Bích Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Ngày hôm ấy đầy những tiết lộ kỳ lạ, và quan trọng nhất là việc Gideon thực sự có yêu tôi! Ô, và tất nhiên là còn cái khoản kiếm của huân tước Alastair và chết chóc nữa. Nhưng theo một cách nào đó, buổi picnic gia đình trong phòng tôi lại là sự kiện lạ lùng nhất. Tất cả những người có ý nghĩa nhất đối với tôi đều ở đây, ngồi trên thảm, cười đùa, ai cũng đều cố lên tiếng: mẹ, bà Maddy, Nick, Caroline, Leslie, và Gideon! Và ai cũng dính chocolate trên mặt. (Bởi vì bác Glenda và Charlotte không còn thấy ngon miệng nữa và quý bà Arista thì không thích đồ ngọt chút xíu nào cả, chúng tôi chiếm được cả cái bánh cho mình.) Có lẽ là bởi cái bánh mà Gideon và gia đình tôi đột nhiên có vẻ hòa thuận vô cùng, hoặc là do hắn trông thư thái hơn bao giờ hết. Mặc dù mẹ và bà Maddy liên tục hỏi han hắn, bắt đầu từ tò mò thuần túy tới lúc khiến tôi ê cả mặt, và Nick vẫn khăng khăng gọi hắn là Gollum.

Khi chúng tôi đã chén sạch cái bánh tới mẩu vụn cuối cùng, bà Maddy đứng dậy, than thở. “Ta nghĩ mình nên xuống nhà và hỗ trợ Arista một chút, ngài Turner đã lẻn vào nhà trong lúc anh bạn trai của Charlotte tới, và ta chắc là họ vẫn đang cãi nhau về đám thu hải đường.” Bà tặng cho Gideon một nụ cười thân thiện với cái lúm đồng tiền. “Cậu biết đấy, cậu tốt đến kinh ngạc so với đám nhà Villiers đấy, Gideon.”

Gideon cũng đứng dậy. “Cảm ơn bà rất nhiều,” Hắn vui vẻ nói, bắt tay với bà Maddy. “Cháu rất vui vì đã chính thức được gặp bà.”

“Thấy chưa?” Leslie thì thào, huých huých vào sườn tôi. “Lịch thiệp. Biết nhấc mông dậy khi một quý bà đứng lên. Mông cũng đáng yêu nữa. Tiếc là hắn lại là một tên khốn.”

Tôi đảo mắt.

Mẹ phủi vụn bánh khỏi váy và kéo Caroline với Nick đứng dậy. “Đi nào hai đứa, đến giờ đi ngủ rồi.”

“Mẹ!” Nick nói, nghe có vẻ tổn thương nghiêm trọng. “Hôm nay là thứ Sáu, và con mười hai tuổi rồi.”

“Và con muốn ở lại đây, làm ơn đi mẹ.” Caroline ngây thơ nhìn lên Gideon. “Em thích anh,” Nó nói. “Anh vô cùng tốt bụng và vô cùng đẹp trai.”

“Phải, vô cùng,” Leslie thì thầm với tôi. “Liệu có phải hắn đang đỏ mặt không?”

Có vẻ thế. Thật đáng yêu.

Cùi chỏ của Leslie hạ cánh ngay xương sườn tôi. “Cậu đang trố mắt ra như cừu kìa,” Nó rít. Đúng lúc đó, Xemerius bay qua cửa sổ đóng và hạ cánh xuống bàn tôi với một tiếng ợ đầy thỏa mãn.

“Khi con quỷ thông minh và điển trai vô song trở lại từ chuyến săn, đầy hy vọng, nó rất thất vọng khi thấy rằng trong lúc nó vắng mặt, cô gái còn chưa mất cái áo vàng như nước tiểu hay sự trong trắng,” Nó trích dẫn từ cuốn tiểu thuyết chưa viết của mình.

Tôi mấp máy môi ra lệnh cho nó “Im mồm đi!”

“Ý tớ là,” Nó nói, nghe hơi tổn thương, “đó là một cơ hội tốt. Cậu không còn trẻ nữa, và ai biết đâu, nhỡ ngày mai cậu lại thù chết anh ta luôn thì sao.”

Khi bà Maddy đã rời đi và mẹ đã đuổi hai đứa em tôi ra khỏi phòng, Gideon đóng cửa sau lưng họ và nhìn hai đứa tôi, cười toe toét.

Leslie giơ cả hai tay, “Không, quên đi! Tôi sẽ không đi đâu. Tôi có việc quan trọng phải bàn với Gwen. Những việc bí mật.”

“Vậy thì tớ cũng không đi đâu,” Xemerius nói, nhảy lên giường tôi và cuộn mình trên gối.

“Leslie, tớ không nghĩ chúng ta cần giữ bí mật với Gideon nữa,” Tôi nói. “Sẽ không phải ý tồi nếu, vì lợi ích chung, chúng ta đều tổng hợp lại những gì mình biết cho tới lúc này.” Tôi nghĩ mình đã trình bày khá tốt.

“Nhất là khi tôi ngờ rằng Google sẽ không giúp được gì mấy trong lúc này,” Hắn bồi thêm với chút châm biếm trong giọng nói. “Xin lỗi, Leslie, nhưng tôi nghe thầy Whitman có cho mọi người xem một tập tin trong đó em… thu thập đủ thứ thông tin.”

“Ồ, vậy sao?” Leslie đặt tay lên hông. “Và mới vừa rồi tôi còn nghĩ anh không hẳn là tên khốn như Gwen luôn nói mà khá đáng yêu! Đáng yêu, thật nực cười! Thật là…” Nó nhăn mũi, trông hơi xấu hổ. “Lão Sóc thật xấu tính khi đem tập tin của tôi đi cho mọi người xem! Ban đầu, các nghiên cứu trên mạng đó là tất cả những gì chúng tôi có, và tôi khá là tự hào về chúng.”

“Nhưng giờ chúng ta đã tìm ra nhiều thứ hơn,” Tôi nói. “Thứ nhất, Leslie là một thiên tài, và thứ hai, em đã có vài cuộc trò chuyện với ông…”

“Tất nhiên là chúng tôi sẽ không tiết lộ nguồn của mình!” Mắt Leslie lóe lên. “Hắn vẫn là tên ngạo mạn, Gwen. Thậm chí nếu hắn có bỏ bùa gì cậu, hãy nhớ rằng đó chỉ là hormone thôi.”

Gideon cười ngoác miệng với chúng tôi khi hắn khoanh chân ngồi xuống thảm. “Được thôi. Vậy thì tôi sẽ nói trước những gì mình biết,” Hắn nói. Và không đợi lệnh từ Leslie, hắn lại bắt đầu nói về những tài liệu mà Paul đã đưa. Không như tôi, Leslie hoảng hốt hơn nhiều khi nghe tin tôi phải chết khi Vòng tròn Huyết hội được khép lại. Mặt nó tái nhợt đi dưới đống tàn nhang.

“Tôi có thể xem chỗ tài liệu đó chứ?” Nó hỏi.

“Tất nhiên.” Gideon lôi ra vài tờ giấy gấp gọn ra khỏi túi quần bò và vài tờ nữa từ túi ngực. Mấy tờ giấy hơi vàng, và theo tôi thấy, mấy nếp gấp của chúng khá là nát.

Leslie nhìn hắn lom lom. “Anh đi quanh với những thứ như thế này nhồi trong túi? Những tài liệu này là bản gốc vô giá, không phải… không phải giẻ xì mũi.” Nó chìa tay ra. “Chúng sắp tan tành đến nơi rồi này. Thật là lũ đàn ông mà.” Thận trọng, nó mở tờ giấy ra. “Và anh có chắc đây không phải đồ giả không?”

Gideon nhún vai. “Tôi không phải thầy tướng chữ hay sử gia. Nhưng chúng trông y hệt như các bản gốc khác, các giấy tờ trong kho lưu trữ của Đội Cận vệ.”

“Phải, và tôi cá là chúng được cất trong tủ kính ở nhiệt độ thích hợp,” Leslie nói, vẫn có vẻ buộc tội. “Như cách những vật này phải được bảo quản.”

“Nhưng làm sao mà người của Liên minh Firenze mó được tay vào đống giấy tờ này?” Tôi hỏi.

Gideon lại nhún vai. “Trộm, tôi cho là vậy. Tôi vẫn chưa có thời gian đọc Biên niên sử để tìm manh mối. Hay là để kiểm chứng. Tôi thuộc lòng chúng mà không thể hiểu nổi phần lớn nội dung. Ngoại trừ điểm mấu chốt kia.”

“Ít nhất anh cũng không đến thẳng chỗ Falk và cho ông ấy xem.” Tôi nói.

“Mặc dù tôi đã nghĩ đến việc làm vậy. Nhuưng rồi…” Gideon thở dài. “Giờ thì tôi chẳng biết ai có thể tin tưởng được.”

“Không tin ai cả,” Tôi thì thầm, đảo mắt đầy kịch tính. “Hay ít nhất là mẹ em bảo vậy.”

“Mẹ em,” Gideon lẩm bẩm. “Tôi rất hứng thú muốn biết bà ấy biết bao nhiêu về vụ này.”

“Và điều đó có nghĩa là khi Vòng tròn đóng lại, và lão bá tước có trong tay thứ thuốc kia, Gwendolyn sẽ…” Leslie không thể nói hết câu.

“Chết, ờ đúng rồi đó,” Tôi nói.

“Đập vỡ guốc, sang thế giới bên kia, đá cái xô, đi về phía tây, lê bước khỏi thế giới trần tục, trút hơi cuối cùng, bắt đầu mọc cúc.” Xemerius mơ màng đóng góp.

“Sẽ bị giết hại!” Leslie tóm lấy tay tôi bằng một cử chỉ khoa trương. “Bởi vì cậu sẽ không dưng lăn đùng ra chết!” Nó lùa tay vào mái tóc đang chổng ra tứ tung. Gideon hắng giọng, nhưng nó không để hắn ngắt lời. “Thực lòng mà nói, từ lâu tớ đã có dự cảm xấu về vụ này,” Nó nói. “Đám thơ thẩn đó rất… rất ám muội. Con quạ, viên hồng ngọc, và số mười hai, kết cục của chúng đều chẳng tốt đẹp gì. Và nó khớp với những gì tớ đã tìm ra.” Nó buông tay tôi ra và với cái ba lô, một cái mới toanh!, để lấy ra cuốn Anna Karenina. “Hừm, tớ cho là Lucy và Paul và ông ngoại cậu cũng đã tìm ra, cả Giordano nữa.”

“Giordano?” Tôi nhắc lại, bối rối.

“Ừ, cậu chưa đọc luận văn của ông ta sao?” Leslie lật trang sách. “Đội Cận vệ phải cho ông ta nhập hội để không thể đưa các giả thiết đó ra thế giới.”

Tôi lắc đầu, cảm thấy hơi xấu hổ về bản thân. Tôi đã mất hết hứng thú với bài viết của Giordano sau câu văn dài ngoằng đầu tiên. (Ngoại trừ cả việc chúng là của Giordano, ừm, ý tôi là vậy đấy!)

“Đánh thức tớ dậy khi nào có chuyện hay ho hơn nhé,” Xemerius nói và nhắm mắt lại. “Tớ cần ngủ một giấc để tiêu hóa bữa tối.”

“Chưa từng có ai coi trọng Giordano, thậm chí là cả Đội Cận vệ,” Gideon nói. “Ông ta xuất bản những giả thiết khó hiểu trong những tạp chí đáng ngờ về những hiện tượng siêu nhiên. Người đọc gọi bá tước là Người Giác ngộ hay Chân sư, bất kể nó có nghĩa là gì.”

“Tớ có thể nói mãi về thứ đó!” Leslie giơ cuốn Anna Karenina dưới mũi như thể đang trình Vật chứng A trên tòa. “Là một sử gia, Giordano bắt gặp các lá thư và biên bản của Tòa án Dị giáo từ thế kỷ 16. Các nguồn tin cho thấy khi đó, bá tước vẫn là một người đàn ông rất trẻ và trong một chuyến du hành thời gian, ông ta đã gặp một cô gái sống trong tu viện, Elisabetta di Madrone, con gái của Conte di Madrone, quyến rũ và khiến cô ấy mang thai. Và trong lúc đó…” Nó ngần ngừ một thoáng. “Hoặc là, ừm, có thể hoặc là trước hoặc là sau đó, ông ta nói với cô đủ thứ về bản thân, có lẽ bởi ông ta vẫn còn trẻ tuổi và nóng vội, hay đơn giản hơn là ông ta đã tự lừa mình tin vào một kiểu cảm giác an toàn giả tạo.”

“Những thứ cơ?” tôi hỏi.

“Ông ta rất thoải mái với thông tin, bắt đầu với gốc gác và tên thật, tiếp đến là việc ông ta có thể du hành trong thời gian, và cuối cùng tuyên bố ông ta đang sở hữu những bí mật vô giá. Những bí mật sẽ giúp ông ta tạo ra viên đá tiên tri.”

Gideon gật đầu như thể đã biết chuyện, nhưng hắn không lừa được Leslie.

“Không may, việc đấy không kết thúc có hậu lắm trong thế kỷ 16,” Nó tiếp tục. “Vào thời đó, mọi người nghĩ bá tước là một con quỷ nguy hiểm, và bố cô nàng Elisabetta này tức giận đến nỗi ông ta đã lập ra Liên minh Florentine và cống hiến phần đời còn lại để tìm kiếm bá tước và những người như ông ta. Rất nhiều thế hệ sau cũng vậy…” Nó ngừng lại. “Tớ nói đến đâu rồi nhỉ? Trời đất, đầu tớ nhiều thông tin đến muốn nổ luôn rồi ấy.”

“Cái đống này thì liên quan gì đến Tolstoy?” Gideon hỏi, sốt ruột nhìn bản tiểu thuyết đặc biệt của ông Lucas. “Đừng đấm dập mũi tôi, nhưng từ nãy giờ em vẫn chưa nói được thứ gì mới.”

Leslie ném cho hắn một cái nhìn u ám.

“Ừm, cậu nói rất nhiều thứ tớ chưa biết,” Tôi nhanh mồm nói. “Nhưng cậu vừa định giải thích ý định của bá tước với viên đá tiên tri, Leslie!”

“Phải rồi.” Leslie cau mày. “Nhưng tớ phải lùi về phía trước nữa, bởi vì tất nhiên là phải mất chút thời gian thì hậu duệ của Conte di Madrone mới tìm ra người du hành thời gian đầu tiên, Lancelot de Villiers, vào năm…”

“Em cứ nói ngắn gọn cũng được,” Gideon ngắt lời nó. “Chúng ta không có nhiều thời gian. Ngày kia, chúng tôi sẽ gặp lại bá tước, và trong khi đó, theo như chỉ dẫn của ông ta, tôi phải đi lấy máu của Lucy và Paul. Tôi e là nếu việc đó không thành, ông ta sẽ nghĩ ra kế hoạch khác.” Hắn thở dài. “Thế nào?”

“Nhưng chúng ta không thể bỏ qua tiểu tiết.” Leslie cũng thở dài và vùi mặt vào bàn tay. “Ôi, được rồi. Đội Cận vệ nghĩ viên đá tiên tri là thứ gì đó sẽ tạo ra phép màu cho cả nhân loại, bởi vì nó là phương thuốc bách bệnh, đúng không nào?”

“Đúng,” Gideon và tôi đồng thanh.

“Nhưng Lucy, Paul và ông ngoại của Gwenny và, phải, nói cho đúng thì cả người của Liên minh, đều nghĩ đó là một lời nói dối.”

Tôi gật đầu.

“Đợi chút.” Hàng lông mày của Gideon nhíu chặt vào nhau. “Ông ngoại của Gwenny? Trưởng hội của chúng tôi trước khi bác Falk tiếp quản?”

Tôi gật đầu, lần này thì thấy hơi tội lỗi. Hắn nhìn tôi chằm chằm, và đột nhiên trông hắn như thể vừa ngộ ra điều gì. “Tiếp tục đi, Leslie,” Hắn nói. “Chính xác thì em đã phát hiện ra điều gì?”

“Lucy và Paul nghĩ rằng bá tước chỉ muốn viên đá tiên tri cho riêng mình.” Leslie ngừng một chốc, để chắc chắn rằng chúng tôi vẫn chăm chú nghe. “Bởi vì bá tước định dùng viên đá để khiến ông ta, và chỉ mình ông ta, bất tử.”

Gideon và tôi không nói gì. Tôi thấy tương đối ấn tượng, đấy là theo ý kiến của tôi. Tôi không chắc lắm về Gideon. Mặt hắn không để lộ chút suy nghĩ nào.

“Tất nhiên là bá tước phải phát minh ra cái đống lợi ích cho nhân loại, vân vân và vân vân, để có thể thuyết phục mọi người rằng làm việc cho ông ta là ý hay,” Leslie nói tiếp. “Làm sao có thể xây dựng nên một tổ chức ngầm vĩ đại đến thế nếu ông ta nói ra kế hoạch thực sự của mình.”

“Ý cậu là chỉ có thế thôi á? Chỉ đơn giản là cái lão bá tước đó sợ chết?” Tôi nói. Tôi hơi thất vọng. Đó thực sự là bí mật bên trong bí mật sao? Tất cả những vụ rùm beng kia, chỉ vì điều này?

Trong khi tôi còn đang lắc đầu nghi ngờ và cố nghĩ xem nên nói gì tiếp, thứ gì đó bắt đầu với “nhưng mà,” lông mày Gideon càng nhíu lại sát hơn.

“Nó sẽ rất hợp lý,” Hắn lẩm bẩm. “Bố khỉ, Leslie nói đúng! Nó rất hợp lý.”

“Cái gì hợp lý cơ?” Tôi hỏi.

Hắn bật dậy và bắt đầu đi đi lại lại quanh phòng. “Không thể tin nổi rằng gia đình tôi đã mù quáng tin vào lão hàng thế kỷ qua,” Hắn nói. “Rằng tôi đã mù quáng tin vào lão!” Hắn đứng lại trước mặt tôi và hít một hơi thật sâu. “Bảo thạch sẽ hội tụ, hương vị thời gian sẽ bao trọn màn đêm, một khi thời gian gắn kết những người anh em, một kẻ sẽ trường sinh bất tử. Đọc theo cách đó em sẽ hiểu ngay. Dưới ánh sáng ngôi sao mười hai cánh, mọi đau ốm bệnh tật sẽ biến thật xa. Tất nhiên rồi! Nếu thứ đó có thể ban cho người ta cuộc sống bất tử, không có gì nó không thể chữa lành.” Hắn xoa trán và chỉ vào đống giấy trên sàn. “Và những lời tiên tri bá tước giấu giếm khỏi Đội Cận vệ còn nói rõ hơn. Vĩnh hằng, hòn đá tiên tri sẽ trói chặt. Sức mạnh mới sẽ sống dậy trong người trẻ tuổi vào giây phút ấy, cho một kẻ bất tử, bởi hắn nắm toàn bộ quyền lực. Thật đơn giản! Tại sao trước đây tôi không nghĩ ra nhỉ? Tôi quá sửng sốt trước ý nghĩ rằng Gwendolyn sẽ chết và có thể đó là lỗi của tôi, tôi không còn nhìn thấy sự thực nữa. Mặc dù nó đang trừng trừng nhìn vào mặt tôi!”

“Ồ, vậy hả,” Leslie nói, cho phép mình nở một nụ cười đắc thắng nho nhỏ. “Tôi đoán sở trường của anh là những thứ khác. Phải không, Gwenny?” Nó tốt bụng thêm vào, “Và anh cũng phải ôm đồm nhiều vấn đề khác rồi.”

Tôi với lấy đống giấy của Gideon. “Nhưng hãy cảnh giác: khi ngôi sao thứ mười hai hiển hiện, cuộc đời hắn trên mặt đất sẽ trở về đúng lẽ tự nhiên. Và nếu người trẻ tuổi bị hủy hoại, cây sồi sẽ đứng vững, tới tận cùng của thời gian, bắt rễ sâu vào lòng đất,” Tôi lưỡng lự đọc, cố mặc kệ việc mấy sợi lông tay của tôi đang dựng đứng lên. “Được rồi, vậy thì tớ là số mười hai, hiểu rồi, nhưng đống còn lại thì chẳng khác gì tiếng Tàu cả.”

“Đây, thấy dòng chữ bên lề này không? Một khi ta có thuốc trường sinh, nó sẽ phải chết!” Leslie lẩm bẩm, đầu nó ghé sát đầu tôi trong khi hai đứa nhòm vào tờ giấy. “Cậu hiểu đoạn đó, đúng không?” Nó ôm chặt tôi. “Cậu không bao giờ, không bao giờ được đến gần tên sát nhân đó nữa, hiểu không? Đơn giản là cái Vòng tròn Huyết hội kinh khủng đó không được phép đóng lại, bằng bất cứ giá nào.” Nó giữ tôi ra xa một chút. “Lucy và Paul đã hành động vì điều tốt nhất khi chạy trốn với máy đồng hồ. Tiếc là lại có cái thứ hai nằm đó.” Buông tôi ra, nó nhìn Gideon vẻ cáo buộc. “Và khi nghĩ rằng ai đó trong phòng này chẳng có gì tốt hơn việc bận rộn chạy quanh lấy máu mọi người để nạp năng lượng cho cái máy đó để làm! Hứa với tôi đi, ngay bây giờ và ngay lúc này, rằng bá tước sẽ không bao giờ có cơ hội bóp cổ Gwendolyn, hay đâm nó…”

Xemerius bật dậy từ giấc ngủ sâu. “Đầu độc nó, bắn nó, treo cổ nó, chặt đầu nó, giày xéo nó đến chết, dìm nó, ném nó khỏi một tòa tháp,” Nó phấn khởi kêu lên. “Mọi người đang nói chuyện gì thế?”

“Khi ánh sao tắt, đại bàng sẽ vươn cánh, hoàn thành giấc mộng cổ xưa đầy ma thuật,” Gideon nói khẽ. “Ngoại trừ chuyện là cô ấy không thể chết!”

“Không được chết, ý anh là vậy,” Leslie chỉnh hắn.

“Phải, có thể, nên, sẽ,” Xemerius tụng, và nó gục đầu vào mấy cái móng vuốt.

Gideon ngồi xuống sàn trước mặt chúng tôi. Mặt hắn lại nghiêm nghị trở lại. “Đó là điều tôi vừa định nói với em, trước khi chúng ta bắt đầu…” Hắn hắng giọng. “Em đã kể với Leslie vụ huân tước Alastair đâm em một nhát chưa?”

Tôi gật, và Leslie nói, “May kinh khủng là lão ta không làm nó bị thương nặng hơn.”

“Huân tước Alasta là một trong những tay kiếm tốt nhất mà tôi biết,” Gideon nói. “Và lão ta đã thực sự khiến Gwendolyn bị thương nặng.” Hắn chạm đầu ngón tay vào tay tôi. “Trên thực tế, đó là một vết thương chết người.”

Leslie há miệng hít một hơi.

“Nhưng tôi chỉ tưởng tượng…” Tôi lẩm bẩm, và rồi tôi nghĩ đến cái cách mà mình đã bay lên tận trần nhà và khung cảnh tuyệt vời về trận đánh đang diễn ra phía dưới.

“Không.” Gideon lắc đầu. “Em không chỉ tưởng tượng ra đâu! Tôi không biết liệu có ai có thể tưởng tượng ra một chuyện như thế. Và tôi ở đó suốt!” Trong một thoáng, dường như hắn không thể nói tiếp, rồi lại tự chỉnh lại mình. “Khi chúng ta trở về, em không hề thở ít nhất cũng phải nửa phút, và khi tôi về tới căn hầm với em, mạch em vẫn không đập, tôi chắc chắn về điều đó. Và rồi một phút sau, em ngồi dậy như thể không có chuyện gì xảy ra.”

“Điều đó có nghĩa là…” Leslie hỏi, và lần này thì tới lượt nó trố mắt ra như con cừu.

“Điều đó có nghĩa là Gwenny là kẻ bất tử,” Gideon nói, ném cho tôi một nụ cười nhẹ. Tôi chỉ có thể nhìn hắn chằm chằm, sửng sốt.

Xemerius đã ngồi dậy và đang do dự gãi bụng. Miệng nó mở ra rồi ngậm lại, nhưng thay vì chêm vào một câu bình phẩm, nó chỉ phun một miếng nước lên gối tôi.

“Bất tử?” Mắt Leslie mở to. “Như kiểu… như kiểu Highlander[1]?”

Gideon gật đầu. “Ngoại trừ việc là cô ấy sẽ không chết thậm chí cả khi bị chặt đầu.” Hắn lại đứng lên, và khuôn mặt hắn lạnh đi. “Gwendolyn không thể chết, trừ phi cô ấy tự đoạt mạng mình.” Và hắn ngâm nga bằng cái giọng trầm trầm, “Một ngôi sao sẽ vụt tắt trên tầng không, nếu vì tình yêu nó chọn cái chết.”

•§•

Khi tôi mở mắt, ánh sáng của vầng mặt trời đang lên ngập tràn phòng tôi, và những hạt bụi nho nhỏ đang nhảy múa trên không trung, đắm mình trong ánh sáng ấm áp, rực rỡ. Tôi tỉnh ngay lập tức, mấy buổi sáng trước thì không thế đâu. Thận trọng, tôi lần tìm qua lớp váy ngủ vết thương dưới ngực và lướt ngón tay qua lớp váy.

Bất tử.

Tôi không muốn tin điều này khi Gideon nói, bởi nó quá hoang đường, và đằng nào thì đời tôi cũng sắp sụp xuống dưới sức nặng của đống hỗn tạp này rồi. Tâm trí tôi không chịu đối diện với thực tế.

Nhưng thẳm sâu bên trong, tôi biết Gideon đã đúng ngay khi hắn nói điều đó: Thanh kiếm của huân tước Alastair đã giết tôi. Tôi đã cảm nhận cơn đau và nhìn chút sự sống nhỏ nhoi còn lại trong mình tan biến. Tôi đã trút hơi thở cuối cùng, và giờ tôi ngồi đây, còn sống và khỏe mạnh.

Chúng tôi nói chuyện về sự bất tử suốt cả buổi tối. Sau cú sốc đầu tiên, không còn gì có thể ngăn cản Leslie, và đặc biệt là Xemerius.

“Có phải điều đó nghĩa là nó sẽ không bao giờ có nếp nhăn?”

“Giả sử một tấm bê tông tám tấn rơi vào cậu, cậu có phải sống cả đời mà bẹp rúm như một cái tem không?”

“Có lẽ cậu không thực sự bất tử mà có chín mạng, như mèo ấy.”

“Nếu ai đó chọc lời mắt nó ra, cái mắt đó có mọc lại không?”

Gideon không biết làm sao để trả lời những câu hỏi ấy, nhưng việc đó chẳng làm phiền ai mấy. Có lẽ chúng tôi đã ngồi nói chuyện suốt đêm nếu mẹ không bước vào tống Leslie và Gideon về nhà. Mẹ rất nghiêm khắc về vụ đó. “Đừng quên, con vừa mới ốm dậy, Gwendolyn,” Mẹ bảo tôi. “Mẹ muốn con ngủ một giấc thật ngon.”

Một giấc ngủ ngon, làm như tôi có thể ngủ sau một ngày thế này! Và vẫn còn quá nhiều thứ để bàn luận!

Tôi xuống nhà với Gideon và Leslie để nói chúc ngủ ngon ở cửa trước. Leslie, như một người bạn tốt, hiểu ý tôi ngay và đi trước một chút, giả vờ như đang làm một cú điện thoại khẩn cấp. (Tôi nghe nó bảo với con chó, “Chào, Bertie, tao đang trên đường về đây.”) Xemerius thì không ý tứ thế. Nó treo ngược người xuống mái hiên, tụng liên hồi, “Hôn hít trên mái hiên, đủ để khiến người ta phát điên. Nhỡ ra có nóng quá, tớ sẽ tha hồ mà cười rơi cả má.”

Cuối cùng, và cũng vô cùng lưỡng lự, tôi chúc Gideon ngủ ngon và trở về phòng, quyết tâm dành cả đêm để suy nghĩ, gọi điện, và lập kế hoạch. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ chỉ nằm xuống giường một chút trước, và rồi tôi ngủ thẳng cẳng luôn. Hẳn là hai người kia cũng thế. Khi thức giấc, tôi không thấy một cuộc gọi nhỡ nào trên màn hình điện thoại.

Tôi nhìn Xemerius hỏi tội, cái kẻ đã cuộn mình xuống cuối giường tôi và giờ thì đang duỗi người và ngáp ngủ. “Cậu có thể đánh thức tớ mà!”

“Tôi có phải đồng hồ báo thức của nàng không, hỡi tiểu thư bất tử?”

“Tớ cứ nghĩ ma, ý tớ là quỷ, không cần ngủ.”

“Có thể là bọn tớ không cần,” Xemerius nói, “nhưng mà sau một bữa tối thịnh soạn thế, tớ thấy mình ngủ một chút cũng tốt.” Nó nhăn mũi. “Như kiểu cậu tắm một chút thì cũng tốt ấy.”

Nó nói đúng. Mọi người đều đang ngủ (rốt cuộc thì, hôm nay là thứ Bảy mà), nên tôi có thể ngồi hàng giờ trong phòng tắm, dùng hàng đống dầu gội đầu, sữa tắm, thuốc đánh răng, kem dưỡng ẩm, và kem chống nếp nhăn của mẹ.

“Để tớ đoán nhé,” Xemerius nói một lúc sau, khi tôi tắm xong và cười toe toét với hình ảnh phản chiếu của mình trong gương khi thay quần áo. “Đời thật tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời, và cậu thấy như được tái sinh, ha, ha, ha!”

“Đúng vậy. Cậu biết đấy, đột nhiên, tớ như đang nhìn cuộc đời qua con mắt hoàn toàn mới…”

Xemerius khịt mũi. “Có lẽ cậu nghĩ mình đã thấy ánh sáng vĩ đại, nhưng thực ra thì đấy chỉ là hormone thôi. Một ngày lơ lửng chín tầng mây, ngày sau lộn tùng phèo xuống hố rác,” nó nói. “Đám con gái! Và cái trò này sẽ tiếp diễn đến hai mươi ba mươi năm sau. Rồi điều tiếp theo chúng ta biết sẽ là vụ mãn kinh gì đó. Hay nghĩ lại thì, có lẽ cậu sẽ không bị đâu. Một người bất tử bị khủng hoảng tuổi trung niên nghe có vẻ không đúng lắm.”

Tôi nở với nó một nụ cười độ lượng. “Cậu biết không, cái tên cau có bé nhỏ của tớ, cậu thật là…” Nhưng tiếng chuông điện thoại ngắt lời tôi. Leslie gọi, hỏi là bao giờ chúng tôi sẽ ngồi may bộ đồ người sao Hỏa cho buổi tiệc của Cynthia.

Tiệc tùng! Sao giờ nó lại có thể nghĩ tới một thứ như thế nhỉ? “Nghe này, Leslie, tớ còn đang nghĩ mình sẽ không đi. Quá nhiều chuyện đã xảy ra, và…”

“Cậu phải đi. Và cậu sẽ đi.” Leslie rõ ràng là sẽ không chấp nhận không cho câu trả lời. “Bởi vì hôm qua tớ đã tìm được người đi cùng với chúng ta, và bây giờ hủy đi thì ngại lắm.”

Tôi rên lên. “Không phải thằng em họ dở hơi của cậu nữa chứ, và thằng bạn suốt ngày xì hơi của nó, Leslie?” Trong một thoáng hoảng loạn, tôi tưởng tượng một cái túi rác xanh dần dần tự phồng lên. “Cậu hứa với tớ rồi mà, sau lần trước ấy, rằng cậu sẽ không bao giờ làm thế nữa. Tớ hy vọng mình không phải nhắc cho cậu nhớ về đống kẹo dẻo vị chocolate…”

“Cậu nghĩ tớ ngu đến cỡ nào vậy? Tớ không bao giờ mắc một lỗi đến hai lần, cậu biết tớ mà!” Leslie ngừng lại một chút, rồi bình tĩnh nói tiếp. “Trên đường tới bến xe tối hôm qua, tớ kể cho Gideon về bữa tiệc. Hắn khăng khăng đòi đi cùng chúng ta.” Một khoảng lặng nữa. “Và em trai hắn nữa. Nên là giờ cậu không trốn được đâu.”

“Leslie!” Tôi có thể tưởng tượng được cuộc trò chuyện đó đã diễn ra thế nào. Leslie là một kẻ thao túng thiên tài. Gideon có khi còn chẳng biết hắn đã dính vào chuyện gì.

“Cậu có thể cảm ơn tớ sau,” Leslie nói, khúc khích cười. “Giờ chúng ta chỉ cần nghĩ làm sao để sửa sang bộ trang phục thôi. Tớ đã gắn râu cảm ứng vào một cái sàng rồi, cái đó đội làm mũ thì tuyệt lắm. Cậu có thể lấy nó nếu muốn.”

Tôi rên rỉ. “Ôi, Chúa ơi! Cậu thực sự đang yêu cầu tớ đi tới buổi hẹn hò chính thức đầu tiên với Gideon mà mặc một cái túi rác với một cái sàng trên đầu sao?”

Leslie do dự, nhưng chỉ trong tích tắc thôi. “Đó là nghệ thuật! Và nó rất hóm hỉnh. Và chúng ta sẽ không tốn xu nào,” Nó giải thích. “Đằng nào thì hắn cũng phát điên vì cậu rồi, hắn không để ý đâu.”

Tôi có thể thấy mình sẽ phải khéo léo thêm một chút. “Được rồi,” tôi nói, giả vờ buông tay đầu hàng số phận. “Nếu cậu cứ khăng khăng như vậy, chúng ta sẽ làm người sao Hỏa. Cậu thật đỉnh! Và tớ hơi ghen tị đấy, bởi vì cậu còn chẳng quan tâm liệu Raphael có nghĩ đám con gái với râu cảm ứng và nong sàng gì đó trên đầu là quyến rũ không. Và cậu sẽ không quan tâm liệu mình có kêu sột soạt trong khi nhảy không, và liệu cậu có cảm thấy như… ờ, như kiểu một cái túi rác không. Hay là tỏa ra mùi hóa chất… trong khi Charlotte lướt qua chúng ta trong bộ cánh tiên và phun ra mấy câu bình phẩm độc địa.”

Leslie im lặng trong suốt ba giây. Rồi nó chậm rãi nói, “Không, tớ không quan tâm mấy chuyện đó chút nào…”

“Tớ biết. Bằng không tớ đã gợi ý để Madame Rossini lo trang phục cho chúng ta. Bà ấy nói sẽ cho mình mượn bất cứ thứ gì màu xanh bà ấy có. Kiểu váy mà Grace Kelly và Audrey Hepburn hay mặc trong phim ấy. Váy nhảy Charleston từ những năm hai mươi hoàng kim. Hay váy dạ hội từ…”

“Được rồi, được rồi,” Leslie sốt ruột ngắt lời tôi. “Cậu đã câu được tớ khi nói ‘Grace Kelly’. Nên là cứ quên cái túi rác ngu ngốc đi nhé. Cậu nghĩ Madame Rossini đã dậy chưa?”

•§•

“Trông mẹ thế nào”? Mẹ xoay người. Từ lúc bà Jenkins, thư ký tại trụ sở Đội Cận vệ, gọi điện tới vào sáng nay, yêu cầu mẹ đi cùng khi tôi tới đó để phân nhánh, mẹ đã thay quần áo đến ba lần.

“Tuyệt,” Tôi nói mà không nhìn. Xe limo sẽ rẽ vào bất cứ lúc nào. Liệu Gideon có đó để đón tôi không? Hay là hắn sẽ đợi tôi ở trụ sở? Buổi tối qua đã kết thúc quá đột ngột. Chúng tôi vẫn còn quá nhiều thứ để nói với nhau.

“Theo ý kiến của tôi, bộ màu xanh dương đẹp hơn,” Ông Bernhard, người đang phủi bụi những khung ảnh trong sảnh với một cái chổi lông to tướng, bình luận.

Mẹ chạy thẳng lên lầu, gọi với lại, “Bác nói đúng, bác Bernhard! Bộ này trông trang trọng quá. Quá thanh lịch cho một buổi chiều thứ Bảy. Chúa mới biết ông ấy sẽ nghĩ gì. Cứ như tôi làm đẹp chỉ vì ông ấy.”

Tôi cười quở trách. “Sao ông phải nói vậy?”

“Bà ấy hỏi mà.” Đôi mắt nâu đằng sau cặp kính mắt cú lấp lánh, nhưng rồi ông nhìn ra khỏi cửa sổ sảnh trước. “À, xe đến rồi. Liệu ta có nên bảo tài xế đợi một chút không? Bà ấy sẽ không nhanh chóng tìm ra đôi giày phù hợp với bộ váy xanh đâu.”

“Để cháu làm cho.” Tôi đeo cặp lên vai. “Gặp ông sau nhé, ông Bernhard. Và làm ơn coi chừng kẻ Ai Cũng Biết Là Ai Đấy nhé.”

“Tất nhiên, cô Gwendolyn. Kẻ Ai Cũng Biết Là Ai Đấy sẽ không tới gần thứ ai cũng biết là gì đâu.” Với một nụ cười khó có thể nhận thấy, ông quay lại với việc phủi bụi.

Không có Gideon trong xe. Thay vào đó là Marley, người đã mở sẵn cửa xe khi tôi bước ra khỏi nhà. Cái mặt tròn ủm của anh ta trông vẫn trách móc như mấy ngày hôm trước. Thậm chí có khi còn hơn thế. Và anh ta chẳng nói gì để đáp lại câu chào phấn khích của tôi, “Hôm nay có phải một ngày xuân thật tuyệt vời không cơ chứ?”

“Bà Grace Shepherd đâu rồi?” Anh ta hỏi. “Tôi có lệnh phải đưa bà ấy tới Temple ngay lập tức.”

“Nghe như kiểu anh sắp đưa bà ấy lên tòa vậy,” Tôi nói. Nếu biết lời đùa cợt này gần với sự thật đến mức nào, tôi đã không vui sướng đến bằng nửa lúc ấy khi chui vào ghế sau.

Một khi cuối cùng mẹ cũng đã sẵn sàng, cuốc xe tới Temple khá nhanh so với tình trạng London. Chúng tôi chỉ kẹt trong ba vụ tắc đường, đi mất năm mươi phút, và một lần nữa, tôi băn khoăn tại sao chúng tôi không thể chỉ đơn giản là đi tàu điện ngầm.

Ông George gặp chúng tôi ở lối vào trụ sở Đội Cận vệ. Tôi nghĩ ông trông nghiêm túc hơn thường lệ, và nụ cười của ông vì lý do nào đó có vẻ hơi gượng gạo. “Gwendolyn, Marley sẽ đưa cháu xuống tầng để phân nhánh. Grace, họ đang đợi cô trong Long điện.”

Tôi nhìn mẹ dò hỏi. “Họ muốn gặp mẹ làm gì?”

Mẹ nhún vai, nhưng đột nhiên trông mẹ bị căng thẳng.

Marley lôi ra cái khăn màu đen. “Đi nào, cô Shepherd,” Anh ta nói và nắm lấy khuỷu tay tôi, nhưng buông ra ngay lập tức khi thấy ánh mắt tôi. Môi mím chặt, tai đỏ bừng, anh ta cằn nhằn, “Đi theo tôi. Lịch hôm nay của chúng ta kín cả rồi. Tôi đã cài đặt sẵn máy đồng hồ.”

Tôi cười khích lệ mẹ rồi loạng choạng xuống hành lang sau Marley. Anh ta đi nhanh và, như thường lệ, vẫn tự lẩm bẩm nói một mình. Hẳn là anh ta đã đâm vào Gideon ở khúc quanh tiếp theo nếu hắn không kịp bước sang một bên.

“Chào buổi sáng, Marley,” Hắn vui vẻ chào, và Marley, trễ mất một giây, nhảy dựng lên. Cả tim tôi cũng thế, nhất là vì nụ cười rộng như đồng bằng phía Đông sông Ganges (ít nhất là thế!) nở ra trên mặt Gideon khi thấy tôi. “Chào, Gwenny, em ngủ ngon chứ?” Hắn trìu mến hỏi.

“Anh làm gì ở đây?” Marley gắt gỏng. “Đúng ra anh phải tới gặp Madame Rossini để thay trang phục từ đời nào rồi. Hôm nay chúng ta rất bận, và Chiến dịch Tourmaline Đen gạch chéo Lam…”

“Cậu cứ đi trước đi, Marley,” Gideon bảo anh ta bằng giọng thân thiện. “Gwenny và tôi sẽ bắt kịp anh trong vài phút nữa. Sau đó, tôi sẽ nhanh chóng đi thay đồ. Không vấn đề gì.”

“Anh không được phép…” Marley mở lời, nhưng đột ngột, tất cả sự thân thiện biến mất khỏi mắt Gideon, và nom chúng lạnh lùng đến nỗi Marley phải cúi đầu.

“Nhưng anh không được quên bịt mắt cô ấy,” Anh ta nói và đưa cho Gideon cái khăn đen trước khi lủi mất.

Gideon không đợi anh ta ra khỏi tầm mắt, hắn vòng tay qua người tôi và hôn mạnh lên môi tôi. “Tôi nhớ em quá.”

Thật mừng vì Xemerius không có ở đó khi tôi thì thầm, “Em cũng thế,” vòng tay qua cổ hắn, và nồng nhiệt đáp lại nụ hôn. Gideon ấn tôi vào tường, và chúng tôi không thả nhau ra cho tới khi một bức tranh rơi xuống. Bức tranh sơn dầu vẽ một con thuyền bốn buồm lướt đi trong cơn bão ngoài khơi. Hụt hơi, tôi cố treo lại nó lên đinh.

Gideon giúp tôi. “Tôi định gọi em tối qua, nhưng rồi tôi nghĩ mẹ em nói đúng, em rất cần một giấc ngủ.”

“Phải, đúng thế thật.” Tôi tựa lưng vào tường và cười với hắn. “Em nghe nói tối nay chúng ta sẽ đi dự tiệc.”

Gideon cười lớn. “Phải, một cuộc hẹn đôi, với thằng em tôi. Raphael rất muốn đi, nhất là khi nó nghe được đó là ý tưởng của Leslie.” Đầu ngón tay hắn vuốt ve má tôi. “Tôi không tưởng tượng nổi cuộc hẹn đầu tiên nào lại như thế, nhưng bạn em rất có sức thuyết phục.”

“Nó đã bảo anh đây là một bữa tiệc hóa trang chưa?”

Gideon nhún vai. “Chẳng còn gì khiến tôi ngạc nhiên được nữa.” Tay hắn lang thang từ má xuống cổ tôi. “Chúng ta có rất nhiều… ờ… rất nhiều thứ để nói tối hôm qua.” Hắn hắng giọng. “Tôi rất muốn nghe chuyện ông ngoại em, và làm sao em có thể gặp được ông. Hay đúng hơn là em đã gặp ông khi nào. Và cái cuốn sách Leslie cứ giữ khư khư như kiểu Chén Thánh liên quan gì?”

“Ồ, Anna Karenina! Em đem nó theo đây, mặc dù Leslie nghĩ tụi em nên đợi thêm ít lâu nữa, tới khi có thể chắc chắn rằng anh về phe mình.” Tôi định nhặt ba lô lên, nhưng nó không có đó. Tôi tặc lưỡi khó chịu. “Ồ, không, mẹ em mang theo lúc xuống xe rồi.”

Giai điệu bài “Nice Guys Finish Last” vang lên ở đâu đó. Tôi không thể không bật cười. “Nó có hơi…”

“Ừm… có lẽ. Không hợp cảnh?” Gideon lôi điện thoại ra khỏi túi. “Nếu đó là Marley, tôi sẽ… Ồ! Mẹ tôi.” Hắn thở dài. “Có vẻ bà ấy đã tìm được một cái trường nội trú nào đó cho Raphael và muốn tôi thuyết phục nó đi. Tôi sẽ gọi lại sau.”

Điện thoại tiếp rục reo.

“Không sao đâu. Anh nghe máy đi,” Tôi nói. “Trong khi đó em sẽ chạy đi lấy cuốn sách.”

Tôi phóng đi mà không đợi hắn trả lời. Ở dưới hầm, chắc Marley đang phát hoảng lên rồi, nhưng mà ai quan tâm chứ?

Cánh cửa vào Long điện hé ra một khe nhỏ, và thậm chí từ xa tôi vẫn có thể nghe giọng nói cáu tiết của mẹ.

“Vụ này là sao hả, hỏi cung ư? Tôi đã nói với các người lý do của mình rồi. Tôi muốn bảo vệ con gái mình, và tôi mong Charlotte sẽ là người thừa hưởng gen. Thế thôi.”

“Ngồi xuống đi.” Đó là cái giọng thầy Whitman hay dùng cho lũ học trò quậy phá, không sai vào đâu được.

Có tiếng ghế kéo lê. Một vài người hắng giọng. Tôi chậm rãi nhích lại gần.

“Chúng tôi đã cảnh báo cô, Grace.” Falk de Villiers nói bằng giọng lạnh lẽo. Có lẽ mẹ đang nhìn chằm chằm xuống giày và băn khoăn tại sao mình lại mất công chọn quần áo. Tôi tựa vào bức tường cạnh cửa để nghe rõ hơn.

“Cô thật ngu ngốc khi nghĩ chúng tôi sẽ không tìm ra sự thực.” Giọng cáu kỉnh của bác sĩ White.

Mẹ không nói tiếng nào.

“Hôm qua chúng tôi đã làm một chuyến đi nhỏ đến Cotswolds để thăm bà Dawn Heller,” Falk nói. “Cái tên đó có ý nghĩa gì đó với cô, phải không?”

Khi mẹ vẫn không nói gì, ông ta tiếp tục, “Đó là bà đỡ đã giúp Gwendolyn chào đời. Kể đến việc cô đã thuê nhà nghỉ hè của bà ấy bằng thẻ tín dụng không lâu trước đây, tôi đã thực sự hy vọng cô sẽ nhớ bà ấy rõ hơn.”

“Trời đất, anh đã làm gì bà già đáng thương ấy?” Mẹ kêu lên.

“Không gì cả, tất nhiên rồi. Cháu nghĩ cái gì vậy?” Đó là ông Geogre.

Và thầy Whitman, giọng đầy châm chọc, bồi thêm, “Nhưng có vẻ bà ấy nghĩ chúng tôi muốn lôi kéo bà ấy vào một kiểu nghi lễ Satan gì đó. Bà ấy phát điên lên và liên tục làm dấu thánh. Và khi nhìn thấy Jake, bà ấy suýt thì ngã ngất ra.”

“Tôi chỉ định tiêm cho bà ấy một mũi an thần thôi mà,” Bác sĩ White lầm bầm.

“Tuy nhiên, cuối cùng bà ấy cũng bình tĩnh lại, đủ để chúng tôi có một cuộc trò chuyện tương đối bình tĩnh.” Đó lại là Falk de Villiers. “Và bà ấy kể cho chúng tôi nghe câu chuyện vô cùng thú vị về cái đêm mà Gwendolyn được sinh ra. Nghe như thể một sản phẩm lai tạp giữa truyện cổ tích và truyện kinh dị. Một bà đỡ thực thà và cả tin được gọi đến cho một cô gái trẻ lâm bồn. Cô gái sống trong một căn nhà ở Durham, trốn khỏi một giáo phái thờ phụng Satan. Giáo phái ác độc đó, ám ảnh với Thần số học, không chỉ theo đuổi cô gái mà còn cả đứa con của cô nữa. Bà đỡ không biết rõ đám người thờ phụng Satan đó định làm gì với cô gái đáng thương kia, nhưng hiển nhiên là trí tưởng tượng của bà ấy đã phải hoạt động quá giờ. Bà ấy có trái tim thật tốt bụng, và cũng được trả một khoản tiền tương đối nữa, khi nào đó cô có thể kể cho tôi bằng cách nào mà cô đã gom được số tiền kia, Grace, đến mức sau khi đưa đứa trẻ đến với thế giới này qua một ca sinh tại nhà, bà ấy đã giả mạo ngày sinh của đứa trẻ trên giấy khai sinh. Và bà ấy đã hứa sẽ không bao giờ nói cho ai về thỏa thuận đó.”

Lại có một khoảng lặng. Rồi mẹ nói, hơi ngang ngạnh, “Vậy hả, thế thì sao? Đó chính là điều tôi đã nói với các người.”

“Và ban đầu, chính chúng tôi cũng nghĩ thế,” Thầy Whitman nói. “Nhưng rồi chúng tôi phát hiện ra một vài chi tiết đáng ngạc nhiên trong câu chuyện của bà Heller.”

“Cô gần hai tám tuổi vào năm 1994, nhưng phải công nhận là trong mắt bà đỡ cô vẫn có thể được coi là một cô gái trẻ,” Ông Falk tiếp lời. “Tuy vậy, trong trường hợp đó thì cô chị gái tóc đỏ đầy lo lắng của người mẹ tương lai mà bà Heller nhắc đến là ai?”

“Hồi ấy bà ấy rất già rồi,” Mẹ khẽ nói. “Nghe có vẻ như bây giờ bà ấy đã già khọm cả đi rồi.”

“Có thể. Nhưng bà ấy không khó khăn gì khi nhận dạng cô gái trẻ trong tấm ảnh,” Thầy Whitman nói. “Người đã sinh ra một cô bé con vào đêm ấy.”

“Đó là một bức ảnh của Lucy,” Falk nói.

Câu nói ấy như một cú đấm thụi vào dạ dày tôi. Sự im lặng lạnh giá bao trùm Long điện, đầu gối tôi khuỵu xuống, và tôi chậm rãi lần theo tường trượt xuống sàn.

“Đó… đó là một sự nhầm lẫn,” Cuối cùng tôi cũng nghe thấy mẹ thì thào. Tiếng bước chân vang lên dọc theo hành lang hướng về phía tôi, nhưng tôi không thể quay đầu. Chỉ tới khi người ấy cúi xuống, tôi mới nhận ra đó là Gideon.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Hắn thì thầm, quỳ xuống sàn trước mặt tôi.

“Nhầm lẫn sao, Grace?” Tôi có thể nghe giọng Falk khá rõ ràng. “Bà ấy cũng đã nhận ra cô trong bức ảnh, trong vai trò người chị gái đã cho bà ấy một phong bì chứa một khoản tiền lớn vô cùng. Và bà ấy cũng nhận ra người đã nắm tay Lucy trong lúc sinh! Em trai tôi!”

Và như thể nói thế còn chưa rõ ràng, ông thêm vào, “Gwendolyn là con của Paul và Lucy.”

Tôi phát ra một tiếng rên kỳ lạ. Gideon, người đã tái xanh cả mặt, nắm lấy tay tôi.

Trong Long điện, mẹ tôi bắt đầu khóc.

Ngoại trừ việc bà không phải mẹ tôi.

“Chuyện đó đã không cần thiết nếu các người để họ yên,” Bà nức nở. “Nếu các người không truy đuổi họ tuyệt tình đến thế.”

“Không ai biết Lucy và Paul đang mong một đứa con,” Falk tức giận nói.

“Họ phạm tội trộm cắp,” Bác sĩ White khịt mũi. “Họ đã đánh cắp tài sản quý giá nhất của Hội kín, và họ sắp sửa phá hủy tất cả mọi thứ mà trong hàng thế kỷ…”

“Ôi, im mồm đi, vì Chúa!” Mẹ kêu lên. “Các người ép họ phải bỏ lại đứa con mình yêu thương, chỉ hai ngày sau khi sinh!”

Lúc đó, tôi bật dậy, tôi cũng không hiểu bằng cách nào, và lại đứng trên hai bàn chân mình. Tôi không thể nghe chuyện này thêm một giây nào nữa.

“Gwenny!” Gideon hoảng hốt gọi, nhưng tôi rũ tay hắn và chạy. “Em đang đi đâu?” Sau vài bước, hắn bắt kịp tôi.

“Tránh xa nơi này, thế thôi.” Tôi chạy nhanh hơn. Những bình gốm trong tủ kính khẽ kêu lanh canh khi chúng tôi vụt qua.

Gideon túm tay tôi. “Tôi sẽ đi với em,” Hắn nói. “Giờ tôi sẽ không để em một mình nữa.”

Ở đâu đó hay trong hành lang đằng sau, ai đó gọi tên chúng tôi.

“Em không muốn…,” Tôi hổn hển, “Em không muốn nói chuyện với ai hết.”

Gideon siết tay tôi. “Tôi biết một chỗ nơi không ai có thể làm phiền chúng ta trong vài giờ tới. Đi nào!”

❀ ❀ ❀

[1] Highlander (1986): một bộ phim hành động giả tưởng được đạo diễn bởi Russell Mulcahy, dựa trên cốt truyện của Gregory Widen.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.