Những chú chim thiên đường lấp lánh, lá cây và những bông hoa ánh xanh ánh bạc uốn mình vươn lên thân áo bằng gấm, ống tay và váy được làm từ thứ nhung dày xanh thầm như màn đêm loạt soạt kêu theo mỗi bưởc chân, xòe ra với âm thanh như biển cả những ngày bão. Tôi nhận ra rằng bất cứ ai cũng sẽ trông như một nàng công chúa trong chiếc váy ấy, nhưng dù sao thì, tôi vẫn ngỡ ngàng khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.
“Nó… nó thật đáng yêu!” Tôi thì thào đầy ngưỡng mộ.
Xemerius khịt mũi. Nó đang ngồi trên một miếng gấm thừa bên máy khâu, ngoáy mũi. “Đám con gái!” Nó bảo. “Đầu tiên chúng nó làm đủ trò để trốn đi vũ hội, và một khi có được cái bộ váy cũ dở hơi thế này để mặc, chúng như muốn nổ tung vì phấn khích.”
Tôi mặc xác nó và quay sang người đã sáng tạo ra kiệt tạc này. “Nhưng chiếc váy kia cũng thật hoàn hảo, Madame Rossini.”
“Phải, ta biết.” Bà cười lớn. “Cháu có thể mặc nó vào lúc khác.”
“Madame Rossini, bà là một nghệ sĩ!” Tôi hào hứng bảo đảm với bà.
“Oui, ríest-ce pas[1]?” Bà nháy mắt với tôi. “Và với tư cách là một nghệ sĩ, cháu phải nhìn mọi thứ ở một góc độ khác. Chiếc váy kia hơi nhạt nhòa cho bộ tóc giả trắng - khuôn mặt cháu cần… comment ơn dit[2]? Sự tương phản!”
“Ôi, trời đất, phải rồi, bộ tóc giả.” Tôi thở dài. “Nó sẽ làm hỏng hết mọi thứ. Bà có thể chụp nhanh cho cháu một bức ảnh được không?”
“Bien sur[3].” Madame Rossini dẫn tôi tới một chiếc ghế đẩu bên bàn trang điểm và cầm lấy điện thoại khi tôi giơ nó ra.
Xemerius mở cánh, bay tới cạnh tôi và thực hiện một cú hạ cánh khá vụng về trên chiếc đầu bằng sứ với bộ tóc giả.
“Tớ cho là cậu biết những thứ gì thường sống trong một bộ tóc giả như thế này, đúng không?” Nó ngửa cổ lên nhìn đống tóc giả phủ phấn trắng cao ngất ngưởng. “Rận mu, chắc chắn rồi. Có khi còn có cả mối. Có thể còn tệ hơn.” Nó khoa trương giơ móng lên. “Tất cả những gì tớ sẽ nói là TARANTULA.”
Tôi nén lại một câu phản kích sắc bén, tôi định nói với nó rằng mấy câu chuyện kinh dị như thế giờ đã cũ rích rồi, và ngáp một cái rõ to.
Xemerius chống móng lên hông. “Đúng mà,” Nó bảo. “Và cậu phải cảnh giác với nhiều thứ hơn là nhện đấy. Có một số ông bá tước cần phải coi chừng. Trong trường hợp cậu quên mất điều đó trong cơn phấn khích vì chiếc váy này.”
Không may là nó nói đúng. Nhưng hôm nay, khi đã khỏe trở lại và được Đội Cận vệ tuyên bố là đủ sức để tới dạ hội, tất cả những gì tôi muốn là suy nghĩ một cách tích cực. Và nơi nào có thể giúp tôi làm điều đó dễ dàng hơn trong xưởng may của Madame Rossini?
Tôi nghiêm khắc nhìn Xemerius và để ánh mắt lang thang khắp những chiếc váy treo sát bên nhau trên giá. Mỗi bộ váy lại đẹp hơn bộ trước.
“Bà không tình cờ có thứ gì màu xanh lá chứ?” Tôi hỏi. Tôi nhớ đến bữa tiệc của Cynthia và ý tưởng đóng giả làm người sao Hỏa tí hon màu xanh của Leslie. “Chúng ta chỉ cần vài túi rác màu xanh, một vài cái cọ ống nước, mấy lon nước rỗng, và thêm vài quả bóng xốp nữa,” Nó nói. “Với một cái dập ghim và súng bắn keo, chúng ta có thể biến mình thành người sao Hỏa mà không tốn chút thời gian nào. Như kiểu nghệ thuật đương đại ấy, và chúng ta sẽ không mất một xu.”
“Xanh lá? Mais oui[4],” Madame Rossini nói. “Khi mọi người vẫn nghĩ con bé tóc đỏ kia sẽ phân nhánh về quá khứ, ta dùng rất nhiều sắc xanh. Nó hoàn toàn phù hợp với tóc đỏ, và tất nhiên là với đôi mắt xanh của thằng nhóc xấu xa kia nữa.”
“Ố ồ!” Xemerius thốt lên, giơ móng lên đe dọa bà. “Yên nào, bà cô. Đây là lãnh địa nguy hiểm đấy!”
Nó nói đúng. Thằng nhóc xấu xa kia, tên khốn, chắc chắn không nằm trong danh sách những điều tích cực mà tôi muốn nghĩ đến. (Nhưng nếu Gideon thực sự sẽ xuất hiện ở bữa tiệc với Charlotte, tôi chắc chắn sẽ không mặc túi rác đến, mặc cho Leslie nói gì về nghệ thuật đương đại.)
Madame Rossini chải mái tóc dài của tôi và kẹp nó trên đỉnh đầu bằng một chiếc chun. “Tiện thể, tối nay nó sẽ mặc màu xanh lá. Ta dành hàng giờ chọn vải để màu áo hai đứa sẽ không chọi nhau. Cuối cùng, ta ngồi ngắm chúng dưới ánh nến. Đứng cùng nhau, hai đứa sẽ trông như hải vương và hoàng hậu.”
“Quá chuẩnl” Xemerius reo lên. “Và nếu không ai lăn ra chết thì hai người sẽ có hàng đống tiểu công chúa và hoàng tử với nhau!”
Tôi thở dài. Đúng ra nó ở nhà trông chừng Charlotte thì tốt hơn. Nhưng nó nhất quyết phải đến Temple với tôi, và thế thì cũng đáng yêu thật. Xemerius biết tôi sợ vũ hội này đến nhường nào.
Trong khi Madame Rossini chia tóc tôi thành ba lọn và tết thành một cái đuôi sam, cuộn lên thành búi và ghim chắc lại bằng cặp tăm, mặt bà cau lại vì tập trung. “Xanh lá, cháu nói vậy hả? Để ta nghĩ xem nào. Ta có một bộ đồ cưỡi ngựa của những năm cuối thế kỷ 18, nhung xanh, và đây rồi, à, đúng thứ ta cần, một bộ đồ buổi tối của năm 1922, lụa eau-de nil[5] với một chiếc mũ đồng bộ và áo khoác và túi xách, très chic[6]. Và ta có bản sao của vài bộ váy Balenciaga mà Grace Kelly mặc trong những năm sáu mươi. Nhưng tuyệt nhất là một bộ váy dạ hội màu lá hoa hồng. Nó sẽ rất hợp với cháu.”
Bà cẩn thận nâng bộ tóc giả lên. Trắng như tuyết và trang trí bằng những dải ruy băng xanh dương và hoa gấm, nó khiến tôi nghĩ đến một chiếc bánh cưới nhiều tầng. Thậm chí nó còn tỏa ra hương vani và cam nhàn nhạt. Madame Rossini khéo léo đặt cái bánh lên ổ tóc của tôi, và khi tôi nhìn vào gương, tôi gần như không thể nhận ra mình.
“Này, trông cháu y như con lai giữa Marie Antoinette và bà ngoại vậy,” Tôi nói. Và bởi vì hàng lông mày đen, trông tôi cũng hơi giống Groucho Marx, nếu ông ấy đóng giả phụ nữ.
“Vớ vẩn,” Madame Rossini nói, chỉnh lại bộ tóc với mấy chiếc cặp ghim lớn. Trông chúng như những con dao găm nhỏ, với những viên đá giả lấp lánh chìa ra khỏi đống lùm xùm trên đầu tôi như những ngôi sao xanh. “Sự tương phản mới là vấn đề, thiên nga cao cổ à.” Bà chỉ vào hộp son phấn nằm trên bàn. “Và lớp trang điểm, mắt khói dưới ánh nến của thế kỷ 18 là vô cùng thời thượng. Bây giờ, thêm một chút phấn, et c’est parfait[7]! Cháu sẽ là tiểu thư xinh đẹp nhất vũ hội!”
Không phải là bà sẽ thấy điều đó, bởi vì tất nhiên là bà không thể có mặt tại buổi tiệc. Tôi cười. “Bà thật tốt với cháu! Bà là người tốt nhất trong số họ. Và bà xứng đáng với giải Oscar cho tất cả những bộ váy này.”
“Ta biết mà,” Madame Rossini khiêm tốn trả lời.
•§•
“Quan trọng nhất là việc cái đầu phải vào và ra khỏi xe trước cháu. Luôn luôn là đầu trước, cháu yêu!”
Madame Rossini đi cùng tôi tới chỗ xe limo và giúp tôi vào xe. Tôi thấy mình hơi giống Marge Simpson, ngoại trừ việc đống tóc cao ngất ngưởng của tôi là màu trắng chứ không phải xanh dương, và may thay là trong xe có đủ chỗ cho nó.
“Ai mà biết được một cô gái thanh mảnh thế này có thể chiếm nhiều chỗ như vậy!” Ông Geogre nói, cười lớn, khi tôi cuối cùng cũng xòe được cái váy ra ghế.
“Quá chuẩn. Cháu cần nguyên một cái mã vùng cho riêng mình khi mặc đống váy áo này.”
Madame Rossini vui vẻ thổi cho tôi một nụ hôn tạm biệt. Bà ấy thật dễ thương! Khi ở cùng bà, tôi luôn quên rằng cuộc đời tôi vào lúc ấy đang bi thảm thế nào.
Xe bắt đầu chuyển bánh. Lúc đó, cửa trước của trụ sở Đội Cận vệ mở toang, và Giordano vội vã chạy ra. Đôi lông mày tỉa tót của lão dựng ngược lên, và tôi chắc rằng bên dưới lớp rám nắng giả kia, da lão trắng bợt như người chết. Miệng lão, với đôi môi bánh cuốn, mở ra rồi đóng lại, khiến lão trông như con cá biển sâu sắp tuyệt chủng. May là tôi không thể đoán được lão đang nói gì với Madame Rossini, nhưng tôi cũng có thể tưởng tượng khá rõ ràng. Cái thứ ngu ngốc. Không biết chút lịch sử nào và không biết nhảy minuet. Nó sẽ khiến chúng ta mất mặt vì sự thiếu hiểu biết. Sự hổ thẹn của toàn nhân loại.
Madame Rossini tặng lão một nụ cười ngọt như đường và nói điều gì đó khiến cái mồm cá của lão ngậm chặt. Nhưng rồi tôi không thể nhìn thấy họ khi tài xế rẽ sang con phố dẫn đến Strand.
Tôi ngả người vào ghế, cười ngoác miệng, nhưng tâm tình tốt đẹp này nhanh chóng tan biến trong chuyến đi, thay vào đó là lo lắng và cảnh giác. Tôi sợ đủ mọi thứ: sự mơ hồ, những người kia, những cái nhìn, những câu hỏi, những điệu nhảy, và hơn hết, tôi sợ hãi cuộc gặp mặt với bá tước. Nỗi sợ đã theo tôi vào giấc ngủ ngày hôm qua, mặc dù thật mừng là tôi đã ngủ được hết đêm đó. Ngay trước khi tình dậy, tôi có một giấc mơ khá khó hiểu, trong đó tôi vấp phải váy và ngã lộn cổ xuống cầu thang, hạ cánh ngay trước mặt bá tước Sain Germain, người giúp tôi đứng dậy bằng cách tóm cổ tôi mà không chạm vào người tôi. Khi đó, ông ta quát lên, thật kỳ lạ là bằng giọng của Charlotte, “Ngươi là nỗi nhục của cả gia đình.” Và Marley đứng bên cạnh, giơ chiếc cặp của Leslie lên và nói đầy khinh miệt, “Chỉ còn một pao hai mươi xu đặt trong thẻ Oyster[8].”
“Thật bất công! Tớ vừa mới nạp tiền xong!” Leslie cười ngặt ngẽo sau khi nghe tôi kể. Mặc dù giấc mơ đấy cũng không xa vời lắm: ba lô của nó vừa bị trộm lúc tan học ngày hôm qua, ngay trước khi nó lên xe buýt, bị giật lấy một cách thô bạo bởi một thanh niên, kẻ mà, theo như lời Leslie, có thể chạy nhanh hơn cả Dwain Chambers[9].
Tới giờ, bọn tôi đã khá quen thuộc với Đội Cận vệ và những gì họ có thể làm. Và cả hai cũng không mong chờ điều gì khá hơn từ Charlotte, cái kẻ có lẽ đã đứng sau vụ trộm (một cách gián tiếp). Dù sao thì, hai đứa đều nghĩ phương pháp đó hơi thiếu tinh tế. Nếu cần bằng chứng rõ ràng hơn thì thực ra, người phụ nữ bên cạnh Leslie đang mang một cái túi Hermès. Ý tôi là, thật sao! Thể loại cướp gì lại chôm một cái ba lô cũ rích thay vì cái túi kia?
Theo lời Xemerius, ngày hôm qua, ngay sau khi tôi rời khỏi nhà, Charlotte đã lùng sục phòng tôi tìm chiếc máy đồng hồ, lục soát từng ngóc ngách một. Chị ta còn nhòm xuống dưới gối tôi, chỗ giấu đồ thật độc đáo! Sau chuyến khám xét tỉ mỉ, chị ta cuối cùng cũng đã phát hiện ra chỗ tôi đã tháo lỏng tấm ván tường và bò vào căn phòng nhỏ phía sau với một nụ cười đắc thắng (theo như lời Xemerius). Cả chị em bạn nhện bé nhỏ của tôi cũng không thể dọa chị ta. Và chị cũng chẳng ngại ngần gì mà không thò luôn tay vào bụng con cá sấu.
Tất nhiên, nếu chị ta đã làm thế sớm hơn một ngày… nhưng mà chim dậy sớm mới bắt được sâu, quý bà Arista luôn nói vậy, và chỉ có lũ chim dậy sớm thôi. Sau khi Charlotte phải bò ra khỏi tủ, cáu tiết, chị ta chuyển mục tiêu sang Leslie, và làm tốn mất một cái ba lô của bạn tôi. Và giờ thì Đội Cận vệ đang có trong tay một cái thẻ Oyster mới nạp tiền, một hộp bút, một cây son bóng (đỏ anh đào), cùng vài cuốn sách từ thư viện trường về đồng bằng phía Nam sông Ganges, nhưng chỉ có thế thôi.
Thậm chí cả Charlotte cũng không thể giấu nỗi thất vọng phía sau vẻ mặt cao ngạo thường lệ khi xuất hiện ở bàn ăn sáng ngày hôm nay. Mặt khác, quý bà Arista còn thừa nhận mình đã sai.
“Chiếc rương đang trên đường trở lại với chúng ta,” Bà lạnh lùng nói. “Rõ ràng là đầu óc Charlotte đang căng thẳng, và ta phải thừa nhận mình đã sai lầm khi tin lời con bé. Giờ hãy khép lại vấn đề này và chuyển sang những đề tài khác.”
Đó là một lời xin lỗi chân thành, ít nhất là theo tiêu chuẩn của quý bà Arista. Trong khi đó, Charlotte, khi nghe những lời đó, nhìn chằm chằm vào đĩa, và chúng tôi nhìn nhau đầy kinh ngạc rồi ngoan ngoãn nghĩ ra một chủ đề khác, thời tiết.
Chỉ có bác Glenda, người có vài cái đốm đỏ trên cổ, không chịu chấp nhận lời nói xấu nào dành cho con gái mình. Bác không thể kìm được mà nói, “Tôi nghĩ chúng ta nên biết ơn Charlotte vì đã giữ tinh thần trách nhiệm và mở to mắt cảnh giác, thay vì nói là con bé đã sai. Nhưng mà ở đây, sự vô ơn quả là phổ biến. Tôi chắc hẳn…”
Tuy nhiên, chúng tôi không bao giờ được biết bác Glenda chắc hẳn về điều gì, bởi quý bà Arista đã tuyên bố bằng giọng lạnh băng, “Nếu con không muốn chuyển chủ đề, con tất nhiên là được quyền tự do rời khỏi bàn ăn.” Vậy là bác đi luôn, cùng với Charlotte, sau khi tuyên bố mình không còn đói nữa.
“Mọi thứ ổn cả chứ?” Ông Geogre, người đang ngồi trước mặt tôi, hay đúng hơn là ngồi trước mặt tôi theo hướng chéo, bởi vì cái váy của tôi to tới mức nó chiếm đến nửa cái xe, và cho đến giờ đã mặc cho tôi suy nghĩ, cười với tôi. “Bác sĩ White có cho cháu uống thứ gì cho đỡ sợ không?”
Tôi lắc đầu. “Không,” Tôi nói. “Cháu sợ đến thế kỷ 18 mình sẽ nhìn một thành hai.” Hoặc là tệ hơn thế, nhưng tôi không định nói vậy với ông Geogre. Trong buổi tiệc tối thứ Bảy tuần trước, tôi đã phải viện đến món rượu punch đặc biệt của Phu nhân Brompton để giữ bình tĩnh, và cũng chính là thứ rượu đó đã khiến tôi biểu diễn bài “Memory” trong vở Cats cho những vị khách kinh ngạc, khoảng hai trăm năm trước khi Andrew Lloyd Webber viết ra nó. Tôi cũng đã trò chuyện thành tiếng với một con ma ngay trước mặt mọi người, điều mà tôi sẽ không bao giờ làm nếu còn tỉnh táo.
Tôi đã hy vọng rằng mình có thể dành riêng vài phút với bác sĩ White để hỏi tại sao ông lại giúp tôi, nhưng ông đã kiểm tra tôi trước mặt Falk de Villiers và tuyên bố tôi đã khỏe hơn, với sự vui mừng của những người khác. Khi tôi nháy mắt đồng lõa với ông khi rời đi, ông chỉ cau mày và hỏi liệu tôi có mắc thứ gì trong mắt. Nhớ lại chuyện đó, tôi thở dài.
“Đừng lo,” Ông Geogre thương hại nói. “Sẽ không lâu đâu, và cháu sẽ sớm trở lại. Vụ này sẽ xong xuôi trước bữa tối thôi.”
“Nhưng trong thời gian đó cháu có thể làm sai đủ thứ. Thậm chí có thể cháu sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng toàn cầu. Chỉ cần hỏi Giordano mà coi. Cười sai cách, nhún chào sai cách, nói sai thứ, và ôi chao! Cả thế kỷ 18 cháy rụi trong một trận lửa.”
Ông Geogre cười. “Ôi, Giordano chỉ ghen tị thôi mà. Ông ta sẽ giết người vì cơ hội du hành trong thời gian.”
Tôi vuốt ve thứ lụa mềm mại trên váy, lướt ngón tay trên những đường thêu. “Nói thật đấy, cháu vẫn không hiểu tại sao vũ hội này lại quan trọng đến vậy. Và những việc cháu phải làm ở đó.”
“Ý cháu là nhảy nhót và tận hưởng những thú vui và vinh dự được gặp Công tước phu nhân vùng Devonshire?” Khi tôi không cười lại, ông Geogre đột nhiên trở nên nghiêm túc, lôi một chiếc khăn tay ra khỏi túi ngực và lau trán. “Cháu yêu, ngày hôm nay là vô cùng quan trọng, bởi vì ở vũ hội đó, chúng ta sẽ phát hiện ra cận vệ nào là tên phản bội đã cung cấp thông tin cho Liên minh Firenze. Qua sự hiện diện của cháu, bá tước mong muốn sẽ dụ cả huân tước Alastair và tên phản bội xuất hiện.”
À. Ít nhất thì tin đó cũng cụ thể hơn cái đống văn vẻ bí ẩn ở giữa quyển Anna Karenina.
“Nói một cách chính xác thì, chúng cháu là mồi nhử?” Tôi cau mày. “Nhưng mà… ừm… không phải mọi người đã biết rằng kế hoạch có thành công không từ hàng đời rồi sao? Và danh tính kẻ phản bội? Ý cháu là, tất cả mấy chuyện đó xảy ra từ hai trăm ba mươi năm trước rồi mà.”
“Đúng và sai,” Ông Geogre đáp. “Vì một lý do nào đó, báo cáo về những ngày đó trong Biên niên sử vô cùng mơ hồ. Thêm vào đó, cả một đoạn văn đã bị mất. Có một vài dòng nhắc đến việc tên phản bội bị đuổi khỏi tổ chức, nhưng tên hắn chưa bao giờ được nhắc đến. Bốn tuần sau, có một đoạn rất ngắn, như thể chỉ tiện mồm nói đến, rằng không ai tôn vinh kẻ phản bội bằng cách đến dự lễ tang của hắn, bởi hắn không có danh dự.”
Tôi lại nổi hết cả da gà. “Ý ông là tên phản bội đã chết bốn tuần sau khi bị ném ra khỏi hội? Thật là… thực tế.”
Ông Geogre không còn nghe tôi nói nữa. Ông gõ lên cửa sổ giữa chúng tôi và tài xế. “Ta e là cánh cổng sẽ không đủ rộng cho chiếc xe. Tốt nhất anh nên lái vào sân trường qua cổng phụ.” Ông cười với tôi. “Chúng ta tới rồi! Và trông cháu thật xinh đẹp, ta đợi mãi để nói câu đó. Như thể cháu bước thẳng ra từ một bức tranh cổ vậy.”
Xe đỗ lại trước bậc thang dẫn lên trường.
“Chỉ là đẹp hơn rất, rất nhiều,” Ông Geogre nói.
“Cảm ơn ông.” Tôi xấu hổ đến nỗi quên luôn lời Madame Rossini, Luôn luôn là đầu trước, cháu yêu, và cố ra khỏi xe theo cách thông thường, với kết cục là tôi mắc kẹt trong đống váy và cảm thấy mình y hệt một con ong nhỏ kẹt trên mạng nhện. Trong khi tôi chửi rủa và ông Geogre thì cười khúc khích, hai bàn tay đưa ra cho tôi, và bởi vì không còn lựa chọn nào khác, tôi nắm lấy cả hai và để chúng kéo tôi đứng dậy.
Một tay là của Gideon; còn tay kia là của thầy Whitman. Tôi rụt tay về như phải bỏng.
“Ồ… cảm ơn,” Tôi lầm bầm, vội vã vuốt phẳng váy và cố kìm lại nhịp tim. Rồi tôi nhìn Gideon kỹ hơn, và cười nhe răng. Tôi không thể đừng được. Mặc dù Madame Rossini nói đúng về thứ vải xanh sẫm đẹp đẽ và chiếc áo khoác tuyệt vời kia ôm khít lấy bờ vai rộng của Gideon, và trông hắn lộng lẫy đến tận đôi giày có khóa, bộ tóc giả trắng làm hỏng hết cả mọi thứ.
“Và tôi cứ nghĩ tôi là người duy nhất phải trông như một con ngố với cái bộ tóc này,” Tôi bảo.
Mắt hắn ánh lên sự thích thú. “Ít nhất tôi cũng thuyết phục được Giordano bỏ đi đống phấn và nốt ruồi.”
Hừm, dù sao thì hắn cũng đủ trắng rồi. Trong một hai giây gì đó, tôi đắm mình trong nét môi và cái cằm tuấn tú của hắn, rồi tôi chỉnh đốn lại bản thân và nhìn hắn u ám nhất có thể.
“Những người khác đang đợi dưới nhà. Chúng ta nên nhanh lên trước khi có quá nhiều người tới đây,” Thầy Whitman nói, liếc nhìn ra vỉa hè, nơi hai quý bà dắt chó đi dạo đã đúng lại và nhìn chúng tôi đầy tò mò. Nếu không muốn thu hút sự chú ý, tôi nghĩ, Đội Cận vệ không nên lái mấy chiếc xe phô trương như thế này. Hay là đưa mấy người mặc sử trang đi khắp London. Gideon đưa tay ra, nhưng tôi nghe một tiếng thịch nặng nề phía sau lưng và nhìn lại. Xemerius hạ cánh trên nóc ô tô và nằm đó một lúc, phẳng lì như con cá bơn.
“Oái!” Nó hổn hển. “Cậu không thể đợi tớ sao?” Nó bỏ lỡ lúc tôi rời khỏi Temple vì một con mèo, nếu tôi hiểu đúng. “Tớ phải bay cả quãng đường! Nhưng tớ muốn chào tạm biệt cậu.” Nó lồm cồm bò dậy và nhảy lên vai tôi, và tôi cảm thấy thứ gì đó như một cái ôm lành lạnh ướt nhoét.
“Được rồi, Nữ chủ nhân hội Lợn móc,” Nó nói. “Khi nhảy với Kẻ mà chúng ta không nhắc đến tên,” Nó nói tiếp, ném cho Gideon một cái nhìn kinh tởm, “đừng quên sút cho hắn một phát thật đau. Và coi chừng lão bá tước đó.” Trong giọng nó là sự quan tâm thực sự. Tôi nuốt nước bọt, nhưng rồi nó bồi thêm, “Nếu cậu làm hỏng chuyện, hãy nghĩ đến việc làm sao để sống thiếu tớ trong tương lai đi. Tớ sẽ đi tìm một con người mới.” Nó tặng tôi một nụ cười ranh ma và bay vèo ra chỗ bọn chó. Lũ chó giật tung xích hoảng hốt chạy mất, đuôi cụp giữa hai chân.
“Ngủ mơ hả, Gwendolyn?” Gideon đưa tay cho tôi. “Xin lỗi, tất nhiên ý tôi là Tiểu thư Gray! Nàng có cho phép tôi theo nàng tới năm 1872?”
“Ôi, quên đi, anh có thể diễn trò sau khi chúng ta tới nơi,” Tôi nói nhỏ để ông Geogre và thầy Whitman đi đằng trước không nghe thấy. “Và giờ, tôi muốn giữ sự tiếp xúc giữa chúng ta ở mức tối thiểu, nếu anh không phiền. Còn nữa, tôi biết đường ở quanh đây. Dù sao thì nơi này cũng là trường tôi.”
Tối thứ Sáu hôm đó, tòa nhà gần như trống không. Trong nhà hát, chúng tôi gặp hiệu trưởng Gilles đang kéo một túi đồ chơi golf theo sau. Ông đã thay bộ com lê thành một chiếc quần kẻ caro và áo polo. Tuy nhiên, ông lịch sự chào mừng “đoàn kịch nghiệp dư của thầy Whitman đáng kính.” Rồi thầy bắt tay tất cả chúng tôi. “Tôi rất yêu thích nghệ thuật. Thật là hân hạnh được dùng ngôi trường cho các buổi tập khi phòng tập thường lệ của mọi người không thể sử dụng được. Thật là những bộ đồ xinh đẹp!” Khi bắt tay với tôi, ông sững lại vì ngạc nhiên. “Chà, chà, ta biết khuôn mặt này. Cô là một trong mấy cô nàng ếch nghịch ngợm kia phải không?”
Tôi nặn một nụ cười. “Vâng, thưa thầy,” Tôi nói.
“Rất mừng vì cô đã tìm được một sở thích thú vị. Hẳn là nó sẽ ngăn cô nghĩ ra mấy cái ý tưởng ngớ ngẩn như con ếch kia.” Thầy cười rạng rỡ với tất cả mọi người. “Chúc may mắn, hay là trong rạp hát mọi người hay nói là ‘gãy chân nhé’?” Thầy hào hứng vẫy chào chúng tôi và biến mất sau cánh cửa với chiếc gậy golf, đi tận hưởng ngày cuối tuần. Tôi nhìn thầy bỏ đi, cảm thấy hơi ghen tị. Lần đầu tiên, tôi sẽ rất vui sướng được thế vào vị trí ấy, bất chấp cả việc biến thành một ông hói bốn mươi tuổi mặc quần kẻ caro.
“Cô nàng ếch nghịch ngợm?” Gideon hỏi trên đường từ rạp hát xuống tầng hầm, tò mò nhìn xéo tôi.
Tôi đang phải tập trung kéo bộ váy sột soạt lên để khỏi vấp phải. “Mấy năm trước, tôi và bạn tôi, Leslie, phải bỏ một con ếch bị nghiền nát vào bát xúp của một đứa con gái khác, thầy Gilles vẫn thù bọn tôi.”
“Em phải bỏ ếch vào xúp của một đứa con gái khác?”
“Phải,” Tôi nói và ném cho hắn vẻ mặt kiêu kỳ. “Vì lý do giáo dục, đôi lúc, ta phải làm thứ gì đó có vẻ kỳ lạ đối với người ngoài.”
Dưới căn hầm, ngay phía dưới câu nói của Edgar Degas son trên tường, Một bức tranh nên được tô với sự tỉ mỉ của một tên tội phạm thực hiện âm mưu của mình, những gương mặt quen thuộc đang tụ tập quanh chiếc máy đồng hồ: Falk de Villiers, Marley, và bác sĩ White, người đang sắp đặt dụng cụ phẫu thuật và băng gạc lên một chiếc bàn. Tôi thấy mừng vì mọi người đã để Giordano lại Temple. Có lẽ lão vẫn đang đứng trên mấy bậc thang mà vặn vẹo ngón tay.
Ông Geogre nháy mắt với tôi. “Ta vừa có một ý tưởng tuyệt vời,” Ông thì thào. “Nếu khiêng biết phải làm gì, cháu chỉ cần ngất, mấy quý bà quý cô thời đó lúc nào cũng ngất. Chẳng ai biết đó là do áo chẽn của họ bị thắt quá chặt hay vì không khí tồi tệ, hay là việc ngất xỉu đã trở nên có ích.”
“Cháu sẽ nhớ điều đó,” Tôi nói. Thực ra thì, tôi đang có một thôi thúc muốn được thử ngay ý tưởng của ông Geogre. Không may là Gideon có vẻ đã nhìn thấu tôi, bởi hắn đỡ cánh tay tôi với một nụ cười nhẹ.
Rồi Falk gỡ lớp bọc máy đồng hồ, và khi ông gọi tôi tới gần, tôi buông mình mặc cho số phận nhưng vẫn không quên gửi một lời cầu nguyện tha thiết lên thiên đàng rằng Phu nhân Brompton đã trao công thức món rượu punch đặc biệt của mình cho người bạn tốt là Phu nhân Pympoole-Bothame.
•§•
Ý tưởng của tôi về một buổi vũ hội khá mơ hồ. Ý tưởng của tôi về một buổi vũ hội trong quá khứ là bằng không. Nên cũng không ngạc nhiên khi, sau khi nghe điềm báo của bà Maddy và giấc mơ của tôi sáng nay, tôi mong đợi thứ gì đó giống như Cuốn theo chiều gió và những buổi tiệc lấp lánh như trong Marie Antoinette. Mặt tốt của giấc mơ kia là trông tôi tuyệt vời chẳng kém Kirsten Dunst.
Nhưng trước khi tôi có thể so sánh mong đợi của mình với thực tế, chúng tôi phải trèo lên khỏi căn hầm. (Lần nữa! Tôi chỉ hy vọng bắp chân mình sẽ không phải chịu tổn thương lâu dài vì mấy cuộc leo trèo đó).
Mặc dù tôi có thể sẽ phàn nàn về điều đó, tôi phải công nhận Đội Cận vệ đã sắp xếp mọi thứ rất kỹ càng. Falk đã đặt máy đồng hồ để khi chúng tôi tới, vũ hội đã diễn ra vài giờ.
Tôi nhẹ hết cả người khi không phải trình diện trước chủ tiệc. Bí mật, tôi đã rất sợ sẽ có một ông đứng gõ gậy xuống sàn nhà và tuyên bố tên giả của chúng tôi bằng một cái giọng oang oang. Hay tệ hơn thế, tuyên bố tên thật: “Thưa quý ông, quý bà!” Cộp, cộp. “Gideon de Villiers và Gwendolyn Shepherd, hai kẻ lừa đảo đến từ thế kỷ 21. Hãy chú ý rằng chiếc áo chẽn của tiểu thư đây, cũng như chiếc lồng váy, không được làm từ xương cá voi mà từ sợi carbon công nghệ cao! Thêm vào đó, hai người họ đã tiến vào tư dinh thông qua căn hầm một cách đáng ngờ!”
Và căn hầm này thực sự rất tối, nên rủi là tôi không có cách nào khác ngoại trừ nắm lấy tay Gideon, không thì chiếc váy của tôi và tôi sẽ không bao giờ tới được đỉnh cầu thang nguyên vẹn. Chỉ có phía trước căn hầm mới có vài cây đuốc cắm trên giá, tỏa thứ ánh sáng chập chờn lên bức tường ở chỗ rẽ sang phòng thông tin trong thời tôi. Giờ đây, trông như thể khắp nơi đều là tủ đồ ăn và chạn bát để dự trữ, có lẽ là một ý hay, bởi vì nơi này lạnh cóng. Hoàn toàn do tò mò, tôi liếc nhìn vào một trong mấy căn phòng, và cắm rễ luôn tại chỗ vì ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ thấy nhiều thức ăn ở cùng một chỗ như thế! Hẳn là sẽ có một bữa tiệc sau vũ hội, bởi hằng hà sa số những chiếc đĩa và bát lớn được chất đầy đồ ăn, đặt khắp bàn và trên sàn nhà. Rất nhiều thứ được bày biện lộng lẫy và bao quanh bởi những tảng thịt đông trong suốt. Tôi thấy hàng đống thịt, mùi quá nồng so với sở thích của tôi, và có không biết bao nhiêu kẹo đủ màu sắc và hình dạng, cùng với một bức tượng thiên nga sống động vô cùng.
“Ê, nhìn kìa, họ còn phải làm lạnh đồ trang trí bàn,” Tôi thì thào.
Gideon bắt tôi đi tiếp. “Không phải đồ trang trí đâu; thiên nga thật đấy.” Hắn thì thào lại, nhưng gần như cùng lúc đó, hắn nhảy dựng lên, và e là tôi cũng phải thừa nhận rằng tôi đã rít lên một tiếng nhỏ.
Bởi vì có một bóng người hiện ra từ bóng tối, ngay phía sau một chiếc bánh với khoảng mười chín lớp và hai con họa mi chết đứ đừ nằm trên, lặng lẽ tiến về phía chúng tôi với một cây kiếm rút khỏi vỏ.
Đó là Rakoczy, cánh tay phải của bá tước, và ông ta có thể được tuyển thẳng cho một công việc trong nhà ma với lối xuất hiện kịch tính như thế. Ông ta chào chúng tôi bằng một giọng khàn khàn và rồi nói khẽ, “Theo ta.”
Trong khi tôi cố kiểm soát cơn sợ hãi, Gideon sốt ruột hỏi, “Không phải ông nên có mặt ở đây để gặp chúng tôi sao?”
Rakoczy có vẻ không muốn trả lời câu hỏi đó. Tôi không ngạc nhiên. Ông ta cũng hẳn là dạng người dễ dàng nhận lỗi. Không nói lời nào, ông ta nhấc một cây đuốc khỏi giá, mời chúng tôi theo sau, và đi dọc một hành lang rẽ nhánh và dẫn ra một cầu thang khác.
Tôi có thể nghe tiếng nhạc cụ dây chơi phía trên đầu, và những giọng nói ngày càng to hơn. Ngay trước khi chúng tôi tới đỉnh cầu thang, Rakoczy bỏ đi với lời cuối, “Ta sẽ canh gác các ngươi từ trong bóng tối, cùng với người của ta.” Rồi ông ta biến mất, yên lặng như một con báo.
“Tôi đoán là ông ta không nhận được giấy mời,” Tôi nói, cố đùa một chút. “Ông ta đang dự tiệc mà không được mời.” Thực ra thì ý nghĩ về tay chân của Rakoczy lượn lờ trong mỗi góc khuất, bí mật theo dõi chúng tôi làm tôi ghê hết cả người.
“Tất nhiên là ông ấy được mời, nhưng tôi nghĩ ông ấy không muốn rời xa cây kiếm, và kiếm thì không được phép mang vào phòng vũ hội.” Gideon nhìn tôi một lượt. “Có còn mạng nhện trên váy em không?”
Tôi nhìn hắn cau có. “Không, chúng di cư lên não anh rồi,” Tôi nói và đẩy hắn ra. Tôi cẩn thận mở cửa.
Tôi vẫn lo lắng làm sao để vào được rạp hát mà không bị chú ý, nhưng khi chúng tôi bước vào giữa âm thanh của hàng đoàn, hàng đoàn khách khứa của vũ hội, tôi băn khoăn tại sao lại phải mất công chui xuống căn hầm kia. Có lẽ là do thói quen. Chúng tôi có thể chỉ đơn giản là hạ cánh thẳng xuống giữa căn phòng, và sẽ chẳng ai để ý tới sự xuất hiện của chúng tôi.
Tư dinh của Công tước Pympoole-Bothame và Phu nhân vô cùng xa hoa, anh chàng James bạn tôi không hề khoa trương chút nào. Với giấy dán tường Damask, những bức tường đắp vữa stucco, các bức họa, tranh trên trần nhà và đèn chùm pha lê, tôi gần như không nhận ra nổi ngôi trường của mình. Sàn nhà lát gạch khảm và trải thảm dày, và trên đường tới tầng trệt, tôi cảm giác như nơi này có nhiều lối đi và cầu thang hơn cả thời hiện tại.
Và nơi này chật kín người. Chật kín và vô cùng ồn ã. Trong thế kỷ 21, bữa tiệc này đã bị cảnh sát tuýt còi vì nguy cơ quá tải hoặc có thể hàng xóm sẽ phàn nàn về việc nhà Pympoole-Bothame làm ảnh hưởng đến giờ giấc nghỉ ngơi của họ. Và đây mới chỉ là trong rạp hát và các hành lang.
Phòng khiêu vũ lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Nó chiếm tới nửa tầng trệt và đông nghịt toàn người là người. Họ đứng quanh thành những nhóm nhỏ hay xếp thành các hàng dài đợi đến lượt khiêu vũ. Căn phòng náo nhiệt như một tổ ong lớn với giọng nói và tiếng cười của họ, mặc dù so sánh với tổ ong cũng không đúng lắm, bởi thước đo decibel hẳn phải cao chẳng kém gì một chiếc máy bay cỡ lớn cất cánh từ Heathrow. Rốt cuộc thì, cũng phải có đến bốn trăm người ở đây, tất cả đều hét vào mặt nhau, và dàn nhạc hai mươi người đang cố gắng chơi vượt lên trên tất cả những âm thanh đó. Toàn cảnh được thắp sáng bằng hằng hà sa số những cây nến, nhiều đến mức tôi tự động nhìn quanh tìm bình cứu hỏa.
Trên thực tế, sau buổi dạ tiệc lần trước ở nhà Bromptons, buổi vũ hội này giống như một hộp đêm so với những buổi tiệc trà của bà Maddy, và tôi có thể hiểu tại sao họ lại gọi nó là một sự kiện lấp lánh.
Sự xuất hiện của chúng tôi không thu hút sự chú ý đặc biệt, nhất là khi có người tới lui liên tục. Dù sao thì, một vài vị khách đội tóc giả trắng đang nhìn chứng tôi đầy hiếu kỳ, và Gideon nắm tay tôi chặt hơn. Tôi cảm giác mình đang bị săm soi từ đầu đến chân và khẩn thiết cần phải soi gương, chỉ đề phòng trường hợp tôi có cái mạng nhện dính trên váy.
“Sẽ ổn thôi,” Gideon nói. “Trông em đã hoàn hảo rồi.”
Tôi hắng giọng ngượng ngùng.
Hắn cười nhe răng. “Sẵn sàng chứ?” Hắn thì thầm.
“Sẵn sàng, nếu anh cũng vậy,” Tôi tự động trả lời. Câu ấy chỉ đột nhiên buột ra, và trong một chốc, tôi nhớ đến quãng thời gian vui vẻ trước khi hắn khiến tôi thất vọng khủng khiếp. Mặc dù, khi nghĩ lại, hồi đấy cũng không vui như tôi mong đợi.
Một vài cô gái bắt đầu thì thào to nhỏ khi chúng tôi đi ngang qua. Tôi không chắc đó là bởi vì chiếc váy của tôi hay do Gideon trông quá đỉnh. Tôi đứng thẳng hết sức. Bộ tóc giả thăng bằng tốt đến ngỡ ngàng và theo từng cử động của tôi, mặc dù khối lượng của nó hẳn là y hệt mấy bình nước phụ nữ châu Phi hay đội trên đầu. Trong khi di chuyển qua phòng khiêu vũ, tôi mở to mắt tìm kiếm James. Dù sao thì cha mẹ anh ta cũng đang tổ chức vũ hội mà. Chắc chắn anh ta phải ở đâu đó trong này. Gideon, cao hơn hẳn so với hầu hết mọi người trong phòng, đã nhanh chóng nhìn thấy bá tước Sain Germain. Ông ta đứng, tao nhã như mọi khi, trên một ban công nhỏ, trò chuyện với một người đàn ông thấp bé mặc quần áo sặc sỡ mà tôi thấy quen quen.
Không nghĩ ngọi gì, tôi để lạc mình trong mơ mộng và ngay lập tức thấy hối hận khi nhớ lại lần trước, khi bá tước Sain Germain đập tan trái tim tôi thành cả chục ngàn mảnh vỡ nhỏ với giọng nói dịu dàng của ông.
“Các cháu thân mến, thật là đúng giờ,” Bá tước nói, mời chúng tôi lại gần. Ông ta gật đầu với tôi (tôi cho rằng đó là một vinh dự, cân nhắc tới việc, là một đứa con gái, độ dài của não tôi cũng chỉ bằng từ chỗ cái ban công tới cây nến gần nhất). Gideon, mặt khác, nhận được một cái ôm nồng hậu. “Hừm, ông nói sao, Alcott? Ông có thấy nét gì của tôi trên khuôn mặt chàng trai trẻ này không?”
Người đàn ông mặc đồ sặc sỡ như con vẹt lắc đầu, mỉm cười. Khuôn mặt gầy gầy dài ngoẵng của ông không chỉ được đánh phấn, ông còn trét thêm phấn hồng lên má, thành ra trông ông y như tên hề.
“À, sao ai lại có thể so sánh một khuôn mặt trẻ trung như thế này với cái mặt già cỗi của ta?” Bá tước nở nụ cười châm biếm tự giễu. “Năm tháng đã tàn phá nét mặt của ta. Đôi lúc ta còn chẳng nhận ra mình trong gương.” Ông lấy khăn tay ra quạt. “Cho phép tôi giới thiệu hai người? Ngài Alfred Alcott, Trưởng thư ký tại Hội kín trong thời này.”
“Chúng tôi đã gặp nhau trong rất nhiều chuyến đi của tôi tới Temple,” Gideon nói, khẽ cúi chào.
“Thì ra là vậy.” Bá tước cười.
Giờ thì tôi đã hiểu tại sao con vẹt kia lại trông quen đến thế. Ông ta là người đã chào đón chúng tôi tới Temple trong lần đầu tiên phân nhánh để gặp bá tước, và ông ta đã yêu cầu tên đánh xe đưa chúng tôi tới nhà huân tước Brompton.
“Ta e là cậu đã bỏ lỡ sự xuất hiện của Công tước và Phu nhân,” Alcott nói. “Kiểu tóc của quý Phu nhân rất được ngưỡng mộ. Chỉ sợ rằng những người làm tóc giả của London sẽ khó có thể di chuyển trong cửa hàng mình vì lượng khách ngày mai.”
“Một người phụ nữ tuyệt đẹp, vị Phu nhân ấy! Đáng tiếc bà ấy lại cảm thấy mình phải dây dưa vào chính trị và những công việc của đàn ông nói chung. Alcott, anh có thể tìm cho những vị khách mới tới này thứ gì đó để uống chứ?” Như thường lệ, bá tước nói bằng một giọng mềm mại, dịu dàng, nhưng mặc cho sự náo loạn đang vây lấy chúng tôi, giọng ông truyền đi rất rõ ràng. Tôi rùng mình trước âm thanh ấy, và chắc chắn không chỉ vì làn gió đêm lạnh lẽo đang thổi vào qua cánh cửa ban công mở toang.
“Tất nhiên rồi.” Sự háo hức được vâng lời của ngài Trưởng thư ký khiến tôi nhớ đến Marley. “Rượu trắng? Tôi sẽ trở lại ngay.”
Đúng là vận may của tôi mà. Lần này thì không có rượu punch rồi.
Bá tước đợi Alcott biến mất trong dòng người, rồi đút tay vào túi áo khoác, rút ra một lá thư niêm kín và trao cho Gideon. “Đây là thư cho Trưởng hội. Trong này chứa thông tin về lần gặp tiếp theo của chúng ta.”
Gideon nhét lá thư vào túi và đưa cho bá tước một lá thư niêm phong khác. “Và đây là bản báo cáo đầy đủ về các sự việc diễn ra trong những ngày qua. Ngài sẽ rất vui được nghe tin rằng máu của Elaine Burghley và quý bà Tilney đã được nhận diện vào máy đồng hồ.”
Tôi nhảy dựng lên vì ngạc nhiên. Quý bà Tilney? Hắn làm thế nào vậy? Lần trước gặp bà, tôi không thấy bà có vẻ gì là sẽ tình nguyện cho máu. Hẳn là hắn không dùng vũ lực chứ? Tôi tưởng tượng ra cảnh bà phản kháng bằng cách ném lũ lợn móc vào mặt hắn.
Bá tước vỗ vai Gideon. “Giờ chúng ta chỉ cần truy ra tung tích của Lam ngọc và Tourmaline Đen.” Ông ta dựa lên cây gậy, nhưng dáng người thì không có gì yếu ớt. Phải rồi, trông ông ta vô cùng quyền lực. “À, nếu hắn ta biết chúng ta đã gần với việc thay đổi thế giới đến mức nào!” Ông hất hàm về phía phòng khiêu vũ, nơi tôi thấy huân tước Alastair của Liên minh Firenze ở đầu kia, đeo trên người hàng đống trang sức, y hệt như lần trước tôi thấy ông ta. Những viên bảo thạch trên nhẫn của ông ta ánh lên những tia sáng xuyên qua cả căn phòng. Và đôi mắt ông ta, lạnh lẽo và đầy thù hận, cũng vậy. Một bóng người đầy hăm dọa mặc toàn đồ đen đứng sừng sững phía sau, nhưng lần này, tôi không nhầm hắn ta với một vị khách nào của vũ hội. Con ma áo đen theo chân huân tước Alastair khắp mọi nơi, giống như Robert bé nhỏ với bác sĩ White. Khi nhìn thấy tôi, miệng hắn cử động, và tôi thật mừng là lúc đó ồn ào đến mức tôi không thể nghe được những lời bình phẩm cay độc đang tuôn ra từ miệng hắn. Hắn ám ảnh mấy giấc mơ của tôi là quá đủ.
“Hắn ta đứng đó, mơ mộng về việc xiên kiếm vào người chúng ta,” Bá tước nói, dường như còn có vẻ hài lòng. “Thực ra thì, mấy ngày nay hắn chẳng nghĩ gì ngoài chuyện đó. Hắn còn lén mang được cây kiếm vào căn phòng này nữa.” Ông ta vuốt cằm. “Và đó chính là lý do tại sao hắn không khiêu vũ hay ngồi xuống mà chỉ đứng đờ ra đó như một tay lính bằng thiếc, chờ đợi thời cơ.”
“Và cháu không được phép mang kiếm của mình,” Gideon nói vẻ hổ thẹn.
“Đừng sợ, chàng trai. Rakoczy và người của hắn sẽ không rời mắt khỏi Alastair. Chúng ta có thể để việc đổ máu lại cho những người Kuruc dũng cảm tối nay.”
Tôi liếc mắt nhìn huân tước Alastair và con ma áo đen hiện đang khua khua kiếm đầy giận dữ về hướng tôi. “Nhưng ông ta sẽ thật sự… trước tất cả những người này… ý cháu là, thậm chí ở thế kỷ 18, hẳn là người ta cũng không thể phạm tội sát nhân rồi chuồn êm được?” Tôi nuốt nước bọt. “Huân tước Alastair sẽ không liều với cái giá treo cổ vì chúng ta chứ, phải vậy không?”
Mi mắt nặng nề của bá tước che đi đôi mắt sẫm màu trong vài tích tắc, như thể ông ta đang tập trung vào dòng suy nghĩ của kẻ địch.
“Không, hắn quá thông minh để làm thế,” Ông chậm rãi nói. “Nhưng hắn cũng biết cơ hội đặt hai cháu vào đầu mũi kiếm của mình ít ỏi như thế nào. Hắn sẽ không bỏ lỡ lần này. Ta đã thông tin cho kẻ bị tình nghi trong hàng ngũ chúng ta, và chỉ cho hắn, về thời điểm các cháu trở lại căn hầm, không vũ khí và đơn độc, để vượt thời gian trở về, để xem chuyện gì sẽ xảy ra…”
“Ồ,” Tôi nói. “Nhưng…”
Bá tước giơ tay. “Đừng lo lắng, bé con. Tên phản bội không hề biết rằng Rakoczy và tay chân sẽ theo dõi mọi hành động của cháu. Alastair sẽ thấy mình thực hiện một vụ sát nhân hoàn hảo: những cái xác sẽ tan biến vào không trung ngay tích tắc sau. Rất tiện lợi.” Ông cười. “Với ta, tất nhiên rồi, điều đó sẽ không thành công, nên hắn sẽ dành cho ta một cái chết kiểu khác.”
Ờ, tuyệt thật.
Trước khi tôi có thể tiêu hóa cái tin rằng chúng tôi là miếng mồi ngon để ném cho lũ sói, điều đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn thái độ với các vũ hội nói chung và buổi ngày hôm nay nói riêng, ông Trưởng thư ký ăn mặc lòe loẹt, tôi lại quên tên ông ta rồi, trở lại với hai ly rượu trắng. Đi cùng ông còn có một người quen cũ, huân tước Brompton béo ị. Ông rất mừng được gặp chúng tôi, và hôn tay tôi nhiều hơn phải phép.
“Buổi tối đã được cứu rỗi!” Ông kêu lên. “Thật mừng vì các cháu đã tới. Phu nhân Brompton và quý cô Lavinia đã nhìn thấy hai đứa, nhưng họ bị kẹt trên sàn khiêu vũ rồi.” Ông cười nhiều đến mức cái bụng béo rung lên bần bật. “Ta được bảo phải đưa hai đứa tới tham gia vụ nhảy nhót kia.”
“Một ý tưởng tuyệt vời,” Bá tước nói. “Những người trẻ tuổi nên đi khiêu vũ! Ta chưa bao giờ bỏ lỡ một cơ hội nào để làm vậy thời còn trẻ.”
Vậy là chúng tôi đi. Giờ thì ai cũng sẽ thấy tôi có hai bàn chân rất kém trong việc xoay sang phải, một vấn đề mà Giordano đã miêu tả là “sự thiếu phương hướng trầm trọng.” Tôi sắp sửa nốc hết ly rượu trắng, nhưng Gideon cầm lấy nó và đưa cho ông Trưởng thư ký.
Trên sàn khiêu vũ, mọi người đang vào vị trí cho điệu minuet tiếp theo. Phu nhân Brompton hào hứng vẫy tay với chúng tôi, huân tước Brompton biến mất giữa đám đông, và ngay trước khi nhạc nổi lên, Gideon ấn tôi vào giữa một hàng các quý cô. Nói chính xác thì, tôi bị kẹp giữa một chiếc váy vàng nhạt và một chiếc váy thêu màu xanh lá. Cái váy xanh, một cú liếc sang bên bảo tôi, thuộc về quý cô Lavinia. Cô ta vẫn đẹp như tôi nhớ, và thậm chí với xu hướng thời trang của thời này, cái cổ áo kia quả là rộng rãi, cho bất cứ ai mong muốn một cái nhìn thật rõ ràng. Ở vào vị trí cô ta, tôi sẽ không cúi người xuống. Nhưng quý cô Lavinia có vẻ không bận tâm.
“Thật tuyệt vời được gặp lại mọi người!” Cô ta nở một nụ cười rạng rỡ với những người xung quanh, nhưng chủ yếu là hướng về Gideon, rồi nhún chân chào. Tôi bắt chước. Trong một giây hoảng loạn bất thình lình, tôi phát hiện ra mình không thể cảm thấy bàn chân nữa.
Một loạt các chỉ dẫn ong ong trong đầu tôi, và suýt thì tôi lẩm bẩm thành tiếng, “Bên trái là hướng của ngón cái bàn tay phải!” nhưng rồi Gideon bước qua tôi, thực hiện bước nhảy tour de main, và kỳ lạ thay, chân tôi tự nó tìm được nhịp.
Âm thanh náo nức của dàn nhạc vươn đến mọi ngóc ngách của căn phòng, và những tiếng nói chuyện ngừng lại.
Gideon đặt tay trái lên hông và đưa tôi tay phải. “Âm nhạc tuyệt vời, những bản minuet Haydn này,” Hắn nói với giọng thân thiện. “Em có biết suýt nữa thì người nhạc sĩ này đã gia nhập Đội Cận vệ? Trong khoảng mười năm tới, trong một chuyến thăm London. Ông ấy đã nghĩ về việc ổn định cuộc sống ở nơi này.”
“Thật vậy sao.” Tôi nhảy vượt qua hắn, nghiêng nhẹ đầu sang bên để hắn không ra ngoài tầm mắt. “Tất cả những gì tôi biết về Haydn là ông ta thích tra tấn trẻ con.” Ít nhất là ông ta tra tấn tôi hồi nhỏ khi Charlotte tập những bản sonata với sự quyết tâm đáng gờm mà chị ta giờ đang dùng để tìm kiếm chiếc máy đồng hồ.
Nhưng tôi không thể giải thích thêm, bởi chúng tôi đã tản ra thành một vòng tròn lớn, và tôi phải tập trung bước sang bên phải.
Bằng cách nào thì tôi không biết, nhưng đột nhiên, tôi thấy vô cùng vui vẻ. Những ngọn nến tỏa thứ ánh sáng đẹp đẽ lên những bộ váy vũ hội tuyệt trần, âm nhạc không còn nhàm chán và khô khan mà hoàn toàn đúng, và những vũ công xung quanh tôi đang cười đầy hạnh phúc. Thậm chí bộ tóc giả trông cũng không ngu lắm, và trong một thoáng, tôi thấy nhẹ nhõm và tự do. Khi vòng tròn vỡ ra, tôi nhảy về phía Gideon như thể chưa từng làm điều gì khác trong đời, và hắn nhìn tôi như thể chỉ có mình chúng tôi trong căn phòng.
Trong tâm trạng hứng khởi, tôi không thể đừng được mà rạng rỡ cười với hắn, mặc xác lời cảnh báo của Giordano về việc không bao giờ được khoe răng ở thế kỷ 18. Vì một lý do nào đó, có vẻ nụ cười của tôi đã khiến Gideon cố lắm mới giữ được bình tĩnh. Hắn cầm lấy bàn tay tôi, nhưng thay vì nhẹ nhàng đặt dưới những ngón tay tôi, hắn nắm lấy và siết chặt.
“Gwendolyn, tôi sẽ không bao giờ để ai…”
Nhưng tôi không bao giờ biết được hắn sẽ không để ai làm gì, bởi vào lúc đó, quý cô Lavinia với lấy tay hắn, đặt tay tôi vào bạn nhảy của cô ta và nói với một nụ cười, “Hãy đổi bạn nhảy một chút, được chứ?”
Không, chẳng ổn tí nào, theo quan điểm của tôi, và Gideon cũng hơi lưỡng lự. Nhưng rồi hắn cúi chào quý cô Lavinia và bỏ mặc tôi như cái đứa em gái tầm phào mà tôi đang đóng giả. Tâm trạng vui vẻ của tôi biến mất cũng nhanh như khi xuất hiện.
“Tôi vẫn ngưỡng mộ em từ xa,” Bạn nhảy mới của tôi nói, khi tôi đứng dậy và đưa tay ra. Tôi muốn giật tay ra ngay lập tức, bởi tay anh ta vừa ẩm vừa dính. “Bạn tôi công tử Merchant đã có vinh dự được gặp em tại bữa tiệc tối của phu nhân Brompton. Anh ấy muốn giới thiệu chúng ta, nhưng giờ tôi đã có thể tự giới thiệu mình. Tôi là huân tước Fleet. Ngài huân tước Fleet.”
Tôi cười lịch sự. Bạn của công tử Merchant bóp vú, phải không nào? Khi những bước nhảy tiếp theo tách chúng tôi ra xa, và tôi hy vọng rằng ngài huân tước Fleet sẽ lợi dụng lúc này mà lau cái đôi tay ẩm xì kia lên quần, tôi nhìn quanh cầu cứu Gideon. Nhưng hắn có vẻ đang mải ngắm nghía quý cô Lavinia. Người đàn ông bên cạnh hắn cũng vậy, dường như có mắt mà chẳng để làm gì ngoài ngắm cô ta, hay đúng hơn là cái cổ áo sâu hoắm kia, trong khi hoàn toàn ngó lơ cô bạn nhảy. Và người bên cạnh ông ta, ôi Chúa ơi! James! James của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy anh ta! Anh đang nhảy với một cô gái mặc váy màu mứt mận, và trông anh sống động y hệt bất cứ ai đội tóc giả trắng và trét phấn trắng lên mặt.
Thay vì đưa tay lại cho huân tước Fleet, tôi nhảy qua quý cô Lavinia và Gideon về phía James, nói lịch sự nhất có thể, “Phiền mọi người bước lên thêm một chỗ nữa được không?” và không buồn bận tâm tới những lời phản đối. Hai lần đổi chỗ sau, tôi đã đối mặt với James.
“Xin lỗi, làm ơn chuyển lên chỗ trên đi.” Tôi ẩn nhẹ một cái, khiến cô ta nhào thẳng vào vòng tay người đàn ông bên cạnh, và tôi đưa tay cho anh chàng James đang sững sờ và cố gắng, hụt hết cả hơi, để tìm lại nhịp của điệu nhảy. Liếc nhìn sang bên trái, tôi thấy những người khác đang xếp lại vị trí và nhảy tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi không nhìn Gideon, chỉ để an toàn, mà nhìn chằm chằm vào James. Thật khó tin rằng tôi có thể nắm tay anh và bàn tay ấy cảm giác thật ấm áp!
“Cô náo loạn hết cả đội hình rồi,” Anh nói đầy trách móc, săm soi tôi từ đầu đến chân. “Và cô đã đẩy tiểu thư Amelia ra bằng một cung cách vô cùng thiếu văn minh.”
Ồ, phải rồi, đây đúng là James! Đúng cái giọng chảnh chọe mà tôi biết rõ vô cùng. Tôi cười rạng rỡ. “Rất xin lỗi, James, nhưng tôi phải nói với anh một chuyện rất quan trọng.”
“Theo như tôi biết, chúng ta vẫn chưa được giới thiệu,” James nói, mũi hếch lên trời, trong khi bước nhẹ nhàng từ chân này qua chân kia.
“Tôi là Penelope Gray… từ quê lên. Nhưng việc đó không quan trọng. Tôi có một số thông tin rất, rất quan trọng với anh, vì vậy anh phải gặp mặt tôi ở đâu đó, việc này rất khẩn. Nếu anh quý trọng mạng sống của mình,” Tôi thêm vào để tăng phần kịch tính.
“Cô nghĩ cái quái gì vậy?” James nhìn tôi sửng sốt. “Dù cô có ở quê lên hay không, lối cư xử của cô vô cùng không phải phép.”
“Phải, tôi biết.” Qua khóe mắt, tôi thấy hàng người lại xáo trộn, lần này là bên hàng của nam. Thứ gì đó màu xanh lá đang tiến lại gần, đồng thời vẫn giữ nhịp bước nhảy. “Nhưng dù sao thì, việc anh nghe lời tôi là rất quan trọng. Đây là vấn đề sống và… ý tôi là, nó là về… Về con ngựa của anh. Hector, con ngựa xám. Anh phải gặp tôi trong Hyde Park vào ngày mai lúc mười một giờ. Trên cây cầu bắc qua hồ.” Tôi chỉ có thể hy vọng rằng ở thế kỷ 18 cũng có cái hồ với cây cầu đó.
“Cô muốn tôi gặp cô? Trong Hyde Park? Bởi vì Hector?” Đôi lông mày nhướng lên của James gần như chạm đến chân tóc.
Tôi gật đầu.
“Xin lỗi,” Gideon nói, hơi cúi người chào, và hắn nhẹ nhàng đẩy James sang bên. “Tôi nghĩ ở đây có chút sai sót.”
“Nói thế là đúng đó!” Lắc đầu, James quay lại với tiểu thư Mứt Mận, trong khi Gideon nắm lấy tay tôi và dẫn tôi, không nương tay chút nào, vào những bước nhảy tiếp theo.
“Em điên à?” Hắn hỏi. “Vụ đó là sao?”
“Tôi gặp một người bạn cũ, thế thôi.” Tôi quay lại nhìn James lần nữa. Liệu anh ta có coi trọng lời của tôi? Có lẽ là không. Anh ta vẫn đang lắc đầu.
“Em muốn thu hút sự chú ý đến chết luôn phải không?” Gideon thì thầm giận dữ. “Sao em không thể làm như mình được dặn trong ba tiếng đồng hồ thôi?”
“Thật là một câu hỏi ngu xuẩn! Bởi vì tôi là phụ nữ và hoàn toàn chẳng quen thuộc gì với lý trí, tất nhiên rồi. Dù sao thì, anh mới là người đầu tiên bước ra khỏi hàng với quý Cô Ối Ngực Tôi Sắp Bay Ra Khỏi Váy.”
“Phải, nhưng chỉ là vì cô ta. Ôi, im đi!”
“Anh im đi ấy!” Chúng tôi lườm nhau tức tối khi nốt cuối cùng trên cây vĩ cầm lặng xuống. Cuối cùng! Hẳn đó phải là bản minuet dài nhất thế giới. Tôi nhún chân cúi chào, nhẹ cả người, và quay người bỏ đi trước khi hắn có thể đưa tay cho tôi (hay đúng ra là thô bạo siết tay tôi). Tôi khó chịu với bản thân vì không nghĩ kỹ những điều định nói với James, anh ta khó mà chịu đến gặp tôi vào ngày mai. Tôi phải nói chuyện với anh lần nữa, và lần này phải nói toàn bộ sự thật.
Nhưng mà anh ta đi đâu rồi? Đống tóc giả trắng ngu ngốc đó khiến đám đàn ông trông ai cũng như ai. Hàng người nối đuôi nhau len lỏi qua phòng khiêu vũ rộng lớn. Ngay khi tôi thấy bóng chiếc áo khoác nhung đỏ của James, Gideon tóm khuỷu tay tôi.
“Đường này,” Hắn nói ngắn gọn.
Tôi chịu cái giọng ra lệnh của hắn đủ lắm rồi! Nhưng lần này thì tôi không cần phải rũ hắn ra. Quý cô Lavinia giúp tôi việc này, chen vào giữa bọn tôi, đem theo mùi nước hoa linh lan nồng nặc.
“Anh đã hứa với tôi một điệu nhảy nữa!” Cô ta nói, bĩu môi, và cùng lúc, nụ cười làm má cô ta hiện lên lúm đồng tiền.
Phía sau, huân tước Brompton đang khó nhọc đi về phía chúng tôi. “Đó, nhảy nhót thế là đủ cho cả mùa rồi,” Ông tuyên bố. “Ta bắt đầu hơi béo, hơi già cho cái thú vui đó. Nhắc đến thú vui, có ai thấy bà vợ tôi với anh chàng chuẩn đô đốc điển trai kia không, cái người mất một tay trong chiến đấu ấy? Hoàn toàn là bịa đặt! Tôi thấy rõ ràng hắn ta ôm bà ấy bằng hai tay.” Ông ta cười, và đống cằm của ông rung lên trông vô cùng nguy hiểm.
Dàn nhạc lại bắt đầu chơi, và người ta lại bắt đầu xếp hàng. “Ôi, đi mà! Chắc hẳn anh sẽ không từ chối tôi chứ,” Quý cô Lavinia nói, bám vào ve áo khoác của Gideon và nhìn lên hắn đầy quyến rũ. “Chỉ một điệu này thôi.”
“Tôi đã hứa sẽ tìm cho em gái chút đồ uống,” Gideon bảo, ném cho tôi một cái nhìn u ám. Hừm, tất nhiên là hắn cáu vì bị tôi cản không cho chim chuột với nàng Lavinia rồi. “Và bá tước đang mong chúng tôi tới.” Giờ thì ngài bá tước đã rời khỏi ban công, nhưng không phải để ngồi xuống nghỉ ngơi. Đôi mắt cú vọ của ông ta nhằm thẳng vào chúng tôi, và trông ông ta như thể nghe được tất cả những gì chúng tôi nói.
“Sẽ là một vinh hạnh cho tôi nếu được tìm đồ uống cho cô em họ đáng yêu của cậu,” Huân tước Brompton nói, nháy mắt với tôi. “Cậu sẽ để cô ấy lại với người tốt nhất của tốt.”
“Đó, anh thấy chưa!” Quý cô Lavinia kéo Gideon đi, cười lớn, và bước vào sàn khiêu vũ.
“Tôi sẽ trở lại ngay,” Hắn đảm bảo với tôi, qua vai.
“Đừng vội,” Tôi lẩm bẩm.
Huân tước Brompton và đống mỡ bắt đầu chuyển động. “Tôi biết một chỗ ngồi rất tốt,” Ông ta nói, mời tôi đi theo. “Họ gọi đó là xó của mấy bà già, nhưng chúng ta sẽ không để điều đó làm cụt hứng. Chúng ta sẽ dọa mấy bà cô già đó đi bằng cách kể mấy câu chuyện khiếm nhã!” Ông dẫn tôi lên vài bậc thang tới một phòng tranh nhỏ kê ghế sofa. Từ đó, bạn có thể thấy toàn cảnh phòng khiêu vũ, và hẳn rồi, có hai quý cô đang ngồi đó, không còn trẻ trung như xưa, và có lẽ là cũng không còn xinh như thế nữa. Nhưng họ vui vẻ chỉnh váy để nhường chỗ cho tôi.
Huân tước Brompton xoa tay. “Thoải mái chứ, phải không nào? Tôi sẽ trở lại trong ít phút với ngài bá tước và thứ gì đó để uống. Sẽ nhanh thôi!” Và đúng là ông ta đi nhanh thật, len cơ thể đồ sộ của mình qua một biển nhung, lụa và gấm thêu như một con hà mã vụng về. Tôi lợi dụng cơ hội ngồi trên đám đông để tìm James, nhưng tôi không thấy anh ta đâu cả. Tuy nhiên, tôi có thấy quý cô Lavinia và Gideon khiêu vũ với nhau, khá là sát, và lòng tôi thắt lại khi thấy họ hòa hợp như thế nào. Thậm chí cả màu trang phục của họ cũng hợp nhau, như thể Madame Rossini đã đích thân chọn lựa. Và nơi tay họ chạm vào nhau, những tia lửa điện dường như xẹt qua giữa họ. Tôi cảm giác như mình có thể nghe thấy tiếng cười thánh thót của quý cô Lavinia từ chỗ đang ngồi.
Hai bà cô bên cạnh tôi thở dài đầy tiếc nuối. Tôi đứng phắt dậy. Tôi không thực sự phải chịu đựng với thứ này. Có phải cái áo khoác đỏ của James vừa biến mất qua cánh cửa? Tôi quyết định đi theo. Dù sao thì, đây là nhà của anh ta và cũng là trường của tôi, nên tôi sẽ tìm ra anh ta sớm thôi. Và rồi tôi sẽ sửa lại vụ Hector.
Khi rời khỏi phòng khiêu vũ, tôi liếc nhìn huân tước Alastaỉ vẫn đang đứng nguyên tại chỗ và không rời mắt khỏi bá tước. Anh bạn ma của ông ta đang khua cây kiếm với một tia sát khí trong mắt, chắc chắn hắn ta đang phun ra những lời lẽ đầy hận thù. Không ai để ý. Nhưng Gideon có vẻ đã nhận thấy sự biến mất của tôi. Lại có xáo trộn trong hàng vũ công.
Bố khỉ! Tôi quay người bỏ trốn. Hành lang bên ngoài tối hơn, nhưng vẫn có nhiều người khách lang thang ở đây. Tôi có ấn tượng là một vài cặp đôi đang tìm kiếm một cái góc vắng vẻ, yên tĩnh ở đâu đó, và ngay đối diện phòng khiêu vũ, có một phòng đánh bài nơi một vài quý ông đã lui tới. Khói xì gà bay ra qua khe cửa khép hờ. Tôi nghĩ mình đã thấy chiếc áo khoác đỏ của James ở cuối hành lang, vừa quẹo sang lối rẽ, và tôi chạy theo nhanh hết mức chiếc váy của mình cho phép. Khi tôi tới đoạn hành lang kia, không hề có bóng dáng anh ta, tức là anh ta hẳn đã đi vào một trong những căn phòng quanh đây. Tôi mở cánh cửa gần nhất và đóng lại ngay khi ánh sáng chiếu lên một chiếc tràng kỷ, nơi một người đàn ông (không phải James) quỳ xuống, bận rộn cởi nịt tất của một quý cô. Ờm, nếu bạn có thể gọi cô ta là quý cô trong hoàn cảnh ấy. Cười nhẹ, tôi bước tới bên cánh cửa tiếp theo. Những vị khách này cư xử chẳng khác nào những người tiệc tùng trong thời của tôi.
Tôi nghe ai đó cao giọng trong hành lang đằng sau mình. “Tại sao anh phải vội vã vậy chứ? Cô em gái kia không thể ở một mình trong năm phút sao?” Giọng của quý cô Lavinia, không sai vào đâu được!
Nhanh như chớp, tôi lách vào căn phòng gần nhất và tựa vào cánh cửa để lấy hơi.
❀ ❀ ❀
[1] Oui, n’est-ce-pas? (tiếng Pháp): đúng vậy, phải không nào?
[2] Comment on dit? (tiếng Pháp): nói thế nào nhỉ?
[3] Bien sur (tiếng Pháp): tất nhiên rồi.
[4] Mais oui (tiếng Pháp): tất nhiên rồi.
[5] Eau-de nil: màu xanh lá pha vàng nhạt.
[6] Très chic (tiếng Pháp): rất sành điệu.
[7] Et c’estparfait! (tiếng Pháp): thế là hoàn hảo!
[8] Thẻ Oyster: một dạng vé điện tử dùng cho các phương tiện công cộng ở London và các khu vực cận London.
[9] Dwain Chambers (sinh ngày 5/4/1978): vận động viên điền kinh người Anh. Anh là một trong những vận động viên điền kinh châu Âu nhanh nhất trong lịch sử thể thao.