Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIII

❊ ❊ ❊

Tới chiều tối, Paul từ từ tỉnh lại. Mắt chàng nhìn đăm đăm vào bóng đèn điện có bao lưới sắt ở giữa trần. Đoạn, dùng hai bàn tay và đầu gối, Paul bò đến bình nước đặt ở đầu cái băng gỗ. Chàng nghiêng chiếc bình lại, uống vài hớp nước rồi thấm nước lên khuôn mặt sưng vù. Nước làm Paul dễ chịu nhưng liền đó mặt chàng trở lại nóng như lửa đốt.

Chàng gắng gượng ngồi dậy một cách khó nhọc. Đầu bớt đau nhức, nhưng chàng lại ngạc nhiên, thấy hơi khó thở. Mỗi lần hít vào, cạnh sườn bên trái nhói lên. Để bớt đau, Paul đành phải thở từng hơi ngắn dồn dập.

Thình lình, cánh cửa bật mở và một người đàn ông bước vào. Mặt dù hai mắt bị sưng vù, Paul cũng nhận ra ông Giám đốc Sở Cảnh sát Wortley.

Dale quan sát Paul rất lâu, muốn nhận định kỹ tình trạng của chàng. Gương mặt của ông u ám lạ lùng: “Vậy ra cậu không làm theo lời khuyên của tôi. Nếu tôi nhớ không lầm, tôi đã bảo cậu nên trở về nhà. À! Nhưng có lẽ ý kiến của tôi không được hay lắm. Cậu thích ở lại để gây rối loạn và giờ đây cậu rơi vào một hoàn cảnh nguy nan.”

Sau một giây im lặng, ông lại tiếp: “Chắc cậu tưởng cậu rất khôn lanh. Cậu đã tưởng cậu thắng được trung sĩ Jupp của tôi. Cậu đã lội khắp các nẻo đường của thành phố nhiều tuần lễ liền mà không bị bắt. Cậu đừng tưởng lầm. Tôi có thể bắt nhốt cậu, nếu tôi muốn. Nhưng một cái gì đó đã ngăn tôi lại, và bây giờ tôi nhận thấy là mình đã lầm. Tôi đã cho cậu một dịp may cuối cùng, thế mà cậu đã từ chối.”

Dale cắn môi, nói tiếp: “Bây giờ trông cậu đẹp nhỉ! Có lẽ nhân viên của tôi đối xử với cậu hơi nặng tay một chút. Nhưng không hề gì. Đó là điều phải xảy đến cho những ai chống cự lại nhân viên công lực đang thi hành nhiệm vụ. Cậu chỉ nên tự trách mình thôi.”

Lại im lặng. Hình như ông còn muốn đợi cho Paul đáp lại, hy vọng tìm được nhược điểm của chàng. Nhưng Paul đã quyết định không nói một lời nào. Chàng sẽ có dịp nói ở trước tòa. Lúc này, chàng thản nhiên để ông nói.

“Và bây giờ, cậu nghĩ điều gì sẽ xảy đến cho cậu? Có lẽ cậu tưởng sẽ thoát một cách dễ dàng với một số tiền bảo lãnh và vài lời khuyên? Còn tôi, tôi không nghĩ như thế. Thời kỳ của những lời khuyên đã qua rồi. Cậu đã mất cơ hội, mất dịp may mà người ta đã cho cậu. Thêm nữa… cậu đã xen vào những gì không dính dán đến cậu, cậu hoạt động chống lại xã hội, quấy rầy những công dân khả kính, những nhân viên ngành tư pháp, cả đến những dân biểu quốc hội cậu không chừa, Ngoài ra,” ông ta hạ giọng “cậu còn chống cả tôi nữa. Không phải điều đó làm tôi sợ, tôi biết chắc địa vị của tôi: nó vững như bàn thạch. Tuy nhiên tôi vẫn trách cậu cố tình tố cáo rằng tôi đã hành động sai trong vụ án của cha cậu. Tôi có ý nghĩ cậu phải trả một giá rất đắt về điều này. Cậu nghe tôi đây, chính cậu hành động sai. Ngày mai cậu sẽ ra tòa. Tôi sẽ, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu tòa xem việc này rất hệ trọng và ấn định số tiền bảo lãnh rất cao, khoảng năm mươi đồng. Cậu có cách nào tìm ra được số tiền đó không? Chắc chắn là không rồi.”

Ông lắc đầu, vẻ châm biếm: “Điều đó nghĩa là cậu sẽ trở lại đây. Cậu có một phòng nhỏ, xinh xinh rất tiện nghi. Bít bùng nhưng đầy đủ tiện nghi. Cậu sẽ thích nó, tôi tin như vậy, bởi vì còn lâu lắm cậu mới được thả ra.”

Ông quan sát Paul một lúc nữa, đoạn quay gót bước ra. Nhưng ở ngoài hành lang, vẻ mặt ông bỗng thay đổi, đôi mày cau lại. Ông cảm thấy không làm chủ được mình. Tâm trạng của ông là tâm trạng đầy chán ghét của một diễn viên không bằng lòng với diễn xuất của chính mình. Nhưng ông còn cách nào khác? Ông đã nhận được chỉ thị phải điện thoại gấp cho Sir Matthew. Và ông muốn báo cáo rằng ông đã gặp người tù rồi.

Bước vào văn phòng, gương mặt của Dale càng thêm cau có. Một câu hỏi mà ông tự đặt ra đã làm ông bối rối và khó chịu đặc biệt - dù rằng ông đã quen với những vụ như thế này, quen với đám côn đồ - với những hoạt động chẳng ra gì của ông.

“Tại sao thằng nhỏ dại dột này không lợi dụng sự khoan hồng của mình để chuồn khỏi Wortley trong mấy tuần lễ vừa qua?” Một câu nói khác xuất phát từ thâm tâm, thì thầm với ông: “Phải chăng bên trong vấn đề này có một chút sự thật nào khác”.

Bằng một cử chỉ nóng nảy, Dale hất dầu ra đằng sau như con bò mộng dưới mũi chích của người đấu bò. “Không! Không có gì hết, mình không có gì quấy cả”. Dale tự biết mình quá rõ. Ông không thuộc hạng người lừa phỉnh lương tâm mình. Bàn tay của ông hoàn toàn sạch sẽ. Ông không hiểu sao lại nhấc ống điện thoại lên và từ từ quay số. Barr, người thư ký trả lời nhưng liền đó có tiếng Sprott ở đầu dây.

“Alô! Thưa có ngài Sir Matthew không ạ?”

Cùng lúc, Dale nghe tiếng ông biện lý nhấn nút để cô lập đường dây. Rồi giọng nói của Sprott vang lên, không phải dịu ngọt và thân hữu, mà đầy bực tức: “Vì lý do nào mà có sự sai lầm mới thế này?”

“Một sai lầm, Sir Matthew?” Dale lập lại, giả vờ không hiểu.

“Anh biết rõ những gì tôi muốn nói. Cái vụ lôi thôi ở quảng trường Leonard đó. Tôi chưa cho anh những chỉ thị rõ rệt đó hay sao?”

“Những chỉ thị đó đã được thi hành.”

“Và đây là kết quả… Một màn lố bịch… Đúng như điều mà tôi muốn tránh. Anh nên một lần chứng tỏ có óc sáng kiến một chút.”

Dale cố gắng giữ bình tĩnh. Ông đang cần hết sức bình tĩnh: “Nhiệm vụ của chúng tôi không dễ dàng. Sir Matthew. Ai có thể đoán được thằng bé ngu xuẩn kia sẽ làm gì? Chúng tôi đã canh chừng nó hết sức. Một nhân viên của chúng tôi, một trong những người giỏi nhất, luôn luôn bám sát theo nó. Nhưng chúng tôi không dám ra tay bắt nó, ông chẳng từng khuyến cáo chúng tôi nên dùng phương pháp êm dịu sao? Nhưng lần này, nó đã đi quá mức rồi. Nó sẽ lãnh sáu tháng tù như chơi.”

“Anh đừng có dại.” Một sự im lặng, và Sir Matthew nói tiếp bằng một giọng dịu dàng hơn: “Hãy nghe đây, Dale. Anh đã tìm đúng được chữ để chỉ hắn, chữ ”ngu dại“. Không còn nghi ngờ gì nữa: cậu thanh niên này là một trường hợp bệnh tâm thần.”

Dale vẽ hình trên sổ ghi chép của ông để cố giữ bình tĩnh. Đoạn, giơ cậy bút chì lên, ông nhìn chăm chú vào bước tường trước mặt. Viên biện lý nói tiếp, giọng êm ái: “Nếu như vậy, cậu ta sẽ thoát khỏi thẩm quyền xét xử của tòa án và sẽ được chữa bệnh trong một cơ sở của chúng ta: cơ sở chuyên trị bệnh tâm thần.”

“Một nhà thương điên?” Ông còn dọ dẫm.

Viên biện lý thốt lên bằng một giọng thương hại: “Xin anh hãy hiểu dùm cho, Dale thân mến, những chữ ”nhà thương điên“ và ”người điên“ không còn ở trong từ vựng của xã hôi văn minh nữa. Chúng ta sẽ phạm một sai lầm không thể tha thứ nếu dùng những chữ đó khi nói đến cái cơ sở tuyệt diệu của Dreen.”

“À! Dreen!” Dale thì thầm bằng một giọng không thể diễn tả được.

“Dĩ nhiên,” Sir Matthew nói tiếp: “chúng ta sẽ cần có vài yếu tố để biện minh cho việc quản thúc thằng nhỏ. Dale, anh hãy cho tôi biết vài điều về nó. Nó có vẻ quậy phá không? ”

“Có!” Dale nhìn nhận: “Cũng có thể coi là quậy phá.”

“Còn bạn bè nó? Có ai chăm sóc nó không?”

“Nó có một bà mẹ… và một vị hôn thê ở Belfast, nhưng hình như họ không ngó ngàng gì đến nó. Khoảng thời gian sau này, suốt ngày nó sống lang thang ngoài đường phố.”

“Thằng bé đáng thương!” Viên biện lý thở dài: “Tất cả những yếu tốt này chứng tỏ nó cần phải được chăm sóc một cách thích hợp. Ngày mai nó sẽ ra tòa đúng không?”

“Phải, có giải pháp nào khác hơn.” Dale đáp, giọng rắn lại.

Giọng của viên biện lý không còn thương hại nữa, nhưng chính cái vẻ êm ái này làm Dale lạnh xương sống: “Tôi không tìm một giải pháp cho riêng tôi, mà cho cả hai chúng ta.”

Người ta biết rõ kẻ mạnh là ai rồi.

“Tôi tin chắc rằng,” Sir Matthew nói tiếp: “Ông thẩm phán Battersby là một người sáng suốt.”

“Phải.” Dale đáp bằng một giọng hơi gượng gạo: “Nếu ông ấy ấn định một số tiền bảo lãnh khá cao thì thằng nhỏ sẽ bị trao lại cho cảnh sát giữ để điều tra bổ túc.”

Sprott buông từng tiếng rành rọt: “Tôi không yêu cầu anh gây một áp lực nào, nhưng anh có thể nói một tiếng, giải thích cho ông ấy thấy khía cạnh tâm bệnh của nó, làm cho ông ấy thấy một vụ đình hoãn vụ xử sẽ giúp chúng ta có đủ thì giờ chuẩn bị một cuộc khám nghiệm y khoa. Điều này nói cho cùng, cùng vì quyền lợi của cậu thanh niên.”

“Vâng.”

“Vậy là xong nhé!” Sprorr kết luận. Và ông ta nói thêm, nhấn mạnh từng tiếng: “Lần này thì anh đừng để sai lầm nữa.”

Ông ta gác ống điện thoại xuống. Viên cảnh sát trưởng còn đứng tần ngần một hồi lâu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.