà tựa vào khung cửa, nhìn anh đọc thư, hỏi: "Là từ Nam Kinh gửi đến à? Cụ nhà vẫn khỏe chứ?" Thế Quân gật đầu, đáp: "Bà bảo định đến Thượng Hải chơi một chuyến." Bà Hứa cười bảo: "Cụ nhà vẫn còn hứng thú ghê!" Thế Quân nhíu mày cười nói: "Cháu nghĩ chắc là vì cháu chưa về lần nào nên bà không yên tâm, muốn đến Thượng Hải xem thế nào. Thực ra cháu cũng định về một chuyến. Cháu định viết thư bảo bà không cần đến đâu — bà đi một chuyến là việc lớn lắm, hơn nữa ở khách sạn cũng không quen." Bà Hứa thở dài: "Cũng không trách được bà ấy nhớ mong, giờ bà ấy chỉ còn mỗi mình cháu là đứa con! Cháu một mình ở Thượng Hải, không trách bà không yên tâm — bà ấy không giục cháu mau kết hôn à?" Thế Quân khựng lại một chút, mỉm cười: "Mẹ cháu điểm này lại rất thoáng. Cũng là vì chính bà phải chịu khổ trong cuộc hôn nhân kiểu cũ, nên với cháu bà không can thiệp gì cả." Bà Hứa gật đầu: "Thế là đúng. Thế giới bây giờ, cha mẹ muốn can thiệp cũng không được! Đừng nói là như cụ nhà với cháu, một người ở Nam Kinh, một người ở Thượng Hải, như bác với Thúc Huệ đây ở chung một căn nhà mà có ích gì? Nó ở bên ngoài có bạn gái, nó đâu có chịu nói với bọn bác?" Thế Quân cười bảo: "Nếu nó thực sự có đối tượng kết hôn, nó quyết không đời nào không nói đâu." Bà Hứa mỉm cười không nói gì, một lúc sau lại bảo: "Đồng nghiệp các cháu có cô Cố nào đó, là người thế nào?" Thế Quân ngẩn ra một lúc, không biết sao mặt đỏ bừng lên ngay, đáp: "Cố Mạn Trinh ạ? Cô ấy tốt lắm, nhưng... cô ấy với Thúc Huệ chỉ là bạn bè bình thường thôi." Bà Hứa bán tín bán nghi ồ một tiếng, nghĩ thầm, ít nhất cô gái kia đối với Thúc Huệ rất tốt, nếu không sao lại đan áo len gi lê cho cậu. Trừ phi là nhan sắc cô ta xấu xí nên Thúc Huệ mới không có ý gì. Liền lại cười bảo: "Cô ấy trông xấu xí à?" Thế Quân không khỏi bật cười, đáp: "Không, cô ấy không xấu. Nhưng cháu quả thực biết cô ấy với Thúc Huệ chỉ là bạn bè bình thường thôi." Bản thân anh cũng cảm thấy câu kết này của mình rất yếu ớt, không thể đảm bảo chút nào rằng Thúc Huệ và Mạn Trinh không có khả năng thành đôi, bà Hứa có nghi ngờ thì cũng vẫn cứ nghi ngờ thôi. Đành mặc bà ấy vậy.

Thế Quân viết thư cho mẹ, hứa là không lâu nữa sẽ về một chuyến. Mẹ anh rất vui, lại viết thư bảo anh mời cả Thúc Huệ cùng về. Thế Quân biết chắc mẹ anh vì anh luôn ở nhà Thúc Huệ nên muốn xem người bạn này là hạng người gì, liệu có ảnh hưởng xấu gì đến anh không. Anh hỏi Thúc Huệ có muốn đến Nam Kinh chơi một chuyến không. Ngày Quốc khánh năm đó trùng vào thứ Sáu, nối liền với cuối tuần, tổng cộng nghỉ ba ngày. Họ quyết định nhân cơ hội này đi chơi thỏa thích hai ngày.

Trước ngày khởi hành, đã ăn tối xong, Thúc Huệ lại mặc áo khoác chạy ra ngoài. Bà Hứa biết vừa nãy có một cô bạn gái gọi điện đến, liền bảo: "Muộn thế này còn đi ra ngoài, ngày mai còn phải dậy sớm bắt tàu hỏa đấy!" Thúc Huệ đáp: "Con về ngay thôi. Một người bạn có hai món đồ nhờ con mang đến Nam Kinh, con đi lấy một chút." Bà Hứa bảo: "Chà, đồ lớn cỡ nào, có nhét vừa không? Hành lý của con mẹ đã xếp cho con rồi." Bà vẫn còn lải nhải ở đó, Thúc Huệ đã biến mất không dấu vết.

Cậu ta đi chưa được bao lâu thì lại quay về, đi đến dưới chân cầu thang liền gọi vọng lên: "Này, có khách đến!" Hóa ra là Mạn Trinh đến, cậu ta gặp cô ở cổng nên cùng dẫn cô vào. Mạn Trinh cười bảo: "Không phải anh định đi ra ngoài sao? Anh đi đi, thật đấy, không sao đâu. Tôi chẳng có chuyện gì cả — tôi mua cho các anh chút điểm tâm, có thể mang đi đường ăn." Thúc Huệ bảo: "Cô mua đồ làm gì?" Cậu dẫn cô cùng lên lầu, trên cầu thang có người thuê nhà khác đóng đinh dây phơi đồ trên tường, phơi đầy những chiếc tã lót, một sợi dây chéo chéo kéo tuốt lên lầu. Đầu cầu thang lại là lò than, lại là thùng xà phòng rỗng, thùng dầu hỏa; nhà cửa ở Thượng Hải một tòa nhà ở mấy hộ, thường trở thành một khu tạp cư lập thể như vậy. Bình thường Thúc Huệ đi ra ngoài, bộ âu phục mặc phẳng phiu thế kia, người ta chắc không ngờ được nhà cậu lại là tình cảnh thế này. Bản thân cậu cũng nghĩ: đây là Mạn Trinh thì không sao, đổi thành cô bạn gái tiểu thư hơn một chút, thì không thể đưa người ta về nhà được.

Đến cửa phòng tầng ba, cậu làm ra vẻ mặt hài hước, giơ tay vào trong một cái, cười bảo: "Mời, mời, mời." Nhìn từ cửa phòng vào, trên bức tường đối diện treo vài bức tranh chữ và một chiếc đùi lợn muối. Cha Thúc Huệ đang rửa bát đũa dưới đèn, ông đặt một chiếc chậu trên chiếc bàn vuông giữa phòng, khua khoắng rửa bát trong chậu. Hôm nay ông rửa bát, vì vợ ông ăn cơm xong là bận bịu khâu áo bông ở đó — họ còn hai đứa con đang học ở phương Bắc, thời tiết phương Bắc lạnh sớm, nên phải làm áo bông gửi cho chúng.

Bà Hứa thấy có khách, vừa nghe là cô Cố, biết ngay là người đan chiếc áo len gi lê kia, trong lòng không hiểu sao lại hơi hoảng, cười hì hì đứng dậy nhường ghế, miệng cứ lẩm bẩm: "Nhìn bác này! Dính đầy bông!" Cứ mải bận rộn phủi những xơ bông dính trên quần áo. Hứa Dụ Phưởng ở nhà mặc một chiếc áo kép cài khuy giữa màu đồng cũ, ông bình thường tuy chẳng bận tâm gì, nhưng có một người phụ nữ trẻ thế này đến, khiến ông lúng túng vô cùng, vội vàng khoác thêm một chiếc áo dài. Lúc này Thế Quân cũng qua. Bà Hứa cười bảo: "Cô Cố ăn cơm chưa?" Mạn Trinh cười đáp: "Ăn rồi ạ." Thúc Huệ ngồi cùng một lát, Mạn Trinh lại giục cậu đi, cậu liền đi.

Dụ Phưởng ngồi bên cạnh từ đầu đến cuối không nói lời nào, đến lúc này mới cất tiếng hỏi vợ: "Thúc Huệ đi đâu rồi?" Vợ ông tuy biết Thúc Huệ đi đến nhà bạn gái, bà lúc đó liền để ý, trả lời rất khéo léo: "Không biết, bác chỉ nghe nó bảo lát nữa về thôi, cô Cố ngồi chơi thêm lát nữa nhé. Ở đây thực sự lộn xộn lắm, nếu không thì sang phòng bên kia ngồi đi." Bà nhường khách sang phòng của Thúc Huệ và Thế Quân, để Thế Quân tiếp, còn mình thì bỏ đi.

Bà Hứa mang cả chén trà vừa pha cho Mạn Trinh sang. Thế Quân cầm phích nước lên rót thêm nước sôi, lại bật đèn bàn lên. Mạn Trinh thấy trên bàn có chiếc đồng hồ báo thức, liền cầm lên hỏi: "Ngày mai sáng sớm các anh mấy giờ lên tàu?" Thế Quân đáp: "Tàu bảy giờ." Mạn Trinh bảo: "Đặt đồng hồ báo thức năm giờ, được chứ?" Cô vặn đồng hồ, tiếng tích tắc phát ra, trái lại càng làm nổi bật sự tĩnh lặng trong căn phòng này.

Thế Quân cười bảo: "Tôi không ngờ hôm nay cô lại đến... Sao còn mua điểm tâm đến làm gì?" Mạn Trinh cười bảo: "Ơ, không phải anh nói, sáng ra làm bác Hứa phải dậy từ lúc trời chưa sáng để nấu cháo cho các anh, anh thấy không nỡ sao, tôi nghĩ ngày mai các anh lên tàu còn sớm hơn, anh nhất định không chịu làm phiền người ta, kết quả chắc chắn là bụng đói lên ga, nên tôi mới mang chút đồ ăn đến."

Cô nói những lời này không để bà Hứa nghe thấy, giọng tự nhiên rất thấp. Thế Quân bước đến lắng nghe, cô ngồi ở đó, anh đứng rất gần, trong khoảnh khắc ấy, anh dường như đang đứng bên bờ một hồ nước sâu thẳm tuyệt đẹp, tim đập thình thịch, đồng thời trong lòng lại cảm thấy từng đợt sóng rung động. Lời cô nói đã dứt từ lâu mà anh vẫn chưa rời đi. Có lẽ chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, nhưng bản thân anh đã cảm thấy mình nán lại quá lâu, chắc hẳn cô cũng có cảm giác tương tự, vì dưới ánh đèn có thể nhìn thấy gò má cô hơi ửng hồng. Cô nóng lòng muốn phá vỡ cục diện này, liền nói: "Anh quên chưa đậy nắp phích nước kìa." Thế Quân ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên chiếc phích nước cứ bốc hơi nghi ngút như ống khói, lúc nãy rót nước xong quên không đậy nắp, hôm nay không biết sao lại thất thần thế này. Anh cười đi đến đậy lại.

Mạn Trinh hỏi: "Hành lý của anh xếp xong chưa?" Thế Quân cười bảo: "Tôi cũng chẳng mang nhiều đồ." Anh có một chiếc vali da để trên giường, Mạn Trinh bước tới, lật nắp vali lên xem, bên trong lộn xộn. Cô liền cười bảo: "Để tôi xếp cho anh. Đừng để người nhà anh nói anh đến cái vali cũng không biết xếp, càng không yên tâm để anh một mình ở ngoài." Thế Quân lúc đó chỉ nghĩ, cô xếp hành lý cho anh, e là không ổn lắm, để người ta nhìn thấy lại điều tiếng. Thế nhưng anh cũng không nghĩ ra lời lẽ thích hợp nào để ngăn cản cô. Mạn Trinh có vài điểm rất kỳ lạ, lúc thẹn thùng thì rất thẹn thùng, lúc ngây thơ thì lại rất ngây thơ — mà cô không phải là người hoàn toàn ngây thơ, cũng không phải là người sợ thẹn thùng. Những điểm mâu thuẫn này của cô thực sự rất khó hiểu.

Mạn Trinh thấy anh ngẩn người không nói gì hồi lâu, liền bảo: "Anh đang nghĩ gì thế?" Thế Quân mỉm cười, đáp: "Ừm?... " Anh không trả lời được, thấy cô đang gấp chiếc áo sơ mi, liền buột miệng nói: "Đợi tôi về, chiếc gi lê kia của tôi chắc đan xong rồi nhỉ?" Mạn Trinh cười bảo: "Thứ Hai anh chắc chắn về được chứ?" Thế Quân cười bảo: "Thứ Hai nhất định về. Không có việc gì cần thiết thì tôi không muốn xin nghỉ đâu." Mạn Trinh bảo: "Anh đã lâu thế này không về, người nhà anh nhất định muốn giữ anh ở lại thêm vài ngày đấy." Thế Quân cười bảo: "Không đâu."

Chiếc nắp vali bỗng tự động đóng sập xuống, vừa đúng kẹp vào mu bàn tay Mạn Trinh. Vừa nhấc lên được một lát lại đóng xuống. Thế Quân bèn đến đỡ nắp vali giúp cô. Anh ngồi bên cạnh, nhìn chiếc áo sơ mi, cà vạt và tất của mình từng thứ từng thứ qua tay cô, anh có một cảm giác lạ lùng.

Bà Hứa bưng hai đĩa kẹo đưa đến, cười bảo: "Cô Cố ăn kẹo đi. — Ồ, cô xếp hành lý cho Thế Quân à?" Thế Quân để ý thấy bà Hứa đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, trên mặt dường như còn dặm chút phấn, dáng vẻ như chuẩn bị đến đây ngồi trò chuyện cùng khách, thế nhưng kết quả là bà không ngồi xuống, xã giao vài câu rồi lại bỏ đi.

Mạn Trinh hỏi: "Áo mưa của anh không mang đi à?" Thế Quân đáp: "Tôi nghĩ không mang nữa — chẳng may gặp trời mưa, đi có hai ngày thôi mà." Mạn Trinh hỏi: "Thứ Hai anh chắc chắn về chứ?" Lời đã nói ra rồi, cô mới nhớ ra lúc nãy đã nói rồi, bản thân cũng bật cười. Ngay trong tiếng cười đó, cô vội vã đóng vali lại, cầm túi xách, nói: "Tôi đi đây." Thế Quân nhìn dáng vẻ đó của cô có vẻ khá lúng túng, cũng không tiện giữ cô lại thế nào, chỉ nói một câu: "Còn sớm mà, không ngồi thêm lát nữa à?" Mạn Trinh cười bảo: "Không, anh ngủ sớm đi. Tôi đi đây." Thế Quân cười hỏi: "Cô không đợi Thúc Huệ về à?" Mạn Trinh cười đáp: "Không đợi nữa."

Thế Quân tiễn cô xuống lầu, cô đi qua phòng bà Hứa, lại đứng ở cửa cáo từ vợ chồng bà Hứa lần nữa, bà Hứa tiễn cô ra tận cổng lớn, hết lời mời cô khi nào rảnh lại đến chơi. Đóng cửa lớn lại, bà Hứa liền nói với Thế Quân: "Cô Cố này tốt thật, lại còn xinh nữa!" Bà khen Mạn Trinh trước mặt anh, dường như đối với mối quan hệ của họ đã có một nhận thức mới, Thế Quân thấy hơi lúng túng, anh chỉ vâng dạ, không nói gì.

Trở lại phòng, dự định ban đầu của anh là chuẩn bị lên giường ngủ sớm; muốn trải giường, trước hết phải lấy chiếc vali trên giường kia xuống, nhưng kết quả là anh lại ngồi xuống mép giường, mở vali ra xem rồi lại đóng lại, trong lòng trống rỗng, chán chường vô cùng. Cuối cùng lại đứng dậy, khóa vali lại, xách từ trên giường xuống đất. Chìa khóa bỏ vào túi, ngón tay chạm vào bao thuốc lá trong túi, tiện tay rút ra một điếu, châm lửa hút. Đã châm rồi thì cũng phải hút hết điếu này mới ngủ được.

Nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ. Thúc Huệ vẫn chưa về. Đêm khuya thanh vắng, có thể nghe thấy mẹ Thúc Huệ trong phòng đang rầm rầm chuyển động chiếc máy may tay. Chắc bà đang đợi để mở cửa cho Thúc Huệ, nếu không lúc này bà cũng đã ngủ rồi.

Thế Quân hút hết một điếu thuốc, thấy hơi khô miệng, liền đi rót cốc nước sôi uống. Tay anh chạm vào nắp phích nước, chiếc nắp kim loại lại nóng hổi. Anh giật bắn mình. Mở ra xem, hóa ra chiếc nút bấc bên trong không đậy lại, nên hơi nóng không ngừng bốc ra, làm chiếc nắp nóng đến thế. Nước bên trong thì đã nguội ngắt rồi. Hôm nay không biết sao anh lại hồ đồ đến thế, chiếc phích nước này, đầu tiên thì quên đậy nắp; đậy nắp rồi thì lại quên đậy cái nút bấc bên trong. Mạn Trinh có lẽ lúc đó đã để ý thấy, nhưng đã nhắc nhở anh một lần rồi, nên ngại không nói nữa. Thế Quân nghĩ đến đây, anh tuy một mặt uống nước sôi nguội, nhưng mặt lại nóng bừng lên.

Ngoài cửa sổ lầu có người huýt sáo, chắc chắn là Thúc Huệ. Thúc Huệ đôi khi thích dùng tiếng huýt sáo thay cho tiếng gõ cửa, vì đêm khuya trời lạnh, hai tay cậu đút trong túi áo khoác, lười rút ra. Thế Quân trong lòng nghĩ, bà Hứa đang ở đó rầm rầm chạy máy may, có lẽ sẽ không nghe thấy; cậu ta đã chưa ngủ, không bằng mình xuống dưới một chuyến, mở cửa cho cậu ta.

Anh đi ra ngoài, đi ngang qua cửa phòng bà Hứa, nghe thấy bà Hứa đang nói chuyện ở đó, giọng nói tuy rất thấp, nhưng bất kỳ ai, hễ nghe thấy tên mình, chắc chắn đều thấy giật mình, không đời nào không nghe thấy. Bà Hứa vừa nói vừa cười: "Thật không ngờ, Thế Quân lại là một gã khờ chân chất không màng danh lợi thế kia, mà lại nẫng mất bạn gái của Thúc Huệ!" Dụ Phưởng thì ông không bao giờ thì thầm to nhỏ, giọng nói xưa nay luôn oang oang như chuông. Ông nói: "Thằng nhóc Thúc Huệ đó — chỉ được cái mồm! Nó đâu có xứng với người ta!" Vị lão tiên sinh này với Mạn Trinh chỉ gặp thoáng qua, ấn tượng về cô lại cực kỳ tốt. Điều này cũng chẳng có gì, nhưng ông hạ thấp con trai mình quá mức, lại làm vợ ông cảm thấy không vui. Bà không tiếp lời, rầm rầm lại chạy máy may. Thế Quân liền mượn tiếng máy may đó làm vỏ bọc, ba bước chân một quãng, chạy ù về phòng mình.

Những lời bà Hứa nói lúc nãy, đến tận bây giờ anh mới hiểu ý. Bà Hứa hoàn toàn hiểu lầm mối quan hệ giữa ba người họ, thế nhưng khi nghe thấy những lời đó, ngoài việc thấy trăm phần trăm vô lý ra, trong tâm trạng rối bời của anh lại xen lẫn một tia vui mừng. Thế nên trong lòng cũng không nói rõ là vị gì.

Thúc Huệ vẫn còn đang huýt sáo ngoài cửa sổ lầu, và lại đang thình thình gõ cửa.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.