- ÔNG không thấy gì cả ư? Ông linh mục hỏi.
- Không, anh cán bộ vừa trả lời, giọng mệt mỏi, vừa bước đi thận trọng trên những tảng đất sét lớn.
- Lạ thật, ông linh mục nói.
- Ta sẽ đào hai chỗ nữa, ở hai bên địa điểm ghi trên bản đồ của ông. Nhất định ở quanh đây thôi.
- Viên tướng tiến lại gần, đôi ủng của ông bê bết bùn và khó khăn lắm ông mới nhấc nổi chân.
- Thế nào? Ông hỏi anh cán bộ.
- Vẫn chẳng thấy gì cả.
- Đến phải bỏ thôi, viên tướng nói. Anh ta cấp bậc gì nhỉ?
- Trung úy.
- Có lẽ sau khi bị thương anh ta bỏ đi xa đây chắc.
- Rất có thể, anh cán bộ nói.
Những giọt mưa lớn thưa thớt rơi xuống lớp bùn đỏ quạch đổ thành đống hai bên huyệt. Nom như có những rèm đỏ treo lơ lửng ở chân trời, nhuốm mặt đất những ánh đỏ nhờ nhờ, khó chịu.
Đột nhiên có tiếng một người thợ đấu kêu lên từ đằng xa:
- Đây rồi, tìm thấy rồi.
Anh cán bộ dò dẫm bước đi vì sợ trượt chân, tiến về phía huyệt mới đào. Ông linh mục theo sau.
Hai người loanh quanh một lúc lâu bên cái huyệt vừa quật lên và cuối cùng ông linh mục thất vọng quay trở lại.
- Thật uổng công, ông ta nói, giọng mệt mỏi, không phải người của ta.
- Thế ai vậy? Viên tướng hỏi.
- Theo lời anh cán bộ thì chắc đó là một phi công người Anh.
- Anh cán bộ đi về phía hai người.
- Chúng ta đã bỏ biết bao công sức vào đây mà chẳng được việc gì, anh nói với họ.
- Thế bây giờ làm gì đây? Một người thợ tiến lại gần hỏi.
- Về thôi, chẳng còn việc gì ở đây nữa.
- Còn anh chàng người Anh? Người thợ cao tuổi nhất hỏi.
- Lại vùi hắn xuống vậy, ông linh mục đáp. Chúng ta chẳng có thể làm gì cho hắn được.
- Đó không phải là công việc của chúng tôi, viên tướng nói. Lại phải chôn hắn xuống thôi.
Anh cán bộ quay về phía huyệt.
- Chôn xuống đi, anh ra lệnh cho những người thợ đào đất.
Hai người thợ lại ném bộ xương xuống huyệt và bắt đầu lấp đất, còn nhóm người kia bỏ đi. Được một lúc, viên tướng quay đầu lại, hai người thợ vẫn tiếp tục làm việc, từ xa trông thấy xẻng của họ giơ lên hạ xuống đều đặn. Một lúc sau, khi viên tướng quay lại nhìn họ lần nữa, chắc họ đã hoàn thành công việc rồi, vì ông thấy họ từ trên đồi đi xuống, dụng cụ vác trên vai, và trên mặt đất, ngôi mộ vừa được lấp cũng không còn thấy nữa.
- Một ngày công toi, viên tướng nói, hoàn toàn công toi.