Trong những gia đình bình thường, hai ba giờ chiều là khoảng thời gian lặng lẽ nhất trong ngày. Trẻ con đi học hết, người trẻ đi làm, trong nhà chỉ còn lại những người già yếu bệnh tật. Nhà Mạn Trinh cũng vậy, chỉ có mẹ cô và bà nội ở nhà. Buổi chiều hôm ấy, có một người mài dao đến trước cửa, Cố thái thái nghe tiếng ông ta rao, bèn cầm hai con dao làm bếp xuống lầu. Một lát sau, bà lại đi lên, vừa tới cầu thang đã cao giọng gọi: "Mẹ, mẹ đoán xem ai tới? Dự Cẩn tới rồi!" Cố lão thái thái nhất thời không nhớ ra Dự Cẩn là ai, mơ hồ hỏi lại: "Hử? Ai cơ?" Cố thái thái đã dẫn vị khách đó vào rồi. Cố lão thái thái nhìn kỹ, hóa ra là con trai của cháu gái bên nhà mẹ đẻ bà, người từng có hôn ước với đứa cháu gái trưởng của bà – Trương Dự Cẩn.
Dự Cẩn cười gọi: "Cô bà." Cố lão thái thái vô cùng vui mừng, nói: "Sao cháu lại gầy thế này?" Dự Cẩn cười đáp: "Chắc là người ở quê ra trông ai cũng đen và gầy ạ." Cố lão thái thái hỏi: "Mẹ cháu khỏe không?" Dự Cẩn khựng lại, chưa kịp trả lời, Cố thái thái đã xen vào: "Chị họ đã qua đời rồi." Cố lão thái thái kinh ngạc: "Á?" Cố thái thái nói: "Lúc nãy con thấy cậu ấy đeo băng tang ở tay áo, làm con giật cả mình!"
Cố lão thái thái ngẩn ngơ nhìn Dự Cẩn, hỏi: "Chuyện này là khi nào?" Dự Cẩn đáp: "Tháng ba năm nay ạ. Cháu cũng không gửi cáo phó, cháu nghĩ đợi đến khi vào Thượng Hải, cháu sẽ đích thân báo với cô bà." Cậu kể qua về quá trình mẹ mình lâm bệnh, Cố lão thái thái không cầm được nước mắt, nói: "Ai mà ngờ được. Những người già như chúng ta lại chưa chết, mà cô ấy còn trẻ thế đã đi rồi!" Thực ra mẹ của Dự Cẩn cũng đã ngoài năm mươi, nhưng trong mắt lão thái thái, lớp con cháu của bà mãi mãi là trẻ nhỏ.
Cố thái thái thở dài: "Chị họ cũng coi là có phúc, có được đứa con trai tốt như Dự Cẩn." Cố lão thái thái gật đầu: "Đúng thế! Dự Cẩn, ta nghe nói cháu làm giám đốc bệnh viện rồi. Tuổi trẻ tài cao, thật không ngờ." Dự Cẩn cười nói: "Cũng chẳng có gì đâu ạ. Người ta vẫn nói, nhất huyện thì nhất, nhì thành phố thì bét..." Cố thái thái cười: "Cháu khiêm tốn quá. Lúc cậu của cháu còn sống, cậu ấy đã khen cháu lắm, nói sau này lớn lên nhất định sẽ nên người. Mẹ, mẹ còn nhớ không?" Thuở ấy, chính vì chồng bà rất coi trọng Dự Cẩn nên mới đính ước Mạn Lộ cho cậu.
Cố thái thái hỏi: "Lần này cháu đến Thượng Hải có việc gì không?" Dự Cẩn nói: "Vì bệnh viện cần mua thêm ít đồ, cháu đến Thượng Hải xem thế nào." Cố thái thái lại hỏi cậu ở đâu, cậu nói ở khách sạn, Cố lão thái thái liền bảo: "Vậy cháu dọn đến đây ở đi, ở khách sạn không tiện đâu." Cố thái thái vội phụ họa theo, Dự Cẩn chần chừ một chút: "Thế có phiền quá không ạ?" Cố thái thái cười: "Không sao đâu – lại còn khách sáo với cháu làm gì! Chẳng phải trước đây cháu vẫn ở nhà chúng ta sao?" Cố lão thái thái nói: "Thật khéo, vừa đúng có gian phòng trống không ai ở, nhà tầng dưới vừa mới chuyển đi." Cố thái thái lại giải thích với Dự Cẩn: "Năm ngoái lúc Mạn Lộ đi lấy chồng, vì nhà ít người nên chúng tôi đã cho thuê hai gian nhà dưới rồi." Cho đến tận bây giờ, họ vẫn chưa hề nhắc đến Mạn Lộ. Cố lão thái thái liền nói tiếp: "Mạn Lộ kết hôn rồi, cháu biết chứ?" Dự Cẩn mỉm cười: "Cháu có nghe nói ạ. Chị ấy khỏe không?" Cố lão thái thái đáp: "Nó cũng coi là có vận may, gặp được người này, đối xử với nó cũng tốt. Chồng nó giỏi kinh doanh lắm, giờ họ đã tự xây nhà trên đường Hồng Kiều rồi." Đối với việc Mạn Lộ lấy được người chồng giàu sang, Cố lão thái thái luôn coi đó là một kỳ tích, cũng có thể nói là chuyện khiến bà đắc ý nhất những năm cuối đời, nên vừa nói là thao thao bất tuyệt. Dự Cẩn vừa nghe vừa đáp: "Ồ – ồ – thế thì tốt quá." Cố thái thái nhìn thần sắc cậu có vẻ không tự nhiên lắm, dường như cậu vẫn chưa quên được Mạn Lộ. Nếu cậu không biết cô ấy đã kết hôn, chắc hẳn cậu sẽ không bao giờ đến đây vì sợ hiềm nghi.
Người mài dao bên ngoài cửa sau gào thét, nói dao mài xong rồi, Cố thái thái vội đứng dậy xuống lầu, Dự Cẩn nhân đó cũng đứng dậy cáo từ. Hai mẹ con dâu bà lại tha thiết mời cậu đến ở, Dự Cẩn cười đáp: "Vâng, vậy tối nay cháu sẽ chuyển hành lý tới, giờ cháu còn chút việc, phải đi chỗ khác một lát." Cố thái thái nói: "Vậy cháu nhớ về sớm nhé, về ăn cơm."
Tối hôm đó, Dự Cẩn vận chuyển hai kiện hành lý từ khách sạn về nhà họ Cố, Cố thái thái đã dọn dẹp xong căn phòng dưới tầng cho cậu, bà cười gọi hai cậu con trai: "Vĩ Dân, Kiệt Dân, lại giúp anh ấy xách đồ đi." Dự Cẩn cười: "Để cháu tự làm ạ." Cậu xách vali vào phòng. Hai đứa trẻ cũng đi theo vào, đứng từ xa quan sát. Cố thái thái nói: "Đây là anh Cẩn. Kiệt Dân hồi đó còn nhỏ quá, chắc không nhớ đâu, Vĩ Dân thì chắc chắn phải nhớ chứ, hồi bé con thích anh Cẩn nhất, lúc anh đi, con khóc cả một ngày một đêm, sau còn bị bố đánh cho một trận – anh ấy làm con quấy khóc không ngủ được, ông ấy nổi cáu đấy." Vĩ Dân giờ đã là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, cao bằng mẹ rồi, nghe vậy không khỏi ngượng ngùng, đỏ mặt không nói lời nào.
Cố lão thái thái lúc này cũng đi vào phòng, cười bảo: "Đồ đạc để lát nữa hẵng dọn, lên trên ăn cơm trước đi." Cố thái thái tự vào bếp bưng thức ăn, Cố lão thái thái dẫn Dự Cẩn cùng lên lầu. Hôm nay vì đợi Dự Cẩn nên họ ăn tối muộn hơn thường lệ. Mạn Trinh ăn xong còn phải đi dạy học, nên cô không đợi được, đã xới một bát cơm ngồi ăn rồi. Dự Cẩn bước vào, vừa nhìn thấy cô liền sững sờ. Trong khoảnh khắc đầu tiên, cậu cứ ngỡ là Mạn Lộ – Mạn Lộ của sáu bảy năm về trước. Mạn Trinh đặt bát đũa xuống, đứng dậy cười: "Anh Cẩn không nhận ra em nữa à?" Dự Cẩn không tiện nói: Chính vì nhận ra cô quá rõ, nên cậu mới sững sờ nhìn cô. Cậu cười nói: "Là em Hai đấy à? Nếu gặp ở chỗ khác, anh thật không nhận ra nổi." Cố lão thái thái nói: "Chả thế sao, hồi xưa lúc cháu nhìn thấy con bé, nó còn chưa lớn bằng Vĩ Dân nữa."
Mạn Trinh lại cầm đũa lên, cười bảo: "Xin lỗi, em ăn trước đây. Vì ăn xong em còn phải đi." Dự Cẩn nhìn cô xới bát cơm trắng, gắp hai miếng cải muối ngồi ăn, cảm thấy rất áy náy. Đợi đến khi Cố thái thái bưng từng đĩa thức ăn vào, Mạn Trinh đã ăn xong rồi. Dự Cẩn bèn nói: "Em Hai ăn thêm chút nữa đi." Mạn Trinh cười: "Không ăn nữa ạ, em no rồi. Mẹ, con nhường ghế cho mẹ." Cô đứng dậy, tự rót chén trà, tựa vào lưng ghế của mẹ thong thả uống, thấy mẹ gắp một đũa thịt xào ớt bỏ vào bát Dự Cẩn, liền nói: "Mẹ, mẹ quên rồi, anh Cẩn không ăn cay." Cố thái thái cười: "Ấy chết, đúng thật, mẹ quên mất." Cố lão thái thái cười: "Con bé này trí nhớ tốt thật." Họ không bao giờ ngờ tới, lý do cô nhớ là vì hồi nhỏ cô ghét Dự Cẩn cướp mất chị mình, cô biết anh không ăn cay nên cố tình tranh phần xới cơm cho anh, bôi ít tương ớt dưới đáy bát. Lúc đó cậu thừa biết là cô bày trò ác ý, nhưng những chuyện nhỏ nhặt này cậu cũng chẳng để tâm, giờ đương nhiên đã quên sạch sành sanh. Cậu chỉ thấy Mạn Trinh cách bao nhiêu năm rồi mà vẫn nhớ mình không thích ăn gì, quả là điều đáng kinh ngạc. Còn dung mạo, cử chỉ, từng động tác của cô, đối với cậu đều quá đỗi thân thuộc, là hình bóng từng vương vấn trong những giấc mộng bao năm nay, mà giờ đây đã hiện hữu ngay trước mắt. Số phận thật tàn nhẫn, nhưng sự tàn nhẫn ấy, đối với người trong cuộc, ngoài nỗi đau đớn ra, đâu phải không cảm thấy trong đó có một chút vị ngọt ngào.
Mạn Trinh uống hết chén trà rồi đi mất. Dự Cẩn thì cứ thẫn thờ. Trước đây cậu là khách quen nhà họ Cố, họ có loại đũa xương kiểu cũ phía trên vuông phía dưới tròn chuyên dùng cho khách, kích thước đặc biệt dài, cầm trong tay rất nặng, cậu vốn đã quen dùng loại đũa này ở nhà họ, nay lại được ngồi cùng bàn ăn với gia đình họ, chỉ thiếu mỗi Mạn Lộ. Cậu không khỏi có cảm giác tang thương dưới ánh đèn vàng vọt ấy.
Dự Cẩn ở quê đã quen thói ngủ sớm, chín rưỡi đã ngủ rồi. Cố thái thái ngồi đó đợi cửa, đợi Mạn Trinh về, Cố lão thái thái hôm nay cũng không buồn ngủ, cứ ngồi nói chuyện với con dâu, nhắc lại đủ chuyện về cô cháu gái, nói được vài câu lại rơi nước mắt. Lại bàn về Dự Cẩn, hai mẹ con dâu đồng thanh khen cậu tốt. Cố thái thái nói: "Bởi vậy nên hồi trước bố Mạn Lộ mới ưng nó mà. – Khẽ thôi, cũng tại chúng ta vô phúc, không có được người con rể tốt thế này." Cố lão thái thái nói: "Chuyện này cũng là do mệnh định cả." Cố thái thái nói: "Dự Cẩn năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nó bằng tuổi Mạn Lộ nhỉ? Nó trì hoãn đến tận bây giờ vẫn chưa kết hôn, nghĩ đến lại thấy áy náy." Cố lão thái thái gật đầu: "Chẳng phải sao? Mẹ nó chỉ có mỗi đứa con trai này, ngoài ba mươi rồi mà chưa lấy vợ, chắc chắn bà ấy sẽ trách chúng ta đấy. Lúc chết đi không có lấy một đứa cháu nối dõi đeo tang cho!" Cố thái thái thở dài: "Dự Cẩn đứa nhỏ này cũng là quá si tình."
Hai người im lặng một lát, suy nghĩ của họ đều hướng về một ngả. Cố lão thái thái nhanh miệng hơn, nói trước: "Thực ra Mạn Trinh với nó cũng là một đôi đấy." Cố thái thái cười khẽ nói: "Phải đấy, nếu gả Mạn Trinh cho nó, báo đáp chân tình này của nó thì còn gì bằng. Tiếc là Mạn Trinh đã có cậu Thẩm rồi." Cố lão thái thái lắc đầu: "Chuyện cậu Thẩm, ta thấy cũng chưa chắc đâu. Quen nhau đã gần hai năm rồi, cứ thế này thì chẳng phải lãng phí thời gian của nó sao!" Cố thái thái tuy cũng hơi bất mãn với thái độ này của Thế Quân, nhưng dù sao cũng là bạn trai của con gái mình, bà thấy không thể không biện hộ cho con, bèn thở dài: "Cậu Thẩm thì người là người tốt, chỉ là tính tình có vẻ hơi lừng khừng." Cố lão thái thái nói: "Ta nói câu này hơi thô lỗ, đây chính là 'cưỡi hố xí mà không chịu đi'!" Nói đoạn, bà cười ha hả. Cố thái thái cũng cười khổ.
Đêm thứ ba Dự Cẩn chuyển đến ở, Thế Quân tới. Lúc đó đã là sau bữa cơm tối, Dự Cẩn đang ở trong phòng mình. Mạn Trinh kể cho Thế Quân nghe, hiện tại có một người như thế đang ở nhờ nhà họ, anh ta là bác sĩ, hành nghề ở một thành phố nhỏ nơi quê nhà. Cô nói: "Có mấy bác sĩ chịu đến cái nơi khổ sở ấy làm việc đâu? Tinh thần này của anh ấy thật đáng khâm phục. Chúng ta tìm anh ấy nói chuyện đi." Cô và Thế Quân cùng đến phòng Dự Cẩn, đặt ra rất nhiều câu hỏi cho anh, về tình hình ở quê, tình hình các thị trấn, cô thấy cái gì cũng thú vị. Thế Quân không khỏi có chút ghen tuông bản năng. Anh im lặng ngồi nghe bên cạnh, nhưng vốn dĩ anh không hay lên tiếng trước mặt người lạ, nên Mạn Trinh cũng không cảm thấy thái độ của anh có gì khác lạ.
Lúc sắp đi, Mạn Trinh tiễn anh ra ngoài, bèn kể cho anh nghe về đoạn lịch sử giữa Dự Cẩn và chị gái cô: "Chuyện này là bảy năm trước rồi, anh ấy vẫn chưa kết hôn, chắc là vì vẫn chưa quên được chị ấy." Thế Quân cười: "Ồ, người này cũng đa sầu đa cảm thế, đúng là hạt giống si tình!" Mạn Trinh cười: "Phải đấy, nói ra nghe có vẻ hơi ngốc nghếch, nhưng em lại thấy đó là điểm tốt của anh ấy. Một người nếu không ngốc nghếch một chút thì cũng chẳng đời nào chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó để mở bệnh viện. Làm cái việc vừa tốn sức lại chẳng được lợi lộc gì đó."
Thế Quân không nói gì. Đi tới cửa đường, anh gật đầu với cô, nói ngắn gọn: "Mai gặp nhé," rồi quay người bỏ đi.
Từ đó về sau, mỗi lần Thế Quân tới nhà cô đều thấy có Dự Cẩn ở đó. Có đôi khi Dự Cẩn ở trong phòng mình, Mạn Trinh lại kéo Thế Quân vào phòng anh, ba người cùng trò chuyện. Mạn Trinh thực ra là có dụng ý. Gần đây cô thấy, cứ dính lấy nhau mãi, nhiệt độ ngày một tăng, rồi sẽ có ngày họ bất chấp tất cả mà kết hôn sớm, mà cô lại không muốn như thế, nên rất hoan nghênh có người thứ ba ở cùng. Có thể nói cô tâm tư cực kỳ sâu xa, nhưng Thế Quân đương nhiên không hiểu. Anh cảm thấy vô cùng khó chịu.
Ở văn phòng họ giờ đã đổi quy định, cung cấp bữa trưa. Trước đây ngày nào họ cũng cùng nhau ra ngoài ăn tiệm, Mạn Trinh khuyên anh tiết kiệm chút tiền nên dạo này toàn ăn tại xưởng, thành ra cơ hội trò chuyện lại càng ít đi. Mạn Trinh thấy thế cũng tốt, giữ khoảng cách một chút về mặt hình thức. Cô không biết rằng tình cảm là thứ rất khó xử lý, không thể nhét vào tủ lạnh rồi tưởng rằng có thể bảo quản được bao nhiêu ngày mà không bị biến chất.
Thứ Bảy, theo lệ thường Thế Quân phải tới nhà cô, nhưng thứ Bảy này anh lại gọi điện tới, hẹn cô ra ngoài chơi. Cố thái thái là người nghe máy. Bà gọi to với Mạn Trinh: "Cậu Thẩm đấy." Họ đang ăn cơm, Cố thái thái quay lại bàn ăn, tiện tay lấy đĩa của Mạn Trinh đậy lên bát cơm, không thì cơm nguội mất. Bà biết hai đứa này cứ gọi điện là nói chuyện nửa ngày trời.
Mạn Trinh quả nhiên chạy ra ngoài rất lâu vẫn chưa vào. Dự Cẩn vốn đang đoán già đoán non không biết tình bạn giữa cô và người đồng nghiệp họ Thẩm kia đã tiến triển đến mức độ nào, giờ thì biết rồi. Cậu thấy hơi hụt hẫng, cảm thấy mình thật ngốc nghếch, mới gặp nhau được mấy hôm mà đã cho phép mình tơ tưởng vẩn vơ, thực ra người ta sớm đã có người yêu rồi.
Kiệt Dân vốn thích líu lo ở bàn ăn về chuyện trường lớp, dù là ai đó học đêm, hay ai đánh nhau với ai, cậu đều hào hứng, luống cuống kể một tràng cho mẹ nghe. Hôm nay cậu kể về vở kịch sắp diễn, cậu cũng đóng một vai, là một bác sĩ già. Cố thái thái nói: "Được rồi, ăn cơm đi." Kiệt Dân ăn vội vài miếng cơm, lại nói: "Mẹ, mẹ nhất định phải đi xem đấy. Thầy giáo bảo vở kịch này cực kỳ ý nghĩa, là thầy chọn kịch bản này cho chúng con, kịch bản này hay tuyệt, nổi tiếng thế giới đấy!" Những lời cậu nói Cố thái thái đều lờ đi, bà chỉ nhìn chăm chăm vào mặt cậu, nói: "Khóe miệng con dính hạt cơm kìa." Kiệt Dân thấy cực kỳ chán nản, trong lòng không vui, uể oải đưa tay quệt khóe miệng. Cố thái thái nói: "Vẫn còn đấy." Anh trai Vĩ Dân liền bảo: "Nó để dành làm món tráng miệng đấy." Cả bàn cười ồ lên, chỉ riêng Dự Cẩn, cậu đang thẫn thờ, họ cười ồ lên như thế, cậu lại thấy hơi ngơ ngác, tưởng rằng mình cử chỉ lóng ngóng, làm ra chuyện gì buồn cười. Cậu nhìn từng khuôn mặt họ, cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào.
Buổi chiều hôm đó, Dự Cẩn vốn có chút việc cần liên hệ, cậu đi sớm, bữa tối cũng không về ăn. Cùng lúc đó, Thế Quân và Mạn Trinh cũng ăn tối ở ngoài, mới vừa cùng nhau về đến nơi, Dự Cẩn cũng mới về được một lát. Thế Quân và Mạn Trinh đi ngang qua cửa phòng cậu, nghe thấy một tràng cười, hóa ra Kiệt Dân đang bắt Dự Cẩn diễn cho cậu xem, cách diễn vai bác sĩ đó. Dự Cẩn dạy cậu cách dùng ống nghe, cách đo huyết áp. Mạn Trinh và Thế Quân đứng ở cửa phòng nhìn, Dự Cẩn bèn không diễn tiếp được nữa, cười bảo: "Anh chỉ biết có hai chiêu này, dạy hết cho em rồi." Kiệt Dân cứ nài nỉ cậu. Trẻ con vốn thích cái mới mẻ, trước kia lúc Thế Quân dạy chúng đi xe đạp, chúng rất thân thiết với Thế Quân, giờ có Dự Cẩn, đối với anh đã lạnh nhạt hơn nhiều. Nếu là lúc bình thường, Thế Quân có lẽ cũng không thấy gì, nhưng giờ anh lại đặc biệt nhạy cảm, đến cả sự yêu mến của bọn trẻ dành cho Dự Cẩn, anh cũng thấy ghen.
Dự Cẩn không đề phòng, ngáp một cái. Mạn Trinh nói: "Kiệt Dân, chúng ta lên lầu thôi, anh Cẩn muốn ngủ rồi." Dự Cẩn cười: "Không không, vẫn còn sớm mà. Anh là tại hai hôm nay ngủ không ngon – giờ thành dân quê thật rồi, bị tiếng ồn của ô tô xe điện làm cho không ngủ được." Mạn Trinh nói: "Còn cái đài của nhà hàng xóm này nữa, ghét thật, bật suốt ngày." Dự Cẩn cười: "Anh cũng là do không quen thôi. Anh đang muốn tìm vài quyển sách đọc, không ngủ được, đọc sách là ngủ được ngay." Mạn Trinh nói: "Chỗ em có đấy. Kiệt Dân, con lên lấy đi, lấy thêm vài quyển."
Kiệt Dân ôm một chồng sách xuống, toàn là sách trên giá của cô, trong đó còn có hai quyển Thế Quân tặng cô. Cô kiểm tra từng quyển, đưa cho Dự Cẩn, cười: "Không biết anh đọc chưa?" Dự Cẩn cười: "Đều chưa đọc. Nói thật với em, giờ anh hoàn toàn là dân quê, làm việc từ sáng đến tối, đâu có thời gian đọc sách." Cậu đứng dưới ánh đèn điện lật xem, Mạn Trinh nói: "Ấy chết, bóng đèn này không đủ sáng, phải thay cái to hơn." Dự Cẩn tuy hết sức ngăn cản, Mạn Trinh vẫn lên lầu lấy bóng đèn. Thế Quân lúc này có chút ngồi không yên, muốn đi, nghĩ lại lại không cam lòng. Anh tiện tay cầm một quyển sách lên, lật xem. Kiệt Dân lại ở đó huyên thuyên về vở kịch, kể cốt truyện cho Dự Cẩn nghe. Mạn Trinh cầm một bóng đèn đến, cười: "Thế Quân, anh giúp em bê cái bàn cái." Dự Cẩn tranh cùng Thế Quân bê bàn lại, đặt dưới bóng đèn, Mạn Trinh rất nhanh nhẹn trèo lên bàn, Dự Cẩn vội nói: "Để anh làm cho." Mạn Trinh cười: "Không sao, em làm được." Cô đứng trên bàn, vặn bóng đèn điện xuống, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, trong khoảnh khắc trước khi bóng tối ập đến, Dự Cẩn đang chú ý đến mắt cá chân của Mạn Trinh, cậu đang đứng cạnh bàn, thật sự không cách nào không nhìn thấy. Mắt cá chân của cô mảnh khảnh mà cứng cỏi, cũng chính như con người cô vậy. Hai hôm nay mẹ cô thường trò chuyện việc nhà với Dự Cẩn, Dự Cẩn biết cả nhà bảy miệng ăn hiện giờ đều trông cậy vào Mạn Trinh, cô có thể tỏ ra như không có chuyện gì, một chút oán trách cũng không có, cậu thấy thật đáng quý. Cậu phát hiện chí hướng của cô cũng khác với người thường. Cô thật sự tràn đầy sức sống. Giờ đây cậu thậm chí còn có cảm nghĩ này: so với cô, chị gái cô chỉ là một cái bóng xinh đẹp tựa như giấc mộng mà thôi.
Đèn lại sáng, ánh sáng ấy như đang nâng niu trong lòng bàn tay cô, chiếu rọi lên khuôn mặt cô. Mạn Trinh cúi người, nhảy xuống bàn, cười nói: "Đủ sáng chưa? Nhưng mà anh định nằm trên giường đọc sách, sợ là vẫn không được." Dự Cẩn nói: "Không sao, cũng thế cả thôi. Đừng làm phiền nữa!" Mạn Trinh cười: "Em làm phúc thì làm cho trót vậy." Cô lại chạy lên lầu, mang một chiếc đèn bàn xuống. Thế Quân nhận ra chiếc đèn bàn đó, chính là cái ở đầu giường Mạn Trinh.
Dự Cẩn ngồi trên mép giường, đọc sách dưới ánh đèn bàn. Cậu cũng thấy ánh đèn này đặc biệt ấm áp chăng? Thế Quân vốn đã muốn đi từ lâu, nhưng anh không muốn tỏ ra bộ dạng giận dỗi, vì Mạn Trinh nhất định sẽ cười anh. Về lý trí, anh cũng cho rằng sự ghen tuông của mình là vô căn cứ. Sau này sau khi họ kết hôn, cô đối với bạn bè anh có lẽ cũng sẽ ân cần tiếp đón như thế, anh cũng sẽ quyết không phản đối – anh không đến nỗi đầu óc cổ hủ, khí lượng nhỏ nhen thế. Thế nhưng lý trí thì lý trí, anh vẫn cảm thấy khó mà chịu đựng nổi.
Nhất là khó chịu nhất là lúc sắp đi, anh một mình bước về phía con phố tối tăm, trong khi họ vẫn quây quần như một gia đình dưới ánh đèn.
Cố thái thái dạo này lạnh lùng quan sát Mạn Trinh và Dự Cẩn, thấy hai đứa họ rất hợp ý, trong lòng nhen nhóm bảy tám phần hy vọng, lại thấy Thế Quân ít tới nữa, càng âm thầm vui mừng, nghĩ chắc là Mạn Trinh đã lạnh nhạt với cậu ta rồi.
Lại một chiều thứ Bảy, sau bữa trưa, Cố thái thái trải hai tờ báo lên bàn, đổ mấy bát gạo lên báo, từ từ nhặt thóc và sạn ra. Dự Cẩn ngồi đối diện bà, trò chuyện. Cậu nói ngày kia là cậu phải về rồi, Cố thái thái cảm thấy vô cùng tiếc nuối, bèn nói: "Chúng tôi cũng muốn về, dưới quê cũng còn mấy mẫu đất, hai gian nhà, bà lão nhà chúng tôi cứ nhắc mãi chuyện muốn về. Tôi cũng thường nói với bà như vậy, nhắc đến mẹ cháu, tôi bảo chúng ta về quê, rảnh rỗi có thể kiếm chút gì ăn, đón bà ấy lên đánh bài, chị em già chúng ta tụ tập. Ai ngờ đâu lại chẳng được nhìn thấy nhau nữa!" Nói đoạn, lại thở dài thườn thượt. Lại nói: "Dưới quê chỉ tiếc là không có trường học tốt, trẻ con đi học không tiện. Sau này đợi chúng lớn hơn chút, có thể ở nội trú, có một ngày như thế, Mạn Trinh cũng kết hôn rồi, tôi thực sự muốn về quê với bà lão nhà chúng tôi!"
Dự Cẩn nghe giọng điệu của bà, tựa hồ như chuyện kết hôn của Mạn Trinh là một chuyện xa xôi trong tương lai, rất không chắc chắn, bèn mỉm cười hỏi: "Em Hai không đính hôn à?" Cố thái thái cười khẽ: "Chưa đâu. Nó cũng không có bạn bè gì, cậu Thẩm kia thì thỉnh thoảng có tới, nhưng loại người không biết gốc gác thế này, Mạn Trinh cũng chưa chắc đã muốn." Ý tứ của bà Dự Cẩn cũng nghe ra, bà rõ ràng là có ý tác hợp cho cậu. Nhưng bản thân Mạn Trinh thì sao? Cậu Thẩm kia đối với cô, hoàn toàn là đơn phương sao? Dự Cẩn lại hơi nghi ngờ. Tuy nhiên, người ta đều có cái tính này, phàm là chuyện mình muốn tin, thì luôn đặc biệt dễ tin. Dự Cẩn cũng không ngoại lệ. Lòng cậu lại bắt đầu dao động.
Dạo này, nỗi khổ tâm trong lòng cậu, cũng không kém gì Thế Quân. Thế Quân hôm nay không tới, cũng không gọi điện. Mạn Trinh nghi ngờ không biết có phải anh ốm không, nhưng cũng không chừng là có việc gì, nên mới tới muộn. Cô cứ ở trong phòng mình, nằm bò trên bệ cửa sổ nhìn xuống. Nhìn hồi lâu, chán nản bước sang phòng bên, mẹ cô thấy cô liền cười: "Hôm nay sao không đi xem phim đi? Anh Cẩn ngày kia là đi rồi, con mời anh ấy đi." Dự Cẩn cười: "Anh mời, anh mời. Anh tới Thượng Hải mấy ngày nay, phim còn chưa xem chuyến nào đây!"
Mạn Trinh cười: "Em nhớ anh ngày trước thích xem phim nhất mà, sao giờ có vẻ không hứng thú lắm vậy?" Dự Cẩn cười: "Xem phim cũng có nghiện đấy, càng xem nhiều càng muốn xem. Ở nội địa vì không có để xem, nhịn hai năm cũng cai được rồi." Mạn Trinh nói: "Có một bộ phim anh nhất định phải xem. – Nhưng mà không biết giờ còn chiếu ở đó không." Cô lập tức tìm báo, tìm tới tìm lui, chỉ thiếu tờ có quảng cáo phim. Cô rạp người trên bàn, lật một góc tờ báo mẹ đang trải để nhặt gạo, Cố thái thái liền bảo: "Mẹ toàn là báo cũ thôi." Mạn Trinh cười: "Đây, chẳng phải tờ hôm nay đây sao?" Cô rút tờ dưới cùng ra, Cố thái thái cười: "Được rồi, được rồi, mẹ nhường con. Mẹ cũng phải đi nghỉ chút thôi, mẻ gạo lần này không tốt, sạn nhiều quá, làm mẹ nhặt muốn hoa cả mắt." Bà thu dọn rồi đi ra ngoài.
Mạn Trinh tìm ra quảng cáo bộ phim trên báo, bảo Dự Cẩn: "Ngày cuối rồi đấy. Em khuyên anh kiểu gì cũng phải đi xem." Dự Cẩn cười: "Em cũng đi đi." Mạn Trinh nói: "Em xem rồi." Dự Cẩn cười: "Nếu nó hay như em nói, thì có giá trị để xem lại lần nữa đấy." Mạn Trinh cười: "Anh lại đổ vấy cho em rồi! Không, hôm nay em thực sự hơi mệt, không muốn đi đâu nữa, ngay cả em trai em hôm nay lên sân khấu diễn kịch, em cũng không định đi xem." Dự Cẩn cười: "Thế thì thằng bé thất vọng lắm."
Dự Cẩn cầm quyển sách cô cho mượn, mỗi ngày trước khi đi ngủ cậu đều đọc một đoạn, quyển sách bị cuốn bị gấp, bìa đã bong ra rồi. Cậu cười: "Em xem này, anh làm hỏng sách của em rồi!" Mạn Trinh cười: "Cuốn sách nát thế này thì có sao đâu. Anh Cẩn ngày kia anh đi rồi?" Dự Cẩn nói: "Ừ. Anh đã ở lại thêm một tuần rồi." Cậu không nói: "Đều là vì em." Những lời này, vốn dĩ cậu định đợi đến ngày đi mới nói với Mạn Trinh, nếu bị từ chối thì vừa vặn bỏ đi luôn, bị từ chối rồi mà vẫn ở lại nhà cô, ngày nào cũng gặp mặt, chắc chắn sẽ rất đau khổ. Nhưng giờ cậu lại nghĩ, hiếm có dịp này, không có ai bên cạnh.
Cậu chần chừ một lát, liền nói: "Anh rất muốn mời cô bà và bác gái về quê chơi, đợi Vĩ Dân bọn nó nghỉ xuân, có thể cùng nhau về, ở lại mấy ngày. Có thể ở bệnh viện của chúng ta, sạch sẽ hơn. Chắc các em không được nghỉ nhỉ?" Mạn Trinh lắc đầu cười: "Một năm chúng em hiếm khi được nghỉ mấy ngày." Dự Cẩn nói: "Có thể xin nghỉ mấy ngày không?" Mạn Trinh cười: "Sợ là không được, chỗ em không có quy định đó." Dự Cẩn lộ vẻ rất thất vọng, nói: "Anh lại rất hy vọng em có thể đi chơi một chuyến, nơi đó phong cảnh cũng khá lắm, một mặt em cũng có thể hiểu thêm về con người anh."
Mạn Trinh chợt nhận ra, nếu anh còn nói tiếp, rất có xu hướng cầu hôn cô. Sự việc bất ngờ, cô nghĩ, mau chặn anh lại đi. Câu này dù thế nào cũng không được để anh nói ra, uổng công để lại một dấu vết. Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, trái tim cứ đập thình thịch, cô chỉ biết cúi đầu, chậm rãi lùa những hạt gạo còn sót lại trên bàn về phía mình, vun thành một đống nhỏ.
Dự Cẩn nói: "Chắc em nghĩ anh quá đường đột, sao mới quen em được chút thời gian mà đã nói những lời này. Anh thực sự là vì không còn cách nào khác – anh lại không thể thường xuyên đến Thượng Hải, sau này cơ hội gặp mặt rất ít."
Mạn Trinh nghĩ: "Đều tại em không tốt. Lần này anh ấy đến, em vừa nhìn thấy anh ấy là nhớ lại hồi nhỏ mình nghịch ngợm như thế nào, lúc anh ấy ở bên chị, em luôn phá đám họ, giờ nghĩ lại thấy rất áy náy, nên đối với anh ấy đặc biệt tốt một chút. Không ngờ vì lý do áy náy mà giờ lại phải cảm thấy tội lỗi sâu sắc hơn."
Dự Cẩn mỉm cười nói: "Mấy năm nay, có thể nói ngày nào anh cũng bận bịu, vùi đầu vào công việc, cũng không cảm thấy mình già đi. Kể từ lần này nhìn thấy em, anh mới cảm thấy mình già rồi. Có lẽ anh biết em đã quá muộn... là quá muộn phải không?" Mạn Trinh im lặng một lát, mới mỉm cười: "Là quá muộn rồi, nhưng không phải vì lý do anh nghĩ đâu." Dự Cẩn ngập ngừng: "Là vì Thẩm Thế Quân sao?" Mạn Trinh chỉ mỉm cười, không trả lời, coi như cô mặc định. Cô cố ý nói như vậy, biểu thị cô đã yêu người khác trước, nên đành phải xin lỗi anh, cô thấy như vậy ít làm tổn thương lòng tự tôn của anh hơn. Thực ra dù cô gặp anh trước, gặp Thế Quân sau, cô tin rằng mình vẫn thích Thế Quân.
Cô giờ chợt hiểu ra, thái độ của Thế Quân dạo này sao lại kỳ quặc như vậy, tại sao anh ít tới đây. Hóa ra là vì Dự Cẩn, anh đã hiểu lầm. Mạn Trinh cảm thấy vô cùng tức giận – anh không tin tưởng cô đến vậy, tưởng cô dễ thay lòng đổi dạ thế sao? Cho dù cô thay lòng đi nữa, Thế Quân trước kia chẳng phải đã hứa với cô sao, anh nói: "Anh dù thế nào cũng phải giành lại em." Những lời anh nói dưới ánh trăng đêm đó, chẳng lẽ không tính sao? Anh vẫn giữ phong cách tiêu cực nhất quán, hễ có người thứ ba xuất hiện là anh lập tức lẳng lặng rút lui, không nói một lời, người này thật đáng ghét.
Mạn Trinh càng nghĩ càng tức, trong khoảnh khắc này, trái tim cô đã bay đến chỗ Thế Quân rồi, gần như quên mất sự hiện diện của Dự Cẩn. Dự Cẩn lúc này cũng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cậu lặng lẽ ngồi đối diện cô, hồi lâu, cuối cùng đứng dậy nói: "Anh còn phải ra ngoài một chuyến. Lát nữa gặp."
Cậu đi rồi, Mạn Trinh trong lòng lại cảm thấy một nỗi buồn bã. Cô thẫn thờ cầm lấy quyển sách đã cho cậu mượn. Bìa đã rách. Cô cuộn quyển sách thành một cái ống tròn, siết chặt trong tay, gõ gõ lên bàn.
Đã gần hoàng hôn rồi, xem chừng Thế Quân hôm nay sẽ không tới. Người này thật đáng ghét, cô giận dỗi muốn ra ngoài, cho đỡ phải ở nhà cứ nhớ thương anh, đợi anh thì anh lại không tới.
Cô bước sang phòng bên, bà nội cô hôm nay "phạm trời âm u", hơi đau gân cốt, đang nằm trên giường. Mẹ cô đeo kính đang làm việc. Mạn Trinh nói: "Kiệt Dân hôm nay diễn kịch, mẹ có đi xem không?" Cố thái thái nói: "Mẹ không đi nữa, mẹ cũng giống bà, phạm trời âm u, đau lưng mỏi gối lắm." Mạn Trinh nói: "Vậy con đi đây, một mình cũng phải đi, không nó thất vọng lắm." Bà nội cô liền bảo: "Anh Cẩn đâu? Con gọi anh Cẩn đi cùng con đi." Mạn Trinh nói: "Anh Cẩn ra ngoài rồi." Bà nội nhìn vào mặt cô, mẹ cô vẫn luôn nhàn nhạt, không nói một lời. Mạn Trinh cũng đoán được tâm tư của hai bà, cô cũng không nói gì, tự mình thu dọn rồi đi đến trường em trai xem kịch.
Cô đi chưa được bao lâu, chuông điện thoại reo, Cố thái thái ra nghe, là Dự Cẩn gọi tới, nói: "Con không về ăn cơm đâu, bác gái đừng đợi con. Con đang ở nhà một người bạn, anh ấy giữ con ở lại đây hai ngày, tối nay con không về." Nghe giọng cậu nói, tuy mang theo nụ cười, nhưng chút ý cười đó lại rất gượng ép. Cố thái thái trong lòng rất rõ, chắc chắn vừa rồi Mạn Trinh đã dội gáo nước lạnh cho cậu, cậu thấy khó xử, nên mới ở lại chỗ khác.
Cố thái thái trong lòng đã đủ buồn phiền, bà lão lại cứ lải nhải hỏi đầu đuôi, nói: "Ở lại nhà bạn rồi? Sao thế, Mạn Trinh một mình chạy ra ngoài. Hai đứa nhỏ không lẽ cãi nhau đấy chứ? Vừa rồi còn đang yên đang lành – ta thấy chúng nói nói cười cười mà." Cố thái thái thở dài: "Ai mà biết được chuyện gì! Tính khí Mạn Trinh ấy, thật làm người ta nản lòng, dù sao sau này cũng không quản chuyện của nó nữa!"
Bà quyết định không quản chuyện Mạn Trinh nữa, lập tức như thể tình cảm không nơi gửi gắm, chợt nhớ đến cô con gái cả Mạn Lộ. Lần trước Mạn Lộ về nhà mẹ đẻ, từng khóc lóc kể với bà chuyện vợ chồng bất hòa, dạo này không biết thế nào rồi, đã lâu không nghe tin tức gì của nó, rất không yên tâm. Bà gọi điện cho Mạn Lộ, hỏi thăm dạo này sức khỏe tốt không. Mạn Lộ nghe giọng điệu mẹ như muốn đến thăm mình, từ sau lần em gái đến thăm bệnh gây ra thị phi, cô bây giờ xác định tôn chỉ, cố gắng tránh người nhà mẹ đẻ đến chỗ mình, thà rằng mình tự đi. Cô bèn nói: "Ngày mai vốn dĩ con định ra ngoài, mai con về thăm mẹ." Cố thái thái lại ngẩn ra một chút, nghĩ đến việc Dự Cẩn hiện đang ở nhà họ, Mạn Lộ tới e là không tiện lắm. Dự Cẩn hôm nay tuy ở bên ngoài, ngày mai có lẽ sẽ về, nhỡ chạm mặt thì sao. Bà chần chừ một lúc, bèn nói: "Con ngày mai tới không tiện đâu, thôi cứ qua mấy ngày nữa hãy về." Mạn Lộ thấy rất lạ, hỏi: "Tại sao?" Cố thái thái trên điện thoại không tiện nói nhiều, chỉ trả lời mơ hồ: "Đợi gặp mặt rồi nói sau."
Bà càng úp úp mở mở thế, Mạn Lộ càng thấy tò mò, ở nhà lủi thủi một mình vốn dĩ thấy vô cùng chán chường, tối hôm đó cô liền đi ô tô về nhà mẹ đẻ, xem rốt cuộc là chuyện gì. Tối hôm đó, lũ trẻ trong nhà đều đi hội diễn ở trường, hai mẹ con dâu lặng lẽ ăn tối, rồi lại ngồi đối diện dưới ánh đèn nhặt gạo. Mạn Lộ đột ngột về, Cố thái thái giật cả mình, tưởng cô cãi nhau với chồng, giận dỗi bỏ về, cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô, không thấy cô có vẻ gì là đang khóc, trong lòng vẫn còn nghi hoặc, hỏi: "Con có chuyện gì à?" Mạn Lộ cười: "Không có chuyện gì. Con vẫn luôn muốn về, ngày mai không cho về, nên hôm nay con về."
Cô chưa kịp ngồi ấm chỗ, Cố lão thái thái đã xen mồm xen miệng tranh nhau kể cho cô nghe: "Dự Cẩn tới Thượng Hải rồi, mẹ con có nói với con không, nó đang ở nhà chúng ta đây. Mẹ nó chết rồi, đặc biệt chạy đến báo với chúng ta. Đứa trẻ này, mấy năm không gặp, còn tháo vát hơn xưa, lần này tới Thượng Hải để mua máy X-quang cho bệnh viện của chúng. Mới qua ba mươi tuổi đầu đã làm giám đốc, mẹ nó cũng khổ, không hưởng phúc được mấy năm đã chết, ta nghe thấy mà đau lòng quá, trong mấy cô cháu gái, chỉ có nó là thân thiết với ta nhất – ai ngờ được, nó lại đi trước ta!" Nói đoạn, lại rưng rưng nước mắt.
Mạn Lộ chỉ nghe được hai câu đầu, nói Dự Cẩn đến Thượng Hải, hơn nữa đang ở nhà họ, vừa nghe thấy hai câu này, lập tức trong tai ong lên một tiếng, những lời phía sau hoàn toàn không nghe thấy gì nữa. Sững sờ một lúc lâu, cô như không tin lời bà nội, quay mặt đi hỏi mẹ: "Dự Cẩn ở chỗ chúng ta?" Cố thái thái gật đầu, nói: "Hôm nay nó ra ngoài rồi, ở nhà bạn qua đêm, không về." Mạn Lộ nghe vậy mới thở phào, nói: "Vừa nãy trên điện thoại mẹ bảo con ngày mai đừng tới, là vì chuyện này?" Cố thái thái cười khổ: "Đúng vậy, mẹ nghĩ con tới, thì gặp mặt tốt hơn hay không gặp mặt tốt hơn? Kỳ cục lắm." Mạn Lộ nói: "Cái đó thì cũng không có gì." Cố thái thái nói: "Nói thì đúng là không có gì, đã bao nhiêu năm rồi, hơn nữa chúng ta vốn là họ hàng cũ, cũng chẳng sợ người ta nói gì –" Chưa nói dứt lời, chợt nghe tiếng chuông cửa. Mạn Lộ ngồi trên ghế, không khỏi nhổm người dậy, nhìn vào chiếc gương soi treo đối diện, vén vén mái tóc, vô cùng hối hận vì lúc nãy đi vội quá, ngay cả quần áo cũng không thay lấy một bộ.
Cố lão thái thái nói: "Có phải Dự Cẩn về không?" Cố thái thái nói: "Chắc không đâu, nó bảo tối nay không về." Cố lão thái thái nói: "Chắc không phải Mạn Trinh bọn nó, giờ mới tám giờ hơn, chúng chưa nhanh thế đâu." Mạn Lộ cảm thấy không khí trên lầu dưới lầu đều căng thẳng, như một vở kịch sắp khai màn, mà cô là nữ chính, chút chuẩn bị cũng không có, lời thoại một câu cũng không nhớ, trong đầu mọi thứ đều rất mơ hồ và mông lung.
Cố thái thái đẩy cửa sổ, kêu lên: "Ai đấy?" Vừa mở cửa sổ, lại có vài ba giọt mưa lạnh tạt vào mặt. Mưa rồi. Người giúp việc của khách thuê nhà cũng đang kêu ở cửa sau: "Ai đấy? ... Ồ, là cậu Thẩm!" Cố thái thái vừa nghe thấy là Thế Quân, lập tức tức nghẹn họng quay người lại liền nói với Mạn Lộ: "Chúng ta sang phòng bên kia ngồi, mẹ lười gặp nó. Là cái thằng họ Thẩm đó. Mẹ nghĩ mà tức, nếu không phải vì nó –" Nói tới đây, lại thở dài thườn thượt, rồi đầu đuôi gốc ngọn, kể hết quá trình chuyện này cho con gái nghe. Dự Cẩn lần này đến Thượng Hải, vì cậu ta đến nay vẫn chưa kết hôn, bà nội cứ nói sau lưng, gả Mạn Trinh cho nó thì tốt biết mấy, báo đáp tấm chân tình mười năm chưa cưới này. Thấy cậu ta cũng rất có ý với Mạn Trinh, Mạn Trinh cũng đối xử với cậu rất tốt, chỉ vì có cái thằng họ Thẩm này ở đây...
Thế Quân hôm nay vốn không định tới, nhưng hễ đến thứ Bảy, nhất định phải đến tìm Mạn Trinh, đã thành thói quen rồi. Ban ngày nhịn cả ngày, không đến, tối vẫn tới. Cầu thang tối om, bình thường đi đến đây, Mạn Trinh đã bật đèn cầu thang lên rồi, hôm nay không có ai bật đèn cho anh, anh liền đoán có lẽ Mạn Trinh không có nhà. Lần mò đi lên, đi đến chỗ ngoặt, chợt thấy dưới chân nóng hổi, hóa ra dưới đất đặt một cái bếp tổ ong, bên trên còn đun một nồi gì đó, đá đổ thì không xong. Anh giật cả mình, càng bước càng cẩn trọng hơn. Đi lên lầu, nhìn thấy Cố lão thái thái một mình ngồi dưới ánh đèn, trước mặt bày mấy tờ báo cũ, đang nhặt gạo. Thế Quân vừa nhìn thấy bà, lòng liền thấy không tự nhiên. Dạo này Cố lão thái thái vì cảm thấy anh là kẻ thù của Dự Cẩn, bà bênh vực cháu họ mình, nên thái độ đối với Thế Quân khác hẳn ngày trước. Thế Quân từ bé đến giờ chưa bao giờ bị người ta lạnh nhạt như thế, anh miễn cưỡng cười gọi "lão thái thái". Bà ngẩng đầu lên cười cười, trong miệng ậm ừ một tiếng coi như chào hỏi, vẫn tiếp tục nhặt gạo của mình. Thế Quân nói: "Mạn Trinh đi vắng à?" Cố lão thái thái nói: "Ừ, nó đi rồi." Thế Quân nói: "Nó đi đâu ạ?" Cố lão thái thái nói: "Ta cũng không rõ lắm. Đi xem kịch thì phải?" Thế Quân lúc này mới nhớ ra, lúc nãy dưới lầu, đi ngang qua cửa phòng Dự Cẩn, bên trong không bật đèn. Dự Cẩn cũng đi rồi, chắc là đi xem kịch cùng nhau rồi.
Trên lưng ghế có vắt một chiếc áo khoác nữ, trên bàn lại để một cái túi xách, hình như có khách ở đây. Là chị gái Mạn Trinh chăng? Vừa nãy không để ý, cửa sau hình như đang đỗ một chiếc ô tô.
Thế Quân vốn đã định đi ngay, nhưng nghe tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng to, anh đi cũng không mang áo mưa, đi ra ngoài sợ không gọi được xe. Đang chần chừ, cánh cửa kính không đóng chặt, một trận gió mạnh, làm hai cánh cửa sổ kêu lạch cạch thổi tung ra. Cố lão thái thái vội đi đóng cửa sổ, một cánh cửa thông sang phòng bên cũng bị gió thổi mở ra, Cố thái thái đang nói chuyện bên đó, nghe rõ từng câu: "Nếu không thì, nó lấy Dự Cẩn thì tốt biết bao, nghĩ mà xem! Thế thì nó cũng không cần phải mệt mỏi như thế này, bà lão cứ muốn về quê, bà lão cũng toại nguyện. Hai nhà chúng ta gộp làm một, may mà vốn dĩ là họ hàng, cũng không thể nói chúng ta dựa hơi." Giọng một người đàn bà khác không biết nói câu gì, chắc là bảo bà nói nhỏ thôi, sau đó liền thì thầm to nhỏ, không nghe thấy gì nữa.
Cố lão thái thái cài cửa sổ, quay người lại, mặt không biến sắc, thần thái ấy như thể chẳng nghe thấy gì, không biết là tai hơi điếc hay giả vờ không nghe thấy. Thế Quân gật đầu với bà, ậm ừ nói một câu "Con đi đây". Đừng nói là mưa, dù là mưa đá anh cũng phải đi.
Tuy nhiên dù có vội vàng như lửa đốt thế nào, đi trên cầu thang tối đen đó, vẫn phải từng bước thăm dò, làm người ta vội đến nát cả lòng, muốn tức giận lao xuống lầu, đó là điều tuyệt đối không thể. Thế Quân trong bóng tối nghĩ: "Cũng chẳng trách mẹ cô ấy thực dụng – vốn dĩ mà, sự nghiệp của Dự Cẩn có thể nói đã thành công rồi, trong xã hội cũng có địa vị nhất định, không giống mình mới ra đời làm việc, tương lai thế nào, một chút nắm chắc cũng không có. Mạn Trinh thì, cô ấy rất khâm phục anh ta, nhưng vì cô ấy với mình tuy chưa đính hôn chính thức, đã có một sự ăn ý rồi, cô ấy lại không muốn nuốt lời. Chắc cô ấy và Dự Cẩn gặp nhau quá muộn chăng?... Thôi, dù sao mình quyết không để cô ấy khó xử."
Anh hạ quyết tâm, lập ra quyết định này. Xuống lầu, người giúp việc của khách thuê nhà kia vẫn đang vò giẻ trong bếp, thấy anh liền nói: "Mưa to thế này, cậu Thẩm không hỏi mượn họ cái ô à? Chỗ này có cái ô rách, có cần chống đi không?" Chính người giúp việc không liên quan gì này, lại có thứ ấm áp tình người ấy, so sánh lại, trong lòng Thế Quân càng cảm thấy một nỗi thê lương. Anh cười với bà, rồi đẩy cửa sau, bước vào màn mưa đêm tiêu điều.
Trên lầu, anh vừa đi, Cố lão thái thái liền sang phòng bên báo cáo: "Đi rồi. ... Mưa to thế này, Mạn Trinh bọn nó về chắc ướt như chuột lột." Bà lão vừa vào, Cố thái thái liền im lặng, ba đời bà cháu con dâu lặng lẽ ngồi đối diện, chỉ nghe thấy tiếng mưa rả rích. Cố thái thái lúc nãy kể với Mạn Lộ, kể hết chuyện Dự Cẩn và Mạn Trinh cho cô nghe, không chút kiêng dè, vì Mạn Lộ chính mình đã lấy chồng, hơn nữa lấy tốt như thế, phất lên rồi, mà Dự Cẩn vì cô mà mãi chưa kết hôn – bảo em gái mình đi an ủi an ủi anh ta, chẳng phải tốt sao? Mẹ cô tưởng cô cũng ủng hộ. Thực ra cô vừa kinh ngạc vừa tức giận, tức nhất là giọng điệu đó của mẹ, cứ như là bậc trưởng bối với trưởng bối, đang bàn luận về chuyện hôn nhân của thế hệ sau. Cứ như cô hoàn toàn là người ngoài cuộc, việc này hoàn toàn không liên quan gì đến cô, cô đã không còn quyền ghen tuông nữa. Mẹ cô thật là nhiều chuyện, sao lại nghĩ ra được, lại muốn tác hợp cho em gái cô và Dự Cẩn, em Hai không phải đã có bạn trai rồi sao, lại để Dự Cẩn chịu thêm một lần kích thích. Cô biết, Dự Cẩn nếu thật sự yêu em gái cô, cũng là vì cô – vì em gái cô có vài phần giống cô. Anh ta đến tận bây giờ vẫn còn đang theo đuổi một cái bóng đấy ư?
Trong lòng cô vô cùng cảm động. Cô muốn gặp anh một lần, khuyên nhủ anh, khuyên anh đừng si tình như thế. Cô tự nhủ, cô không có mục đích nào khác, chẳng qua là muốn gặp anh, khuyên can anh vài câu. Nhưng ai mà biết được, có lẽ cô vẫn ôm ấp một hy vọng phi phận, nhất là vì bây giờ Hồng Tài đối xử với cô quá tệ, cảnh ngộ của cô quá đau khổ. Trước mặt bà nội, cũng không tiện nói gì, Mạn Lộ lập tức đứng dậy, nói muốn về. Mẹ cô tiễn cô xuống lầu, đi đến cửa phòng Dự Cẩn, Mạn Lộ tiện tay bật đèn lên, cười: "Con xem chút." Đó là phòng ngủ cũ của cô, nhưng nội thất thay đổi cả rồi, giờ bày biện tạm bợ, đặt thưa thớt một cái giường, một cái bàn, hai cái ghế. Căn phòng trông rất trống trải. Khăn mặt của Dự Cẩn phơi trên lưng ghế, mũ của Dự Cẩn để trên bàn, trên bàn còn có bút máy và một cái lược của anh. Áo sơ mi thay ra, mẹ cô giặt sạch sẽ rồi, gấp vuông vắn, để trên giường anh. Bên gối còn có một quyển sách. Mạn Lộ dưới ánh đèn thẫn thờ nhìn tất cả những thứ này. Mấy năm không gặp, anh cũng biến thành một người xa lạ rồi. Căn phòng này cô đã ở mấy năm, cũng trở nên xa lạ thế, lòng cô hoang mang, cứ như đang nằm mơ vậy.
Cố thái thái nói: "Ngày kia cậu ấy đi rồi, bà lão nói chúng ta làm hai món, tiễn chân cho cậu ấy, cũng không biết ngày mai cậu ấy có về không." Mạn Lộ nói: "Đồ đạc của cậu ấy đều ở đây, ngày mai không về, ngày kia cũng phải về lấy đồ. Lúc cậu ấy tới mẹ gọi điện bảo con. Con muốn gặp cậu ấy, có hai câu muốn nói với cậu ấy." Cố thái thái lại sững ra, nói: "Con nghĩ gặp lại tốt không? Lát nữa để chồng con biết, không hay lắm nhỉ?" Mạn Lộ nói: "Con quang minh chính đại, sợ gì?" Cố thái thái nói: "Thực ra đương nhiên không có gì, nhưng để chồng con biết, anh ta lại tìm cớ gây chuyện với con đấy!" Mạn Lộ thiếu kiên nhẫn nói: "Mẹ yên tâm đi, dù sao cũng không liên lụy đến mẹ đâu!" Cũng chẳng biết tại sao, Mạn Lộ mỗi lần nói chuyện với mẹ, mặc dù đôi bên đều có ý tốt, nói đến cuối cùng đều chọc cho Mạn Lộ tức giận mới thôi.
Ngày hôm sau, Dự Cẩn không về. Ngày thứ ba buổi chiều, lúc sắp lên tàu hỏa, cậu mới về chuyển hành lý. Mạn Lộ không đợi mẹ gọi điện cho cô, sáng sớm đã tới, bữa trưa cũng ăn ở nhà mẹ đẻ. Cố thái thái ngày hôm nay lo lắng đủ đường, sợ rằng họ gặp mặt nhau, tình cũ lại cháy bùng lên, tình cảm vợ chồng con gái vốn đã có vết rạn, thế này, không chừng lại tan vỡ. Tính tình con gái vốn dĩ là thế, không nghe lời khuyên, sao mà cản nổi nó. Đợi đến khi theo sau lưng nó, không cho nó và Dự Cẩn gặp mặt riêng, lại như là giám sát, làm quá rõ ràng. Dự Cẩn tới, đang sắp xếp hành lý trong phòng mình, ngẩng đầu lên, lại thấy một người phụ nữ gầy gò mặc sườn xám nhung tím, cũng không biết cô ta vào từ bao giờ, dựa vào thành giường mỉm cười nhìn cậu. Dự Cẩn giật mình, rồi cậu chợt phát hiện, người phụ nữ này chính là Mạn Lộ – cậu lại giật mình lần nữa. Cậu gần như không nói nên lời, nhìn cô, trái tim cứ chìm xuống.
Cuối cùng chàng cũng mỉm cười, khẽ gật đầu với nàng. Nhưng chàng thật sự chẳng biết phải nói gì cho phải, không thể tìm ra nổi một câu, đầu óc trống rỗng như vừa được gột rửa sạch sẽ. Hai người lặng lẽ nhìn nhau, chỉ cảm thấy dòng thời gian như nước chảy kia cứ cuồn cuộn trôi đi.
Vẫn là Mạn Lộ lên tiếng trước. Nàng nói: "Anh sắp đi rồi sao?" Dự Cẩn đáp: "Chuyến tàu lúc hai giờ đây." Mạn Lộ hỏi: "Nhất định phải đi rồi ư?" Dự Cẩn đáp: "Tôi đã ở đây hơn nửa tháng rồi." Mạn Lộ khoanh tay, hai khuỷu tay chống lên thành giường, nàng rủ mắt, vuốt ve cánh tay mình, buồn bã nói: "Thật ra anh không nên đến đây. Hiếm lắm mới có dịp đến Thượng Hải, nên vui vẻ chơi đùa mới phải... Em thật sự hy vọng anh đã quên người như em rồi."
Nghe những lời này của nàng, Dự Cẩn lại thấy rất khó đáp lời. Nàng cứ tưởng anh vẫn còn đang mê đắm nàng. Anh cũng không thể phân trần. Chàng khựng lại một lát rồi nói: "Chuyện xưa còn nhắc lại làm gì? Mạn Lộ, tôi nghe nói cô đã có bến đỗ tốt, tôi thấy rất an lòng." Mạn Lộ cười nhạt một tiếng: "Ồ, anh nghe họ nói đấy à. Họ chỉ nhìn thấy bề ngoài thôi, làm sao biết được nỗi lòng của em."
Dự Cẩn không dám tiếp lời, chàng sợ Mạn Lộ nói tiếp sẽ thành ra tâm tình thổ lộ, trở thành một cuộc trò chuyện sâu xa hơn. Thế là lại có một đoạn im lặng khá dài. Dự Cẩn gắng hết sức ngăn mình không nhìn đồng hồ. Chàng chú ý đến y phục của nàng, hôm nay nàng mặc bộ đồ màu tím này, không biết có phải là ngẫu nhiên hay không. Trước kia nàng có một chiếc sườn xám lụa màu tím sẫm, chàng rất thích bộ y phục đó của nàng. Trong một cuốn tiểu thuyết của Băng Tâm có nhắc đến một "người chị áo tím", có một thời gian Dự Cẩn viết thư cho nàng cũng gọi nàng là "người chị áo tím". Nàng cùng tuổi với chàng, lớn hơn chàng hai tháng.
Mạn Lộ mỉm cười nhìn chàng: "Anh vẫn thế nhỉ. Anh thấy em thay đổi rồi chứ?" Dự Cẩn mỉm cười: "Người ta rồi cũng phải thay đổi, tôi cũng thay đổi rồi. Tính tình tôi bây giờ cũng khác xưa, không biết có phải do tuổi tác hay không, nghĩ lại chuyện ngày trước thấy rất ngây thơ nực cười."
Chàng phủ nhận sạch trơn mọi chuyện ngày xưa. Những hồi ức mà nàng trân trọng, chàng đã xấu hổ không muốn thừa nhận. Mạn Lộ đang mặc bộ đồ màu tím đó, lập tức cảm thấy như kim châm trên lưng, toàn thân nóng ran như bị lửa thiêu. Nàng hận không thể xé nát bộ y phục đó thành những mảnh giẻ rách.
Cũng may mẹ nàng không sớm không muộn, đúng lúc này bước vào, tay xách một chiếc giỏ đựng đồ ăn, cười nói: "Dự Cẩn, hôm qua con không về, cô bà bảo làm hai món tiễn chân con, sau đó con không về nên giữ lại cho con, con mang lên tàu mà ăn." Dự Cẩn khách sáo vài câu. Cố thái thái lại cười: "Để ta gọi mụ giúp việc nhà họ Lưu đi thuê xe cho con." Dự Cẩn vội nói: "Để con tự đi thuê ạ." Cố thái thái giúp chàng xách va li, chàng vội vã cáo biệt Mạn Lộ, Cố thái thái tiễn chàng ra ngoài, đưa tận ra đến cửa.
Mạn Lộ ở lại một mình trong phòng, nước mắt liền như chuỗi hạt đứt dây mà rơi xuống. Căn phòng này chẳng khác gì lúc nàng đến hôm kia, chiếc khăn mặt chàng dùng vẫn vắt trên lưng ghế, chỉ là trên bàn thiếu mất chiếc mũ của chàng. Tối hôm kia dưới ánh đèn nhìn thấy tất cả những điều này, tâm trạng ấm áp thân thiết đó, giờ nghĩ lại, đã thấy như cách một kiếp người.
Cuốn sách bên gối chàng vẫn còn ở đó, lật mở đến một trang nào đó. Hôm kia nàng không để ý, trên bàn còn có mấy cuốn tiểu thuyết, hóa ra đều là sách của em gái nàng, nàng nhận ra, còn cả chiếc đèn bàn kia nữa, cũng là đồ của em gái. Nhị muội thật sự chu đáo với Dự Cẩn, cho mượn tiểu thuyết đọc, còn mang cả đèn bàn đến, để chàng nằm trên giường đọc cho thoải mái. Lòng nhiệt tình đó, có thể tưởng tượng được. Mẹ nàng chẳng phải cũng khuyến khích nó, cố tình sai nó mang trà mang nước, suốt ngày lấy cớ chạy vào phòng chàng, cứ như con gái bà chủ nhà, cứ quanh quẩn trước mặt chàng, đưa tình lả lơi. Chỉ vì nó là một cô gái trẻ, dù nó có đưa tình lả lơi thế nào, người ta vẫn cứ nghĩ nó ngây thơ vô tội, nghĩ động cơ của nó là trong sáng. Mạn Lộ thực sự hận nó, hận nó thấu xương tủy. Nó còn quá trẻ, nó có tương lai, không giống như Mạn Lộ, đời đã tàn rồi, những gì còn sót lại chỉ là vài chuyện ngày xưa giữa nàng và Dự Cẩn, tuy bi thương nhưng rất đáng để hoài niệm. Thế nhưng bị em gái nàng làm thế này, chút ký ức đó đã bị chà đạp, biến thành đống gai nhọn đâm vào tim, đụng vào cũng không được, cứ nghĩ đến là thấy nhói lòng.
Đến chút ký ức như mơ này cũng không để lại cho nàng. Tại sao lại tàn nhẫn như vậy chứ? Mạn Trinh tự mình đã có người yêu rồi. Nghe mẹ nói, người đó đã ghen tuông bên cạnh rồi. Có lẽ mục đích của Mạn Trinh chính là muốn anh ta ghen. Không vì gì cả, chỉ vì muốn bạn trai mình ghen mà thôi.
Mạn Lộ nghĩ thầm: "Mình đâu có đối xử tệ với nó, sao nó lại lấy oán báo ân thế này. Không nghĩ xem ngày trước, mình vì ai mà bán rẻ thanh xuân. Nếu không phải vì họ, mình đã sớm kết hôn với Dự Cẩn rồi. Mình thật ngốc. Thật quá ngốc."
Nàng chỉ còn biết đau đớn khóc ròng.
Khi Cố thái thái quay lại, thấy nàng gục trên bàn, khóc đến mức hai vai cứ run lên từng hồi. Cố thái thái lặng lẽ đứng bên cạnh nàng, hồi lâu sau mới nói: "Con xem, mẹ khuyên mà con không tin, gặp mặt thì có ích gì, chẳng phải chỉ khiến lòng đau thêm thôi sao!"
Ánh mặt trời vàng vọt chiếu trên sàn nhà, trong phòng vừa có người vội vã đi bắt tàu, tổng thể trông có vẻ hơi lộn xộn. Có hai tờ báo cũ gói đồ vứt trên mặt đất, Cố thái thái nhặt từng tờ lên, lại nói: "Đừng buồn nữa. Thế này vẫn tốt hơn! Vừa rồi con không biết, mẹ thật sự lo lắng, mẹ nghĩ dạo này con đang không vui, cứ hục hặc với cô gia, sợ con vừa nhìn thấy Dự Cẩn, tâm tư lại lay động, cũng may, con vẫn còn sáng suốt!"
Mạn Lộ cũng chẳng đáp lời. Chỉ nghe thấy tiếng nức nở từng hồi từng hồi, như muốn xé nát ruột gan của nàng.