Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày 71

❊ ❊ ❊

Ngày 71

Chương trình Cuộc Sống Là Cuộc Sống được tổ chức tại vườn ươm của một thị trấn ở gần đây, thuộc bang Ohio, một nơi chẳng cần phải có tên. Đây không phải một lớp học về tự nhiên, mà là một nhóm hỗ trợ cho những thiếu niên đang nghĩ tới hoặc đã cố gắng tự tử, hoặc đã sống sót sau khi tự tử. Tôi tìm thấy nó trên mạng.

Tôi leo lên Thằng Lõi và lái xe tới Ohio. Tôi thấy mệt. Tôi đang tránh mặt Violet. Tôi thấy kiệt sức khi phải cố gắng cân bằng bản thân mình và tỏ ra thận trọng khi ở bên cô, thận trọng đến mức như thể tôi đang tìm đường băng qua một bãi mìn trong khi quân địch vây tứ phía. Không được để cô ấy thấy. Tôi đã nói với cô tôi bị ốm do bọ cắn và không muốn cô bị lây bệnh.

Buổi gặp mặt Cuộc Sống Là Cuộc Sống diễn ra trong một căn phòng lớn với các tấm panô gỗ và các tấm tản nhiệt nhô ra khỏi tường. Chúng tôi ngồi xung quanh hai bàn dài kê ghép vào nhau, như thể chúng tôi sẽ làm bài tập về nhà hoặc làm bài kiểm tra. Hai bình đựng nước đặt ở hai đầu, với những chồng cốc giấy màu sắc rực rỡ đặt bên cạnh. Có bốn đĩa bánh quy.

Tư vấn viên là một anh tên Demetrius, một anh chàng da bánh mật, mắt xanh lá cây. Anh giới thiệu với chúng tôi rằng anh đang chuẩn bị lấy bằng tiến sĩ tại trường đại học địa phương, và Cuộc Sống Là Cuộc Sống đã bước sang năm thứ mười hai, mặc dù anh chỉ mới điều hành nó trong mười một tháng qua. Tôi muốn hồi chuyện gì đã xảy ra với tư vấn viên trước đấy, nhưng rốt cuộc tôi không hỏi nữa, phòng trường hợp đó không phải là một câu chuyện đẹp đẽ gì.

Đám thanh niên nối đuôi nhau đi vào, và chúng trông giống như những đứa ở Bartlett. Tôi không nhận ra bất kỳ ai trong số chúng, đó là lý do tại sao tôi lái xe bốn mươi cây số để đến đây. Trước khi tôi ngồi xuống, một đứa con gái đi tới chỗ tôi và nói, “Cậu cao thật đấy.”

“Tớ già hơn vẻ ngoài đấy.”

Con bé mỉm cười theo cái kiểu nó nghĩ là quyến rũ, và tôi nói thêm, “Gia đình tớ có gen khổng lồ. Tốt nghiệp cấp ba xong, tớ sẽ buộc phải tham gia gánh xiếc vì các bác sĩ dự đoán tớ sẽ cao hơn hai mét mốt khi tớ hai mươi tuổi.”

Tôi muốn con bé đi chỗ khác vì tôi không ở đây để kết bạn, và rồi nó bỏ đi thật. Tôi ngồi chờ và ước gì mình đã không đến đây. Mọi người đang lấy bánh quy, thứ mà tôi không đụng vào bởi vì tôi biết những loại bánh nằm đó đều có thể có chứa một thứ kinh tởm gọi là than xương, làm từ xương động vật*, và rồi tôi thậm chí không thể nhìn vào những cái bánh đó hoặc những người ăn chúng. Tôi nhìn chăm chăm ra ngoài cửa số, nhưng cây cối của vườn ươm gầy guộc và úa tàn, thế là tôi nhìn Demetrius, anh ngồi ở giữa để tất cả chúng tôi có thể nhìn thấy.

Than xương thường được sử dụng trong tinh luyện đường để khử màu và khử tro.

Anh trích dẫn toàn những thông tin mà tôi đã biết về tự tử và tuổi dậy thì, rồi chúng tôi lần lượt tự giới thiệu tên tuổi, chúng tôi đã được chẩn đoán mắc bệnh gì và liệu chúng tôi đã từng trực tiếp thử tự tử chưa. Sau đó chúng tôi nói câu “___là cuộc sống,” điền vào chỗ trống là bất cứ điều gì đáng để ăn mừng chúng tôi bất chợt nghĩ tới vào thời điểm đó, kiểu như “Bóng rổ là cuộc sống,” “Trường học là cuộc sống,” “Bạn bè là cuộc sống,” “Hôn hít bạn gái tôi là cuộc sống.” Bất cứ điều gì nhắc nhở chúng tôi được sống mới tuyệt vời làm sao.

Một số đứa có cái vẻ mặt hơi ngơ ngơ, trống rỗng của người nghiện, và tôi tự hỏi cái gì đang giúp chúng hít thở và có mặt ở đây. Một đứa con gái nói, “Nhật ký Ma cà rồng* là cuộc sống,” và vài đứa con gái khác cười khúc khích. Một đứa khác nói, “Con chó của tôi là cuộc sống ngay cả khi nó gặm giày tôi.”

Tên một bộ phim truyền hình Mỹ.

Khi đến lượt tôi, tôi giới thiệu mình là Josh Raymond, mười bảy tuổi, không có trải nghiệm nào ngoài cái thí nghiệm nửa vời gần đây với thuốc ngủ. “Hiệu ứng hấp dẫn Sao Mộc - Sao Diêm vương là cuộc sống,” tôi thêm vào, mặc dù không ai biết nó có nghĩa là gì.

Đúng lúc đó của mở ra và một người chạy vào, mang theo không khí lạnh từ bên ngoài. Cô ta đội mũ, quàng khăn và đi găng tay kín mít. Cô ta vừa tìm chỗ ngồi của mình vừa cởi bớt đồ như người ta tháo băng trên người xác ướp. Tất cả chúng tôi đều nhìn ra và Demetrius nở một nụ cười trấn an. “Vào đi, không sao đâu, chúng tôi chỉ vừa mới bắt đầu.”

Nàng xác ướp ngồi xuống, khăn, găng tay và mũ đều đã cởi ra. Cô ta quay lưng lại với tôi, mái tóc vàng buộc đuôi ngựa đung đưa trong lúc cô ta móc dây đeo túi lên ghế. Cô ta ngả lưng ra sau, gạt những sợi tóc rối ra khỏi đôi má ửng hồng do cái lạnh, áo khoác vẫn mặc nguyên. “Em xin lỗi,” Amanda Monk nhép miệng không thành tiếng với Demetrius tại bàn. Khi mắt nó lướt tới chỗ tôi, khuôn mặt nó lập tức đờ ra hoàn toàn.

Demetrius gật đầu với nó. “Rachel, tại sao em không bắt đầu nhỉ?”

Amanda, hay Rachel, tránh không nhìn tôi. Với giọng không cảm xúc, nó nói, “Tôi là Rachel, tôi mười bảy tuổi, tôi mắc chứng cuồng ăn, và tôi đã thử tự tử hai lần, đều bằng thuốc. Tôi giấu mình đi bằng những nụ cười và những câu chuyện tán nhảm. Tôi không hạnh phúc chút nào. Mẹ tôi ép tôi phải đến đây. Bí mật là cuộc sống.” Nó nói câu cuối cùng này với tôi rồi nhìn đi chỗ khác.

Những người khác thay phiên nhau nói, và tới khi chúng tôi đi được một vòng, rõ ràng tôi là người duy nhất ở đây đã không cố gắng tự tử một cách thực thụ. Điều đó khiến tôi cảm thấy vượt trội hơn, mặc dù đáng ra nó không nên mang lại cảm giác như vậy, và tôi không thể không nghĩ, Khi tôi thực sự muốn, tôi sẽ làm được. Ngay cả Demetrius cũng có chuyện để kể. Những người này đang ở đây và cố gắng tìm sự trợ giúp, và rốt cuộc thì, họ đang còn sống.

Nhưng toàn bộ chuyện này thật đau lòng. Giữa những suy nghĩ về than xương, những câu chuyện cắt cổ tay và treo cổ, và Amanda Monk xấu tính với cái cằm nhọn bé nhỏ nhô ra, lồ lộ và sợ hãi, tôi muốn gục đầu xuống bàn và để mặc Cú Rơi Dài đến. Tôi muốn thoát khỏi những người này, những đứa không bao giờ làm bất cứ điều gì với bất cứ ai ngoại trừ việc được sinh ra với những bộ não khác biệt và hệ thần kinh khác biệt, thoát khỏi những người không có mặt ở đây để ăn bánh than xương và chia sẻ câu chuyện của họ, và những người không còn cơ hội để có mặt ở đây nữa. Tôi muốn thoát khỏi sự sỉ nhục mà họ đều cảm thấy, chỉ vì họ có tâm bệnh thay vì, chẳng hạn, một căn bệnh về phổi hoặc máu. Tôi muốn đi xa tất cả những nhãn mác. “Tôi bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế,” “Tôi bị trầm cảm,” “Tôi là kẻ tự cắt tay mình,” họ nói, như thể chúng là những thứ định nghĩa họ. Một thằng đáng thương ở đây mắc chứng ADHD, OCD, BPD*, rối loạn lưỡng cực, và trên tất cả là một kiểu rối loạn lo âu. Tôi thậm chí không biết BPD là viết tắt của cái gì. Tôi là người duy nhất chỉ là tôi, Theodore Finch.

ADHD: rối loạn tăng động giảm chú ý. OCD: rối loạn ám ảnh cưỡng chế. BPD: rối loạn nhân cách ranh giới.

Một cô gái đeo kính có bím tóc đen dày nói, “Em gái mình chết vì bệnh bạch cầu, và mọi người phải nhìn thấy những vòng hoa và sự cảm thông của họ cơ.” Cô đưa cổ tay lên, và thậm chí từ phía bên kia bàn tôi cũng có thể nhìn thấy những vết sẹo. “Nhưng khi mình suýt chết, không có ai mang vòng hoa đến, không có ai nấu thịt hầm. Mình thật ích kỷ và điên rồ khi phí hoài cuộc sống của mình trong khi cuộc sống của em mình thì bị tước đi.”

Điều này khiến tôi nghĩ về Eleanor Markey, và rồi Demetrius nói về các loại thuốc hữu ích, còn mọi người xung phong nói tên các loại thuốc đang giúp họ vượt qua căn bệnh. Một đứa ở đầu bàn bên kia nói điều duy nhất nó ghét là có cùng cảm giác với tất cả những người khác. “Đừng hiểu nhầm em - em thà ở đây còn hơn là chết -nhưng đôi khi em cảm thấy rằng, kiểu như, tất cả mọi thứ tạo nên con người em đều đã biến mất.”

Tôi ngừng nghe kể từ đoạn đó.

Khi đã xong xuôi, Demetrius hỏi tôi nghĩ gì, và tôi nói với anh buổi họp mặt này đã khiến tôi thông suốt và đã khai sáng cho tôi rất nhiều, và những điều khác đại loại thế để làm anh cảm thấy hài lòng về công việc mình đang làm, và rồi tôi đuổi theo Amanda, hay Rachel, trong bãi đỗ xe trước khi nó kịp về mất. “Tao sẽ không nói gì với bất cứ ai.”

“Mày nên thế. Tao rất nghiêm túc đấy.” Đôi mắt nó hoang dại, khuôn mặt nó đỏ ửng.

“Nếu tao làm thế, mày chỉ cần nói với họ tao là thằng lập dị. Họ sẽ tin mày. Họ sẽ nghĩ rằng tao chỉ bịa chuyện. Chưa kể, tao đã bị đuổi học, nhớ không?” Nó nhìn đi chỗ khác. “Vậy mày còn nghĩ về chuyện đó không?”

“Nếu tao không nghĩ về nó nữa, tao đã không ở đây.” Nó nhìn lên. “Còn mày thì sao? Mày thực sự định nhảy xuống khỏi tháp chuông trước khi Violet thuyết phục mày xuống ư?”

“Có và không.”

“Tại sao mày làm thế? Mày không mệt mỏi khi mọi người nói mãi về mày à?”

“Bao gồm cả mày?”

Nó yên lặng.

“Tao làm thế bởi vì việc đó nhắc nhở tao rằng tao phải ở đây, rằng tao vẫn ở đây và tao có tiếng nói trong chuyện này.”

Nó đặt một chân lên xe và nói, “Tao nghĩ bây giờ mày đã biết mày không phải là đứa lập dị duy nhất”. Đó là điều tử tế nhất nó từng nói với tôi.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.