Ngành công nghiệp ở trấn Chiết Liệt có nhà máy dây thép, nhà máy cáp điện, nhà máy xi măng, nhà máy in ấn và nhà máy sản xuất cấu kiện bê tông đúc sẵn phục vụ cho việc xây dựng nhà cửa trong thành phố lẫn nông thôn. Các doanh nghiệp tư nhân gia đình thì có xưởng giày dép, lấy lốp xe phế thải nung chảy rồi đúc thành đế giày nhựa; xưởng sản xuất đồ nhựa dùng nhựa phế liệu luyện thành xô nước, chậu rửa, bát nhựa và đồ chơi nhựa; còn có xưởng dệt và nhà máy chế biến nông sản. Các nhà máy chế biến được đặt trong một khuôn viên bên kia bờ sông, những sản vật trên núi như mộc nhĩ, hạt óc chó, nấm hương v.v... lúc đưa vào còn mang hương vị bùn đất, đi ra đã trở thành tai khỉ, yến sào bóng bẩy, sáng loáng. Xưởng luyện nhựa đưa vào toàn là đế giày cao su, giày da cũ thu hồi từ trong thành phố, đi ra lại thành xô nước, chậu rửa mặt, ca đựng bàn chải dùng lại trong thành phố và nông thôn. Có lẽ một chiếc cốc nhựa đỏ, xanh mà ai đó dùng để uống nước, tiền thân của nó chính là đôi giày cao su hay đôi dép lê họ từng đi; một chiếc bàn chải đánh răng một người đang dùng, tiền thân lại là cây gậy nhựa chuyên dùng để thông tắc bồn cầu.
Còn có một nhà máy chế biến tin tức câu chuyện, chủ xưởng là Dương Bảo Thanh, người từng nhặt được cái vỏ loa cũ trong một giấc mộng đêm hôm nọ. Anh ta là người biết chữ, có hiểu biết, lại thích đọc sách báo, vì thế mà "gần nước lên trước trăng", vào cái thời đại mà báo chí cả nước đều "xuân về hoa nở, cây khô lại xanh" này, anh ta dẫn con cái dùng kéo, hồ dán và bút bi màu, đặt mua vô số báo và tạp chí. Mỗi ngày, anh ta lấy những tin tức xảy ra ở phương Nam, đổi thời gian và địa điểm, cắt dán, dùng bút đỏ gạch chân, sau đó để học sinh chép lại một lượt rồi gửi tới các tòa soạn báo ở phương Bắc. Lấy những câu chuyện và bài phóng sự trên báo phương Bắc, cắt đầu bỏ đuôi, thay hình đổi dạng rồi gửi tới các tờ báo phụ san ở phương Nam; hoặc lấy bài viết của tạp chí tháng này chép lại một lượt, ghi tên mình vào làm tác giả rồi gửi tới ban biên tập các tờ tạp chí quý, bản thảo đó rất nhanh sẽ được lên báo đăng tải. Những tấm phiếu chuyển tiền nhuận bút mỗi ngày lại được gửi về từ bưu điện cả bao cả túi. Logic và quy luật trong chuyện này chính là: chuyện phương Nam gửi ra Bắc, tin phương Bắc gửi vào Nam, lấy câu chuyện vùng ven biển sửa thành chuyện Trung Nguyên rồi gửi đi vùng Tây Bắc, lại lấy chuyện Tây Bắc sửa thành chuyện phương Nam gửi về vùng ven biển. Tỷ lệ được đăng báo lên tới chín mươi tám phần trăm. Đây là nhà máy tin tức câu chuyện nổi tiếng lừng lẫy tại trấn Chiết Liệt, những tấm phiếu chuyển tiền nhuận bút ngày nào cũng từ bưu điện gửi tới nhà anh ta, kết trái ngọt lành.
Tóm lại, trấn Chiết Liệt không còn ai nhàn rỗi nữa. Chẳng còn ai làm ruộng. Nhà nhà làm doanh nghiệp, xưởng xưởng đều sản xuất, khiến trấn Chiết Liệt sôi sục như nước sôi. Khói đen và lửa đỏ bốc lên từ ống khói mỗi ngày thiêu đốt bầu không khí đến mức khét lẹt, ngày đêm đều nồng nặc mùi cao su và mùi tanh hôi từ rãnh nước. Thế nhưng nhà nhà đều đã quen với cái mùi đó, một trận mưa xuống gột rửa mùi ấy đi, sự trong lành trái lại khiến gần như ai nấy đều bị cảm và khó chịu. Thế là bệnh viện lại bận rộn lên, bệnh nhân đông đúc chẳng kém gì học sinh trong trường học. Bệnh nhân nhiều lại cần phải có xưởng dược phẩm, xưởng làm chai lọ thuốc và xưởng bao bì riêng. Các nhà máy chế biến nhiều lên, thuế vụ, y tế lại bận rộn. Thuế thu nhiều, thị trưởng lại càng bận hơn, ngày nào cũng bận rộn với việc cắt băng khánh thành cho các doanh nghiệp mới, bận rộn ăn uống và bắt tay. Sau này khi hồi tưởng lại thời kỳ phôi thai của quá trình phát triển công nghiệp và tích lũy tư bản thuở ban đầu tại Chiết Liệt, Khổng Minh Lượng đã nói với tôi một câu động trời: "Năm tháng tốt đẹp thật - dùng kéo và hồ dán cũng có thể xây được một nhà máy tin tức câu chuyện, về sau e rằng chẳng còn những năm tháng như thế nữa rồi."
Có một lần, trên đỉnh sống núi vang lên một tiếng khóc than, ngắt quãng suốt ba ngày không dứt, thế là có người chạy tới chính quyền trấn để báo cáo. Khi đó, trụ sở mới của chính quyền trấn đang trong quá trình xây dựng, mấy tòa nhà cũng vừa mới nhú lên khỏi mặt đất. Công trường ngổn ngang, dọc ngang lộn xộn, tiếng máy trộn bê tông, máy đầm rung chuyển đất trời, nếu không gào thét lên thì đối phương hoàn toàn không nghe thấy gì. Người tới báo tin liên tục giục giã, gào thét trước mặt thị trưởng đang chỉ huy công trường, thị trưởng trừng mắt hỏi: "Ngươi nói cái gì?!" Người nọ liền ghé sát tai thị trưởng gào lên: "Nông dân điên hết rồi - nông dân đang gào khóc như những kẻ điên trên sống núi!" "Khóc cái gì?!" "Khóc ruộng đất!"
Thị trưởng suy nghĩ một lúc, liền cùng người nọ đi lên sống núi phía sau phố trấn. Họ vòng qua những con phố, khi tới lưng chừng sườn núi, ngoái đầu nhìn lại, thị trưởng có chút sửng sốt. Lúc này mới thấy trấn Chiết Liệt trong thời gian ngắn ngủi đã xây cất dọc theo bờ sông, bên này bên kia nhà lầu san sát, đường phố rộng rãi, không còn giống như sự nhộn nhịp đất cát của những ngôi làng trong vùng núi trước kia nữa. Đèn đường, cột điện trên phố đứng đều tăm tắp như những chiếc đũa bên vệ đường. Ống khói của các nhà máy lớn nhỏ cắm vào bầu trời, khói đặc nhả ra tựa như những đám mây bao trùm trên đỉnh đầu vào ngày mưa. Mà chỗ này chỗ kia, những công trường đào đất lên rồi lấp lại, nơi này đến nơi khác, giống như bác sĩ ngoại khoa tùy ý mổ xẻ ruột gan. Đào đất lên, rồi lại khâu lại. Đào mở ra, rồi lại lấp lại qua loa. Đất mới đất cũ, đầy rẫy những vết sẹo, khắp nơi đều bừng bừng sức sống, nhưng cũng đầy rẫy những vết thương.
"Chiết Liệt phát triển nhanh thật!" Thị trưởng cảm thán.
"Họ đang khóc vì không còn đất để cày cấy nữa." Người đi cùng đáp lời.
"Toàn trấn có bao nhiêu hộ gia đình sống trong biệt thự?"
"Họ đã khóc lóc ầm ĩ suốt ba ngày ba đêm rồi."
Họ lại vội vã đi về phía sống núi. Con đường đó ngày xưa khi thị trưởng dỡ tàu hỏa là ngày nào cũng đi, giờ đi lại trên con đường ấy, ông ta có một cảm giác thân thiết, không nhịn được muốn nhìn sang hai bên đường. Phong cảnh chảy trôi trước mắt ông ta như dòng nước. Thấy nhà máy dây cáp điện trên sườn núi, công nhân đều đang uống bia ở cổng nhà máy và vệ đường, lạc và thịt thủ lợn bày trên mặt đất bằng giấy gói. Hỏi tại sao giờ làm việc mà lại uống bia? Đáp rằng nhà máy vừa nhận được một đơn hàng lớn, hơn nữa đơn hàng đó còn đến từ một thành phố nọ, nói rằng toàn bộ dây điện và cáp điện dùng cho người dân và nhà máy trong thành phố đó đều đến từ nhà máy dây cáp điện của Chiết Liệt. Dây điện của Chiết Liệt chôn trong tường, cáp điện chôn dưới đất, dùng ba năm năm là "hết đời", vỏ bọc của những dây cáp này đều lão hóa giòn gãy gây rò rỉ điện, thường xuyên gây ra chập điện và hỏa hoạn, chuyện cháy nổ chết người xảy ra như cơm bữa. Người ta đều dùng dây cáp của Chiết Liệt một lần, sau hỏa hoạn liền đi mua dây cáp của nhà khác, nhưng thành phố này có lần xảy ra đám cháy lớn thiêu chết hơn một trăm người, hiện tại lại cứ nhất quyết mua tiếp hàng của nhà máy dây cáp điện Chiết Liệt, nên nhà máy phát bia thịt cho công nhân uống mừng.
"Tại sao vậy?" Thị trưởng đứng lại hỏi.
"Chiết khấu nhiều lắm." Người đi cùng cười đáp.
Thị trưởng liền bảo người đi cùng lập tức thông báo cho nhà máy dây cáp điện, bất kể là khách hàng cũ quay lại mua sau khi xảy ra hỏa hoạn, đều tặng thêm cho họ mười phần trăm chiết khấu. Ngươi đặt một triệu tệ hàng, tặng riêng cho ngươi mười vạn, ngươi đặt một nghìn vạn tệ hàng, tặng thêm cho ngươi một trăm vạn chiết khấu. "Không tin mẹ kiếp những kẻ đó không tới mua dây điện và cáp điện của chúng ta!" Thị trưởng chửi thề rồi bảo người đi cùng lập tức đi thông báo, bản thân một mình đi về phía sống núi. Các loại nhà máy và xưởng sản xuất bên đường lướt qua trước mắt ông ta như những ngôi nhà trong làng. Lá cây bên đường bị bụi bặm phủ kín, các loại túi ni lông treo trên cành cây, gió thổi vào, bụng phồng lên, phát ra tiếng bành bạch. Thị trưởng cứ thế ngẩng đầu nhìn những túi ni lông treo đầy bầu trời, nghĩ xem bao giờ Chiết Liệt có thể từ một trấn biến thành một huyện thành? Khi nào huyện thành có thể vì sự phồn hoa của Chiết Liệt mà di chuyển từ cách bốn mươi cây số tới đây?
Có công nhân từ rất xa vẫy tay về phía thị trưởng: "Qua đây uống chai bia đi!"
Thị trưởng gọi về phía những người nông dân vốn là người Chiết Liệt đó: "Đợi Chiết Liệt biến từ trấn thành huyện rồi chúng ta hãy uống."
Tới trên sống núi, mặt trời đã qua đỉnh, có hai con gà rừng, thỏ rừng đang ngó nghiêng trên đường, sau đó thấy thị trưởng thì chúng chạy mất. Tượng đài tưởng niệm mà Hồ Đại Quân dựng cho Chu Dĩnh trông như bức tường, vì trấn ngày càng phồn vinh, đường lớn từ ngoài trấn đã chuyển ra bờ sông, nó ở đây trở nên quạnh quẽ và cô tịch, ngay cả bản thân Chu Dĩnh cũng rất ít khi tới thăm nó, như thể trong cuộc đời cô ta chưa từng xảy ra chuyện này vậy. Những chữ trên tượng đài bị bụi thời gian che phủ đến mức gần như biến mất. Những cụ già của làng Chiết Liệt, những nông dân trên sáu mươi tuổi, cứ thế ngồi khóc bên cạnh tượng đài này. Họ khóc và nói: "Chúng ta không có đất rồi, chúng ta không có nơi để trồng trọt nữa rồi." Họ đều vừa qua sáu mươi tuổi, trẻ trung tráng kiện như ánh nắng lúc chính ngọ, nhưng sự giàu sang phồn hoa đã tống họ vào viện dưỡng lão, không cho họ đụng vào cuốc xẻng và tiếp xúc với đất đai nữa. Họ không quen với những ngày tháng không còn được cày cấy, nên liền đến mảnh đất vốn là ruộng đồng, nay đã trở thành cánh đồng hoang phế này mà khóc.
Tượng đài của Chu Dĩnh trông như một bức tường đứng trước giông bão. Nguyên lai dưới chân tượng đài và xung quanh, mùa đông trồng lúa mì, mùa thu trồng ngô. Mỗi độ xuân về, mầm lúa mì xanh đen, mùa hè lúa chín, hương thơm lúa chín lan vào trong làng, lan lên bàn ăn của mỗi gia đình. Thế nhưng giờ đây, không biết vì sao chẳng còn ai trồng nữa. Cỏ hoang cao quá đầu người, gà rừng, thỏ rừng chui qua chui lại ở đó, như thể đó là công viên thiên đường của chúng vậy. Các cụ già vây quanh mảnh đất hoang đó, khóc lóc gào thét, làm loạn, còn viết những khẩu hiệu và biểu ngữ nguệch ngoạc xấu xí lên giấy trắng khổ lớn: "Trả lại đất cho ta!" "Chúng tôi muốn sống chết cùng với mùa màng!" v.v..., có cái dán lên tường tượng đài, có cái làm thành biển hiệu cắm giữa cỏ hoang. Cứ ở đó mà gọi. Cứ ở đó mà khóc. Khóc gọi mệt rồi mở cơm mang theo ra dã ngoại ăn no xong, lại tiếp tục khóc lóc làm loạn.
Họ suốt ba ngày ba đêm, tụ tập không tan, ban đầu vài người, sau đó vài chục người, ngày thứ ba đã đông tới hơn một trăm người, ngay cả dân ở Lưu Gia Câu, Trương Gia Lĩnh và các làng khác bị chiếm đất do khai mỏ, làm đường cũng tụ tập tới đây làm loạn. Sự chất phác của họ đã tạo nên phong trào nông dân mang tính kháng cự này, nhưng cũng vì sự chất phác đó mà phá hủy phong trào vĩ đại này. Đến ngày thứ ba, khi số lượng tụ tập lên tới hai trăm người, đen đặc cả một vùng, những tấm biển khẩu hiệu "Thề chết cùng đất đai" giống như những đàn bồ câu trắng chao liệng trên sườn đồi. Thị trưởng Khổng Minh Lượng đi từ phố trấn tới. Ông ta đứng giữa những ánh mắt náo nhiệt của những người đàn ông tráng kiện vừa tròn sáu mươi tuổi, đầy xúc động gọi:
"Mọi người về nhà đi, không sợ khóc hỏng thân thể sao?"
Mọi người đều không nói gì, lặng lẽ nhìn ông ta.
"Về hỏi con cháu các người, hỏi những người trẻ tuổi xem họ muốn cày cấy, hay là muốn biến Chiết Liệt thành thành phố?"
Mọi người đều không nói gì, lặng lẽ nhìn ông ta.
"Nếu các người còn không rời đi, tôi sẽ để con cái các người tới kéo các người về!"
Sự im lặng giống như mực đen, trên má của những cụ già, những nông dân đó. Những nếp nhăn và rãnh sâu trên mặt họ trông trầm ổn và mạnh mẽ, mái tóc bạc hầu như ai cũng có trên đầu, dựng đứng giữa không trung của cánh đồng, như cỏ dại lẫn trong ruộng đồng. Không ai mở miệng tiếp lời thị trưởng, cũng không ai muốn rời bỏ cánh đồng đó, để trở về nhà, trở về với những ngôi nhà lầu mới xây và viện dưỡng lão. Họ biết thị trưởng không dám kéo họ về, cũng không dám để cảnh sát đồn công an trong trấn tới đuổi họ về. Họ nhìn thị trưởng lớn lên, cho đến tận bây giờ, khi thị trưởng gặp riêng họ, vẫn gọi họ là chú, bác hoặc ông. Thế là cứ giằng co như vậy, cho đến khi có một chiếc lá cây vàng héo bay tới, lướt qua trước mặt thị trưởng, như một thông điệp xẹt qua đầu óc thị trưởng vậy. Thế là, thị trưởng bước lên bệ tượng đài của vợ mình là Chu Dĩnh, đứng từ trên cao nhìn xuống, nhìn những cụ già đang đòi trả lại đất đai, dùng giọng nói lay động nhất mà gọi:
"Các chú các bác, các ông các bà - nghe lời tôi về nhà đi, bây giờ tôi hứa với các người một việc -" nhìn xuống ánh mắt vẩn đục và những gương mặt khao khát đang nhìn mình phía dưới, thị trưởng như gặp phải một vùng đất hạn hán không mưa, nứt nẻ, "không quá vài năm nữa, vì thiếu đất, quốc gia sẽ thực hiện chế độ hỏa táng mai táng - đưa người chết vào lò hỏa táng, thiêu thi thể thành tro trắng. Đến lúc đó, dù là ai trong số các người, cuối cùng cũng không thể thổ táng mà bắt buộc phải bị con trai, con gái gào khóc đẩy vào lò lửa lớn, thiêu xương thịt thành tro." Đến đây, thị trưởng dừng câu chuyện lại, nhìn những gương mặt khô héo kiên nghị trước mặt đều trở nên kinh ngạc và xám xịt, giống như đống tro cốt được đẩy ra từ lò hỏa táng. Tất cả ánh mắt đều là sự sợ hãi hoảng loạn và đờ đẫn, nhìn nhau như muốn tìm kiếm điều gì đó. "Thế này đi -" thị trưởng cử động thân mình, đứng cao hơn một chút, giọng nói lớn hơn, "các người giải tán về nhà đi, ba năm hai năm nữa chế độ hỏa táng bắt đầu rồi, tôi đảm bảo những người nghe lời về nhà hôm nay, đều không phải hỏa táng, vẫn được thổ táng; vẫn là áo liệm quan tài, tang lễ phong tục, để các người sau khi chết cũng không rời xa đất đai, mãi mãi ở bên đất đai. Nhưng nếu các người khăng khăng không nghe lời, không về nhà, đòi trả đất đòi trồng trọt, thì sau khi chết các người chỉ có thể hỏa táng, chỉ có thể đựng trong hộp tro cốt nhỏ vài tấc. Đặt trên bệ xi măng lơ lửng, đến chết cũng không thể ở bên đất đai - trước khi sống sau khi chết, kiếp này đời này, đi đâu về đâu, chỉ có hai con đường này, các người tự nghĩ, tự quyết định đi."
Thị trưởng nói xong liền bước xuống từ bệ tượng đài.
Trong sự ngơ ngác nhìn nhau, có những cụ già vác biển giấy "Trả lại đất cho ta!" đứng dậy về nhà. Thế rồi cũng nối đuôi nhau rời bỏ cánh đồng hoang, tản về phía thị trấn. Một cuộc cách mạng nông dân mới đầy ý nghĩa trọng đại, cứ thế mà hỏa táng như một xác chết.
1
Sự phồn hoa của Chiết Liệt, không chỉ dựa vào sự hưng khởi của công nghiệp và sự biến mất của đất đai mới phồn hoa lên được, sự phát triển của ngành nghề đặc thù đó, mới là giàn giáo cho tòa nhà kinh tế tổng hợp của Chiết Liệt.
Ở phía Bắc của con phố chính, ban ngày tiêu điều vắng vẻ, ngoài những chú chó đi trên đường, hiếm thấy tiếng bước chân người. Thế nhưng khi hoàng hôn buông xuống, nửa con phố đó liền đèn đuốc sáng trưng, đỏ đỏ xanh xanh, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, chẳng biết đường nào mà lần. Tiệm cắt tóc, tiệm ngâm chân, cửa hàng mát-xa và trung tâm giải trí, tất cả tất cả, tên gọi đều kiều diễm mờ ảo, có mùi vị không nói nên lời và sự hoa mỹ. Như "Tiệm cắt tóc Mini", "Vườn say nằm giữa rừng hoa", "Tốt lại đến", "Mãi quay đầu" gì gì đó. Những cái tên này đều là Chu Dĩnh chép từ phương Nam và thủ phủ tỉnh mang về. Có những cái tên đó, có những ngôi nhà đó, trong ngôi nhà đó lắp đặt phòng tắm vòi sen đốt than gỗ và phòng xông hơi dùng điện thuần túy, thứ trong truyền thuyết có thể dội nước lên lửa, dùng hơi nước tắm rửa đều bày ra trước mắt. Ai cũng đi xem, ai cũng đi xông, ban đầu là đàn ông, người già của Chiết Liệt xếp thành hàng, cởi sạch tắm vòi sen xong, bước vào phòng đó, dội nước lên lửa, để hơi nước bốc lên, trong làn hơi nhiệt độ cao đặc quánh màu trắng, hít thở sâu, vài phút, mười mấy phút sau, người liền đẫm mồ hôi, ghét bẩn bong ra như vỏ tường trên người, sự vất vả mệt nhọc cả ngày đều tan thành mây khói, mơ mơ màng màng, bước ra liền phiêu phiêu tiên cảnh. Tiệm đầu tiên trên phố trấn lắp phòng xông hơi đó là "Trung tâm giải trí Thiên Ngoại Thiên" do Chu Dĩnh mở. Người đầu tiên bước vào phòng xông hơi đó thử một lần, là Khổng Minh Lượng, khi đó vẫn đang là thôn trưởng. Ông ta bước ra từ phòng xông hơi đó, thân thể trần truồng sáng bóng, nói với những người đàn ông đang xếp hàng đợi bên ngoài: "Giống như chui vào chỗ đó của đàn bà vậy."
Mọi người đều lần lượt bước vào phòng xông hơi đó, một lần ba năm người, một lượt khoảng mười phút, người đợi xông hơi bên ngoài xếp hàng từ đầu phố này tới đầu phố kia, còn vòng ra tận sống núi. Muốn xông một lần, người vùng núi phải xếp hàng từ sáng sớm tới tận sau hoàng hôn. Có người vì muốn xông một lần tắm, phải từ nơi rất xa xách theo lương khô chạy tới, đi bộ trên đường ba ngày, mới có thể tới Chiết Liệt này tắm một lần xông hơi. Sau này liền có phòng xông hơi điện thứ hai, xông than thứ hai, có phòng xông hơi điện thứ ba, xông than thứ ba. Phụ nữ cũng có thể luân phiên vào phòng xông hơi đó rồi. Sau khi xông hơi còn có dịch vụ khác - mát-xa, sửa chân, dịch vụ tình dục, con người sau khi vui vẻ mệt nhọc, lại muốn uống rượu, uống trà, đánh mạt chược nhàn rỗi, sự phồn hoa lớn lao trên thế giới, cũng cứ thế nhanh chóng gấp gáp đuổi kịp tới Chiết Liệt.
Không biết Chiết Liệt là vì có ngành này, vùng núi mới có người tới khai mỏ, hay là vì nơi đó có mỏ, có thợ mỏ ngoại lai mới có ngành này. Tóm lại, đều là chuyện trong một đêm. Trong một đêm có những mỏ đó, có ngành này. Có người nước ngoài mũi cao mắt to, từ mỏ ngồi xe hơi tới phố Chiết Liệt, đỗ xe ở đầu phố, nghênh ngang đi trên phố, còn mua một đĩa sủi cảo ăn giữa phố. Vì tiền nhiều quá, một đĩa sủi cảo chỉ năm tệ, ông ta đưa một trăm tệ. Khi trả lại ông ta chín mươi lăm tệ, ông ta lấy chín mươi lăm tệ đó làm tiền boa cho chủ quán sủi cảo. Chủ quán liền có chút đờ đẫn, không tin người ngoại quốc trên đời lại có thói quen này, bỏ tiền mua đồ ăn, bạn cười với ông ta một cái, ông ta vì nụ cười này sẽ cho bạn nhiều tiền hơn nữa.
Mọi người cảm thấy gia đình người nước ngoài nào cũng mở ngân hàng.
Cứ nhìn chằm chằm, nhìn tới khi ông ta bước vào tiệm xông hơi, mới quay đầu truyền tin tức người nước ngoài tới Chiết Liệt ra ngoài. Kể lại chuyện kỳ quan người nước ngoài tiêu tiền như mở ngân hàng. Thế là có rất nhiều người tới. Hầu như dân làng Chiết Liệt đều tới, lặng lẽ vây quanh cổng lớn của "Thiên Ngoại Thiên", vừa cười nói, vừa bàn tán, đợi người nước ngoài bước ra từ tiệm đó, xem sống mũi cao, mắt xanh, tóc vàng và đầy lông nhung trên cánh tay ông ta. Thế nhưng đợi mãi đợi mãi, mọi người không cười nói nữa, không bàn tán gì nữa, sự đè nén bắt đầu thấm đẫm và lan tỏa trên đường phố Chiết Liệt. Người Chiết Liệt dần dần nghĩ tới việc người không biết là Mỹ hay Âu này đã làm chuyện gì trong tiệm đó. Tắm xông hơi một lần, cộng thêm cởi quần áo và mặc quần áo, nhiều lắm cũng chỉ ở trong phòng xông than nửa tiếng, nhưng người nước ngoài này bước vào tiệm một tiếng rồi vẫn chưa bước ra. Hai tiếng rồi vẫn chưa bước ra. Ba tiếng rồi vẫn chưa bước ra. Lúc ông ta tới mặt trời đang giữa trưa, nắng thu trên phố như vừa mở phòng xông hơi vậy, khoan khoái và ấm áp, nhưng mọi người đợi ông ta ở cổng đó, cho đến khi mặt trời lặn xuống phía Tây, ông ta vẫn chưa bước ra khỏi cổng đó.
Cửa là cửa gỗ hai cánh lắp kính. Trên kính dán tám chữ "Chào mừng quý khách, khách như về nhà". Thế nhưng phía sau lớp kính đó, lại có một tấm rèm cửa kéo ra che chắn, ở bên ngoài không nhìn thấy chuyện gì xảy ra trong cửa. Dân làng chỉ có thể đoán người đó trong cửa xảy ra chuyện gì. Người nước ngoài đã vào trong hơn ba tiếng, người Tây dương đầu tiên trong lịch sử tới Chiết Liệt đầu tư khai mỏ này, ông ta đã mang chuyện có thể bàn tán mà không thể tận mắt chứng kiến tới Chiết Liệt rồi. Đẩy tới trước mặt người Chiết Liệt. Mọi người nín thở, đợi ông ta bước ra từ cửa đó. Nhưng lại không biết tại sao phải đợi ông ta bước ra. Không biết khi ông ta ra nên nói với ông ta điều gì, làm việc gì.
Thời gian giống như nước bị tắc nghẽn không chảy nổi, vướng mắc ứ đọng trong cổ họng mọi người và trên con phố trấn vừa mới hình thành bên bờ sông, cho đến khi ánh nắng vàng rực trở thành màu đỏ tối tăm đi về phía Tây, cánh cửa kính lớn đó kêu "két" một tiếng, cổ họng mọi người co thắt lại, trong lòng run lên một cái, nhìn thấy người nước ngoài đó khoan khoái tinh thần bước ra. Vẫn là bộ tây trang màu xám kẻ sọc, cà vạt đỏ kẻ sọc, trên mặt rạng rỡ màu đỏ gan heo bóng loáng, tóc sau khi sấy gội, bồng bềnh sạch sẽ, từ trái sang phải từng sợi từng sợi đổ xuống. Ánh nắng rơi trên mái tóc đó, ánh sáng trượt xuống từ đầu ông ta rơi xuống đất hoặc lên tường. Mà trên khuỷu tay trái của ông ta, lại khoác một cô gái mùa thu vẫn mặc váy ngắn, lộ đôi chân thon dài, trước ngực đôi nhũ hoa nhô cao như núi trần trụi. Họ bước ra, đám đông ngoài cửa trước tiên im lặng một hồi, sau khi xác định cô gái đó không phải dân làng Chiết Liệt, liền có người ném đất cục, trứng gà, táo và khoai lang đỏ hấp chín đã chuẩn bị sẵn về phía người nước ngoài và cô gái đó, những từ ngữ "gái điếm!", "khách làng chơi!", "súc sinh!", "không biết xấu hổ!" nổ ra từ miệng họ cũng như bay cát đá vậy.
Cô gái đó ngay lập tức lùi lại vào trong cửa.
Người nước ngoài kinh ngạc đứng sững ở đó, "oa ly oa la" giảng cho người Chiết Liệt nghe đạo lý và pháp luật mà họ hoàn toàn không hiểu, cho đến khi có một chiếc giày đầy bụi bặm đập vào mặt ông ta, ông ta mới bất đắc dĩ lùi lại một bước từ cổng. Lúc này, Chu Dĩnh từ trong nhà bước ra. Chu Dĩnh đoạt cửa mà ra, lập tức đứng trước mặt người nước ngoài, chắn những lời nguyền rủa và vật bay tới, mở miệng nói một câu khiến tất cả mọi người á khẩu không nói được lời nào.
Cô ta nói: "Phồn vinh mở cửa các người có biết không?"
Lại nói: "Không muốn giàu có nữa phải không?"
Còn nói: "Đừng quên nhà lầu mái ngói mà con gái chị em trong nhà các người gửi tiền về cho các người xây đó!"
Một mảnh im lặng.
Chu Dĩnh cứ thế trong sự tĩnh lặng này, đích thân tiễn người nước ngoài đi từ đầu phố này tới đầu phố kia, tiễn người nước ngoài tới tận chiếc xe hơi đỗ ngoài làng.
2
Sự vật hưng thịnh là cần thời gian trợ giúp. Mọi người dần dần mặc định với chuyện trên phố, tập mãi thành quen. Việc đầu tiên khi Khổng Minh Lượng lên làm thị trưởng, chính là ban bố một đạo luật bảo vệ cho ngành giải trí, chứng minh người tới đó không những đều là hợp pháp, mà còn là thúc đẩy kinh tế phát triển. Sự việc liền rầm rộ công khai. Việc kinh doanh phát đạt. Mọi người đổ xô về con phố phong lưu mà sau này phố đổi tên thẳng thành "Thiên Ngoại Thiên", giống như mọi người từ khắp bốn phương tám hướng đổ về trung tâm thương mại vào ngày lễ. Không có gì ghê gớm cả. Huống hồ những cô gái kinh doanh trên nửa con phố đó không những không phải người Chiết Liệt, mà còn không phải người huyện này, thành phố này. Phần lớn họ đều tới từ tỉnh khác, còn có một số người phương Bắc vóc dáng cao lớn, tính cách hào sảng. Còn các cô gái Chiết Liệt, vì thể diện và chuyện gả chồng sau này, hoặc là tới phương Nam kiếm đồng tiền phong lưu này, hoặc là trở về giúp Chu Dĩnh kinh doanh, quản lý chuyện trong tiệm trên phố, trở thành người quản lý và chủ quản của phố Thiên Ngoại Thiên.
Cũng có người tự mở một cửa hàng kinh doanh phong lưu, nhưng rốt cuộc vì thiết bị, dịch vụ và thù lao, đều không thể cạnh tranh nổi với việc kinh doanh của Chu Dĩnh, nên có tiệm đóng cửa, có tiệm duy trì ở mức thấp. Thế nhưng tới năm sau của sự việc, trên ngã tư đường phía Bắc Thiên Ngoại Thiên, Trình Tinh lại mở một tiệm phong lưu tên là "Thế Ngoại Đào Nguyên". Cửa hàng là từ một tiệm cơm cải tạo thành, trang trí, cải tạo, đổi biển hiệu, kinh doanh cũng đều là những chuyện xông hơi, tắm rửa, mát-xa đại đồng tiểu dị đó, nhưng việc kinh doanh ở đó lại rất vượng, ngày đêm người từ các nhà máy xung quanh và mỏ bạc, mỏ molypden trong núi, từng đợt từng đợt đổ về đó.
Chu Dĩnh cảnh giác với "Thế Ngoại Đào Nguyên" rồi, thế là chọn thời cơ đi tìm Trình Tinh. Trình Tinh ngày hôm đó đang nói gì đó với một khách thương nước ngoài trong văn phòng của cô ta, Chu Dĩnh vừa tới liền nhìn thấy người nước ngoài đó, chính là ông ta, người đầu tiên tới tiệm mở cửa bị người trong trấn đánh, liền dịu dàng cười với ông ta: "Ông tới bên này à? Sau này vẫn tới bên kia đi, mỗi lần chỉ thu ông nửa giá tiền, không hài lòng không lấy tiền." Người nước ngoài liền ngạc nhiên trợn mắt, có chút không dám tin, Chu Dĩnh liền nói rất nghiêm túc: "Bây giờ ông đi đi, hôm nay gái tùy ông chọn, một lần mang đi hai, bốn hay tám người, tôi đều chỉ thu tiền một cô thôi." Người nước ngoài liền "a ha ha" cười một tiếng, nói một câu cảm ơn cứng nhắc như nước luộc đá, bước ra khỏi văn phòng của Trình Tinh. Đến lúc này, Chu Dĩnh mới nhìn rõ văn phòng của Trình Tinh, đặt đối diện với quầy thu ngân ở tầng một, qua kính cửa có thể nhìn thấy mỗi khách làng chơi đi qua và các cô gái cô ta nuôi. Nhìn thấy mấy cô gái vừa tới đi qua trước cửa, mặt mũi đều gần tròn trịa, thân hình hơi béo, ngực đầy đặn, dường như đều chưa đầy mười tám tuổi, chất phác như quả vừa hái trên giàn, hoặc như trái vừa tháo trên cây.
"Ôi, đều là cô gái tươi mới, hèn chi cô kinh doanh tốt thế."
Mỉa mai như vậy, lại nhìn cách bài trí và nội thất văn phòng, cũng không có gì ghê gớm. Bọc ghế dệt kim, bàn làm việc hơi lộn xộn, trước bàn vẫn là ghế gỗ vàng cứng, chỉ có một bộ tủ quần áo lớn bên cạnh bàn, cũng đều là đồ mới làm mới mua, những vết nứt màu trắng trên cánh tủ đều treo trên cánh tủ. Chu Dĩnh có chút coi thường việc kinh doanh của cô ta, nghĩ ra lý do cô ta kinh doanh tốt. "Đều là trinh nữ phải không?" Khi hỏi như vậy, liền nhìn thấy hai chậu hoa Trình Tinh đặt trên bệ cửa sổ. Chậu hoa đó khiến cô ta hơi sửng sốt. Khiến cô ta cảm thấy có chút mình không bằng người, thấp hơn cô ta một cái đầu. Hoa là cúc dại mùa thu tháng chín mùa này, nhưng trên gốc cúc dại đó lại nở rộ hoa mẫu đơn vốn chỉ đỏ vào tháng tư. Hoa mẫu đơn đỏ thắm như mặt trời, to như mặt người, có một mùi thơm nồng nàn của mẫu đơn và hương vị dại thanh khiết của gốc cúc lan tỏa từ bệ cửa sổ về phía trong phòng. Trình Tinh liền ngồi bên cạnh chậu hoa đó, trên mặt chứa đựng sức mạnh và vẻ đẹp mà trong ngành này ai trẻ hơn ai sẽ vượng sinh vượng trưởng. Chu Dĩnh đứng trước mặt cô ta, cách một chiếc bàn. Cô ta vào, Trình Tinh không đứng dậy đón, cũng không mời cô ta ngồi hay rót nước, ngay cả việc cô cô ta cạy(cạy) khách làng chơi nước ngoài đó đi, Trình Tinh cũng không mở miệng nói câu nào với cô ta.
Sự tự tin của Trình Tinh cứng như xương, sự bình tĩnh trên mặt như một hồ nước gió không thổi động.
"Cô cướp mất việc làm ăn của tôi rồi." Chu Dĩnh nói, "Thực ra cô cứ tới trấn nhận một khoản lương là được rồi, không nên mở cái 'Thế Ngoại Đào Nguyên' này."
Trình Tinh cười cười: "Thị trưởng bảo tôi mở."
"Tôi bảo ông ấy tuyển cô quay lại trấn đi. Tôi nói một câu là ông ấy tuyển cô lại ngay."
"Không đâu nhỉ?" Trình Tinh lại cười nói, "Ông ấy ngủ với tôi rồi, ông ấy sẽ không nghe lời cô đâu."
Dưới chân vô cớ mềm đi, Chu Dĩnh suýt chút nữa ngã xuống. Nhưng cô ta cố gượng, không để Trình Tinh nhìn ra tiếng ầm ầm lăn qua trong lòng cô ta. Không để cô ta nhìn ra cô ta suýt chút nữa bị câu nói của cô ta đánh gục. Cô ta dùng sức đứng ở đó, cố gắng treo nụ cười mỉa mai người khác trên mặt giống như cô ta.
"Ngủ rồi à?" Chu Dĩnh nói, "Vậy người đàn ông của tôi chiếm tiện nghi rồi." "Ngủ nhiều lần rồi." Trình Tinh đáp, "Ông ấy nói tôi hơn cô. Còn hỏi tôi có nguyện ý để ông ấy ly hôn với cô để tôi gả cho ông ấy không."
Chu Dĩnh không nói gì nữa, chuyển ánh mắt từ mặt Trình Tinh sang chậu hoa, nhìn những lá cúc hơi xanh đen, đỡ lấy hoa mẫu đơn đỏ to lớn. Mấy đóa hoa mẫu đơn có màu phấn vàng, mà đến tâm hoa, tâm hoa trở nên phấn hồng phấn trắng trong suốt. Cô ta nhìn trên gốc cúc mẫu đơn đó, lại nhìn thấy trên chậu tỏi vừa mọc bên cạnh mẫu đơn, kết những quả nhỏ màu đỏ như câu kỷ. Dưới cửa sổ trên một cây anh đào vốn đã quá mùa, lại kết đầy ớt nhỏ đỏ rực, sau đó cô ta ngẩng ánh mắt lên, chằm chằm vào mặt Trình Tinh vẫn ngồi đó không nhúc nhích, nhìn nụ cười đắc ý trên mặt Trình Tinh, giống hệt như những bông hoa đó.
—— "Muốn thì cô chuyển hết về phía bên cô đi."
—— "Không cần."
Chu Dĩnh thu ánh mắt về: "'Thiên Ngoại Thiên' bên đó toàn là như thế này. Lạ nhất là, cỏ đuôi chó trên tường trong sân tôi, đều nở ra hoa cúc nhỏ, ngay cả mùi cỏ ngải cũng thơm như hoa quế vậy. Cô có thời gian có thể qua xem thử."
—— "Thật không?"
—— "Bây giờ qua xem nhé? Tôi đưa cô đi."
—— "Tôi sợ thị trưởng lát nữa muốn qua đây. Ông ấy luôn thỉnh thoảng muốn tới chỗ tôi."
Thế là kết thúc. Khi bước từ trên lầu "Thế Ngoại Đào Nguyên" xuống, đi qua sân đỗ đầy xe hơi, máy kéo và xe đạp của khách làng chơi, Chu Dĩnh cảm thấy ánh nắng là một màu đen, nhà cửa, tường vách đều như đang bồng bềnh lay động trên nước. Dòng người trên phố lớn và tiếng rao bán, giống như cây bị đốn hạ bổ ập về phía cô ta. Cô ta chóng mặt lắm, những lời Trình Tinh vừa nói với cô ta, như thuốc mê rót vào não cô ta.
3
Khổng Minh Lượng cảm thấy thứ tốt nhất trên đời vẫn là quyền thế, đàn bà, giường chiếu và gối đầu. Khi ông ta từ chỗ Trình Tinh mệt mỏi thân xác trở về ôm gối ngủ, muốn gọi cha với gối, hoặc gọi huyện trưởng với gối. Đêm như nước ấm ngâm lấy ông ta, nằm trong đêm thu không lạnh không nóng này, ông ta cảm thấy cả người ngủ trở lại trong một tử cung khổng lồ, sự mệt mỏi gân cốt trên thân thể lập tức giãn ra. Họp hành, cắt băng, ăn uống, tới công trường trụ sở mới của ủy ban trấn. Ông ta một ngày không tới công trường đó, công nhân và cai thầu công trường đều lén mang xi măng, thép cây ở công trường về nhà mình. Tài xế dám mang cả xe gạch máy chở tới nửa đường bán tống bán tháo. Người mua đinh sắt, đinh vận tới công trường không nhiều bằng số đinh giấu dưới gầm giường nhà ông ta. Ông ta dẫn cảnh sát trấn tới nhà người bảo quản công trường Nhị Cẩu, thấy trong nhà Nhị Cẩu giống như nhà kho công trường, dây thừng, túi, gỗ và ống sắt, còn có búa tạ, đục dùng khi thi công chất đầy cả sân. Khổng Minh Lượng gọi Nhị Cẩu tới trước mặt, tát hắn một cái.
Nhị Cẩu ôm mặt ấm ức gọi: "Minh Lượng, tôi là anh cậu đây!"
Khổng Minh Lượng lại tát một cái.
Nhị Cẩu liền khóc nói: "Cậu là thị trưởng tôi cũng là anh cậu đây! Đừng quên sớm nhất là tôi đã thay cậu nhổ nước bọt vào mặt Chu Khánh Phương."
Lại đá một cước vào eo hắn, liền không còn tiếng gọi anh anh em em đó nữa, chỉ mở đôi mắt hoảng sợ, rõ ràng nhìn thấy người đứng trước mặt là thôn trưởng Khổng Minh Lượng mà họ bỏ phiếu bầu, nhưng lại tính cách, thần thái đều không phải nữa, không biết cậu ta có chỗ nào thay đổi rồi, không còn là Minh Lượng đó nữa. Cho đến khi Khổng Minh Lượng đưa ánh mắt cho cảnh sát trấn đi theo, hai cảnh sát khóa còng tay "xoảng xoảng" vào cổ tay Nhị Cẩu, Nhị Cẩu mới ầm một tiếng hiểu ra cậu ta không phải thôn trưởng rồi, cậu ta là thị trưởng rồi.
Nhị Cẩu đột nhiên quỳ xuống trước mặt Minh Lượng, khóc lóc dập đầu, "Thị trưởng - tha cho tôi đi, tôi không dám ăn trộm nữa!"
"Thị trưởng - tha cho tôi đi, tôi không dám ăn trộm nữa!"
Lại đưa một ánh mắt cho cảnh sát đó, cảnh sát liền thả người bảo quản Nhị Cẩu ra. Một ngày trong đó, thị trưởng cứ thế chạy tới hàng chục hộ gia đình Chiết Liệt, từ nhà đội trưởng đội thi công công trường, tới người làm công chuyên khuân gạch và vữa cho đội thi công, phàm là người Chiết Liệt, nhà nào nhà nấy đều ăn trộm gạch ngói, xi măng, thép cây và gỗ của công trường. Sau khi vào nhà, hễ thấy ông ta đều vội vã gọi thị trưởng, tất cả đều khoan hồng xử lý, tịch thu tài sản ăn trộm, lại tát vào mặt kẻ trộm hai cái, thế là xong chuyện. Hỏi ông ta: "Còn trộm không?" Đáp rằng: "Không trộm nữa." Lại hỏi: "Tại sao không trộm nữa?" "Đã giàu có rồi, phải tuân kỷ thủ pháp rồi, không thể bôi tro trát trấu vào mặt thị trưởng và Chiết Liệt được." Hóa ra kẻ trộm là người khôn biết nói chuyện. Thế là thỏa mãn bước ra ngoài, tới nhà khác. Thế này lại gặp người trong lòng không khôn, gặp Minh Lượng không gọi thị trưởng, chỉ gọi anh em, cháu trai. Thị trưởng liền có chỗ tắc nghẽn trong lòng, không nói gì, chỉ đưa ánh mắt. Cảnh sát liền xách còng tay tiến lên "xoảng xoảng" khóa kẻ trộm đó lại, lại một cước đá kẻ trộm quỳ trên đất. Kẻ trộm không biết làm sao, cầu xin thị trưởng gọi: "Minh Lượng - chúng ta đều là người Chiết Liệt, đừng quên cậu phải gọi tôi là bác đấy!" Cái tát của cảnh sát liền rơi xuống như mưa rào, "bíp bíp bách bách" vang liên hồi, vừa đánh vừa hỏi hắn: "Còn trộm không? Thị trưởng quang minh lỗi lạc, cả đời ghét nhất trộm vặt ngươi không biết sao?" Cho đến khi người đó tỉnh ngộ ra, không gọi Minh Lượng nữa, không gọi cháu trai nữa, treo chữ "thị trưởng", "thị trưởng" trên môi, đảm bảo rằng không bao giờ trộm nữa, không bao giờ làm mất mặt Chiết Liệt và thị trưởng nữa.
Cũng có kẻ không biết sự việc, ngươi tát hắn một cái, hắn trái lại mở to mắt:
"Cậu dám đánh tôi à? Tôi là bác của thị trưởng."
Lại tát một cái.
"Minh Lượng, cậu cứ thế nhìn họ đánh tôi à? Đừng quên cậu làm thôn trưởng, cả nhà tôi đều bỏ phiếu cho cậu."
Thị trưởng không nói gì, chỉ nhìn đống đồ đạc trong nhà ngoài sân nhà hắn trộm từ trấn về và già trẻ lớn bé nhà hắn, trên mặt lộ vẻ khinh bỉ và màu xanh xám. Sau này cảnh sát đi theo nhìn ra ý tứ từ mặt thị trưởng, hỏi già trẻ lớn bé rằng, các người đều tham gia trộm phải không? Tất cả cùng quỳ xuống - mẹ kiếp, không quỳ thì vào tù ngồi một năm hoặc nửa năm. Cả nhà liền vội vàng quỳ xuống trong sân, không gọi tên thị trưởng nữa, không xưng mình là bác trai bác gái của thị trưởng nữa, không nói chuyện họ bỏ phiếu bầu cử khi thị trưởng làm thôn trưởng, chỉ gọi thị trưởng, thị trưởng cậu giơ cao đánh khẽ đi, chúng tôi sau này không bao giờ trộm nữa. Không bao giờ bôi tro trát trấu vào mặt cậu và Chiết Liệt nữa, thị trưởng liền nhìn cuối cùng ở đâu đó, chớp chớp mắt, cảnh sát liền thả nhà đó, xe lớn xe nhỏ tịch thu hết những đồ nhà đó ăn trộm.
Thị trưởng vì đưa các loại ánh mắt khác nhau, mí mắt mòn đi một tầng kén, mệt tới mức đến bữa cũng muốn ngủ gật. Đi trên phố lớn, cơn buồn ngủ ập tới, người sẽ đâm vào cột điện bên đường. Của cải cứ thế tích tụ lại. Đồ đạc tịch thu được chất cao như núi, ở vùng đất hoang bên kia sông ngoài trấn, xây những nhà kho chất đầy, không chứa hết thì xếp ở bên đường ngoài trời, chất dưới sườn núi. Một thị trấn hiện đại, cũng cứ thế được xây dựng lên. Hôm qua còn là giàn giáo lộn xộn, hôm nay chỗ đó đã lầu cao dựng đứng, công nhân đang dọn dẹp rác, quét dọn vệ sinh trước tòa lầu đó rồi. Con đường rõ ràng sáng sớm mới khởi công đào đất, hoàng hôn đã rải nhựa đường lên, ngày hôm sau đã tỏa ra mùi dầu mới, có xe hơi chạy trên con đường đó rồi.
Thị trấn đứng sừng sững uy nghi. Lấy ủy ban trấn chiếm năm trăm mẫu đất và hai con đường thông ra ngoài trấn làm biểu tượng, khi những thứ này đều xây xong thông xe, kinh tế, phồn hoa và hiện đại của Chiết Liệt, liền như khinh khí cầu bay lên trên bầu trời. Thị trưởng mệt lắm, ông ta muốn ngủ một giấc thật ngon. Ông ta hầu như nửa tháng, một tháng không về nhà ngủ rồi. Về nhà đổ người liền ngủ, một hơi ngủ ba ngày ba đêm, bảy mươi hai tiếng, ngoài nửa đêm dậy nheo mắt uống hai ly nước, đi ba lần nhà vệ sinh ra, có bảy mươi tiếng ông ta đều ở trong giấc mơ. Tỉnh lại sau đó là vào một nửa đêm về sáng, ánh trăng ngoài cửa sổ thấu vào từ cửa sổ màu trắng sữa, có một sự lạnh lẽo của mùa thu đang dạo chơi lưu động trong phòng. Chữ "Hỷ" đỏ ngày kết hôn trong giường, đã phai thành màu đỏ xám, hơn nữa ở góc tường đầu giường, còn có một mạng nhện nhỏ, con nhện như hạt đậu đang đi bò trên đó. Ông ta nghe thấy tiếng bước chân dính dớp chậm nhẹ của nhện trên mạng, lật người, dụi mắt, nhìn thấy vợ Chu Dĩnh ngồi bên giường, nhìn ông ta như nhìn một người không quen biết, trong mắt có ánh sáng mờ mịt quái dị.
Ông ta nói: "Em chưa ngủ à?"
Cô ta nói: "Anh tỉnh rồi à?"
Ông ta hỏi cô ta: "Em ngồi nhìn anh lâu chưa? Anh nhìn trong mắt em có một tia sáng muốn giết anh."
Cô ta liền nói: "Phụ nữ khắp thiên hạ không ai yêu anh bằng em."
"Anh tịch thu hết đồ của tất cả mọi người ở Chiết Liệt," ông ta cười nói với cô ta, "bây giờ ai thấy anh cũng gọi anh là thị trưởng, thị trưởng rồi, không ai dám coi anh là anh em, cháu trai, hàng xóm nữa."
Theo sau cười cười, Chu Dĩnh lại rót cho ông ta một cốc nước. Nói anh ngủ mơ luôn mồm, miệng lầm bầm, không ngừng nói tôi muốn làm huyện trưởng, tôi muốn làm thị trưởng, tôi muốn làm huyện trưởng, tôi muốn làm thị trưởng! Sau đó ông ta nghe xong sửng sốt một chút, cười một chút, nhìn đồng hồ treo trên tường, nhìn ánh trăng và màn đêm ngoài cửa sổ, cởi quần áo chui vào chăn. Cô ta đợi ông ta uống nước xong, cởi nốt những món quần áo cuối cùng trên người mình ra, cũng cởi nốt những món quần áo cuối cùng trên người ông ta ra, quấn lấy như rắn bên cạnh ông ta, tắt ánh đèn đầu giường. Cô ta bận rộn nhiều chuyện và sự mềm mại trên người ông ta, đều không thể khơi dậy sự yêu thích của ông ta với thân thể cô ta, cô ta liền bật đèn điện ngồi dậy, nhìn chằm chằm ông ta hỏi một cách trịnh trọng:
"Anh không thích em nữa à?"
"Mệt rồi mà."
"Không thích em thì có thể đi tìm người khác, ví dụ như Trình Tinh và 'Thế Ngoại Đào Nguyên' của cô ta. Làm thị trưởng là một việc rất mệt mỏi."
Ông ta liền nhìn chằm chằm cô ta.
"Anh cũng nên nếm thử người khác," cô ta cười nói với ông ta, "không thể làm thị trưởng uổng công. Anh phải nói chuyện và hành xử như pháp luật, không thể làm thị trưởng uổng công được. Anh phải giống hệt hoàng đế, có thê thiếp sáu viện, cung nữ hàng nghìn, không thể làm thị trưởng uổng công được." Cô ta hỏi ông ta: "Hoàng đế nào không phải tam cung lục viện, đàn bà hàng vạn, khiến người ta chết liền phải chết hay sao?"
Thị trưởng Minh Lượng nhìn cô ta như đọc một cuốn sách.
"Phải xây thêm nhiều khu hưởng lạc trong trấn. Như 'Thiên Ngoại Thiên' và 'Thế Ngoại Đào Nguyên' không nên chỉ có một hai chỗ đó. Phải xây năm sáu chỗ, bảy tám chỗ, để cả trấn đều là khu hưởng lạc. Để con gái thiên hạ đều tới Chiết Liệt. Họ đều tới rồi, thương nhân có tiền cũng theo tới, vì sự thuận tiện cũng đều đầu tư ở Chiết Liệt. Những người nước ngoài đó - người nước ngoài thích tới đó nhất, họ sẽ vì điều này mà tới Chiết Liệt mở nhà máy, mở công ty. Đợi đến một ngày trên phố Chiết Liệt chỗ nào cũng là quán cà phê, phòng hòa nhạc và nơi nhảy múa, uống rượu, khắp phố đều là người nước ngoài và người có tiền dắt theo con gái đi lại, Chiết Liệt liền thành trấn nổi tiếng, thành phố nổi tiếng, anh liền là huyện trưởng, thị trưởng rồi, là hoàng đế của dãy núi Bả Lâu rồi."
Chu Dĩnh đang vạch kế hoạch miêu tả cho người chồng thị trưởng của mình, như dùng đầu lưỡi vẽ một bức tranh. Cô ta vừa nói vừa vén mái tóc rụng trên mặt ra một bên, màu đỏ trên mặt nhạt như những bông hoa đỏ rực rỡ khắp nơi mùa xuân. Hơn nữa cô ta vừa nói vừa không ngừng vặn vẹo thân mình trên giường làm dáng, đôi nhũ hoa vặn vẹo giữa không trung như hai chú thỏ nhảy nhót trong cánh đồng hoang, cho đến khi Khổng Minh Lượng nhìn chằm chằm vào đôi thỏ đó mắt sáng lên, sau đó lại đột nhiên thu ánh sáng lại, thân thể trần truồng quỳ trước mặt cô ta:
"Anh có lỗi với em, em cũng giúp anh à?"
"Anh là đàn ông của em, em không giúp anh thì em giúp ai chứ?"
Nói xong hai câu này, họ đều cười vang trên giường. Thân thể trần truồng ôm lấy nhau, khóc khóc cười cười, cười cười khóc khóc, nước mắt mỗi người đều chảy lên vai đối phương, làm ướt đẫm thân thể, chăn và giường chiếu. Ướt như vừa mới vớt ra từ trong nước vậy.