Theo sự sụp đổ của Hỗn Độn Chi Môn, trận chiến cuối cùng cũng chấm dứt hoàn toàn. Những con ác ma không còn hậu viện, giết một đứa bớt một đứa, rất nhanh đã trở nên tan tác trước mặt lũ ma quỷ. Chúng thậm chí không thể chạy trốn, vì ở phía sau chúng, Hỗn Độn Chi Môn đang sụp đổ tạo ra những dòng loạn lưu không gian tựa như một lỗ đen, hút sạch tất cả những gì dám bén mảng lại gần mà không có ngoại lệ. Hỏa Diễm Quân Chủ cũng không ngoại lệ, dù nó cố gắng chống lại sự lôi cuốn của lỗ đen hóa từ loạn lưu không gian, nhưng dưới sự tấn công của ma đạo pháo "Huyễn Tưởng Chi Hồng" bùng nổ từ ma đạo chiến hạm, nó vẫn gầm lên trong sự không cam lòng rồi hóa thành mảnh vụn, sau đó bị ma đạo pháo oanh kích cuốn vào hư vô lỗ đen, rồi biến mất hoàn toàn.
Cuộc chiến đẫm máu, tàn khốc và đáng sợ ấy, vào lúc này cũng đã hạ màn.
"Như vậy, mọi thứ đã kết thúc."
Rhodes nhìn vùng đất đổ nát trước mắt, lẩm bẩm tự nói. Phóng tầm mắt nhìn qua, thành Casablanca giờ đây đã hoàn toàn biến thành một đống phế tích. Mặt đất lấy chiến trường của ác ma và ma quỷ làm trung tâm đã hoàn toàn biến thành một vùng hoang dã, chỉ có những khu vực xung quanh không bị ảnh hưởng quá sâu mới có thể lờ mờ nhìn thấy một vài tàn tích của ngôi nhà. Lillian đang ngẩn ngơ nhìn về phía rặng núi Tây Bắc, nơi đó từng là Long Hồn cung điện xây dựng dựa vào núi, giờ cũng đã bị hủy hoại trong làn đạn pháo. Thậm chí dưới sự oanh kích của "Huyễn Tưởng Chi Hồng", một nửa sườn núi đã sụp đổ xuống, không chỉ chôn vùi cung điện mà còn cả hơn một nửa khu vực thành phố bên dưới. Trong trạng thái này, dù bên trong có ai sống sót cũng không sống được bao lâu. Đối mặt với cảnh tượng trước mắt, Lillian cũng không biết nên nói gì cho phải. Nơi đó từng là ngôi nhà mà cô đã ở trong thời gian dài, tuy ngôi nhà đó không mang lại cho cô ký ức tốt đẹp gì, nhưng dù sao nó cũng chở che quá nhiều quá khứ của cô. Mà bây giờ, tất cả đã biến mất. Không hiểu sao, khi nghĩ đến điểm này, Lillian chợt cảm thấy trong lòng mình trống rỗng, như thể đã đánh mất điều gì đó.
Lũ ma quỷ đang ăn mừng chiến thắng của mình, chúng gầm rú vung vẩy vũ khí, sau đó chỉnh đốn đội hình lần nữa, quay lại hướng về phía cửa địa ngục. Nếu đổi lại là người khác, lũ ma quỷ này e là sẽ không bao giờ tuân lệnh. Dù chủ vị diện không phải là mục tiêu chính của chúng, nhưng không ai lại từ chối việc có thêm một miếng bánh béo bở trước mặt. Đã đến thế giới này rồi, lũ ma quỷ cũng không ngại biến nơi đây thành một địa điểm tràn ngập lửa, cái chết và nỗi sợ hãi như địa ngục. Tuy nhiên, dù sao chúng vẫn là ma quỷ, sự tồn tại luôn tuân theo quy tắc, trật tự và đẳng cấp. Bất kể là thèm khát vùng đất này đến đâu, cuối cùng sau khi càn quét xong tàn quân ác ma, chúng vẫn lần nữa xếp hàng, hướng về phía cửa địa ngục rồi nhanh chóng biến mất trong đó.
"Kính thưa Điện hạ, mọi thứ đều như ý ngài."
Bayer cung kính cúi người, thì thầm với Celestina trước mặt. Nghe thấy lời hắn nói, Celestina ngẩng đầu đầy kiêu ngạo, gật đầu một cái.
"Được rồi, ta biết rồi. Ngươi làm không tệ. Như ta đã nói trước đó, ta sẽ thay mặt tầng thứ chín xem xét lại đề nghị của ngươi. Bây giờ, ngươi có thể đi rồi."
"Tuân lệnh, Điện hạ."
Nghe thấy câu trả lời của Celestina, Bayer ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên được che giấu rất kỹ. Công bằng mà nói, Bayer hiện tại sống không mấy dễ dàng ở địa ngục. Vì nó giành được vị trí Lĩnh chủ địa ngục thông qua việc lật đổ cấp trên của mình, nên phần lớn các Lĩnh chủ ở địa ngục đều không đặt chút tin tưởng nào vào nó. Mặc dù giữa các ma quỷ, nói về tin tưởng là một chủ đề cực kỳ thú vị và nực cười, nhưng hoàn cảnh của Bayer còn tồi tệ hơn thế nhiều. Mặc dù Bayer không phải là không tìm cách liên kết với các Lĩnh chủ địa ngục khác, nhưng vì "hồ sơ lịch sử" tồi tệ của nó khiến không Lĩnh chủ nào muốn hợp tác. Điều làm Bayer bất an hơn nữa là nó nghe phong phanh, để "trừng phạt" hành động của Bayer, có vài Lĩnh chủ địa ngục thậm chí có thể lén lút gây cho nó vài "phiền phức nhỏ". Vì chính Bayer cũng dựa vào việc lật đổ Lĩnh chủ tiền nhiệm mà lên ngôi, nên việc nó bị lật đổ cũng chẳng phải chuyện không thể xảy ra. Trong tình huống này, nếu có thể có mạng lưới quan hệ tốt với ma tộc cao cấp ở sâu trong địa ngục, thì đối với Bayer mà nói, đương nhiên là điều cầu còn không được. Cũng chính vì thế, nó mới hết lòng hoàn thành yêu cầu và công việc của Celestina. Tất nhiên, Bayer tuyệt đối sẽ không thừa nhận đây là vì đối phương nắm giữ chân danh của nó.
Theo sự đóng lại của cửa địa ngục, chiến trường vốn dĩ ồn ào lúc nãy giờ trở nên tĩnh mịch đến chết chóc. Ngay cả gió thổi cũng không thể để lại bất kỳ âm thanh nào ở đây. Vùng đất này dường như đã chết hẳn, không còn chút dấu vết của sự sống. Ánh mắt Rhodes lần nữa quét qua đống tàn tích và phế tích trước mắt, sau đó xoay người, nhìn Lillian đang trầm mặc bên cạnh. Giờ phút này, Lillian đang ngẩn ngơ nhìn vào đống phế tích trước mặt, rốt cuộc thì cuộc chiến này đã để lại dấu ấn gì trong thâm tâm cô? Rhodes không biết, nhưng bản thân anh lại không hề cảm thấy gì cả. Dù cho có hủy diệt cả một thành phố cũng vậy, dù sao Rhodes trước kia cũng không phải chưa từng làm chuyện tương tự. Trong game, Starlight cũng từng hủy diệt toàn bộ Casablanca, và tuyên bố đó là sự khởi đầu cho việc thế lực người chơi cũng có thể hủy diệt cả quốc đô của một thế lực.
Mà bây giờ, đối với Rhodes mà nói, điều này chẳng qua chỉ là thực hiện lại toàn bộ quá trình một lần nữa mà thôi. Nhưng dẫu vậy, bây giờ cũng đã là kết thúc tất cả rồi. Quang Chi quốc từng có đã trở thành quá khứ, còn tiếp theo mới là thực tại mà họ phải tiếp tục. Nghĩ đến đây, Rhodes giơ tay phải lên.
Bầu trời bắt đầu thay đổi màu sắc. Bầu trời đỏ tươi vốn vĩnh cửu chiếu rọi vùng đất hoang tàn này bắt đầu thay đổi, bị ăn mòn. Rất nhanh, màu sắc của địa ngục dần biến mất, ánh sáng của tinh không bao phủ lại bầu trời này. Dưới sự dẫn dắt của Rhodes, nó kết nối thành một mảnh với sắc đen nơi xa. Rất nhanh, mây mù dần tan đi, ánh trăng thanh tú từ bầu trời đêm bao phủ xuống, che phủ mặt đất trước mắt. Cho đến lúc này, Rhodes mới hạ tay xuống, sau đó anh nhìn về phía trước, hạ lệnh.
"Được rồi, chúng ta nên trở về thôi."
Ma đạo chiến hạm khổng lồ lại bắt đầu gầm vang, sau đó chúng xoay hướng, lại tiếp tục bay về nơi xa. Mọi thứ, xem ra dường như chỉ dừng lại ở đây. Không có bất kỳ phản hồi nào, chỉ có di tích Casablanca còn sót lại đang lặng lẽ nằm đây trong bóng tối tĩnh mịch, cho đến khi thời khắc nó biến mất hoàn toàn đến.
Trận chiến Casablanca làm chấn động toàn bộ đại lục. Hầu hết tất cả các thế lực lớn đều kinh ngạc trước việc Quang Chi Nghị hội dám mưu sát Sáng Thế Long Hồn, thậm chí còn triệu hồi hỗn độn ác ma đến để hủy diệt thế giới này. Họ càng kinh ngạc hơn khi Rhodes và Lillian lại thật sự không chớp mắt mà hủy diệt hoàn toàn toàn bộ Casablanca. Đó là thành phố lớn nhất trong Quang Chi Đại lục, có tới hàng trăm nghìn người sinh sống ở đó, nhưng bây giờ, thành phố này đã cùng với cư dân bên trong hóa thành tro bụi. Điều khiến mọi người ngạc nhiên hơn nữa là Rhodes sau đó đã đưa ra tuyên bố, khẳng định rằng Casablanca và cư dân của nó phải chịu quả báo này là do tham vọng ngu xuẩn và dã man đối với Sáng Thế Long Hồn. Họ đã nhiều lần khiêu khích sự uy nghiêm của Sáng Thế Long Hồn, còn vọng tưởng đoạt lấy quyền lực của Sáng Thế Long Hồn, đây chính là hình phạt mà họ đáng phải nhận. Anh còn yêu cầu toàn bộ Quang Chi Đại lục lấy đây làm gương, bất kỳ ai dám có hành vi tương tự như Quang Chi Nghị hội là phủ nhận, xuyên tạc, thậm chí vọng tưởng đoạt lấy quyền uy của Sáng Thế Long Hồn đều sẽ bị giết không tha!
Lời này vừa thốt ra, Quang Chi Đại lục lập tức hoảng loạn. Có lẽ ở Công quốc Moon thì còn đỡ hơn một chút, nhưng ở trong Quang Chi quốc thì gió thổi cỏ lay cũng khiến mọi người lo sợ, tự cảm thấy bất an. Nếu chỉ là lời nói của Rhodes thì thôi, nhưng vấn đề là sau đó Lillian cũng đồng ý và thông qua tuyên bố này, điều đó có nghĩa đây không chỉ đơn giản là một lời đe dọa. Mặc dù thiên sứ quả thực không phải kiểu sẽ tàn sát nhân loại, nhưng Rhodes đã dùng hành động của mình chứng minh cho mọi người thấy, kẻ có thể giết người không chỉ có thiên sứ.
Tất nhiên, lời đe dọa bá đạo như vậy không phải không gây ra sự phản kháng và bất mãn ở một vài nơi. Nhưng đối mặt với đống tàn tích của Casablanca và vùng đất bị bao phủ bởi thi thể, họ cũng không có gan nói gì thêm, chỉ có thể đau hận và chửi rủa trong thâm tâm. Nhưng điều này đối với Rhodes mà nói thì chẳng hề hấn gì, việc hấp thu Long Hồn chi lực chỉ cần con dân phục tùng bản thân người kế thừa Long Hồn là được, dù là sùng kính hay sợ hãi cũng vậy, chỉ cần nghe lời là được.
Sau khi trở về Hư Không Chi Lĩnh, Rhodes không hề nghỉ ngơi, vì anh vẫn còn một việc cần phải hoàn thành ngay lập tức.
Đó là lý do tại sao lúc này Ylin lại đang ngồi trước mặt anh.
"Thật không ngờ, ngài lại có thể đánh bại hỗn độn ác ma, và đuổi chúng trở về Vô Đáy Thâm Uyên. Nói thật, điều này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, Bệ hạ Rhodes." Đặt chén trà trong tay xuống, Ylin nở nụ cười nói. Cử chỉ của cô vẫn thanh lịch, cao quý, hoa lệ như vậy, tựa như điệu nhảy khiến người ta say mê. Tuy nhiên Rhodes vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mắt.
"Chuyện này không có gì, Điện hạ Ylin, là Sáng Thế Chi Long, những thứ như hỗn độn đương nhiên phải bị tiêu diệt. Đây là trách nhiệm của chúng ta với tư cách là Sáng Thế Chi Long, không phải sao? Có lẽ phương thức không được dễ chấp nhận cho lắm, nhưng đối với chúng ta mà nói, cái quan trọng chỉ là kết quả. Bất kỳ trận chiến nào cũng cần kết thúc càng nhanh càng tốt, chứ không phải là đàm phán, thảo luận đầy vẻ đàn bà yếu đuối... Lãng phí thời gian của nhau đồng thời tiêu hao lực lượng hữu sinh của cả hai bên... Tôi không có hứng thú chơi trò chiến tranh tiêu hao với ác ma, nên đã chọn cách tương đối trực tiếp và thuận tiện, chỉ vậy thôi."
Nói đến đây, Rhodes dang rộng hai tay, đôi mắt đen láy của anh lúc này đang nhìn chằm chằm vào Nguyệt chi công chúa trước mắt.
"Mà bây giờ cũng vậy, Điện hạ Ylin, tôi có một việc rất quan trọng, hy vọng cô có thể giúp đỡ."
"............ Tôi không phải là con dân của Hư Không Chi Lĩnh, Bệ hạ Rhodes. Hơn nữa với thân phận của tôi... Rất xin lỗi, e là tôi không giúp được gì cho ngài."
Nghe thấy Rhodes nói, trong thâm tâm Ylin hiện lên vài phần bất an, nhưng trước mặt cô vẫn mang theo nụ cười dịu dàng nói. Mà nghe thấy câu trả lời của cô, Rhodes cũng không hề bận tâm, trái lại, anh cũng lộ ra nụ cười, lên tiếng nói.
"Không, Điện hạ Ylin, tôi hiểu rất rõ lập trường của cô. Nhưng chuyện này......... chỉ có cô mới có thể làm được."
Nói đến đây, Rhodes nheo mắt lại.
"Tôi hy vọng cô chuyển giúp tôi một tin nhắn cho Bệ hạ Ion......... cô hiểu ý tôi chứ? Điện hạ Nguyệt chi công chúa?"
Giây phút này, Ylin đã hiểu rõ, điều mà Rhodes hy vọng muốn bày tỏ, rốt cuộc là gì.