Buổi chiều thứ tư hôm đó, sau khi Dunn ra về, Lena thấy Paul đã ngủ.
Nhìn kĩ, nàng thấy Paul bệnh rất nặng. Nhưng một tình cảm mạnh mẽ kì lạ thúc đẩy nàng giữ Paul ở lại đây trong nơi trú ẩn an toàn này cho riêng mình nàng. Ít ra thì nàng cũng thử làm chuyện cầu may xem sao. Sau tai nạn khủng khiếp, tâm hồn và thể xác
Lena như bị một vết thương trầm trọng khiến nàng không dám nghĩ đến hai chữ “tình yêu”. Nhưng giờ đây, Paul đã đem đến cho nàng một niềm rung cảm mà tưởng chừng không bao giờ nàng có thể có được. Là một Junon[1] bị thương và cô độc, nghi kỵ và xa lánh mọi người đàn ông, có bao giờ nàng nghĩ rằng một ngày nào đó tình yêu sẽ đến với nàng, sẽ làm cho quả tim nàng tràn ngập niềm cảm xúc êm dịu và băn khoăn? Thế mà chính nỗi đau khổ này đã đem lại cho nàng sức mạnh hoạt động.
Ngồi cạnh giường, nàng không rời mắt khỏi người bệnh nhân thân yêu.Thỉnh thoảng Lena đứng dậy để lau mồ hôi trán cho Paul. Và nàng cảm thấy yên tâm phần nào: cơn sốt đã hạ xuống. Khoảng gần tối, nàng cho Paul uống một ly sữa nóng và ăn một quả trứng. Khi trở về phòng mình, nàng cảm thấy đầy hy vọng: ngày mai nàng có thể yên tâm đến cửa hàng làm việc. Nàng không muốn mất chỗ làm.
Sáng hôm sau, Paul quả quyết là mình đã khỏe nhiều. Nhưng khi mang đến cho chàng một tô cháo thịt, Lena thấy hai bàn tay chàng nóng bỏng. Mặc đồ đi làm xong, nàng ngần ngừ dừng lại ở cửa: “Có lẽ em nên ở nhà với anh.”
“Tôi không sao.” Paul lắc đầu nói.
“Anh có chắc không?”
“Chắc.”
Nàng miễn cưỡng ra đi. Tại nhà hàng, lòng nàng vừa bận bịu với công việc vừa lo lắng. Đến bốn giờ chiều, Lena đánh liều xin phép Harris về sớm. Harris chấp thuận với một vẻ ngạc nhiên giả vờ đầy chế nhạo. Lena chạy đến tiệm tạp hóa rồi mới về nhà. Khi bước lên cầu thang, tim nàng đập mạnh chưa từng thấy.
Paul ngồi trên giường, lưng dựa vào một cái gối, mắt nhìn qua cửa sổ, các mái nhà của thành phố trải dài xa tít. Khi nàng bước vào phòng, vẻ hốc hác trên gương mặt chàng biến mất để thoáng ửng lên một nét tươi vui rạng rỡ. Nhưng Lena biết bệnh chàng đã nặng hơn nhiều: hai bên gò má xuất hiện một đốm đỏ rất lớn và giọng nói khá hổn hển.
“Cô về sớm thế?”
“Hôm nay cửa hàng ít khách.” Lena đáp, vừa chậm chạp cởi chiếc áo choàng ra: “Anh nằm dài ra mà nghỉ có hơn không?”
“Ngồi thế này thấy khỏe hơn.”
“Anh ăn cháo thịt chưa?”
“Tôi ăn hết cả một tô.”
Lena kéo tấm chăn lên, cố giấu vẻ lo âu: “Tôi mua cho anh một cái bánh ngọt và một ít trái cây. Anh uống nuớc chanh nhé?”
“Rất vui lòng.” Paul đáp vừa cố nén một cơn ho: “Tôi chỉ thấy khát, không muốn ăn gì hết.”
Lena nghe tim mình đau nhói: “Tôi phải đi mời bác sĩ anh à.”
“Đừng!” Paul phản đối: “Tôi chỉ cần một điều: sự yên tĩnh. Nếu cô biết được… sau tất cả những gì tôi đã chịu đựng…”
Lena nhìn chàng, phân vân, nửa muốn đi mời bác sĩ, nửa muốn được ở lại một mình với chàng…
Nàng không thích sự hiện diện của bất cứ một người lạ mặt nào có thể gây ra những khó khăn cho Paul, khiến chàng lại rơi vào tay cảnh sát, làm sao bây giờ?
Lena mở khí đốt lên, và kéo tấm màn cửa sổ lại. Paul hững hờ nhìn theo những động tác cùa nàng như đang ở trong một giấc mơ. Trong ngày, chàng ngủ được vài lần, và những lúc thức, chàng thường nghĩ đến Dunn. Paul đặt ít hy vọng vào Dunn. Nhớ lại những cố gắng và những thất bại của chính mình. Chàng tin chắc không còn có thể làm gì được nữa. Chàng đã kiệt sức.
Trong niềm thất vọng sâu xa, Paul cũng nghĩ đến Lena - một đau khổ nữa cho chàng. Cảm tình nàng dành cho Dunn là một bằng chứng, và Paul không còn nghi ngờ gì nữa về tính chất những mối liên hệ giữa Dunn và cô gái. Thật rõ ràng. Người đàn ông trọng tuổi đã có vợ này chắc chắn là tình nhân của Lena và là cha của đứa con đã chết của nàng. Sự tin tưởng này xé nát tim Paul, làm tăng thêm cảm giác đau nhói mỗi khi chàng thở vào. Nhưng sự ước ao muốn biết rõ vẫn mạnh hơn
“Lena…”
“Dạ.”
“Cô đã giúp đỡ tôi rất nhiều… Vì sao?”
Nàng bỗng quay mặt đi: “Ai lại đi hỏi tại sao mình làm bao giờ.”
“Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với cô…”
“Đâu có gì.”
Hai người im lặng một chút.
“Chắc cô đã quen Dunn từ lâu.”
“Gần ba năm nay.”
“Ông ấy rất tốt với cô?”
“Tôi mang ơn ông ấy nhiều.”
“Tôi hiểu.”
Hình như chàng thấy một vẻ thách thức trong đôi mắt kiêu hãnh và u buồn của Lena, và đồng thời gương mặt nàng biểu lộ một sự chịu đựng sâu xa khiến chàng vội quay mặt về phía vách tường: “Cũng không sao, tôi đã biết điều này từ trước.”
Lena tái mặt. Lúc này đôi mắt nàng có vẻ cầu khẩn. Nhưng sau đó nàng lại giữ bình tĩnh.
Im lặng kéo dài hồi lâu. Paul đã cố gắng đè nén một cơn ho dữ dội. Chàng nói hổn hển: “Tôi cảm thấy rất mệt.”
Lena không ngần ngại nữa. Nàng vội vã đi ra.
Phòng bệnh của bác sĩ Kerr chỉ cách đó hai trăm thước. Đó là một bác sĩ trẻ mới vào nghề, đang cố gắng tìm một số thân chủ trong khu phố. Lena nghe nói ông là một bác sĩ giỏi và khả ái.
Phòng mạch đã đóng cửa, nhưng một tấm thẻ đính trên cửa lớn cho biết số điện thoại của bác sĩ. Lena đến gọi điện thoại công cộng ở góc đường. Một giọng nói đàn bà trả lời rằng bác sĩ đã đi khám cho một người bệnh nặng; khi nào ông trở về, bà sẽ báo lại.
Lena bước ra, vẻ xanh xao, lo lắng. Nàng có nên chấp nhận sự chậm trễ này không? Có nên mời một bác sĩ khác không? Nàng tự trách mình đã do dự quá lâu, bây giờ mới nhận thấy sự chăm sóc khẩn cấp và hữu hiệu của một bác sĩ là điều cần thiết. Không thể để mất một giây nào nữa.
Trở về phòng, nàng thấy Paul dường như đang ngủ. Và sự chờ đợi như kéo dài vô tận. Tới mười một giờ đêm bác sĩ mới đến. Ông ta mệt mỏi, nét mặt bơ phờ. Ông hỏi những câu ngắn ngủn khô khan, nhưng lại khám bệnh rất kỹ. Khám xong, ông rời khỏi giường và nhìn đồng hồ.
“Anh ấy bệnh thế nào, thưa bác sĩ?” Lena cảm thấy khó khăn lắm mới thốt được nên lời. “Có nặng lắm không?”
Người bác sĩ trẻ làm việc suốt cả ngày và bây giờ cũng chưa ăn tối. Tuy nhiên ông vẫn trả lời một cách kiên nhẫn: “Anh ấy bị chứng sưng màng phổi, khiến cảm thấy đau nhói khi thở. Thế rồi lại nhiễm lan nên hai lá phổi khó hoạt động.”
“Sưng màng phổi?”
Bác sĩ nhìn nàng rất nhanh rồi quay mặt chỗ khác: “Bây giờ chỗ sưng đã có mủ. Phải đưa đi bệnh viện ngay”
“Anh không thể chữa anh ấy tại đây sao?” Lena tái mặt hỏi.
“Không. Không thể được. Cần phải cắt xương sườn để hút hết mủ ra. Công việc này đòi hỏi sáu tuần lễ. Cô có máy điện thoại không?”
“Có, ở dưới nhà, gần cửa ra vào.”
Ông chạy vội xuống cầu thang. Lena nghe tiếng ông ta bàn cãi, nhấn mạnh tình trạng trầm trọng và khẩn cấp của người bệnh. Sợ hãi, nàng vội xuống theo. Người bác sĩ trẻ gặp nhiều khó khăn trong việc tìm một bệnh viện còn giường trống: phần lớn đều đông nghẹt bệnh nhân. Và vì ông chưa nổi tiếng nên những người nhận bệnh ở các bệnh viện ít nể nang. Sau cùng ông cũng tìm được một nơi bằng lòng nhận Paul. Ông gác ống nghe xuống với một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
“Bệnh viện Saint Elisabeth sẽ nhận anh ấy. Ở đường Oakdene, cách đây gần ba dặm. Một bệnh viện nhỏ, nhưng tốt. Họ sẽ đến đây đưa anh ấy đi.”
Mười lăm phút sau, xe cứu thương đến. Trong mười phút, Paul được đưa lên xe chở đến bệnh viện.
Kiệt sức và quá xúc động, Lena bước trở lên cầu thang. Căn phòng rất nóng bức. Nàng tắt khí đốt, mở cửa sổ hít đầy hai buồng phổi không khí mát mẻ của ban đêm. Đoạn theo thói quen, nàng bắt đầu dọn dẹp trong phòng. Bộ quần áo cũ mà Paul mặc trong những đêm ngủ ở Gầm cầu được xếp lại trên một chiếc ghế.Nàng cầm lấy bộ đồ để treo lên móc. Một chiếc ví cũ rớt xuống đất, để giấy tờ rơi ra bừa bãi.
Lena cúi xuống lượm những tờ giấy trên đó Paul đã ghi chép về vụ án Mathry và sắp xếp chúng lại. Bỗng bàn tay nàng chạm phải một bức ảnh nhỏ và nàng bất giác nhìn kỹ lại. Đó là hình của Ella Fleming có ghi lời tặng tình tứ và âu yếm. Ella tặng Paul món quà này vào ngày chàng được mười chín tuổi. Ella đã nhét nó vào trong ví của Paul để chàng luôn luôn mang nó theo.
Paul quên hẳn bức hình đó từ lâu. Nhưng đối với Lena, gương mặt xinh đẹp của Ella, đôi mắt dịu dàng, những lọn tóc cuốn, và nhất là câu để tặng âu yếm… đã chứng tỏ bức ảnh này là vật vô giá đối với chàng trai trẻ.
Lena không thốt lên một tiếng than thở nào, nhưng vẻ bất động đột nhiên của nàng, gương mặt căng thẳng và đôi môi run rẩy của nàng biểu lộ một nỗi đau khổ tột cùng: nàng nặng nề đứng lên, nhét bức ảnh lại trong ví rồi bỏ tất cả vào túi áo veston. Nàng lấy móc áo khoác lên, đem treo nó trong tủ rồi trở lại nhà bếp. Nàng dựa nhìn vào lò sưởi, mắt khép hờ, đầu cúi xuống, và nghe trong tim nổi lên một trận bão tố dữ dội.
Từ lâu, nàng cố gắng chống lại sự lo sợ bị đặt vào một hoàn cảnh ngang trái. Nhưng chưa bao giờ nàng tưởng tượng những mộng ước của mình có thể sụp đổ một cách thảm hại như thế. Nàng đã điên rồ lầm tưởng Paul yêu mình, đã toan thổ lộ với chàng bí mật của cuộc đời mình, cái bi kịch đau thương đó; suýt chút nữa nàng đã tự làm giảm giá trị của mình trước mắt Paul. Bây giờ thì không còn có thể nói được nữa. Không bao giờ. Tâm hồn tan nát, Lena nhắm nghiền mắt lại, mặc cho những niềm đau cũ trở lại giày vò. So sánh mình - một cô gái đã bị ô nhục, bị lôi xuống bùn nhơ - với người thiếu nữ trong trắng, dịu hiền trong ảnh, Lena cảm thấy muốn chết ngay tức khắc.
Nàng đứng thẫn thờ như thế trong bao lâu, nàng cũng không biết. Cuối cùng bằng một cố gắng của nghị lực, nàng dần dần lấy lại bình tĩnh.
Hất ngược mái tóc ra đàng sau, để lộ vầng trán nóng bỏng, nàng ngồi xuống một chiếc ghế thấp. Đôi mắt ráo hoảnh, đôi môi mím chặt, nàng tập trung tinh thần lại để suy nghĩ. Từng phút rồi từng phút trôi qua, và sau cùng trong tâm trí nàng nảy ra một ý nghĩ, một giải pháp. Phải, chỉ có một giải pháp duy nhất: ra đi. Nàng cần phải tự giải thoát cho nàng, quên đi sự điên rồ vừa qua của con tim.
Ngồi chồm hổm trên ghế, nàng sắp đặt chương trình…
❀ ❀ ❀
[1] Junon: nhân vật thần thoại La Mã, là biểu tượng của sư trinh tiết và trung thành.