XƯA kia có một viên tướng và một ông linh mục đi chu du thiên hạ. Không, họ không đi chu du thiên hạ đâu. Họ đi nhặt hài cốt những binh lính của họ tử trận trong một cuộc chiến tranh lớn. Họ cứ đi, đi mãi, vượt núi băng đồng, tìm kiếm và nhặt nhạnh những nắm xương tàn. Đất nước họ đi qua ác nghiệt và dữ tợn. Mưa gió liên miên không lúc nào ngớt. Nhưng họ không lùi bước mà vẫn cứ tiến về phía trước. Họ nhặt nhạnh thật nhiều xương cốt rồi trở về đếm lại. Họ nhận thấy còn thiếu rất nhiều. Họ bèn xỏ chân vào ủng, khoác áo mưa lên vai và lại lên đường. Họ đi, đi mãi, lại vượt núi băng đồng. Trời lạnh và xấu. Rã rời, mệt nhoài, họ cảm thấy công việc đè nặng lên vai. Gió mưa không chỉ cho họ biết nơi binh lính họ yên nghỉ. Có được bao nhiêu hài cốt họ lại nhặt nhạnh bằng hết rồi lại trở về tính toán. Họ đếm từng bộ xương một và thấy vẫn còn nhiều người chưa tìm ra được. Kiệt sức, mệt lả, họ lại lên đường làm một chuyến đi mới và lâu dài. Họ đi, đi mãi không ngừng. Khi đó là mùa đông và tuyết rơi.
- Thế còn con gấu?
- Khi ấy có một con gấu xuất hiện trước mặt họ.
Câu chuyện mà viên tướng hầu như tối nào cũng tự nhắc lại với mình, câu chuyện ông định kể cho đứa cháu gái nghe khi trở về tới nhà, lần nào cũng kết thúc bằng câu hỏi: «Thế còn con gấu?» Vì cháu gái ông khi nghe kể chuyện cổ tích đến một lúc nào đó, hầu như bao giờ cũng đặt ra câu hỏi ấy.