Mười năm đã trôi qua, nhưng Hector Rouvier vẫn nhớ như in đôi bàn tay của Louise. Đôi bàn tay đó là thứ cậu chạm vào nhiều nhất. Chúng có mùi như những cánh hoa bị vò nát, còn các móng tay thì luôn được sơn màu.
Hector siết chặt đôi bàn tay ấy, áp sát chúng vào người mình, cậu cảm thấy chúng trên gáy khi cậu xem một bộ phim trên ti vi. Hai bàn tay Louise chìm trong nước nóng và xoa lên thân hình gầy guộc của Hector. Chúng vò bọt xà phòng trên tóc cậu, luồn vào dưới nách cậu, rửa chỗ kín của cậu, bụng cậu, mông cậu.
Nằm trên giường, mặt vùi vào gối, cậu cởi pyjama để ra dấu cho Louise hiểu là cậu đang chờ được vuốt ve. Đầu ngón tay chị xoa vuốt khắp lưng cậu, làn da cậu lo sợ, run rẩy, và cậu ngủ thiếp đi trong cảm giác được xoa dịu và có chút xấu hổ khi mơ hồ cảm thấy nỗi phấn khích kỳ lạ mà những ngón tay của Louise đã nhấn cậu chìm vào.
Trên đường đến trường, Hector nắm rất chặt bàn tay chị vú em. Càng lớn, lòng bàn tay cậu càng rộng, và cậu lại càng sợ mình sẽ bẻ gãy xương Louise, những chiếc xương như làm bằng bánh bích quy và gốm. Các đốt ngón tay của chị vú em kêu răng rắc trong lòng bàn tay đứa trẻ và đôi khi Hector nghĩ chính cậu mới là người đang đưa tay mình cho Louise nắm để dắt chị qua đường.
Louise chưa bao giờ khắc nghiệt, không hề. Cậu không nhớ đã bao giờ nhìn thấy chị nổi giận hay chưa. Cậu tin chắc là chị chưa từng đánh cậu. Mặc dù đã ở cùng chị nhiều năm, cậu chỉ nhớ về chị với những hình ảnh mờ mịt, không rõ nét. Khuôn mặt Louise đối với cậu dường như thật xa xôi, cậu không chắc liệu bây giờ cậu có nhận ra chị không nếu ngẫu nhiên gặp chị ngoài đường. Nhưng tất cả những điều này thì có: những lần chạm vào má chị, mềm mại và dịu dàng; mùi phấn mà chị thoa mỗi sáng và mỗi tối; cảm giác những quần áo lót màu be chị mặc áp vào khuôn mặt thơ trẻ của cậu; cách chị hôn cậu hết sức lạ lùng, đôi khi chị còn dùng cả răng nhay nhay cậu như để thể hiện với cậu tình yêu đột ngột hoang dại trong chị, nỗi ham muốn được chiếm hữu cậu trọn vẹn. Đúng, cậu nhớ toàn bộ những điều này.
Cậu cũng không quên tài làm bánh ngọt của chị. Những chiếc bánh ga tô mà chị mang đến trước cổng trường và cách chị vui thích khi thấy cậu nhóc ăn lấy ăn để. Vị nước xốt cà chua, cách chị rắc hạt tiêu vào món bít tết mà chị nấu vừa chín tới, món kem xốt nấm là những kỷ niệm mà cậu thường xuyên gọi lại. Một câu chuyện thần thoại gắn với tuổi ấu thơ, gắn với thế giới trước đây, khi cậu chưa phải ăn những bữa ăn đông lạnh trước màn hình máy vi tính.
Cậu cũng nhớ, hay đúng hơn cậu tin là mình còn nhớ, rằng chị vô cùng kiên nhẫn với cậu. Với cha mẹ cậu, nghi thức đi ngủ thường xuyên trở nên tồi tệ. Anne Rouvier, mẹ cậu, thường mất kiên nhẫn khi Hector khóc lóc, cầu xin mẹ để cửa mở, đòi nghe thêm một câu chuyện, đòi một cốc nước, thề rằng cậu vừa nhìn thấy một con quái vật, rằng cậu vẫn còn đói bụng.
“Cô cũng thế,” Louise thú nhận với cậu, “cô sợ phải ngủ.” Chị rất khoan dung với những cơn ác mộng và có thể vuốt ve thái dương cậu nhiều giờ liền, và bằng những ngón tay dài thơm mùi hoa hồng, đồng hành cùng cậu trên con đường đến với giấc ngủ. Chị đã thuyết phục bà chủ bật một ngọn đèn trong phòng cậu con trai. “Chúng ta không cần bắt thằng bé phải chịu đựng nỗi kinh hoàng như thế.”
Đúng, việc chị ra đi đã giống như một vết rách toạc. Cậu nhớ chị kinh khủng, và cậu ghét cô gái trẻ thay thế chị, một cô sinh viên thường đến đón cậu ở trường, nói với cậu bằng tiếng Anh và, theo lời mẹ cậu nói, thường “khích lệ cậu về mặt trí tuệ”. Cậu giận Louise đã bỏ đi, đã không giữ đúng những lời hứa bừng bừng mà chị từng nói, đã phản bội những lời thề sẽ dịu dàng mãi mãi, đã thề rằng cậu là người duy nhất và không ai có thể thay thế cậu. Một hôm, chị không còn đến nữa và Hector không dám hỏi han gì. Cậu không biết khóc nhớ người phụ nữ đã rời bỏ cậu bởi dù đã tám tuổi, cậu vẫn có linh cảm là tình yêu đó thật nực cười, rằng người ta sẽ chế giễu cậu còn những người thương hại cậu đều chỉ là giả vờ.
• • •
Hector cúi đầu. Cậu im lặng. Mẹ cậu ngồi xuống một chiếc ghế, bên cạnh cậu, rồi đặt một bàn tay lên vai cậu. Bà nói: “Tốt rồi, con yêu ạ.” Nhưng bà Anne đang rất bứt rứt. Trước mặt cảnh sát, bà có ánh mắt của một tội phạm. Bà tìm kiếm điều gì đó để thú nhận, một lỗi lầm mà bà có thể đã phạm phải từ lâu và họ muốn bà phải trả giá. Bà vẫn luôn như thế, ngây thơ và hoang tưởng. Bà chưa từng đi qua cửa hải quan mà không toát mồ hôi. Một hôm, dù tỉnh táo và đang có thai, bà vẫn thổi vào ống thử, tin chắc rằng mình sẽ bị bắt.
Đại úy, một phụ nữ xinh đẹp có mái tóc dày màu nâu buộc đuôi ngựa, ngồi xuống bên bàn làm việc, đối diện với họ. Bà hỏi Anne làm cách nào liên hệ được với Louise và những lý do khiến bà thuê chị làm vú em cho con mình. Anne bình tĩnh trả lời. Bà chỉ muốn một điều, đó là làm cho đại úy hài lòng, đưa cho đại úy một manh mối, và nhất là, biết được Louise bị buộc tội gì. Một người bạn khuyên bà thuê Louise. Người bạn ấy đã nói toàn những điều tốt đẹp về chị. Với lại, chính bà cũng luôn hài lòng về chị vú em này. “Hector rất gắn bó với cô ấy, rồi chị sẽ tự mình nhận thấy điều đó.”
Đại úy mỉm cười với cậu bé. Bà quay ra sau bàn làm việc, mở một tập hồ sơ và hỏi:
“Chị có nhớ cuộc điện thoại của cô Massé không? Cách đây hơn một năm, vào tháng Giêng?”
“Cô Massé ư?”
“Vâng, chị nhớ lại xem. Louise đã cho số của chị để làm cơ sở chứng nhận và Myriam Massé đã muốn biết chị nghĩ gì về chị ta.”
“Đúng thế, tôi còn nhớ. Tôi đã bảo cô ấy rằng Louise là một vú em phi thường.”
Họ đã ngồi hai tiếng đồng hồ trong căn phòng lạnh lẽo chẳng có gì để giải trí đó. Bàn làm việc xếp gọn gàng. Không một bức ảnh vương vãi. Không một tấm áp phích treo trên tường cũng không có lấy một thông báo tìm kiếm nào. Thỉnh thoảng đại úy dừng lại giữa một câu nói và vừa ra khỏi phòng vừa xin lỗi. Qua cửa kính, Anne và con trai nhìn thấy bà trả lời điện thoại di động, thì thầm vào tai một đồng nghiệp hoặc uống cà phê.
Hai mẹ con không muốn nói chuyện với nhau, dù chỉ để giải khuây. Ngồi cạnh nhau, hai mẹ con vẫn người nọ lảng tránh người kia, giả vờ quên rằng họ không chỉ ở một mình. Họ bằng lòng với việc thở thật mạnh, đứng dậy đi vòng quanh chiếc ghế họ đang ngồi. Hector nhìn vào điện thoại di động. Anne giữ cái túi xách bằng da giữa hai cánh tay. Họ chán chường nhưng quá lịch sự và sợ hãi nên không dám tỏ ra dù chỉ một chút xíu ngán ngẩm trước mặt nữ cảnh sát. Mệt mỏi, phục tùng, họ chờ được thả tự do.
Đại úy in ra một tập tài liệu rồi đưa cho họ.
“Hai người làm ơn ký giúp vào đây, cả đây nữa.”
Anne cúi xuống tờ giấy và không ngước mắt lên, bà hỏi bằng giọng không âm sắc:
“Louise đã làm gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Chị ta bị kết tội giết hai đứa trẻ.”
Đôi mắt đại úy thâm quầng. Hai cái bọng tím xanh và mòng mọng khiến ánh mắt bà trở nên nặng nề, và thật lạ lùng, chúng khiến bà càng xinh đẹp hơn.
Hector bước ra phố, trong cái nóng tháng Sáu. Đám con gái thật xinh đẹp, và cậu muốn lớn lên, muốn được tự do, được là một người đàn ông. Tuổi mười tám đè nặng lên cậu, cậu những muốn bỏ lại nó sau lưng, giống như đã bỏ lại mẹ mình trước cửa sở cảnh sát, bà ngơ ngác, đờ đẫn. Cậu nhận ra cảm giác ban nãy của mình, trước mặt viên cảnh sát, không phải là nỗi ngạc nhiên hay sửng sốt, mà là sự nhẹ nhõm mênh mông và đau đớn. Thậm chí là một niềm hân hoan. Như thể cậu vẫn luôn biết rằng một mối đe dọa đã đè nặng lên cậu, một mối đe dọa vô hình, nồng nặc, khó tả. Một mối đe dọa mà chỉ riêng mình cậu, bằng đôi mắt và trái tim thơ trẻ, mới có khả năng nhận biết được. Định mệnh đã muốn nỗi bất hạnh đổ ập xuống nơi khác.
Viên đại úy có vẻ như đã hiểu ra. Lúc trước, bà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thản nhiên của cậu và mỉm cười với cậu. Như người ta thường mỉm cười với những người vừa thoát nạn.