“Đạp lên hắn đi, anh bạn già!” Xemerius kêu lên. “Đến lúc oánh nhau với người xấu rồi đó!”
Tôi đang ngồi ghế bên trên chiếc Mini của Gideon, với Xemerius trên đùi, trong khi Gideon luồn lách trong luồng giao thông buổi chiều trên đường Strand.
“Im đi,” Tôi rít lên với Xemerius. “Lão bá tước có đợi cả đời tớ cũng chẳng quan tâm.”
“Em nói gì cơ?” Gideon nhìn tôi dò hỏi.
“Ồ, không có gì đâu.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. “Gideon, anh có thật sự nghĩ ý tưởng của chúng ta sẽ có tác dụng?” Tâm trạng vui vẻ buổi sáng của tôi đã bay sạch, thay vào đó là nỗi lo lắng khiến tôi run rẩy.
Gideon nhún vai. “Ít nhất thì nó cũng khá hơn cái, em gọi là gì nhỉ, kế hoạch hành động sơ sài mà chúng ta có trước đó.”
“Em đâu có nói thế, là Leslie đấy chứ,” Tôi chỉnh hắn. Trong một thoáng, chúng tôi đều lạc trong những suy nghĩ riêng của mình. Cuộc gặp gỡ với Lucy và Paul đã khiến cả hai bàng hoàng. Và tôi chưa từng nhận ra việc phân nhánh có thể khiến mình mệt mỏi đến mức nào cho tới lúc, khi trở về, chúng tôi hạ cánh ngay giữa một buổi tập của dàn hợp xướng và phải chạy thục mạng, đuổi theo sau là vài cụ ngoại thất tuần gào thét bằng giọng nữ cao. Nhưng ít nhất thì chúng tôi cũng đã được chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với bá tước Saint Germain. Chính Lucy là người đã nảy ra ý tưởng này, và cái ý tưởng này cũng chính là nguyên nhân của sự lo lắng nói trên.
“Coi xem anh đi đứng kiểu gì kìa, nhóc con!” Xemerius rú lên, lấy móng bịt chặt mắt. “Đèn đỏ đấy!”
Gideon nhấn ga và không buồn nhường đường cho một chiếc taxi trước khi rẽ phải, hướng về phía trụ sở Đội Cận vệ. Một lúc sau, hắn dừng kít xe lại ở bãi đậu trong tiếng bánh xe rít lên. Hắn quay sang tôi và đặt tay lên vai tôi. “Gwendolyn,” Hắn bắt đầu bằng giọng nghiêm túc, “bất kể chuyện gì xảy ra, tôi muốn em biết rằng…”
Hắn không nói thêm được chữ nào. Đúng lúc đó, cửa xe bên phía tôi bật mở. Tôi định quay lại và mắng cho tên Marley dở hơi kia một trận, nhưng đó lại là ông George, vẻ mặt lo lắng và tay vuốt lên mảng đầu hói bóng loáng. “Gideon, Gwendolyn, cuối cùng!” Ông nói giọng quở trách. “Các cháu muộn hơn một tiếng đồng hồ rồi.”
“Tối càng muộn, tiệc càng vui,” Xemerius reo lên, nhún nhảy trên lòng tôi. Tôi liếc Gideon, thở dài, và xuống xe.
“Đi nào, hai đứa,” Ông George giục, nắm lấy cánh tay tôi. “Mọi thứ đã sẵn sàng.”
“Mọi thứ” nghĩa là một chiếc váy cho tôi, kết hợp những đường thêu màu kem với đăng ten với nhung và thân áo màu vàng nhạt, và một chiếc áo khoác thêu sặc sỡ cho Gideon.
“Có phải đó là khỉ không?” Gideon nhìn trừng trừng chiếc áo như thể nó ướt sũng acid.
“Phải, nói cho chính xác thì đó là khỉ thầy tu.” Madame Rossini cười toe với Gideon, và bảo đảm với hắn rằng mô tip thêu động vật hoang dã đang thịnh hành vào năm 1782. Bà bắt đầu lấy hơi để kể cho chúng tôi bà đã tốn bao nhiêu thời gian để lên số liệu dựa trên mẫu thêu nguyên gốc để chiếc máy khâu của bà có thể làm theo, nhưng ông George ngắt lời bà. Ông đứng đợi bên khung cửa, nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ vàng. Tôi không hiểu tại sao ông lại vội vã vậy. Rốt cuộc thì, với bá tước, ở đây muộn đến lúc nào thì cũng thế cả thôi.
“Hôm nay các cháu sẽ phân nhánh từ phòng tài liệu,” Ông George thông báo, lần này thì đi phía trước chúng tôi. Chúng tôi chưa thấy ông Falk và các cận vệ khác. Có lẽ họ đang ngồi trong Long điện, thề lại những lời thề họ đã nói khi gia nhập Hội kín, hay nâng cốc vì những Luật lệ Vàng, hay làm bất cứ cái quái gì họ làm khi mấy ông cận vệ tụ tập lại với nhau.
Chỉ có bà Jenkins vội vã lướt qua với một tập tài liệu dày, làm việc vào Chủ nhật cơ đấy, và vẫy tay với chúng tôi.
“Ông George, chỉ dẫn cho hôm nay là gì?” Gideon hỏi. “Có chi tiết nào tụi cháu cần chú ý không?”
“Hừm, bá tước Saint Germain cũng đã qua cùng một khoảng thời gian giống như các cháu kể từ hôm dạ hội, tức là hai ngày,” Ông George nói ngay. “Tuy nhiên, chúng ta hơi bối rối vì chỉ dẫn trong lá thư. Theo đó, Gwendolyn sẽ dành ba tiếng rưỡi với ngài, trong khi chuyến thăm của cậu chỉ kéo dài mười lăm phút, Gideon. Nhưng chúng ta đang giả định rằng ngài muốn cậu thực hiện một nhiệm vụ khác, bởi ngài đã trực tiếp nói rằng hôm nay, không ai trong hai đứa được phân nhánh sớm hơn.” Ông ngừng lại một thoáng và nhìn nhà thờ Temple qua khung cửa sổ. Chỗ này là một điểm nhìn khá đẹp. “Chúng ta không hiểu rõ lắm một số ẩn ý trong thư, nhưng… rõ ràng là bá tước cảm thấy chắc chắn rằng Vòng tròn Huyết hội sắp khép lại. Ngài viết rằng tất cả chúng ta đều phải chuẩn bị sẵn sàng.”
“Ố ồ,” Xemerius nói.
Ố ồ, tôi nghĩ, liếc nhanh về phía Gideon. Nghe như thể, mặc dù Chiến dịch Lam ngọc và Tourmaline Đen được sắp xếp vào ngày hôm qua, bá tước đã mong nó thất bại. Và như thể ông ta có một kế hoạch khác giấu trên tay áo từ bao lâu nay.
Có thể là một kế hoạch sáng suốt hơn kế hoạch của chúng tôi.
Nỗi lo lắng của tôi biến thành nỗi sợ. Ý nghĩ phải ngồi một mình với bá tước khiến cánh tay tôi nổi da gà. Như thể đọc được ý nghĩ tôi, Gideon dừng lại và ôm tôi thật chặt, không buồn chú ý đến ông George.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Hắn thì thầm vào tai tôi. “Đừng quên, ông ta không thể làm gì để hại em. Và chừng nào ông ta không biết điều đó, em sẽ an toàn.”
Tôi bám lấy hắn như một trong mấy con khỉ thầy tu trên áo khoác.
Ông George hắng giọng. “Ta rất mừng là hai đứa đã thống nhất quan điểm,” Ông nói. Một nụ cười tinh quái lướt qua mặt ông. “Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải nhanh lên.”
•§•
Tôi có vừa đủ thời gian để nghe Xemerius hét lên, “Phiền anh trông coi cô ta cho cẩn thận đấy, đầu đất!” và rồi tôi đã ở năm 1782. Thứ đầu tiên mà tôi nhìn thấy khi hạ cánh là khuôn mặt của Rakoczy, chỉ cách tôi có mấy phân. Tôi rít lên khe khẽ và lăn sang một bên. Rakoczy nhảy dựng lên vì giật mình.
Tôi nghe một tiếng cười, và mặc dù nghe nó có vẻ vui vẻ và đầy nhạc điệu, mấy sợi tóc con sau gáy tôi dựng đứng cả lên. “Ta đã bảo ngươi đứng tránh sang một bên rồi mà, Miro.”
Khi Gideon xuất hiện bên cạnh tôi, tôi chậm rãi quay lại. Bá tước Saint Germain ngồi đó trong một chiếc áo khoác nhung xám đơn giản và, như thường lệ, một bộ tóc giả trắng. Ông ta tì lên chiếc gậy, và trong một tích tắc, trông ông ta yếu ớt và già cỗi, mà thực ra là cổ xưa thì đúng hơn.
Nhưng rồi ông ta ngồi thẳng dậy, và trong ánh nến, tôi thấy khóe môi ông ta cong lên thành một nụ cười giễu cợt. “Chào mừng, các cô cậu thân mến. Thật mừng khi thấy hai người đều khỏe mạnh, và màn huênh hoang của Alastair về cái chết của Gwendolyn hẳn chỉ là những ảo giác của một kẻ sắp chết.” Ông ta bước lại gần một bước, nhìn tôi đầy mong đợi, và phải mất một giây tôi mới nghĩ ra có lẽ ông ta đang đợi tôi nhún chào. Vậy là tôi nhún gối một cái. Tới lúc tôi đứng thẳng lên, ông ta đã chuyển sự chú ý sang Gideon.
“Hôm nay chúng ta không có thời gian để lãng phí vào mấy thứ nghi thức. Cậu có thư từ Trưởng hội cho ta chứ?” Ông ta hỏi, và Gideon chìa ra lá thư ông George đã đưa.
Trong khi bá tước gỡ niêm phong và đọc thư, tôi nhanh chóng nhìn quanh phòng. Có một chiếc bàn, mấy chiếc ghế, vài chiếc trong số đó có nệm nhồi. Những chiếc giá quanh phòng xếp đầy sách, cuộn tranh, và hàng chồng giấy, và một bức tranh treo phía trên bệ lò sưởi, y hệt như trong phòng tài liệu ở thời của tôi. Nhưng bức tranh này không phải chân dung bá tước Saint Germain mà là một bức tranh tĩnh vật thú vị về những cuốn sách, tờ giấy, một chiếc bút lông ngỗng và một lọ mực. Rakoczy, không đợi ai mời, đã thả mình xuống một chiếc ghế, và giờ ông ta ghếch chân lên bàn. Tay ông ta nắm hờ vào thanh kiếm đã rút khỏi vỏ như thể đó là món đồ chơi ông ta không nỡ rời xa. Đôi mắt vô hồn kỳ lạ của ông ta lướt qua tôi, và khóe môi ông ta cong lên khinh khỉnh. Nếu có nhớ đến cuộc gặp mặt lần trước, rõ ràng là ông ta chẳng có ý định xin lỗi về hành vi của mình.
Bá tước đã đọc xong lá thư. Ông ta nhìn tôi soi mói, và rồi gật đầu. “Hồng ngọc sở hữu phép thuật của loài quạ, dùng cung Sol trưởng khép lại Vòng tròn Hội Thập nhị. Làm sao cô thoát được lưỡi kiếm tàn nhẫn của huân tước Alastair? Liệu có phải hắn ta chỉ tưởng tượng ra mọi chuyện?”
“Hắn đã thực sự khiến Gwendolyn bị thương,” Gideon nói, và tôi ngạc nhiên khi thấy giọng hắn bình tĩnh và thân thiện đến mức nào. “Nhưng đó chỉ là một vết xước vô hại, cô ấy rất may mắn.”
“Ta rất tiếc rằng hai người đã rơi vào một tình huống như vậy,” Bá tước nói. “Ta đã hứa rằng sẽ không ai có thể làm hại hai người, và như một luật lệ, ta luôn giữ lời hứa của mình. Nhưng tối hôm đó ông bạn Rakoczy của ta hơi sao nhãng nhiệm vụ của mình, phải không nào, Miro? Khiến ta một lần nữa nhận ra rằng, đôi khi con người ta không thể quá dựa dẫm vào kẻ khác. Nếu quý cô Lavinia xinh đẹp không tìm đến ta, Trưởng thư ký của ta có thể đã tỉnh khỏi cơn ngất và bỏ trốn… Và huân tước Alastair đã tự chảy máu đến chết”
“Người bán đứng chúng tôi ngay từ đầu chính là quý cô Lavinia xinh đẹp đó,” Tôi nói cụt lủn. “Cô ta…”
Bá tước giơ một tay lên. “Ta biết tất cả, bé con. Alcott đã có rất nhiều cơ hội để thú nhận tội lỗi của mình.”
Rakoczy buông ra một tràng cười khàn đục.
“Và Alastair cũng có rất nhiều điều để nói, kể cả khi càng về cuối hắn lại càng lúng búng, ta nói phải không, Miro?” Bá tước cười khó chịu. “Nhưng ta có thể bàn luận mấy chuyện đó sau. Hôm nay chúng ta rất thiếu thời gian.” Ông ta nhặt bức thư lên. “Giờ đây khi gốc gác của Gwendolyn đã được tiết lộ, hẳn là việc thuyết phục cha mẹ cô bé hiến một chút máu cho chúng ta không còn khó khăn gì. Ta hy vọng cậu đã làm theo các chỉ dẫn của ta ở trong thư?”
Gideon gật đầu. Mặt hắn tái nhợt và căng thẳng, và hắn tránh không nhìn vào tôi. Nhưng tới giờ mọi chuyện vẫn diễn ra như chúng tôi dự đoán. Ờ thì, dự đoán mơ hồ. “Chiến dịch Tourmaline Đen sẽ diễn ra vào hôm nay,” Hắn nói. “Nếu chiếc đồng hồ trên bức tường kia chỉ đúng giờ, vậy thì chỉ vài phút nữa, cháu sẽ trở về năm 2011. Và mọi thứ đã được chuẩn bị cho chuyến thăm Lucy và Paul.”
“Chính xác,” Bá tước hài lòng nói. Ông ta lấy một phong thư từ túi áo khoác và đưa cho Gideon. “Phác thảo cho kế hoạch của ta ở trong này. Ta không muốn bất cứ một cận vệ nào của mình trong tương lai nghĩ đến việc xen vào hành động của cậu.”
Ông ta tới bên bệ lò sưởi và trầm ngâm nhìn vào ngọn lửa. Mắt ông ta sáng và như lấp lánh phía trên chiếc mũi khoằm, và đột nhiên, vóc dáng bệ vệ ấy như bao trùm cả căn phòng. Ông ta giơ tay lên. “Ngày hôm nay, tất cả mọi lời tiên tri sẽ trở thành hiện thực. Ngày hôm nay, một phương thuốc chữa bách bệnh, một phép màu chưa từng ai biết đến sẽ được trao vào tay nhân loại,” Ông ta nói lớn rồi ngừng lại, nhìn chúng tôi như thể mong đợi một tràng vỗ tay. Trong tích tắc, tôi cân nhắc việc gượng gạo nói một câu “Ồ, thật tuyệt!” với giọng ngưỡng mộ, nhưng giờ tôi không đánh giá cao khả năng diễn xuất của mình lắm. Gideon cũng chỉ im lặng nhìn. Và Rakoczy thậm chí còn có gan ợ một tiếng vào cái giây phút trang nghiêm này.
Bá tước khó chịu tặc lưỡi. “Hừm,” Ông ta chậm rãi nói, “ta nghĩ chỉ cần thế là đủ hiểu.” Ông ta tới gần và đặt tay lên vai tôi. Tất cả những gì tôi có thể làm là cố không rũ tay ông ta ra như thể tôi rũ con Tarantula. “Trong khi đó, chúng ta sẽ cùng dành chút thời gian với nhau, phải không nào?” Giọng ông ta ngọt xớt. “Ta chắc cô sẽ hiểu mình phải bầu bạn với ta lâu hơn Gideon trẻ tuổi một lát.” Tôi gật đầu và băn khoăn liệu bá tước đã bắt đầu suy xét lại quan điểm của mình về phụ nữ chưa. Nếu ông ta nghĩ tôi có thể hiểu hết đống đó, vậy thì tôi cũng không thể đần như bình thường ông ta vẫn nghĩ chứ? Tuy nhiên, ông ta đã lại nói tiếp bằng giọng kẻ cả. “Rốt cuộc thì, anh bạn Gideon trẻ tuổi của chúng ta phải khiến Tourmaline Đen và Lam ngọc của anh ta tin rằng con gái họ sẽ chết nếu họ không chịu nộp ra một chút máu ngay lúc đó.” Ông ta cười khẽ và quay sang Gideon. “Cậu có thể thêm thắt chút nữa nếu muốn, kể cho chúng nghe về hứng thú của Rakoczy với máu trinh nữ và tập tục móc tim khỏi cơ thể sống của Transylvania. Nhưng ta chắc việc đó sẽ không cần thiết đâu. Nếu ta hiểu rõ đôi chim non ngu ngốc đó, chúng sẽ cho cậu lấy máu ngay lập tức.”
Rakoczy cười khùng khục, và bá tước cũng hòa giọng vào theo. “Con người thật dễ thao túng, cậu thấy thế không?”
“Nhưng còn Gwendolyn, hẳn là ngài không định…,” Gideon mở lời, và ánh mắt hắn hơi xao động. Hắn vẫn không nhìn vào tôi.
Bá tước cười. “Thôi nào, cậu đang nghĩ cái gì vậy, chàng trai thân mến? Sẽ không có ai làm hại một sợi tóc trên đầu con bé. Nó chỉ là con tin của ta một lát thôi. Ý ta là cho tới khi cậu đã trở về từ năm 1912 với máu và đem nó thẳng đến năm 2011.” Ông ta lên giọng. “Và những hành lang thiêng liêng này sẽ rung chuyển khi Hội kín tụ họp lại và thời điểm Vòng tròn Huyết hội khép lại.” Ông ta thở dài. “Ôi, ta ước ao mình có thể có mặt vào giây phút thiêng liêng đó. Cậu phải kể cho ta chi tiết đến từng giây một đấy.”
Ồ, đúng rồi. Bla bla bla. Tôi nhận ra rằng mình đang vô thức nghiến răng. Hàm tôi bắt đầu đau. Trong khi đó, bá tước đã đến gần Gideon và đứng sát vào hắn đến mức mũi họ gần như chạm vào nhau. Gideon không chớp mi lấy một cái. Bá tước giơ ngón trỏ lên. “Khi đó, dưới ánh sáng của ngôi sao mười hai cánh, chúng ta sẽ tìm thấy phương thuốc, và nhiệm vụ của cậu là mang nó đến cho ta, không được chậm trễ.” Ông ta nắm lấy vai Gideon và nhìn thẳng vào mắt hắn. “Không được chậm trễ.”
Gideon gật đầu. “Cháu chỉ đang băn khoăn tại sao ngài lại muốn phương thuốc được đưa đến năm này,” Hắn nói. “Chẳng phải nó sẽ có ích hơn cho nhân loại vào thế kỷ 21 sao?”
“Một câu hỏi thông minh và đầy tính triết học,” Bá tước đáp lời và buông Gideon ra. “Ta mừng vì cậu đã hỏi. Nhưng bây giờ không phải lúc cho những cuộc trò chuyện như thế. Ta sẽ rất hân hạnh được nói cho cậu nghe về kế hoạch phức tạp của mình khi cậu đã hoàn thành nhiệm vụ. Từ giờ cho tới lúc đó, cậu chỉ cần đơn giản là tin ta!”
Tôi suýt thì cười thành tiếng. Chỉ suýt thôi. Tôi cố bắt ánh mắt của Gideon, nhưng mặc dù tôi chắc chắn rằng hắn đã để ý, hắn tiếp tục nhìn qua tôi. Thẳng vào chiếc đồng hồ với những cây kim cứ tích tắc chạy mà không gì cản nổi.
“Còn một việc nữa: Lucy và Paul cũng có một chiếc máy đồng hồ,” Gideon nói. “Họ có thể cố tới thăm ngài ở đây, hôm nay hoặc có thể sớm hơn… Và ngăn chặn tất cả những chuyện này, bao gồm cả việc giao phương thuốc.”
“À, hẳn là đến giờ cậu cũng đủ hiểu định luật về tính liên tục để hiểu rằng, cho tới giờ, chúng vẫn chưa thành công trong việc phá hoại kế hoạch của ta, không thì chúng ta đã không ở đây với nhau vào lúc này, phải không nào?” Bá tước cười. “Và ta, tất nhiên, đã có kế hoạch đề phòng cho những giờ tiếp theo, cho tới khi phương thuốc đã nằm trong tay ta. Rakoczy và người của hắn sẽ giết bất cứ kẻ nào đến gần chúng ta mà không được phép.”
Gideon gật đầu và đặt một tay lên bụng. “Đây rồi,” Hắn nói, và cuối cùng mắt chúng tôi cũng gặp nhau. “Cháu sẽ trở lại sớm.”
“Ta chắc chắn rằng cậu sẽ thực hiện cả hai nhiệm vụ một cách hoàn hảo, chàng trai của ta,” Bá tước vui vẻ nói. “Bon voyage. Gwendolyn và ta sẽ giết thời gian bằng một ly vang đỏ trong lúc cậu đi.”
Tôi nhìn thẳng vào Gideon, cố gắng dồn toàn bộ tình yêu của mình vào ánh mắt, và rồi hắn biến mất. Tôi có cảm giác muốn bật khóc, nhưng tôi tiếp tục nghiến răng và bắt mình nghĩ về Lucy.
Bên món bánh kẹp và trà trong phòng khách của quý bà Tilney, chúng tôi đã lật đi lật lại kế hoạch này. Tôi biết chúng tôi phải đánh bại bá tước bằng chính vũ khí của ông ta, một lần và mãi mãi. Và nghe thì đơn giản, nhưng ít nhất thì giả định của Lucy cũng chính xác. Cô đã nghĩ ra nó, chỉ thế thôi, và ban đầu chúng tôi đều gạt đi. Nhưng rồi, sau khi suy nghĩ một chút, Gideon gật đầu. “Phải,” Hắn nói. “Cô có thể đúng.” Và rồi hắn lại bắt đầu đi đi lại lại trong phòng.
“Giả sử chúng ta làm theo lời bá tước và cho Gideon máu,” Lucy nói tiếp. “Vậy cậu ta có thể khép lại Vòng tròn Huyết hội trên máy đồng hồ thứ hai và đưa thuốc trường sinh cho bá tước, và khi đó bá tước lại được bất tử.”
“Đó chính là cái điều chúng ta đang cố tránh như tránh hủi hàng năm nay, đúng không?” Paul nói.
Lucy giơ tay lên. “Đợi chút. Ít nhất thì chúng ta cũng nên nghĩ kỹ đi đã.”
Tôi gật đầu. Tôi không biết chính xác cô đang ám chỉ điều gì, nhưng đâu đó trong óc tôi, một dấu hỏi đã bắt đầu thành hình. Nó to dần lên, và biến thành một dấu chấm than. “Để bá tước có thể bất tử, cho tới khi tôi sinh ra?”
“Đúng rồi đó,” Gideon nói. Hắn dừng bước. “Và điều đó có nghĩa là ông ta vẫn lượn lờ khắp nơi trong dòng lịch sử thế giới và vẫn sống nhăn. Kể cả trong thời của chúng ta.”
Paul cau mày. “Ý cậu là…”
“Ý tụi em là bá tước vẫn đang được tận mắt xem toàn bộ cuốn phim này, đầy đủ không thiếu chút gì.” Gideon ngừng lại một lát. “Và em đoán ông ta có một ghế ngay ở hàng đầu.”
“Một người trong Bộ Nội vụ,” Tôi đoán.
Những người còn lại gật đầu. “Bộ Nội vụ. Bá tước là một cận vệ.”
Giờ đây, khi ngồi với bá tước, tôi nhìn lên mặt ông ta. Ông ta là ai trong số họ? Chiếc đồng hồ trên bệ lò sưởi kêu tích tắc. Từ giờ đến lúc tôi phân nhánh trở lại cứ như dài cả thế kỷ vậy.
Bá tước vẫy tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống ghế, rót rượu vang đỏ cho cả hai người và đưa một ly cho tôi. “Vì sức khỏe của cô, Gwendolyn! Hai tuần đã trôi qua kể từ khi chúng ta gặp nhau lần đầu, à, ít nhất thì từ quan điểm của ta là như vậy. Ta e rằng ấn tượng đầu tiên của ta về cô không được tốt cho lắm. Nhưng tới giờ, ta nghĩ chúng ta có thể là bạn tốt, cô đồng ý chứ?”
Ồ, tất nhiên rồi. Tôi nhấp rượu, và nói, “Ngài suýt thì bóp cổ cháu vào lần gặp đầu tiên đó.” Tôi làm thêm một ngụm nữa. Rồi, một cách hùng dũng, tôi thêm vào, “Khi đó, cháu đã nghĩ ngài có thể đọc ý nghĩ. Nhưng cháu cho là mình đã sai về việc đó.”
Bá tước cười lớn vẻ tự mãn. “Hừm, ta có thể hiểu được dòng suy nghĩ chính của người khác, nhưng không có gì là ma thuật trong đó cả. Hẳn vậy, ai cũng có thể học được điều ấy. Ta đã kể với cô, trong lần gặp trước, về chuyến đi của ta tới châu Á và chuyện ta được học hỏi sự thông thái và những khả năng của các vị sư Tây Tạng nơi ấy.”
Hẳn là ông ta đã làm vậy, phải rồi. Và tôi nghe không rõ lắm. Thực ra, thậm chí bây giờ tôi bắt đầu thấy lời nói của ông ta trở nên khó hiểu. Đột nhiên chúng rời rạc đến kỳ lạ, đôi lúc kéo dài ra chậm rì rì, như thể tiếng hát. “Cái quái gì…,” tôi lẩm bẩm. Một màn sương hồng đang tụ lại trước mắt tôi, và tôi không thể đuổi nó đi.
Bá tước cắt ngang bài giảng của mình. “Cô đang thấy chóng mặt, phải không nào? Và giờ thì miệng cô đang khô rang, ta nói đúng chứ?”
Phải đó! Làm thế quái nào mà ông ta biết nhỉ? Và tại sao giọng ông ta lại nghe chối tai đến thế? Tôi nhìn ông ta chằm chằm qua màn sương màu hồng.
“Đừng sợ, cô gái,” Ông ta nói. “Rồi nó sẽ kết thúc sớm thôi. Rakoczy đã hứa với ta rằng cô sẽ không cảm thấy chút đau đớn nào. Khi những cơn co giật bắt đầu thì cô đã chìm vào giấc ngủ rồi. Và, với một chút may mắn thì cô sẽ không tỉnh dậy cho tới phút cuối cùng.”
Tôi nghe tiếng Rakoczy cười. Nghe như thể thứ âm thanh từ cái băng ghi âm trên chuyến tàu ma trong công viên. “Nhưng tại sao…” Tôi cố lên tiếng, nhưng rồi, môi tôi như tê liệt.
“Đừng buồn nhé,” Bá tước nói bằng giọng lạnh lẽo, “nhưng để hoàn thành kế hoạch của ta, ta e rằng cô sẽ phải chết. Những lời tiên tri cũng đều đoán trước điều đó.”
Tôi muốn giữ mắt mình mở ra nhưng không thể. Cằm tôi gục xuống ngực, rồi đầu ngả sang bên, và cuối cùng, mắt tôi khép lại. Bóng tối nuốt trọn tôi.
•§•
Có lẽ lần này mình thực sự toi rồi là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi khi tỉnh lại. Nhưng tôi không thực sự tưởng tượng ra đám thiên thần trong hình hài những chú nhóc không có gì trên người ngoài hàng đống mỡ và nụ cười ngớ ngẩn, như thể mấy mẫu vật trong phòng thí nghiệm chơi đàn hạc phía trên mình. Dù gì thì chúng cũng chỉ được vẽ trên trần. Tôi lại nhắm mắt lại. Họng tôi khô đến mức nuốt nước bọt thôi cũng khó khăn. Tôi đang nằm trên thứ gì đó cứng cứng, và tôi hoàn toàn kiệt sức, như thể tôi sẽ không bao giờ có thể di chuyển được nữa.
Đâu đó bên phải, tôi nghe tiếng một giai điệu ngâm nga. Đó là tử khúc trong Hoàng hôn của các vị Thần[1] của Wagner, bài opera yêu thích của quý bà Arista. Cái giọng đang ư ử bài tử khúc bằng một giọng vui tươi vô cùng không thích hợp kia có vẻ quen thuộc kinh khủng, nhưng tôi không thể nhớ ra nổi. Và tôi cũng không thể nhìn để xem đó là ai, bởi chỉ đơn giản là mắt tôi từ chối không chịu mở ra.
“Jake, Jake,” giọng nói đó cất lên, “ta chưa bao giờ nghĩ rằng anh, trong tất cả đám người đó, lại có thể đánh hơi ra kế hoạch của ta. Nhưng vốn từ y học bằng tiếng Latin của anh giờ cũng vô dụng thôi.” Kẻ đó khẽ cười. “Tới lúc anh tỉnh lại, ta đã đi xa tít mù khơi rồi. Anh biết đấy, mùa này ở Brazil rất đẹp. Ta sống ở đó vài năm, từ năm 1940. Argentina và Chile cũng có nhiều thứ để kể lắm.” Giọng nói ngừng lại một thoáng và huýt sáo vài khuông nhạc của Wagner. “Ta luôn luôn trở lại với Nam Mỹ. Và Brazil, tình cờ, lại có các bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ tuyệt vời nhất thế giới. Họ đã xử lý giùm ta đôi mắt sụp mí khó chịu, cái mũi khoằm, cái cằm lẹm. Đó chính là lý do tại sao, may thay, ta không còn trông giống những bức chân dung của mình nữa.”
Hai cánh tay và hai cẳng chân tê cứng của tôi bắt đầu có cảm giác kiến bò, nhưng tôi cố kiềm chế. Có lẽ, bây giờ tốt nhất là tôi nằm im không ngọ nguậy.
Kẻ đó cười lớn. “Nhưng thậm chí nếu ai đó trong Hội kín có nhận ra ta,” Hắn nói tiếp, “ta chắc hẳn sẽ không có ai trong số các người có não mà rút ra kết luận đúng. Ngoại trừ con bọ Lucas Montrose kia, cái kẻ đang ngấp nghé lật tẩy ta… Ôi, Jake, và thậm chí đến anh cũng không nhận ra rằng hắn ta không chết vì đau tim, mà là vì thứ thuốc độc tinh vi của tiền bối của Marley! Bởi những kẻ phàm tục các ngươi chỉ có thể thấy những gì mình muốn thấy mà thôi.”
“Ông là một lão già xấu xa, đần độn kinh khủng,” Một giọng nói run rẩy cất lên đâu đó đằng sau tôi. “Ông làm đau bố tôi!” Tôi cảm thấy một làn hơi lành lạnh. “Và ông đã làm gì Gwendolyn rồi?”
Phải đó, làm gì? Đó chính là vấn đề. Và tại sao tôi không nghe thấy tiếng Gideon nhỉ?
Có tiếng lanh canh, rồi tiếng tách của thứ gì đó được đóng lại. “Lúc nào cũng sẵn lòng hành động vì lý tưởng của Đội Cận vệ, tất cả cái đám các người! Phương thuốc chữa bách bệnh cho toàn nhân loại, thật là nhảm nhí!” Ông ta khịt mũi đầy thỏa mãn. “Làm như nhân loại xứng đáng được hưởng phương thuốc đó! Hừm, anh sẽ không giúp được Gwendolyn nữa đâu.” Giọng nói đang di chuyển quanh phòng, và tôi bắt đầu ngờ ngợ nhận ra chủ nhân của nó. Và kẻ tôi đang phải đối đầu, mặc dù tôi gần như không thể tin nổi. “Cô ta chết đứ đừ như đám chuột thí nghiệm mà anh hay mổ xẻ rồi.” Một tiếng cười khẽ nữa. “Và đó tình cờ lại là phép so sánh chứ không phải ẩn dụ.”
Tôi mở mắt và ngẩng đầu. “Nhưng thầy luôn có thể dùng nó như một biểu tượng, phải không nào, thầy Whitman?” Tôi hỏi.
Trong tích tắc tiếp theo, tôi thực sự ân hận vì đã để lộ mình. Không có dấu hiệu gì của Gideon! Chỉ có bác sĩ White nằm bất tỉnh trên sàn, mặt xám y như bộ quần áo. Robert bé nhỏ, mặt rõ rành rành là đang uất ức, đang quỳ bên người bố.
“Gwendolyn.” Bạn phải ngả mũ trước thầy Whitman; ông ta không hề rít lên vì sợ. Hay là thể hiện bất cứ cảm xúc gì. Ông ta chỉ đứng đó dưới bức chân dung của bá tước Saint Germain, tay đặt trên chiếc xe đẩy hành lý chứa một cái cặp laptop, nhìn chằm chằm vào tôi. Ông ta mặc một chiếc áo khoác xám thanh lịch với một chiếc khăn lụa và còn cài kính râm lên tóc như thể ông ta là Brad Pitt trên bãi biển. Trông ông ta không giống lão bá tước trong bức tranh trên đầu chút nào.
Tôi ngồi dậy với tất cả vẻ đĩnh đạc có thể gom được (cái váy to tướng của tôi cũng là một dạng trở ngại) và nhận ra rằng lúc trước mình đã nằm bẹp trên bàn.
Thầy Whitman tặc lưỡi, nhìn vào đồng hồ và buông cái xe ra. “Hừm, hừm, thật là khó chịu làm sao,” Ông ta lên tiếng.
Tôi không thể nén một nụ cười rộng ngoác. “Rõ vậy rồi, đúng thế phải không nào?” Tôi đồng ý.
Ông ta tiến đến gần, và đột nhiên, như thể làm phép, lôi một khẩu súng nhỏ màu đen ra khỏi túi áo khoác. “Sao chuyện này có thể xảy ra? Rakoczy không làm thuốc độc đủ mạnh sao?”
Tôi lắc đầu.
Thầy Whitman cau mày, và chĩa mũi súng vào tim tôi.
Tôi định cười, nhưng chỉ có một tiếng khịt mũi đầy sợ hãi phát ra. Dù gì thì tôi vẫn hỏi, “Muốn thử lại không?” và cố gắng dũng cảm nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Hay thầy vừa mới nhận ra rằng thầy không thể hại tôi?” À há! Kế hoạch của chúng tôi đang diễn ra tốt đẹp, mặc dù nếu Gideon chịu xuất hiện thì tôi sẽ vui hơn nhiều.
Thầy Whitman vuốt cái cằm nhẵn nhụi và nhìn tôi vẻ đăm chiêu. Rồi ông ta cất khẩu súng đi. “Không,” Ông ta nói bằng cái giọng đáng tin của một thầy giáo, và cuối cùng thì tôi cũng thấy một chút gì đó của bá tước trên khuôn mặt này. “Ta cho rằng như thế cũng chẳng ích lợi gì cả.” Ông ta tặc lưỡi. “Hẳn là ta đã mắc lỗi trong quá trình tư duy. Phép thuật của loài quạ… thật bất công khi cô được trời phú cho sự bất tử! Cô, trong tất cả đám người kia! Tuy nhiên, điều đó cũng có lý, bởi hai dòng họ đã hội tụ lại ở cô…”
Bác sĩ White rên lên khe khẽ. Tôi liếc nhìn ông, nhưng mặt ông vẫn xám ngoét. Robert bật dậy. “Coi chừng đấy, Gwendolyn!” Thằng bé nói, giọng sợ hãi. “Em chắc chắn lão già kinh khủng kia đang âm mưu thứ gì đó tồi tệ.”
Tôi cũng vậy. Nhưng âm mưu cái gì mới được?
“Khi ánh sao tắt, đại bàng sẽ vươn cánh, hoàn thành giấc mộng cổ xưa đầy ma thuật. Một ngôi sao sẽ vụt tắt trên tầng không, nếu vì tình yêu nó chọn cái chết,” Thầy Whitman đọc khẽ. “Tại sao ta không nghĩ ra ngay lúc đó nhỉ? Hừm. Chưa muộn đâu.” Ông ta bước lại gần tôi vài bước, lôi một chiếc hộp bạc nhỏ ra khỏi túi và đặt nó lên bàn bên cạnh tôi.
“Đấy là ma túy hay cái gì vậy?” Tôi bối rối hỏi. Tôi bắt đầu thấy rất lo lắng về kế hoạch của mình. Có một vấn đề gì đó. Một vấn đề rất lớn.
“Một lần nữa, tất nhiên rồi, cô lại tỏ ra chậm hiểu,” Bá tước Saint Germain, kẻ từng được biết đến với cái tên Whitman, nói. Ông ta thở dài. “Chiếc hộp nhỏ này chứa ba viên nhộng cyanide. Ta có thể nói cho cô biết tại sao ta luôn mang nó theo người, nhưng máy bay của ta sẽ cất cánh trong hai tiếng rưỡi nữa, nên ta đang hơi vội. Trong hoàn cảnh khác, cô luôn có thể ném mình lên đường ray tàu điện ngầm hay nhảy xuống khỏi nóc nhà cao tầng. Nhưng tùy cô, về cơ bản thì cyanide là phương pháp nhân đạo nhất rồi. Cô chỉ cần đặt viên nhộng vào miệng và cắn vỡ nó. Nó sẽ hiệu quả ngay. Mở chiếc hộp ra!”
Tim tôi chùng xuống. “Ông muốn tôi… tự lấy mạng mình?”
“Chính xác.” Ông ta âu yếm vuốt ve khẩu súng. “Bởi vì không còn cách nào khác để giết cô. Và để… nói thế nào nhỉ, giúp cô đưa ra quyết định, ta sẽ bắt anh bạn Gideon của cô khi cậu ta trở lại trong khoảng năm phút nữa. Nên là nếu muốn cứu mạng cậu ta, cô nên uống viên thuốc ngay lúc này đi. Hoặc cô cũng có thể đợi đến khi hắn nằm chết trước mắt mình. Kinh nghiệm chứng minh rằng những thứ như thế là một nguồn động lực vô cùng lớn. Hãy nghĩ đến Romeo và Juliet.”
“Ông thật kinh khủng!” Robert bé nhỏ bắt đầu khóc. Tôi cố cười khích lệ với nó và thất bại thảm hại. Tôi cũng muốn ngồi xuống cạnh thằng bé và khóc luôn.
“Thầy Whitman…” Tôi mở lời.
“Ta vẫn thích tước hiệu bá tước của mình hơn, cô biết đấy,” Ông ta vui vẻ nói.
“Làm ơn… ông không thể…” Giọng tôi vỡ òa.
“Tại sao cô không bao giờ hiểu lý lẽ vậy, con bé ngu ngốc?” Ông ta thở dài. “Tin ta đi, ta mong ngóng ngày này lâu lắm rồi. Cuối cùng ta cũng có thể trở lại với cuộc đời thực sự của mình. Một giáo viên ở trường trung học St. Lennox! Trong tất cả những hoạt động mà ta đã theo đuổi trong hai trăm ba mươi năm qua, thực tình, đó là thứ mệt mỏi nhất. Ta đã sống gần với những trung tâm quyền lực hàng thế kỷ nay. Ta đã có thể ăn tối với các nguyên thủ, với các ông trùm dầu mỏ, với vua chúa. Vua chúa bây giờ cũng không hẳn là giống ngày xưa lắm. Nhưng không, thay vào đó ta phải dạy mấy thằng ranh ngớ ngẩn và hơn thế nữa, phải trèo từng bậc thang một, từ môn sinh tới Bộ Nội vụ, trong Hội kín của ta. Những năm tháng kể từ khi ngươi sinh ra vô cùng tồi tệ. Không phải vì cơ thể ta lại bắt đầu già đi và lộ ra những dấu hiệu suy nhược,” đến đây, ông ta nở một nụ cười tự mãn. “mà là bởi ta quá… quá dễ tổn thương. Ta sống hàng thế kỷ không có nỗi sợ hãi nào. Ta bước chân lên những mặt trận, đi giữa hai làn đạn, ta kinh qua tất cả mọi thứ nguy hiểm cô có thể nghĩ tới, nhưng luôn luôn biết rằng sẽ không có gì xảy ra với mình. Nhưng giờ thì sao? Bất cứ con virus nào cũng có thể kết thúc cái mạng của ta, bất cứ cái xe buýt chết tiệt nào cũng có thể cán qua ta, bất cứ cục gạch từ trên trời rơi xuống nào cũng có thể đánh gục và giết chết ta!”
Lúc này, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch, và Xemerius lướt vèo qua bức tường. Nó hạ cánh trên bàn, ngay bên cạnh tôi.
“Mấy ông cận vệ ở cái chỗ quái nào rồi?” Tôi hỏi nó, không buồn để tâm rằng bá tước có thể nghe thấy tôi. Nhưng có vẻ ông ta nghĩ câu hỏi đó là dành cho mình.
“Họ không thể giúp cô đâu,” Ông ta nói.
“Tớ e là ông ta nói đúng đấy.” Xemerius vẫy cánh loạn xạ. “Lần trước khi Gideon đi tới đây, đám mấy thằng ngố đó đóng Vòng tròn Huyết hội, và rồi ngài Siêu mẫu đây tóm cổ tên Marley vô dụng đó làm con tin và ép các cận vệ vào phòng máy đồng hồ bằng mũi súng. Họ đang kẹt trong đó, chửi bới loạn xạ cả lên.”
Bá tước lắc đầu. “Không, đó chắc chắn không phải cuộc đời dành cho ta! Chuyện đó phải chấm dứt. Một con nhóc như cô có thể làm gì cho thế giới? Ta, mặt khác, vẫn còn rất nhiều kế hoạch. Những kế hoạch vĩ đại…”
“Đánh lạc hướng lão!” Xemerius kêu lên. “Đánh lạc hướng lão đi, bằng bất cứ giá nào.”
“Làm thế nào… làm thế nào ông lo được chuyện phân nhánh hồi khứ suốt thời gian đó vậy?” Tôi hỏi nhanh. “Vượt thời gian không kiểm soát, ý tôi là, hẳn là nó khó chịu vô cùng.”
Ông ta cười lớn. “Phân nhánh ư? Hừ! Quãng đời tự nhiên của ta đã kết thúc rồi, và từ giây phút mà đáng ra ta phải chết, ta không còn phải bận tâm đến cái việc khó chịu đó.”
“Và còn ông ngoại tôi? Ông cũng giết ông ấy sao, và rồi trộm cả cuốn nhật ký?” Đến lúc này, lệ dâng đầy mắt tôi. Ông ngoại đáng thương. Ông đã tiến rất gần đến việc lật tẩy cả đống âm mưu này rồi.
Bá tước gật đầu. “Ông bạn sáng suốt Lucas Montrose của chúng ta buộc phải im miệng. Marley tiền bối đã lo chuyện đó. Các hậu duệ của nam tước Rakoczy đã phục vụ ta rất tốt qua các thế kỷ, mặc dù kẻ cuối cùng trong dòng họ lại là một nỗi thất vọng. Cái tên đầu đỏ mơ màng chuyên ra vẻ đạo mạo đó không thừa hưởng chút trí khôn nào của Báo đen.” Ông ta lại nhìn đồng hồ và nhìn mấy chiếc ghế tựa dựng quanh phòng lưu trữ đầy mong đợi. “Hừm, cũng sắp đến lúc rồi đó, Juliet. Rõ ràng là cô đang muốn nhìn Romeo của mình nằm trong vũng máu!” Ông ta gạt chốt an toàn của khẩu súng. “Thật đáng tiếc. Ta thích thằng nhóc đó. Hắn rất có tiềm năng.”
“Làm ơn,” Tôi thì thào lần cuối, nhưng đúng lúc đó, Gideon, với đầu gối hơi chùng để hạ cánh một cách nhẹ nhàng, xuất hiện bên cửa. Hắn còn không có thời gian đứng thẳng dậy trước khi thầy Whitman bắn phát súng đầu tiên. Rồi một phát nữa. Rồi lại một phát nữa, bắn liên hồi cho tới khi băng đạn hết sạch.
Tiếng những phát súng vang vọng trong căn phòng mỗi lần viên đạn trúng vào ngực và bụng Gideon. Đôi mắt xanh của hắn mở to và đảo quanh phòng trước khi hắn nhìn thấy tôi.
Tôi hét tên hắn.
Như thể trong một thước phim quay chậm, hắn trượt xuống cánh cửa, để lại một vệt máu lớn phía sau. Cuối cùng, hắn nằm xuống sàn nhà, thân thể biến dạng.
“Gideon! Không!” Với một tiếng hét nữa, tôi chạy ào tới bên hắn và ôm cơ thể vô hồn của hắn vào trong tay.
“Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi!” Xemerius kêu lên, phun nước tứ tung. “Làm ơn hãy nói đây là một phần của cái kế hoạch kia đi. Hắn đâu có mặc áo chống đạn. Ôi Chúa ơi! Nhiều máu quá!”
Nó nói đúng. Máu Gideon bắn ra khắp nơi. Diềm váy của tôi đang thấm máu như một miếng bọt biển. Robert bé nhỏ quỳ trong một góc, rên rỉ, tay che kín mặt.
“Ông đã làm gì rồi?” Tôi thì thầm.
“Điều mà ta phải làm! Và điều mà cô rõ ràng là không muốn ngăn chặn.” Thầy Whitman đã đặt khẩu súng xuống bàn và giơ chiếc hộp cyanide ra cho tôi. Mặt ông ta hơi đỏ, và hơi thở cũng nhanh hơn bình thường. “Và giờ đã đến lúc để ngừng do dự! Cô muốn sống với cái chết của cậu ta gặm nhấm lương tâm mình sao? Cô còn muốn sống mà không có cậu ta?”
“Đừng làm thế!” Xemerius lên, phun hết cả nước lên mặt bác sĩ White.
Tôi chậm rãi lắc đầu.
“Vậy thì hãy tử tế đi và đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta nữa!” Thầy Whitman nói, và lần đầu tiên, tôi thấy ông ta mất kiểm soát giọng nói của mình. Không còn sự nhẹ nhàng hay châm biếm nữa, mà thay vào đó là sự điên cuồng. “Bởi vì nếu cô còn khiến ta đợi lâu hơn nữa, ta sẽ phải cho cô thêm động lực để kết thúc cái mạng của mình đấy! Ta giết hết tất cả bọn họ, từng người từng người một: mẹ cô, con bạn Leslie khó ưa của cô, thằng em của cô, cô em gái dễ thương kia… Tin ta đi, ta sẽ không tha cho bất cứ ai đâu.”
Với hai bàn tay run rẩy, tôi đỡ lấy chiếc hộp nhỏ. Qua khóe mắt, tôi có thể thấy bác sĩ White bám lấy góc bàn và khó nhọc kéo mình dậy. Người ông ướt sũng.
Tạ ơn trời, thầy Whitman chỉ còn nhìn mỗi mình tôi. “Cô bé ngoan,” Ông ta nói. “Có lẽ ta vẫn còn bắt kịp chuyến bay của mình. Và một khi tới Brazil, ta sẽ…” Nhưng ông ta không bao giờ nói ra được ý định của mình khi đến Brazil, bởi bác sĩ White đã phang cả báng súng vào gáy ông ta. Nó phát ra một tiếng huỵch xấu xí, nặng nề, và rồi thầy Whitman gục xuống sàn như cây sồi đổ.
“Chuẩn rồi!” Xemerius gào lên. “Tốt lắm! Cho tên khốn kia thấy ông bác sĩ già vẫn còn chút sức sống.” Nhưng nỗ lực đó là quá sức với bác sĩ White. Sau khi liếc nhìn vũng máu với vẻ hãi hùng, ông lại khuỵu xuống với một tiếng thở dài khe khẽ, và ngã xuống sàn bên cạnh thầy Whitman.
Nên là chỉ còn Xemerius, Robert và tôi thấy Gideon bật ho và ngồi dậy. Mặt hắn xanh như chết, nhưng mắt hắn sáng và đầy sức sống. Một nụ cười nở ra trên mặt hắn. “Xong cả rồi chứ?” Hắn hỏi.
“Tên gian manh!” Xemerius nói. Sững sờ, nó đột nhiên hạ giọng. “Thế quái nào mà hắn làm thế được vậy?”
“Phải, hết cả rồi, Gideon à!” Quăng mình vào vòng tay hắn, không để ý gì đến vết thương của hắn. “Là thầy Whitman, và em không thể nghĩ ra tại sao chúng ta không nhận ra trước!”
“Thầy Whitman?”
Tôi gật đầu, và bám chặt vào hắn hơn. “Em thực sự sợ rằng anh sẽ không qua khỏi. Bởi thầy Whitman nói rất đúng về một việc. Em không muốn sống mà không có anh, thậm chí chỉ trong một ngày!”
“Tôi yêu em, Gwenny!” Gideon ôm tôi chặt tới ngạt thở. “Và tất nhiên là tôi sẽ qua khỏi rồi. Hừm, tôi còn lựa chọn nào nữa khi đối mặt với Paul và Lucy? Họ pha cái thứ kia vào một cốc nước và bắt tôi uống đến tận giọt cuối cùng.”
“Giờ thì tớ hiểu rồi!” Xemerius kêu lên. “Thì ra đó là kế hoạch thiên tài của cậu! Gideon ăn đẫy cái cục đá tiên tri kia, và giờ thì hắn cũng bất tử! Ý không tệ đâu, nhất là khi ta nghĩ đến việc một ngày nào đó Gwenny có thể thấy cô đơn.”
Robert đã bỏ tay xuống và đang tròn mắt nhìn chúng tôi. “Mọi việc sẽ ổn thôi, Robert yêu quý,” Tôi bảo thằng bé. Quá tệ là chưa có bác sĩ tâm lý cho tụi ma đang trải qua khủng hoảng. Cả một kẽ hở lớn trên thị trường, và rất đáng đầu tư. “Bố em sẽ sớm ổn thôi. Và ông ấy là một anh hùng.”
“Em đang nói chuyện với ai vậy?” Gideon hỏi.
“Một cậu bạn nhỏ dũng cảm,” Tôi nói và cười với Robert. Nó lưỡng lự cười lại.
“Ố ồ, tớ nghĩ lão ta sắp tỉnh lại rồi kìa,” Xemerius nói.
Gideon cũng đã nhìn thấy. Hắn buông tôi ra, đứng dậy và nhìn xuống thầy Whitman. “Tôi nghĩ là ta nên trói ông ta lại,” Hắn nói, kèm thêm một tiếng thở dài. “Và vết thương của bác sĩ White cần được băng bó.”
“Phải, và chúng ta phải thả những người còn lại ra khỏi phòng máy đồng hồ,” Tôi nói. “Nhưng trước hết chúng ta nên nghĩ xem sẽ bảo họ cái gì.”
“Và trước đó, tôi nhất thiết phải hôn em,” Gideon nói và lại ôm siết tôi vào lòng.
Xemerius rên lên. “Ôi, thật sao? Cứ làm như hai người chưa có cả vĩnh hằng cho cái trò đấy ấy!”
•§•
Ở trường ngày thứ hai, mọi thứ vẫn như bình thường. Ờ thì, hầu hết mọi thứ.
Mặc cho thôi tiết ấm áp như mùa xuân, Cynthia quàng một cái khăn dày khụp quanh cổ, và nó nhanh chóng băng qua tiền sảnh vào trong nhà chính mà không nhìn trái nhìn phải.
Gordon Gelderman bám theo sát gót nó. “Ôi, thôi nào, Cynthia!” Hắn gầm gừ bằng giọng khàn khàn. “Tớ xin lỗi, nhưng cậu không thể cứ ghét tớ như thế này mãi được. Và tớ không phải người duy nhất nghĩ rằng bữa tiệc của cậu cần thêm… ờ, vài thứ cho sống động lên. Chính tớ đã thấy bạn trai của Madison Gardener đổ thêm một chai vodka vào bát rượu punch. Và cuối cùng thì Sarah cũng đã công nhận rằng món tráng miệng màu xanh kia phải có đến chín mươi phần trăm là món rượu lý gai nhà làm của bà nó.”
“Đi đi!” Cynthia nói, cố gắng lờ đi một nhóm mấy đứa lớp Tám đang chỉ chỏ về hướng nó và rúc rích cười. “Cậu… cậu biến tớ thành trò cười trước toàn trường! Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu!”
“Và cứ nghĩ đến việc tớ đã lỡ mất buổi tiệc đó!” Xemerius nói. Nó đang ngồi trên ngực William Shakespeare. Một mẩu mũi của nhà thơ đã biến mất trong “một tai nạn nhỏ đáng tiếc,” như cách thầy hiệu trưởng Gilles đã nói sau khi bố Gordon đã góp cho nhà trường một khoản tiền lớn để cải tạo phòng tập. Trước đó, thầy đã gọi vụ tai nạn là “sự phá hoại có chủ đích một phần quý giá của di sản văn hóa.”
“Cyn, thật là vớ vẩn!” Gordon rít lên. Chắc hắn sẽ không bao giờ vượt qua được giai đoạn vỡ giọng và sang được nửa bên kia. “Không ai quan tâm đến việc cậu đã hú hí với một thằng nhóc mười bốn tuổi, và mấy vết cắn yêu sẽ tan trong tuần tới, và tiện thể thì chúng rất là quyến rũ đấy, oái!” Lòng bàn tay Cynthia hạ cánh trên má Gordon đánh tét một cái. “Đau quá!”
“Cynthia đáng thương!” Tôi thì thầm. “Một khi biết thầy Whitman yêu quý đã thôi việc, nó sẽ suy sụp mất.”
“Không có thầy Sóc kể cũng kỳ. Có lẽ chúng ta sẽ còn thích được tiết Anh văn và lịch sử.” Leslie khoác tay tôi và hướng về phía cầu thang. “Mặc dù vậy, hãy công bằng đi. Tớ chưa bao giờ chịu nổi lão ta, nhờ trực giác nhạy bén, tớ nghĩ vậy, nhưng mấy tiết học của lão cũng không tệ lắm.”
“Không ngạc nhiên lắm đâu. Ông ta được xem trực tiếp mà,” Tôi nói. Xemerius đang bay theo hai đứa. Trên đường lên cầu thang, tôi càng thêm u sầu.
“Có lẽ, nhưng đó không phải lý do. Tớ hy vọng lão ta mục ruỗng đi trong nhà tù của Đội Cận vệ,” Leslie nói. “Ồ, coi kìa, Cynthia đang chìm trong nước mắt và đang chạy về nhà vệ sinh!” Nó cười lớn. “Ai đó nên kể cho nó về Charlotte. Tớ cá là lúc đó nó sẽ thấy khá hơn. Mà Charlotte ở đâu nhỉ?”
“Gặp bác sĩ chuyên khoa ung thư!” Tôi bảo nó. “Tụi tớ đã cố chỉ ra lý do tại sao Charlotte lại thấy không khỏe, mặt mũi xanh lét, tính khí quái gở, và có một cơn đau đầu kinh khủng, nhưng cái ý tưởng về một cơn say rượu với bác Glenda chẳng khác nào người ngoài hành tinh cả, nhất là khi liên quan đến cô con gái hoàn hảo của mình. Bác ấy khăng khăng rằng Charlotte bị bệnh bạch cầu. Hoặc là u não. Và sáng nay, bác ấy vẫn chưa được chuẩn bị tinh thần để tin rằng Charlotte đã khỏi bệnh một cách thần kỳ, mặc dù bà Maddy đã cố ý để một tập san về thiếu niên và chất cồn xuống ngay trước mặt bác ấy.”
Leslie khúc khích. “Tớ biết thế này là xấu tính, nhưng tớ không thể không cảm thấy Charlotte thật là đáng đời, chỉ một chút xíu thôi. Như thế cũng không thể đem đến nghiệp quả xấu đúng không? Và chỉ trong hôm nay thôi. Từ mai, chúng ta sẽ vô cùng tử tế với Charlotte, phải không? Thậm chí chúng ta còn có thể gán ghép chị ta với anh họ của tớ…”
“Có thể lắm. Nếu cậu muốn nếm thử mùi vị của địa ngục thì cứ việc.” Tôi nghển cổ tìm kiếm cái góc của James qua đầu đám bạn học. Nó trống không. Mặc dù đó là điều tôi đã mong đợi, nhưng tôi không thể kìm được chút cảm giác mất mát.
Leslie siết tay tôi. “Anh ấy không ở đó nữa phải không?”
Tôi lắc đầu.
“Nếu vậy thì kế hoạch của cậu đã thành công. Một ngày nào đó Gideon sẽ trở thành một bác sĩ giỏi,” Leslie nói.
“Cậu không định khóc vì một tên bảnh chọe đầu đất đấy chứ?” Xemerius lộn nhào một vòng trên không trung. “Nhờ cậu, hắn ta sẽ sống một cuộc đời dài và hạnh phúc, mặc dù tớ cá là hắn sẽ khiến ối người phải tức điên lên đấy.”
“Phải, tớ biết,” Tôi nói, lén đưa tay quẹt mũi. Leslie đưa tôi một tờ giấy. Rồi nó nhìn thấy Raphael và vẫy tay với hắn.
“Và cậu vẫn còn có tớ mà. Cho đến cuối cuộc đời bất tử của cậu.” Xemerius đặt một nụ hôn ướt nhẹp lên má tôi. “Tớ ngầu hơn ông bạn James của cậu nhiều. Và nguy hiểm hơn. Và hữu dụng hơn nữa. Và tớ vẫn sẽ ở đó nếu anh bạn trai bất tử của cậu đổi ý trong vài thế kỷ nữa và bắt đầu tìm kiếm một ai đó khác. Tớ sẽ là người bạn đồng hành trung thành, đẹp trai và thông minh nhất mà cậu có thể có.”
“Ừ, tớ biết,” Tôi lại nói, rồi tôi nhìn Raphael và Leslie trao ba nụ hôn má bắt buộc. Raphael đã đảm bảo với tụi tôi rằng đó là cách chào quen thuộc của người Pháp. Bằng cách nào đó, hai đứa đó cộc cả đầu vào nhau.
Xemerius ném cho tôi một nụ cười tinh quái. “Mà nếu thấy cô đơn, cậu nghĩ sao về việc kiếm một con mèo?”
“Có lẽ là để sau,” Tôi nói. “Khi nào tớ không còn sống ở nhà, và nếu cậu cư xử cho tử tế…” Tôi ngừng lời. Phía trước tôi, một bóng đen bước ra khỏi bức tường của lớp cô Counter. Một cái cổ gầy guộc vươn lên trên chiếc áo khoác nhung xơ xác, và bên trên cái cổ, đôi mắt đen đầy thù hận của Conte di Madrone, hay còn gọi là Darth Vader, đang lườm tôi.
Hắn bắt đầu màn ba hoa thường lệ ngay lập tức. “Vậy là ở đây, ta đã tìm thấy ngươi, hỡi con quỷ mắt lam! Ta đã lang thang hàng thế kỷ, không bao giờ ngơi nghỉ, kiếm tìm ngươi và bè lũ đồng đảng của ngươi khắp mọi nơi, bởi ta đã thề sẽ đem cái chết đến cho các ngươi, và một người nhà Madrone không bao giờ phá vỡ lời thề!”
“Bạn của cậu à?” Xemerius hỏi. Tôi khựng lại vì sốc.
“Aaargh!” Con ma thét lên bằng cái giọng khàn khàn của hắn, rút kiếm ra và lao về phía tôi. “Máu ngươi sẽ thấm đẫm mặt đất, hỡi quỷ dữ! Thanh kiếm thiêng của Liên minh Firenze sẽ xuyên qua người ngươi…” Hắn giơ kiếm lên trong một đường tấn công mà hẳn đã cắt rời tay tôi ra, nếu đó là một thanh kiếm thật chứ không phải kiếm ma. Dù gì thì tôi cũng giật cả mình.
“Này, anh bạn, thôi đi!” Xemerius bảo con ma, hạ cánh ngay trước chân tôi. “Chúng tôi không chịu được thêm áp lực nữa đâu. Rõ ràng là anh không hiểu chút nào về ma quỷ cả. Đây là một con người, kể ra thì cũng là một người hơi kỳ lạ, và cái kiếm ma ngớ ngẩn của anh không thể hại cô ta đâu. Nếu muốn giết quỷ thì rất hân hạnh mời anh thử vận may với tôi.”
Darth Vader hơi khó chịu một thoáng, nhưng rồi hắn gầm gừ, “Ta sẽ không bao giờ rời khỏi sinh vật hiểm độc này cho tới khi đã hoàn thành nhiệm vụ. Ta sẽ nguyền rủa mọi làn hơi mà nó thở.”
Tôi thở dài. Thật là một viễn cảnh đáng sợ. Tôi tưởng tượng ra cảnh Darth Vader bám dính lấy tôi suốt phần đời còn lại, lảm nhảm mấy lời dọa dẫm khát máu. Tôi sẽ trượt bài kiểm tra với hắn ngồi bên thở xuống cổ tôi, hắn sẽ phá tan buổi dạ tiệc tốt nghiệp, hắn sẽ phá nát đám cưới của tôi, và…
Rõ ràng là Xemerius cũng đang nghĩ đến điều tương tự. Nó nhìn lên tôi vẻ vô tội. “Làm ơn có thể cho tớ ăn thịt hắn được không? Làm ơn đi mà?”
Tôi cười với nó. “Làm sao tớ có thể từ chối khi mà cậu nói lịch sự đến vậy?”
❀ ❀ ❀
[1] Twilight of the Gods: khúc cuối trong vở opera Chiếc nhẫn của Nibelung (The Ring of Nibelung) của nhà soạn nhạc người Đức Richard Wagner.