Nửa Đời Người (Mười Tám Mùa Xuân)

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Chín

❊ ❊ ❊

Vào đêm mưa gió đó, Thế Quân đã hạ quyết tâm, từ nay không đến nhà Mạn Trinh nữa. Thế nhưng quyết tâm kiểu này chẳng có mấy giá trị. Suy cho cùng, sự kích động mà anh phải chịu đựng vốn chỉ vì vài câu nói của mẹ cô, chẳng liên quan gì đến bản thân cô. Ngay cả khi bản thân cô cũng có ý khác, với chút tình cảm bấy lâu giữa hai người, cũng không thể cứ thế mà thôi được, ít nhất phải gặp mặt một lần, nói cho rõ ràng mọi chuyện.

Thế Quân nghĩ là đã thông suốt rồi, không hiểu sao vẫn nán lại thêm một ngày. Thực ra nán thêm một ngày cũng chỉ làm anh mất ngủ thêm một đêm mà thôi. Hôm sau, trong giờ làm việc, anh chạy đến tổng văn phòng để tìm Mạn Trinh. Kể từ khi Thúc Huệ đi rồi, văn phòng của Mạn Trinh có người khác chuyển đến, nói chuyện cũng không mấy tiện lợi, Thế Quân cũng ít đến, tránh gây chú ý. Ngày hôm ấy, anh chỉ nói một cách đơn giản với cô: "Tối nay đi ăn cơm được không? Ngay quán cà phê gần nhà Dương gia ấy, ăn xong em đến đó dạy học cũng tiện." Mạn Trinh đáp: "Hôm nay em không đến dạy học, hai đứa nhỏ nhà họ đi ăn tiệc cưới, hôm qua đã bảo với em rồi." Thế Quân nói: "Em không đi dạy là tốt nhất, chúng ta có thể nói chuyện lâu hơn một chút. Đổi chỗ ăn cơm cũng được." Mạn Trinh cười nói: "Hay là về nhà em ăn cơm đi, lâu rồi anh không đến." Thế Quân khựng lại một chút, nói: "Ai nói chứ, hôm kia anh mới tới mà." Mạn Trinh ngược lại rất ngạc nhiên, nói: "Ồ? Sao họ không bảo với em?" Thế Quân không nói gì. Mạn Trinh thấy tình hình này liền đoán chắc anh đã phải chịu uất ức gì đó. Lúc đó cũng không tiện hỏi sâu, chỉ cười bảo: "Hôm kia em vừa khéo đi ra ngoài, chẳng phải ở trường học của em trai em có diễn kịch sao, Kiệt Dân là lần đầu lên sân khấu, không còn cách nào khác, đành phải đến cổ vũ cho nó. Về lại gặp mưa to, mấy người đều bị cảm, anh lây cho em, em lây cho anh, cả nhà đều trúng gió. Hôm nay đừng ra ngoài ăn tiệm nữa, đồ quá dầu mỡ em cũng không ăn nổi, anh nghe giọng em khàn cả rồi này!" Thế Quân đúng là cảm thấy giọng cô hơi khàn, nhưng lại có một vẻ quyến rũ tiêu điều khác lạ. Anh liền đồng ý đến nhà cô ăn cơm.

Anh đến nhà cô vào lúc hoàng hôn, còn chưa đi lên hết nửa cầu thang, đèn điện trên cầu thang đã sáng lên, là mẹ cô ở trên lầu bật đèn. Cửa cầu thang vẫn như hôm kia, đặt một cái bếp lò bằng than tổ ong, trên đó có một chiếc nồi đất đang sôi ùng ục, không khí nồng đượm mùi canh giò heo. Thế Quân đến nhà họ ăn cơm nhiều lần, Cố thái thái đã biết khẩu vị của anh, món ăn này đại khái vẫn là đặc biệt nấu cho anh. Cố thái thái sao lại thay đổi thái độ, đột nhiên ân cần với anh như vậy, chắc chắn là Mạn Trinh đã nói gì đó với bà, Thế Quân lại thấy hơi ngại ngùng.

Cố thái thái dường như cũng hơi ngại, cười hì hì gật đầu với anh: "Mạn Trinh ở trong đó." Chỉ nói một câu như vậy, bà tự đi chăm lo nồi canh giò heo. Thế Quân đi vào trong phòng, nhìn thấy Cố lão thái thái đang ngồi đó bóc đậu tằm. Lão thái thái nhìn thấy anh cũng cười hớn hở, hất hàm về phía phòng ngủ của Mạn Trinh, nói: "Mạn Trinh ở trong đó." Bị họ như vậy, Thế Quân ngược lại có chút không yên lòng.

Đi vào trong, Mạn Trinh đang ghé vào bậu cửa sổ nhìn xuống dưới, Thế Quân rón rén đi đến phía sau cô, nắm lấy cổ tay cô, cười nói: "Nhìn cái gì mà chăm chú thế?" Mạn Trinh "á" lên một tiếng, nói: "Làm em giật cả mình! Em đứng đây nhìn nửa ngày rồi, sao anh đến mà em không thấy nhỉ?" Thế Quân cười nói: "Có lẽ chỉ tại mắt nháy một cái nên lỡ mất thôi." Anh cứ nắm tay cô không buông, Mạn Trinh nói: "Sao mấy hôm nay anh không đến?" Thế Quân cười nói: "Dạo này anh bận." Mạn Trinh bĩu môi với anh. Thế Quân cười nói: "Thật đấy. Chẳng phải Thúc Huệ có một cô em gái học ở nội địa sao, gần đây nó đến Thượng Hải thi trường học, muốn bổ túc môn Toán, Thúc Huệ giờ không ở nhà, việc này đành đổ lên đầu anh, mỗi ngày sau bữa tối bổ túc hai tiếng. — Dự Cẩn đâu?" Mạn Trinh nói: "Đi rồi. Chính là hôm nay đi." Thế Quân nói: "Ồ." Anh ngồi xuống mép giường Mạn Trinh, cứ bật bật tắt tắt cái đèn bàn đầu giường cô. Mạn Trinh đánh vào tay anh một cái, nói: "Đừng như thế, hỏng mất! Em hỏi anh, hôm kia anh đến, mẹ em đã nói gì với anh?" Thế Quân cười nói: "Có nói gì đâu." Mạn Trinh cười nói: "Anh cứ không thật thà như vậy. Em chính là vì không thật thà với mẹ em, nên hại anh chịu oan uổng." Thế Quân cười nói: "Bà oan uổng anh cái gì chứ?" Mạn Trinh cười nói: "Anh đừng quản nữa, đằng nào em cũng đã giải thích với bà rồi, bà giờ biết là bà oan uổng người tốt." Thế Quân cười nói: "Ồ, anh biết rồi, chắc chắn là bà cho rằng anh không có thành ý với em." Mạn Trinh cười nói: "Sao, anh nghe bà nói à?" Thế Quân cười nói: "Không không. Hôm đó anh đến, căn bản không gặp bà." Mạn Trinh nói: "Em không tin." Thế Quân nói: "Thật đấy. Hôm đó chị em đến, phải không?" Mạn Trinh khẽ gật đầu. Thế Quân nói: "Họ nói chuyện trong phòng trong, anh nghe thấy mẹ em nói —" anh không muốn nói mẹ cô thực dụng, khựng lại một chút mới nói: "Anh cũng không nhớ rõ, đằng nào ý là Dự Cẩn là con rể lý tưởng." Mạn Trinh mỉm cười nói: "Dự Cẩn có lẽ là con rể lý tưởng của các bà cụ." Thế Quân nhìn cô cười nói: "Anh lại thấy anh ta là người nhã tục cùng thưởng."

Mạn Trinh liếc nhìn anh, nói: "Anh không nhắc, em cũng không nói nữa — em đang định tính sổ với anh đây!" Thế Quân cười nói: "Sao thế?" Mạn Trinh nói: "Anh tưởng em với Dự Cẩn tốt lắm phải không? Anh không tin em đến thế sao." Thế Quân cười nói: "Không có chuyện đó! Vừa nãy anh nói chơi thôi. Anh biết em với anh ta chẳng qua chỉ là rất ngưỡng mộ mà thôi, còn anh ta, anh ta là người đa tình nhất, bao năm nay trung thành với chị em như vậy, sao có thể trong vài ngày ngắn ngủi lại yêu em gái của chị ấy? Không thể có chuyện đó đâu." Anh nhắc đến Dự Cẩn lại thấy hơi chua chát, Mạn Trinh vốn định kể thẳng cho anh nghe quá trình Dự Cẩn cầu hôn mình, để anh đỡ phải ôm nỗi nghi ngờ đó. Nhưng cô lại không muốn nói nữa, vì cô cũng cảm thấy Dự Cẩn "giữ tiết" vì chị cô bao năm nay, đột nhiên chuyển tình cảm sang cô là hơi đáng kinh ngạc, bị Thế Quân nói như vậy cũng thấy hơi buồn cười. Cô không muốn để anh bị người ta chê cười. Cô ít nhiều cũng có chút che chở cho anh.

Thế Quân thấy vẻ ấp úng của cô, thấy hơi lạ, không kìm được nhìn cô một cái. Anh cũng im lặng. Một hồi lâu sau mới cười nói: "Mẹ em nói đúng." Mạn Trinh cười nói: "Câu nào cơ?" Thế Quân cười nói: "Vẫn là sớm kết hôn thì tốt. Cứ như thế này mãi, dễ sinh hiểu lầm." Mạn Trinh cười nói: "Trừ anh ra, em sẽ không nghi ngờ bậy bạ đâu. Ví dụ như vừa nãy anh nói em gái Thúc Huệ ấy —" Thế Quân cười nói: "Em gái Thúc Huệ á? Người ta năm nay mới mười bốn tuổi thôi." Mạn Trinh cười nói: "Em không phải là quanh co vòng vo để nghe ngóng đâu, anh đừng tưởng em có thành ý đấy." Thế Quân cười nói: "Có lẽ em có thành ý thật." Mạn Trinh lại thực sự hơi giận, nói: "Không thèm nói chuyện với anh nữa!" — liền chạy đi.

Thế Quân kéo cô lại, cười nói: "Nói chuyện nghiêm túc với em này." Mạn Trinh nói: "Chẳng phải chúng ta đã quyết định rồi sao, bảo đợi thêm hai năm nữa." Thế Quân nói: "Thực ra kết hôn rồi cũng vậy thôi, chẳng phải em vẫn có thể làm việc sao?" Mạn Trinh nói: "Vậy nếu — nếu có con thì sao? Con cái nhiều rồi, không thể ra ngoài làm việc được nữa, thì phải một mình anh gánh vác chi tiêu của hai gia đình. Chuyện này em thấy nhiều rồi, một người đàn ông ngoài việc nuôi gia đình, nhà vợ cũng dựa vào anh ta, ép anh ta thấy tiền là vồ, chuyện gì cũng làm, vậy thì còn tương lai gì nữa — anh cười gì?" Thế Quân cười nói: "Em định có bao nhiêu đứa con?" Mạn Trinh mắng: "Lần này thật sự không thèm để ý đến anh nữa!"

Thế Quân lại nói: "Nói thật, anh cũng không phải không chịu được khổ, có khổ cùng chịu. Em cũng không nghĩ cho anh, anh nhìn em vất vả thế này, anh không thấy đau lòng sao?" Mạn Trinh nói: "Em không sao cả." Cô luôn bướng bỉnh như vậy. Những lời này Thế Quân cũng đã nói không chỉ một lần. Anh u uất không nói gì nữa. Mạn Trinh nhìn lên mặt anh, mỉm cười: "Anh chắc chắn thấy em rất lạnh lùng." Thế Quân đột nhiên kéo cô vào lòng, nói khẽ: "Anh biết, nếu nói vì em mà tính toán thì em chắc chắn không chịu. Nếu hoàn toàn vì anh, vì sự ích kỷ của anh, em có chịu không?" Cô không trả lời câu này, chỉ đẩy anh ra, tránh để anh hôn, nói: "Em trúng gió, anh đừng lây đấy." Thế Quân cười nói: "Anh cũng hơi trúng gió đây." Mạn Trinh bật cười "phì" một tiếng, nói: "Đừng nói bậy!" Cô buông tay ra, chạy sang phòng bên cạnh. Đậu tằm của bà cô mới bóc được một nửa, Mạn Trinh cười nói: "Để cháu giúp bà bóc."

Thế Quân cũng đi ra, phía sau lưng bà cô có một cái bàn viết, Thế Quân liền dựa vào bàn, cầm tờ báo lên, giả vờ đọc báo, thực ra anh vẫn luôn nhìn cô, và mỉm cười với cô. Mạn Trinh ngồi đó bóc đậu, tâm trí có chút không yên. Trong lòng cô cuối cùng cũng hơi dao động, nghĩ rằng: "Vậy thì, cứ kết hôn rồi tính đi. Người gánh nặng gia đình nặng nề cũng nhiều mà, người ta vẫn sống thế nào đấy thôi?" Đang chìm đắm suy nghĩ như vậy, chợt nghe bà cô "hê" một tiếng, nói: "Cháu xem cháu đang làm gì thế?" Mạn Trinh giật nảy mình, nhìn lại, hóa ra cô để vỏ đậu trên bàn, nhưng hạt đậu vừa bóc ra lại từng hạt một ném xuống đất. Mặt cô đỏ bừng lên, vội ngồi xổm xuống nhặt đậu, cười nói: "Đây gọi là Quách ngốc tử giúp một tay, càng giúp càng rối!" Bà cô cười nói: "Cũng chưa thấy ai như cháu, tay làm việc mà mắt không nhìn gì cả." Mạn Trinh cười nói: "Bóc thêm mấy hạt nữa thôi không bóc nữa. Móng tay em vì đánh máy nên cắt cụt ngủn, bóc mấy hạt đậu này thật sự hơi đau." Bà cô nói: "Ta biết ngay cháu không làm được mà!" Nói rồi cũng giật lấy làm tiếp.

Mạn Trinh tuy trong lòng đã dao động, nhưng Thế Quân không hề hay biết, anh vẫn còn chút u uất. Sau bữa cơm, lão thái thái lấy ra một bao thuốc lá "Tiểu Tiên Nữ", đây là lúc nãy họ dọn dẹp phòng dưới lầu, tìm thấy trong ngăn kéo, lũ trẻ muốn lấy hút chơi, mẹ chúng không cho phép. Lúc này Thế Quân tùy tiện cầm một điếu hút, đợi lão thái thái đi rồi, liền cười với Mạn Trinh: "Đây là Dự Cẩn vứt ở đây phải không?" Anh nhớ Dự Cẩn từng nói, ở nông thôn, loại "Tiểu Tiên Nữ" này đã được coi là thuốc lá thượng hạng rồi, hút quen rồi thì đến Thượng Hải cũng mua về hút. Chắc anh ta cũng tằn tiện quen rồi. Thế Quân hút thuốc, lại bắt đầu nói chuyện về anh ta với Mạn Trinh, nhưng Mạn Trinh lại rất không muốn nhắc đến Dự Cẩn nữa. Hôm nay vừa về nhà, cô phát hiện Dự Cẩn đã đến rồi, cầm hành lý trực tiếp ra ga, rõ ràng là cố ý tránh mặt cô, sau này chắc sẽ không bao giờ đến nữa. Cô từ chối anh ta, thì mất đi một người bạn như vậy, tuy là chuyện không còn cách nào khác, nhưng trong lòng không khỏi thấy buồn. Thế Quân thấy vẻ mặt cô đầy vẻ thẫn thờ, anh nhớ trước đây khi hai người ở bên nhau, cô thường nhắc đến Dự Cẩn, số lần nhắc đến nhiều đến mức kinh ngạc, còn giờ thái độ của cô hoàn toàn ngược lại, cứ như sợ nhắc đến anh ta. Giữa chừng chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Cô không nói, anh cũng không hỏi.

Ngày hôm đó anh cứ buồn bực không vui, về cũng khá sớm, lấy cớ là muốn bổ túc toán cho em gái Thúc Huệ. Anh đi không được bao lâu, bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng chuông cửa, Cố thái thái và mọi người chỉ tưởng là người thuê nhà dưới lầu nên cũng không để ý, sau đó nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, liền hỏi: "Ai đấy?" Thế Quân cười nói: "Là con, con lại đến đây!"

Cố thái thái và lão thái thái, bao gồm cả Mạn Trinh, đều ngẩn người, cảm thấy anh một ngày đến hai lần, nhiệt tình quá mức. Má Mạn Trinh lại nóng bừng lên, cô cảm thấy cách hành xử này của anh có chút không nói nổi, để người nhà cô nhìn thấy chẳng phải làm cô xấu hổ sao, nhưng trong lòng cô lại rất vui, cũng không hiểu vì sao.

Thế Quân chưa đi đến cửa phòng đã đứng lại, cười nói: "Ngủ rồi à?" Cố thái thái cười nói: "Chưa chưa, còn sớm mà." Thế Quân đi vào, cả nhà đều tươi cười chào đón, mang theo ba phần ý tứ trêu chọc. Nhưng Mạn Trinh liếc mắt một cái đã nhìn thấy trên tay anh xách một cái va li nhỏ, cô trước tiên giật mình, nhìn lại khuôn mặt anh tuy vẫn mang nụ cười, nhưng thần sắc rất bất ổn. Anh cười nói: "Anh phải về Nam Kinh một chuyến, chính là chuyến xe đêm nay. Anh nghĩ anh nên đến đây báo một tiếng." Mạn Trinh nói: "Sao đột nhiên lại đi?" Thế Quân nói: "Vừa nãy có điện báo đến, nói bố anh ốm, bảo anh về một chuyến." Anh đứng đó, căn bản không đặt va li xuống, dáng vẻ dường như không định ngồi xuống. Mạn Trinh cũng giống anh, lòng rối như tơ vò, chỉ biết đứng sững sờ ở đó. Vẫn là Cố thái thái hỏi một câu: "Mấy giờ xe chạy?" Thế Quân nói: "Mười một giờ rưỡi." Cố thái thái nói: "Vậy còn sớm mà. Ngồi một lát, ngồi một lát!" Thế Quân lúc này mới ngồi xuống, chậm rãi tháo khăn quàng cổ, đặt lên bàn.

Cố thái thái lảng sang chuyện khác bảo đi pha trà, liền đi mất, hơn nữa còn gọi các con còn lại ra ngoài từng người một, lão thái thái cũng đi mất, chỉ còn lại anh và Mạn Trinh hai người. Mạn Trinh nói: "Trong điện báo không nói là bệnh gì à? Không nghiêm trọng chứ?" Thế Quân nói: "Điện báo là mẹ anh gửi tới, anh nghĩ, nếu không phải rất nghiêm trọng, mẹ anh căn bản sẽ không biết ông ấy ốm. Bố anh chẳng phải còn một gia đình khác sao, ông ấy luôn sống ở bên đó." Mạn Trinh gật đầu. Thế Quân thấy cô nửa ngày không nói lời nào, biết cô chắc chắn đang lo lắng anh không biết khi nào mới quay lại, liền nói: "Anh sẽ cố gắng quay về sớm nhất có thể. Trong nhà máy cũng không thể xin nghỉ nhiều." Mạn Trinh lại gật đầu.

Lần trước anh về Nam Kinh, hai người rốt cuộc tình cảm còn nông, lần này xem như là lần đầu tiên họ nếm trải mùi vị chia ly. Mạn Trinh hồi lâu mới nói ra một câu: "Địa chỉ nhà anh em còn chưa biết đấy." Cô lập tức đi tìm giấy bút, Thế Quân nói: "Không cần viết đâu, anh vừa đến nơi sẽ gửi thư, anh sẽ ghi rõ trên phong bì." Mạn Trinh nói: "Vẫn nên viết một cái đi." Thế Quân cúi trên bàn viết, cô cúi trên đầu kia của bàn viết, nhìn anh viết. Cả hai đều cảm thấy một cảm giác thê lương.

Thế Quân viết xong, cầm mảnh giấy lên xem, lại mỉm cười nói: "Thực ra anh đi mấy hôm là về rồi, cũng không cần viết thư từ gì." Mạn Trinh không nói gì, chỉ cầm chiếc khăn quàng cổ của anh trong tay xoắn qua xoắn lại.

Thế Quân nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: "Anh phải đi đây. Em đừng ra ngoài, em đang cảm." Mạn Trinh nói: "Không sao đâu." Cô mặc áo khoác, cùng anh đi ra. Dưới lầu vẫn chưa cài cửa sắt, nhưng trên phố người đi lại đã thưa thớt, gặp hai chiếc xe kéo, đều đang chở khách. Những ngôi nhà dọc phố phần lớn đã tắt đèn, chỉ có một tiệm nước vẫn mở cửa, dưới ánh đèn điện màu vàng đó, có thể nhìn thấy bên dưới chiếc nắp nồi gỗ đen sì trên miệng lò, từng luồng hơi nước màu trắng sữa bốc lên. Vừa đi đến trước cửa nhà anh, liền thấy ấm áp. Người đi đêm ngang qua đây, không khỏi có chút lưu luyến. Thời tiết thật sự lạnh rồi, ban đêm khá lạnh lẽo.

Thế Quân nói: "Anh vốn chẳng có tình cảm gì với bố anh, nhưng lần trước về, lần đó nhìn thấy ông, không biết sao, khiến lòng anh rất khó chịu." Mạn Trinh gật đầu: "Em nghe anh nói rồi." Thế Quân nói: "Còn nữa, điều anh lo lắng nhất, chính là tình hình kinh tế trong nhà sau này. Thực ra đây đều là chuyện trong dự tính, nhưng mà… trong lòng rối bời cực kỳ."

Mạn Trinh đột nhiên nắm lấy tay anh nói: "Em ước gì được đi cùng anh, em cũng không cần lộ diện, cứ tùy tiện tìm chỗ nào đó ở lại. Có chuyện gì xảy ra, anh có một người bên cạnh, có thể bất cứ lúc nào nói với em, anh cũng thấy thoải mái hơn." Thế Quân nhìn cô cười nói: "Em xem, lúc này em mới biết, nếu kết hôn rồi thì dễ tính, vậy thì đương nhiên chúng ta đi cùng nhau, cũng đỡ phải em một mình ở đây lo lắng." Mạn Trinh lườm anh một cái nói: "Anh còn tâm trí nói những lời này, chứng tỏ anh không thực sự lo lắng."

Đằng xa có một chiếc xe kéo đi tới. Thế Quân gọi một tiếng, phu xe băng qua phố đi về phía này. Thế Quân đột nhiên lại nhớ ra, hạ giọng dặn dò Mạn Trinh: "Thư của anh không có ai xem đâu, em có thể viết… dài một chút." Mạn Trinh cười khẩy, nói: "Chẳng phải anh nói không cần viết thư, không mấy ngày là quay về rồi sao? Em biết ngay anh lừa em mà!" Thế Quân cũng cười.

Cô đứng dưới ánh đèn đường nhìn anh đi xa.

Sáng sớm hôm sau, tàu hỏa đến Nam Kinh, Thế Quân vội vàng về nhà, cửa tiệm nhà anh vẫn chưa mở. Anh đi từ cửa sau vào, nhìn thấy phu xe kéo đang phủi bụi xe kéo. Thế Quân nói: "Thái thái dậy chưa?" Phu xe kéo nói: "Dậy rồi, lát nữa là phải sang bên kia rồi." Nhắc đến hai chữ "bên kia", ông ta hơi nghiêng đầu, đương nhiên "bên kia" chính là từ thay thế cho tư thất của dì hai. Trong lòng Thế Quân đập thình thịch, nghĩ rằng: "Bệnh của bố chắc là không khỏi được nữa rồi, nên mẹ mới phải vội vàng sang bên đó gặp một lần." Nghĩ như vậy, bước chân liền nặng nề hơn. Phu xe kéo chạy trước anh, lên lầu thông báo, Thẩm thái thái đón ra, mỉm cười nói: "Con về nhanh thật. Mẹ đang bảo đại thiếu phu nhân, lát nữa gọi xe kéo đến đón, chắc là chuyến xe trưa đấy." Đại thiếu phu nhân đang cùng Tiểu Kiện ăn cháo ở đó, vội đứng dậy bảo người hầu thêm bát đũa, lại bảo họ cắt ít xúc xích. Thẩm thái thái nói với Thế Quân: "Con ăn sáng xong rồi cùng mẹ sang bên đó nhé." Thế Quân nói: "Bệnh của bố thế nào rồi?" Thẩm thái thái nói: "Hai hôm nay coi như đỡ hơn một chút, hai hôm trước sợ chết khiếp đi được! Mẹ cũng không màng gì nữa, chạy sang gặp ông ấy một lần. Nhìn dáng vẻ đó thì thực sự không ổn, lưỡi cũng cứng rồi, nói cũng không rõ ràng. Giờ ngày nào cũng tiêm, bác sĩ nói còn phải tĩnh dưỡng cẩn thận, vẫn chưa qua cơn nguy kịch đâu. Giờ ngày nào mẹ cũng qua."

Mẹ anh lại là ngày nào cũng chạy sang tư thất, sống chung với bà thiếp và bà mẹ kiểu "bà mối" của bà thiếp đó, Thế Quân căn bản không thể tưởng tượng nổi. Đặc biệt vì mẹ anh loại phụ nữ này, bảo bà chịu khổ thì dù khổ thế nào bà cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng bà có thân phận của bà, quan niệm xã hội tông pháp của bà rất mãnh liệt, tuyệt đối không chịu mất mặt trước mặt người thiếp. Tuy nói là vì chăm sóc bệnh của chồng, nhưng bên đó đâu phải không có người chăm sóc, bà chạy sang chắc chắn rất không được hoan nghênh, với bà mà nói đó cũng là một chuyện rất đau khổ. Thế Quân không khỏi nhớ lại bình thường mẹ anh, mỗi khi nhắc đến bố anh, luôn dùng giọng điệu lạnh lùng, nhắc đến khả năng bệnh tật và cái chết của ông, bà cũng rất bình tĩnh, cười hì hì nói: "Tôi cũng chẳng lo gì khác, ông ấy trong nhà chẳng để lại gì, sau này chúng ta sống thế nào đây? Nếu không vì chuyện này, ông ấy chết ngay lập tức tôi cũng chẳng sao, đằng nào quanh năm suốt tháng cũng chẳng nhìn thấy bóng dáng ông ấy, thà chết đi còn hơn!" Lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai.

Ăn sáng xong, mẹ anh và anh cùng đi đến chỗ bố. Mẹ anh ngồi xe kéo, gọi riêng cho Thế Quân một chiếc xe kéo khác. Thế Quân đến trước, nhảy xuống xe, ấn chuông, một người nam hầu ra mở cửa, nhìn thấy anh dường như rất ngạc nhiên, gọi một tiếng "Nhị thiếu gia". Thế Quân đi vào, nhìn thấy mẹ của dì hai đang ngồi trong phòng khách, tết tóc đuôi sam cho cháu ngoại mình, một người nữ hầu ngồi xổm dưới đất thắt dây giày cho đứa trẻ đó. Mẹ của dì hai vừa tết tóc vừa nói: "Có phải cái người ở Cổ Lâu đến không đấy? — Đừng động, đừng động, bố ốm đấy, con không ngoan một chút à! Chu ma bà bế nó đi dạo đi, đừng cho nó ăn bậy bạ nhé, à!" Thế Quân nghĩ: "Người ở Cổ Lâu" chắc là chỉ mẹ mình, chẳng phải mình sống ở Cổ Lâu sao? Đúng là người lấy tên địa danh." Lúc này "người ở Cổ Lâu" cũng vào. Thế Quân để mẹ đi trước, anh đi theo sau cùng lên lầu. Đây là lần đầu tiên anh dùng ánh mắt của người khác nhìn mẹ mình, nhìn thấy thân hình phì nhiêu và gương mặt ảm đạm của bà. Bà leo lầu rất vất vả. Bà cố gắng tỏ vẻ thản nhiên, biểu thị bà đến đây để thực hiện thiên chức của mình.

Thế Quân chưa bao giờ lên lầu. Cách bài trí trong phòng ngủ trên lầu, ít nhiều vẫn giữ lại phong cách của dì hai ngày trước ở "thương trường", một bộ nội thất gỗ hồng mộc xếp chật cứng cả phòng, ngoài ra cũng thêm vào một vài phong vị gia đình, rèm cửa bằng vải thô màu xanh nhạt, rèm cửa sổ màu trắng, vách tường màu xanh nhạt. Trong phòng vì có người bệnh, hơi bừa bộn, Tiêu Đồng một mình ngủ một chiếc giường đôi, ngoài ra còn một chiếc giường sắt nhỏ, giống như dựng tạm. Dì hai đang dựa vào đầu giường Tiêu Đồng, dùng chiếc thìa bạc nhỏ đút nước quýt cho ông, ôm đầu ông vào lòng. Tiêu Đồng không biết có coi đây là một màn biểu diễn diễm phúc không. Vợ ông bước vào, dì hai chỉ nhướn mắt lên, nhẹ nhàng chào một tiếng "Thái thái", vẫn tiếp tục đút nước quýt. Tiêu Đồng căn bản ngay cả mắt cũng không nhấc. Thẩm thái thái lại mỉm cười với ông: "Ông nhìn xem ai đến đây?" Dì hai cười nói: "Ơ kìa, Nhị thiếu gia đến rồi!" Thế Quân gọi một tiếng "Bố." Tiêu Đồng rất vất vả nói: "À, con đến rồi. Con xin nghỉ mấy ngày?" Thẩm thái thái nói: "Ông đừng nói nữa, bác sĩ chẳng phải bảo ông đừng nói nhiều sao?" Tiêu Đồng liền im lặng. Dì hai lại đưa chiếc thìa bạc nhỏ đến bên môi ông chạm chạm, ông lại chán ghét lắc đầu, đồng thời hiện ra một vẻ gượng gạo. Dì hai cười nói: "Không ăn nữa à?" Ông càng như vậy, cô ta lại càng muốn khoe khoang sự dịu dàng chu đáo của mình, kéo chiếc khăn lụa trắng tuyết nhét trên vạt áo xuống, lau miệng cho ông, lại dịch gối, kéo chăn.

Tiêu Đồng lại hỏi Thế Quân: "Khi nào con về?" Thẩm thái thái nói: "Ông yên tâm, nó không đi đâu, chỉ cần ông đừng nói nhiều." Tiêu Đồng liền không nói gì nữa.

Thế Quân nhìn bố mình, suýt nữa không nhận ra, đương nhiên là vì gầy đi, một phần cũng vì bố nằm trên giường, không đeo kính, nhìn thấy cảm thấy rất không quen. Dì hai biết anh đi xe đêm đến, vội nói: "Nhị thiếu gia, dựa vào đây nghỉ một lát đi, vừa xuống tàu hỏa, vẫn chưa nghỉ ngơi gì cả." Cô ta nhường anh vào chiếc ghế sô pha cạnh cửa sổ, Thế Quân tiện tay cầm tờ báo lên đọc.

Thẩm thái thái ngồi trên chiếc ghế trước giường Tiêu Đồng, trong phòng yên tĩnh. Dưới lầu có đứa trẻ òa khóc, mẹ của dì hai liền từ dưới lầu hét vọng lên: "Cô nương cô xuống bế nó đi." Dì hai đang cầm chiếc máy ép thủy tinh nhỏ ép nước quýt, liền lẩm bẩm: "Một ông lão, một cậu chủ nhỏ, suýt nữa lấy mạng tôi rồi! Ông lão cũng càm ràm, cùng là nước quýt, người khác ép thì chê không sạch."

Cô ta bận rộn đi ra đi vào, không bao lâu, có một mụ già bưng lên một đĩa mì xào lớn, hai đôi bát đũa, dì hai đi theo phía sau, mỉm cười mời thái thái và Nhị thiếu gia ăn mì. Thế Quân nói: "Con không đói, vừa nãy ăn ở nhà rồi." Dì hai ba lần bốn lượt nói: "Ăn một chút đi." Thế Quân thấy mẹ mình cũng không động đũa, anh cũng không ăn, dường như có chút ngại ngùng, đành nâng đũa lên ăn một ít. Bố anh nằm trên giường, cứ trân trân nhìn anh ăn, dường như cảm thấy một sự thỏa mãn thuần túy, trên môi cũng nở một nụ cười. Thế Quân ăn đĩa mì xào đầy dầu mỡ bên cạnh giường bệnh của bố, trong lòng lại có một cảm giác thê lương khác lạ.

Bữa trưa cũng là dì hai dặn mở riêng một bàn, cho thái thái và Nhị thiếu gia ăn trong phòng ông chủ. Thế Quân ngồi trong phòng đó suốt cả một ngày, Thẩm thái thái muốn bảo anh về nhà sớm nghỉ ngơi một chút, Tiêu Đồng lại nói: "Thế Quân hôm nay ở lại đây đi." Dì hai nghe thấy câu này, trong lòng vô cùng không muốn, nên cười nói: "Ôi, chúng tôi đến một chiếc giường đàng hoàng cũng không có, không biết Nhị thiếu gia có ngủ quen không!" Tiêu Đồng chỉ vào chiếc giường sắt nhỏ dì hai ngủ, dì hai nói: "Ngủ ngay trong phòng này ạ? Tối ông muốn trà muốn nước, lại làm Nhị thiếu gia mệt mỏi! Cậu ấy cũng không làm quen mấy việc này." Tiêu Đồng không nói. Dì hai nhìn mặt ông, đành cười nói: "Thế này đi, có chuyện gì, Nhị thiếu gia con cứ gọi người, ta cũng ngủ chập chờn thôi."

Dì hai đốc thúc người hầu chuyển chăn đệm trên giường mình đi, cô ta cùng hai đứa con ngủ chung một giường, đổi cho Thế Quân chăn đệm khác, nói: "Nhị thiếu gia đành chịu ủy khuất ở chiếc giường nhỏ này vậy, nhưng đệm chăn này đều là mới đóng, còn sạch sẽ."

Ánh đèn chiếu vào bốn bức tường màu xanh táo, Thế Quân ngủ trong căn phòng mang đầy phong vị vợ chồng này, cảm thấy rất kỳ lạ, sao anh lại đến đây. Dì hai đêm một đêm chạy vào vô số lần, hỏi han ân cần, hầu hạ Tiêu Đồng uống trà, uống thuốc, đại tiểu tiện. Thế Quân lại cảm thấy rất áy náy, đều vì anh ở đây qua đêm, làm cô ta phải đi lại nhiều lần. Anh mở mắt ra nhìn, cô ta liền cười nói: "Nhị thiếu gia con đừng động, để ta làm, ta làm quen rồi." Cô ta ngái ngủ, búi tóc rối bù, khuy áo trên sườn xám cũng chưa cài kín, lộ ra chiếc áo trong bằng vải sợi ô vuông màu đỏ. Thế Quân căn bản không dám nhìn cô ta, vì anh đột nhiên nhớ đến câu chuyện Phụng Nghi Đình. Cô ta có lẽ muốn tạo ra một cơ hội, để vu khống anh trêu ghẹo cô ta. Anh từ nhỏ đã hình thành quan niệm như thế, luôn cảm thấy người dì hai này là kẻ ác mưu mô xảo quyệt. Sau đó nghĩ lại, cô ta có lẽ vì không yên tâm chiếc hòm sắt ở góc phòng, sợ bố con họ có chuyện gì lén lút trao đổi với nhau, nên cứ chạy tới chạy lui kiểm tra.

Thẩm thái thái hôm đó về, vì cảm thấy Thế Quân ăn uống không ngon miệng, cho rằng anh không quen ăn đồ ở tư thất, ngày hôm sau bà đến, liền mang theo một ít ngỗng chay và bánh trôi măng tây tự nhà làm. Món bánh trôi măng tây này làm rất tinh xảo, măng tây muối xong, cắt từng đoạn dài, quấn thành chiếc bánh màu xanh thẫm, trên nhét một bông hoa hồng khô đỏ rực. Bà cười với Thế Quân: "Hôm qua con ăn sáng ở nhà, mẹ thấy con ăn liền hai cái, nghĩ chắc con thích ăn." Tiêu Đồng nhìn thấy cũng đòi ăn. Ông ăn cháo, ăn kèm với loại dưa muối này, càng thích hợp, ông ăn một cách ngon lành, nói: "Bao nhiêu năm rồi không được ăn món này!" Dì hai nghe xong vô cùng tức giận.

Tiêu Đồng hai ngày nay tinh thần tốt hơn nhiều. Có một lần, kế toán đến. Tiêu Đồng tuy đang ốm, nhưng có nhiều việc trong công việc ông vẫn phải hỏi đến, một số việc cũng bắt buộc phải xin ý kiến ông, vì chỉ có ông là một cuốn sổ thanh toán rõ ràng, toàn bộ con số ông đều ghi nhớ rõ ràng trong đầu. Kế toán cúi người ngồi trước giường, tiến lại rất gần, Tiêu Đồng dùng giọng cực nhỏ dặn dò từng việc cho ông ta. Sau khi kế toán đi, Thế Quân liền nói: "Bố, con thấy bố không nên nhọc tâm như vậy, bác sĩ mà biết, chắc chắn sẽ nói đấy." Tiêu Đồng thở dài nói: "Thực sự không buông tay được mà, bảo ta làm thế nào đây! Ta vừa ốm xuống, mới biết cái gì cũng là giả, những người dùng này, không một ai tin được cả!"

Thế Quân biết ông là tính tình này, khuyên tiếp chỉ càng làm ông thêm cằn nhằn, chẳng qua chỉ nói ngày nào còn một hơi thở thì phải bán mạng một ngày, nếu không những người trong nhà này, bảo họ ăn bằng gì? Thực ra ông hà cớ gì phải khổ đến bước này, cứ như gia đình tất cả đều trông cậy vào ông làm ngày nào ăn ngày đó. Ông chẳng qua chỉ mắc bệnh chung của những người làm ăn, tâm tiền quá nặng, đặt toàn bộ tinh thần lên đó, nên lúc nào cũng không quên.

Điện thoại ở tư thất của ông lắp trong phòng ngủ, Thế Quân nghe điện thoại giúp ông hai lần. Có một lần có một việc cần liên hệ, ông liền nói với Thế Quân: "Con đi một chuyến đi." Thẩm thái thái cười nói: "Nó được không?" Tiêu Đồng mỉm cười nói: "Nó dù sao cũng từng lăn lộn bên ngoài, ngay cả chút việc này cũng không giải quyết được, thì còn làm gì được?" Thế Quân liên tục chạy việc giúp bố, bố anh trước mặt không nói gì, sau lưng lại khen anh với mẹ anh: "Nó cũng còn chu đáo. Còn biết nghĩ thấu đáo." Thẩm thái thái có cơ hội liền vui vẻ thuật lại cho Thế Quân nghe. Thế Quân đối với mấy việc này vốn là người ngoại đạo, anh đối với nhân tình thế thái cũng không mấy quen thuộc, lúc ở Thượng Hải, cũng chịu thiệt vì điểm này, nên nhân duyên của anh ở nhà máy cũng không tốt lắm, anh cũng thường vì điểm này mà buồn phiền. Nhưng ở đây, vì anh là con trai của ông Thẩm, mọi người đều tâng bốc anh, làm việc gì cũng thấy đặc biệt thuận tay, trong lòng đương nhiên cũng rất thoải mái.

Dần dần, chuyện gì cũng đổ lên đầu anh. Kế toán có chuyện gì cần xin chỉ thị của ông chủ, Tiêu Đồng liền cười đắc ý: "Con đi hỏi Nhị thiếu gia đi! Giờ thuộc quyền nó quản rồi, ta không quản nữa. Đi hỏi nó đi!"

Thế Quân giờ bỗng chốc trở thành một nhân vật quan trọng, mẹ của dì hai vừa nhìn thấy anh liền nói: "Nhị thiếu gia, hai ngày nay gầy đi rồi, vất vả quá! Nhị thiếu gia thật hiếu thảo!" Dì hai cũng nói: "Nhị thiếu gia đến, ông chủ tốt hơn nhiều, nếu không ông ấy cả ngày lẫn đêm cứ lo lắng mãi!" Mẹ của dì hai lại nói: "Nhị thiếu gia con cũng đừng khách sáo, cần gì cứ nói, cô nương ta dạo này lo đến hồ đồ rồi, chăm sóc cũng không chu đáo!" Hai mẹ con người nói một câu, Nhị thiếu gia dài, Nhị thiếu gia ngắn, sau lưng lại vô cùng hoảng sợ. Dì hai nói với mẹ mình: "Ông già này mà bây giờ chết ngay, thì cũng quá muộn rồi! Chuyện trong tiệm đều bị người khác giành quản hết rồi. Chẳng trách người ta nói người làm ăn không có lương tâm, ngoài tiền ra, chỉ nhận con. Chẳng phải sao! Làm vợ chồng với ông ấy mười mấy năm, mà chẳng hề tính toán gì cho tôi!" Mẹ cô ta nói: "Ta nói con cũng đừng giận, con dùng chút chiêu mềm mỏng với ông ấy. Nói lương tâm mà, ông ấy từ trước đến nay với con cũng không tệ, ông ấy lại còn hơi sợ con đấy. Năm đó chạy đến Thượng Hải chơi với vũ nữ, con làm ầm ĩ lên với ông ấy, chẳng phải cũng êm đẹp sao?"

Nhưng lần này chuyện này lại hơi khó xử, dì hai nghĩ tới nghĩ lui, vẫn chỉ có dùng con cái để lay động trái tim ông. Ngay hôm đó cô ta liền dẫn đứa con trai nhỏ nhất của mình vào phòng Tiêu Đồng, cười nói: "Cứ làm nũng với em, bảo muốn thăm bố. Nào, bố ở đây! Chẳng phải con nói nhớ bố à?" Đứa trẻ đó không biết thế nào, đột nhiên dở chứng, đứng trước giường Tiêu Đồng, cứ cúi đầu kéo khăn trải giường. Tiêu Đồng đưa tay ra xoa mặt nó, trong lòng lại rất buồn. Người sau trung niên thường có nỗi cô đơn này, cảm thấy mở mắt ra, toàn là người dựa dẫm vào mình, mà không có lấy một người là người có thể dựa dẫm được, ngay cả một người có thể bàn bạc cũng không có. Nên ông đặc biệt trọng dụng Thế Quân.

Thế Quân từ lâu đã muốn quay về Thượng Hải. Anh nói ý này khẽ với mẹ, mẹ anh cố nài nỉ anh ở lại thêm mấy ngày, Thế Quân cũng cảm thấy bệnh của bố mới đỡ hơn một chút, không thể cho ông đòn giáng này. Thế là anh không nhắc đến chuyện muốn đi nữa, chỉ nói muốn chuyển về nhà ở. Sống ở tư thất, thực sự rất khó chịu. Những cái khác còn chưa tính, trước hết chính là môi trường đọc thư và viết thư quá tệ. Thư của Mạn Trinh gửi đến nhà anh, đều do mẹ anh lần lượt mang đến đây, nhưng anh vẫn chưa bao giờ có thể viết cho cô một lá thư dài đàng hoàng.

Thế Quân nói với bố là anh muốn chuyển về nhà, bố anh gật đầu, nói: "Ta cũng muốn sống bên đó, bên đó địa thế còn thanh tịnh, dưỡng bệnh cũng thích hợp hơn." Ông lại nhìn dì hai một chút, nói: "Cô ấy dạo này dậy sớm ngủ muộn, cũng mệt ốm rồi, ta muốn để cô ấy nghỉ ngơi cho tốt." Dì hai vì đêm tối nhiễm lạnh, mắc bệnh ho, hơn nữa ngày đêm như phòng trộm, đề phòng ông già đem thứ trong hòm sắt giao cho Thế Quân, tinh thần một người có hạn, cũng chăm sóc không xuể. Đột nhiên nghe thấy ông già nói ông muốn chuyển đi, cô ta tái mặt, không nói một lời. Thẩm thái thái cũng ngẩn người, khựng lại một chút mới cười nói: "Ông mới đỡ hơn một chút, không sợ quá sức à?" Tiêu Đồng nói: "Cái đó không sao, lát nữa gọi chiếc ô tô, ta cùng Thế Quân về cùng." Thẩm thái thái cười nói: "Hôm nay về luôn?" Tiêu Đồng thực ra từ lâu đã có ý này, trước không dám nói ra, sợ dì hai làm ầm ĩ với ông, trong lòng nghĩ đợi lúc lâm thời mới nói, nói xong là đi ngay. Liền cười nói: "Hôm nay kịp không? Nếu không bà về trước đi, bảo họ dọn dẹp phòng ốc, chúng tôi lát nữa đến sau." Thẩm thái thái miệng đáp ứng, nhưng lại nhìn Thế Quân một cái, hai người trong lòng đều nghĩ: "Chưa chắc đã đi được đâu."

Thẩm thái thái đi rồi, dì hai liền cười lạnh một tiếng, lên tiếng nói: "Hừ, nói nghe hay thật, nói bảo tôi nghỉ ngơi!" Chỉ nói đến đây, hốc mắt đã đỏ lên. Tiêu Đồng chỉ nhắm mắt lại, lộ ra vẻ rất mệt mỏi. Thế Quân nhìn tình cảnh này, là không tránh khỏi một cuộc cãi vã, anh kẹt ở giữa, rất nhiều bất tiện, anh lập tức đi ra ngoài, xuống lầu, giả vờ gọi Lý Thăng đi mua tờ báo chiều. Những người hầu đều đang chụm đầu ghé tai, thì thầm to nhỏ, rất căng thẳng, đại khái họ đã biết tin ông chủ muốn chuyển đi rồi. Thế Quân đi đi lại lại trong phòng khách, xa xa nghe thấy tiếng người hầu hét gọi: "Ông chủ gọi Lý Thăng." "Lý Thăng đi mua báo cho Nhị thiếu gia rồi." Không lâu sau, Lý Thăng về, bưng báo vào phòng khách, liền có một người nữ hầu đi theo vào nói: "Ông chủ gọi anh đấy. Bảo anh gọi điện thoại gọi ô tô." Thế Quân nghe xong, không khỏi cũng căng thẳng lên. Ô tô dường như đến đặc biệt chậm, anh lật qua lật lại tờ báo chiều xem hai ba lần, mới nghe thấy tiếng còi ô tô. Lý Thăng ở bên ngoài nói với một người nữ hầu: "Cô lên nói một tiếng đi." Người nữ hầu liền nói: "Sao anh không đi nói? Là anh gọi điện thoại gọi đến mà." Lý Thăng nghiêm sắc mặt nói: "Đi, đi, đi nói một tiếng! Sợ cái gì chứ?" Hai người người đùn đẩy người, đều không dám đi, kết quả vẫn là Lý Thăng chạy vào phòng khách, buông thõng tay báo cáo: "Nhị thiếu gia, xe đến rồi."

Thế Quân nhớ ra anh còn vài bộ quần áo và vật dụng linh tinh trong phòng bố, cần phải thu dọn một chút, liền quay lên lầu. Còn chưa đến cửa phòng, đã nghe thấy dì hai ở bên trong nói to: "Thế nào? Ông lấy những thứ này ra, định chuẩn bị mang đi hết à? Cái đó không được! Ông định vứt mẹ con tôi lại à? Không định quay lại à? Mấy đứa con này không phải ông nuôi à?" Giọng Tiêu Đồng cũng rất gấp gáp, nói: "Ta vẫn chưa chết đâu, ta ở đâu, đương nhiên đồ phải để ở đó, chỉ vì tiện thôi!" Dì hai nói: "Tiện — nói cho ông biết, không tiện như vậy đâu!" Tiếp theo liền nghe thấy một tràng tiếng giằng co, sau đó là một tiếng "cù-đùng" thật lớn, Thế Quân thật sự giật mình, trong lòng nghĩ bố anh mà ngã thêm một cái nữa, lần trúng gió thứ hai, thì vô phương cứu chữa. Anh không thể đứng ngoài cuộc nữa, vội đi vào phòng, nhìn một cái, may mắn thay, bố anh ngồi trên ghế sô pha thở hổn hển, nói: "Cô muốn tức chết tôi hay sao?" Hòm sắt mở ra, cổ phiếu, sổ tiết kiệm và hóa đơn kho hàng vương vãi khắp đất, đại khái vừa nãy ông run rẩy đi mở hòm sắt lấy đồ, dì hai nóng ruột, giằng co với ông, ông lao về phía trước, may mà không ngã, nhưng lại làm đổ một chiếc ghế xuống đất.

Dì hai cũng sợ đến vàng cả mặt, vẫn cứ cứng miệng, nói: "Vậy ông tự nghĩ xem ông có lỗi với tôi không? Ốm mấy ngày nay, tôi hầu hạ chỗ nào không chu đáo, ông nói đi là đi, ông quá bắt nạt người khác rồi!" Cô ta xoay người ngồi xuống, úp mặt vào lưng ghế khóc hu hu. Mẹ cô ta lúc này cũng vào, vỗ vai cô ta khuyên: "Con đừng cố chấp, ông chủ đi rồi cũng đâu phải không quay lại! Con bé ngốc!" Lời này đương nhiên là nói cho ông chủ nghe, biểu thị con gái cô ta hết lòng yêu thương ông chủ. Nhưng kể từ khi dì hai ra tay giật cổ phiếu và sổ tiết kiệm, Tiêu Đồng cũng có chút thấy lạnh lòng. Nhân lúc trong phòng đang hỗn loạn một mảng, ông liền hét: "Chu ma! Vương ma! Xe đến chưa? — Đến rồi sao không nói? Khốn kiếp! Mau dìu ta xuống." Thế Quân nhặt vài thứ quan trọng của mình, liền đi theo sau, xuống lầu, cùng lên xe.

Về đến nhà, Thẩm thái thái không bao giờ ngờ rằng họ lại đến sớm như vậy, phòng ốc vẫn chưa dọn dẹp xong, đành phải gọi phu xe kéo và người hầu dìu ông chủ lên lầu, hầu hạ ông nằm xuống, giường của chính Thẩm thái thái nhường cho ông ngủ, bản thân tự kê một chiếc giường gấp. Thuốc uống cũng chưa mang đủ, lại mời bác sĩ đến, kê đơn thuốc mới. Lại lo liệu cho Thế Quân ăn quà vặt, bữa tối cũng chuẩn bị đặc biệt thịnh soạn. Nhà quen thanh tịnh, người hầu không trải qua mấy việc này, đều tỏ ra chân tay luống cuống. Đại thiếu phu nhân chỉ lo chạy theo sau mẹ chồng, cũng bận đến đầu bù tóc rối, cổ họng khàn cả đi. Màn "Cha trở về" này, có lẽ có một chút cảm giác thê lương, nhưng kết quả là trôi qua trong bận rộn.

Buổi tối, Thế Quân đã lên giường, Thẩm thái thái lại vào phòng anh, hai mẹ con mấy ngày nay vẫn chưa có thể nói chuyện đàng hoàng. Thẩm thái thái hỏi tỉ mỉ về tình hình lúc anh rời đi, Thế Quân không kể cho bà nghe về chuyện bố suýt ngã, sợ bà sợ. Thẩm thái thái cười nói: "Mẹ lúc đầu nín nhịn không dám nói với con, con vừa nói muốn chuyển về ở, mẹ liền nghĩ, dạo này bố con đối xử với con tốt như vậy, người đàn bà kia đang ở đó mắt đỏ ngầu lên, con vừa đi khỏi, không chừng đã mưu hại ông già rồi!" Thế Quân cười một cái, nói: "Cái đó chắc chưa đến mức đấy chứ?"

Tiêu Đồng đã chuyển về rồi, đối với Thẩm thái thái, đây thực sự là niềm vui từ trên trời rơi xuống, hơn nữa hoàn toàn là nhờ vào sức mạnh của con trai, sự đắc ý này của bà, có thể tưởng tượng được. Ông về là về rồi, đối với bà từ đầu đến cuối vẫn thế, bảo "gương vỡ lại lành" thế nào thì sẽ không đâu, nhưng dù thế nào, ông đang ốm không thể từ chối sự chăm sóc của bà, bà cũng vô cùng thỏa mãn.

Nói cũng lạ, trong nhà mới thêm người bệnh này, lập tức tràn đầy sức sống. Vốn bao nhiêu tranh chữ vẫn luôn cất trong hòm, đều lấy ra treo lên, tấm thảm lớn cũng lấy ra trải lên, lại làm rèm cửa mới, vì Thẩm thái thái nói từ khi ông chủ về, thường có khách đến thăm hỏi, không thể không trang trí cho ra dáng một chút. Tiêu Đồng có hai món đồ cổ tâm đắc, vứt ở tư thất không mang ra, ông lại rất nhớ, sai người hầu đi lấy, dì hai giận dỗi với ông, giữ lại không cho. Tiêu Đồng nổi trận lôi đình, ném vỡ một chiếc tách trà, vỗ giường mắng: "Khốn kiếp! Bảo các người làm chút việc này mà không xong! Con cứ nói là ta muốn lấy, cô ta dám không đưa!" Vẫn là Thẩm thái thái ba lần bốn lượt khuyên ông: "Đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà tức giận, quá không đáng! Bác sĩ chẳng phải bảo ông đừng vội vàng sao?" Bộ tách trà sứ mỏng này vẫn là đồ hồi môn của bà, từ trước đến nay không nỡ dùng, gần đây mới lấy ra sử dụng, vừa lấy ra đã bị Tiểu Kiện làm vỡ một cái, đây lại vỡ thêm một cái. Thẩm thái thái cười nói: "Mấy cái còn lại ta phải đi xem bói cho chúng thôi!"

Thẩm thái thái vì Tiêu Đồng từng khen ngợi món bánh trôi măng tây của bà, nên năm nay làm rất nhiều món muối mặn, đậu măng, xúc xích, lạp xưởng, dưa muối, gân đậu hôi. Lúc này còn xa mới đến Tết, bà đã ở đó lên kế hoạch, năm nay phải ăn Tết thật lớn. Lại lấy tiền ra bảo tất cả người hầu đều làm áo khoác vải thô màu xanh mới. Thế Quân chưa bao giờ thấy bà vui như vậy. Anh gần như từ khi sinh ra, đã nhìn thấy mẹ là gương mặt u sầu. Bà dù khóc lóc thảm thiết thế nào, anh nhìn quen rồi, đã có thể dửng dưng, ngược lại chính là cái vẻ vui mừng đến tột cùng này của bà, anh nhìn thấy cảm thấy rất thê thảm.

Phía dì hai, bố chưa chắc từ nay về sau đã không đến nữa. Sau này đương nhiên vẫn phải gặp mặt. Hễ gặp mặt, bên đó không tránh khỏi lại giở trò ly gián của họ, đối với bên này lại sẽ lạnh nhạt. Thế Quân nếu ở Nam Kinh, lại còn đỡ hơn, bố giờ dường như không thể thiếu anh. Anh đi rồi, bố chắc chắn rất thất vọng. Mẹ luôn khuyên anh đừng đi, từ bỏ công việc ở Thượng Hải. Chuyện từ chức, anh chưa bao giờ cân nhắc. Nhưng gần đây anh lại thường nghĩ đến vấn đề này. Nếu thực sự từ chức, thì đối với Mạn Trinh chắc chắn là một đòn giáng lớn. Cô coi trọng tương lai của anh như vậy, vì sự nghiệp của anh, cô chịu khổ thế nào cũng nguyện ý. Mà giờ anh lại tự động từ bỏ, dường như quá không nói nổi — sao có lỗi với người ta được chứ?

Vốn rất mong đợi thư của Mạn Trinh, giờ anh gần như có chút sợ nhìn thấy thư của cô.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.