Bích Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

“Ôi, bố khỉ, tôi nghĩ tôi ngồi phải cái mũ chết tiệt đấy rồi,” Gideon thì thào bên tai tôi.

“Đừng chửi thề nữa, kẻo mái nhà rơi xuống đầu chúng ta bây giờ!” Tôi rít lên. “Và nếu anh không đội cái mũ đó lên, em sẽ mách Madame Rossini.”

Xemerius bật cười khùng khục. Hôm nay nó theo chúng tôi khá xa. “Cái mũ chẳng cứu nổi hắn đâu. Với kiểu tóc đó, mọi người ởnăm 1912 sẽ nghĩ hắn là một thằng lưu manh. Ít nhất thì hắn ta cũng có thể rẽ ngôi cho tử tế.”

Tôi nghe tiếng Gideon chửi đổng khe khẽ, lần này rõ ràng là vì hắn đã huých khuỷu tay vào thứ gì đó. Cởi đồ ra rồi mặc đồ vào trong buồng xưng tội chẳng dễ dàng gì, và tôi khá chắc việc dùng nó làm phòng thay đồ là báng bổ. Ngoài một sự thực là việc đột nhập vào nhà thờ cũng là một tội lỗi, thậm chí nếu bạn không định chôm thứ gì mà chỉ định nhờ nơi đây làm bệ phóng cho một chuyến đi ngắn về năm 1912. Gideon đã mở khóa cửa bên với một cái móc kim loại nhanh đến mức tôi không có thời gian mà lo lắng.

“Ồ!” Xemerius huýt sáo đầy cảm kích qua kẽ răng.

“Hắn phải dạy cậu trò đó mới được. Hai người sẽ làm một đôi trộm bất bại đấy. Thậm chí là mãi mãi lúc nào cũng ổn ấy.”

Chúng tôi trở lại nhà thờ nơi Xemerius và tôi lần đầu gặp mặt, và Gideon lần đầu tiên hôn tôi. Mặc dù không có thừa thời gian mà hoài niệm, tôi cảm thấy như những sự kiện đó đã xảy ra từ rất, rất lâu rồi. Trên thực tế, việc đầu tiên mới chỉ cách đây có vài ngày.

Gideon gõ cửa buồng xưng tội từ phía ngoài. “Sẵn sàng chưa?”

“Chưa. Không may là họ còn chưa phát minh ra khóa kéo cho cái váy này,” Tôi tuyệt vọng nói. Kể cả với màn uốn dẻo mạo hiểm nhất, tôi cũng không thể với tới những chiếc cúc nhỏ dưới lưng.

Tôi lách ra khỏi buồng xưng tội. Liệu trái tim tôi có bao giờ ngừng đập nhanh hơn khi nhìn thấy Gideon? Liệu có một lúc nào đó tôi không còn thấy choáng ngợp bởi một thứ gì đó thật đẹp đẽ mỗi lần ánh mắt tôi chạm đến hắn? Có lẽ là không. Mặc dù lần này hắn đang mặc một bộ đồ xám không mấy đặc biệt, với một chiếc gi lê và sơ mi trắng bên trong. Nhưng nó thật là hợp với hắn, với bờ vai…

Xemerius, lơ lửng treo lộn người dưới ban công nhà thờ, hắng giọng. “Cuộc sống là gì nếu, đầy mối lo, ta chẳng còn thời gian đứng lại ngắm nhìn[1]…?”

“Rất tốt,” Tôi nói nhanh. “Giống một bộ thời trang trùm xã hội đen kinh điển. Và cà vạt được thắt hoàn hảo. Madame Rossini sẽ tự hào về anh.” Thở dài, tôi trở lại với mấy cái cúc. “Người phát minh ra khóa kéo đáng ra phải được tôn làm thánh từ lâu rồi.”

Gideon cười. “Quay lưng lại, để tôi làm cho,” Hắn nói. “Ồ,” hắn nói tiếp sau vài giây, “có cả trăm cái ấy.”

Hắn mất tương đối thời gian để cài hết đống cúc, có lẽ là bởi hắn hôn vào gáy tôi mỗi khi cài một chiếc.

Cuối cùng cũng xong. Madame Rossini đã tìm cho tôi một chiếc váy xám nhạt cao cổ với cổ áo ren. Nó hơi dài, nên tôi cứ vấp phải mãi, và nếu Gideon không đỡ kịp thì tôi đã ngã sóng soài rồi.

“Lần tới, em sẽ mặc bộ quần áo,” Tôi nói. Gideon cười và trông như thể hắn sắp sửa hôn tôi, nhưng Xemerius rên lên, “Ôi, không, đừng nữa mà!” và tôi nhẹ nhàng đẩy hắn ra.

“Chúng ta không có thời gian,” Tôi nói. Đồng thời cũng có một con vật có cánh dơi treo cách dầu chúng ta sáu feet làm mặt quỷ. Tôi lườm nó.

“Sao thế?” Xemerius hỏi. “Tớ cứ tưởng đây là một nhiệm vụ quan trọng chứ đâu phải buổi hẹn hò. Cậu nên biết ơn tớ mới phải.”

“Ồ, cảm ơn!” Tôi làu bàu.

Trong khi đó, Gideon đã đi vào bục hát của nhà thờ và quỳ xuống bên máy đồng hồ. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, chúng tôi đã đặt nó dưới bệ thờ. Hy vọng là sẽ không có ai tìm thấy nó khi chúng tôi rời đi. Trừ phi nơi này có một bà dọn dẹp mỗi tối thứ Bảy.

“Tớ sẽ trấn thủ pháo đài,” Xemerius hứa. Nếu ai đó định chôm thứ kia, tớ sẽ không nương tay. Tớ sẽ… tớ sẽ phun hàng đống nước vào hắn ta!”

Gideon nắm tay tôi. “Sẵn sàng chưa, Gwenny?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, và trái tim tôi khẽ nhảy lên. “Khi nào anh sẵn sàng,” Tôi nhẹ nhàng nói.

Xemerius có lẽ đã nói câu gì đó đầy châm biếm, nhưng tôi không nghe thấy, bởi chiếc kim đã đâm vào tay tôi, và những chùm ánh sáng đỏ như hồng ngọc cuốn tôi đi.

Tích tắc sau, tôi đứng dậy. Nhà thờ vắng lặng và cũng im ắng như ở thời của tôi. Tôi nửa hy vọng nửa e dè sẽ nhìn thấy Xemerius trên ban công. Nó đã ám nơi này từ hồi 1912.

Rồi Gideon hạ cánh bên cạnh tôi và ngay lập tức cầm tay tôi. “Đi nào, chúng ta phải nhanh lên! Chúng ta chỉ có hai giờ, và tôi cá đó cũng không đủ cho một phần mười số câu hỏi của chúng ta đâu.”

“Giả sử chúng ta không tìm thấy Lucy và Paul ở nhà quý bà Tilney thì sao?” Tôi hỏi, và răng tôi bắt đầu hoảng hốt đánh lập cập. Tôi vẫn không thể bắt mình nghĩ rằng họ là bố mẹ tôi. Và nếu một cuộc trò chuyện với mẹ đã đủ tệ, vậy thì đối mặt với họ, hai con người xa lạ hoàn toàn, sẽ ra sao?

Khi chúng tôi rời khỏi nhà thờ, mưa đang ầm ầm trút xuống. “Ôi, tuyệt,” Tôi nói, và tôi chợt ước ao có được một trong mấy chiếc mũ kỳ quái của Madame Rossini. “Anh không thể coi dự báo thời tiết trước khi đi sao?”

“Ôi, thôi nào, chỉ là một cơn mưa mùa hạ nho nhỏ thôi,” Gideon nói, kéo tôi đi. Nhưng đến lúc tới Eaton Place, cơn mưa mùa hạ nho nhỏ đã khiến chúng tôi ướt sũng. Có thể nói rằng chúng tôi đã thu hút khá nhiều sự chú ý, bởi tất cả những người đang đi lại dưới mưa đều có ô và còn nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy thương hại.

“May mà chúng ta không bận tâm đến kiểu tóc đúng thời,” Tôi nói khi hai đứa đứng trước cửa nhà quý bà Tilney. Tôi lo lắng vuốt mái tóc đang dính vào da đầu. Răng tôi vẫn còn lập cập.

Gideon rung chuông và siết chặt tay tôi.

“Em không có dự cảm tốt về vụ này,” Tôi thì thào. “Chúng ta vẫn còn thời gian biến mất. Có lẽ tốt nhất chúng ta nên nghĩ lại thứ tự câu hỏi trước, ở chỗ nào đó yên tĩnh.”

“Suỵt, suỵt, suỵt,” Gideon nói. “Sẽ ổn thôi, Gwenny. Tôi sẽ ở cạnh em.”

“Phải, anh sẽ ở cạnh em,” Tôi nói, và tiếp tục nhắc đi nhắc lại câu ấy như tụng kinh. “Anh sẽ ở cạnh em, anh sẽ ở cạnh em, anh sẽ ở cạnh em.”

Người quản gia đeo găng trắng mở cửa, y như lần trước. Ông ta trông không hài lòng lắm khi thấy chúng tôi.

“Ngài Stillman, phải không ạ?” Gideon tặng ông ta một nụ cười thân thiện. “Ông hãy làm ơn thông báo chuyến thăm của chúng tôi với quý bà Tilney. Cô Gwendolyn Shepherd và Gideon de Villiers.”

Người quản gia do dự một lúc rồi nói, “Đợi ở đây,” rồi đóng sập cửa trước mặt chúng tôi.

“Trời đất. Ông Bernhard sẽ không bao giờ cho phép một chuyện như thế,” Tôi tức giận nói. “Ôi, hừm, có lẽ ông ta nghĩ anh lại mang theo súng và tới đòi máu bà chủ mình. Ông ta không cần phải biết rằng tiểu thư Lavinia chôm mất súng của anh rồi, và em vẫn còn băn khoăn sao cô ta làm được vậy. Ý em là, cô ta đã làm gì mà khiến anh phân tâm? Nếu có bao giờ gặp lại, em sẽ hỏi cô ta, không phải là em thực sự muốn biết đâu. Ôi, chao ôi, em lại nói như thác nước tuôn rồi. Em luôn làm thế khi lo lắng. Em không nghĩ mình có thể đối mặt với họ, Gideon. Và em gần như không thở nổi, hoặc có thể đơn giản là em chẳng còn thở nữa, mà như thế cũng chả nghĩa lý gì khi em bất tử.” Lúc này, tôi có thể nghe giọng mình đang vút lên đầy hoảng hốt, nhưng tôi nói tiếp. “Tốt nhất là lùi lại, bởi vì lần sau cửa mở ra, ông Stillman kia có thể…”

Cánh cửa mở ra.

“Đấm anh một cú giữa mặt,” Tôi lẩm bẩm, mặc kệ.

Ông quản gia béo tốt vẫy chúng tôi vào trong. “Quý bà Tilney sẽ gặp hai người trong phòng họa nhỏ trên tầng,” Ông ta cứng nhắc nói. “Ngay sau khi tôi lục soát hai người để tìm vũ khí.”

“Nếu ông cần phải làm thế!” Gideon dang tay ra và để Stillman vỗ vỗ từ đầu đến chân.

“Được rồi. Hai người có thể lên,” Ông ta nói, khi đã soát xong.

“Còn em?” Tôi hỏi, bối rối.

“Em là một tiểu thư. Các tiểu thư không mang súng.” Gideon cười, nắm tay tôi và dẫn tôi lên tầng.

“Bất cẩn làm sao chứ!” Tôi liếc nhìn Stillman, người vẫn lẽo đẽo theo sau vài bước. “Ý anh là ông ta không sợ em chỉ vì em là con gái? Khi nào đó ông ta cần phải xem Tomb Raider. Ông ta sao biết được liệu em có mang bom nguyên tử dưới váy và nhét mỗi bên áo ngực một quả lựu đạn cầm tay không? Em gọi đó là phản nữ quyền!” Tôi có thể nói tiếp không ngừng nghỉ tới tận lúc mặt trời lặn, nhưng quý bà Tilney đã đợi chúng tôi trên đỉnh cầu thang, mảnh mai và thẳng lưng như chiếc que nhồi thuốc súng. Không còn gì nghi ngờ, bà là một phụ nữ đẹp, đến cả biểu cảm lạnh lẽo trên khuôn mặt bà cũng không thể thay đổi điều đó. Tôi định cười với bà, nhưng khóe miệng tôi bắt đầu căng lên, vậy là tôi dừng lại. Vào năm 1912, quý bà Tilney trông đáng sợ hơn những năm tháng sau này, khi bà bắt đầu móc mấy chú lợn, và tôi ngượng ngùng nhận ra rằng không chỉ có tóc chúng tôi đang lộn xộn hết cả lên, mà váy tôi còn đang rũ xuống như cái bao tải ướt. Theo bản năng, tôi băn khoăn liệu máy sấy đã được phát minh chưa.

“Lại là cậu,” Quý bà Tilney nói với Gideon bằng một giọng cũng lạnh lùng như ánh mắt bà vậy. Chỉ có quý bà Arista mới có thể đánh bại bà trong khoản này. “Cậu cũng kiên nhẫn thật đấy. Thực ra, từ lần trước tới thăm cậu cũng phải nhận thấy rằng ta không có ý định cho cậu chút máu nào của mình.”

“Chúng cháu không tới vì máu của bà, quý bà Tilney,” Gideon đáp lời. “Việc đó đã được giải quyết từ lâu.” Hắn hắng giọng. “Chúng cháu rất muốn nói chuyện với Lucy và Paul một lần nữa. Lần này, không có chút… hiểu lầm nào cả.”

“Hiểu lầm!” Quý bà Tilney khoanh trước ngực. “Lần trước, chàng trai trẻ, không thể nói là cậu đã cư xử tử tế được. Quả vậy, cậu đã thể hiện xu hướng bạo lực đến sửng sốt. Hơn nữa, ta không biết Lucy và Paul hiện đang ở đâu, nên kể cả vào tình huống khác, ta cũng không thể giúp cậu.” Kỵ ngừng lại một chốc, trong khi ánh mắt hướng về phía tôi. “Tuy nhiên, ta nghĩ mình có thể sắp xếp một cuộc trò chuyện.” Giọng kỵ ấm lên khoảng nửa độ. “Có lẽ chỉ với mình Gwendolyn thôi, và tất nhiên là vào lúc…”

“Cháu thực sự không muốn bất lịch sự, nhưng chắc hẳn bà cũng hiểu rằng chúng cháu có rất ít thời gian,” Gideon ngắt lời kỵ và kéo tôi lên đỉnh cầu thang, nơi tôi và cái váy nhỏ nước sũng cả tấm thảm đắt tiền. “Và cháu biết Lucy và Paul đang ở với kỵ, nên kỵ có thể làm ơn gọi họ ra được không? Cháu xin hứa lần này sẽ cư xử tử tế.”

“Đây không phải là…,” Quý bà Tilney bắt đầu, nhưng rồi một cánh cửa mở ra và đóng lại đâu đó đằng xa, và ngay sau đó, một người phụ nữ trẻ duyên dáng tới gần.

Lucy.

Mẹ tôi.

Tôi nắm chặt tay Gideon trong khi nhìn chằm chằm vào Lucy, lần này thì cố thu hết mọi đường nét trên khuôn mặt cô vào tầm mắt. Không thể phủ nhận rằng mọi phụ nữ nhà Montrose đều trông giống nhau, với tóc đỏ, làn da trắng như sứ và đôi mắt xanh to tròn, nhưng tôi đang tìm bất cứ một nét chung nào giữa cô và tôi. Đó có phải là tai tôi không? Không phải tôi cũng có cái mũi nhỏ kia sao? Và hàng lông mày cong cong, không phải lông mày của tôi trông cũng y như vậy? Và không phải trán tôi cũng nhăn lại giống như cô mỗi khi tôi cau mày?

“Cậu ta nói đúng đấy. Chúng ta không muốn lãng phí chút thời gian nào, Margaret,” Lucy nhỏ giọng nói. Giọng cô hơi run run, và nó chạm vào trái tim tôi. “Ông có thể làm ơn đi tìm Paul không, ông Stillman?”

Quý bà Tilney thở dài, nhưng khi Stillman nhìn kỵ hỏi ý, kỵ gật đầu. Khi người quản gia đi ngang qua chúng tôi và leo lên một lượt cầu thang khác, quý bà Tilney nói, “Ta muốn nhắc cháu, Lucy, rằng lần trước cậu ta đã gí một khẩu súng vào đầu cháu.”

“Cháu rất xin lỗi vì điều đó,” Gideon nói. “Mặt khác… hoàn cảnh lúc đó không cho cháu lựa chọn nào khác.” Hắn ném cho Lucy một cái nhìn đầy ẩn ý. “Tuy nhiên, giờ đây, chúng cháu đã tìm thấy những thông tin khiến mình thay đổi suy nghĩ.”

Nói rất hay. Tôi có cảm giác giờ đã đến lúc phải cống hiến chút gì đó mang tính hòa giải cho cuộc trò chuyện. Nhưng mà cống hiến cái gì đây?

Mẹ, con biết mẹ là ai, hãy ôm con đi?

Lucy, con tha thứ cho mẹ vì đã bỏ rơi con. Giờ thì không còn gì có thể chia cắt chúng ta?

Hẳn là tôi đã phát ra âm thanh kỳ lạ gì đó, và Gideon thành công giải mã nó thành khúc dạo đầu của một cơn bấn loạn. Hắn đặt tay lên vai tôi và đỡ tôi rất đúng lúc, bởi đột nhiên chân tôi như thể sắp khuỵu xuống.

“Có lẽ chúng ta nên vào phòng họa?” Lucy gợi ý.

Ý hay đấy. Nếu tôi không nhầm thì trong đó có ghế ngồi.

Lần này, bàn trà không được đặt trong căn phòng nhỏ hình tròn, nhưng còn đâu, mọi thứ vẫn y hệt như lần trước chúng tôi tới đây, ngoại trừ mấy bó hoa đã được thay bằng hoa phi yến và matthiola. Vài chiếc ghế bành và ghế tựa duyên dáng đứng bên cửa sổ nhìn ra phố.

“Ngồi đi,” Quý bà Tilney nói.

Tôi thả mình xuống một trong mấy chiếc ghế bành bọc vải bông sặc sỡ, nhưng những người còn lại vẫn đứng nguyên.

Lucy cười với tôi. Cô bước lại gần và trông như thể sắp vuốt tóc tôi. Tôi lo lắng bật dậy. “Cháu xin lỗi, tụi cháu ướt quá. Tụi cháu không nghĩ đến việc mang theo ô,” tôi lảm nhảm.

Nụ cười của Lucy càng lớn hơn. “Quý bà Arista luôn nói gì?”

Tôi không thể kìm lại mà ngoác miệng cười. “Nhóc con, ta sẽ không để cháu làm sũng nước mấy chiếc đệm tốt của ta!” Chúng tôi đồng thanh. Đột nhiên, nét mặt Lucy thay đổi. Giờ thì trông cô như thể sắp khóc đến nơi.

“Ta sẽ gọi trà,” Quý bà Tilney nói bằng giọng đều đều, nhặt chiếc chuông nhỏ lên. “Trà bạc hà với nhiều đường và chanh nóng.”

“Không, làm ơn!” Gideon tuyệt vọng lắc đầu. “Chúng ta không thể vì thế mà dừng lại. Cháu không biết liệu mình đã chọn đúng thời điểm, nhưng cháu thực sự mong rằng, từ góc nhìn của bà, cuộc gặp của cháu với Paul vào năm 1782 đã xảy ra.”

Lucy, giờ đã bình tĩnh lại, chậm rãi gật đầu, và Gideon thở phào một hơi nhẹ nhõm. “Vậy thì cô có biết ông ta đã đưa cháu những giấy tờ bí mật của bá tước. Chúng cháu tốn chút thời gian để hiểu ra những gì chúng nói, nhưng giờ chúng cháu biết viên đá tiên tri không phải một phương thuốc bách bệnh, nó chỉ định được dùng để làm bá tước bất tử mãi mãi.”

“Và sự bất tử của ông ta kết thúc vào giây phút Gwendolyn được sinh ra, đúng không?” Lucy thì thào. “Và đó là lý do ông ta cố giết con bé ngay khi vòng tròn được khép lại?”

Gideon gật đầu, nhưng tôi nhìn hắn, hơi khó chịu. Chúng tôi chưa có thời gian để bàn bạc những chi tiết đó cho tử tế. Tuy nhiên, bây giờ có vẻ không phải lúc, bởi hắn đã nói tiếp. “Mọi thứ hai người làm là để bảo vệ Gwendolyn.”

“Em thấy chưa, Luce? Anh đã bảo mà.” Paul xuất hiện trước cửa. Cánh tay anh ta treo trên một chiếc dây tròng qua cổ, và khi bước lại gần, đôi mắt màu hổ phách của anh ta lướt qua lướt lại giữa Gideon, Lucy và tôi.

Tôi nín thở. Anh ta trồng chỉ già hơn tôi vài tuổi, và trong đời thường, tôi hẳn đã nghĩ anh ta trông thật tuyệt với mái tóc đen nhánh, đôi mắt kỳ lạ của nhà Villiers, và cái lúm đồng tiền nhỏ trên cằm. Tôi đoán anh ta không thể không nuôi bộ râu hai bên má. Có lẽ bấy giờ nó đang là mốt của các quý ông. Nhưng có râu hay không râu, anh ta trông không đủ già để làm bố tôi, hay thực ra là bố của bất cứ ai khác.

“Đôi lúc, đặt lòng tin vào người khác trước sẽ có ích,” Anh ta nói, nhìn Gideon từ đầu đến chân. “Kể cả những người như tên trẻ tuổi bạo lực này.”

“Và đôi lúc anh may mắn không thể tưởng tượng nổi,” Lucy gắt. Cô quay sang Gideon. “Tôi rất biết ơn cậu đã cứu mạng Paul, Gideon,” Cô nghiêm trang nói. “Nếu cậu không tình cờ đi ngang qua, anh ấy đã chết rồi.”

“Em lúc nào cũng nói quá lên, Lucy à.” Paul nhăn mặt. “Anh thể nào cũng nghĩ được cách thoát ra khỏi cái hố đó.”

“Phải rồi,” Gideon nói, với một nụ cười rộng ngoác.

Paul cau mày, nhưng rồi anh ta cũng cười. “Được rồi, có lẽ là không. Alastair là một lão gian giảo khó chịu, và là một tay kiếm quá ổn. Và rồi lại còn có ba người nữa chứ! Nếu tôi có bao giờ gặp lại lão…”

“Khó có vụ đấy lắm,” Tôi lẩm bẩm, và khi Paul nhìn tôi vẻ dò hỏi, tôi thêm vào, “Ít lâu sau Gideon lấy kiếm găm lão lên tường vào năm 1782. Kể cả khi Rakoczy kịp tìm thấy ông ta, tôi không nghĩ ông ta có thể sống qua buổi tối hôm đó.”

Quý bà Tilney rũ người xuống ghế. “Găm ông ta lên tường bằng kiếm!” Bà nhắc lại. “Thật man rợ!”

“Đáng đời tên thần kinh đó.” Paul đặt một tay lên vai Lucy.

“Chắc chắn rồi,” Gideon khẽ đồng tình.

“Ôi, thật nhẹ cả người,” Lucy nói, mắt cô hướng về tôi. “Khi mà cậu đã biết rằng bá tước định giết Gwendolyn khi Vòng tròn khép lại, việc đó sẽ không bao giờ xảy ra!” Paul định nói thêm gì đó, nhưng cô tiếp tục ngay. “Với những giấy tờ đó, chắc chắn là cuối cùng ông ngoại cũng có thể thuyết phục Đội Cận vệ rằng chúng ta đã đúng và bá tước chưa bao giờ đặt lợi ích của nhân loại trong tâm mà chỉ có lợi ích của bản thân. Và đám cận vệ ngớ ngẩn đó, nhất là cái tên Marley đáng khinh bỉ, không thể bác bỏ bằng chứng nữa. Hừm! Lôi danh tiếng của bá tước Saint Germain xuống bùn hả, phải không? Ông ta còn chẳng phải bá tước tử tế, chỉ là một tên xấu xa, chẳng có gì phải bàn cãi cả, và ồ, như tôi đã nói, tôi nhẹ hết cả người, thực tình là nhẹ hết cả người!” Cô hít một hơi dài, khiến tôi nghĩ rằng cô có thể tiếp tục nói hàng giờ nữa, nhưng Paul vòng tay qua vai cô.

“Em thấy chưa, Công chúa? Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi,” Anh ta nhẹ giọng thầm thì, và mặc dù anh ta không nói với tôi, vì một lý do kỳ lạ nào đó, nó khiến tôi rơm rớm nước mắt. Dù có cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể ngăn chúng lại.

“Nhưng mọi chuyện sẽ không ổn,” Tôi thốt lên, và không buồn bận tâm đến việc làm ướt mấy cái nệm, tôi thả mình xuống cái ghế gần nhất. “Mọi việc sẽ không ổn chút nào. Ông ngoại đã mất sáu năm rồi, và ông không thể giúp chúng ta nữa.”

Lucy quỳ xuống trước mặt tôi. “Đừng khóc,” Cô bất lực nói. Nhưng chính cô cũng đang khóc. “Cưng à, con không được khóc như thế, không tốt cho…” Cô khóc. “Tim của ông, ta đoán vậy? Ta luôn bảo ông ăn bớt mấy cái bánh kem bơ kia đi một chút…”

Paul cúi xuống bên chúng tôi, và trông anh ta cũng như thể sắp bật khóc.

Tuyệt vời. Nếu Gideon cũng tham gia, chúng tôi có thể thi với cơn mưa mùa hạ ngoài kia, chả xi nhê gì.

Cuối cùng, quý bà Tilney là người chấm dứt vụ khóc lóc đó. Rút hai chiếc mùi soa ra khỏi túi áo, bà đưa cho Lucy và tôi mỗi người một cái, và nói bằng một giọng sắc bén giống quý bà Arista đến kinh người, “Về sau vẫn còn nhiều thời gian cho vụ này lắm, các cháu. Bình tĩnh lại nào. Chúng ta phải tập trung. Ai biết được chúng ta còn bao nhiêu thời gian?”

Gideon vỗ vai tôi. “Kỵ nói đúng đấy,” Hắn thì thầm.

Tôi sụt sịt một cái rồi cười phá lên khi nghe tiếng Lucy xì mũi vào chiếc mùi soa như thể thổi kèn. Hy vọng đó không phải một trong mấy thói quen tôi thừa hưởng từ cô.

Paul tới bên cửa sổ và nhìn xuống phố. Khi quay người lại, vẻ mặt anh ta đã bình thường trở lại. “Phải rồi. Trở lại với công việc.” Anh ta gãi tai. “Vậy là giờ ông Lucas không thể giúp chúng ta. Nhưng thậm chí nếu không có ông, với những giấy tờ kia, hẳn chúng ta cũng có thể thuyết phục các cận vệ về ý định ích kỷ của bá tước.” Anh ta nhìn Gideon dò hỏi. “Và khi đó Vòng tròn sẽ không bao giờ được khép lại.”

“Sẽ mất rất nhiều thời gian để kiểm tra tính xác thực của chúng,” Gideon đáp lời. “Hiện tại, Falk là Trưởng hội, và có lẽ ông ấy sẽ tin chúng ta. Nhưng tôi không chắc chắn một trăm phần trăm. Cho tới giờ tôi vẫn chưa dám cho ai trong Hội xem những giấy tờ này.”

Tôi gật đầu. Trở lại chỗ cái sofa vào năm 1953, hắn đã nói với tôi về nghi ngờ rằng có một tên phản bội giữa hàng ngũ cận vệ. “Anh thấy đấy,” Tôi nói, “luôn có khả năng rằng trong Đội Cận vệ của thời chúng tôi có một hay vài người biết về tác dụng thực sự của viên đá tiên tri và đang hỗ trợ kế hoạch tìm kiếm sự bất tử của bá tước.” Tôi cố tập trung vào thực tế, và trước sự ngạc nhiên của bản thân, tôi thành công khá là rực rỡ, mặc cho cả đống cảm xúc nháo nhào trong đầu. Hay có lẽ chính là vì chúng.

“Giả sử ông ngoại phát hiện ra kẻ phản bội là ai? Điều đó cũng có thể giải thích lý do tại sao ông bị sát hại.”

“Ông bị sát hại?” Lucy nhắc lại, sững sờ.

“Chúng tôi không thể chứng minh,” Gideon nói. “Nhưng nó khá giống một vụ giết người.” Tôi kể cho anh ta nghe về lời tiên tri của bà Maddy và vụ trộm vào ngày tổ chức tang lễ.

“Tức là cả hai phía đều có người đang tiến gần đến Vòng tròn,” Quý bà Tilney trầm ngâm nói. “Bá tước Saint Germain giật dây từ trong quá khứ, và một hay nhiều đồng minh của ông ta hỗ trợ kế hoạch này từ hiện tại.”

Paul dộng nắm đấm xuống lưng chiếc ghế trước mặt. “Ôi, quỷ tha ma bắt chúng đi,” Anh ta gầm gừ qua kẽ răng.

Lucy ngẩng đầu. “Nhưng cậu có thể nói với Đội Cận vệ rằng cậu chưa tìm ra chúng tôi! Nếu máu chúng tôi không được đọc vào máy đồng hồ, Vòng tròn sẽ không thể khép lại.”

“Không đơn giản thế đâu,” Gideon nói. “Đội Cận vệ đã…”

“Phải, ta biết họ đã cho thám tử tư theo dõi chúng ta,” Quý bà Tilney ngắt lời hắn. “Cặp song sinh nhà Villiers và lão Pinkerton-Smythe ngạo mạn đó. May thay, họ cứ nghĩ mình rất thông minh, và họ coi ta, bởi ta là một người phụ nữ, là ngu xuẩn. Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc các thám tử tư sẽ vui vẻ giữ lại thông tin để đổi lại chút thêm thắt vào nguồn thu khiêm tốn của mình.” Bà cho phép mình nở một nụ cười đắc thắng. “Và sắp xếp hiện tại của ta chỉ là tạm thời thôi. Lucy và Paul sẽ sớm xóa hết mọi dấu vết. Dưới một cái tên mới, họ sẽ sớm bắt đầu một cuộc sống mới và…”

“Chuyển vào một căn hộ trên phố Blandford,” Gideon nói nốt, và nụ cười đắc thắng biến mất khỏi khuôn mặt quý bà Tilney. “Chúng cháu biết hết về việc đó, và ngài Pinkerton-Smythe được chỉ dẫn phải giữ Lucy và Paul ở Temple cho tới khi cháu có thể lấy được máu của họ ở đó. Chính xác hơn, một lá thư với các thông tin cần thiết sẽ đến tay ông ta vào sáng mai.”

“Ngày mai?” Paul, người trông cũng đang bối rối chẳng kém gì tôi, nói. “Vậy thì chưa hề muộn!”

“Như vậy là muộn rồi,” Gideon nói. “Bởi vì từ quan điểm của tôi, việc đó đã xảy ra. Tôi đã đưa lá thư cho người cận vệ trực ca Cerberus vài ngày trước. Lúc ấy, tôi không hề biết chuyện gì đang xảy ra.”

“Vậy thì chúng ta sẽ trốn đi,” Lucy nói.

“Sáng mai?” Quý bà Tilney trông quyết tâm ngùn ngụt. “Để xem ta có thể làm gì.”

“Cháu cũng vậy,” Gideon nói, và hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ. “Nhưng cháu không biết liệu như thế có đủ không. Bởi vì thậm chí nếu chúng ta có thể thuyết phục Đội Cận vệ buông tha cho Lucy và Paul, cháu tin chắc cuối cùng bá tước vẫn sẽ tìm ra cách đạt được mục đích của mình.”

“Ít nhất thì ông ta cũng không lấy được máu của ta,” Quý bà Tilney nói.

Gideon thở dài. “Bà cho chúng cháu từ lâu rồi, quý bà Tilney. Cháu tới thăm bà vào năm 1916, khi bà phân nhánh tới tầng hầm với anh em Villiers trong Thế chiến thứ nhất. Và bà hoàn toàn vui vẻ cho cháu vài giọt. Lúc đấy, chính cháu cũng thấy ngạc nhiên. Cháu rất hy vọng rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ có cơ hội bàn luận về việc ấy.”

“Có phải là chỉ mình tôi hay là mọi người cũng cảm thấy như thể có ai đó đang đào đường tàu điện ngầm trong não?” Paul hỏi.

Tôi không thể không bật cười. “Tôi cũng thấy y hệt như thế,” Tôi an ủi anh ta. “Có quá nhiều thông tin phải tiêu hóa cùng một lúc. Mỗi ý tưởng lại đẻ ra mười cái nữa.”

“Và thế còn chưa hết đâu,” Gideon nói. “Vẫn còn rất nhiều thứ phải bàn bạc. Không may là chúng ta sẽ trở về sớm thôi. Nhưng chúng tôi sẽ trở lại đây, xem nào, trong nửa tiếng nữa? Đó là với mọi người, còn với Gwendolyn và tôi, đó sẽ là sáng mai, nếu mọi chuyện đều tốt đẹp.”

“Tôi không hiểu,” Paul lẩm bẩm, nhưng Lucy trông như thể vừa ngộ ra điều gì.

“Nếu đây không phải một nhiệm vụ chính thức của Đội Cận vệ, vậy thì hai đứa đến đây kiểu gì?” Cô chậm rãi hỏi, mặt nhợt đi. “Hay đúng hơn là, cái gì đã đưa hai đứa đến đây?”

“Chúng tôi…” Tôi bắt đầu, nhưng Gideon liếc nhanh tôi một cái và khẽ lắc đầu.

“Chúng tôi có thể giải thích vào lần sau,” Hắn nói.

Tôi nhìn chiếc đồng hồ quả lắc. Rồi tôi nói, “Không.” Lông mày Gideon nhướng lên. “Không?”

Tôi hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, tôi biết mình không thể đợi thêm một giây nào nữa. Tôi sẽ nói với Lucy và Paul sự thật, ngay tại đây và ngay bây giờ.

Tôi không còn thấy lo lắng nữa, chỉ còn lại sự mệt mỏi khôn cùng. Như thể tôi chạy liền bốn mươi dặm không ngừng nghỉ và không ngủ một trăm năm. Tôi ước Gideon đã để quý bà Tilney gọi món trà bạc hà nóng với đường và chanh. Xét tình hình lúc này, chúng tôi sẽ phải tiếp tục mà không có nó.

Tôi nhìn thẳng vào Lucy và Paul khẽ mở lời, “Tôi phải nói với hai người một việc khác. Hẳn là phải có thời gian.”

•§•

Khi em trai của Cynthia, khoác trên mình bộ cánh thần lùn giữ vườn, mở cửa, tôi cảm thấy như thể nó vừa đá tung cánh cửa địa ngục. Nhạc được bật to hết cỡ, và đấy không phải thứ nhạc bố mẹ Cynthia thích khiêu vũ theo, nó là thứ gì đó lai giữa nhạc sàn và dubstep. Một đứa con gái xô thần lùn giữ vườn sang một bên và ọe luôn vào bồn hoa tú cầu bên hiên. Mặt nó có màu xanh lá rất phù hợp, nhưng có thể đó chỉ là phấn trang điểm.

“Chạm đích!” Nó kêu lên và đứng thẳng dậy. “Tôi cứ sợ mình sẽ không đi xa được đến thế.”

“Ôi, tiệc tùng thời trung học,” Gideon khẽ nói. “Tuyệt làm sao.”

Tôi trố mắt nhìn, bối rối. Đây là căn nhà bóng bẩy của nhà Dales ở khu thượng lưu Chelsea. Nơi mà bạn thường cố nhỏ giọng. Vậy thì tại sao lại có người nhảy nhót trong sảnh chính? Sao lại có quá nhiều người như thế? Và tiếng cười từ đâu ra vậy? Thường thì ở mấy bữa tiệc của Cynthia chẳng có gì mấy, thi thoảng chỉ có vài tiếng cười khúc khích lạ lùng. Nếu từ chán ốm chưa tồn tại, chắc chắn nó sẽ được phát minh ra ở một trong mấy dịp ấy.

“Tuyệt, mọi người đều có màu xanh, vào nhà đi!” Em trai Cynthia reo lên và đưa cho tôi một cái cốc gì đó. “Đây! Rượu punch Quái vật Xanh. Rất tốt cho sức khỏe. Nước ép trái cây nguyên chất, hoa quả tươi, màu thực phẩm xanh, nguyên liệu hữu cơ! Và một giọt xíu xiu rượu trắng nữa. Rượu trắng từ nguyên liệu hữu cơ, tất nhiên rồi.”

“Bố mẹ em đi vắng cuối tuần à?” Tôi hỏi, cố lách chiếc váy Nữ hoàng Alexandra qua khung cửa bằng cách nào đó.

“Cái gì cơ?”

Tôi lặp lại câu hỏi to hơn mười decibel.

“Không, họ ở đâu đó trong này thôi.” Giọng tên thần lùn hơi lè nhè. “Họ cãi nhau vì bố cứ phải tung hứng mấy viên đậu nành màu xanh, và rồi mọi người đều muốn làm thế, và bất cứ ai tung trúng cái mũ nhọn của mẹ sẽ trúng thưởng. Này, Muriel, cậu làm gì trong tủ bát thế? Toilet ở đằng kia.”

“Chắc chắn là có gì đó không ổn,” Tôi bảo Gideon. Tôi phải hét hắn mới nghe thấy được. “Thường thì trong mấy bữa tiệc này mọi người túm tụm thành nhóm và đứng thẳng đơ như bông cải xanh, đợi đến nửa đêm. Và cố tránh xa bố mẹ Cynthia, bởi vì họ luôn muốn bắt người khác chơi mấy ‘trò chơi hay ho’ mà chẳng ai thích ngoài họ.”

Gideon lấy chiếc cốc từ tay tôi và nhấp một ngụm. Rồi hắn nói, cười toe, “Tôi đoán đây là lời giải thích. Một xíu xiu rượu trắng? Trong này phải đến nửa là vodka ấy, ít nhất là một nửa.”

Được rồi, vậy thì nó giải thích được nhiều thứ đấy. Tôi căng mắt nhìn vào sàn nhảy, nơi mẹ Cynthia, hóa trang thành tượng Nữ thần Tự do, đang nhảy múa điên cuồng. “Đi tìm Leslie và Raphael rồi cuốn gói khỏi đây nhanh nhất có thể,” Tôi nói.

Một quả ớt xanh đâm vào Gideon.

“Xin lỗi,” Sarah, đứa đã bị khâu vào bộ đồ ớt xanh, lẩm bẩm. Rồi mắt nó trọn lên. “Ôi, Chúa ơi… anh là thật sao?” Nó chọc ngón tay trỏ vào áo khoác của Gideon để kiểm tra.

“Sarah, cậu thấy Leslie ở đâu không?” Tôi hỏi. Vụ này đang khiến tôi đau đầu. “Hay là cậu quá say để nhớ?”

“Tớ tỉnh như sáo!” Sarah kêu lên. Nó lảo đảo, đến mức nếu Gideon không kịp đỡ thì nó đã ngã nhào. “Tớ có thể chứng minh. Mặt mập mọc một mụt mụn bọc, hai mụt mụn bọc mọc mặt mập. Mặt mập mọc một mụt mụn bọc, hai mụt mụn bọc mọc mặt mập. Đó, cậu cũng nói đi. Chẳng ai đang say mà nói được thế. Đúng không?” Nó ném một cái nhìn đầy ẩn ý về phía Gideon, kẻ có vẻ đang vô cùng hứng thú. “Này, nếu anh là ma cà rồng thì rất hoan nghênh anh cắn em.”

Trong một thoáng, tôi có cảm xúc muốn giật lại chiếc cốc từ tay Gideon và dốc thẳng món punch Quái vật Xanh xuống họng. Cái hỏa ngục ồn ào xanh lét này thật quá sức chịu đựng của mấy cái dây thần kinh của tôi.

Chúng tôi vốn không định tới bữa tiệc, dù mặc váy Nữ hoàng Alexandra hay không mặc váy Nữ hoàng Alexandra. Sau khi lột bỏ bộ quần áo thời Edward và rời khỏi nhà thờ, tôi vẫn thấy run rẩy vì cuộc trò chuyện với Lucy và Paul. Tất cả những gì tôi muốn làm là rúc vào giường và không bò ra cho tới khi mọi chuyện kết thúc. Hoặc ít nhất là (bởi vì tôi đã nhanh chóng loại bỏ ý tưởng kia vì quá thiếu tính thực tế) cho bộ não đang chịu đụng sự quá tải thông tin của mình thời gian để giải quyết mọi chuyện trong yên bình. Dùng giấy nhớ và những chiếc hộp nhỏ và mũi tên nhiều màu. Lời so sánh với hệ thống tàu điện ngầm đang thi công trong não chúng tôi quá chuẩn. Tất cả những gì chúng tôi cần là một bản quy hoạch.

Tuy nhiên, Leslie đã gửi cho tôi bốn tin nhắn bảo chúng tôi phải đến bữa tiệc ngay lập tức. Cụ thể là cái tin cuối cùng nghe khá khẩn cấp. “Tốt nhất là cậu nên đến đây nhanh gấp đôi lên, không thì tớ không thể chịu trách nhiệm về hậu quả đâu.”

“Ôi! Gwenny!” Đó là Gordon Gelderman, trong một bộ quần yếm màu đất. Hắn nhòm xuống cổ áo trễ của chiếc váy Nữ hoàng Alexandra và huýt sáo qua kẽ răng.

“Tớ luôn biết là dưới lớp áo đồng phục của cậu có nhiều thứ hơn một trái tim nhân hậu mà!”

Tôi đảo mắt. Gordon không gây xấu hổ thì không chịu được, nhưng mà Gideon có phải cười nhe nhởn như thằng ngốc vậy không?

“Này, Gordon, nói mặt mập mọc một mụt mụn bọc, hai mụt mụn bọc mọc mặt mập bốn lần liên tiếp đi!” Sarah hét lên.

“Mẹt mựp mọc mọt mụn mụng boọc, hai mụn mụng boọc mọc mẹt mựp, mệt mật mọc mọt mụng mụn bộc, hay mụng mụn bộc mọc mệt mật, mận mệp mọng mọt mẹt mạn bục, hia mẹt mạn bục mọng mận mệp, mạng mậng mục mộn mựt mụng bọng, hây mựt mụng bọng mục mạng mậng!” Gordon gào lên đầy tự tín. “Dễ như ăn kẹo! Này, Gwenny, cậu đã thử món rượu punch chưa?” Nó nghiêng người lại gần tôi vẻ bí hiểm và gào vào tai tôi, “Tớ đoán mình không phải người duy nhất nghĩ đến việc… ờm… cho bữa tiệc thêm chút sôi động.”

Trong một thoáng, trước mắt tôi hiện lên hình ảnh những vị khách lướt qua bàn buffet, lén lút quan sát xung quanh, và rồi, từng người, từng người một, đổ thêm vodka vào bát rượu punch.

“Hôm qua, qua nói qua mà hổng qua, hôm nay qua nói hổng qua mà qua lại qua,” Sarah tụng, bước chân lảo đảo và tóm lấy lưng áo Gideon. “Leslie đang ở trong nhà kính trồng cây. Đang tổ chức karaoke trong đó. Tớ sẽ đi nghe, nhưng mà tớ muốn làm chút punch trước đã.” Chóp bộ trang phục ớt xanh bằng nỉ nghiêng ngả trên đầu nó. “Đây là bữa tiệc đỉnh nhất mà tớ từng đến!”

Gordon khúc khích. “Cynthia phải biết ơn lắm đây. Sau đêm nay, sẽ không còn ai nghĩ mấy buổi tiệc của nó là chán òm nữa. Thật là may mắn! Và hãng vận tải đưa đến quá nhiều đồ ăn màu xanh, vậy là bọn tớ đều gọi thêm vài người bạn. Một vài người còn không hóa trang, chưa nói đến việc mặc đồ màu xanh!”

Tôi đảo mắt lần nữa và kiên quyết kéo Gideon đi, thẳng qua đám đông đang nhảy nhót điên cuồng và hướng tới nhà kính.

Gordon bám theo sau. “Cậu có định hát nữa không, Gwenny? Lần trước cậu hát quá đỉnh. Đúng ra tớ sẽ bầu cho cậu nếu Katie không đổ nước lên áo, nên là cậu ta trông khá quyến rũ, và tớ…”

“Ôi, im đi, Gordon.” Tôi định quay lại đối mặt nó, người đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy Charlotte. Hoặc là ai đó có thể là Charlotte nếu cô ta không đứng trên một cái bàn đặt giữa nhà kính, gào “Paparazzi” của Lady Gaga vào mic.

“Ôi Chúa ơi,” Gideon lầm bầm, bám tay vào khung cửa.

“Ready for those flashing lights,” Charlotte hát.

Tôi không thể nói nổi điều gì. Vài nhóm người đang đứng quanh bàn huýt sáo cổ vũ, và Charlotte hát cũng không tệ chút nào.

Gordon ngay lập tức hòa vào đám người hâm mộ và bắt đầu đòi một màn thoát y. “Lột đồ đi!” Nó gào lên. “Lột chúng ra!”

Tôi nhìn thấy Raphael và Leslie, nó trông thật đáng yêu trong chiếc váy Grace Kelly màu xanh, với mái tóc được uốn lượn sóng cho hợp thời đại, và giành đường qua đám đông đến bên họ. Gideon đứng nguyên ở bên khung cửa.

“Cuối cùng!” Leslie reo lên, tặng tôi một cái ôm. “Mới chỉ uống một chút rượu mà giờ chị ta chẳng còn biết mình là ai nữa. Từ lúc chín rưỡi chị ta bắt đầu kể với mọi người về hội kín của bá tước Saint Germain và rằng có những nhà du hành thời gian ở giữa chúng ta. Tụi này làm đủ thứ trò để khiến chị ta về nhà, nhưng mà chị ta trơn như lươn ấy, và cứ trốn đi mãi.”

“Và chị ta còn khỏe hơn tụi này nữa,” Raphael, người đang đội một chiếc mũ xanh rất hài hước, nói, nhưng trông mặt cậu ta thì không hài hước chút nào. “Vừa rồi suýt nữa thì tớ lôi được chị ta ra cửa, nhưng rồi chị ta vặn tay tớ và dọa sẽ bẻ gãy cổ tớ.”

“Và giờ chị ta tóm được cái mic,” Leslie u ám nói. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào Charlotte như thể chị ta là một quả bom hẹn giờ. Nhưng phải công nhận là một quả bom được gói ghém đẹp đẽ.

Caroline không khoa trương chút nào. Bộ đồ tiên rừng quả là đẹp. Thậm chí một nàng tiên rừng thực sự cũng không thể xinh hơn Charlotte, với đôi vai xương xương ló ra giữa hàng đống vải tuyn màu xanh. Má chị ta ửng đỏ, mắt sáng rực, và những lọn tóc xoăn óng ả chảy dài xuống lưng Charlotte tới đôi cánh hoàn hảo, trông như thể chị ta sinh ra đã có chúng. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu chị ta cất cánh bay qua nhà kính.

Tuy nhiên, giọng ca của chị ta thì không giống tiên gì cả. Trên thực tế, nó còn chẳng giống của Lady Gaga.

“You know that I’ll be your Papa-Paparazzi,” Chị ta lè nhè vào mic, và khi Gordon hét lên, “Lột chúng ra!” một lần nữa, chị ta bắt đầu cỏi một chiếc găng tay dài, từng ngón một, với sự giúp đỡ của hàm răng.

“Chị ta học cái đó từ một bộ phim,” Leslie nói vẻ ấn tượng. “Giờ tớ không nhớ nổi đó là phim gì nữa.”

Đám đông hò reo khi chị ta ném chiếc găng và Gordon bắt được.

“Tiếp tục đi!” Chúng gào lên, và Charlotte chuyển sự chú ý sang chiếc găng kia. Nhưng rồi chị ta đột nhiên dừng lại. Nhìn thấy Gideon ở ngưỡng cửa, mắt chị ta nheo lại. “Hừm, hừm, coi ai ở đây này!” chị ta nói vào mic, và ánh mắt của chị ta quét qua đầu đám đông tới khi dừng lại ở tôi. “Và cô em họ bé bỏng của tôi nữa… tất nhiên rồi! Nghe này, mọi người có biết rằng thực ra Gwenny là một nhà du hành thời gian không? Đúng ra, đấy phải là tôi, nhưng mọi chuyện không xảy ra như thế. Và đột nhiên tôi lại giống như một bà chị gái ngu ngốc của Lọ Lem.”

“Hát tiếp đi!” Đám người hâm mộ hò reo.

“Lột chúng ra!” Gordon hét.

Nhưng Charlotte nghiêng đầu sang một bên, và ánh mắt rực lửa của chị ta găm thẳng vào Gideon. “But I won’t stop until that boy is mine!” Chị ta hát. “Ha, ha, thật là một trò đùa! Tôi sẽ chẳng bao giờ hạ mình như thế.” Chị ta chỉ tay về phía Gideon, và nói to, “Anh ta cũng có thể du hành thời gian. Và rồi sớm thôi, anh ta sẽ chữa lành đủ thứ bệnh trên thế giới.”

“Ôi, khỉ,” Leslie lẩm bẩm.

“Ai đó phải lôi chị ta xuống thôi,” Tôi nói.

“Phải, nhưng bằng cách nào? Chị ta như một cỗ máy chiến đấu vậy. Có lẽ chúng ta có thể ném thứ gì đó nằng nặng vào chị ta,” Raphael gợi ý.

Khán giả của Charlotte không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra cho lắm. Nhưng bằng cách nào đó, có vẻ họ đã nhận ra rằng chị ta không hề thoải mái chút nào. Chỉ có Gordon tiếp tục la hét thật vui vẻ, “Lột chúng ra!”

Tôi cố bắt lấy ánh mắt Gideon, nhưng hắn đang nhìn Charlotte. Hắn chậm rãi bước tới bên chiếc bàn chị ta đang đứng.

Charlotte hít một hơi thật sâu, và chiếc mic đem âm thanh tiếng thở dài đến mọi ngóc ngách của căn phòng. “Anh ta và tôi… chúng tôi biết mọi thứ về lịch sử. Chúng tôi nghiên cứu việc du hành thời gian cùng nhau. Mọi người phải thấy anh ta nhảy điệu minuet. Hay đấu kiếm. Hay chơi dương cầm.”

Gideon đã gần với tới chị ta.

“Anh ta làm mọi thứ giỏi kinh khủng. Ồ, và anh ta có thể tỏ tình bằng tám thứ tiếng,” Charlotte mơ màng nói, và lần đầu tiên trong đời, tôi thấy nước mắt chị dâng lên. “Không phải là anh ta đã tỏ tình với tôi đâu. Ồ, không! Trong mắt anh ta chỉ có con em họ ngốc nghếch của tôi thôi.”

Tôi cắn môi. Nghe có vẻ giống một trái tim tan vỡ, và không ai trên cả thế giới này hiểu những trái tim tan vỡ hơn tôi. Ai mà nghĩ rằng Charlotte một quả tim chứ? Một lần nữa, tôi hy vọng rằng giả thiết bánh hạnh nhân của Leslie là đúng. Mặc dù trái tim tôi nhói lên đau đớn, và tôi phải gắng sức dồn nén những làn sóng ghen tuông đang đe dọa sẽ nhấn chìm mình.

Gideon đưa tay lên cho Charlotte. “Tới lúc về nhà rồi.”

“Èèèèèè!” Gordon, cái kẻ có sự nhạy cảm của một cái máy gặt liên hợp, hét lên, nhưng những vị khách khác đang nín thở chờ đợi.

“Để tôi yên,” Charlotte nói với Gideon. Chị ta hơi lảo đảo. “Tôi chưa nói hết đâu.”

Với một cú nhảy, Gideon đã ở trên bàn, và giây tiếp theo hắn giật chiếc mic ra khỏi tay chị ta. “Màn trình diễn kết thúc rồi,” Hắn tuyên bố. “Đi nào Charlotte, tôi sẽ đưa em về nhà.”

Charlotte nhổ vào hắn như một con mèo giận dữ. “Nếu anh chạm vào tôi, tôi sẽ bẻ cổ anh. Tôi biết Krav Maga, anh biết đấy!”

“Tôi cũng vậy, nhớ chứ?” Hắn lại đưa tay ra. Ngần ngừ một thoáng, Charlotte nắm lấy, và thậm chí còn để hắn nhấc mình xuống khỏi bàn, một nàng tiên rừng mệt mỏi, chuếnh choáng, chẳng còn đứng được trên chân mình bao lâu nữa.

Gideon vòng một tay qua eo chị ta và quay lại với chúng tôi. Như mọi khi, biểu cảm trên mặt hắn chẳng bao giờ hé lộ hắn đang nghĩ gì. “Tôi sẽ giải quyết vụ này. Hai em đến nhà tôi cùng Raphael đi,” Hắn nói ngắn gọn. “Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.”

Mắt chúng tôi gặp nhau trong tích tắc.

“Gặp em sau,” Hắn nói.

Tôi gật đầu. “Gặp anh sau.”

Charlotte không nói thêm lời nào.

Và tôi băn khoăn liệu, có thể nào, khi Lọ Lem ra đi cùng hoàng tử trên lưng bạch mã, cô ta cũng cảm thấy chút tội lỗi trong lòng mình.

❀ ❀ ❀

[1] What is this life if, full of care; We have no time to stand and stare: trích bài thơ Leisure (tạm dịch: Nhàn hạ) của William Henry Davies (1871-1940).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.