“Thế nào?” Cynthia Dale, đứa bạn cùng lớp đứng đóng chắn trước mặt chúng tôi, tay chống nạnh, khuỷu tay khuỳnh khuỳnh, choán cả lối lên tầng. Những đứa cần đi lên phải dạt sang hai bên, càu nhàu vì ùn tắc. Nhưng Cynthia tỉnh bơ. Nó xoắn cái cà vạt đồng phục xấu xí của trường Saint Lennox giữa mấy ngón tay, làm bộ mặt cực kỳ nghiêm trọng. “Có thể biết các cậu định mặc trang phục gì không?” Sinh nhật của nó vào cuối tuần này, và nó đã mời chúng tôi đến bữa tiệc hóa trang hằng năm của mình.
Nó làm chúng tôi điên mất. Leslie lắc đầu. “Dạo này có phải cậu bị rồ hơn không hả Cyn? Ý tớ là, ban đầu cậu cũng rồ rồi, nhưng dạo này còn tệ hơn. Người ta không chạy quanh hỏi khách khứa sẽ mặc gì đến tiệc hóa trang đâu!”
“Chính xác. Trừ phi cậu muốn ăn tiệc một mình,” Tôi nói, cố lách qua Cynthia. Nhưng tay nó đã phi ra, nhanh như chóp, tóm chặt tay tôi.
“Tớ đã nghĩ ra những chủ đề thật thú vị cho tiệc hóa trang của mình, nhưng lúc nào cũng có mấy kẻ phá hoại không tuân theo luật,” Nó nói. “Nhớ buổi tiệc Carnival Động vật không, có đứa đã đến với một cọng lông trên đầu và bảo là hóa trang thành gà? Phải đấy, cậu nên thấy hối lỗi đi Gwenny! Tớ biết đó là ý tưởng của ai.”
“Có phải mẹ ai cũng thích làm mặt nạ voi bằng giấy đâu cơ chứ,” Leslie nói. Bực mình thật, tôi chỉ lầm bầm, “Để bọn tớ qua!” Tôi chả buồn nói bữa tiệc của nó là một vấn đề bé nhỏ thế nào với tôi lúc này, nhưng đằng nào tôi cũng muốn mọi người có thể thấy ngay điều đó trên mặt tôi.
Gọng kìm trên tay tôi siết lại. “Và rồi còn bữa tiệc Bãi biển Barbie nữa.” Một cái rùng mình thấy rõ chạy dọc sống lưng Cynthia trước khi nó nói ra câu đó, lý do hẳn cũng chính đáng thôi. Nó hít một hơi sâu. “Lần này, tớ muốn có sự đảm bảo. ‘Cỏ xanh thật xanh’ là một chủ đề tuyệt vời, và tớ không muốn ai phá hỏng bữa tiệc này. Cho cậu biết, sơn móng tay màu xanh bóng hay chỉ một cái khăn màu xanh đều không được.”
“Nếu tớ cho cậu một con mắt thâm tím thì cậu có để tớ qua không?” Tôi gắt. “Chắc đến bữa tiệc nó cũng kịp chuyển thành màu xanh đấy.”
Cynthia giả vờ chưa nghe thấy tôi. “Tớ sẽ đóng vai một cô gái bán hoa với bộ váy xanh lá cây và một cái giỏ hoa xanh. Sarah sẽ đóng một quả ớt xanh. Nó nói bộ cánh của nó sẽ rất tuyệt, nhưng tớ chưa biết gì thêm, vì bỗng nhiên nó phải đi toilet. Gordon sẽ làm một cánh đồng hoa cúc. Nó sẽ trét đầy đất giả lên người.”
“Cyn…” Chẳng thể nào tránh nổi nó.
“Và Charlotte đặt một bộ váy ở chỗ thợ may, nhưng đó vẫn là bí mật. Phải không, Charlotte?”
Chị họ Charlotte của tôi, kẹt cứng giữa một đám học sinh, cố dừng lại, nhưng chị ta vẫn phải đi theo dòng người lên cầu thang. “Không khó đoán lắm đâu,” Chị nói khi đi ngang qua. “Tớ sẽ chỉ nói là có rất nhiều vải tuyn và vài sắc xanh khác nhau. Và có vẻ là tớ sẽ tới cùng Vua Oberon[1].” Chị ta buông câu cuối cùng qua vai. Và chị ta còn nhìn tôi với cái kiểu cười kỳ lạ, y hệt như trong bữa sáng, khi mà tôi muốn ném một quả cà chua vào cái bản mặt đó.
“Tốt lắm, Charlotte,” Cynthia nói, vẻ hài lòng. “Mặc đồ xanh và đưa theo một cậu con trai. Đó là kiểu khách mà tớ thích.”
Hẳn là cậu trai mà Charlotte dẫn đến không phải là… không, không thể. Gideon sẽ không bao giờ gắn tai nhọn. Có không nhỉ? Tôi nhìn Charlotte lướt qua đám đông như một bà hoàng. Chị ta đã tết mái tóc đỏ óng mượt của mình thành một kiểu đuôi sam hoài cổ, và lũ con gái lớp dưới thì đang nhìn theo với vẻ căm ghét pha lẫn ngưỡng mộ chỉ có thể xuất phát từ lòng ghen tị thuần túy. Sáng mai chắc sẽ có vài kiểu tóc tết dễ thương xuất hiện trên sân trường đây.
“Thế các cậu sẽ mặc gì và dẫn theo ai?” Cynthia hỏi.
“Bọn này sẽ làm người sao Hỏa tí hon màu xanh, hỡi Nữ chủ tiệc vĩ đại nhất mọi thời đại,” Leslie nói với một cái thở dài. “Và cậu sẽ phải đợi để xem bọn này dẫn ai đến. Đấy là bất ngờ.”
“Được thôi,” Cynthia thả tay tôi ra. “Người sao Hỏa xanh tí hơn. Cũng không hấp dẫn lắm, nhưng mà độc đáo. Đừng hòng đổi ý.” Nó tia được nạn nhân tiếp theo mà không buồn chào tạm biệt. “Katie! Chào! Đứng lại đó. Về bữa tiệc của tớ!”
“Người sao Hỏa tí hon màu xanh?” Tôi nhắc lại và nhìn sang chỗ góc tường mà James, con ma của trường, hay đứng. Sáng nay ở đó trống không.
“Chúng ta phải rũ nó đi bằng cách nào đó chứ,” Leslie nói. “Bữa tiệc của nó! Ai muốn dây vào mấy thứ đó hả?”
“Có phải tớ nghe thấy gì đó về một bữa tiệc không? Tớ sẽ đến!” Em trai Raphael của Gideon xuất hiện đằng sau chúng tôi, chen vào giữa hai đứa với vẻ mặt đầy tự tin, kéo tay tội và đặt tay kia lên eo Leslie. Hắn đã buộc cà vạt theo một cách kỳ lạ nào đó. Thực ra thì hắn chỉ thắt nút hai bên lại. “Thế mà tớ cứ nghĩ là người Anh các cậu không thích tiệc tùng lắm! Tại nhớ đến giờ đóng cửa quán rượu và mấy thứ đại loại.”
Leslie hất tay hắn ra. “E là tôi phải làm cậu thất vọng rồi. Tiệc hóa trang thường niên của Cynthia không phải loại tiệc cậu thích. Trừ phi cậu thích kiểu tiệc mà bố mẹ soi bàn buffet như diều hâu để không ai có thể pha rượu vào thức uống hay trộn vào đồ tráng miệng.”
“Ừa, bố mẹ Cynthia có làm thế, nhưng họ luôn cố chơi vài trò vui vẻ với chúng ta,” Tôi bảo vệ họ. “Và thường thì họ là những người duy nhất khiêu vũ.” Tôi liếc sang Raphael, và nhanh chóng rời mắt đi bởi mặt hắn thực sự rất giống Gideon. “Thực lòng thì, tớ ngạc nhiên là Cyn chưa mời cậu.”
“Cậu ta mời rồi.” Raphael thở dài. “Tớ bảo tớ có việc khác. Tớ ghét mấy bữa tiệc có chủ đề để phải ăn diện. Nhưng nếu mà tớ biết hai cậu sẽ đi…”
Tôi sắp sửa đề nghị thắt lại cà vạt giúp hắn cho tử tế (nội quy trường khá hà khắc trong vấn đề này), thì hắn đã lại kịp vòng tay qua eo Leslie và vui vẻ nói, “Cậu đã nói với Gwendolyn rằng chúng ta đã tìm ra địa điểm kho báu trong trò chơi kia chưa? Cậu ấy phát hiện ra chưa?”
“Rồi,” Leslie nói ngắn gọn. Tôi để ý nó không rũ Raphael ra.
“Vậy thì, trò chơi thế nào rồi, mignonne?”
“Nó không hẳn là một...” Tôi bắt đầu, nhưng Leslie ngắt lời.
“Tôi xin lỗi, Raphael, nhưng cậu không thể chơi nữa,” Nó nói lạnh lùng.
“Sao cơ? Ôi, thôi nào, chẳng công bằng chút nào!”
Tôi cũng thấy thế không công bằng lắm. Dù sao thì, chúng tôi không chơi trò chơi mà phải đẩy Raphael tội nghiệp ra ngoài, và cho đến giờ thì hắn vẫn toàn giúp bọn tôi. “Leslie chỉ muốn nói là…”
Leslie ngắt lời tôi lần nữa. “Đời là bất công,” Nó nói, thậm chí còn lạnh lùng hơn. “Cậu có thể cảm ơn ông anh cậu về điều đó. Tôi chắc cậu biết rằng chúng ta ở hai bên chiến tuyến của cái thứ mà cậu gọi là trò chơi. Và bọn tôi không thể để cậu truyền thông tin sang cho Gideon được. Cái kẻ, tiện thể, là một tên khôô… một người không được dễ chịu cho lắm.”
“Leslie!” Nó điên sao?
“Cái gì? Vụ săn kho báu này có liên quan đến anh tớ và du hành thời gian sao?” Raphael đã buông Leslie ra và đứng đó như thể mọc rễ xuống đất. “Anh ấy đã làm gì hai người?”
“Đừng có ngạc nhiên thế!” Leslie nói. “Tôi chắc là cậu và Gideon nói với nhau về tất cả mọi thứ.” Nó nháy mắt với tôi, nhưng tôi chỉ có thể nhìn nó chằm chằm, bối rối.
“Không, bọn tớ không nói chuyện!” Raphael kêu lên. “Bọn tớ gần như còn không dành chút thời gian nào cùng nhau. Gideon luôn đi đâu đó với các nhiệm vụ bí mật gì gì đó. Và nếu tình cờ có ở nhà thì anh ấy cũng vùi đầu vào đống giấy tờ thần bí, không thì cũng ngồi nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hoặc là, tệ hơn nữa, Charlotte sẽ tới và làm tôi phát điên.” Trông hắn buồn đến mức tôi muốn vòng tay ôm hắn một chút, đặc biệt là khi hắn nhỏ giọng nói tiếp, “Tớ cứ nghĩ ta là bạn. Chiều qua tớ còn thấy chúng ta hợp nhau mà.”
Leslie, hoặc có lẽ tôi nên gọi là cái tủ lạnh bạn tôi, chỉ nhún vai. “Phải, ngày hôm qua rất tuyệt. Nhưng thành thực nhé. Chúng ta gần như không biết nhau. Cậu không thể nói về tình bạn ngay được.”
“Vậy là cậu chỉ đang lợi dụng tớ để tìm hiểu cái tọa độ đó,” Raphael nói, nhìn thẳng vào Leslie, hy vọng con bé sẽ phản đối.
“Như tôi đã nói, đời rất bất công.” Rõ ràng, với Leslie câu chuyện đã kết thúc. Nó lôi tôi đi tiếp. “Gwen, chúng ta phải nhanh lên,” Nó nói. “Hôm nay cô Counter sẽ giao đề luận. Và tớ không muốn dính phải chủ đề nghiên cứu đồng bằng châu thổ phía Đông sông Ganges.”
Tôi liếc Raphael đang trông có vẻ sửng sốt. Hắn cố cho tay vào túi quần, chỉ để phát hiện ra là quần đồng phục không có túi.
“Ôi, Leslie, cậu nhìn hắn kìa!” Tôi nói.
“Hoặc là chủ đề dân tộc thiểu số với những cái tên đọc xoắn hết cả lưỡi!”
Tôi tóm tay nó như ban nãy Cynthia tóm tay tôi. “Sao vậy?” Tôi thì thầm. “Cậu là một tia nắng rực rỡ, phải không nào? Tại sao phải làm thế với Raphael? Đây là một phần kế hoạch nào đó tớ không biết à?”
“Tớ chỉ muốn chơi an toàn thôi.” Leslie nhìn bảng tin qua vai tôi. “Ôi, tuyệt! Có một quảng cáo mới này, thiết kế trang sức! Nhân tiện, nhắc đến trang sức,” Nó nói thêm rồi vạch cổ áo lôi ra một sợi dây chuyền nhỏ, “Nhìn đây! Tớ đang đeo chiếc chìa khóa cậu mang về từ mấy chuyến du hành thời gian, làm mặt dây chuyền. Có tuyệt không? Tớ nói với mọi người đó là chìa khóa mở cửa trái tim mình.”
Kỹ thuật đánh lạc hướng của nó không nhằm nhò gì với tôi. “Leslie, Raphael không có lỗi nếu anh hắn là một thằng khốn. Và tớ tin hắn khi hắn nói không biết chút bí mật nào của Gideon. Hắn mới tới Anh và chưa quen ai cả.”
“Hẳn là hắn sẽ thấy có cả đống người thích xúm chăm sóc hắn.” Leslie tiếp tục nhìn thẳng về phía trước. Mấy đốm tàn nhang trên mũi nó nhảy nhót trong ánh nắng. “Cậu đợi đó mà xem. Giờ này ngày mai, hắn đã quên hết về tớ rồi, và hắn sẽ gọi một con bé nào đó khác là mignonne.”
“Phải, nhưng…” Chỉ khi nhìn thấy vệt phớt hồng trên má Leslie, tôi mới chợt nhận ra. “Ồ, tớ hiểu rồi! Lạnh lùng với em trai hắn chả liên quan gì đến Gideon cả! Chỉ là cậu nhát, sợ bị mê Raphael chứ gì!”
“Vớ vẩn. Dù sao thì hắn cũng không phải kiểu tớ thích.”
À há. Rõ rồi. Mà tôi là bạn thân nhất của Leslie, tôi biết nó cả tỉ năm rồi, hơn nữa cái câu đó sẽ chẳng lừa được ai, kể cả Cynthia.
“Thừa nhận đi, Leslie. Ai sẽ tin điều đó chứ?”
Cuối cùng Leslie cũng rời mắt khỏi bảng tin và tặng tôi một nụ cười rộng ngoác. “Thì sao? Chúng ta không thể cùng lúc chịu cảnh nhũn não do hormone, phải không nào? Một trong hai đứa không thể chịu trách nhiệm về hành động của mình đã quá đủ rồi.”
“Cảm ơn nhiều.”
“Đúng mà! Cậu chẳng nghĩ đến thứ gì khác được ngoài Gideon, và thế là cậu không thấy tình huống nghiêm trọng thế nào. Cậu cần ai đó tỉnh táo, như tớ chẳng hạn. Và tớ sẽ không đổ trước gã người Pháp đó.”
“Ôi, Leslie!” Tôi ôm nó thật chặt. Không ai, không có ai trên thế giới này có một người bạn tuyệt vời, điên rồ, thông minh như tôi đang có. “Nhưng thật tệ nếu vì tớ mà cậu phải từ bỏ cơ hội may mắn được yêu.”
“Cậu lại thế rồi, lại bắt đầu nói quá.” Leslie hạ giọng và thở vào tai tôi, “Nếu giống ông anh, hắn sẽ đập tan quả tim tớ sau một tuần là muộn nhất.”
“Thì?” Tôi nói, gõ nhẹ một cái lên tay nó. “Nó làm từ bánh hạnh nhân đúng không, nên cậu có thể nặn lại nó bất cứ lúc nào cậu thích!”
“Đừng cười tớ. Cái đống tim hạnh nhân đấy là ẩn dụ, và tớ rất tự hào về nó.”
“Tất nhiên rồi. Một ngày nào đó lời cậu sẽ được trích dẫn trên toàn thế giới. ‘Trái tim không thể tan vỡ vì chúng làm từ bánh hạnh nhân.’ Trích từ sách Trí thông minh và sự thông thái của Leslie Hay.”
“Sai rồi, tôi e là vậy,” Một giọng nói vang lên sau lưng chúng tôi. Đó là thầy tiếng Anh của tôi, thầy Whitman, con người trông quá điển trai so với một thầy giáo.
Tôi muốn hỏi thầy biết gì về trái tim phụ nữ, nhưng tốt nhất là không đôi co với thầy Whitman. Giống cô Counter, thầy rất hay giao bài tập làm thêm về những chủ đề chả liên quan, và dù trông thường thường vậy thôi, thầy có thể trở nên nghiêm khắc cực kỳ.
“Sai gì cơ ạ?” Leslie hỏi, ném văng sự thận trọng cho gió cuốn.
Thầy nhìn chúng tôi, lắc đầu. “Tôi nghĩ chúng ta nên xem lại sự khác nhau giữa ẩn dụ, so sánh, biểu tượng và hình ảnh. Em có thể gọi nó là một phép ẩn dụ để nói về trái tim tan vỡ, nhưng làm sao em phân loại được bánh hạnh nhân?”
Trời ạ, ai trên trái đất này quan tâm đến những thứ đó chứ? Và từ khi nào thì lớp học bắt đầu ngoài hành lang vậy? “Một biểu tượng… ờm… một phép so sánh ạ?” Tôi hỏi, đầy hy vọng.
Thầy Whitman gật đầu. “Đúng, dù không phải là một so sánh hay,” Thầy nói và cười lớn. Rồi thầy nghiêm túc trở lại. “Em trông có vẻ mệt mỏi, Gwendolyn. Em đã thức cả đêm suy nghĩ, chống lại cả thế giới, tôi nói có đúng không?”
Ô, liên quan thật đấy! Và tôi có thể sống sót mà không cần đến cái giọng thương hại kia.
Thầy Whitman thở dài. “Tất cả những thứ này có vẻ quá choáng với em.” Thầy xoay xoay chiếc nhẫn triện của Đội Cận vệ trên tay. “Cũng không lạ. Có lẽ bác sĩ White có thể kê cho em thứ thuốc gì đó để ngủ được vào buổi tối.” Tôi ném về phía thầy một cái nhìn tức giận, còn thầy thì gửi tôi một nụ cười khích lệ trước khi quay lưng bước vào lớp học.
“Tớ nghe nhầm, hay đúng là thầy Whitman vừa gợi ý cho tớ uống thuốc ngủ đấy?” Tôi hỏi Leslie. “Ngay sau khi bảo trông tớ tệ đến mức nào, tớ nghĩ vậy.”
“Đúng kiểu thầy rồi còn gì!” Leslie khịt mũi. “Thầy ấy muốn cậu là con rối của Đội Cận vệ vào ban ngày và đánh thuốc cậu vào ban đêm để cậu khỏi nghĩ ra ý tưởng gì. Hừm, không lừa được chúng ta.” Nó hào hứng gạt một lọn tóc khỏi mặt. “Ta sẽ cho đám Cận vệ đó thấy rằng họ đã đánh giá thấp cậu.”
“Ừm,” tôi nghi ngờ nói, nhưng Leslie nhìn tôi với quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
“Chúng ta sẽ vạch ra kế hoạch thiên tài vào giờ nghỉ đầu tiên trong toilet nữ.”
•§•
Cuối cùng thì, thầy Whitman đã sai. Tôi không có vẻ mệt mỏi (tôi đã kiểm tra lại trong gương vài lần), và kỳ lạ là tôi cũng không thấy mệt. Sau cuộc săn lùng kho báu ban đêm, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, và lần này, những cơn ác mộng đã tránh đi. Thậm chí, tôi đã có thể có một giấc mơ đẹp, bởi vì trong những khoảnh khắc kỳ diệu giữa ngủ và thức, tôi thấy tự tin và hy vọng. Mặc dù, đúng là khi tôi tỉnh giấc, sự thật u ám đã trở lại trong tâm trí tôi, trước tiên là: Gideon chỉ giả vờ yêu tôi.
Tuy nhiên, một chút hy vọng đó đã sót lại đến sáng nay. Có lẽ bởi vì tồi đã ngủ được vài giờ mà không bị đánh thức. Hoặc cũng có thể vì trong giấc mơ, tôi đã nhớ ra rằng ngày nay lao phổi có thể chữa được. Hoặc cũng có thể chỉ là tuyến lệ của tôi đã cạn kiệt.
“Cậu nghĩ việc ban đầu Gideon muốn tớ yêu anh ta, nhưng rồi anh ta đã yêu lại tớ, kiểu lầm lẫn một chút ấy, có thể không?” Tôi thận trọng hỏi Leslie khi hai đứa thu dọn sách vở sau giờ học. Tôi đã tránh chủ đề này suốt cả buổi sáng, để giữ cái đầu được tỉnh táo khi vạch ra kế hoạch thiên tài vĩ đại kia, nhưng bây giờ đành phải nói ra kẻo không tôi sẽ nổ tung mất.
“Có,” Leslie nói sau vài giây lưỡng lự.
“Thật sao?” Tôi hỏi, ngạc nhiên.
“Có thể đó là điều hắn ta muốn nói với cậu tối qua. Ý tớ là, trong phim chúng mình luôn khó chịu vì mấy cái hiểu lầm vớ vẩn chỉ nhằm tăng thêm độ kịch tính đó, mặc dù chỉ cần một vài từ thôi thì mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi.”
“Chính xác! Đó là lúc cậu luôn hét vào màn hình, Hãy nói cho hắn ta đi, đồ con bò đần độn!”
Leslie gật đầu. “Nhưng trong phim, luôn có thứ gì đó cản đường. Con chó cắn đứt cáp điện thoại, cô gái kia đột nhiên cảm thấy xấu tính và không truyền tin, mẹ anh chàng thì nói anh ta đã đi California… cậu biết mấy thứ đó đó.” Nó đưa tôi chiếc lược và nhìn thẳng vào tôi trong gương. “Cậu biết đấy, càng nghĩ về điều này, tớ thấy càng ít khả năng hắn có thể yêu cậu.”
Mắt tôi nhòa đi vì nhẹ nhõm. “Trong trường hợp đó, hắn vẫn là một tên khốn, nhưng… nhưng tớ nghĩ tớ có thể tha thứ.”
“Tớ cũng vậy,” Leslie nói và cười rạng rỡ. “Tớ có mascara chống nước và son bóng đây. Muốn mượn không?”
Ừm, đằng nào cũng đâu có hại gì.
•§•
Chúng tôi là những đứa cuối cùng rời lớp học. Tâm trạng tôi tốt đến mức Leslie thấy nó có trách nhiệm thúc khuỷu tay vào sườn tôi. “Tớ không muốn phủ khăn ướt lên tâm trạng của cậu đâu, nhưng chúng ta có thể sai. Bởi vì chúng ta đã xem quá nhiều phim tình cảm.”
“Phải, tớ biết,” Tôi nói. “Ồ, James kìa.” Hầu hết các học sinh đều đã rời đi, nên chỉ còn lại vài đứa băn khoăn tại sao tôi lại nói chuyện với cái hõm tường trống không. “Xin chào, James!”
“Một ngày tốt lành, thưa cô Gwendolyn.” Như thường lệ, anh mặc áo đuôi tôm hoa lá, quần chẽn đến đầu gối, tất màu kem. Anh đi một đôi giày kim tuyến có khóa bạc, cà vạt thì được thắt công phu tới mức không thể nào có chuyện anh đã tự tay thắt nó. Điều kỳ lạ nhất về anh là bộ tóc giả xoăn xoăn, đống phấn trét dày và mấy đốm đen đen như nốt ruồi mà anh đã đính lên mặt. Vì một lý do gì đó tôi không thể hiểu nổi, anh gọi đó là nốt ruồi duyên. Không có cái đống đó, và mặc quần áo bình thường, có thể anh sẽ khá đẹp trai.
“Cả buổi sáng nay anh đi đâu vậy, James? Chúng ta có hẹn gặp vào giờ nghỉ thứ hai, anh nhớ chứ?”
James lắc đầu. “Tôi ghét con sốt này! Và tôi cũng không thích giấc mơ này chút nào, mọi thứ ở đây thật… thật xấu xí!” Anh thở dài nặng nề và chỉ lên trần nhà. “Tên phản nghệ thuật nào đã sơn đè lên những bức tranh trần thế? Cha tôi đã trả hàng đống tiền cho chúng. Tôi thích cô gái chăn cừu ở giữa vô cùng, mặc dù mẹ tôi nói cô ta ăn mặc hở hang quá.” Anh nhìn tôi đầy phê phán, rồi đến Leslie, mắt anh dừng lại khá lâu trên chiếc váy đồng phục xếp nếp và đầu gối chúng tôi. “Ôi, nếu mẹ tôi biết những người trẻ tuổi trong giấc mơ này ăn mặc thế nào, mẹ sẽ hãi hùng lắm. Chính tôi cũng thấy hoảng. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chìm trong giấc mộng tưởng trụy lạc đến thế này.”
Có vẻ James đang có một ngày khá tồi tệ. Ít nhất Xemerius đã quyết định ngồi ở nhà (James ghét Xemerius). Để canh chừng kho báu và ông Bernhard, nó bảo vậy, nhưng tôi ngờ rằng nó muốn đọc sách trộm qua vai bà Maddy. Bà đang đọc dở một cuốn tiểu thuyết lãng mạn, và nó có vẻ thích quyển đấy.
“Trụy lạc! Thật là một lời khen dễ thương, James à,” Tôi dịu dàng nói. Từ lâu tôi đã bỏ việc cô gắng giải thích với James rằng anh đã chết khoảng hai trăm ba mươi năm. Tôi đoán là không ai thích nghe mấy tin kiểu đó.
“Bác sĩ Barrow lại vừa trích máu tôi, và thậm chí tôi còn uống được vài giọt nước,” Anh nói tiếp. “Tôi đã hy vọng vào một giấc mơ khác, nhưng Chúa ơi, tôi lại ở đây.”
“Và em cũng rất vui được gặp anh,” Tôi nói. “Em sẽ nhớ anh kinh khủng nếu anh biến mất.”
James nặn ra một nụ cười. “Ừa, sẽ là dối trá khi phủ nhận rằng tôi có một chút cảm tình với em, thưa cô Gwendolyn. Và giờ, chúng ta sẽ bắt đầu buổi học lễ nghi này ở đâu?”
“Em e là không có thời gian, nhưng hãy tiếp tục vào ngày mai, được chứ?” Trên cầu thang, tôi ngoảnh lại. “À, mà tiện thể, James này, tên con ngựa yêu thích của anh vào tháng Chín năm 1782 là gì?”
Hai thằng con trai đang đẩy một cái bàn có chiếc máy chiếu đặt bên trên xuôi theo hành lang đứng sững lại. Leslie bật cười khúc khích khi chúng đồng thanh hỏi, “Cậu hỏi tớ à?”
“Tháng Chín năm ngoái á?” James hỏi. “Hector, tất nhiên rồi. Hector sẽ luôn là con ngựa yêu thích của tôi. Chú ngựa xám tuyệt nhất mà em có thể tưởng tượng.”
“Và món ăn yêu thích của anh là gì?”
Bọn con trai với cái máy chiếu nhìn tôi y như thể tôi mất trí. Đến James cũng nhíu mày, “Câu hỏi kiểu gì vậy? Giờ tôi không hề muốn ăn chút nào.”
“Thôi kệ. Cái đó đợi ngày mai cũng được. Tạm biệt, James.”
“Tao là Finley, con bò ngớ ngẩn,” Một tên đẩy máy chiếu nói, còn tên kia cười nhe nhản tiếp, “Còn tên tớ là Adam, nhưng mà này, tớ không phiền đâu! Cậu có thể gọi tớ là James nếu thích.”
Tôi phớt lờ bọn chúng, khoác tay Leslie đi.
“Vụ gì vậy?” Nó hỏi trên đường xuống cầu thang.
“Khi gặp James ở vũ hội, tớ muốn cảnh báo anh ấy việc mắc đậu mùa,” Tôi giải thích. “Anh ấy mới chỉ hai mốt tuổi. Quá trẻ để chết, cậu nghĩ vậy không?”
“Tớ không chắc cậu nên can thiệp vào những thứ như vậy,” Leslie nói. “Cậu hiểu ý tớ mà, số phận, vận mệnh, vân vân”
“Nhưng phải có lý do gì đó để anh ấy ám tòa nhà này chứ. Có lẽ vận mệnh của tớ là giúp anh ấy.”
“Chính xác thì tại sao cậu phải đến cái vũ hội này vậy?” Leslie hỏi.
Tôi nhún vai. “Có vẻ là bá tước Saint Germain nói tớ phải làm vậy trong quyển Mật ký dở hơi kia. Để ông ta tìm hiểu tớ hay gì đó.”
Leslie nhướng mày. “Hay gì đó?”
Tôi thở dài. “Gì cũng được. Dù sao thì, vũ hội được tổ chức vào tháng Chín 1782, nhưng James không dính đậu mùa trước 1783. Nếu được cảnh báo, có thể anh ấy sẽ tới vùng nông thôn chẳng hạn, khi dịch bệnh bùng phát. Hoặc ít nhất là tránh xa nhà Huân Tước Gì Gì Đó nơi anh ấy nhiễm bệnh ra. Tại sao cậu lại cười nhăn nhở như thế?”
“Cậu sẽ nói mình đến từ tương lai, và cậu biết anh ta sắp nhiễm đậu mùa, và để làm bằng chứng thì cậu sẽ nói tên con ngựa yêu thích của anh ta?”
“Ừm… thì, tớ cũng chưa nghĩ ra chi tiết của kế hoạch.”
“Tiêm vắc xin sẽ tốt hơn,” Leslie nói và đẩy cánh cửa dẫn ra vườn trường. “Nhưng thế cũng không dễ hơn.”
“Không. Mấy ngày này có cái gì dễ dàng đâu cơ chứ?” Tôi nói và rên lên. “Ôi, khỉ thật!” Charlotte đang đứng bên chiếc limo đưa tôi đến trụ sở của Đội Cận vệ, nơi mà bây giờ tôi phải đến mỗi ngày. Và việc này chỉ có một ý nghĩa: tôi sẽ phải chịu thêm tra tấn bởi điệu minuet, cách nhún chân chào đúng, và ngày tháng của cuộc vây đảo Gibralta[2]. Những hiểu biết có ích cho một ai đó đi dạ hội vào năm 1782, hay ít nhất là mấy ông cận vệ nghĩ vậy.
Kỳ lạ thay, vào ngày hôm nay, điều đó chẳng khiến tôi có chút cảm xúc nào cả, ít nhất là vậy. Có lẽ là bởi tôi quá phấn khích với ý nghĩ về cuộc gặp tiếp theo với Gideon.
Leslie nheo mắt. “Gã nào đứng với Charlotte kia?” Cô chỉ sang anh chàng tóc đỏ, ngài Marley, một Môn sinh Đệ nhất, người mà điểm nổi bật duy nhất ngoài cái danh hiệu hoành tráng kia là khả năng đỏ mặt ra khắp khuôn mặt và cả hai tai. Anh ta đứng bên Charlotte, cúi đầu.
Tôi tiết lộ với Leslie điều đó, rồi nói thêm, “Tớ nghĩ anh ta sợ Charlotte… Nhưng mà vẫn nghĩ chị ta tuyệt lắm.”
Charlotte đã trông thấy chúng tôi, liền nôn nóng vẫy tay.
“Ít nhất thì màu tóc của họ cũng hợp nhau,” Leslie nói và ôm tôi. “Chúc may mắn. Hãy nhớ những gì chúng ta đã thảo luận, cẩn thận nhé. À, và làm ơn chụp ảnh ngài Giordano kia cho tớ.”
“Giordano, chỉ là Giordano thôi, làm ơn,” Tôi nói, giả giọng mũi của ông thầy dạy nhảy. “Gặp lại tối nay nhé.”
“Ừ, và Gwenny? Đừng khiến mọi thứ quá dễ dàng cho Gideon, được không?”
“Cuối cùng!” Charlotte gắt khi tôi đến bên chiếc xe. “Bọn chị đã đợi ở đây mãi rồi đấy. Với bao nhiêu người nhòm ngó.”
“Như thể điều đó sẽ làm phiền chị ấy. Xin chào, ngài Marley, anh khỏe không?”
“Ờ. Khỏe. Ờ… cô có khỏe không?” Và anh chàng Marley đã kịp đỏ mặt. Tôi thấy thương anh ta. Tôi cũng dễ đỏ mặt, nhưng với ngài Marley, máu không chỉ đi lên má, mà tai và cổ anh ta cũng trở thành màu cà chua chín. Kinh khủng!
“Rất khỏe, tất nhiên rồi,” Tôi nói, mặc dù tôi rất muốn nhìn thấy mặt anh ta nếu tôi nói “tệ như quỷ”. Anh ta mở cửa xe cho chúng tôi, và Charlotte duyên dáng ngồi xuống ghế sau.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện.
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Charlotte nhìn ra ngoài cửa sổ, và tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không, băn khoăn tự hỏi liệu có nên tỏ ra lạnh lùng và bị xúc phạm khi gặp lại Gideon, hay là hoàn toàn thân thiện nhưng lãnh đạm. Tôi ước mình đã bàn về chuyện đó với Leslie. Khi chúng tôi đi được nửa đường Strand, Charlotte thôi không nhìn quang cảnh nữa mà chuyển sự chú ý sang mấy cái móng tay. Rồi đột nhiên chị ta nhìn lên, soi xét tôi từ đầu đến chân, hung hăng hỏi, “Em đi tiệc của Cynthia với ai?”
Chị ta rõ ràng là đang muốn đánh nhau. Thật may chúng tôi đã sắp đến nơi. Chiếc limo đã rẽ vào khu vực đỗ xe trên đường Crown Office. “Hừm,” Tôi nói. “Em cũng chưa quyết định. Hoặc là Ếch Kermit hoặc là Shrek, nếu hắn có thời gian. Còn chị?”
“Gideon nói sẽ đi với chị,” Charlotte nói, nhìn tôi đầy ẩn ý. Chắc chắn chị ta đang đợi tôi phản ứng.
“Ừm, anh ta thật tốt,” Tôi nói một cách thân thiện, mỉm cười. Việc đấy không khó chút nào, bởi vì bây giờ tôi đã hiểu mọi chuyện với Gideon là như thế nào.
“Nhưng chị không biết có nên chấp nhận lời mời của anh ấy không.” Charlotte thở dài, nhưng vẻ ngấm ngầm cảnh giác trong mắt chị ta vẫn như vậy. “Chị chắc anh ấy rất ghét ở cùng chỗ đám trẻ con đó. Anh ấy phàn nàn với chị đủ nhiều về sự ngây thơ và ngô nghê của mấy đứa mười sáu tuổi…”
Trong một tích tắc, tôi cân nhắc việc đơn giản là giữ bình tĩnh nói cho chị ta sự thật. Nhưng kể cả nếu tôi có nói thật, hừm, tôi sẽ không cho chị ta sự thỏa mãn khi ghi điểm. Cái gật đầu của tôi rất thông cảm. “Tuy vậy, anh ấy sẽ có người bạn đồng hành trưởng thành và thông thái là chị, Charlotte, và nếu thế mà còn chưa thỏa mãn thì anh ta luôn có thể trò chuyện nghiêm túc với thầy Dale về những hậu quả kinh khủng của việc tiêu thụ đồ uống có cồn ở người trẻ tuổi.”
Chiếc xe phanh lại và đậu vào chỗ đỗ xe riêng ở bên ngoài tòa nhà, nơi hàng thế kỷ qua đã là trụ sở của cộng đồng bí mật của Đội Cận vệ. Tài xế tắt động cơ, cùng lúc đó, Marley nhảy vội ra khỏi ghế trước. Tôi mở được cửa sau của xe vừa trước khi anh ta kịp tới. Giờ thì tôi đã hiểu Nữ hoàng phải cảm thấy gì khi bà thậm chí còn không được tự ra khỏi xe.
Tôi xách túi trèo ra khỏi xe, phớt lờ bàn tay chìa ra của ngài Marley, và nói một cách vui vẻ nhất có thể, “Em nghĩ xanh lá cũng là màu của Gideon đấy.”
À há! Charlotte không nhúc nhích một thớ cơ mặt nào, nhưng vòng này thì tôi đã thắng. Khi đã bước thêm vài bước và chắc chắn là không ai có thể nhìn thấy, tôi cho phép mình nở một nụ cười đắc thắng. Nhưng, trong giây tiếp theo, nụ cười đông cứng trên mặt tôi. Gideon đang ngồi dưới ánh nắng trên những bậc thang dẫn lên cửa trụ sở Đội Cận vệ. Bố khỉ! Tôi quá bận nghĩ một câu trả lời đích đáng cho Charlotte, quên cả quan sát xung quanh. Quả tim bánh hạnh nhân ngu ngốc của tôi không biết nên thắt lại vì khó chịu hay đập nhanh hơn vì vui sướng.
Khi Gideon thấy chúng tôi, hắn đứng dậy phủi bụi khỏi chiếc quần jeans. Tôi đi chậm lại, vẫn cố gắng quyết định xem phải đối xử với hắn thế nào. Cách tiếp cận “thân thiện nhưng lãnh đạm” sẽ không thuyết phục lắm nếu môi dưới tôi còn run rẩy. Không may là cách “lạnh lùng nhưng bị xúc phạm vì lý do rất chính đáng” cũng không thể thực hiện được, khi mà xét đến khao khát được ném mình vào vòng tay hắn. Nên tôi cắn cái môi dưới phản chủ và cố tỏ ra vô cảm nhất có thể. Khi tôi đến gần, tôi thỏa mãn khi thấy Gideon cũng đang cắn môi dưới, và hắn cũng có vẻ hồi hộp. Mặc dù hắn cần cạo râu và mái tóc nâu của hắn có vẻ đã được cào qua bằng ngón tay, không thể nào tin được, tôi lại lần nữa bị cái vẻ ngoài ấy hớp mất hồn. Tôi đứng dưới chân cầu thang, cảm thấy do dự, và chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau trong khoảng hai giây. Rồi ánh mắt hắn chuyển tới tòa nhà đối diện, và hắn chào nó. Ít nhất, tôi cũng không thấy rằng hắn đang nói chuyện với mình. Charlotte vượt qua tôi. Chị ta đặt một tay lên cổ Gideon và hôn lên má hắn.
“Xin chào,” Chị nói.
Phải công nhận là như thế thì duyên dáng hơn rất nhiều so với việc đứng cắm rễ tại chỗ và nhìn chằm chằm một cách ngu ngốc. Qua ánh mắt của ngài Marley, có vẻ tôi hành động như thể sắp sửa ngất xỉu, bởi anh ta hỏi, “Cô có muốn tôi mang túi hộ không, cô Shepherd?”
“Không, cảm ơn, tôi ổn,” Tôi nói. Tôi trấn tĩnh lại, nhặt chiếc túi đã rơi xuống đất lên, và bắt đầu cử động lại. Thay vì hất tóc, lướt qua Gideon và Charlotte với một cái nhìn băng giá, tôi trèo lên những bậc thang với sự nhiệt tình của một con sên sắp chết vì tuổi già. Có thể là Leslie và tôi đã xem quá nhiều phim tình cảm. Nhưng rồi Gideon đẩy Charlotte sang một bên và cầm tay tôi.
“Tôi có thể nói vài lời với em được không, Gwen?” Hắn hỏi.
Tôi nhẹ nhõm đến mức suýt thì khuỵu cả gối. “Tất nhiên rồi.”
Marley lo lắng chuyển từ chân này sang chân kia. “Chúng ta đã hơi muộn rồi,” Anh ta lẩm bẩm, tai đỏ rực.
“Anh ta đúng đấy,” Charlotte véo von. “Gwenny phải tập nhảy trước khi vượt thời gian, và anh biết Giordano thế nào nếu bị người ta bắt phải đợi rồi đấy.” Tôi không hiểu sao chị ta có thể làm được, nhưng tràng cười như chuông bạc của chị ta nghe khá thật.
“Cô ấy sẽ tới trong mười phút nữa,” Gideon nói.
“Không thể đợi lúc khác được sao?”
“Tôi nói là mười phút nữa.” Giọng Gideon mấp mé sự thô lỗ thẳng thừng, và Marley có vẻ hoảng hốt. Tôi nghĩ tôi cũng vậy.
Charlotte nhún vai. “Tùy anh thôi,” Chị ta nói, hất tóc và lướt qua. Chị ta làm khá tốt. Marley ngoan ngoãn đi theo sau.
Khi hai người kia đã biến mất vào sảnh trước của tòa nhà, Gideon có vẻ đã quên mất hắn định nói gì. Hắn tiếp tục nhìn căn nhà ngu ngốc đối diện và lấy tay xoa xoa gáy như thể rất căng thẳng. Cuối cùng chúng tôi cùng hít một hơi sâu. “Tay anh thế nào?” Tôi hỏi, cùng lúc đó Gideon cũng hỏi, “Em ổn chứ?” và điều đó khiến chúng tôi cùng bật cười.
“Tay tôi vẫn ổn.” Cuối cùng hắn cũng nhìn tôi. Ôi trời, đôi mắt đó! Đầu gối tôi đột nhiên lại thấy yếu ớt, và tôi thấy thật may là Marley không còn ở đây nữa.
“Gwendolyn, tôi rất xin lỗi về tất cả những chuyện này. Tôi… tôi hành xử rất vô trách nhiệm. Em không đáng phải chịu đựng những điều như thế.” Trông hắn ảo não đến mức tôi khó có thể chịu nổi. “Tôi cố gọi điện cho em cả trăm lần tối qua, nhưng máy luôn bận.”
Tôi băn khoăn tự hỏi rằng đây có phải lúc để rút gọn cuộc nói chuyện này và buông mình vào vòng tay. Gideon chăng. Nhưng Leslie đã dặn tôi không nên khiến mọi thứ dễ dàng cho hắn. Thành ra tôi chỉ nhướng mày và đợi.
“Tôi không muốn tổn thương em, làm ơn hãy tin điều đó,” Hắn nói, và rõ ràng là hắn thực lòng, giọng hắn khàn hẳn đi. “Tối qua trông em buồn và thất vọng kinh khủng.”
“Cũng không tệ đến thế,” Tôi khẽ nói. Tôi nghĩ mình có thể được tha thứ vì lời nói dối này. Cũng không cần nhắc đến đống nước mắt tôi đã nhỏ xuống và khao khát mãnh liệt được chết vì lao phổi. “Em chỉ… nó khá là đau…” (Hay đấy, câu này là câu nói giảm của thế kỷ!”) “Cũng khá đau khi nghĩ anh luôn giả vờ, ý em là những nụ hôn, rồi nói anh yêu em…” Tôi bắt đầu thấy ngượng, nên tôi dừng lại.
Hắn, nếu có thể, trông còn ăn năn hơn. “Tôi hứa sẽ không có gì như thế xảy ra nữa.”
Ý hắn là gì? Tôi không hiểu. “Hừm, bây giờ em đã biết rồi, nên tất nhiên nó sẽ không có tác dụng lần nữa đâu,” Tôi nói, chắc giọng hơn một chút. “Và giữa anh với em, đằng nào đó cũng là một kế hoạch ngu xuẩn. Những người đang yêu không dễ bị thao túng hơn bất cứ ai khác, còn lâu ấy! Với cái đống hormone chạy loạn kia, anh sẽ không bao giờ biết được họ sẽ làm gì tiếp theo.” Dù sao thì, tôi cũng là bằng chứng sống của điều đó đây.
“Nhưng người ta sẽ làm những thứ mà họ thường sẽ không bao giờ làm, vì tình yêu.” Gideon đưa tay lên như thể để vuốt má tôi, rồi hắn thả xuống. “Nếu em đang yêu, người kia đột nhiên có vẻ quan trọng hơn cả bản thân em.” Nếu tôi không biết gì hơn, tôi suýt thì nghĩ hắn sắp khóc. “Em sẽ hy sinh… có lẽ đó là ý của ngài bá tước.”
“Em không nghĩ bá tước biết mình đang nói về cái gì,” Tôi nói đầy khinh miệt. “Nếu anh hỏi em, lão chẳng phải là người anh có thể gọi là chuyên gia tình yêu, và về hiểu biết của lão về trí óc phụ nữ, nó… nó thật là thảm hại!” Còn giờ thì hôn em đi; em muốn biết liệu râu mới mọc có ngứa không.
Một nụ cười thắp sáng khuôn mặt Gideon. “Em có thể đúng,” Hắn nói, hít một hơi sâu như ai đó có một vật nặng rơi khỏi trái tim. “Tôi vui là chúng ta đã làm rõ chuyện đó. Chúng ta sẽ luôn là bạn tốt, phải không?”
Cái gì?
“Bạn tốt?” Hắn nhắc lại, và đột nhiên miệng tôi khô khốc. “Những người bạn tốt biết mình có thể tin tưởng và nhờ cậy người kia,” Hắn thêm vào. “Việc em tin tôi rất quan trọng.”
Phải mất vài giây, nhưng rồi cuối cùng tôi cũng hiểu ra rằng vào một lúc nào đó trong cuộc trò chuyện này, chúng tôi đã rẽ sang những ngả đường khác nhau. Điều Gideon cố nói không phải là “làm ơn tha thứ cho anh, anh yêu em,” mà là “hãy làm bạn tốt.” Và tất cả mọi thằng ngốc đều biết đó là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Điều đó nghĩa là hắn chưa từng yêu tôi.
Điều đó có nghĩa là Leslie và tôi đã xem quá nhiều phim lãng mạn.
Điều đó có nghĩa là…
“Đồ khốn!” tôi hét lên. Nỗi tức giận, nỗi tức giận chói lòa, nóng bỏng tuôn chảy trong tôi, mãnh liệt tới mức nó khiến giọng tôi lạc đi. “Thật quá giỏi! Làm sao anh dám? Một ngày anh hôn tôi và nói anh yêu tôi; ngày tiếp theo anh nói anh xin lỗi vì đã phun ra những lời dối trá kinh khủng như thế, và rồi anh muốn tôi tin anh sao?”
Giờ Gideon cũng đã nhận ra chúng tôi đã nói chuyện theo kiểu ông nói gà bà nói vịt. Nụ cười biến mất khỏi mặt hắn. “Gwen…”
“Tôi có thể nói với anh điều này không? Tôi tiếc tất cả những giọt nước mắt tôi khóc vì anh!” Tôi cố hét vào mặt hắn, nhưng tôi thất bại thảm hại. “Và anh không cần tưởng tượng rằng có nhiều nước mắt lắm đâu!” Tôi chỉ có thể thốt lên.
“Gwen!” Gideon cố nắm tay tôi. “Ôi, Chúa ơi! Tôi thật xin lỗi. Tôi không muốn… làm ơn!”
Làm ơn cái gì? Tôi giận dữ lườm hắn. Hắn không biết mình đang làm mọi chuyện tệ hơn sao? Và hắn nghĩ rằng vẻ cầu xin trong mắt hắn có thể thay đổi thứ gì? Tôi muốn quay đi, nhưng Gideon nắm chặt cổ tay tôi.
“Gwen, nghe tôi này. Còn cả một quãng đường phía trước chúng ta, và việc ta sát cánh bên nhau là vô cùng quan trọng. Tôi… tôi rất mến em, tôi muốn chúng ta…”
Hẳn là hắn sẽ không nói lại điều đó. Không phải cái thứ nhảm nhí về bạn tốt. Nhưng hắn nói lại chính xác cái câu đó.
“… làm bạn tốt. Em không hiểu sao? Trừ phi chúng ta có thể tin tưởng nhau…”
Tôi giằng tay khỏi hắn. “Làm như tôi muốn làm bạn với một kẻ như anh!” Giờ thì giọng tôi đã quay lại, và nó to đến mức bọn bồ câu tán loạn bay khỏi mái nhà. “Anh không hề biết chút nào về tình bạn cả!”
Và đột nhiên tất cả thật dễ dàng. Tôi hất tóc, xoay gót, và lướt đi.
❀ ❀ ❀
[1] Vua Oberon: vua Tiên trong văn học thời Trung cổ và Phục hưng, ông được biết đến nhiều nhất là phu quân của Nữ hoàng Tiên Titania trong vở Giấc mộng đêm hè của Shakespeare.
[2] Cuộc vây đảo Gibralta (24/6/1779 - 7/2/1783) là một nỗ lực không thành của Pháp và Tây Ban Nha nhằm giành quyền kiểm soát đảo Gibralta từ tay Anh trong thời kỳ chiến tranh giành độc lập của thuộc địa Mỹ. Đây là chiến dịch lớn nhất về mặt quân số trong thời kỳ này, và cuộc bao vây dài nhất mà quân Anh phải chịu.