Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TỘI ÁC GHÊ GỚM Ở ELDON Một thiếu phụ bị ám sát

❊ ❊ ❊

Nghiến chặt răng, Paul bắt đầu đọc từ chữ đầu tiên đến chữ cuối cùng theo nhịp tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường. Đúng là câu chuyện chàng đã biết, nhưng được trình bày ở đấy như một bi kịch, rùng rợn hơn gấp bội. Khi đọc đến chỗ cha chàng bị bắt, trán chàng ướt đẫm mồ hôi. Đọc đến phiên tòa xử vụ án, chàng thốt lên tiếng rên rỉ, nghẹn ngào. Lời buộc tội của viên biện lý thật đanh thép, thâm độc, như một chiếc roi da quất mạnh vào người Paul:

Vụ giết người ghê gớm này, được thực hiện bởi một tên sát nhân tàn bạo, trong những trường hợp không thể nào mô tả nổi, vượt xa tất những vụ giết người trong lịch sử xử án từ xưa đến nay. Kẻ gây ra tội ác đã xuống mức thấp hèn nhất của con người, mất hết nhân phẩm. Thưa quý vị bồi thẩm, đối với hắn, sợi dây treo cổ vẫn còn là một hình phạt quá nhẹ.

Kế đó trong một phụ bản của tờ báo, Paul thấy một trang đầy hình ảnh: hình của nạn nhân - thiếu phụ trẻ đẹp, mái tóc dày, mặc một chiếc áo choàng có thắt ruy-băng; hình ảnh của các nhân chứng, của Rocca với khuôn mặt bệu, tóc rít lại hai bên đường rẽ giữa, một bản in lại của tấm bưu thiếp cay nghiệt với hàng chữ “Sự xa cách làm các con tim gần nhau”, hình ảnh của vũ khí gây ra tội ác - một con dao cạo kiểu Đức, có nhãn hiệu nơi sản xuất: Frass.

Người ta không bỏ sót một chi tiết nào cả, có cả hình ảnh của chiếc tàu Sao Mai đang rẽ sóng Đại Tây Dương, trên đó kẻ sát nhân đã toan tẩu thoát. Và ở ngay giữa trang, hình ảnh của tội nhân có hai người lính canh kèm hai bên. Paul quan sát kỹ gương mặt. Chàng nhận thấy trong đôi mắt của cha mình có một vẻ gì rất lạ lùng, giống như cái nhìn đăm đăm bất động của con thú bị dồn vào đường cùng. Cái nhìn đó gây cho chàng một xúc động mạnh mẽ, dấy lên tâm hồn chàng một niềm day dứt khôn nguôi. Chàng vội vã, khép tập báo lại. Chàng đã mất hết mọi hy vọng. “Có tội, có tội.” Chàng lặp đi lặp lại nhiều lần. “Không còn nghi ngờ gì nữa cả”.

Nhìn chiếc đồng hồ treo tường, Paul kinh ngạc thấy đã gần 8 giờ tối. Chàng đứng lên đem trả tập báo cho người quản thủ. Anh ta hỏi: “Anh có cần xem lại nó không? Nếu cần, tôi để dành riêng nó cho anh.”

Anh ta nhìn Paul, vẻ ân cần như với một người bạn. Dáng người mảnh mai, trông anh ta chừng 19 tuổi là cùng. Đôi mắt thông minh màu xám, chiếc miệng rộng với đường nét thanh tú khiến ai cũng có cảm tình với anh.

“Không, xin cám ơn anh” Paul nói, cố gắng trả lời một cách thân ái, nhưng lại cảm thấy xấu hổ vì không đạt được ý muốn.

Chàng dừng lại một chút, chờ đợi một câu trả lời không đến. Và sau một tiếng chào ngắn ngủi, Paul bước ra ngoài đường phố ồn ào.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.