Tuyển tập truyện ngắn hài hước xuất sắc nhất nước Mỹ

Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II

❊ ❊ ❊

Trong một khoảng thời gian không hề ngắn, ông Fluker đinh ninh với niềm vinh hạnh rằng cuối cùng mình đã tìm ra cái nghề hợp với tài năng nhất, và ông thấy vui sướng khi nghĩ đến sự thịnh vượng cũng như hạnh phúc mà sự khám phá đó hứa hẹn mang lại cho bản thân và gia đình. Vốn hoạt bát, ông thấy mình có nhiều việc để làm hơn trước. Ông ra trang trại, thỉnh thoảng thôi, cho có lệ, và buộc phải thừa nhận là anh Sam quản lý tốt hơn mong đợi khi không có sự chỉ đạo liên tục của ông. Ở thị trấn, ông đi lại quanh khách sạn, tiếp đón khách khứa, xẻ thịt trong các bữa ăn, lượn lờ quanh các cửa hàng, văn phòng bác sĩ, các xưởng xe ngựa và rèn, bàn luận đủ thứ chuyện về buôn bán, y tế, cơ khí với mấy tay chuyên gia trong các lĩnh vực đó, rồi lại chêm thêm chút chính trị vào vì mối quan hệ thân thiết giữa ông với vị khách quý kiêm khách trọ chính của mình ngày càng tăng.

Còn về vị khách quý kiêm khách trọ chính đó. Nhu cầu mở rộng mối quan hệ dường như đè nặng lên vai ông Pike ngày càng lớn. Ông ta ở khắp nơi, khắp quận; ở tòa án, ở các làng, ở các phiên tòa sơ thẩm, ở các buổi bán đấu giá của người thi hành di chúc, ở các buổi họp mặt tôn giáo, tiệc nướng ngoài trời đủ mọi quy mô, các chuyến săn bắn, câu cá, hay các buổi tiệc tùng ở khắp các khu dân cư. Người ta đồn rằng không ai nhận lời mời nhiệt tình bằng ông Pike, hoặc biết thưởng thức lòng hiếu khách hơn ông, và có lẽ chẳng cần tìm người thứ hai như thế trong cả cái bang này. Và cái phong thái đáng ngưỡng mộ này không chỉ gói gọn trong quận nơi ông nắm giữ chức vụ cao. Ông còn dự cả các phiên tòa mùa xuân ở bốn quận lân cận, bên cạnh những dịp ít công khai khác, làm khách của người quen mới lẫn cũ ở đó. Khi bắt đầu những chuyến đi như vậy, ông đôi khi ăn sáng cùng bạn đồng hành trong làng, và nếu về muộn, ông cũng ăn tối với người đó luôn.

Tuy nhiên, khi ở nhà Fluker, không ai có thể là người khách trọ vui vẻ và hài lòng hơn ông Matt Pike. Ông khen mọi món ăn được dọn ra, khoác lác về chủ nhà ngay trước mặt họ, và mặc cho những lần vắng mặt, ông vẫn là người hay ngồi trò chuyện với Marann nhất mỗi khi bà mẹ cho phép cô xuống phòng khách. Ở khắp nơi trong nhà, từ phòng ăn, hành lang, cho đến chân cầu thang, ông đều trêu chọc Marann về "anh chàng quê mùa" của cô, chính là Sim Marchman đáng thương, và nói như thể ông khinh Sim ra mặt, muốn Marann nhắm đến đối tượng cao sang hơn.

Anh Sam quả thực quản lý rất tốt, không chỉ ruộng đồng mà cả sân bãi. Thứ Bảy nào anh cũng gửi thứ gì đó cho em gái. Tôi không biết có nên kể chuyện này không, nhưng vì sự thật khách quan thì tôi sẽ nói. Đã có đến ba lần, Sim Marchman, như thể mất hết tự trọng hoặc chẳng có tí khôn ngoan nào, đã tự mình mang một thùng bơ và một lồng gà cho bà Fluker làm quà biếu, thay vì gửi nhờ người làm. Tôi thực sự nghĩ, thề có chúa, ông Matt Pike thấy sự hạ mình đó rất buồn cười—dù sao thì ông ta vẫn phải công nhận chúng đều là hạng nhất. Còn Marann thì rất thương Sim, và ước gì anh đừng mang những thứ tốt lành đó đến thì hơn.

Chẳng ai biết mọi chuyện bắt đầu thế nào; nhưng khi nhà Fluker đã ở thị trấn được tầm hai ba tháng, Sim Marchman, người (theo lời anh) chưa bao giờ làm phiền cô bằng những chuyến thăm của mình, bắt đầu nghi ngờ rằng dạo gần đây những lần anh đến ít được Marann đón tiếp nồng hậu hơn trước. Thế nên một ngày nọ, vì khờ khạo và có cách hành xử thẳng thắn của người nhà quê, anh muốn biết lý do tại sao. Marann trở nên xa cách, và hỏi Sim câu này:

“Anh có biết ông Pike đi đâu không, anh Marchman?”

Sự thực là, và cô ấy biết điều đó, Marann Fluker chưa từng, kể từ khi sinh ra đời, gọi cậu chàng kia là "Ông".

Gương mặt người khách đỏ bừng lên.

“Không,” anh ấp úng trả lời; “không... không... thưa cô, tôi nên nói thế mới đúng. Tôi... tôi không biết ông Pike đi đâu cả.”

Sau đó anh nhìn quanh tìm mũ, tìm thấy nó đúng lúc, cầm lên, xoay vài vòng, rồi chẳng buồn bắt tay, chào tạm biệt và lủi thủi ra về.

Bà Fluker vốn quý cả nhà Marchman, và bà thấy hơi khó chịu khi nghe về cách Sim rời đi vội vã như vậy; vì bà đã đinh ninh anh sẽ ở lại ăn tối.

“Con nói là cậu ta thậm chí không bắt tay sao, Marann? Vì sao chứ? Con đã làm gì cậu ta?”

“Chẳng làm gì cả, mẹ ạ; chỉ là cậu ấy muốn biết tại sao con không vui vẻ hơn khi gặp cậu ấy.” Rồi Marann tỏ vẻ phẫn nộ.

“Con nói mấy lời đó thật à, Marann?”

“Không, nhưng cậu ấy ám chỉ thế.”

“Thế rồi con nói gì?”

“Con chỉ hỏi, chẳng có ý gì cả mẹ ạ, con hỏi xem cậu ấy có biết ông Pike đi đâu không thôi.”

“Và bấy nhiêu đó là đủ để làm tổn thương lòng tự trọng của người ta rồi. Con muốn biết Matt Pike đi đâu làm gì hả Marann?”

“Con chẳng quan tâm, mẹ ạ, nhưng con không thích cách Sim nói chuyện.”

“Nghe này Marann. Nhìn thẳng vào mẹ đây. Con sẽ lún sâu đấy nếu để Matt Pike nhồi nhét mấy thứ không đâu vào đầu, nhất là khi con thấy mình lại đi tò mò xem gã đó đang lang thang ở phương nào trong mấy chuyến đi bất tận của hắn. Nó chưa trả xu tiền trọ nào, và dù bố con bảo có thỏa thuận với nó về chuyện trừ dần những ngày vắng mặt, thì cũng đã ba tháng rồi, và tiền bạc là thứ mẹ rất cần. Bố con đáng lẽ phải để mẹ ra mặt thương lượng với Matt Pike, vì ông ấy đâu có rành rọt tính toán như gã đó. Bố con cũng chẳng rõ thỏa thuận là gì; vì mẹ cứ hỏi là ông ấy lại lảng sang chuyện khác, chẳng bao giờ trả lời mẹ.”

Trong lần trở về tiếp theo, ông Pike nhận thấy bà Fluker có vẻ lạnh nhạt, điều này càng khiến ông ta hết lời khen ngợi căn nhà. Tuần cuối của tháng thứ ba đã tới. Người ta thường thấy ông Pike, trước và sau bữa ăn, đứng tại quầy lễ tân (thời đó gọi là quán rượu) chăm chú tính toán. Một ngày trước khi hợp đồng kết thúc, bà Fluker, người chưa từng được nghỉ ngơi một ngày nào từ khi lên thị trấn, để Marann trông nhà, rồi cưỡi ngựa đi, dành một phần trong ngày ở chỗ bà Marchman, mẹ của Sim. Tất nhiên ai cũng vui mừng khi thấy bà, và bà trở về một cách đầy phấn chấn. Đêm đó bà nói chuyện với Marann, và ôi, Marann đã khóc nức nở!

Ngày cuối cùng đã đến. Như những hợp đồng bảo hiểm, hợp đồng này cũng hết hạn vào một giờ nhất định. Sim Marchman đến ngay trước bữa tối, bữa ăn mà bà Fluker đã cho người gọi anh đến, sau khi thấy anh cưỡi ngựa vào thị trấn.

“Chào Sim,” ông Pike nói khi ngồi đối diện với anh. “Cậu đây à? Ở quê có tin tức gì không? Sức khỏe thế nào? Mùa màng ra sao?”

“Cũng thường thôi, ông Pike. Có chút việc cần bàn với ông sau bữa tối, nếu ông có thời gian.”

“Được thôi. Tôi đang có chút chuyện với Pink đây. Sẽ nhanh thôi. Lát gặp lại cậu sau nhé, Sim.”

Chưa bao giờ vị phó cảnh sát trưởng lại tỏ ra duyên dáng và dí dỏm đến thế. Ông ta nói liên hồi, lấn át cả ông Fluker; ông ta là người duy nhất trong thị trấn làm được điều đó. Ông ta nháy mắt với Marann trong khi đặt câu hỏi cho Sim, vài từ ông dùng Sim còn chưa nghe bao giờ. Dù vậy, Sim vẫn cố giữ bình tĩnh, và sau bữa tối, với đôi chút kiêu hãnh, anh đi theo Marann vào phòng khách. Họ vào đó chưa đầy mười phút thì người ta nghe thấy tiếng bước chân vội vã của bà Fluker từ phòng ăn dẫn ra hành lang, bà chạy vào phòng mình trong chốc lát rồi lao ra, hướng thẳng đến cửa phòng khách với chiếc roi da trên tay. Hành động khác thường như vậy ở một người phụ nữ như bà Pink Fluker tất nhiên cần được giải thích.

Khi những khách trọ khác đã rời khỏi nhà, chỉ còn lại vị phó cảnh sát trưởng và ông Fluker trong quán rượu, gã nói:

“Nào Pink, giờ là lúc giải quyết sổ sách, vì vợ ông nghĩ chúng ta nên làm vậy. Tôi đã định cứ để nợ đó tính tiếp, vì biết ông là người thẳng thắn. Tổng nợ của tôi, nếu tôi không nhầm, là đúng ba mươi ba đô la, tiền mặt. Phải thế không?”

“Đúng rồi, Matt ạ. Ba lần mười một là ba mươi ba, phải không nhỉ?”

“Đúng thế, Pink, hoặc mười một lần ba, tùy ông chọn. Giờ đến lượt tôi tính, ông sẽ thấy là, Pink ạ, tôi chẳng tính một xu tiền 'ảnh hưởng' nào cả. Tôi đã dùng ảnh hưởng của mình để kéo thêm khách đến nhà này, ông biết mà, cả khách trọ lẫn khách vãng lai. Nhưng tôi làm thế vì nể ông và bà Fluker, và vì ông giữ được một căn nhà... tôi phải nói, như tôi đã nói nhiều lần, là một căn nhà rất tử tế. Tôi coi đó là tình bạn, nếu ông chấp nhận. Ông thấy sao, Pink Fluker?”

“Tất nhiên rồi, Matt, tôi đội ơn anh ngàn lần, và—”

“Đừng nói nữa Pink, đừng nói nữa. Nếu tôi quý ai, tôi biết cách đối đãi với người đó. Giờ đến chuyện vắng mặt, công việc phó cảnh sát trưởng của tôi khiến tôi thường xuyên phải rời khỏi cái thị trấn bé nhỏ này, đúng không?”

“Đúng vậy, Matt, hoặc vì lý do gì khác, nhiều hơn tôi tưởng, và—”

“Đúng thế. Nhưng Pink này, là công chức nhà nước, khi nhiệm vụ gọi thì phải đi; thật ra là 'phải đi' như Kinh Thánh nói ấy, chẳng phải vậy sao?”

“Tôi cho là thế, Matt, xét trên lý lẽ, một công chức nói thì...”

Ông Fluker cảm thấy mình bắt đầu lú lẫn.

“Đúng thế. Giờ nhìn đây,” gã rút một tờ giấy ra. “Mục một. Hai mươi tám bữa tối nhân nửa đô là mười bốn đô, phải không? Đúng thế. Hai mươi lăm bữa sáng nhân một phần tư là sáu đô hai lăm xu, cộng lại bữa tối và bữa sáng là hai mươi đô hai lăm xu. Theo tôi nhé, Pink. Hai mươi lăm bữa tối nhân một phần tư là sáu đô hai lăm xu, cộng vào hai mươi đô hai lăm xu kia là hai mươi sáu đô rưỡi. Theo kịp chứ Pink, nếu thấy tôi cộng trừ sai chỗ nào thì chỉ ra nhé. Hai mươi hai cái giường rưỡi—tôi nói 'rưỡi', Pink ạ, vì ông nhớ đêm mấy tay luật sư vùng Augusta đến đây tầm nửa đêm trên đường ra tòa không? Thay vì để ông chật chội quá, tôi đã nhường chỗ cho hai người họ; dù tôi cũng ngủ được một giấc ngon lành, tôi nghĩ mình chỉ nên tính là nửa cái thôi. Tổng cộng là năm đô nửa và bảy xu, cộng dồn vào hai mươi sáu đô rưỡi kia, vị chi là ba mươi hai đô bảy xu. Nhưng tôi đã quyết định bỏ bảy xu lẻ đó đi, chỉ tính tròn một đô tiền mặt thôi, và đây là tiền mặt đây.”

Bất chấp sự nhanh nhẹn khi liệt kê các khoản khấu trừ này, ông Fluker đã bắt đầu đổ mồ hôi ngay từ mục đầu tiên, và khi số dư cuối được công bố, mặt ông đã đẫm những giọt mồ hôi to tướng.

Chính vào lúc này, bà Fluker, người hiểu rõ chồng mình không rành mấy cái khoản tính toán phức tạp này nên đã nấp nghe lỏm gần cửa phòng rượu, rời đi, và ngay sau đó xuất hiện trước mặt Marann và Sim như tôi đã mô tả.

“Con nghĩ Matt Pike không đang cố 'thanh toán' với bố con bằng một đô la đấy à? Mẹ sẽ bắt hắn phải giữ lấy cái đô la của hắn, và mẹ sẽ cho hắn thêm một món quà đi kèm nữa.”

“Lạy Chúa phù hộ chúng con!” Marann kêu lên, chồm dậy túm lấy váy mẹ khi bà bắt đầu tiến về phía phòng rượu. “Ôi mẹ ơi! Lạy Chúa!—Sim, Sim, Sim, nếu anh còn chút tình cảm nào với em trên đời này, đừng để mẹ em xông vào phòng đó!”

“Thưa bà Fluker,” Sim đứng dậy ngay lập tức, “chờ con đúng hai phút, con có việc gấp cần bàn với ông Pike; con sẽ không để bà đợi quá hai phút đâu ạ.”

Anh đỡ bà ngồi xuống ghế, nhìn bà một lúc khi bà bắt đầu bật khóc, rồi bước ra ngoài, đóng cửa lại, và sải bước nhanh về phía phòng rượu.

“Để tôi giúp ông thanh toán hóa đơn tiền trọ, ông Pike, bằng cách trả lại một món nợ tôi vẫn còn thiếu ông.”

Nắm chặt tay, anh tung một cú đấm khiến gã phó cảnh sát trưởng ngã lăn ra sàn. Sau đó túm lấy gót chân gã, anh kéo lê gã từ trong nhà ra ngoài phố. Đặt chân lên mặt gã, anh nói:

“Mày mà nhúc nhích cho đến khi tao cho phép, tao sẽ dậm nát cái mũi mày cho bằng với bộ mặt khốn nạn kia. Việc mày lừa ông Fluker không phải việc của tao, dù thề có chúa, tao chưa bao giờ thấy trò nào hạ cấp và khốn nạn hơn thế. Nhưng tao trả món nợ vì mày đã nói xấu và đặt điều về tao, và giờ tao đã trả xong; nếu mày biết điều, thì tao vừa cứu mày khỏi một trận đòn roi da đấy. Giờ thì cút đi.”

“Đây là tiền của hắn, Sim,” ông Fluker ném đồng xu qua cửa sổ. “Nervy bảo phải bắt hắn lấy lại.”

Gã bại trận, không dám từ chối, đành nhặt đồng xu lên rồi lủi thủi bỏ đi giữa tiếng chế giễu của đám dân làng đã tụ tập xem.

Rất có khả năng là chuyện Sim và Marann không bắt tay nhau lúc trước đã được bù đắp khi họ chia tay chiều hôm đó. Tôi càng tin chắc điều này hơn vì cuối năm đó, đôi bàn tay ấy đã không thể tách rời bởi lời tuyên thệ của mục sư. Nhưng đó là khi họ đã trở về nhà cũ; vì nếu ông Fluker không hoàn toàn bị thuyết phục rằng trình độ toán học của mình không đủ cho mọi tình huống của việc kinh doanh khách sạn, thì vợ ông đã tuyên bố rằng bà đã quá đủ với cái nghề này, và bà cùng Marann sẽ về nhà. Vì thế, có thể nói ông Fluker đã theo sau, thay vì dẫn đầu gia đình mình trong chuyến hồi hương. Còn về gã phó cảnh sát trưởng, vì thấy rằng nếu không tự nguyện rời đi thì cũng sẽ bị dân làng tống cổ, gã đã biến mất, đi đâu tôi cũng chẳng nhớ là có ai còn hay biết nữa.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.