Tạc Liệt Chí

Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Những chuyện phòng vệ

❊ ❊ ❊

1

Từ Trát Liệt trở về quân doanh, Khổng Minh Diệu gặp đại đội trưởng liền nói mấy câu thế này: "Quân công có bán được không? Tôi mua một cái được không?"

—— "Đại đội trưởng, ông cứ ra giá đi, tôi thực sự muốn mua một cái huân chương hạng ba."

—— "Tôi đi lính bao nhiêu năm, nỗ lực như vậy mà chưa từng lập công, giờ dù bao nhiêu tiền, nếu bán, tôi sẽ mua một cái hạng ba, mua một cái hạng nhì, tôi muốn coi đây là món quà mang về nhà tặng cho một người."

Khi đó, cả quân doanh đều chìm nghỉm trong buổi hoàng hôn sau bữa tối, trên sân tập lớn, đội ngũ các đại đội như những bức tường thành di chuyển trái phải. Cây cối bên sân tập đều đang hát vang bài ca một, hai, ba, bốn trong gió. Mỗi ngày, mỗi năm, chỉ trong huấn luyện mới được cầm trong tay những khẩu súng dài, súng ngắn, cũng giống như những thanh niên đính hôn mà chưa cưới, một loại sự cấp bách nào đó khiến nó kìm nén đến mức toát cả dầu. Đúng vào thời điểm này, Khổng Minh Diệu xách hành lý trở về quân doanh, vì tâm trạng tốt đến mức sắp nổ tung, từ trong lòng tuôn ra như dòng sông sảng khoái, cuồn cuộn không dứt, đủ để lay động cả một con tàu. Cậu không ngờ mình lại có nhiều tiền đến thế, không ngờ ngày trước khi rời Trát Liệt chuẩn bị trở về quân doanh, chỉ đứng đại trước cửa nhà mình, khi có một cô gái cao gầy thanh tú đi ngang qua, mỉm cười với cậu, thì dưới chân cậu trên mặt đất liền mọc ra một dây leo xanh. Khi cậu đang dán mắt vào dây leo đó ngẩn người, cô gái cao ráo kia lại quay người bước lại, đứng trước mặt cậu, mặt bình thản, dùng giọng rất nhỏ nói: "Anh trông giống anh trai em, anh trai em trông y hệt anh." Sau đó cậu hoảng loạn dán mắt vào nhìn cô gái kia, thấy lông mày cô gái ấy dài bằng một đốt ngón tay, từng sợi vừa đen vừa sáng, hai hàng cong cong như trăng khuyết, treo lơ lửng trên đôi mắt sáng trong quyến rũ của cô ấy, nụ cười trên khóe miệng, tựa như một tia nắng sớm mai. Cậu chưa từng ở gần một cô gái như vậy bao giờ, chưa bao giờ trong quân doanh ngửi thấy mùi hương trên người cô gái ấy, nói là mùi thịt cũng đúng mà mùi nước hoa cũng phải, nói là nước hoa lại rõ ràng là mùi sữa tỏa ra từ ngực cô gái kia, lúc cười nói với cậu, khuôn mặt cũng như một đóa hoa nở rộ giữa mùa hè.

—— "Anh có thể đi dạo phố Trát Liệt với em không?"

—— "Nếu anh thật sự là lính, thì mời em đi ăn một bữa cơm."

—— "Có bản lĩnh thì cùng em đến khách sạn phía trước thuê phòng, chúng ta ngồi riêng tâm sự một lát."

Cho đến khi trở về quân doanh, Minh Diệu vẫn không dám tin vào những chuyện đã xảy ra trước buổi hoàng hôn hôm đó. Không dám tin cậu thật sự đã làm những chuyện đó. Mồ hôi như một thùng nước dội xuống từ đầu xuống mặt cậu, dây leo dưới chân lúc này nở hoa, trên mỗi cành lá đều có hoa đỏ, hoa vàng và hoa tím. Hương hoa nồng nặc đến mức làm cậu say đến mức toàn thân vô lực, hai chân nhũn ra, suýt chút nữa ngã xuống trước cụm hoa đó. Cậu cứ thế đi theo cô gái kia, để lại cụm hoa leo đó ở phía sau. Nhưng khi đi theo đến góc phố, chỗ cái cối xay đá mà trước khi đi lính cậu hay ngồi, theo đó lại nở ra một cối xay hoa trà. Đến trước cửa một nhà hàng, cặp sư tử đá trước cửa nhà hàng bỗng chốc trở thành cặp lẵng hoa đón khách đặt hai bên cửa. Trong lẵng hoa cắm đầy hoa hồng, cúc vàng, phù dung và hoa phượng đỏ rực, như thể hai ngọn lửa đang bùng lên hai bên nhà hàng. Cuối cùng đến một khách sạn không mấy sang trọng bắt mắt, lúc cầm chìa khóa mở cửa, rõ ràng cánh cửa kia sơn màu vàng, lớp sơn nứt ra, có một lớp sơn vàng bong tróc từng mảng, thế nhưng ngay khoảnh khắc chìa khóa cắm vào ổ khóa, cánh cửa đó trở thành màu sơn đỏ tươi mới, mùi sơn hòa lẫn với mùi hương trên người cô ấy, nhấn chìm cậu như một đầm hồ nước, suýt chút nữa làm cậu sặc ngạt chết trong đầm nước đó. Cậu đã không nhớ nổi số phòng khách sạn họ ở là bao nhiêu, không nhớ phòng khách sạn có bày biện trang trí gì, chỉ nhớ cửa vừa mở, trên chiếc giường rộng lớn trắng tuyết kia, đủ loại cánh hoa lụa bay đến đập vào mắt cậu, như thể một đống chất lỏng lửa dội vào trước mặt cậu. Cánh hoa lụa dày đến hai tấc, người nằm lên nếu không phải thân mình lún sâu vào chiếc giường mềm mại đó, chắc chắn sẽ trượt khỏi những bông hoa lụa kia. Trên chiếc giường trải đầy cánh hoa lụa đó, cậu và cô ấy đã làm chuyện đó.

Cô ấy dạy cậu cách làm chuyện đó.

Sau khi họ xong việc, tất cả cánh hoa lụa trên giường đều dính vào thân mình đầy mồ hôi của cậu, lúc cậu dùng ga trải giường che thân đi gỡ những cánh hoa đó khỏi da thịt mình, cô ấy đã đứng dưới giường mặc xong quần áo, váy vóc. Khi cậu bỗng nhiên muốn làm chuyện đó thêm một lần nữa, cô ấy lấy ra một tấm ảnh hai tấc của mình nhét vào tay cậu, rồi nói: "Anh trông giống anh trai em, từ nhỏ em đã muốn hiến dâng thân mình cho anh trai. Nhưng em không thể cho anh trai em, giờ em cho anh thân mình của em cũng coi như là cho anh trai em vậy."

Sau đó cô ấy lại nói: "Anh muốn cưới em không? Muốn cưới em thì anh xuất ngũ đi. Nhớ lấy em tên là Cát Phấn Hương - một làn hương phấn hồng bay tận trời cao - em nói thật với anh, toàn bộ con gái Trát Liệt, con gái cả cái thế giới này, phàm là những người anh từng nghe từng thấy trong đời, đều không ai có làn da đẹp bằng Phấn Hương, đều không ai có dáng người đẹp bằng Phấn Hương, đều không ai có khuôn mặt đẹp bằng Phấn Hương. Muốn cưới em thì anh xuất ngũ đi. Ba năm năm năm, cả đời một kiếp em đều đợi anh ở Trát Liệt, đều đợi anh trên thế gian này, bởi vì anh trông giống anh trai em, từ nhỏ em đã muốn gả cho anh trai mình."

Sau đó nữa, cô ấy biến mất khỏi căn phòng đầy cánh hoa lụa, nói cô ấy còn việc gấp khác không thể không đi, không thể ở lại cùng cậu. Nói nhớ em rồi thì anh cứ nhìn tấm ảnh đó, nhớ hơn nữa thì anh lập tức xuất ngũ khỏi quân đội đi. Không đợi cậu mặc xong quần áo thắt xong khuy, cô ấy đã biến mất khỏi phòng khách sạn đó trong nháy mắt, như một dải cầu vồng đẹp đẽ gió thổi mây tan, khiến cậu trong khoảnh khắc đó, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tình yêu từ trên trời rơi xuống kia, y hệt như quả bóng nước cầm trong tay, chớp mắt một cái, bóng nước vỡ tan, lòng bàn tay chỉ còn lại một giọt nước, cho đến khi cậu nhìn cô ấy đi rồi, đóng cửa lại lần nữa, cậu nâng tấm ảnh trong tay lên nhìn, tấm ảnh đó như ngọn lửa làm cậu bỏng rát, rơi xuống giường cậu mới nhìn rõ, tấm ảnh đó là một tấm ảnh khỏa thân toàn bộ của cô ấy, người như một cột ngọc thịt màu hồng ngồi trên một chiếc giường, nơi tư mật giữa hai chân nở rộ một đóa hoa hồng to lớn vô cùng.

Ngày hôm sau, cậu trở về quân đội.

Ngày thứ ba, trước hoàng hôn quay trở lại quân doanh, cậu bị một sự trống rỗng đầy hưng phấn đè nén, con người như bị thần ma thao túng, nghĩ đến nỗi cay ngọt toàn thân mà cô ấy bất ngờ mang lại cho cậu, đều có một ham muốn muốn ép ra khỏi cơ thể. Nghĩ đến mình đã có số tiền một triệu tệ, đều muốn vẩy chút nước tiểu lên mặt kẻ nào đó, rồi lại dùng số tiền đó lau mặt cho hắn.

Ngay khoảnh khắc bước vào quân doanh, cậu đứng trước cổng không tự chủ được mà cười cười, để xác thực những chuyện xảy ra trên người mấy ngày nay đều là thật, cậu đưa tay vào túi sờ tấm ảnh nhỏ bọc trong tờ giấy trắng tinh, rồi mới xách hành lý, ưỡn ngực bước vào cổng quân doanh nơi có hai lính gác. Khi qua cổng, lính gác chào cậu, cậu không những đáp lễ, còn rút ra một nắm kẹo nhét vào túi lính gác, hơn nữa trong nắm kẹo đó còn kẹp một tờ tiền mệnh giá một trăm tệ. Lính gác kia khi lấy kẹo từ trong túi ra, sờ thấy tờ tiền trăm đó, hoảng hốt sững sờ nhìn cậu, cậu nói với lính gác: "Tôi là triệu phú đấy, anh tin không? Một trăm tệ đó anh xuống ca thì cứ ra phố ăn bữa cơm." Nói rồi vội vàng bỏ đi, sợ lính gác đuổi theo trả lại tiền. Trên đường gặp hai người lính cùng đại đội, cậu cũng chia cho mỗi người một nắm kẹo, trong mỗi nắm kẹo đều có một tờ tiền mệnh giá năm mươi hoặc một trăm tệ gấp thành hình khối kẹo lẫn trong đó. Cậu cứ thế dọc đường phân phát những viên kẹo có kẹp tiền rồi trở về đại đội, hơn nữa mỗi lần nhét kẹo tiền cho chiến hữu, đều vội vàng rời đi, sợ người ta phát hiện trả lại tiền cho mình. Sau sự việc quả nhiên có người lính phát hiện, người lính đó cầm tiền tìm đến cậu: "Lão tiểu đội trưởng, đây là tiền lẫn trong kẹo anh đưa." Cậu rất trịnh trọng đẩy tay người ta: "Khinh thường tôi phải không? Nói cho cậu biết - tôi là triệu phú đấy, cậu tin không?" Nếu người lính đó ngẩn ra, cười cười, cất tiền đi rồi bỏ đi, thì mọi chuyện êm đẹp, vui vẻ. Nếu người lính đó nhất quyết đòi trả lại tiền, cậu liền cầm lấy tờ tiền, xé nát ngay tại chỗ, trừng mắt giận dữ với người lính đó: "Cậu tưởng tôi nịnh bợ hối lộ cậu? Cậu không nghĩ xem cậu xứng không? Cậu đi lính mấy năm? Tôi đi lính mấy năm? Người khác gọi tôi là lão tiểu đội trưởng thì cậu còn đang đứng ngoài đường thấy lính là gọi bằng chú đấy!"

Vừa nói lải nhải vừa dạy dỗ, nhưng một tay cậu cứ phải không ngừng thò vào túi sờ tấm ảnh nhỏ hai tấc đó, dường như chỉ cần có tấm ảnh đó, cậu mới dám nói thế, mất tấm ảnh đó, cậu liền không có dũng khí nói câu này. Cứ như vậy, cho đến khi hoàng hôn nắng chiều trải dài, toàn đại đội những người lính không tham gia huấn luyện hoàng hôn - anh nuôi, nhân viên y tế, nhân viên chăn nuôi và những người xuống ca trở về, đều ùa đến ký túc xá của cậu chào cậu gọi cậu là lão tiểu đội trưởng, gọi cậu là tiểu đội trưởng Khổng, đều vây quanh giường cậu ngồi xuống, hỏi cậu ở nhà có tốt không? Tang sự của cha có thuận lợi rình rang không? Nói cha cậu rốt cuộc bệnh gì, bảy mươi mấy tuổi tuy là hỉ tang, nhưng giờ sống đến tám mươi, chín mươi tuổi cũng không phải chuyện hiếm. Sau đó mặt trời lặn, những người lính huấn luyện hoàng hôn đều từ sân tập lớn trở về đại đội. Tiếng kèn quân đội và tiếng còi mở họp tiểu đội, tựa như âm nhạc hợp tấu từ mưa đạn. Mọi người đều rời khỏi bên cạnh Minh Diệu. Toàn đại đội ai cũng biết lão tiểu đội trưởng từng làm quyền trung đội trưởng, về thăm nhà một lần, tiền trong người nhiều như lá trên cây dương trong quân doanh. Thế là đều kinh ngạc, ngây người, kẻ tin thì từ miệng phun ra một chữ: "Mẹ kiếp!" Kẻ không tin thì nghĩ ngợi mãi lâu sau, liền lắc đầu quầy quậy: "Sao có thể? Làm sao có thể chứ?"

Sau khi đại đội tắt đèn đêm, đại đội trưởng phái người đến tìm Khổng Minh Diệu. Trước kia việc lớn việc nhỏ gì Khổng Minh Diệu cũng phải chủ động đến phòng đại đội trưởng báo cáo, nhưng lần này, Khổng Minh Diệu cho đến khi đại đội trưởng phái liên lạc viên đến mời lần thứ ba, cậu mới lững thững bước vào ban chỉ huy đại đội. Ký túc xá của đại đội trưởng nằm ở phía đông dãy nhà ban chỉ huy, bên trong chẳng qua cũng chỉ là giường, bàn, ghế, chậu rửa mặt, giá rửa mặt, xô nhựa và khẩu súng treo trên tường cạnh giường, tấm bản đồ thế giới dán trên tường đối diện, vân vân. Trước khi Khổng Minh Diệu đến đã hô "Báo cáo!" trước cửa, sau đó nghiêm chỉnh chào đại đội trưởng.

Đại đội trưởng nói: "Cậu nghỉ phép về là phải đến chỗ tôi tiêu phép chứ."

Minh Diệu cười cười.

Đại đội trưởng nói: "Chẳng lẽ cậu không muốn tiến bộ nữa? Dám vi phạm kỷ luật à?"

Đại đội trưởng nói: "Nhớ lấy, báo cáo muốn đề bạt của cậu vẫn nằm trong tay tôi, tôi còn chưa gửi lên đâu."

Trên mặt Khổng Minh Diệu vẫn treo nụ cười, cậu ngồi trên ghế của đại đội trưởng, đại đội trưởng ngồi bên cạnh giường mình. Sau đó, cậu mới nói với đại đội trưởng câu đó:

"Tôi đi lính bao nhiêu năm, nỗ lực như vậy mà chưa từng lập công, giờ muốn một huân chương quân công hạng nhì, hạng ba, tôi muốn coi đây là quà mang về nhà tặng cho một người."

Khi nói như vậy, Khổng Minh Diệu vẫn đang nắm tấm ảnh màu hai tấc trong tay, như nắm một khối lửa nóng bỏng, có mồ hôi từ lòng bàn tay cậu tiết ra, cậu lo làm ướt tấm ảnh, thừa lúc đại đội trưởng không để ý lại nhét tấm ảnh đó vào túi, rồi cậu rời khỏi phòng đại đội trưởng, bước đi quyết liệt kiên quyết, tiếng bước chân như búa đập trên đe. Còn đại đội trưởng, đang mở cửa phòng định ra tiễn cậu. Nhưng khi cửa phòng mở hé, ông ta sững người tại cửa, lại nghĩ xem có nên gọi quân y đến đại đội xem bệnh cho người lính già này không? Sao cậu ta cứ về chịu tang thăm nhà là lại bị bệnh tâm thần thế này?

Cứ thế, xoạch một cái, Khổng Minh Diệu quyết liệt xuất ngũ.

Cậu quyết định không tiến bộ đề bạt trong quân đội là vào một đêm rất bình thường. Đêm đó, cậu nằm trên giường trong đêm đen không ngủ được, vì có tinh dịch tràn ra từ giữa hai chân, thế là lấy ảnh Phấn Hương ra xem một lát, liền xoạch một cái ngồi dậy, không chút do dự quyết định xuất ngũ.

Cứ thế quyết định xuất ngũ.

2

Sau khi Minh Diệu quyết định rời quân đội vào cuối năm, đại đội luôn xảy ra những chuyện kỳ lạ. Mỗi tuần chọn một chiến sĩ tiêu biểu, Khổng Minh Diệu toàn phiếu bầu chọn. Mỗi tháng chọn một tấm gương, Khổng Minh Diệu lại gần như toàn phiếu bầu chọn. Khi thi bắn súng, mỗi người phát mười viên đạn, nhiều nhất đầy vòng là một trăm vòng, nhưng trên bia của Khổng Minh Diệu có hai mươi lăm lỗ đạn, hai trăm bốn mươi vòng. Từ bưu điện địa phương ngày nào cũng có thư khen ngợi Khổng Minh Diệu gửi tới, nói cậu không phải giúp người khác mua đồ trên phố, thì cũng là giúp bệnh nhân ở bệnh viện đóng tiền viện phí mà người ta quên mang hoặc không đủ đóng. Những người lính có nhà ở vùng núi nghèo khó trong đại đội, gia đình thường xuyên nhận được tiền con trai gửi về, nhưng những người lính đó lại đều nói không gửi tiền về nhà, liền biết ngay là lão tiểu đội trưởng Khổng Minh Diệu giúp họ gửi tiền. Để cảm ơn họ liền mua thịt thủ lợn, lạc rang, bia và rượu trắng, bắt lấy cuối tuần mời Minh Diệu và hơn mười người đồng hương đến rừng cây nhỏ trong quân doanh, trải báo trên mặt đất, vừa ăn vừa uống. Rượu đến cao trào, đám lính đó nâng nửa cốc rượu, đưa đến trước mặt Khổng Minh Diệu:

"Lão tiểu đội trưởng, không nói gì cả - uống!"

Mấy chai rượu va vào nhau trong không trung, rượu liền biến mất.

Lại uống đến cao trào, lại có mấy chai rượu còn hơn nửa chai giơ lên không trung đôm đốp va vào nhau một hồi, những chai rượu đó đều cứng đờ giữa không trung, như thể cầm lựu đạn trên tay thề thốt vậy: "Nói đi, lão tiểu đội trưởng, có việc gì cần chúng tôi làm không?" Khổng Minh Diệu liền nói không có việc gì lớn đâu, đều về lấy huy chương lập công và giấy chứng nhận khen thưởng của các cậu qua đây. Treo tất cả những giấy chứng nhận và huy chương đó lên người tôi, để tôi chụp vài tấm ảnh thật đẹp. Thế là đều về lấy. Không bao lâu, trên ngực Khổng Minh Diệu đã ghim mười cái huy chương vàng hạng ba, bốn cái huy chương vàng hạng nhì, tay ôm một xấp giấy khen màu đỏ như sách, từ hai tay buông thõng kéo dài đến tận cằm, đứng trên đài duyệt binh cạnh rừng cây, dùng máy ảnh chụp rất nhiều ảnh. Tiếp theo, các chiến hữu hỏi cậu còn muốn làm gì? Cậu nói mấy người các cậu là Hồng quân, mấy người các cậu là Lam quân, đều nghe tôi chỉ huy, chúng ta tiến hành một cuộc diễn tập đối kháng Hồng Lam.

Thế là, mọi người lại uống nửa chai rượu. Gom một đống lớn chai bia, chai rượu vào trong rừng, bước ra chia nhau đứng hai bên dưới đài duyệt binh, Khổng Minh Diệu đứng giữa đài, tay cầm các loại cờ nhỏ màu sắc, khi giơ cờ đỏ Hồng quân dưới đài xông lên trước, khi giơ cờ xanh Lam quân dưới đài rút lui về sau, khi giơ cờ vàng hai bên quân đội đều bò rạp xuống, ẩn nấp trong bụi cỏ và rừng cây. Khi cờ đỏ cờ xanh bắt chéo trước ngực cậu, hai quân đối đầu, bắt đầu vật lộn và đánh đấm. Anh cho tôi một cú đấm, tôi cho anh một cú quét chân; người ngã xuống cắn răng bò dậy, người chảy máu nắm một vốc đất, chặn vào miệng vết thương trên mặt, trên tay và cánh tay, rồi lại bắt đầu đánh đấm vật lộn quyết tử, cho đến khi Minh Diệu cuối cùng đứng ở hàng trước nhất của đài duyệt binh, giơ cao lá cờ vàng, hai bên đội ngũ mới lại mỗi bên gõ chiêng bãi binh, nghỉ ngơi, mọi người lại đều quay lại trước đống chai rượu trong rừng, lau máu trên mặt, phủi bụi trên người, người này nói: "Tiểu đội trưởng Khổng, về chiến thuật chỉ huy của anh còn chuyên nghiệp hơn cả đại đội trưởng." Người kia nói: "Lão tiểu đội trưởng, anh đời này không làm anh hùng, không làm sĩ quan và tướng quân, mẹ kiếp đúng là quá phí, quá vùi dập tài năng của anh." Cứ thế tán dương biểu đạt như vậy, uống nốt số rượu còn lại, tiếng kèn tập hợp của đại đội vang lên, mọi người đều vội vàng đứng dậy chuẩn bị chạy về đại đội thì thấy Khổng Minh Diệu vẫn ngồi dưới một bóng cây, như thể không nghe thấy tiếng kèn tập hợp vậy.

Mọi người lại đứng lại nhìn cậu. "Tiểu đội trưởng, chúng tôi nghe anh, anh nói về thì về, anh nói không về thì không về."

"Nếu không về bị phê bình thì sao?" Minh Diệu hỏi.

"Phê bình tùy ý." Mọi người nói.

"Nếu đều bị ghi quá thì sao?"

"Ghi quá tùy ý." Mọi người nói.

Khổng Minh Diệu bò dậy từ mặt đất, bẻ một vài cành cây trên cây, phủ lên đống chai rượu rỗng như núi đó, đem hơn mười người với tốc độ nhanh nhất, xếp thành một hàng đội hình theo thứ tự cao thấp, hô Nghiêm! - Nghỉ! - Bên trái quay! Chạy đều bước! Sau đó cậu liền dẫn đội quân chạy về hướng ngược lại với đại đội.

Chạy về hướng đầu cầu nơi đoạn vắng vẻ nhất của con hào bao quanh thành phố, nơi luôn có người nhảy cầu tự sát.

3

Ngày hôm đó, Minh Diệu và đội quân của mình mồ hôi nhễ nhại chạy từ quân doanh đến cây cầu bắc qua hào bao quanh thành phố ở phía bắc. Ở đó việc xây dựng thành phố đã suy tàn, lan can của cây cầu cũ đã sớm tàn phai theo những năm tháng xa xưa. Một đoạn tường thành cũ sụp đổ, một đoạn nguyên vẹn, toàn bộ tường thành như một hàm răng đã rụng mất một nửa vậy. Cỏ mọc từ các kẽ gạch tường thành, chỉ cần vài ngày mưa là có thể phủ kín tường thành. Nước dưới hào dưới chân tường, năm tháng êm đềm, nước sâu mấy mét, cỏ nước trong hào tốt tươi như khói trong ống khói trong thành. Nơi đây đất cổ người thưa, người thành phố rất ít khi đến đây, cũng trở thành nơi chọn lựa tốt nhất cho những kẻ tự sát trong cả tỉnh. Cũng vì vậy, không ai xây cao ốc văn phòng và tòa nhà dân cư về phía này, càng trở thành bãi đáp tốt nhất cho người chết và cứu người.

Hơn hai giờ trưa, Minh Diệu dẫn đội chạy đến đây, chưa kịp đứng chân và lau mồ hôi, mọi người liền thấy một thiếu nữ đứng trên đầu cầu, đầu tóc rối bời, vẻ mặt sầu thảm, dường như đang do dự là sống hay chết. Đúng lúc này, Minh Diệu và mọi người chạy đến. Thiếu nữ đó ùm một cái nhảy xuống, rơi vào dòng nước, các chiến sĩ gọi: "Tiểu đội trưởng - nhanh! Tiểu đội trưởng - nhanh!" Minh Diệu bắt đầu cởi khuy, cởi giày, thì lại có chiến hữu nhắc nhở cậu: "Không kịp rồi - cởi nữa là không kịp rồi!" Thế là, Khổng Minh Diệu gần như vừa chạy bước vừa đá giày từ không trung xuống, dọc theo hướng thiếu nữ nhảy xuống, tung người nhảy vọt, trượt ra một đường cong tuyệt mỹ trong ánh nắng, như con cá chui vào trong nước.

Tiếp theo, lại có mấy chiến hữu cũng ngư lượn nhảy xuống nước.

Không lâu sau, thiếu nữ được cứu ra.

Cô ấy vì thất tình mà tìm cái chết. Khi đám đông vây xem ngày càng nhiều, cha mẹ, bạn trai của thiếu nữ đó, đều chạy đến cảm ơn Khổng Minh Diệu và các chiến hữu của cậu, họ chỉ nói với những người đó vài lời thường nhật rồi rời đi. Ngay cả tên tuổi của họ cũng không để lại cho người tự sát và người thân của cô ấy.

Đến kỳ trời lạnh, công việc xuất ngũ của lính cũ năm nay sắp bắt đầu, từ thành phố thủ phủ hàng trăm hàng ngàn người ùa vào quân doanh, họ gõ chiêng đánh trống, giơ cờ, mỗi người trên tay đều cầm một bức thư cảm ơn và giấy khen viết trên giấy đỏ, ở cổng quân doanh hô khẩu hiệu "Học tập đồng chí Khổng Minh Diệu!" "Kính chào đồng chí Khổng Minh Diệu!", nắm đấm hết lần này đến lần khác giơ lên không trung hô cao. Hóa ra, trong vòng mấy tháng, Khổng Minh Diệu với tư cách là anh hùng vô danh đã cứu mười bảy người, trung bình mỗi tháng cứu bốn người, mỗi tuần cứu một người, nhiều nhất là trên cây cầu đá sông cổ đó, một tháng cứu bảy người rơi xuống nước. Họ có người là thất tình tìm cái chết, có người là kinh doanh thua lỗ muốn lấy cái chết để trả nợ, còn có một người mẹ dắt con chơi bên bờ sông đó, tay bà ấy chạm nhẹ một cái, lực mạnh hơn một chút, bất cẩn làm con trai mình rơi xuống nước, bà ấy vừa hối hận không thôi vừa kêu "Cứu người với" - Khổng Minh Diệu liền từ trên trời rơi xuống nhảy vào nước cứu đứa trẻ đó lên. Còn có ba người muốn nằm trên đường ray tự sát, tàu hỏa chạy đến họ liền nằm trên đường ray, đợi tàu hỏa đinh đang đinh đang càng ngày càng gần, Khổng Minh Diệu vừa vặn đi ngang qua đó, bất chấp hiểm nguy cứu họ ra khỏi đường ray, khiến những sinh mệnh trẻ tuổi đó có được cuộc đời mới, đoàn tàu chở hàng hóa phồn vinh phát triển cũng đến đích đúng giờ.

Cứu người không bao giờ để lại tên, mà mọi người cuối cùng sẽ khắc ghi tên cậu trong lòng mình - trong khi cả thành phố đang khổ sở tìm kiếm người anh hùng liên tục cứu người mà không để lại tên đó, cuối cùng khi cậu định cứu một nữ sinh đại học vì không đóng nổi học phí mà nhảy sông tự sát, cậu tung người nhảy vọt, thẻ quân nhân rơi từ trong túi ra, rơi trên bãi cỏ ven sông - mọi người cuối cùng mới biết cậu tên Khổng Minh Diệu, tuổi quân dài bằng đường đời của cậu, là lính tình nguyện ở ngoại ô phía đông thủ phủ, thế là tự phát tập hợp vào một ngày cuối tuần, hàng trăm hàng ngàn thị dân, bách tính và những người được cứu có được cuộc đời thứ hai, đều ùa đến trước cổng quân doanh đòi lập công cho cậu.

Trung đoàn trưởng đi xe trực tiếp lao đến quân doanh của Khổng Minh Diệu, gọi tiểu đoàn trưởng, đại đội trưởng của cậu lại một chỗ, ném chén trà xuống đất: "Nhân vật xuất sắc như vậy, dưới mắt các cậu mà các cậu đều không phát hiện ra, vậy nếu địch chui vào quân doanh các cậu có thể phát hiện được không?"

Đúng đêm đó, đại đội trưởng lại gọi Khổng Minh Diệu đến phòng của mình ở ban chỉ huy đại đội. Thời gian là sau khi tắt đèn, những chiến sĩ hưng phấn cả ngày đều đã lên giường vừa ngủ, Khổng Minh Diệu vì đủ loại hỏi thăm, xã giao nói chuyện đến nỗi môi cứng đờ, đại đội trưởng đến tiểu đội bốn gọi cậu đi.

Theo sau đại đội trưởng bước vào ký túc xá đại đội trưởng, Khổng Minh Diệu thấy ký túc xá đó không còn giống như mấy tháng trước khi cậu đến. Bản đồ treo trên tường, vừa thấy cậu bước vào, tấm bản đồ đó phát ra tiếng xèo xèo như giấy cắt, có rất nhiều mảnh giấy vụn rơi xuống từ giấy bản đồ đó, chớp mắt tấm bản đồ đó liền trở thành bức tranh cắt giấy chúc mừng sự giàu có của người dân Trát Liệt và Bả Lâu. Cuốn sổ bảng biểu thống kê huấn luyện các loại của đại đội treo đó, cũng trở thành xấp xấp giấy báo tin vui khen thưởng mà trung đoàn, sư đoàn chuẩn bị ban hành. Chăn xếp trên giường, không còn giống như tháp pháo vuông và gạch cổ tường thành nữa, mà giống như một mảnh đất vườn không tính là lớn, trồng đủ loại hoa cỏ và cây nhỏ, có một cô gái khỏa thân xinh đẹp tuyệt vời cười đứng giữa hoa cỏ đó, vẫy tay với Minh Diệu, còn lầm bầm lẩm bẩm nói gì đó.

Minh Diệu liền đứng giữa căn phòng đó. "Chuyện lớn rồi," đại đội trưởng nói bên cạnh cậu, "Có thể sẽ ghi cho cậu một huân chương quân công đặc biệt, và trực tiếp chuyển cậu từ lính tình nguyện thành sĩ quan đấy." Trên mặt Minh Diệu có nụ cười. "Có một lời tiên tri ứng nghiệm rồi - chỉ cần cậu muốn làm, vài ngày nữa biết đâu cậu lại là cấp trên của đại đội trưởng tôi đấy." Đại đội trưởng nói có chút ngượng ngùng.

Minh Diệu kéo ghế ngồi xuống, bảo đại đội trưởng rót cho cậu một cốc nước, cậu vừa uống vừa bảo đại đội trưởng đừng đứng đó mãi, đại đội trưởng cũng mới tìm chỗ ngồi xuống. Đêm đó, cậu nói với đại đội trưởng rất nhiều chuyện, mỗi câu nói đại đội trưởng đều gật đầu. Họ nói từ mười giờ tối đến hơn bốn giờ sáng, cuối cùng lúc muốn đi, cậu lấy tấm ảnh hai tấc nhỏ đang nắm trong tay cho đại đội trưởng xem. Nhìn tấm ảnh đó, chân bàn, chân ghế, giá chậu rửa mặt và hộp súng trong phòng đại đội trưởng, đều mọc ra dây leo nở hoa, một căn phòng như tiệm hoa không có quy tắc, hương thơm chất đống đè nén khiến đại đội trưởng nửa ngày không thở nổi một hơi.

Hai anh hùng trở về

Minh Diệu nhận huân chương quân công đặc biệt từ cấp trên xong, xuất ngũ về nhà.

Tướng quân nói: "Cậu đã giành vinh quang cho quân đội chúng ta, giờ có suy nghĩ gì không?"

Minh Diệu nghĩ một lát: "Tôi muốn xuất ngũ về nhà."

Tướng quân nhìn cậu có chút kinh ngạc: "Đây là lời gì thế. Cấp trên đã quyết định đề bạt cậu rồi."

Minh Diệu nhìn mặt Tướng quân, như muốn phân biệt thật giả của lời nói đó từ trên mặt Tướng quân vậy. Nhưng khi cậu phân biệt được và xác nhận Tướng quân nói không phải là lời đùa, cậu cười với Tướng quân một cái: "Tôi thật sự muốn về nhà rồi. Tôi muốn về nhà kiếm tiền, tôi phát hiện tiền có thể làm được tất cả mọi việc trên đời." Tướng quân nhìn người thuộc cấp danh tiếng nổi như cồn, nhưng lại không đủ thông minh này một cách bất ngờ, tiếc nuối, đi đi lại lại mấy vòng, dừng lại trước mặt cậu nói:

"Cậu tưởng tôi sẽ chỉ đề bạt cậu cho cậu làm một tiểu đội trưởng thôi sao?"

Tướng quân nhìn cậu: "Phó đại đội trưởng thì sao?"

Tướng quân một lúc sau lại bỗng nhiên nói thế này: "Thôi, cậu trực tiếp làm đại đội trưởng đi."

Đến cuối cùng, Tướng quân hỏi rất thẳng thắn: "Chẳng lẽ cậu còn muốn trực tiếp làm tiểu đoàn trưởng?" Mà Khổng Minh Diệu lúc này vẫn lặp lại với Tướng quân hai câu đó: "Tôi muốn xuất ngũ về nhà. Tôi phát hiện tiền có thể làm được tất cả mọi việc trên đời."

Trong hàng trăm hàng ngàn sự níu kéo và bất lực, Minh Diệu quyết tâm xuất ngũ. Ngày rời quân doanh bước đi, tất cả sĩ quan, binh lính của quân doanh và bách tính thành phố, đều đến tiễn đưa và từ biệt cậu, người đứng xếp hàng dọc hai bên đường dài hơn mười dặm, mọi người giơ hoa nhựa và cờ nhỏ màu sắc do cấp trên phát xuống và bách tính tự mua, tiếng reo hò và tiếng vỗ tay, dường như nguyên thủ nước ngoài đến thành phố này vậy. Cho đến khi cậu được mọi người vây quanh bước lên tàu hỏa, rồi lại thò đầu từ cửa sổ tàu đó ra, nhìn đám đông reo hò vì cậu và biển hoa mây màu bay lượn, cho đến khi tàu hỏa đúng giờ không chút tình người rời khỏi sự reo hò của mọi người trong tiếng còi, Khổng Minh Diệu mới yên lặng ngồi xuống nghĩ: Tiêu một chút tiền này, vậy mà làm được việc lớn như vậy. Thế nếu tiêu một triệu, hàng chục triệu thì làm được những việc thế nào nhỉ?

Ba anh hùng rơi lệ

Ngày trở về Trát Liệt, sau khi sự náo nhiệt chào đón qua đi, bất ngờ làm Minh Diệu biết mình rời quân đội là sai một việc lớn. Thành phố Trát Liệt trẻ trung và Huyện trưởng trẻ tuổi Khổng Minh Lượng, trong sự phồn vinh bận rộn, đã dành cho Minh Diệu sự chào đón long trọng và bất ngờ hơn nhiều so với sự tiễn đưa của quân doanh. Tuy sự chào đón của Trát Liệt, không có nhiều vinh quang và hoa tươi, tiếng vỗ tay và cờ màu như khi quân đội tiễn cậu, nhưng báo đài, tivi, phát thanh của huyện đều đưa tin tin tức cậu chuyển ngành trở về làm tin đầu trang. Đài truyền hình còn bắt đầu từ lúc cậu xuống tàu hỏa, cho đến khi cậu được vây quanh bước vào cửa nhà và ôm mẹ làm truyền hình trực tiếp và đưa tin. Tất cả cấp dưới của huyện trưởng đều biết em trai huyện trưởng từ quân đội trở về, đều muốn sắp xếp mời cậu ăn cơm và mời cậu đến cục, bộ ủy của mình làm việc, mỗi cục trưởng và bộ trưởng, đều là những lời đanh thép: Công việc tùy cậu chọn, muốn làm phó cục trưởng thì cứ nói một tiếng, chính là muốn làm chức chính tôi có thể nhường vị trí cục trưởng ra. Thư ký huyện trưởng thay huyện trưởng sắp xếp danh sách tiệc mời của các đơn vị trong huyện cho em trai ông ta, dài đến mười lăm trang, nếu Minh Diệu ngày ba bữa đều ăn ở bên ngoài, mỗi bữa đáp ứng nguyện vọng ăn mời của một đơn vị, cậu cần nửa năm lẻ năm ngày.

Minh Diệu về nhà vào lúc chạng vạng. Vừa về đến nhà, nhị ca huyện trưởng đã gọi điện cho cậu nói, chào mừng trở về, nhưng công việc ở huyện quá bận, ông chỉ có thể tối mới về gặp cậu nói chuyện anh em. Nhị tẩu truyền lời nói, bà ấy đang trông con ngồi cữ, không thể ra khỏi nhà, nhưng mời tam đệ có thời gian nhất định phải đến nhà bà ngồi chơi. Minh Diệu là mượn cớ đi đến nhà nhị tẩu chơi rồi đi đến phố lớn Trát Liệt, cậu xách một túi huy chương lập công làm quà tặng, đi đến nơi Phấn Hương nói với cậu là nơi cô ấy làm việc, nhưng đến nơi cậu mới phát hiện đó không phải là công ty văn hóa trách nhiệm hữu hạn phân công ty gì đó mà Phấn Hương nói, mà là một công trường lớn đang xây dựng một tòa nhà, giàn giáo bằng thép như rừng rậm giơ lên giữa không trung. Cậu hỏi người ta công ty văn hóa ở đó trước đây chuyển đi đâu rồi? Người trên công trường nói ở đó chưa bao giờ có công ty văn hóa hay phân công ty trách nhiệm hữu hạn nào, cũng chỉ có vài tiệm ngâm chân và tiệm cắt tóc, có vài chục hơn trăm cô gái chuyên làm ca đêm. Cậu muốn đưa tấm ảnh Phấn Hương luôn nắm trong tay bị mồ hôi làm ướt cho người ta xem, nhưng lại vì tấm ảnh đó là một tấm ảnh khỏa thân toàn bộ, không thể lấy ra, nắm trong tay giống như nắm một bụm nước sắp chảy ra, thế là liền hỏi người kinh doanh ven đường, có từng nghe nói có người tên là Phấn Hương không? Trông thế nào, thích mặc váy và áo thế nào. Người ở đó nói chưa từng thấy và nghe nói qua người tên Phấn Hương này, nói người anh nói chắc không phải là "tiểu thư" ở khu vui chơi giải trí trước kia chứ? Tiểu thư ở đó đều thích tự lấy tên là Phấn Hương, Tiểu Hồng hoặc Điềm Điềm.

Người ta liền dùng ánh mắt khác thường nhìn Minh Diệu, như Minh Diệu là một kẻ mua dâm bị bắt quả tang vậy.

Thế là từ phố lớn Trát Liệt lại chán nản quay trở lại phố cũ Trát Liệt, không tin mình sẽ không tìm được cô gái Phấn Hương đó, nhưng lời "tiểu thư" người ta nói kia lại cứ ầm ầm vang dội bên tai, trong cổ họng luôn có một cái, mấy cái gai mắc kẹt, đợi đến chỗ cậu và Phấn Hương gặp nhau, nơi đất cứng mọc dây leo hoa dại, cậu đưa tay trái lên trước mặt nhìn lại, mới phát hiện tấm ảnh khỏa thân hai tấc của Phấn Hương trong tay cậu bị cậu nắm vò thành một cục, mồ hôi làm tấm ảnh quả nhiên hóa thành một bụm nước bùn nhão, tay cậu vừa duỗi ra, cục nước mang màu sắc đó liền chảy ra từ kẽ tay cậu, chỉ để lại một ít màu sắc nhuộm trên lòng bàn tay cậu.

Đúng khoảnh khắc này, cậu lờ mờ cảm thấy mình sai một việc - cậu đem một giấc mơ xem như xảy ra thật. Là cô gái tên Phấn Hương đó để cậu làm một giấc mơ, nhưng cậu sai lầm cho rằng chuyện đó là xác thực trăm phần trăm rồi. Trong bữa tối, cậu mím môi trở về nhà, mẹ đích thân đến bếp nấu cho cậu những món ăn quê hương mà bên ngoài cậu không ăn được: cải tuyết xào thịt và gà hầm nấm, còn có hẹ nhà kính nở hoa mùa đông xào trứng và dưa chuột mùa đông trộn. Khi cả nhà vây quanh bàn ăn ăn cơm xem tivi, lại có một chuyện bất ngờ bất chấp tất cả giáng xuống đầu cậu, như có một gói vật phẩm kịch độc từ đâu bay đến đập vào mặt cậu, rơi trước mặt cậu, mùi ác độc của kịch độc đó lập tức vào trong miệng, dạ dày, tâm phế cậu - trên màn hình tivi đột nhiên cắt ngang ca múa, xuất hiện một phát thanh viên mặc đồ đen, đeo hoa trắng trên ngực, giọng cô ấy trầm thấp khàn khàn, một giọng một họng đều là phẫn nộ và bi thương. Đầu tiên nghe cô ấy nói đến đại sứ quán bị ném bom, đôi đũa gắp rau của Khổng Minh Diệu cứng đờ bên cạnh đĩa. Sau đó nghe nói nhân viên đại sứ quán ba chết hơn hai mươi bị thương, cậu nhổ thịt gà đang nhai trong miệng ra trên bàn. Đến cuối cùng phát thanh viên nói bình luận lên án "là có thể nhẫn, thục bất khả nhẫn" đó, Khổng Minh Diệu đột nhiên đứng dậy từ trước bàn, nói với mẹ và anh em của mình:

"Chiến tranh bùng nổ rồi, tôi phải trở về quân doanh!" Đại ca Minh Quang nhìn cậu, lại nhìn tivi, chỉ vào màn hình tivi nói: "Mau nhìn, mau nhìn, đây là học sinh trường chúng ta đang nhảy múa."

Tứ đệ Minh Huy nhìn về phía tivi, cậu nhìn thấy có hai con bò vàng đang cày ruộng trên đất trên dãy núi, vì mặt trời nóng bỏng, con bò già mệt đến mức thè lưỡi, có chất nhầy chảy ra từ miệng nó, còn bác nông dân đầu tóc bạc trắng, cầm cán cày, lau mồ hôi, lớp da mỏng bị cháy nắng trên vai như cánh ve sầu đang bay và treo lủng lẳng. "Cũng không cho bò dừng lại uống chút nước," Minh Huy cằn nhằn nói rồi thu tầm mắt lại, lại tự nói tự nghe, "Phải nói với nhị ca một tiếng, cấp cho bác nông dân đó một chiếc máy cày." Sau đó liền cùng đại ca, thấy tam ca Minh Diệu đang vội vàng sắp xếp hành lý, cởi bỏ bộ thường phục trên người, thay bộ quân phục cậu mang về rồi. Động tác cậu cực nhanh, ba lần năm lần mặc quân phục lên người, đặt giày quân đội trước mặt xỏ vào, cúi người thắt dây giày, đội mũ quân đội, người mẹ bưng thức ăn vào hỏi cậu: "Minh Diệu, đang lúc ăn cơm con đi đâu đấy?"

"Sắp đánh trận lớn rồi," Minh Diệu nói rất nghiêm túc với mẹ và các anh em, "Tôi đi lính bao nhiêu năm, đợi chính là ngày này."

Cả nhà đều dán mắt vào cậu. Nhìn cậu mặc quần áo xong, thắt dây lưng vũ trang vào thắt lưng, lại đá một cái vào bộ thường phục màu xám đã cởi ra và đôi giày da mũi nhọn sáng loáng, đang chuẩn bị xách hành lý ra cửa thì điện thoại đặt trên đầu sô pha đột nhiên reo lên, tiếng chuông như súng, cậu bỏ lại hành lý chạy qua nhấc điện thoại lên, nghe được hai câu, liền hét vào tai nghe: "Mẹ kiếp anh là cục trưởng con chim gì, giờ đất nước lâm nguy, sắp đánh trận lớn rồi, anh còn đang thảo luận ngày mai ăn gì, muốn uống rượu gì!" Cậu hét lên, lại nghe tai nghe đầu dây bên kia nói một câu gì đó sau đó, giọng nói hạ thấp xuống, nhưng giọng điệu càng tàn nhẫn hơn, "Tôi Khổng Minh Diệu giờ không nghe anh giải thích, sau khi chiến tranh kết thúc, chỉ cần tôi không chết - nếu tôi không tìm cách bãi chức cục trưởng chỉ biết ăn chơi ở hậu phương như anh, đời này tôi không chỉ không mang họ Khổng, còn sẽ nổ súng tự sát ở quảng trường huyện thành." Nói rồi dập điện thoại, xách lại hành lý, chạy nửa đi nửa vội lao từ góc bàn ăn ra sân.

Mẹ đuổi theo phía sau gọi: "Minh Diệu - con vừa về con đi đâu?!" Đại ca đuổi theo, túm lấy cánh tay cậu, cướp lấy hành lý của cậu, chặn trước mặt cậu vừa gọi vừa hỏi: "Con đã chuyển ngành rồi con không biết sao?"

Còn nhắc nhở cậu: "Trên quân phục của con ngay cả quân hiệu, huy hiệu mũ cũng không có, con không nhìn ra hay sao?" Lúc nói chuyện, túm lấy một bàn tay cậu, đặt lên cổ áo đã trống không của cậu.

Tay Khổng Minh Diệu, lập tức cứng đờ trên cổ áo, người liền sững sờ trong sân. Lúc này, cậu cuối cùng biết mình đã sai hoàn toàn một việc gì, cắn chặt môi như cắn phải ngón tay của một người tên Phấn Hương. Trong ráng chiều bay từ phía tây lại, có mái tóc dài nhuộm màu như lụa đỏ đung đưa trước mắt cậu, mà lúc đó gà mẹ từ ngoài cửa về chuẩn bị vào ổ, dắt con cái của nó, một đường đi tới, một đường đều là cục cục cục hát, một nhóm bước chân nhỏ và nhảy múa y hệt nhau. Khi đàn gà đó từ trước mặt cậu sắp đi qua, cậu đột nhiên cúi người túm lấy một con, quăng xuống đất, nhìn con gà nhỏ đó co giật vài cái trước mặt cậu, chưa kêu tiếng nào đã chết rồi. Mà gà mẹ dẫn đội ngũ con cái phía trước, vẫn ung dung thong thả về phía ổ gà, ngân nga khúc nhỏ vào ổ, cậu ngồi xổm dưới đất gào khóc thảm thiết:

"Đất nước lâm nguy - sao con lại xuất ngũ đúng lúc này chứ?" "Sao con lại rời quân đội lúc đất nước lâm nguy này chứ?" Nước mắt chảy ra từ kẽ tay che mặt cậu, như suối trên vách đá đùn ra từ khe núi, chẳng bao lâu, đã làm ướt một mảng lớn như nửa cái chiếu trên mặt đất, khiến đôi bốt chiến đấu quân dụng đế dày da bò của cậu đều ngâm trong nước mắt của cậu. Chính là đêm đó, cả nhà nhìn tivi, mỗi người nhìn chương trình của mình. Minh Diệu không còn đi nghĩ đến cô gái tên Phấn Hương gặp trong mơ đó nữa. Cậu từ trên giường vừa nằm xuống bò dậy lần nữa, mặc quần áo, thắt dây giày, từ phố cũ Trát Liệt đi đến quảng trường mới xây của huyện thành, nhìn tòa thành phía bắc mới nổi này, trong đêm vắng lặng, đèn đuốc sáng trưng, trên phố lớn có vài khách qua đường vội vã và những người nông dân núi Bả Lâu. Họ thừa lúc đêm tĩnh, dùng xe bò, xe ngựa và xe kéo người kéo, chở gạch đỏ, đá và đủ loại vật liệu xây dựng xây dựng thành phố, đi qua quảng trường, đi về hướng công trường xây dựng ở khắp bốn phương tám hướng. Có bò có ngựa đi ỉa trên quảng trường hoặc phố lớn, họ dừng xe lại, dùng chân xúc phân đó vào một cái túi phân chuẩn bị sẵn, giữ gìn sự sạch sẽ và thần thánh của quảng trường.

Minh Diệu đứng ở một góc quảng trường, nhìn những xe bò, xe ngựa và nông dân lái máy cày qua lại đó, nhìn một lát cậu đi về phía một người nông dân đang dùng tay bốc phân ngựa trên đất, đứng trước mặt người đó một lát, thấy người đánh xe ngựa, chở gạch vào thành là một người trẻ tuổi, tuổi tác bằng cậu, mặc áo bông đen bẩn thỉu rách nát, trên đầu đội mũ lông thú lộ bông, cậu liền hỏi người ta: "Gạch này chở đi đâu?"

Người đó ngẩng đầu nhìn mặt cậu, để lộ nụ cười mơ hồ kiêu ngạo: "Biết đâu huyện thành này còn trở thành thành phố lớn, gạch máy cần dùng đất sét của một dãy núi cũng không đủ nung."

Minh Diệu nói: "Sắp đánh trận anh có đi lính không?"

Người đó nói: "Cuộc sống tốt hơn trước nhiều, nhà tôi cũng xây nhà ngói rồi."

Đứng dưới ánh đèn, nhìn xe gạch như núi đó, và con ngựa đang phun đầy mũi hơi nóng, cuối cùng Minh Diệu để tầm mắt rơi vào khuôn mặt quái đản có chút đắc ý của người đó:

—— "Anh biết đại sứ quán chúng ta bị Mỹ ném bom không?"

—— "Chở một xe gạch cũng bằng trồng một tháng ruộng," người đó cười nói, "Đất nước giàu lên rồi, thật sự không phải là đất nước trước kia nữa."

—— "Muốn tuyển anh đi lính anh có đi không?"

—— "Tôi tiểu học chưa tốt nghiệp, chỉ có thể làm việc bỏ công sức ra lấy khổ này thôi."

Minh Diệu để người tiểu học chưa tốt nghiệp đó đánh xe ngựa đi mất. Sau khi xe ngựa đi xa, cậu lại chắn giữa đường, chặn một chiếc máy cày chở đầy gỗ. Máy cày phun ra trong đêm không phải khói, mà là ầm ầm cháy một ngọn lửa. Cậu đứng giữa đường, trước hết hai cánh tay giang thẳng ra, đồng thời làm một tư thế chào của người lính, thì máy cày đó liền phanh gấp trước mặt cậu. Cậu cũng nghe thấy tài xế từ trong cabin thò đầu ra, phun đầy miệng phân trâu phân ngựa chửi:

"Mẹ kiếp anh tìm chết à!"

Minh Diệu từ trước xe chuyển sang phía này của cabin:

"Anh biết đại sứ quán chúng ta bị Mỹ ném bom không?"

Tài xế đẩy cửa cabin ra một khe hở:

"Bệnh viện tâm thần ở ngay cạnh thành phố, anh muốn đi tôi có thể chở anh qua đó."

Lại chặn một người trung niên đánh xe bò, cậu thấy người đánh xe trung niên đó trên đầu đội là một chiếc mũ bông quân dụng, chặn lại nói rất thân thiết: "Tôi tên Khổng Minh Diệu, từng lập huân chương quân công đặc biệt trong quân đội, hôm nay mới xuất ngũ. Nhìn dáng vẻ anh cũng giống tôi là cựu quân nhân nhỉ? Tivi hôm nay xem chưa? Biết sắp đánh trận rồi không?" Hỏi người trung niên đó: "Đất nước có nạn, thất phu có trách, câu này anh ở trong quân đội chưa từng nghe qua à?" Cuối cùng nhìn người đánh xe bò đó đi từ cạnh xe qua, dắt mũi hai con bò vàng, dùng ánh mắt kỳ lạ quét qua cậu, vòng qua người cậu, đi về phía trung tâm thương mại sắp xây không xa.

Trời sắp sáng, sao thưa thớt và cô đơn lạnh lẽo. Dưới bầu trời màu sâu của băng đen, trên quảng trường xi măng khổng lồ, đang có sương đêm rơi xuống. Đưa tay ra, có thể đón được từng sợi sương quấn quýt trên đầu ngón tay và lòng bàn tay. Chẳng bao lâu, trên tay đã nắm một vốc nước sương rồi. Từ ven đường đi đến trung tâm nhất của quảng trường, trung tâm đó không phải đài tưởng niệm anh hùng thông thường của quảng trường, cũng không phải tượng kỷ niệm vĩ nhân hay thánh nhân, mà là tượng đồng mới xây cao mười lăm mét của Khổng Minh Lượng đặt trên bệ có tám tầng bậc thang. Nhưng trên bệ tượng đồng đó, không hề khắc tên "Khổng Minh Lượng", mà là khắc ba chữ "Kẻ khai phá" cứng cáp ở trung tâm bệ đá hoa cương. Dưới tượng và chữ đó, Minh Diệu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của nhị ca được ánh đèn chiếu sáng, lại bị sợi sương bao phủ, trên mặt treo nỗi buồn nói:

"Nhị ca, sắp đánh trận lớn rồi, nhưng người ở đây vẫn không biết gì cả!"

Thế là ngồi dưới tượng đồng đó, nhìn quảng trường và trung tâm thương mại, trung tâm hội nghị và tòa nhà thương mại thế giới đang mọc lên bốn phía quảng trường, Minh Diệu cuối cùng vì hối hận gì đó mà gào khóc lớn. Tiếng khóc lớn như thác nước sông Hoàng Hà lao qua cửa ải Hổ Khẩu vậy.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.