Trong phòng không tối như tôi nghĩ. Nó được thắp vài cây nến tỏa ánh sáng lên một giá sách và một chiếc bàn. Rõ ràng là tôi đang ở trong phòng làm việc.
Và tôi không chỉ có một mình.
Trên chiếc ghế cạnh bàn, Rakoczy ngồi đó, với một chiếc ly và hai cái chai đặt phía trước. Một chai đựng thứ chất lỏng ánh lên màu đỏ, trông như thể rượu đỏ, còn chai kia, một chiếc chai thanh nhã và uốn lượn duyên dáng, chứa thứ gì đó xam xám đáng ngờ. Cây kiếm của nam tước nằm chình ình ngay giữa bàn.
“Cũng nhanh đấy,” Rakoczy nói. Giọng ông ta, với thứ âm châu Âu thô lỗ, nghe hơi lè nhè. “Ta vừa ước ao sự hiện diện của một thiên thần, coi này, cánh cổng ngọc trai mở ra và gửi tới ta thiên thần quyến rũ nhất mà thiên đàng có. Thứ thuốc này còn tuyệt hơn bất cứ thứ gì ta từng thử.”
“Hừ… không phải ông nên theo dõi bọn tôi từ trong bóng tối hay gì gì đó sao?” Tôi hỏi, băn khoăn liệu chạy thẳng ra khỏi phòng thì có hơn không, thậm chí kể cả khi tôi chạy thẳng vào tay Gideon. Tôi không thích Rakoczy, ngay cả khi ông ta tỉnh như sáo.
Tuy nhiên, lời bình phẩm của tôi không khiến ông ta tỉnh lại. Ông ta cau mày. “Ồ, thì ra là ngươi!” Ông ta nói, vẫn là cái giọng lè nhè nhưng đã bớt phần ngây ngất. “Không phải thiên thần, chỉ là một đứa con gái ngu ngốc.” Và chỉ với một cử chỉ uyển chuyển duy nhất, gần như nhanh hơn tôi có thể chớp mắt, ông ta cầm chiếc chai nhỏ nhắn lên và bắt đầu tiến gần tới tôi. Chúa biết ông ta vừa nốc thứ gì, nhưng nó có vẻ không ảnh hưởng gì đến tốc độ của ông ta. “Mặc dù cũng là một đứa con gái ngu ngốc rất xinh đẹp.” Ông ta gần tới nỗi hơi thở phả vào mặt tôi, mang theo mùi rượu và thứ gì đó khác, một thứ mùi sắc bén, kỳ lạ. Ông ta vuốt má tôi với bàn tay rảnh và lướt ngón cái chai sạn qua môi dưới tôi. Tôi cứng người vì kinh hoàng.
“Ta cá là đôi môi này chưa bao giờ làm thứ gì cấm đoán, có đúng không? Một chút thuốc thần của Alcott sẽ sửa lại điều đó.”
“Không, cảm ơn.” Tôi luồn qua tay ông ta và loạng choạng lùi ra giữa phòng. Không, cảm ơn, ôi tuyệt quá đi! Biết đâu tí nữa tôi lại cúi chào ông ta! “Để cái thứ đó tránh xa tôi ra, được chứ?” Tôi nói kiên quyết hơn. Trước khi tôi có thể bước thêm bước nữa, với ý tưởng mơ hồ về việc nhảy ra ngoài cửa sổ, Rakoczy đã ở sát sườn tôi, ép tôi vào chiếc bàn. Ông ta khỏe đến mức không thèm để ý sự kháng cự của tôi. “Suỵt, suỵt, đừng sợ, cô bé, ta hứa cô sẽ thích thứ này.” Có tiếng bật nắp khi ông ta giật nút chai ra khỏi chiếc chai nhỏ, và ông ta ép tôi ngửa đầu ra. “Uống thứ này đi!”
Tôi mím môi lại và cố đẩy Rakoczy. Chẳng khác gì đẩy quả núi. Tuyệt vọng, tôi nghĩ đến chút hiểu biết ít ỏi của mình về tự vệ, giờ thì món Krav Maga của Charlotte sẽ hữu dụng lắm. Khi cái chai đã chạm vào môi và mùi rượu xộc vào mũi tôi, cuối cùng tôi cũng có một ý hay. Tôi giật một chiếc cặp tăm ra khỏi đống tóc giả cao ngất và lấy hết sức đâm nó vào bàn tay cầm chiếc chai. Cùng lúc đó, cánh cửa bật mở và tôi nghe giọng Gideon nói to, “Thả cô ấy ra ngay lập tức, Rakoczy!”
Quá muộn, tôi nhận ra rằng đáng nhẽ tôi nên đâm cái cặp vào mắt lão, hay ít nhất là vào họng. Nó đã kẹt trong thịt ông ta, nhưng cái chai còn không rơi xuống. Tuy nhiên, ông ta thả lỏng gọng kìm thép đang nắm lấy tôi, và quay người lại. Gideon, đứng ở ngưỡng cửa với quý cô Lavinia, nhìn ông ta kinh hoàng.
“Ông làm cái quái gì vậy hả?”
“Chẳng có gì đâu! Ta chỉ muốn giúp cô gái nhỏ này… vươn tới chút sự khai sáng mà thôi!” Rakoczy ngửa đầu cười khùng khục. “Liệu cậu có muốn thử một hớp? Ta đảm bảo rằng nó sẽ cho cậu những cảm giác chưa từng có!”
Tôi lọi dụng cơ hội để vùng ra.
“Em ổn chứ?” Gideon nhìn tôi ân cần, trong khi quý cô Lavinia lo lắng bám vào tay hắn. Tin nổi không chứ? Hai người họ có lẽ vừa mới đi tìm phòng để tình tứ cho yên tĩnh, trong khi Rakoczy thì cố nhồi cái thứ thuốc Chúa mới biết nó là gì xuống họng tôi rồi làm cái gì Chúa mới biết. Và giờ thì tôi phải tỏ ra biết ơn Gideon và quý cô ngực bự vì đã chọn cái phòng này!
“Tôi hoàn toàn ổn!” Tôi gầm gừ, khoanh tay lại để không ai thấy tay tôi đang run đến mức nào.
Rakoczy, vẫn đang cười, nốc một ngụm từ cái chai rồi vặn nút lại.
“Bá tước có biết ông đang thử thuốc trong cái phòng làm việc nhỏ yên tĩnh này, thay vì cống hiến bản thân mình cho nhiệm vụ?” Gideon hỏi bằng giọng lạnh băng. “Hẳn là tối nay ông có việc khác để làm chứ?”
Rakoczy hơi nghiêng ngả. Ông ta nhìn chiếc cặp tăm cắm trên mu bàn tay với vẻ ngạc nhiên, rồi giật nó ra và liếm máu đi như một con mèo lớn. “Báo Đen có thể làm bất cứ việc gì, bất cứ lúc nào!” Ông ta nói. Rồi ông ta đặt tay lên đầu, loạng choạng vài bước quanh cái bàn, nặng nề ngã xuống ghế. “Mặc dù thứ thuốc này có cái gì đó khá…,” Rakoczy lầm bầm, và lúc này, đầu ông ta gục xuống và đập vào bàn đánh rầm.
Rùng mình, quý cô Lavinia nghiêng người vào vai Gideon. “Có phải hắn ta…?”
“Có lẽ là không, tôi e là vậy.” Gideon bước tới cạnh bàn, cầm lấy chiếc chai và giơ nó lên trước ánh sáng. Rồi hắn tháo nút chai và ngửi. “Tôi không biết đây là gì, nhưng nếu thậm chí Rakoczy gục nhanh như thế…” Hắn đặt chai xuống. “Tôi đoán là thuốc phiện. Lẫn vào với rượu và mấy thứ thuốc thường lệ của ông ta thì không ổn.”
Hừm, rõ quá rồi còn gì. Rakoczy nằm đó như chết rồi. Bạn còn chẳng nghe thấy ông ta thở.
“Có lẽ ai đã đưa thứ này cho ông ta, ai đó không muốn ông ta hoàn toàn tỉnh táo tối nay,” Tôi nói. Tay tôi vẫn khoanh lại. “Anh tìm được mạch không?” Tôi đã thử, nhưng không thể nào bắt mình tới gần Rakoczy hơn được. Toàn thân run rẩy như bây giờ, tôi đứng được đã là khó.
“Gwen? Em có chắc là em ổn?” Gideon cau mày nhìn tôi. Tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng lúc đó tôi rất muốn quăng mình vào vòng tay hắn và khóc cho thỏa. Nhưng trông hắn không có vẻ gì là sẽ cho tôi một cái ôm an ủi, ngược lại thì đúng hơn. Khi tôi gật đầu, hắn tức giận nói, “Em làm cái quái gì ở chỗ này vậy?” Hắn chỉ vào Rakoczy đang bất động. “Đó có thể dễ dàng là em, nằm bẹp trên cái sàn nhà đó!”
Tới giờ, răng tôi đánh lập cập nhiều tới nỗi không nói nổi. “Tôi… tôi không biết…” Tôi lắp bắp, nhưng Lavinia, vẫn dính vào Gideon như cái nhụy hoa rất to, rất xanh, ngắt lời tôi. Cô ta rõ ràng là cái loại ghét người khác thu hút sự chú ý.
“Chết chóc!” Cô ta thì thào đầy kịch tính, tròn mắt nhìn lên Gideon. “Tôi thấy hơi thở của Thần Chết khi bước chân vào căn phòng này. Ôi, làm ơn…” Mi mắt cô ta chớp chớp. “Hãy giữ tôi thật chặt…”
Tôi không thể tin nổi, cô ta chỉ đơn giản là ngất luôn! Không vì lý do gì cả, và tất nhiên là phải vô cùng duyên dáng ngã vào vòng tay Gideon. Tôi không biết tại sao, nhưng nhìn hắn giữ lấy cô ta, tôi tức giận kinh khủng, tức giận đến mức quên luôn cả cơn run rẩy và hàm răng lập cập. Nhưng cùng lúc, cứ như thể tôi chưa trải qua đủ thứ cung bậc cảm xúc rồi ấy, tôi thấy mắt mình rơm rớm. Ôi, bố khỉ, ngã ngất luôn đúng là lựa chọn tốt nhất. Ngoại trừ việc sẽ không có ai để đỡ tôi.
Đúng lúc đó, ngài Rakoczy đã chết lên tiếng, bằng một giọng khàn và trầm tới nỗi nó có thể tới từ thế giới bên kia tấm bia, “Dosis sola facit venenum[1]. Đừng sợ hãi. Chỉ có liều lượng mới làm nên chất độc. Sẽ cần nhiều hơn thế để hạ được ta.”
Lavinia (tôi quyết định rằng cô ta chả phải quý cô gì sất) rít lên một tiếng hoảng sợ và mở mắt nhìn chằm chằm vào Rakoczy. Rồi hẳn là cô ta nhớ ra mình phải ngất, và với một tiếng rên rỉ rất kịch, cô ta lại rũ người vào tay Gideon.
“Một chút nữa ta sẽ khỏe hơn. Không cần lo lắng.” Rakoczy ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi bằng đôi mắt vằn tia máu. “Lỗi của ta! Thứ đó chỉ nên uống vài giọt một lúc, hắn ta nói vậy.”
“Ai nói?” Gideon hỏi, giữ Lavinia trong tay như một con ma nơ canh trong cửa hàng.
Vật lộn một lúc, Rakoczy nhấc được người về vị trí ngồi, để đầu ngửa ra, và nhìn lên trần nhà với một tràng cười. “Các người có thấy những vì sao nhảy múa?”
Gideon thở dài. “Tôi phải tìm bá tước,” Hắn nói. “Gwen, em giúp tôi một tay được không…?”
Tôi nhìn hắn trống rỗng. “Giúp anh một tay với mụ ta? Anh đùa à!” Với vài bước chân, tôi đã ra tới cửa và rồi tới hành lang, để hắn không thấy mấy giọt nước mắt ngu ngốc chảy thành hàng xuống má. Tôi không hiểu tại sao mình lại khóc hay là đang đi đâu. Hẳn đó là phản ứng sau bi kịch, mấy thứ bạn hay đọc ấy. Mọi người làm đủ thứ trò kỳ lạ khi họ bị sốc, như cái ông thợ bánh ở Yorkshire đút tay vào máy cán bột. Ông ta nướng được vài khay bánh sừng bò vị quế trước khi gọi cứu hộ. Đống bánh sừng bò đó là thứ kinh tởm nhất đội bác sĩ kia từng thấy.
Tôi do dự khi tới chân cầu thang. Tôi không muốn đi xuống, đề phòng trường hợp huân tước Alastair đang rình sẵn để thực hiện phi vụ giết người hoàn hảo của lão, nên tôi chạy lên. Tôi chưa đi được xa trước khi nghe tiếng Gideon gọi theo ở đằng sau, “Gwenny! Làm ơn dừng lại đi! Làm ơn!”
Trong một thoáng, tôi chợt nhận ra rằng hắn đã đơn giản là thả luôn Lavinia xuống sàn nhà để đuổi theo tôi, nhưng mà chả ích gì cả: tôi vẫn tức giận, hay buồn, hay sợ hãi, hay là cả đống đó trộn lại. Tôi vấp chân vào cầu thang, lệ nhòa cả mắt, và bước vào hành lang tiếp theo.
“Em nghĩ mình đang đi đâu vậy?” Giờ thì Gideon đã tới cạnh tôi, cố nắm lấy tay tôi.
“Đâu cũng được! Chỉ cần tránh xa anh ra, thế thôi,” Tôi nức nở, chạy vào căn phòng gần nhất. Gideon theo sau tôi. Tất nhiên rồi. Tôi suýt thì ấn ống tay áo lên mặt để lau nước mắt, nhưng vào giây cuối cùng, tôi nhớ đến đống mỹ phẩm trang điểm của Madame Rossini. Chắc tôi trông cũng đủ tơi tả rồi. Tôi liếc quanh phòng để không phải nhìn Gideon. Những cây nến cắm trên tường phủ lên những thứ đồ đạc đẹp đẽ đủ sắc ánh vàng. Có một chiếc sofa, một chiếc bàn nhỏ thanh nhã, bức chân dung một người nông dân quá cố và vài quả lê, một bộ sưu tập kiếm treo trên bệ lò sưởi, và những tấm rèm màu vàng lộng lẫy bên cửa sổ. Vì một lý do nào đó, tôi đột nhiên có cảm giác mình đã tới nơi này.
Gideon đứng phía trước tôi, chờ đợi.
“Để tôi yên,” Tôi nói, hơi yếu ót.
“Tôi không thể để em một mình. Bất cứ khi nào tôi để em một mình, em lại làm thứ gì đó dại dột mà không buồn nghĩ trước.”
“Đi đi!” Tôi muốn quăng mình lên ghế sofa, nằm đó một lúc và lấy nắm đấm mà đập nó. Đời hỏi thế là quá nhiều à?
“Không,” Gideon nói. “Nghe này, tôi xin lỗi vì chuyện đó. Đáng nhẽ tôi không được để nó xảy ra.”
Chúa ơi, thế có rập khuôn không cơ chứ? Một ca trách nhiệm quá mức kinh điển. Tôi tình cờ đụng phải Rakoczy thì chẳng liên quan gì đến Gideon, phải không nào? Hay là bây giờ Rakoczy hơi bị khùng, như Xemerius hay nói. Mặt khác, một chút cảm giác tội lỗi cũng chẳng hại hắn được.
Nên là tôi nói, “Nhưng anh đã làm thế!” Và tôi bồi thêm, “Bởi vì anh chỉ mải nhìn cô ta!”
“Em đang ghen!” Gideon còn dám cười phá lên. Nghe giọng hắn có vẻ nhẹ nhõm hơn.
“Anh thích thế, phải không?” Nước mắt tôi đã ngừng chảy, và tôi lén quẹt mũi.
“Bá tước sẽ băn khoăn chúng ta đang ở đâu,” Gideon nói, sau khi ngừng một chút.
“Vậy thì ông ta có thể sai ông bạn Transylvania đi tìm chúng ta, ông ta có thể làm vậy đó.” Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn vào mắt hắn. “Ông ta còn không phải bá tước thực sự. Cái tước vị của ông ta cũng giả chẳng khác nào cái má hồng của cái cô… tên cô ta là cái gì nhỉ?”
Gideon cười khẽ. “Tôi quên rồi.”
“Nói xạo!” Tôi nói, nhưng thật ngu là tôi cũng không thể đừng được mà nở một nụ cười rõ to.
Rồi Gideon lại nghiêm túc trở lại. “Bá tước không phải chịu trách nhiệm vì hành động của Rakoczy. Hắn ta sẽ phải chịu sự khiển trách vì điều đó. Em không cần thích bá tước, chỉ cần tôn trọng ông ấy.”
Tôi khịt mũi tức tối. “Tôi không phải làm cái gì cả,” Tôi nói, quay phắt lại về phía cửa sổ. Và ở đó, tôi thấy… tôi! Mặc bộ đồ đồng phục, nhòm ra từ đằng sau chiếc rèm với một cái biểu cảm khá ngố trên mặt. Trời đất! Đây là phòng học của cô Counter, và Gwendolyn đằng sau tấm rèm vừa mới phân nhánh lần thứ ba. Tôi ra hiệu cho mình trốn đi.
“Chuyện gì vậy?” Gideon hỏi.
“Không có gì!” Tôi nói, cố tỏ ra ngu nhất có thể.
“Ở cửa sổ.” Hắn đưa tay vào khoảng không, một phản xạ, tìm kiếm cây kiếm không mang theo mình.
“Tôi đã bảo là không có gì mà.” Điều tiếp theo mà tôi làm sẽ được đổ cho việc sốc do bi kịch, như ông thợ bánh và đống máu trong mấy chiếc bánh sừng bò. Bình thường, tôi sẽ không bao giờ làm thứ gì như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ mình đã thấy thứ gì đó màu xanh chạy qua cửa, và… Và, ùm, về cơ bản thì tôi chỉ làm thế vì tôi đã biết mình sẽ làm thế. Bạn có thể nói là không có thứ gì khác tôi có thể làm.
“Có thể có ai đó đứng sau rèm nghe…” Gideon vẫn đang nói dở câu khi tôi quàng tay quanh cổ hắn và chạm môi vào môi hắn. Và trong khi đó, tôi cũng áp sát vào người hắn. Quý cô Lavinia cũng chẳng thể nào làm tốt hơn.
Trong vài giây, tôi sợ Gideon sẽ đẩy mình ra, nhưng rồi hắn rên lên khe khẽ, vòng tay qua eo tôi và kéo tôi lại gần hơn. Hắn đáp trả nụ hôn nồng nhiệt đến mức tôi quên hết mọi thứ và nhắm mắt lại. Lúc này, giống y như khi chúng tôi khiêu vũ, đột nhiên, chẳng quan trọng nữa, những gì đang xảy ra xung quanh chúng tôi hay những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cũng chẳng còn quan trọng nữa việc hắn là một tên khốn toàn tập, tất cả những gì tôi biết là tôi yêu hắn, và tôi sẽ luôn luôn yêu, và tôi muốn hắn hôn tôi mãi mãi.
Một giọng nói nho nhỏ trong đầu tôi thì thầm, bảo tôi nên tỉnh lại đi, nhưng đôi môi và tay của Gideon đang nói điều ngược lại. Vậy nên tôi không thể nói bao nhiêu thời gian đã trôi qua trước khi chúng tôi tách nhau ra và nhìn chằm chằm vào đối phương, sững sờ.
“Tại sao… tại sao em lại làm vậy?” Gideon hỏi, thở nặng nề. Trông hắn hoàn toàn bối rối. Hắn lùi lại vài bước, hơi lảo đảo, như thể kéo dài nhất có thể khoảng cách giữa hai người.
“Ý anh là gì, vì sao?” Tim tôi đập nhanh và ầm ĩ tới mức hắn hẳn là có thể nghe thấy nó. Tôi liếc nhìn cánh cửa. Có lẽ tôi đã tưởng tượng ra bóng chiếc váy xanh mà tôi nghĩ mình đã thấy qua khóe mắt, và chiếc váy đó vẫn đang nằm trên chiếc thảm tầng dưới với quý cô Lavinia ở trong, đợi chờ ai đó hôn cho tỉnh.
Mắt Gideon nheo lại đầy nghi ngờ. “Nhưng em…” Với vài sải chân, hắn đã tới bên cửa sổ, kéo rèm sang hai bên. Lại thế rồi, thật là dễ đoán! Cứ làm thứ gì đó… ừm, tốt bụng, là hắn lại phải cố hết sức để phá đám nhanh nhất có thể.
“Tìm thứ gì đó à?” Tôi mỉa mai. Tất nhiên là giờ chẳng còn ai sau tấm rèm nữa. Tôi trẻ hơn đã du hành về được một lúc rồi và có lẽ là đang băn khoăn mình biết hôn đỉnh như vậy từ bao giờ.
Gideon quay người lại. Sự bối rối đã biến mất khỏi mặt hắn, thay vào đó là biểu cảm kiêu ngạo như thường lệ. Hắn tựa vào bệ cửa sổ, khoanh tay lại. “Tất cả chuyện đó để làm gì, Gwendolyn? Một vài giây trước, trông em vẫn còn ghét tôi lắm.”
“Tôi muốn…” Tôi mở miệng, nhưng rồi nghĩ lại. “Tại sao phải hỏi điều ngu ngốc đấy chứ? Anh chưa bao giờ giải thích tại sao anh hôn tôi, phải không nào?” Và rồi, cố tỏ ra ngang bướng, tôi nói tiếp, “Tôi chỉ thích thế thôi. Và anh cũng không phải hùa theo tôi làm gì.” Mặc dù lúc đó tôi đã có thể chìm vào lòng đất vì xấu hổ.
Mắt hắn lóe lên. “Em thích thế?” Hắn nhắc lại, tiến tới gần tôi. “Chết tiệt, Gwendolyn! Có rất nhiều lý do tại sao… Hàng bao nhiêu ngày nay, tôi vẫn cố… Ý tôi là, suốt thời gian qua…” Hắn cau mày, rõ ràng là bực bội vì đã nói lắp. “Em nghĩ tôi làm từ đá?” Hắn to giọng.
Tôi không biết nói gì. Và có lẽ đó là câu hỏi tu từ thì đúng hơn. Không, tất nhiên tôi không nghĩ hắn làm từ đá, nhưng mà ý hắn là cái quái gì mới được chứ? Câu hỏi lửng lơ của hắn lúc nãy không hẳn đã giúp làm rõ vấn đề. Chúng tôi nhìn nhau một lúc, và rồi hắn quay đi và nói bằng một giọng hết sức bình thường, “Chúng ta phải đi thôi. Nếu không xuống hầm đúng giờ, toàn bộ kế hoạch sẽ thất bại.”
Ồ, phải, đúng quá. Kế hoạch. Cái kế hoạch coi chúng tôi là nạn nhân tiềm năng cho một vụ giết người, những kẻ sẽ biến vào thinh không thật tiện lợi.
“Ngựa hoang cũng không kéo tôi xuống dưới đó được đâu, nhất là khi Rakoczy đang nằm bẹp trên cái bàn đó, phê thuốc đến rụng cả não ra,” Tôi kiên quyết nói.
“Coi này, thứ nhất, giờ ông ta cũng sẽ tỉnh lại rồi, và thứ hai, ít nhất là năm người của ông ta đang đợi ở dưới đó.” Hắn đưa tay cho tôi. “Đi nào, chúng ta phải nhanh lên. Và không có gì phải sợ cả; Alastair sẽ không có cơ hội chọi lại mấy người Kuruc đó, thậm chí nếu lão ta mang theo viện binh. Họ nhìn trong bóng tối như mèo vậy, và tôi đã thấy những điều chẳng khác nào phép thuật họ làm với dao và kiếm.” Hắn đợi đến khi tôi đặt tay vào tay hắn, rồi cười nhẹ và nói thêm, “Và còn có tôi ở đây nữa.”
Nhưng trước khi chúng tôi bắt đầu đi, Lavinia xuất hiện ở cửa, và với cô ta, cũng hụt hơi chả kém, là ngài Trưởng thư ký mặc bộ đồ lòe loẹt như con vẹt.
“À, họ đây rồi. Cả hai người,” Lavinia nói. Trông cô ta khỏe kinh người so với một kẻ vừa mới đây còn ngất lên ngất xuống, mặc dù cũng không còn đẹp như trước nữa. Những vệt da đỏ ửng hiện lên dưới lớp phấn trên mặt. Vụ chạy lên chạy xuống cầu thang hẳn đã khiến cô ta đổ mồ hôi. Trên đường viền cổ áo sâu hoắm của cô ta cũng có vết đỏ.
Tôi rất mừng vì Gideon còn chẳng buồn liếc tới cô ta. “Tôi biết chúng tôi đến muộn, thưa ngài Alfred,” Hắn nói. “Chúng tôi đang trên đường xuống.”
“Việc đó… không cần thiết,” Alcott đáp lời, há miệng thở lấy hơi. “Có chút thay đổi trong kế hoạch.”
Ông ta không phải giải thích thêm nữa, bởi vì huân tước Alastair bước vào phòng, không hề hụt chút hơi nào mà còn cười nhã nhặn.
“Vậy là ta lại gặp nhau,” Ông ta nói. Theo sau là con ma tổ tông bận đồ đen, kẻ ngay lập tức bắt đầu lẩm bẩm những lời đe dọa chết chóc. “Cầu cho kẻ nhu nhược chết một cái chết nhu nhược!” và đại loại thế. Tôi gọi hắn là Darth Vader trong lần gặp trước bởi cái giọng khò khè của hắn, và tôi ghen tị với tất cả những người có mặt ở đó, không thể nhìn thấy hay nghe thấy hắn. Đôi mắt đen như bọ của hắn ghim chặt vào chúng tôi, chất chứa hận thù.
Gideon cúi đầu. “Huân tước Alastair, thật là một bất ngờ.”
“Đúng như dự định của ta,” huân tước Alastair nói, cười đầy tự mãn. “Đúng là ta định dành tặng ngươi một bất ngờ.”
Gideon len lén đẩy tôi vào sâu hơn trong góc, để chiếc bàn chắn giữa chúng tôi và những vị khách, và điều này không khiến tôi cảm thấy khá hơn chút nào, bởi nó là một chiếc bàn kiểu Rococo vô cùng mỏng manh dành cho phái nữ. Giá mà nó là một cái bàn gỗ sồi chắc chắn.
“Tôi hiểu,” Gideon khách sáo nói.
Tôi cũng hiểu ông ta. Rõ ràng là hiện trường vụ án đã được chuyển từ tầng hầm lên căn phòng xinh đẹp này, bởi vì ngài Trưởng thư ký và Lavinia là lũ rắn trong bụi. Rất đơn giản, thật đấy. Thay vì run rẩy sợ hãi, tôi thấy muốn bật cười khúc khích hơn. Nhiều chuyện như thế trong một ngày là quá đủ!
“Nhưng tôi tưởng ngài sẽ phải biết suy xét hơn một chút về kế hoạch giết người của mình sau khi có trong tay gia phả những người du hành thời gian?” Gideon nói.
Huân tước Alastair làm cử chỉ gạt đi. “Gia phả mà con quỷ từ tương lai đưa cho ta chỉ cho thấy việc xóa sổ lũ hậu duệ của các người là không thể,” Ông ta nói. “Ta chuộng cách trực tiếp hơn.”
“Chỉ riêng Madame d’Urfe, người phụ nữ sống trong cung đình của đức vua Pháp, có nhiều hậu duệ đến mức phải mất nhiều hơn một đời người để lần ra được dấu tất cả bọn họ,” ngài Trưởng thư ký chêm vào. “Kết liễu hai ngươi ngay tại đây và ngay bây giờ đối với ta là một điều vô cùng cấp thiết. Nếu ngày đó trong Hyde Park ngươi không tự vệ tốt đến thế, tất cả mọi chuyện đã kết thúc từ lâu.”
“Ông nhận được gì từ vụ này, Alcott?” Gideon hỏi, nghe như thể hắn vô cùng hứng thú. “Điều gì mà huân tước Alastair cho ông có thể khiến ông phá vỡ lời thề của cận vệ và phản bội Hội kín?”
“Ừm, ta…” Alcott bắt đầu nói, nhưng huân tước Alastair ngắt lời.
“Một lương tâm trong sạch! Đó là thứ hắn sẽ nhận được. Sự đảm bảo rằng các thiên thần trên thiên đàng sẽ ngợi ca những việc tốt của hắn còn đáng giá hơn cả vàng bạc. Chúng ta phải loại bỏ những quái thai như ngươi khỏi mặt đất, và Chúa sẽ cảm ơn chúng ta vì dòng máu đã đổ của các ngươi.”
Phải rồi, phải rồi. Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy một tia hy vọng rằng huân tước Alastair chỉ cần một người lắng nghe. Có lẽ ông ta chỉ muốn một thính giả biết trân trọng và lắng nghe những ảo tưởng tôn giáo của mình. Nhưng rồi Darth Vader rít lên, “Mạng của ngươi thế là đã kết, hỡi những mầm mống của quỷ dữ!” và tôi từ bỏ luôn ý tưởng đấy.
“Vậy là ngài nghĩ Chúa sẽ ủng hộ việc giết hại một cô gái vô tội? Thú vị đấy.” Tay Gideon lần vào túi áo khoác, rồi hắn khẽ nhảy dựng lên.
“Liệu đây có phải thứ ngươi đang tìm kiếm?” Lão Trưởng thư ký hỏi gian xảo. “Hẳn là một thứ vũ khí độc ác nào đó từ tương lai, ta nói có đúng không?” Ông ta nhìn sang huân tước Alastair tìm sự tán thưởng. “Ta đã nhờ cô bạn quyến rũ của chúng ta, quý cô Lavinia, lục soát ngươi tìm vũ khí, nhà du hành thời gian à.”
Lavinia ném cho Gideon một nụ cười hối lỗi, và trong một thoáng, trông hắn như thể sắp sửa tự sút mình một cái. Có thể hiểu được, bởi khẩu súng đã có thể cứu chúng tôi. Mấy kẻ cầm kiếm sẽ không tài nào đọ lại được với một khẩu súng tự động Smith & Wesson. Tôi cầu cho lão Alcott phản trắc kia sẽ vô ý kéo cò và tự bắn vào chân mình. Âm thanh của súng có lẽ sẽ vang tới phòng khiêu vũ , hoặc là không.
Tuy nhiên, Alcott cho khẩu súng vào túi, và tim tôi chùng xuống.
“Ngạc nhiên, phải không nào? Ta đã nghĩ đến mọi thứ. Ta biết quý cô Lavinia thân mến có vài món nợ cờ bạc,” Alcott nói giọng thân tình. Như những tên người xấu khác, rõ ràng là ông ta muốn sự gian xảo của mình được công nhận. Tôi nghĩ cái mặt dài ngoẵng của ông ta hơi giống chuột. “Những món nợ lớn mà cô ta không còn trả nổi bằng cách trưng ra… sự hào phóng của mình cho những người bảo trợ.” Đến đây, lão cười một điệu cười nịnh nọt. “Nàng phải tha lỗi cho tôi, thưa tiểu thư, vì không mấy hứng thú với sự phục vụ của nàng. Nhưng điều này đã xóa sạch món nợ.”
Lavinia trông không hài lòng lắm. “Tôi xin lỗi, tôi không còn lựa chọn khác,” Cô ta nói với Gideon, nhưng trông hắn không có vẻ gì là đang lắng nghe. Tôi nghĩ hắn đang băn khoăn liệu mình có thể phi đến bên lò sưởi và chộp lấy một trong mấy thanh kiếm nhanh tới mức nào trước khi bị huân tước Alastair dùng kiếm của lão xiên cho thủng bụng. Theo hướng nhìn của hắn, tôi kết luận rằng hắn chẳng có mấy cơ hội thành công, trừ phi hắn quên không bảo tôi rằng hắn là Siêu nhân. Lò sưởi cách chúng tôi quá xa, và hơn nữa, huân tước Alastair, kẻ chưa từng rời mắt khỏi Gideon, đang đứng gần nó hơn nhiều.
“Tất cả những chuyện này cũng hay lắm,” Tôi chậm rãi nói, cố câu giờ, “nhưng ông đã bỏ qua ngài bá tước.”
Alcott cười lớn. “Ta cho rằng ý của cô là bỏ qua Rakoczy?” Ông ta xoa xoa tay. “Cái, hừm, cứ gọi là sở thích… đặc biệt của hắn sẽ khiến hắn không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình vào đêm nay, cô đồng ý chứ?” Ông ta đã phổng hết cả mũi vì tự mãn. “Hứng thú với các thứ chất độc biến hắn thành con mồi dễ dàng, nếu cô hiểu ý ta là gì.”
“Nhưng Rakoczy không chỉ có một mình,” tôi nói. “Những người Kuruc đang theo dõi nhất cử nhất động của chúng tôi.”
Alcott liếc nhanh huân tước Alastair, hơi bối rối, rồi cười lớn. “Ồ, phải, và giờ thì mấy người bạn Kuruc của cô đâu?”
Chắc là đang ở dưới hầm.
“Chờ đợi trong bóng tối,” Tôi thì thào bằng giọng đe dọa nhất có thể. “Sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Và họ có thể làm những điều chẳng khác nào ma thuật với dao và kiếm.”
Nhưng rủi là Alcott không bị hù. Ông ta bình phẩm vài câu độc địa về Rakoczy và mấy người Kuruc, rồi lại bắt đầu tự tán dương bản thân vì kế hoạch thiên tài và sự ứng biến còn thiên tài hơn. “Ta e là hôm nay ông bá tước thông thái của chúng ta sẽ đợi chờ cô và con Báo đen đó trong vô vọng rồi,” Ông ta nói, quay sang Gideon. “Sao cô không hỏi ta có kế hoạch gì dành cho hắn?”
Nhưng rõ ràng là Gideon đã hết hứng thú với chuyện huênh hoang của Alcott Hắn không nói gì. Huân tước Alastair cũng có vẻ chịu hết nổi màn lảm nhảm tốn thì giờ của ngài Trưởng thư ký. Ông ta muốn vào việc luôn. “Cô nên rời khỏi chỗ này,” Ông ta sốt ruột nói với quý cô Lavinia, rút kiếm và chỉ vào cô ta.
Và giờ thì đến đoạn đe dọa.
“Và tôi luôn nghĩ ông là người có danh dự và không đấu tay đôi với một đối thủ tay không vũ khí,” Gideon nói.
“Ta đúng là một người có danh dự, nhưng ngươi là một con quỷ. Ta sẽ không đấu tay đôi với ngươi, ta sẽ hạ sát ngươi,” Huân tước Alastair lạnh lùng nói.
Quý cô Lavinia rít lên một tiếng kinh hoàng. “Tôi không muốn vậy,” Cô ta thì thào, nhìn về hướng Gideon.
Không, tất nhiên rồi. Giờ thì cô ta mới do dự đấy! Con bò ngu ngốc, cô thử ngã ngất phát nữa đi tôi xem nào?
“Ta nói là đuổi cô ta ra khỏi đây!” Huân tước Alastair nói luôn lời của tôi. Ông ta để cây kiếm rít lên trong không trung, thử độ sắc bén của nó.
“Tất nhiên, đây không phải cảnh tượng dành cho một quý cô.” Alcott đẩy Lavinia ra hành lang. “Đóng cửa vào, và canh đừng để ai vào đây nhé.”
“Nhưng mà…”
“Ta còn chưa đưa lại cho cô giấy nợ,” Alcott rít lên. “Nếu có lời ta, đám chấp hành viên ở tòa án sẽ tới nhà cô vào ngày mai, và rồi nó sẽ không còn là nhà của cô nữa đâu.”
Câu đó khiến Lavinia ngậm miệng. Alcott chốt cửa, quay lại với chúng tôi và lôi một con dao găm khá nhỏ ra khỏi túi áo. Đúng ra tôi phải thấy kinh hoàng, nhưng bằng một cách nào đó, nỗi sợ không thể thực sự bắt rễ. Có lẽ là bởi toàn bộ chuyện này quá đỗi hoang đường đối với tôi. Siêu thực. Như một đoạn phim ngắn.
Và hẳn là chúng tôi sẽ du hành trở về sớm thôi chứ?
“Còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi thì thầm với Gideon.
“Quá nhiều,” hắn nói qua hàm răng nghiến chặt.
Cái mặt chuột của Alcott hiện lên vẻ vui sướng. “Tôi sẽ lo đứa con gái,” Ông ta nói, gần như sủi bong bóng vì háo hức được hành động. “Ngài xử lý thằng nhãi kia. Nhưng hãy cẩn thận, hắn rất xảo quyệt, và rất nhanh.”
Huân tước Alastair chỉ khịt mũi khinh thường.
Trong khi Gideon vẫn đang nhìn chằm chằm cây kiếm xa khỏi tầm với một cách thật trêu ngươi và cả cơ thể hắn căng lên vì tập trung, tôi nhìn quanh tìm một vũ khí thay thế. Trong cơn bốc đồng, tôi bê một trong mấy chiếc ghế nhồi lên và chĩa những cái chân mảnh khảnh của nó vào Alcott.
Vì lý do nào đó, ông ta thấy thế vô cùng thú vị. Ông ta chỉ cười còn khát máu hơn trước và chậm rãi tiến về phía tôi. Hừm, có một điều chắc chắn: bất kể động cơ là gì, ông ta sẽ không bao giờ còn giữ nổi lương tâm trong sạch nữa.
Huân tước Alastair cũng đang bước lại gần.
Và rồi tất cả mọi thứ đồng thời xảy ra.
“Ở yên đó,” Gideon kêu tôi, trong khi hắn lật ngược chiếc bàn thanh nhã, và với một cú đá, khiến nó trượt vèo trên sàn nhà gỗ về phía huân tước Alastair. Gần như cùng lúc đó, hắn giật chiếc giá cắm nến nặng nề ra khỏi tường và lấy hết sức bình sinh phi nó vào ngài Trưởng thư ký. Nó đáp vào đầu ngài Alfred với một âm thanh kinh khủng, và ông ta lăn ra sàn như một cục đá. Gideon không đợi xem mình có ném trúng mục tiêu. Trong lúc chiếc giá còn đang bay trong không trung, hắn nhào đến bộ sưu tập kiếm trên tường. Còn huân tước Alastair bước sang để tránh chiếc bàn đang lao tới, nhưng thay vì ngăn Gideon tới mấy cây kiếm, ông ta bước nhanh tới chỗ tôi. Tất cả xảy ra trong nháy mắt, và tôi gần như chưa kịp nâng chiếc ghế trong tay lên, với ý định phang nó vào đầu huân tước Alastair, thì ông ta lao vào tôi với cây kiếm.
Cây kiếm xuyên thủng lớp váy của tôi và đâm sâu vào lồng ngực bên trái. Trước khi tôi có thể hiểu chuyện gì đã xảy ra, huân tước Alastair rút kiếm ra, kêu lên một tiếng đắc thắng và quay ngoắt lại đối đầu với Gideon, mũi kiếm chĩa vào hắn. Lưỡi kiếm ánh đỏ màu máu tôi.
Vài giây sau, cơn đau ập đến. Như một con rối bị cắt dây, tôi ngã xuống đầu gối và đưa tay ôm ngực theo bản năng. Tôi nghe Gideon gọi tên mình; tôi thấy hắn cùng lúc giật hai cây kiếm xuống khỏi tường, vung chúng lên như một võ sĩ samurai. Trong lúc đó, cuối cùng tôi cũng ngã xuống đất, và đầu tôi đập xuống đất thậm chí còn không đau (cái bộ tóc giả tôi đang đội cũng có lúc hữu dụng). Và rồi, như thể có phép thuật, cơn đau biến mất. Trong tích tắc, tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không, ngỡ ngàng. Rồi tôi lơ lửng trên không, nhẹ bẫng, không còn gì níu kéo, càng lúc càng bay cao hơn, tới tận những bức tranh trần. Những hạt bụi óng vàng bay quanh tôi dưới ánh nến. Như thể tôi là một trong số chúng.
Tôi thấy mình nằm phía dưới, mắt mở to, cố gắng hớp không khí. Một vệt máu lan dần trên thân váy xanh thẫm. Sắc hồng rút khỏi mặt tôi, cho tới khi làn da tôi cũng trắng bệch như mái tóc giả. Tôi ngạc nhiên nhìn mi mắt mình run run rồi khép lại.
Nhưng phần hồn treo lơ lửng của tôi vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ:
Tôi thấy ngài Trưởng thư ký nằm bất động bên chiếc giá nến. Máu chảy ra từ một vết thương trên thái dương ông ta.
Tôi thấy Gideon, trắng bệch vì tức giận, lao về phía Alastair. Huân tước rút lui về phía cửa, đỡ những cú đâm của Gideon với cây kiếm của mình, nhưng chỉ vài giây sau, Gideon đã dồn ông ta vào góc.
Tôi thấy hai người họ đấu một trận tay đôi ác liệt, mặc dù từ chỗ tôi, âm thanh hai thanh kiếm chạm nhau trở nên lùng bùng.
Huân tước đâm nhử một cú rồi cố nhắm vào cánh tay trái của Gideon, nhưng Gideon đã nhìn thấu ông ta, và gần như cùng lúc, lưỡi kiếm của hắn xuyên thủng cánh tay phải không được bảo vệ của Alastair . Ông ta nhìn kẻ thù vẻ ngỡ ngàng, khuôn mặt rúm lại trong một tiếng thét câm lặng. Tay ông ta mở ra, và cây kiếm rơi xuống sàn kêu lạch cạch: Gideon đã găm tay ông ta vào tường. Kẹt cứng, Alastair bắt đầu tuôn ra những lời chửi rủa giận dữ, mặc cho cơn đau có lẽ đang hành hạ.
Gideon quay người đi mà không buồn liếc nhìn và phủ phục xuống sàn nhà bên cạnh tôi. Nói đúng hơn là, bên cạnh cơ thể tôi, còn tôi thì vẫn treo lơ lửng trong không khí, cảm thấy vô dụng.
“Gwendolyn! Ôi Chúa ơi! Gwenny! Làm ơn đừng mà!” Hắn ấn tay vào cái lỗ nhỏ trên ngực tôi nơi cây kiếm đã đâm thủng lớp vải váy.
“Quá muộn rồi!” Darth Vader kêu lên. “Ngươi không thấy dòng máu của sự sống tuôn ra khỏi cô ta sao?”
“Cô ta sẽ chết, ngươi chẳng thể làm gì để thay đổi điều đó!” Huân tước Alastair nói vọng tới từ chỗ ông ta đang bị ghim vào tường, cẩn thận không di chuyển cánh tay. Máu nhỏ ra từ đó, đọng lại thành một vũng nhỏ bên chân ông ta. “Ta đã đâm trúng trái tim quỷ dữ đó!”
“Ngậm mồm vào,” Gideon gắt lên giận dữ. Giờ thì hắn đặt cả hai tay lên vết thương của tôi và dồn hết sức ấn xuống. “Ta sẽ không để cô ấy chảy máu tới chết. Nếu chúng ta có thể trở về kịp lúc…” Hắn khóc nức nở. “Em không được chết Gwenny, em nghe thấy không?”
Ngực tôi vẫn đang phập phồng, và da tôi đầy những giọt mồ hôi li ti, nhưng bạn không thể loại trừ khả năng là Darth Vader và huân tước Alastair nói đúng. Thậm chí cả môi tôi cũng đã thâm sì.
Nước mắt chảy như mưa trên mặt Gideon. Hắn vẫn đang lấy hết sức bình sinh ấn chặt vết thương. “Ở lại với tôi, Gwenny, ở lại với tôi,” hắn thì thào, và đột nhiên tôi không thể nhìn thấy gì, nhưng tôi lại cảm thấy sàn nhà cứng dưới thân và cơn đau âm ỉ trong lồng ngực và toàn bộ trọng lượng cơ thể mình. Tôi hít một hơi thở cuối cùng, và biết mình sẽ không còn đủ sức cho một hơi nữa.
Tôi muốn mở mắt để nhìn Gideon lần cuối mà không thể.
“Tôi yêu em, Gwenny. Đừng rời bỏ tôi,” Gideon nói. Đó là điều cuối cùng tôi nghe thấy trước khi bị bóng tối nuốt trọn.
❀ ❀ ❀
[1] Dosis sola facit venenum (tiếng Latin): chỉ có liều lượng mới làm nên thuốc độc.