Hai người đứng sát bên nhau. Nhìn thân hình tiều tụy của Paul, lòng cô gái tràn ngập một niềm xúc động sâu xa. Nàng giả vờ ngạc nhiên: “Kìa, anh Paul đấy hả?”
Paul tái mặt quay sang chỗ khác, không trả lời.
“Cuộc gặp gỡ thật bất ngờ… Chúng ta cùng đi chung với nhau một đoạn nhé?” Nàng nghẹn ngào nói tiếp.
“Tôi phải ở đây.” Paul đáp nhỏ.
“Để làm gì?”
Paul biết nàng không hiểu vì sao mình phải đứng đây. Rồi thình lình, gần như trắng trợn, Paul giải thích: “Tôi ăn ở đây. Nếu bỏ đi, tôi sẽ mất phần.”
“Em trở về nhà.” Nàng nói bằng một giọng đau đớn: “Anh hãy đến dùng bữa tối với em.”
Paul buồn bã nhìn nàng. Vẻ ân cần của nàng làm cho Paul cảm thấy khổ sở: “Cô nên để mặc tôi… Đừng lo nghĩ đến tôi.”
Nàng vẫn nhìn Paul: “Đi! Đến với em đi!”
Chàng do dự, bị xâu xé giữa sự yếu lòng và ý muốn gặp lại Oswald. Đoạn, đôi mắt chàng nhìn xuống đôi giày mòn hết đế và chiếc quần dài sút chỉ, dính đầy bùn đất.
“Tôi không thể đi chung với cô trong bộ đồ như thế này. Hãy để tôi đứng đây… Tôi cần nửa tiếng đồng hồ thôi. Sau đó tôi lại chỗ cô.”
“Anh hứa chứ?” Lena hỏi, hơi thở dồn dập.
Paul gật đầu, ưng thuận. Nàng quan sát Paul với một vẻ lo lắng, rồi chậm chạp bước đi.
Chàng cúi đầu và không để mắt nhìn theo Lena. Nhưng cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa trùng trùng lớp lớp những khuôn mặt xa lạ này đã đem đến cho chàng một niềm tin mơ hồ, một vài tia hy vọng.
Trời bỗng đổ mưa, cơn mưa khắc nghiệt của mùa đông đất Anh. Kéo cao cổ áo, Paul từ từ tiến theo hàng người khốn khổ. Người ta bắt đầu phát phần ăn. Chàng lo âu trông mong Enoch Oswald tới.
Ngóng mãi không thấy ông ta; đến lượt Paul lãnh phần xúp, ông ta cũng vẫn chưa tới. Paul lo lắng nhìn chung quanh và hỏi người phát khẩu phần: “Hôm nay ”ông chủ“ đến trễ?”
“Mai ông ấy mới đến.” Người kia đáp, vừa đặt xuống quầy hàng một cái mâm đựng tách: “Người kế tiếp!”
Thất vọng đau đớn. Paul mỏi mòn trông đợi cuộc gặp gỡ này và một chút chậm trễ thôi cũng khiến chàng cực kỳ chán nản. Để tô xúp và ổ bánh mì lại trên quầy hàng, chàng lê chân, bước từng bước chậm chạp.
Lena chưa đi, vẫn còn đứng trú mưa ở phía bên kia đường. Nàng bước ra đón chàng: “Theo nguyên tắc,” chàng nói lắp bắp, “nghĩa là đứng về quan điểm của khoa luận lý thuần túy… Không, tôi không biết…”
Lần này, Lena thấy sợ hãi thật sự. Hết e ngại nàng nắm lấy cánh tay Paul. Chàng ngoan ngoãn bước theo nàng. Trên suốt đoạn đường đi, Paul không nói một lời, nhưng Lena thấy đôi môi chàng mấp máy, như chàng đang nói với chính mình. Một vài lần, Paul quay nhìn lại đằng sau.
Khi Paul vào nhà và leo lên cầu thang, gương mặt Lena rất xanh xao nhưng đầy vẻ cương quyết. Dừng lại trên đầu cầu thang, trước cửa vào phòng khách của mình, Lena quay về phía Paul: “Anh sẽ ăn tối trong một lát nữa. Nhưng bây giờ anh hãy đi thay đồ đã.”
Lena chỉ buồng tắm cho Paul, mở vòi nước nóng, đem đến cho chàng xà bông, khăn và quần áo. Paul nhìn chăm chú những món đồ này: “Của ai vậy?”
“Của anh.” Nàng đáp nhanh: “Đừng hỏi nữa. Anh hãy sửa soạn đi.”
Trong khi Paul tắm rửa, nàng nhanh nhẹn dọn thức ăn lên bàn. Khi Paul trở ra, râu cạo nhẵn, y phục chỉnh tề, Lena cũng vừa xong. Nàng kéo một chiếc ghế cho Paul ngồi và đặt một tô xúp trước mặt chàng.
Paul bưng tô xúp lên bằng cả hai bàn tay - không kịp thấy bên cạnh có một cái muỗng. Chàng run run múc đưa lên miệng. Xong món xúp đến món ragu thịt. Paul ăn trong im lặng và chăm chú đến độ Lena có thể tha hồ quan sát chàng. Paul gầy đi rất nhiều, nhưng điều làm nàng đau lòng nhất, là ánh mắt đăm đăm và vẻ mặt lạnh lùng của chàng. Ăn xong, Paul buông ra một tiếng thở dài rồi ngước đầu lên nói nhỏ: “Đã nhiều tuần lễ rồi, tôi không được ăn như vầy.”
“Anh thấy có khỏe hơn không?” Lena vừa hỏi vừa đứng lên, để giấu những giọt nước mắt đang muốn trào ra.
“Khỏe hơn nhiều.” Paul trả lời và cũng đứng lên. Chàng có vẻ bị ám ảnh với ý nghĩ phải ra đi.
Lena vội đẩy chiếc ghế mà Paul vừa ngồi đến gần lò sưởi. Biết chiếc ghế đó được dành cho mình, Paul ngồi xuống, đặt hai bàn tay lên đầu gối và đăm chiêu nhìn những ngọn lửa nhảy múa. Thỉnh thoảng, chàng đưa mắt lo âu nhìn chung quanh, như không tin mình đang ở trong một gian phòng đầy đủ tiện nghi.
Lena dọn dẹp bàn, đôi môi mím chặt. Sự vắng mặt của bà chủ nhà đặt nàng vào một hoàn cảnh khá bối rối, nhưng nàng quyết tâm không lùi bước trước bất cứ điều gì. Rửa xong chén dĩa, nàng đi ra ngoài. Mười phút sau, nàng trở lại. Paul vẫn ngồi im lìm, mắt không rời ngọn lửa.
Lena bước vào, làm Paul giật mình đứng dậy: “Bây giờ tôi phải đi.”
“Đi đâu?”
“Đến khách sạn của tôi.”
“Khách sạn nào?”
Paul muốn mỉm cười, nhưng không cười nổi: “Dưới gầm cầu xe lửa Midland, nếu cô nhất định muốn biết. Phải đến sớm, nếu muốn được một chỗ tốt, khỏi bị mưa ướt.”
“Không, anh sẽ không đi đâu hết.”
“Dầu sao tôi cũng phải đi.” Paul đáp, vẻ mặt rất lo lắng: “Cô không hiểu sao? Tôi phải đi bộ suốt đêm ngoài đường. Xin cô cho tôi chiếc áo mưa. Nếu tôi đến nơi quá trễ, tôi sẽ ngủ ở đâu?”
“Ở đây. Anh sẽ ngủ trong căn phòng dành cho bạn bè của bà Hanley, ngủ càng sớm càng tốt.”
Lena dẫn Paul đến trước phòng và đẩy cửa cho chàng vào. Những tấm màn đã được kéo ra, đèn đã được vặn sáng, chiếc lò gaz đang cháy và giường nệm đầy đủ tiện nghi đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Paul đưa tay giụi mắt, nói lắp bắp: “Thật sao? Được ăn tối… và có một cái giường. Bao giờ tôi mới có thể…?”
“Ồ, Paul!” Lena thốt lên, giọng nghẹn ngào: “Anh đừng nói nữa… Anh hãy đi nằm và ngủ đi.”
“Phải… ngủ…”
Một luồng gió mạnh ném những hạt mưa vào cửa kính kêu rào rào. Paul tự nhiên rùng mình; nghĩ đến đêm tối ướt át và lạnh buốt ở bên ngoài; chàng cố nén một tiếng nấc nghẹn ngào. Quay mặt chỗ khác để giấu không cho Lena thấy chiếc cằm đang run lập cập của mình, chàng bước vào phòng và đóng cửa lại.