Mười phút sau, nghe theo lệnh nhận được, ông cò Dale khoác áo cảnh sát có thêu chỉ bạc lên người, băng qua công viên đi về hướng khu Grove Quadrant.
Thay vì dùng công xa, ông thích đi bộ hơn. Vẻ tôn kính mà người ta dành cho ông khi ông đi qua khu West End, những cái chào nghiêm túc của các thuộc cấp và sự hối hả của những người quét rác trong công viên lúc ông đến gần họ… tất cả những thứ ấy đem lại cho ông một cảm giác thích thú.
Một bà quản gia trọng tuổi, y phục màu tím sẫm, đưa ông vào một văn phòng nhỏ bên phải của phòng ngoài. Bằng một giọng kín đáo và kiểu cách của các tay quản lý nhà hàng và quản gia, bà bảo cho ông biết là Sir Matthew sẽ tiếp ông ngay. Dale trả lời bằng một cái gật đầu nhẹ. Ông biết người ta sẽ bắt ông đợi và ông cảm thấy bực mình.
Ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành, cặp da để trên hai đầu gối, ông liếc nhìn khắp căn phòng: vách tường được lót gỗ, một tấm thảm dày trải dưới đất, và trên các kệ, những quyển sách đóng bìa da lộng lẫy. Ông có một cảm giác thèm muốn đau nhói. Dale nghĩ ông cũng có thể thành công như Sprott nếu như có thì giờ đi đến trường. Nhưng dầu sao, bây giờ ông phải dẹp lòng ganh tỵ, không ai lại đi ganh tỵ với ông sếp, kẻ đã phết một chút bơ lên miếng bánh mì của mình.
“A, kìa anh Dale.” Sprott nói, vừa bước vào và niềm nở chìa bàn tay ra, gương mặt không lộ một chút bực tức nào: “Anh dùng chút gì nhé?”
“Cảm ơn ngài Matthew, không.”
Sprott ngồi xuống, hỏi tiếp: “Anh vẫn mạnh chứ?”
“Thưa ngài vẫn thường. Cảm ơn ngài.”
“Tốt lắm.”
Ông biện lý đưa ngón tay lên xoa xoa môi, không có dáng gì là vội cả: “Dale… anh có đọc bài báo… cái câu chất vấn ngu xuẩn đưa ra ở Quốc hội… về vụ án Mathry không?”
“Thưa ngài, có.” Dale đáp, cố nén giật mình.
“Thật là vô lý… Họ muốn bôi bẩn chúng ta… Nhưng chúng ta phải giữ, đừng để họ làm văng bùn lên người mình.”
Dale, vẻ bối rối, xoay đi xoay lại chiếc mũ kết giữa những ngón tay to lớn của mình. Sprott lặng thinh suy tư.
“Thằng bé điên rồ… đứa con trai… tên là gì nhỉ? À! Phải rồi, Mathry… nó vẫn ở còn đây chứ?”
Dale chăm chú ngắm đôi giày to quá khổ của mình: “Thưa ngài, còn. Chúng tôi đang theo dõi nó.”
“Tôi biết. Lại thêm một kẻ quá khích hết đưa cho anh kiến nghị này đến kiến nghị khác và theo phá rầy anh bất cứ lúc nào… Những thằng khùng cứ tưởng là nạn nhân của sự đàn áp. Biết chúng quá rõ mà.”
Một sự im lặng khá là khác thường. Đoạn, Sprott đưa những đầu móng tay lên vỗ nhẹ vào hàm răng của mình và nói tiếp: “Cần phải báo…”
Dale không vội trả lời. Bây giờ ông biết lý do tại sao ông biện lý muốn gặp ông và một nỗi nghi ngờ kỳ lạ len vào tâm trí, kèm theo một chút oán trách: “Ngài có ý định đưa hắn ra tòa không?” Dale hỏi, nhìn thẳng vào mắt ông biện lý.
“Không! Cậu bé này bị ai xúi giục đây. Chúng ta phải tỏ ra rộng lượng. Sự rộng lượng, như hạt sương dịu dàng rơi xuống cánh đồng, bao giờ cũng được ca tụng… Tôi kể đúng nguyên văn, nếu tôi không lầm.”
Và ông đổi giọng, ánh mắt cứng rắn: “Có lẽ anh có thể thuyết phục người bạn trẻ của chúng ta nên rời khỏi thành phố Wortley xinh đẹp này.”
“Tôi đã mạnh mẽ khuyên cậu ta như vậy.”
“Khuyên, khuyên… ông bạn thân mến ơi, chỉ nói thôi thì không được gì hết! Anh nên nhớ, tôi không gợi ý cho anh phải làm thế nào cả. Nhưng dẫu sao, có lẽ anh sẽ thành công hơn, nếu anh chịu ép buộc hắn phải nghe theo.”
Rời khỏi ghế, viên biện lý tiến đến tựa lưng vào thành lò sưởi, và nói bằng một giọng khô khan: “Dale, anh đừng hiểu lầm tôi. Mặc dầu rất bận rộn với trăm ngàn công việc, tôi cũng đã đem hết cả lương tâm xem xét lại hồ sơ Mathry rồi.”
“Lạ nhỉ!” Dale cố nén giật mình, tự bảo thầm.
“Chúng ta không có gì phải tự trách trong vụ này. Tuyệt đối không. Chính quyền cao cấp luôn luôn che chở chúng ta. Dẫu vậy, tình trạng này cũng có vài nguy hiểm. Gần đến ngày bầu cử địa phương và toàn quốc rồi, chúng ta không thể để người ta xuyên tạc rằng chúng ta đã lạm dụng quyền hạn. Anh biết rằng kỳ này tôi đại diện cho đảng Bảo thủ ra ứng cử và tôi có hy vọng đắc cử. Hơn nữa, không phải chỉ có tương lai của tôi và của anh làm tôi lo… Một sự vu cáo quỷ quyệt như thế sẽ phá hoại niềm tin của dân chúng đối với toàn thể bộ máy tư pháp và chính quyền. Cần phải dập tắt câu chuyện ngu xuẩn này ngay từ trong trứng nước.”
Nhìn thẳng mặc ông cảnh sát trưởng, viên biện lý chìa tay cho ông ta bắt, chấm dứt cuộc nói chuyện.
Dale đi dọc theo vỉa hè, không còn thắc mắc nữa. Sự nghi ngờ đã thay đổi hình dạng và mục tiêu, trở thành cái gai nhọn đâm sâu vào quả tim thành thật của ông.
“Không… Không thể được… Mình định ước đoán điều gì đây?” Dale tự nói với mình. Nhưng giọng nói của ông vang lên một cách gượng gạo, và khi lấy lại được dũng khí cố hữu, ông quyết định thi hành vừa phải những chỉ thị của Sprott. “Mình chỉ đàn áp thằng bé chừng nào nó vi phạm luật pháp”.