Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXVII

❊ ❊ ❊

Cũng buổi chiều hôm đó, Sprott bước ra khỏi phòng thay y phục của tòa án, dừng lại dưới cổng pháp đình, vẻ mặt do dự. Sử dụng cách nào cho thú vị hai giờ đồng hồ rảnh rỗi còn lại trước bữa ăn tối? Có một trận đấu bóng bàn đang diễn ra ở Burrough’s Hall. Ông cũng là một cây vợt gỗ tài tử xuất sắc, nên ở nhà có một cái bàn đúng kích thước quy định. Nhưng trận đấu chắc đã diễn ra khá lâu rồi. Sprott quyết định đi đến câu lạc bộ Sherwood ở quảng trường Leonard.

Trời về chiều mang một vẻ ảm đạm thê lương. Ánh hoàng hôn đỏ như máu làm rực sáng đặc biệt một vầng mây nhỏ màu tím sẫm, không lớn hơn bàn tay. Vầng mây này thu hút ông một cách lạ lùng. Phải chăng nó báo hiệu một tai họa khủng khiếp? Sir Matthew lắc mạnh đầu. Trong mấy tuần vừa qua, ông không được như trước, phải chăng vì ngày bầu cử đang được chuẩn bị một cách sôi động, sắp diễn ra. Ông vẫn thường tự hào có một tinh thần vững mạnh, thế mà giờ đây bất cứ một cái gì nhỏ nhặt cũng có thể làm ông hoang mang, lo lắng. Chẳng hạn, tại sao ông lại quá chú trọng đến những cơn ác mộng đã làm hoảng kinh vợ ông.

Đôi mày ông nhíu lại, những cơn ác mộng ngớ ngẩn đó chẳng có một ý nghĩa nào cả. Tuy nhiên, chúng lại có một đặc điểm giống nhau. Tất cả đều dính líu đến ông, và trong giấc mơ nào ông cũng luôn luôn gặp tai họa. Ông thấy mình đang dự phiên tòa mà quên mang hồ sơ theo, đang thao thao ngỏ lời với bồi thẩm đoàn, thì bỗng nhiên bị khựng lại, quên hết những gì muốn nói. Ông chánh án chê trách ông bằng những lời lẽ nặng nề, ông phải rời bỏ phòng xử - cảnh tượng này thường trở đi trở lại trong giấc mơ của ông - và tất cả mọi người trong phòng xử đều đứng dậy la ó nhạo báng ông. Cảnh tượng sau cùng này đã làm cho vợ ông lo buồn nhiều nhất, khi ông kể lại cho bà nghe.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bộ mặt bực bội của Sprott khi ông đến nơi. Tuy bề ngoài vẫn tỏ vẻ khinh thường các ám ảnh đã khiến Catherine - người vợ yêu quí của ông - lo buồn, nhưng Sprott bắt buộc phải thừa nhận rằng đó là âm vang của vụ án Mathry xưa cũ. Từ khi nhận ra những tàn phá nghiêm trọng từ con sâu nhỏ tí ti xuất hiện trong vũng lầy của quá khứ, Sprott cảm thấy như có một cơn sóng giận dữ dìm ông xuống.

Sprott đã nói láo với viên cảnh sát trưởng khi ông bảo đã xem lại hồ sơ Mathry. Ông không cần phải xem lại, bởi vì ông có một trí nhớ hoàn hảo, không hề bỏ sót một chi tiết nhỏ nhặt nào dầu mười lăm năm đã trôi qua. Làm sao ông có thể quên được cái vụ án đã mở cửa cho ông bước lên con đường danh vọng, đã đẩy ông lên những nấc thang cao nhất của ngành tư pháp?

Sprott nhớ lại gương mặt của người tù, một gương mặt “đẹp trai”, thuộc loại quyến rũ và gây sóng gió cho phụ nữ. Phải, yếu tố này cũng đã được ông lợi dụng, có gì mà phải chối. Ông cũng đã lợi dụng những nhược điểm của bị cáo để đè bẹp anh ta một cách dễ dàng, như người ta chà đạp một miếng giẻ rách. Tại sao không? Ông có quyền và có bổn phận “mô tả” bị cáo dưới khía cạnh xấu xa nhất, sử dụng bất cứ phương tiện nào miễn là đạt được mục đích của công tố viên.

Sprott đến quảng trường Leonard. Trên bãi cỏ xanh giữa công trường rải rác những pho tượng danh nhân làm chỗ cho bồ câu đậu. Sprott cố gắng gạt bỏ những bận tâm của mình. Ông trao áo ngoài và mũ cho một người bồi ở gian phòng ngoài của câu lạc bộ, rồi đến ngồi vào cái bàn đặt trong góc và kêu trà uống. Trong khi chờ đợi, ông đưa mắt nhìn quanh.

Roayl Sherwood là một câu lạc bộ rất hạn chế, chỉ nhận hội viên thuộc các danh gia vọng tộc trong vùng và giới thượng lưu quý tộc ở Midlands. Ở đây Sprott không được nể trọng mấy. Ông đã bị bác bỏ ba lần trước khi được thâu nhận. Sự thành công này đã làm thỏa mãn tính tự kiêu của ông. Người ta ganh ghét ông và Sprott thường lại thấy thú vị trước cảnh ganh ghét, thú vị với các khả năng trời cho của mình là vượt được tất cả mọi trở ngại. Bao lần trước tấm gương lớn trong phòng thay y phục ở pháp đình, khi người phụ tá già Burr mũi dính đầy bột thuốc lá kính cẩn trao cho ông bộ tóc giả, bao lần như thế ông đã mỉm cười với bóng mình và thì thầm: “Này Burr! Tôi là người bị thù ghét nhất thành phố Wortley này đấy.”

Buổi chiều hôm đó, Sprott cảm thấy cô đơn ghê gớm và ước mong có người ngồi cùng bàn để nói chuyện. Không ai chú ý đến Sprott khi ông ta vào. Cùng lắm chỉ có vài cái gật đầu hờ hững khi ông đi ngang qua họ.

Ở đầu kia của phòng khách, bốn người đang chơi bài bridge, trong số đó có Nigel Grahame, một thầy cãi trong luật sư đoàn, Sprott quen biết sơ sơ. Một hay hai lần, họ nhìn về phía ông và ông có cảm giác họ đang nói chuyện với nhau về vụ án Mathry. “Không! Không thể được! Nhưng thế thì tại sao Grahame làm bộ như không nhận ra mình?” Viên biện lý vừa uống trà vừa nghĩ ngợi miên man.

Theo nhận xét của ông, Grahame là một con người khác thường, có thể nói là đáng ngạc nhiên. Con của một mục sư ở đồng quê, Grahame là một học sinh xuất sắc ở Winchester College. Học qua ngôi trường danh tiếng này, anh ta thấm nhuần thật kỹ rồi bước vào đại học Oxford.

Mới gia nhập luật sư đoàn được một năm thì cha mất, để lại cho ông một số tiền nhỏ: hai trăm năm chục đồng bảng mỗi năm. Chôn cất cha xong, Grahame du lịch ra ngoại quốc, và trong năm năm, ông sống một cuộc đời rày đây mai đó. Ông làm giáo sư riêng cho một cậu trai người Áo bị bệnh lao phổi, bắt buộc phải tịnh dưỡng ở vùng cao nguyên Tyrol. Phần thời gian còn lại Grahame đi khắp Âu Châu, với chiếc túi đeo lưng, mùa đông ở dãy Jura, mùa hè ở vùng Dolomites. ông yêu núi non và những cuộc đi bộ đường trường. Ông đã từng đi Oberwald đến Innsburg, một đoạn đường dài năm mươi hai dặm.

Dĩ nhiên cuộc sống phiêu bạt giang hồ này đã làm cho các bạn ông lo lắng. Nhưng năm sau, Grahame trở về Wortley, lao đầu vào công việc như chẳng có gì xảy ra trước đó. Ông có một số khách hàng giới hạn, nhưng chọn lọc - như người ta nói, - là nhờ bề ngoài và tư cách của ông. Thân hình cao và thon, gương mặt đều đặn với đôi mắt khắc khổ, Grahame lúc nào cũng như lúc nào, luôn luôn giữ một vẻ mực thước, lịch sự và kín đáo. Nhưng dưới vẻ trầm tĩnh này tiềm ẩn một tư cách liêm khiết tuyệt đối, vốn là lý do sâu xa đã làm cho ông nổi tiếng. Grahame ngay thật một cách cuồng nhiệt. Người ta đồn rằng ông chỉ chấp nhận biện hộ khi nào ông biết rõ bị cáo là người mắc hàm oan.

Sprott từng chế nhạo ông về điểm này. Thật là ngu xuẩn! Thế giới sẽ ra sao nếu người nào cũng là một ông thánh nhỏ. Nhưng dầu sao, đối với viên biện lý. Grahame cũng vẫn còn là một vấn đề, một con người bí mật, khó hiểu. Sprott nhớ lại vào một buổi tối, trong một dịp tiếp tân do vợ tổ chức ở Grove Quadrant, Sprott ý muốn khoe của và biết Grahame thích nghệ thuật, đã dẫn Grahame đến trước những bức tranh của Constable. Grahame tỏ ra rất lịch sự, nhưng lại thản nhiên trước các của cải quí giá đó, coi như chỉ là những bức tranh giả, không đáng chú ý và cũng không có gì giá trị.

“Thế nào cậu?” Sprott kêu lên, mất kiên nhẫn trước thái độ bình thản của Grahame: “Là một kẻ sành điệu, cậu không thấy ghen với tôi sao?”

“Tại sao tôi lại phải làm thế?” Grahame mỉm cười đáp: “Trong khi tôi có thể ngắm những bức tranh tệ nhất cũng đẹp như vậy, ở phòng triển lãm nghệ thuật của thành phố?”

“Nhưng quái cái ông bạn thân mến này, bức tranh ở viện bảo tàng không phải là của bạn.”

“Những tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất chẳng phải là gia tài chung của mọi người hay sao?” Grahame vẫn mỉm cười đáp lại bằng một giọng thật ngọt ngào.

Sprott nhớ lại một cách bực bội câu trả lời này của Grahame. Khi những người đánh bài rời khỏi bàn, có một động lực tồi bại nào đó thúc đẩy ông ta đưa ra một cử chỉ mời Grahame đến bàn mình.

Sau một chút do dự kín đáo, Grahame băng ngang qua phòng khách.

Sprott mời với một vẻ niềm nở hơi quá lộ liễu: “Ngồi xuống dùng trà với tôi. Tôi chỉ có một mình.”

“Tôi uống rồi.” Grahame trả lời rất lịch sự.

“Vậy hãy ngồi đây chơi một lúc. Chúng ta rất ít được gặp nhau.”

Luôn luôn cười nụ, Grahame ngồi ghé trên tay dựa của chiếc ghế bành. Thấy vậy, Sprott nói đùa: “Anh đừng ngại. Tôi không có gì nguy hiểm đâu, dầu cho ở đây người ta nói gì về tôi đi nữa cũng vậy.”

“Tôi cam đoan với ông.” Grahame đáp, có vẻ hơi bối rối: “Tôi không bao giờ nghe…”

Sprott bật lên một tiếng cười, cố kềm mà vẫn to: “Không phải anh vừa mới nói về tôi với các người kia cách đây một phút sao? Các anh không dễ qua mặt một con cáo già như tôi đâu.” Ông cảm thấy mình đã đi quá lố: “Từ lâu tôi đã rèn luyện những khả năng suy diễn của mình, giờ đây không lẽ nó không có kết quả. Anh thấy không, Grahame? Không ai đạt đến một địa vị như tôi mà lại không làm cho nhiều người khác phải thù ghét và ganh tị; họ theo dõi, rình mò tôi, sẵn sàng cắn tôi một cái rồi la lên: “Chó sói! Chó sói!” Chỉ một kẻ khùng khùng như Birley mới đánh thức bầy chó nhách dậy thôi. Phải không?”

“Tôi có đọc mẩu tin của tờ ”Tin tức“ mà cũng không chú ý lắm.” Grahame nói chầm chậm.

“Đây là một trò quảng cáo xấu hổ mà Birley bất ngờ dựng đứng lên. Ông tổng trưởng rất bất bình. Ngay tối hôm ấy, trong một buổi tiếp tân tại nhà Ancaster, bà vợ của Birley đã công khai khẳng định: ‘Từ lâu tôi biết George là một kẻ ngốc nghếch, nhưng tôi vẫn còn hy vọng ông ấy có đủ thông minh để đừng nổ súng vào bạn bè của ông ấy!’ Có bao giờ anh gặp một trường hợp ngu xuẩn nào đến như thế không, Grahame? Người ta bảo đảm với tôi rằng Birley sẽ không được ra ứng cử nữa.”

Grahame cúi đầu xuống. Rồi, ông lên tiếng: “Có lẽ Birley đã thành thật. Nhưng dù sao thì một kẻ ngu xuẩn còn hơn là một kẻ khốn nạn chứ? Ấy chết, xin ông thứ lỗi cho.” Grahame nói tiếp vừa liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, “Đã đến giờ tôi phải đi rồi.”

Và ông ta từ giã Sprott một cách rất lịch sự.

Gương mặt sa sầm, Sprott uống thêm một tách nước trà nữa, nhưng chỉ thấy một vị đắng cay.

Cuộc nói chuyện vừa rồi chỉ làm cho Sprott thêm bực bội và sự bỏ đi đột ngột của Grahame càng làm cho câu nói cuối cùng của ông này thêm phần gay gắt. Cơn giận dữ, một lần nữa lại vò xé tâm hồn Sprott. Nhưng không hề gì, ông đã từng gặp những khó khăn lớn hơn và đã từng thắng những trận công kích nguy hiểm hơn nhiều.

Nhớ lại những chiến thắng trong thời gian qua. Sprott ngồi thẳng lên và ưỡn mạnh vai. Chiếc môi dưới trề ra, đầy vẻ khiêu khích. Trông ông ta như đang đứng trước bồi thẩm đoàn. Ông ta hối tiếc về thần kinh bị khủng hoảng trong mấy ngày qua. Chẳng lẽ ông lại đẻ mất hết nhuệ khí, hay dừng lại trước ngưỡng cửa quốc hội, trong khi tương lai huy hoàng đang dang tay chào đón? Không… ngàn lần không!

Buồn bực, ông đứng dậy đi ra. Người gác cổng niềm nở chào ông với một câu nhận xét về thời tiết. Với một vẻ thô lỗ cố ý, Sprott không đáp lại. Ông bước lên một chiếc taxi, nói cho người tài xế địa chỉ của mình bằng một giọng lạnh lùng.

Đến nhà ông ngạc nhiên thấy vợ đứng đón mình ở phòng ngoài. Bà hôn ông và giúp ông cởi áo khoác: “Matthew, có một cậu thanh niên đang chờ mình trong phòng khách. Cậu ta tỏ ra rất nhẫn nại… hay là mình nên tiếp cậu ấy một chút rồi hãy ăn tối?”

Sprott nhướng đôi mày và toan nhắc vợ nhớ lệnh của ông: Không tiếp người lạ ở nhà. Nhưng tình thương vợ bắt ông ta nín thinh. Ông nghiêng đầu đẩy cửa phòng đọc sách.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.