“Trông cô ta quen kinh khủng,” Tôi nghe ai đó nói. Không nhầm vào đâu được cái giọng trịch thượng của James.
“Tất nhiên rồi, đồ đầu đất,” Một giọng nói khác chỉ có thể thuộc về Xemerius đáp lại. “Đó là Gwendolyn, nhưng mà thêm mớ tóc giả và bớt đi bộ đồng phục.”
Và giờ những âm thanh và giọng nói lo lắng khác bắt đầu lọt vào tai tôi. Như thể một chiếc radio với âm thanh chậm rãi vang lên. Tôi vẫn nằm ngửa, hoặc là lại được lật ngửa ra. Cục nặng trên ngực tôi đã biến mất, và cơn đau âm ỉ trong tôi cũng đã ra đi. Liệu giờ tôi có phải một con ma như James?
Ai đó cắt thân váy của tôi và xé toạc nó, với một tiếng rách xấu xí.
“Hắn đâm trúng động mạch của cô ấy,” Tôi nghe Gideon tuyệt vọng nói. “Tôi cố ngăn máu chảy, nhưng… nhưng nó kéo dài quá lâu.”
Đôi bàn tay lạnh lẽo khám người tôi và chạm vào một chỗ đau nhói dưới xương sườn. Rồi bác sĩ White nói, nghe có vẻ nhẹ nhõm, “Chỉ là một vết thương ngoài da! Trời đất, cậu dọa ta hết hồn!”
“Cái gì? Không thể thế được. Cô ấy…”
“Thanh kiếm chỉ làm rách da thôi. Thấy chưa? Rõ ràng là bộ áo của Madame Rossini đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Động mạch chủ bụng, lạy Chúa, ở trường y người ta dạy cậu cái gì vậy? Trong một thoáng, ta thực sự đã tin cậu đấy.” Những ngón tay của bác sĩ White ấn vào cổ tôi. “Và mạch con bé đập rất mạnh.”
“Cô ấy ổn chứ?”
“Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra?”
“Sao huân tước Alastair có thể làm một chuyện như vậy?”
Ông Geogre, Falk de Villiers, và thầy Whitman cùng lên tiếng. Gideon không hé răng. Tôi cố mở mắt ra, và lần này thì dễ dàng hơn. Tôi còn có thể ngồi dậy không mấy khó khăn. Quanh tôi là những bức tường sáng màu quen thuộc của phòng họa dưới tầng hầm, và các thành viên Đội Cận vệ đang chụm lại phía trên tôi. Họ đều đang cười, kể cả Marley.
Chỉ có Gideon đang nhìn tôi chằm chằm như thể không tin nổi vào mắt mình. Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, và tôi vẫn có thể thấy những vệt nước mắt trên má hắn.
James đứng ở đằng xa, lấy khăn mùi soa che mắt. “Nói cho ta khi nào có thể nhìn được.”
“Chưa đâu, không thì ngươi sẽ đui luôn tại chỗ,” Xemerius, kẻ đang khoanh chân ngồi cạnh tôi, nói. “Nửa ngực của cô ta đang rơi ra ngoài áo.”
Oái. Nó nói đúng. Ngượng ngùng, tôi cố che người đi với phần còn lại của chiếc váy tuyệt đẹp Madame Rossini đã may. Bác sĩ White nhẹ nhàng ấn tôi xuống chiếc bàn mà lúc trước họ đặt tôi lên.
“Ta phải vệ sinh vết cắt và băng nó lại,” Ông nói. “Rồi ta sẽ làm một cuộc kiểm tra toàn diện. Cô có thấy đau ở đâu không?”
Tôi lắc đầu, chỉ để rên lên một tiếng “Ôi!” ngay giây sau. Đầu tôi đau như búa bổ.
Ông Geogre đặt một tay lên vai tôi từ phía sau. “Ôi, Chúa ơi, cháu dọa chúng ta một trận hết hồn.” Ông cười khẽ. “Đó là thứ mà ta gọi là một cú ngất hoàn hảo! Khi Gideon trở lại với cháu trong tay, ta thực sự nghĩ cháu có thể…”
“Chết,” Xemerius nói nốt câu mà ông Geogre đã lịch sự bỏ ngang. “Nói thật nhé, trông cậu như chết rồi ấy. Và anh chàng kia thì lo sốt cả vó. Hò hét đòi kẹp mạch máu và lảm nhảm đủ thứ khó hiểu. Và nhỏ hàng xô nước mắt. Ngươi nhìn cái gì?”
Câu cuối cùng dành cho Robert bé nhỏ, kẻ đang nhìn Xemerius đầy hứng thú. “Nó đáng yêu quá. Cho em vuốt được không?”
“Không, nếu ngươi còn muốn giữ lại bàn tay. Có một tên bảnh chọe sực mùi nước hoa suốt ngày nghĩ ta là mèo là quá đủ.”
“Ôi, thật sao. Mèo không có cánh. Ta biết rõ điều đó,” James kêu lên, mắt vẫn nhắm nghiền. “Ngươi chỉ là một con mèo trong những giấc mơ của ta thôi. Một con mèo quái dị.”
“Thêm một câu nữa là ta ăn thịt ngươi luôn đấy,” Xemerius nói.
Gideon đã bước ra xa vài bước và sụp người xuống một chiếc ghế. Hắn gỡ bỏ bộ tóc giả, lùa ngón tay qua những lọn tóc đen của mình và vùi mặt vào tay. “Tôi không hiểu nổi,” Lời hắn nghèn nghẹt qua kẽ ngón tay.
Tôi cũng thấy hệt như thế. Sao lại có thể? Ý tôi là, tôi vừa mới chết xong, và giờ tôi ngồi đây, sống nhăn và khỏe re! Bạn có tưởng tượng nổi không? Tôi nhìn xuống vết thương mà bác sĩ White đang băng bó. Ông nói đúng, nó chỉ là một vết xước, vết thương tôi tự gây ra bằng con dao gọt hoa quả còn dài và đau hơn nhiều.
Gideon ngẩng mặt lên. Trên khuôn mặt nhợt nhạt, mắt hắn mới xanh làm sao! Tôi nhớ lại điều cuối cùng hắn nói, và một lần nữa tôi cố nhỏm dậy, mà bác sĩ White không cho phép.
“Ai đó gỡ cái bộ tóc giả kinh khủng này ra khỏi đầu cô ta được không?” Ông nói cộc cằn. Vài bàn tay bắt đầu gỡ những chiếc cặp tăm ra, và cảm giác tự do thật là tuyệt vời.
“Cẩn thận đấy, Marley,” Falk de Villiers cảnh cáo. “Hãy nhớ đến Madame Rossini!”
“Vâng, thưa ngài,” Marley lắp bắp, suýt thì đánh rơi luôn mớ tóc. “Madame Rossini, thưa ngài.”
Ông Geogre gỡ cặp tăm ra khỏi đầu tôi, và nhẹ nhàng gỡ bím tóc. “Đỡ hơn chưa?” Ông hỏi. Rồi, đỡ hơn rất nhiều luôn.
“Tóc xoăn, Tóc xoăn, liệu em sẽ thuộc về tôi? Em sẽ chẳng phải rửa bát hay chăm lũ heo,” Xemerius ngâm nga bằng giọng ngớ ngẩn. “Tóc cậu như cái tổ quạ ấy, rủi là cậu không có mũ mãng gì, đó là cứu tinh của một ngày tóc xấu đấy. Ờ, tớ thật mừng là cậu vẫn còn sống và tớ không phải đi tìm một con người khác. Mừng đến mức tớ bắt đầu lảm nhảm rồi đấy! Tóc xoăn, quả đúng là như vậy.”
Robert bé nhỏ cười khúc khích.
“Tôi có thể nhìn chưa?” James hỏi, nhưng anh không đợi câu trả lời. Liếc nhìn tôi một cái, anh ta lại nhắm tịt mắt vào. “Trời đất! Đúng là cô Gwendolyn. Thứ lỗi cho tôi đã không nhận ra cô khi anh chàng bảnh trai đó bế cô qua góc tường của tôi.” Anh thở dài. “Chỉ riêng việc đó cũng đã kỳ lắm rồi. Giờ cô chẳng thấy ai trong cái nhà này ăn mặc tử tế nữa.”
Thầy Whitman vòng tay qua vai Gideon. “Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra, chàng trai? Cậu đã chuyển tới ngài bá tước lời nhắn của chúng ta chưa? Và ngài có đưa cậu chỉ dẫn cho buổi gặp tới không?”
“Ôi, cho cậu ta một ly whisky và để cậu ta yên vài phút đi,” Bác sĩ White càu nhàu, dính hai miếng thạch cao lên vết thương của tôi. “Cậu ta đang bị sốc.”
“Không. Không, tôi ổn mà,” Gideon lẩm bẩm. Hắn liếc nhanh về phía tôi, và lôi lá thư niêm phong ra khỏi túi đưa cho Falk.
“Đi nào,” Thầy Whitman nói. Thầy giúp Gideon đứng dậy và dẫn hắn ra cửa. “Có một chai whisky trên văn phòng hiệu trưởng. Và một chiếc sofa, trong trường hợp cậu muốn nằm xuống một lát.” Thầy nhìn quanh. “Đi cùng chúng tôi chứ, Falk?”
“Chắc chắn rồi,” Falk nói. “Hy vọng rằng ông bạn già Gilles có đủ whisky cho chúng ta ở trên đó.” Ông quay sang những người khác. “Và đừng đưa Gwendolyn về nhà trong tình trạng nhếch nhác đó, rõ chưa?”
“Vô cùng rõ, thưa ngài,” Marley bảo đảm. “Rõ như ban ngày, nếu tôi được phép nói vậy.”
Falk đảo mắt. “Chẳng ai cấm cậu đâu,” Ông nói, rồi ông, thầy Whitman và Gideon biến mất sau cánh cửa.
•§•
Tối hôm đó là giờ nghỉ của ông Bernhard, nên Caroline mở cửa cho tôi vào. Con bé liến thoắng, “Charlotte vừa thử bộ đồ tiên rừng cho buổi tiệc, nó đẹp quá đi mất, và chị ấy định cho em gắn đôi cánh lên, nhưng rồi bác Glenda bắt em đi rửa tay trước vì bác ấy chắc chắn rằng em lại vuốt ve mấy con vật bẩn thỉu…”
Nó không nói thêm được lời nào nữa, bởi tôi túm lấy nó và ôm chặt tới mức nó như tắc thở.
“Được đó, tiếp tục đi, nghiến bẹp ruột nó ra!” Xemerius nói, bay vào nhà sau lưng tôi. “Mẹ cậu luôn có thể kiếm một đứa nhóc nữa nếu cậu ôm chết con bé này.”
“Em gái yêu quý, ngọt ngào, thân thương, đáng yêu của chị,” Tôi lẩm bẩm vào mái tóc Caroline, vừa cười vừa khóc. “Ôi, chị yêu em biết bao!”
“Được rồi, em cũng yêu chị, nhưng mà chị đang thổi vào tai em đấy,” Caroline nói, cẩn thận gỡ tay tôi ra. “Đi nào, mọi người đang dở bữa tối. Tráng miệng là bánh chocolate từ tiệm Chim ruồi.”
“Ôi, chị yêu, yêu, yêu bánh chocolate của quỷ!” Tôi kêu lên. “Và chị yêu việc cuộc sống ban cho ta những thứ tuyệt vời như thế!”
“Cậu có hơi làm quá một chút không? Ai cũng sẽ nghĩ cậu vừa bị điện giật.” Xemerius cáu kỉnh hắt xì một cái.
Tôi định ném cho nó một cái nhìn khinh bỉ, nhưng lại chỉ có thể nhìn nó trìu mến. Con quỷ máng xối thân thương, đáng yêu, cau có của tôi! “Tớ cũng yêu cậu!” Tôi bảo nó.
“Ôi chao!” Nó rên rẩm. “Nếu cậu mà là chương trình ti vi thì tớ đã đổi kênh rồi.”
Caroline nhìn tôi lo lắng. Trên đường lên tầng một, nó nắm tay tôi. “Chị sao vậy, Gwenny?”
Tôi quệt nước mắt trên má và cười lớn. “Chị vô cùng ổn,” Tôi đảm bảo với nó. “Chị chỉ vui quá thôi. Bởi chị vẫn còn sống. Và bởi vì chị có một gia đình thật tuyệt vời. Và bởi vì cái lan can này thật nhẵn nhụi và thân thuộc. Và bởi vì cuộc sống thật quá, quá, quá tuyệt vời.” Khi mắt tôi lại bắt đầu rơm rớm, tôi băn khoăn rằng liệu đây có phải do viên thuốc mà bác sĩ White đã thả vào cốc nước của tôi. Nhưng cơn hứng khởi của tôi có thể chỉ vì một sự thật rằng tôi đã sống sót, và giờ tôi không phải dành phần còn lại của cuộc đời làm một nhúm bụi.
Vậy là khi tới cửa phòng ăn, tôi nhấc bổng Caroline lên và quay nó vòng tròn. Tôi là kẻ vui vẻ nhất thế giới vì tôi vẫn còn sống, và Gideon đã nói “Tôi yêu em.” Tất nhiên đoạn cuối kia có thể là một ảo ảnh lúc sắp lìa đời. Tôi không thể hoàn toàn bỏ qua khả năng ấy.
Em gái tôi hét lên sung sướng trong khi Xemerius giả vờ cầm một cái điều khiển từ xa và cố công đổi kênh mà không được.
Khi tôi đặt Caroline xuống, nó hỏi, “Điều Charlotte nói có đúng không? Chị sẽ đến tiệc của chị Cynthia, giả làm một cái túi rác màu xanh?”
Câu đó lôi tuột tôi từ cơn phấn chấn xuống mặt đất.
“Ha, ha, ha!” Xemerius cười ngoác miệng. “Tớ có thể hình dung ra cảnh đó: một cái túi rác xanh lè muốn đi quanh ôm hôn mọi người vì cuộc đời thật quá, quá, quá là tuyệt.”
“Ồ… không, không nếu chị có thể ngăn được.” Trời đất, tôi hy vọng mình có thể thuyết phục Leslie để dành ý tưởng người sao Hỏa trong nghệ thuật đương đại cho một bữa tiệc nào đó về sau. Nếu tin đồn đã bắt đầu truyền quanh, nó hẳn là rất thích việc này, và một khi Leslie đã thích cái gì, đổi ý nó khó khăn kinh khủng. Tôi biết được điều đó là do kinh nghiệm quá khứ.
Cả gia đình tôi đang ngồi quanh bàn ăn, và tôi phải vận hết cả năng lực kiềm chế ra mới không phấn khởi chạy đi ôm tất cả mọi người, thậm chí tôi còn có thể đi ôm bác Glenda và Charlotte. (Điều này cho thấy tình trạng đầu óc quái gở của tôi bấy giờ.) Nhưng Xemerius lườm tôi cảnh cáo, vậy là tôi đành hài lòng với một nụ cười tươi rói và chỉ xoa tóc Nick khi đi qua. Tuy nhiên, khi tôi ngồi xuống trước đĩa ăn, mẹ tôi đã để món khai vị lên đó, ngay lập tức, tôi quên bẵng cả kiềm chế.
“Bánh măng tây!” Tôi thốt lên. “Ôi, cuộc đời có tuyệt vời không cơ chứ? Có rất, rất, rất nhiều thứ để vui, phải không nào?”
“Nếu cậu nói tuyệt vời một lần nữa, tớ sẽ nôn vào cái bánh măng tây ngớ ngẩn nhà cậu đấy,” Xemerius gầm gừ.
Tôi cười với nó, bỏ một miếng măng vào miệng, rạng rỡ cười với mọi người, và hỏi, “Ngày hôm nay của mọi người thế nào?”
Bà Maddy cười lại. “Hừm, dù sao thì ngày hôm nay của cháu cũng tuyệt phết đấy nhỉ.”
Cái nĩa của Charlotte cào lên mặt đĩa, phát ra một tiếng kèn kẹt chói tai.
Phải rồi, ngày của tôi đúng là rất tuyệt. Mặc cho Gideon, Falk và thầy Whitman không xuất hiện trước khi tôi về nhà, nên tôi không thể kiểm tra xem câu “Tôi yêu em, Gwenny. Đừng rời bỏ tôi” có phải do trí tưởng tượng của mình vẽ ra hay là lời Gideon thực sự đã nói. Những cận vệ khác đã cố hết sức để cải thiện cái thứ mà Falk gọi là vẻ ngoài “nhếch nhác” của tôi. Marley còn muốn tự tay chải đầu cho tôi, nhưng tôi nói tôi tự làm còn hơn. Giờ thì tôi đang mặc đồng phục, và tóc tôi được chải chuốt gọn gàng và buông xuống ngang lưng.
Mẹ vỗ tay tôi. “Mẹ mừng là con đã thấy khá hơn, con yêu.”
Bác Glenda lẩm bẩm cái gì đó có từ “thể chất trâu bò”. Rồi bác hỏi, với một nụ cười giả tạo, “Vậy chuyện ta nghe được về cái túi rác xanh là sao? Ta không thể tin nổi rằng cháu và con bạn Lassie sẽ tới bữa tiệc nhà Dales tổ chức cho con gái mà ăn mặc như thế! Tobias Dales sẽ coi đó là sự sỉ nhục, ta chắc chắn vậy. Ông ấy rất có tiếng nói trong Đảng Bảo thủ.”
“Ờm?” Tôi nói.
“Bà nói cái gì cơ?” Xemerius chỉnh tôi.
“Glenda, ta thật kinh ngạc!” Quý bà Arista tặc lưỡi. “Không có đứa cháu gái nào của ta sẽ mơ tưởng tới một thứ như vậy. Tới tiệc mà mặc túi rác! Thật nhảm nhí!”
“Hừm, thế còn đỡ hơn là ai đó không có váy áo xanh để mặc,” Charlotte dè bỉu. “Ít nhất thì với Gwen là vậy.”
“Ôi chao.” Bà Maddy có vẻ đồng cảm. “Để nghĩ coi nào. Ta có một cái áo choàng tắm xù lông cho cháu mượn đấy.”
Charlotte, Nick, Caroline và Xemerius khúc khích, và tôi nhe răng cười với bà. “Như thế thì tốt quá, nhưng cháu không nghĩ Leslie sẽ thích thế. Người sao Hỏa tí hon màu xanh không mặc áo choàng tắm.”
“Đó! Chứng thực sự nghiêm túc,” Bác Glenda gắt lên. “Trời đất, con bé Leslie đó đang ảnh hưởng xấu đến Gwendolyn.” Bác ấy nhăn mũi. “Chẳng phải ta có thể mong đợi điều gì khá khẩm hơn từ một đứa nhóc xuất thân trong gia đình tầng lớp thấp kém như vậy. Cho dạng con gái như vậy tới St. Lennox là đủ tệ rồi. Tôi sẽ không bao giờ cho phép con gái mình giao lưu với…”
“Thế là đủ rồi đấy, Glenda!” Mắt mẹ lóe lên giận dữ. “Leslie là một cô bé thông minh, có giáo dục, và bố mẹ cô bé không phải là tầng lớp thấp kém! Bố cô bé là… là…”
“Một kỹ sư xây dựng,” Tôi mớm lời.
“Một kỹ sư xây dựng, và mẹ cô bé là…”
“Là bác sĩ ăn kiêng,” Tôi nói.
“Và con chó được học ở Đại học Goldsmiths,” Xemerius bảo. “Một gia đình rất đáng kính.”
“Trang phục của bọn cháu không phải tuyên ngôn chính trị gì đâu,” Tôi đảm bảo với bác Glenda và quý bà Arista, hai người đang nhìn tôi, nhướng mày. “Nó là nghệ thuật đương đại.” Mặt khác, việc cho bộ cánh một cái ý nghĩa chính trị gì đó thì đúng kiểu Leslie rồi. Như thể trông xấu tệ xấu hại còn chưa đủ ấy. “Và Cynthia là đứa tổ chức tiệc, không phải bố mẹ nó, không thì chủ đề tiệc cũng chẳng xanh đến thế.”
“Không buồn cười chút nào đâu,” Bác Glenda nói. “Và ta sẽ gọi việc không chú trọng quần áo là thiếu lịch sự, trong khi chủ tiệc không tiếc tiền tiêu. Ví dụ, trang phục của Charlotte tốn…”
“Một đống tiền, và vừa vặn hoàn hảo cho con bé. Hôm nay chị nói câu đó ba mươi tư lần rồi,” Mẹ ngắt lời.
“Em chỉ ghen tị thôi. Em lúc nào chả vậy. Nhưng ít nhất chị cũng quan tâm tới con gái mình, không như em,” Bác Glenda gắt gỏng. “Việc em chểnh mảng việc giao thiệp với bạn bè của Gwendolyn và không buồn mua cho nó một bộ trang phục cho thấy…”
“Giao thiệp với bạn bè của Gwendolyn?” Mẹ đảo mắt. “Chị còn hoang tưởng đến mức nào được nữa hả Glenda? Đây là bữa tiệc sinh nhật của một người bạn cùng trường, thế thôi! Chỉ khổ thân lũ nhỏ phải ăn vận phức tạp.”
Quý bà Arista đặt dao dĩa xuống bàn đánh cạch một phát. “Chúa ơi, hai đứa đều hơn bốn mươi tuổi rồi mà còn cư xử như đám thiếu niên! Tất nhiên là Gwendolyn sẽ không mặc túi rác đi dự tiệc tùng gì cả. Và giờ chúng ta sẽ đổi chủ đề, làm ơn.”
“Phải, hãy nói về mấy con rồng già bạo chúa,” Xemerius gợi ý. “Và mấy bà cô hơn bốn mươi tuổi mà còn sống với mẹ.”
“Mẹ không thể bảo Gwendolyn phải…” Mẹ bắt đầu, nhưng tôi đá chân mẹ dưới gầm bàn và cười nhăn nhở.
Mẹ thở dài, nhưng rồi cũng cười lại.
“Tôi e là mình không thể ngồi đó và coi Gwendolyn bôi nhọ danh dự của…” Bác Glenda mở miệng, nhưng quý bà Arista không cho bác nói hết câu.
“Glenda, nếu con không ngậm miệng lại, con có thể về giường mà không ăn tối,” Bà gắt, và câu đó khiến mọi người cười lớn, ngoại trừ quý bà Arista và bác Glenda, đến cả Charlotte cũng cười.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Trong vài giây, không ai phản ứng. Mọi người tiếp tục ăn uống cho tới khi chợt nhớ ra hôm nay là ngày nghỉ của ông Bernhard. Quý bà Arista thở dài. “Cháu có thể trả lời qua cửa một lần nữa không, Caroline? Nếu đó là ông Turner đến nói về việc trang trí hoa cho cột đèn trên phố, bảo ông ấy bà không có nhà.” Bà đợi cho tới khi Caroline đã đi khỏi rồi lắc đầu. “Ông ta chẳng khác nào dịch hạch! Ta chỉ nói thế này thôi: thu hải đường màu cam! Ta rất hy vọng rằng có một địa ngục dành riêng cho những kẻ thích thu hải đường màu cam!”
“Em cũng thế,” Bà Maddy trung thành đồng ý.
Một phút sau, Caroline trở lại. “Là Gollum!” Nó nói. “Và tới gặp chị Gwendolyn.”
“Gollum?” Mẹ, Nick và tôi đồng thanh nhắc lại. Thật tình cờ, Chúa tể những chiếc nhẫn lại là bộ phim yêu thích nhất của cả ba mẹ con. Caroline là đứa duy nhất chưa được xem, bởi vì nó còn bé quá.
Nick cười. “Ồ, thật tuyệt, báuuuu vậtttt của anh! Anh phải ra coi Gollum mới được.”
“Tớ cũng thế,” Xemerius nói, nhưng nó tiếp tục lười biếng treo ngược người trên đèn chùm, gãi gãi bụng.
“Chắc ý em là Gordon,” Charlotte nói, đứng dậy. “Và cậu ta muốn gặp chị. Chỉ là đến sớm quá thôi. Chị đã nói là tám giờ ba mươi.”
“Ồ, một anh bạn trai hả thỏ con?” Bà Maddy thăm dò. “Tuyệt quá! Cháu sẽ có vấn đề khác để mà nghĩ ngợi đấy.”
Charlotte có vẻ khó chịu. “Không, bà Maddy. Gordon chỉ là một đứa con trai trong lớp cháu, và cháu đang giúp nó với bài luận văn.”
“Nhưng anh ấy nói là Gwendolyn,” Caroline khăng khăng. Tuy nhiên, Charlotte đã đẩy nó sang một bên và vội vã ra khỏi phòng. Caroline bám theo sau.
“Cậu ta có thể ăn tối với nhà mình,” Bác Glenda gọi với theo. “Charlotte luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác,” Bác nói, quay sang chúng tôi. “Tiện thể thì, Gordon Gelderman là con trai của Kyle Arthur Gelderman.”
“Đó, đó,” Xemerius nói.
“Bất kể ông ta là ai,” Mẹ bảo.
“Kyle Arthur Gelderman,” Bác Glenda nhắc lại, lần này thì nhấn mạnh vào từng chữ. “Nhà tài phiệt trong lĩnh vực bách hóa! Điều đó không có ý nghĩa gì đối với em sao? Đúng cái kiểu của em mà, em chẳng biết chút xíu gì về những người con cái mình giao lưu cùng. Sự cống hiến của em với việc làm mẹ còn nhiều thứ phải mong đợi. Hừm, đằng nào thì thằng bé cũng không có hứng thú gì với Gwendolyn.”
Mẹ rên lên. “Glen, chị cần phải uống thêm vài viên thuốc đi, cho cái chứng tiền mãn kinh ấy.”
Quý bà Arista cau mày nghiêm khắc tới mức lông mày của bà sắp sửa gặp nhau ở giữa, và bà đã bắt đầu hít một hơi sâu, có lẽ là để tống cổ mẹ và bác Glenda về phòng mà không được ăn tráng miệng, khi Caroline trở lại, đắc thắng tuyên bố, “Và đúng là Gollum muốn gặp chị Gwendolyn!”
Tôi vừa nhét một miếng bánh vào mồm. Thiếu chút nữa tôi đã nhổ luôn nó ra khi thấy Gideon bước vào phòng, theo sau là Charlotte với khuôn mặt đóng đá.
“Chào buổi tối,” Gideon lịch sự nói. Hắn đang mặc quần bò và một chiếc áo phông xanh lá bạc màu. Hẳn là hắn đã tắm trước khi tới, bởi tóc hắn vẫn còn ẩm và xoăn lại quanh mặt. “Cháu xin lỗi, cháu thực sự không định làm phiền mọi người giữa bữa tối. Cháu chỉ muốn gặp Gwendolyn.”
Trong một thoáng, chỉ còn lại sự im lặng. Đấy là, nếu bạn không tính Xemerius, cái kẻ đang cười quặn cả ruột lại trong khi lắc lư trên cái đèn chùm. Tôi không nói nổi lời nào, bởi tôi đang cố nuốt nốt miếng bánh. Nick khúc khích cười, mẹ tôi nhìn từ Gideon sang tôi vài lần, cổ bác Glenda đỏ ửng lên, và cái cách mà quý bà Arista nhìn Gideon có thể khiến bạn nghĩ rằng hắn là một ông thu hải đường màu cam.
Chỉ có bà Maddy là nhớ đến phép lịch sự. “Cậu không làm phiền chúng ta đâu,” Bà nói bằng giọng thân thiện. “Đây, ngồi xuống cạnh ta. Charlotte, xếp thêm một bộ đồ ăn nữa đi, làm ơn?”
“Phải đó, một cái đĩa cho Gollum,” Nick thì thào vào tai tôi, cười nhăn nhở.
Charlotte mặc kệ bà Maddy và trở lại chỗ của mình, vẫn đeo cái mặt nạ đá đó.
“Bà thật tốt quá, nhưng thôi ạ, cháu cảm ơn. Cháu đã ăn tối rồi,” Gideon nói.
Cuối cùng, tôi cũng nuốt được đống bánh và nhanh chóng đứng dậy. “Và cháu cũng ăn đủ rồi,” Tôi nói. “Cháu rời bàn có được không ạ?” Tôi nhìn sang mẹ trước rồi đến bà ngoại.
Hai người họ trao đổi một ánh nhìn kỳ lạ, như thể họ cùng hiểu thứ gì đó chúng tôi không hiểu. Rồi họ cùng thở dài.
“Tất nhiên rồi,” Mẹ nói.
“Tráng miệng là bánh chocolate đấy,” Caroline nhắc tôi.
“Chúng ta sẽ để phần chị một miếng.” Quý bà Arista gật đầu với tôi. Tôi bước lại gần Gideon, hơi ngượng nghịu.
“Và rồi sự im lặng chết chóc phủ lên căn phòng,” Xemerius thì thào từ trên trần nhà. “Mọi ánh mắt đổ dồn về cô gái mặc cái áo vàng như nước tiểu…”
Ọe, nó nói đúng. Tôi bực mình vì đã không tắm rửa thay quần áo ngay từ lúc về, cái bộ đồng phục ngu xuẩn này gần như là thứ tởm nhất mà tôi có. Nhưng ai mà biết được tối nay tôi có khách chứ? Và tôi phải làm đỏm với ai mới được?
“Chào,” Gideon nói, lần đầu tiên nở nụ cười từ khi hắn bước vào phòng.
Tôi ngượng ngùng cười lại, “Chào, Gollum.”
Nụ cười của hắn còn rộng hơn.
“Thậm chí cả những cái bóng cũng im lặng, trong khi hai người họ nhìn nhau như thể vừa ngồi lên một cái túi xì hơi,” Xemerius nói, nhảy xuống khỏi đèn chùm và bay vèo theo chúng tôi. “Tiếng violin lăng mạn vang lên khi mà cô gái mặc chiếc áo vàng như nước tiểu và chàng trai đang cần một buổi cắt tóc kinh khủng khiếp sánh vai bước ra khỏi phòng.” Nó lượn qua lượn lại giữa hai đứa, nhưng khi tới cầu thang, nó bỏ đi. “Còn con quỷ Xemerius thông minh và điển trai hẳn sẽ đi theo họ làm bóng đèn, nếu nó chưa nghẹn ứ đến tận cổ với không biết bao nhiêu màn trình diễn sến sẩm. Ngày hôm nay, cuối cùng nó cũng sẽ xơi tái hồn ma của lão nhạc công clarinet đang ám nhà số 23 và ngày ngày đều giết hại âm nhạc của Glen Miller.” Nó vẫy tay, rồi biến mất qua cửa sổ.
•§•
Khi lên tới phòng mình, tôi nhẹ cả người khi thấy, may thay, tôi chưa có đủ thời gian để phá hoại tình trạng ngăn nắp bà Maddy đã thiết lập vào hôm thứ Tư. Được rồi, thì cái giường vẫn chưa được dọn, nhưng mà tôi chỉ mất vài giây để nhặt mấy bộ quần áo nằm quanh phòng và vứt chúng lên ghế. Rồi tôi quay sang Gideon, kẻ chưa hề hé răng chút nào suốt cả đường lên cầu thang. Ờ, hắn cũng chẳng có lựa chọn nào khác, bởi tôi cứ nói linh tinh suốt. Tôi lảm nhảm như thể bị bỏ bùa, kể cho hắn nghe về tất cả những bức ảnh hai đứa đi ngang qua, khoảng mười một nghìn bức gì đó. “Đó là các cụ tôi, chả hiểu sao họ lại chọn vẽ tranh sơn dầu, ngày đó đã có thợ ảnh rồi. Cậu nhóc béo ú ngồi ghế đẩu là ông bác cụ kỵ Hugh hồi còn nhỏ, với em gái Petronella và ba con thỏ. Đây là một bà công tước phu nhân tôi không nhớ tên, chả họ hàng gì đâu, nhưng trong ảnh bà ấy đang đeo một chiếc dây chuyền của dòng họ Montrose, nên là bà ấy được phép treo ảnh ở đây. Và giờ chúng ta đã tới tầng hai, nên anh có thể chiêm ngưỡng Charlotte trong tất cả các bức ảnh dọc hành lang này. Cứ mỗi ba tháng, bác Glenda lại đưa chị ấy tới một thợ ảnh, người có vẻ còn chụp ảnh cho cả gia đình hoàng gia. Ảnh này là bức yêu thích của tôi: Charlotte mười tuổi với một con pug mồm thối. Bằng cách nào đó, ta có thể nhìn thấy điều ấy trên mặt Charlotte, anh thấy thế không?” Vân vân và vân vân. Thật khủng khiếp. Tôi không thể ngừng lại cho đến khi tới cửa phòng, và cũng chỉ vì ở đó không có cái ảnh nào cả.
Tôi vuốt lại tấm ga, lén lút giấu chiếc áo ngủ Hello Kitty xuống dưới gối, và rồi quay lại nhìn Gideon. Tôi chờ. Bây giờ hắn nói gì cũng được.
Nhưng hắn im lặng. Hắn chỉ tiếp tục cười với tôi như thể không thể tin nổi mình vừa thấy điều gì. Tim tôi nhảy dựng lên rồi đập hụt một nhịp. Nó có thể chịu được một nhát kiếm, nhưng Gideon thì thật không thể chịu nổi. Nhất là với dáng vẻ hiện tại của hắn.
“Tôi cố gọi em trước khi tới, nhưng em không trả lời điện thoại,” Cuối cùng hắn nói.
“Nó cần sạc pin.” Cục pin đã ngỏm ngay giữa cuộc trò chuyện của tôi với Leslie trên cuốc xe về nhà. Gideon không đáp, nên tôi lôi điện thoại ra khỏi túi và đi tìm cục sạc. Bà Maddy đã cuộn dây lại gọn gàng và đặt nó vào một ngăn kéo trên bàn tôi.
Gideon tựa vào cửa. “Ngày hôm nay khủng khiếp thật nhỉ?”
Tôi gật đầu. Điện thoại đã được cắm. Bởi chẳng biết làm gì khác, tôi tì người vào cạnh bàn.
“Tôi nghĩ đấy là cái ngày tệ hại nhất đời mình,” Gideon nói. “Khi em nằm trên sàn nhà đó…” Giọng hắn hơi lạc đi. Hắn rời khỏi cánh cửa và tiến lại gần tôi.
Tôi chợt cảm thấy một thôi thúc phải an ủi hắn. “Tôi xin lỗi, tôi… tôi đã dọa anh một trận như thế. Nhưng thực sự tôi đã nghĩ mình sẽ chết.”
“Tôi cũng thế.” Hắn nuốt nước bọt và bước thêm một bước.
Mặc dù Xemerius đã đi hẹn hò với anh chàng nhạc công kia từ lâu, một góc nhỏ trong đầu tôi vẫn văng vẳng mấy lời bình phẩm của nó. “Đôi mắt xanh của chàng nhen lên ngọn lửa trong trái tim dưới cái áo vàng như nước tiểu của nàng. Bấu chặt vào bộ ngực nam tính của chàng, nàng để nước mắt tuôn như mưa.”
Ôi, vì Chúa, Gwendolyn! Mày có thể kích động đến mức nào chứ?
Tôi bám chặt hơn vào cạnh bàn.
“Anh thực tình phải biết rõ hơn ai hết, ý tôi là, về chuyện đã xảy ra với tôi,” Tôi nói. “Dù sao thì anh cũng đang học y.”
“Phải, và đó chính là lý do tại sao tôi biết chắc chắn rằng em…” Hắn đứng lại trước mặt tôi, và lần đầu tiên, hắn là người bắt đầu cắn môi dưới. Bằng cách nào đó, hành động ấy khiến tim tôi nhói lên. Hắn chậm rãi đưa tay lên. “Mũi kiếm đã đâm sâu vào người em đến mức này.” Hắn choãi ngón cái và ngón trỏ ra một khoảng khá xa. “Một vết xước nhỏ sẽ không khiến em ngã gục. Và rồi mặt em tái nhợt, và em bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Nên tôi biết Alastair hẳn đã đâm vào một động mạch. Em đã chảy máu trong.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay hắn.
“Nhưng tôi đã tận mắt nhìn thấy vết thương của mình. Nó không có gì cả,” Tôi nói, hắng giọng. Việc ở gần hắn thế này đang ảnh hưởng đến dây thanh quản của tôi. “Hẳn… hẳn đó là… Có lẽ đó chỉ là một cú sốc. Anh biết đấy, tôi tưởng tượng rằng mình thực sự bị thương nặng, nên trông tôi như thể sắp…”
“Không, Gwenny, em không tưởng tượng đâu.”
“Nhưng tại sao tôi lại thoát hiểm dễ dàng như thế, chỉ với cái vết thương nhỏ kia?” Tôi thì thào.
Hắn hạ tay xuống và bắt đầu đi đi lại lại trong phòng. “Đó là điều ban đầu tôi cũng không hiểu,” Hắn nói với vẻ gần như là dữ tợn. “Tôi đã rất… rất nhẹ nhõm khi thấy em còn sống, tôi thuyết phục bản thân chắc chắn phải có một lời giải thích hợp lý cho vết thương. Nhưng vừa nãy khi tắm, tôi chợt nhận ra.”
“À, có lẽ đó là vấn đề,” Tôi nói. “Tôi vẫn chưa tắm.” Tôi thả cạnh bàn ra khỏi những ngón tay co rút và ngồi xuống thảm. Được rồi, thế này có khá hơn. Ít nhất thì đầu gối tôi cũng không run nữa.
Tựa lưng vào giường, tôi nhìn lên hắn. “Anh có phải đi đi lại lại như thế không? Nó khiến tôi lo lắng. Ý tôi là, lo lắng hơn cả lúc trước ấy.”
Gideon quỳ xuống thảm ngay trước mặt tôi và đặt hai tay lên vai tôi, mà không dừng lại để nghĩ rằng từ bây giờ, tôi chẳng còn tâm trí nào mà nghe những lời hắn sắp nói cho tử tế, bởi đầu óc tôi còn đang bận bịu với những ý nghĩ tầm phào hơn như kiểu “Hy vọng rằng mình còn có mùi thơm” và “Không được quên thở.”
“Em biết cảm giác khi chơi Sudoku và tìm thấy một con số giúp em dễ dàng điền ngay được những khoảng trống xung quanh?”
Tôi do dự gật đầu.
Lạc trong suy nghĩ, Gideon vuốt ve tôi. “Tôi nghĩ ngợi quá nhiều thứ trong những ngày qua, nhưng chỉ tới tối nay tôi mới tìm được con số thần kỳ ấy. Em hiểu ý tôi không? Tôi đọc đi đọc lại những giấy tờ đó, đọc nhiều tới nỗi tôi gần như đã thuộc lòng chúng…”
“Giấy tờ gì cơ?” Tôi ngắt lời.
Hắn thả tôi ra. “Giấy tờ mà Paul lấy được từ huân tước Alastair, đổi lại bằng gia phả của em. Paul đưa cho tôi vào ngày em nói chuyện với bá tước.” Khi thấy đống dấu hỏi hiện ra trên mặt tôi, hắn cười châm biếm. “Đáng nhẽ tồi đã nói với em ngay lúc đó, mỗi tội em quá bận hỏi tôi mấy câu hỏi kỳ lạ và rồi chạy biến đi, có vẻ như bị xúc phạm. Tôi không thể đuổi theo em vì bác sĩ White khăng khăng đòi vệ sinh vết thương cho tôi, nhớ chứ?”
“Đấy mới là ngày thứ Hai thôi, Gideon.”
“Phải, em nói đúng. Nghe như thể hàng đời trước rồi ấy nhỉ? Đến lúc ông ấy thả tôi về, cứ mười phút một tôi lại gọi cho em, để nói với em rằng tôi…” Hắn hắng giọng, rồi lại cầm tay tôi. “Để giải thích mọi chuyện với em, nhưng điện thoại của em luôn báo máy bận.”
“Có lẽ là vì tôi đang kể cho Leslie rằng anh là một thằng khốn như thế nào,” Tôi nói. “Nhà tôi có điện thoại bàn, anh biết đấy.”
Hắn không để ý. “Giữa những cuộc gọi, tôi bắt đầu đọc chỗ giấy tờ kia. Chúng là những lời tiên tri và ghi chép từ tài liệu riêng tư của bá tước. Những tài liệu mà Đội Cận vệ không hề hay biết. Những tài liệu mà ông ta cố ý giấu giếm khỏi người của mình.”
Tôi rên lên. “Để tôi đoán nhé. Lại thêm mấy câu thơ ngớ ngẩn, và anh không hiểu nổi một chữ nào.”
Gideon nghiêng người lại gần. “Không,” Hắn chậm rãi nói. “Không hề. Chúng hoàn toàn rõ ràng. Chúng nói rằng nếu viên đá tiên tri có thể phát huy toàn bộ công năng, ai đó sẽ phải chết.” Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. “Và ai đó là em.”
“Ồ. Tôi hiểu.” Tôi không ấn tượng cho lắm. “Vậy tôi là cái giá phải trả.”
“Tôi sững người khi đọc đến đó.” Một lọn tóc rơi xuống mặt Gideon, nhưng hắn không bận tâm. “Ban đầu tôi không thể tin nổi, nhưng các lời tiên tri đều thống nhất. Mạng sống Hồng ngọc vụt tắt, cái chết của Quạ đen hé ra kết cục, ngôi sao thứ mười hai tàn lụi, vân vân. Chúng nói vậy mãi.” Hắn ngừng lại một thoáng. “Và những ghi chú của bá tước ở bên lề còn rõ ràng hơn. Ngay khi vòng tròn khép lại và phương thuốc tới đúng nơi mà nó cần tới, em sẽ phải chết. Ông ta gần như đã nói thẳng từng chữ một.”
Cuối cùng thì tôi cũng phải nuốt một cục nghẹn. “Tôi phải chết thế nào?” Theo bản năng, tôi nghĩ đến lưỡi kiếm nhuốm máu của huân tước Alastair. “Chúng có nói gì đến điều đó không?”
Gideon cười nhẹ. “Ờ, như thường lệ, những lời tiên tri lại mơ hồ trong điểm đó, nhưng có một điều thì dễ hiểu vô cùng. Rõ ràng là tôi, ý tôi là viên Kim cương, Sư tử, số Mười một, sẽ có liên quan thế nào đó.” Nụ cười biến mất, và có âm gì đó trong giọng hắn mà tôi chưa từng nghe. “Chúng nói rằng em sẽ chết bởi vì tôi. Vì tình yêu.”
“Ồ. Ừm. Ờ,” Tôi nói, không được sáng tạo cho lắm. “Nhưng chúng chỉ là một đám thơ thẩn cũ rích.”
Gideon lắc đầu. “Em không hiểu sao? Tôi không thể để điều đó xảy ra, Gwenny. Đó là lý do duy nhất khiến tôi hùa theo trò chơi ngớ ngẩn của em và bịa ra rằng tôi đã nói dối và đùa cợt với cảm xúc của em.”
Ánh sáng cuối cùng cũng rọi xuống. “Vậy là đề phòng trường hợp tôi nảy ra cái ý tưởng ngu ngốc là chết vì tình với anh, ngày hôm sau, anh đảm bảo là tôi thù anh luôn? Điều đó thật… nói thế nào nhỉ? Thật hào hiệp đấy.” Tôi ngả người về phía trước và gạt sợi tóc bất tuân khỏi mặt hắn. “Thực tình, rất hào hiệp.”
Gideon cười. “Điều khó khăn nhất tôi từng làm, tin tôi đi.”
Một khi đã bắt đầu, tôi không thể gỡ tay ra khỏi người hắn. Những ngón tay tôi chậm chạp lang thang trên khuôn mặt hắn. Rõ ràng là hắn vẫn chưa cạo râu, nhưng mà những sợi râu ngăn ngắn khá là quyến rũ.
“Hãy làm bạn, thật là một nước đi tuyệt vời,” Tôi thì thầm. “Lúc anh nói câu ấy, tôi ghét anh kinh khủng.”
Gideon rên lên. “Nhưng đó không phải điều tôi muốn. Tôi thực sự muốn chúng ta làm bạn,” Hắn nói. Hắn cầm tay tôi và giữ chặt một thoáng. “Việc nó làm em tức giận đến mức ấy…” Hắn để nửa câu còn lại lơ lửng trên không trang.
Tôi ngả người lại còn gần hơn và ôm lấy mặt hắn giữa hai bàn tay. “Hừm, có lẽ anh nên nhớ lấy điều này để trong tương lai còn tham khảo,” Tôi thì thầm. “Anh không đời nào, không đời nào, không đời nào nói câu đấy với bất cứ ai đã từng hôn.”
“Đợi đã, Gwen, không chỉ có thế đâu. Còn một vài thứ khác tôi phải…” Hắn mở lời, nhưng tôi không định trì hoãn chuyện này lâu hơn nữa. Tôi cẩn trọng đặt môi mình lên môi hắn và bắt đầu hôn.
Gideon đáp lại, ban đầu thì nhẹ nhàng và thận trọng, nhưng khi tôi vòng tay qua cổ hắn và áp sát vào người hắn, hắn hôn tôi mạnh hơn. Tay trái hắn vùi vào trong tóc tôi và tay phải bắt đầu vuốt xuống cổ, chậm rãi đi xuống. Ngay khi nó chạm tới nút đầu tiên trên áo tôi, điện thoại reo. Miễn cưỡng, tôi rời hắn ra.
“Là Leslie,” Tôi nói, nhìn vào màn hình. “Em phải trả lời, nhanh thôi, không thì nó lại lo lắng.”
Gideon cười nhe răng. “Không sao. Tôi cũng không có ý định tan vào không khí.”
“Leslie? Tớ gọi lại sau được không?”
Nhưng Leslie không nghe tôi nói. “Gwen, nghe này, tớ đã đọc hết cuốn Anna Karenina,” Nó phấn khích nói. “Và tớ nghĩ mình biết bá tước thực sự định làm gì với viên đá tiên tri.”
Tôi chẳng thèm quan tâm cái viên đá ấy. Ít nhất là vào lúc này.
“Tuyệt quá,” Tôi nói, liếc nhìn Gideon. “Cậu phải kể cho tớ nghe sau…”
“Đừng lo,” Leslie nói. “Tớ đang trên đường đến.”
“Thật sao? Nhưng mà tớ…”
“Ừm, nói chính xác thì, tớ đã ở đây rồi.”
“Ở đâu?”
“Đây. Tớđang đứng ở cuối hành lang dẫn đến phòng cậu, và mẹ cậu và em trai cậu và em gái cậu đang đi lên đằng sau tớ. Với bà cô cậu hì hục theo sau. Ồ, họ vượt qua tớ rồi. Tớ e là họ sẽ gõ cửa phòng cậu bất cứ lúc…”
Nhưng Caroline còn không buồn gõ cửa. Nó chỉ mở tung cửa ra, hét lên và cười toe toét, “Bánh chocolate cho tất cả mọi người đây!” Rồi nó quay sang mọi người. “Con đã bảo mà,” Nó nói. “Họ đâu có hú hí gì đâu.”