“Rất đẹp, cháu yêu. Những màu nhạt như thế này rất trang nhã và cũng rất thân thiện. Đặt vải làm rèm ở Ý cũng đáng đồng tiền, cháu nghĩ thế không?” Quý bà Tilney đã đi quanh phòng và kiểm tra tất cả mọi thứ. Giờ thì bà bước tới gần bệ lò sưởi lớn và chỉnh lại những bức ảnh trong khung bạc. Lucy bí mật e ngại rằng bà sẽ lướt đầu ngón tay đeo găng lên đó và bảo rằng cô chưa giám sát người hầu đủ chặt chẽ. Mà điều đó cũng đúng thật.
“Phải, phải nói rằng, đồ đạc rất có phong cách,” Quý bà Tilney nói tiếp. “Phòng họa, như cháu biết đấy, chính là bộ mặt của bất cứ căn nhà nào. Bất cứ ai tới đây đều có thể thấy ngay lập tức rằng nữ chủ nhân của ngôi nhà có con mắt tuyệt vời.”
Paul trao đổi với Lucy một cái nhìn thích thú và ôm chặt quý bà Tilney. “Ôi, Margaret,” Anh nói và cười lớn. “Đừng giả vờ đây toàn là công sức của Lucy. Bà tự tay chọn tùng cái đèn và từng cái gối tựa mà. Chưa kể ánh mắt nghiêm khắc của bà dành cho người nhồi nệm ghế nữa. Và chúng cháu còn không thể trả ơn bằng cách giúp bà lắp một bộ giá của Ikea.”
Lông mày quý bà Tilney nhăn lại.
“Xin lỗi bà, chỉ là một trò đùa nội bộ nho nhỏ thôi.” Paul cúi xuống và thả thêm một khúc gỗ vào ngọn lửa bập bùng.
“Chỉ tiếc là cái bức tranh kinh khủng kia phá hỏng hết cả sự sắp đặt tinh tế của ta!” Quý bà Tilney phàn nàn, chỉ vào bức tường đối diện. “Cháu không thể ít nhất là treo nó ở một căn phòng khác sao?”
“Margaret, đó là một bức Modigliani nguyên bản,” Paul kiên nhẫn nói. “Trong một trăm năm nữa, nó sẽ đáng giá cả gia tài. Lucy rú rít suốt nửa tiếng đồng hồ khi tìm thấy nó ở Paris.”
“Không đúng. Một phút là nhiều nhất,” Lucy chỉnh lại anh. “Dù sao thì, bức tranh đó có nghĩa là tương lai của con cháu chúng ta đã được đảm bảo. Nó và bức Chagall treo trên cầu thang.”
“Làm như cháu sẽ cần đến nó ấy,” Quý bà Tilney nói. “Ta chắc chắn cuốn sách của cháu sẽ bán chạy, Paul à, và ta biết Bộ Đặc vụ trả cho các cháu một khoản lương vô cùng ấn tượng. Cũng đúng thôi, khi cân nhắc đến tất cả những gì các cháu đã làm vì đất nước.” Bà lắc đầu. “Mặc dù ta không nghĩ việc Lucy theo đuổi một công việc nguy hiểm như vậy là đúng đắn. Ta không thể đợi đến lúc thấy con bé ổn định cuộc sống và trở nên đảm đang hơn một chút. Mà tạ ơn Chúa, giờ cũng đã đến lúc rồi đấy.”
“Và cháu thì không thể đợi đến khi người ta phát minh ra lò sưởi trung tâm. Chưa kể những thứ khác nữa.” Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bệ lò sưởi. “Họ sẽ đến đây trong mười phút,” Cô lo lắng nói. “Louisa có thể bắt đầu bày bàn rồi.” Cô nhìn sang Paul. “Anh nghĩ Gwendolyn sẽ tiếp nhận thông tin rằng mình sắp có em thế nào? Ý em là, hẳn đó sẽ phải là một cảm giác kỳ lạ.” Cô vuốt đường cong của bụng mình. “Giả sử con chúng ta có con, chúng sẽ già đi trước khi Gwendolyn được sinh ra. Và có lẽ con bé sẽ ghen tị nữa. Dù sao thì chúng ta cũng đã bỏ nó lại khi còn là một đứa bé, và giờ nếu con bé thấy…”
“Anh chắc rằng con bé sẽ rất vui sướng,” Paul ngắt lời cô. Anh đặt tay lên vai cô và trìu mến hôn má cô. “Gwendolyn cũng hào phóng và đầy tình thương như em. Và Grace.” Anh hắng giọng, cố che đi những cảm xúc đột ngột ùa đến. “Anh còn sợ cái giây phút Gwendolyn và anh chàng trẻ tuổi kia đến báo là anh sắp làm ông ngoại,” Anh thêm vào. “Hy vọng chúng sẽ thư thả vài năm.”
“Xin lỗi!” Cô hầu bước vào phòng, “Tôi quên mất, tôi phải dọn bàn ở phòng ăn hay ở đây thưa bà Bernhard?”
Trước khi Lucy có thể trả lời, quý bà Tilney đã hít vào một hơi dài đầy tức giận. “Đầu tiên, Louisa,” Bà nghiêm khắc nói, “cô phải gõ cửa trước. Thứ hai, cô phải đợi tới khi nào nghe thấy câu vào đi. Thứ ba, cô không được phép xuất hiện trước chủ của mình với mái tóc bù xù như vậy. Và thứ tư, cô không được gọi họ là ông và bà Bernhard, mà là ngài và quý bà.”
“Vâng, thưa quý bà,” Cô hầu bị dọa dẫm nói. “Vậy thì tôi sẽ đi lấy chiếc bánh, thưa bà.”
Thở dài, Lucy nhìn theo bóng cô ta. “Cháu không nghĩ sẽ có khi nào cháu quen được với những thứ kiểu này,” cô nói.