Bích Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Marley cau mày khi chúng tôi chạy ào vào phòng máy đồng hồ.

“Anh không bịt mắt cô…” Anh ta mở miệng, nhưng Gideon không cho anh ta cơ hội nói hết câu.

“Hôm nay tôi sẽ cùng Gwenny phân nhánh về năm 1953,” Hắn nói.

Marley chống tay lên hông. “Không thể,” Anh ta nói. “Anh cần dùng giới hạn thời gian du hành của mình cho Chiến-dịch-Tourmaline-Đen-gạch-chéo-Lam-ngọc. Và trong trường hợp anh quên mất, việc đó sẽ diễn ra cùng lúc.” Máy đồng hồ nằm trên bàn trước mặt Marley, với những viên đá lấp lánh trong ánh sáng nhân tạo.

“Thay đổi kế hoạch,” Gideon nói ngắn gọn và siết tay tôi.

“Tôi không biết gì về việc thay đổi kế hoạch. Và tôi không tin anh.” Miệng Marley cong lại đầy khó chịu. “Lệnh cuối cùng nói rõ rằng…”

“Gọi lên tầng cho họ và tự tìm hiểu đi,” Gideon ngắt lời, chỉ vào điện thoại trên tường.

“Tôi sẽ làm thế!” Với đôi tai đỏ nhừ, Marley bước về phía cái điện thoại. Gideon buông tay tôi và cúi người xuống bên chiếc máy, trong khi tôi đứng cạnh cửa như một con búp bê trong cửa hàng. Khi mà chúng tôi đã tới đây, tôi như thể cắm rễ xuống sàn, cảm thấy y hệt một cái hộp nhạc hết dây cót. Dường như tôi đang chậm rãi biến thành đá. Đúng ra, những ý nghĩ phải quay mòng mòng trong đầu tôi, nhưng chúng không hề làm vậy. Tôi không cảm thấy gì ngoài cơn đau âm ỉ.

“Gwenny, máy đã được cài cho em rồi. Tới đây.” Gideon không đợi tôi làm theo lời hắn, và hắn không buồn để ý lời phản đối của Marley (“Dừng lại! Đó là việc của tôi!”), mà kéo tôi lại gần, nắm lấy bàn tay đờ đẫn của tôi và cẩn thận đặt một ngón vào trong cái lỗ nhỏ dưới viên hồng ngọc. “Tôi sẽ đến với em ngay.”

“Anh không được phép tự sử dụng máy đồng hồ,” Marley tức giận nói, cầm tai nghe điện thoại lên. “Tôi sẽ nói với bác anh, ngay lúc này, về sự khinh thường của anh đối với luật lệ.” Tôi chỉ kịp nhìn thấy anh ta quay một số, rồi tôi đã biến đi trong một luồng sáng đỏ rực.

Tôi hạ cánh trong bóng tối dày đặc và tự động lần mò tới chỗ tôi nghĩ là có công tắc đèn.

“Để tôi,” Tôi nghe Gideon nói. Hắn hạ cánh sau tôi mà không phát ra tiếng động. Hai giây sau, bóng đèn điện trên trần sáng lên.

“Nhanh thật đấy,” Tôi lẩm bẩm.

Gideon quay sang tôi. “Ôi, Gwenny,” Hắn dịu dàng nói. “Tôi rất tiếc về chuyện đó.”

Khi tôi không cử động hay trả lời hắn, hắn tới bên tôi chỉ sau hai sải chân dài, ôm tôi vào vòng tay. Hắn kéo đầu tôi ngả xuống vai, đặt cằm lên tóc tôi và thì thầm, “Sẽ ổn thôi. Tôi hứa với em. Mọi thứ sẽ lại ổn thôi.”

Tôi không biết chúng tôi đã đứng như thế bao lâu. Có lẽ là do lời hắn, và cái cách hắn nhắc đi nhắc lại chúng, hay có lẽ là do hơi ấm của hắn, nhưng cuối cùng tôi bắt đầu mềm người ra. Ít nhất thì tôi cũng thì thào được vài tiếng. “Mẹ em… không phải là mẹ em,” Tôi bất lực nói.

Gideon lái tôi về phía chiếc sofa xanh ở giữa phòng và ngồi xuống cạnh tôi. “Ước gì tôi biết trước,” Hắn buồn rầu nói. “Nếu vậy tôi đã có thể cảnh báo trước cho em. Em có lạnh không? Răng em đang đánh lập cập kìa.”

Tôi lắc đầu, ngả người vào lòng hắn và nhắm mắt lại. Trong một thoáng, tôi ước gì thời gian sẽ đứng yên, ở đây, vào năm 1953 và trên chiếc sofa này, nơi không có chút rắc rối nào, không có những lời căn vặn, không dối trá, chỉ có Gideon và sự hiện diện ấm áp của hắn bên cạnh tôi, bao trọn lấy tôi.

Nhưng rủi là, như tôi biết từ kinh nghiệm đau đớn, những ước ao của tôi thường không thành hiện thực.

Tôi mở mắt ra và liếc nhìn Gideon. “Anh nói đúng,” Tôi đau khổ nói. “Đây có lẽ là nơi duy nhất họ không thể làm phiền chúng ta. Nhưng anh sẽ gặp rắc rối to!”

“Chắc chắn rồi.” Gideon cười nhẹ. “Một phần là do tôi phải… khá nặng tay với Marley để ngăn cậu ta chộp mất cái máy.” Nụ cười hắn hơi nhăn nó. “Chiến dịch Tourmaline Đen và Lam ngọc sẽ phải đợi một ngày khác thôi. Mặc dù tôi lại có thêm thứ để hỏi Lucy với Paul, và một buổi gặp với họ là thứ chúng ta cần bây giờ.”

Tôi nghĩ lại về cuộc gặp với Lucy và Paul ở nhà quý bà Tilney lần trước, và răng tôi lập cập khi nhớ lại cách Lucy nhìn tôi và thì thầm tên tôi. Chúa ơi, tôi thực sự không biết gì cả!

“Nếu Lucy và Paul là bố mẹ em, liệu có phải điều đó nghĩa là anh và em có họ hàng?” Tôi hỏi.

Gideon cười. “Đó là điều đầu tiên chạy qua đầu tôi,” Hắn nói. “Nhưng bác Falk và Paul chỉ là họ hàng xa của tôi thôi, chú cách hai đời, tôi nghĩ vậy. Họ là hậu duệ của một người trong cặp sinh đôi Carnelian, tôi là hậu duệ người còn lại.”

Những bánh răng trong đầu tôi lại bắt đầu quay và làm việc với nhau. Đột nhiên họng tôi nghẹn lại. “Trước khi bố đổ bệnh, ông luôn hát cho tụi em nghe thứ gì đó vào buổi tối và chơi ghi ta. Nick và em rất thích,” Tôi nhỏ giọng nói. “Ông thường nói em thừa hưởng khả năng âm nhạc từ ông. Nhưng ông còn không có họ hàng gì với em. Em có mái tóc đen này từ Paul.” Tôi nuốt nước bọt.

Gideon không nói gì, nhưng tôi thấy niềm thương cảm trên mặt hắn.

“Nếu Lucy không phải chị họ của em mà là mẹ, vậy thì mẹ em là… là bà cô của em!” Tôi tiếp tục. “Và bà ngoại em lại là cụ ngoại em. Và ông ngoại không phải ông ngoại em mà là bác Harry.” Và đó là giọt nước làm tràn ly. “Em không chịu nổi bác Harry! Em không muốn bác ấy làm ông ngoại mình! Và em không muốn Nick và Caroline không còn là em trai em gái mình nữa. Em yêu chúng quá nhiều.”

Gideon để tôi khóc một lúc, rồi hắn bắt đầu vuốt tóc tôi và ngân nga những âm thanh an ủi. “Này, ổn rồi mà, Gwenny. Không có gì khác đi cả. Họ vẫn là những người như thế, mặc cho họ có quan hệ họ hàng thế nào với em!”

Nhưng tôi vẫn nức nở không thể dỗ nổi. Tôi gần như không để ý Gideon dịu dàng kéo mình lại gần. Hắn vòng cả hai tay qua người tôi và ôm tôi thật chặt.

“Bà ấy có thể nói với em mà,” Cuối cùng tôi cũng nói được. Áo phông của Gideon đẫm nước mắt tôi. “Mẹ… mẹ đúng ra phải nói với em.”

“Có lẽ một lúc nào đó bà sẽ nói với em. Nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí ấy: bà yêu em, nên bà biết rõ rằng sự thật sẽ tổn thương em. Có lẽ bà không thể nào khiến mình làm vậy.” Tay Gideon vuốt dọc sống lưng tôi. “Mọi chuyện có lẽ đã rất tồi tệ, nhất là với Lucy và Paul.”

Nước mắt tôi lại tuôn ra. “Nhưng sao họ lại để em lại một mình? Đội Cận vệ sẽ không bao giờ hại em! Tại sao họ không đưa em đi cùng?”

Gideon không trả lời ngay. Rồi hắn nói, thật chậm rãi, “Tôi đoán rằng họ đã cố. Có lẽ là khi Lucy phát hiện ra mình có thai, và họ nhận ra rằng em sẽ là Hồng ngọc.” Hắn hắng giọng. “Nhưng vào lúc đó, họ vẫn chưa có chứng cứ cho các giả thiết về bá tước. Những câu chuyện của họ bị gạt đi, bị cho là những lý do ấu trĩ để biện minh cho việc du hành thời gian trái phép. Thậm trí trong Biên niên sử cũng nói vậy. Ông của Marley rất tức giận vì lời cáo buộc của họ. Theo như ông ấy, họ đã kéo lê những ký ức thiêng liêng về bá tước trên bùn đen.”

“Nhưng… ông ngoại em!” Tâm trí tôi từ chối việc nghĩ về ông Lucas như bất cứ ai ngoài ông ngoại mình. “Ông biết mọi thứ đang xảy ra, và ông ấy tin Lucy và Paul! Tại sao ông không ngăn họ lại?”

“Tôi cũng không biết.” Gideon nhún đôi vai đẫm nước mắt tôi. “Không có bằng chứng, đến ông cũng chẳng thể làm gì nhiều. Ông không thể đe dọa vị trí của mình trong Bộ Nội vụ. Và ai mà biết được ông có tin tưởng những người cận vệ thời đó? Chúng ta không thể loại trừ khả năng trong thời ông có ai đó biết về kế hoạch thực sự của bá tước.”

Ai đó thậm chí đã giết hại ông tôi. Tôi lắc đầu. Việc này thật quá nhiều đối với tôi, nhưng Gideon còn chưa nói xong giả thiết của mình.

“Bất cứ điều gì khiến ông làm vậy, chắc hẳn ông là người đã nghĩ ra ý tưởng gửi Lucy và Paul về quá khứ cùng với máy đồng hồ. Có vẻ như ông đã ủng hộ họ.”

Tôi nức nở. “Họ cũng có thể đưa em đi mà,” Tôi nói. “Trước khi em ra đời, ý em là vậy.”

“Đưa em về thế giới năm 1912 và nuôi dưới một cái tên giả? Ngay trước Thế chiến thứ nhất?” Hắn lắc đầu. “Ai sẽ chăm nom em nếu chuyện gì xảy ra cho họ?” Hắn vuốt tóc tôi. “Tôi không tài nào tưởng tượng nổi việc phát hiện ra điều này đau đớn đến thế nào, Gwen à. Nhưng tôi có thể hiểu Lucy và Paul. Họ biết chắc chắn rằng mẹ em là người sẽ thương yêu em như con đẻ và nuôi em lớn an toàn.”

Tôi cắn môi dưới. “Em không biết nữa.” Cảm thấy kiệt sức, tôi ngồi dậy. “Em không còn biết gì nữa. Ước gì em có thể quay ngược thời gian. Vài tuần trước, có lẽ em không phải đứa con gái hạnh phúc nhất trên thế giới, nhưng em vẫn còn bình thường! Không có khả năng du hành thời gian! Không bất tử! Và chắc chắn không phải con của… của hai người vị thành niên đang sống ở năm 1912.”

Gideon cười với tôi. “Phải, nhưng hãy nhìn theo hướng này: cũng có một vài điểm cộng đấy.” Hắn cẩn trọng đưa ngón cái dưới mắt tôi, có lẽ là để chùi đi một vũng nước đầy mascara. “Tôi nghĩ em rất dũng cảm. Và… Và tôi yêu em!”

Câu đó gạt phăng luôn nỗi đau khỏi tim tôi. Tôi choàng tay qua cổ hắn. “Anh có thể nói lại câu đấy không, làm ơn? Rồi hôn em? Mạnh tới mức em quên hết tất thảy mọi thứ?”

Mắt Gideon lướt từ mắt xuống môi tôi. “Tôi luôn có thể thử mà,” Hắn thì thầm.

•§•

Nỗ lực của Gideon được cho là thành công, nếu bạn nói theo cách đó. Ít nhất thì, trong một thoáng, tôi cũng không ngại ngần việc dành cả ngày hay có lẽ là cả đời ở đây trong vòng tay hắn trên chiếc sofa xanh vào năm 1953.

Nhưng một lúc sau, hắn dịch ra xa tôi một chút, chống người lên khuỷu tay, và nhìn xuống tôi. “Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại đi, không thì tôi sẽ chẳng còn gì mà biện hộ cho mình nữa,” Hắn nói, hơi hụt hơi.

Tôi không nói gì. Tại sao hắn lại cảm thấy những điều khác với tôi chứ? Ngoại trừ việc tôi không thể dừng lại như thế. Tôi băn khoăn liệu mình có nên thấy bị xúc phạm vì điều đó. Nhưng tôi không có nhiều thời gian mà ngẫm nghĩ, bởi Gideon liếc nhìn đồng hồ và ngồi bật dậy. “Này Gwen,” Hắn hấp tấp nói, “sắp hết giờ rồi đấy. Em nên làm gì đó với tóc mình đi. Có lẽ họ đã tụ tập thành vòng tròn quanh cái máy đồng hồ để đợi mà sạc cho chúng ta một trận khi trở về ấy.”

Tôi thở dài. “Ôi, Chúa ơi,” Tôi buồn rầu nói. “Nhưng trước tiên chúng ta phải bàn xem nên làm gì tiếp theo.”

Gideon nhăn mặt. “Họ sẽ phải hoãn chiến dịch lại, tất nhiên rồi, nhưng có lẽ tôi có thể thuyết phục họ đưa tôi về năm 1912 trong hai giờ còn lại. Chúng ta cần nói chuyện với Lucy và Paul gấp!”

“Chúng ta có thể cùng tới thăm họ tối nay,” Tôi nói, mặc dù trong một tích tắc bụng tôi cồn lên trước ý nghĩ đó. Xin chào, rất vui được gặp hai người, mẹ và bố.

“Quên đi, Gwen. Họ sẽ không bao giờ để em về năm 1912 với tôi lần nữa đâu, trừ phi đó là do lệnh của bá tước.” Gideon chìa tay ra, kéo tôi dậy, và vụng về vuốt những lọn tóc sau gáy tôi cho mượt. Thì cũng là hắn đã khiến tôi lâm vào cái tình trạng đầu bù tóc rối đấy mà.

“Thật tốt là em lại tình cờ có một cái máy đồng hồ giấu ở nhà mình,” Tôi nói bình thường nhất có thể. “Và tiện thể, nó hoạt động không sai sót chút nào.”

Gideon nhìn tôi chằm chằm. “Em nói cái gì cơ?”

“Ồ, thôi nào! Hẳn là anh phải biết chứ! Làm sao em có thể gặp ông Lucas thường xuyên thế được?” Tôi đặt một tay lên bụng. Cảm giác nôn nao đã lại bắt đầu rồi.

“Tôi cứ nghĩ em đã tìm cách gì đó để gặp ông trong khi phân nhánh, và…” Gideon tan vào không khí trước mắt tôi. Vài giây sau, tôi cũng biến mất, sau khi đã cào tay qua tóc một lượt nữa.

Tôi cứ chắc mẩm rằng phòng máy đồng hồ sẽ chật kín những cận vệ khi chúng tôi quay lại, ai ai cũng tức giận với Gideon vì hành động trái phép của hắn (và tôi cũng thầm mong được nhìn thấy Marley, với một con mắt đen sì, đứng trong góc phòng và khăng khăng rằng Gideon phải bị còng tay lôi đi), nhưng chỉ thấy có sự yên lặng.

Chỉ có Falk de Villiers trong phòng, và mẹ tôi. Mẹ đang ngồi trên ghế, một hiện thân của sự đau khổ, vặn vẹo bàn tay, và mẹ nhìn tôi qua làn nước mắt. Mascara và phấn mắt của mẹ chảy thành hàng trên má.

“Và, hai đứa đây rồi,” Falk nói. Giọng nói và biểu cảm của ông thì bình tĩnh, nhưng tôi nghĩ hoàn toàn có khả năng rằng bên dưới lớp mặt nạ đó, ông đang giận sôi sùng sục. Có một tia sáng kỳ lạ trong đôi mắt sói xanh lục bảo của ông. Bên cạnh tôi, Gideon đứng thẳng dậy và hơi nâng cằm lên theo bản năng, như thể đang gồng mình đợi một bài thuyết giảng.

Tôi nhanh chóng với lấy tay hắn. “Không phải lỗi của anh ấy, cháu không muốn phân nhánh một mình,” Tôi vội nói. “Gideon không định phá vỡ kế hoạch…”

“Không sao đâu, Gwendolyn.” Ông nở một nụ cười mệt mỏi. “Bây giờ đang có cả đống thứ không theo kế hoạch đây.” Ông quẹt tay qua trán và liếc nhìn mẹ. “Tôi rất tiếc rằng khi chúng tôi đang nói chuyện lúc trưa… cháu lại phải nghe tin như vậy. Chắc chắn đó không phải do cố ý.” Ông nhìn mẹ một lần nữa. “Những tin tức như vậy đáng ra phải được tiết lộ một cách nhẹ nhàng hơn.”

Mẹ không nói gì, chỉ gắng sức hơn để kìm lại nước mắt. Gideon siết tay tôi.

Falk thở dài. “Tôi cho là cháu và Grace sẽ có rất nhiều chuyện để nói. Ta nên để hai mẹ con lại một mình,” Ông nói. “Có một môn sinh đang đợi ngoài cửa để hộ tống cháu lên tầng khi đã sẵn sàng. Đi chứ, Gideon?”

Chần chừ, Gideon buông tay và hôn lên má tôi. Cùng lúc, hắn thì thầm, “Em sẽ ổn thôi, Gwen. Và sau đó chúng ta sẽ nói chuyện về thứ em đang giấu ở nhà.”

Phải tốn hàng đống tự chủ tôi mới không bám vào hắn và nói, “Ôi, làm ơn ở lại với em.”

Tôi đợi trong im lặng cho tới khi hắn và Falk đã rời đi, khép cửa lại sau lưng. Rồi tôi quay sang mẹ và cố mỉm cười. “Con ngạc nhiên là họ cho mẹ vào căn phòng thần thánh của họ đấy.”

Mẹ đứng dậy, loạng choạng như một bà già, và đáp lại bằng một nụ cười châm biếm. “Họ bịt mắt ta. Hừm, cái cậu mặt tròn ủm kia bịt đấy. Cậu ta có cái môi sứt, và có lẽ đó là lý do cậu ta siết khăn chặt đến vậy. Nó kéo tóc đau kinh khủng, nhưng ta không dám phàn nàn.”

“Con biết quá rõ mà.” Tôi không thể thương cảm lắm cho cái mồm sứt của Marley. “Mẹ…”

“Ta biết giờ con hẳn là đang ghét ta.” Mẹ không để tôi nói hết câu. “Và ta hoàn toàn hiểu điều đó.”

“Mẹ, con…”

“Ta vô cùng hối hận về tất cả chuyện này! Đáng nhẽ ta không được để mọi chuyện đi xa đến thế.” Mẹ bước một bước lại gần tôi và đưa tay ra, rồi lại để chúng rơi xuống, bất lực. “Ta luôn luôn sợ hãi ngày này! Ta biết rồi nó sẽ xảy ra vào một lúc nào đấy, và con càng lớn, ta lại càng thêm sợ. Ông ngoại con…” Mẹ ngừng lại, hít một hơi sâu và nói tiếp, “Cha ta và ta định sẽ cùng nhau nói với con, một khi con đã đủ lớn để hiểu và chấp nhận chuyện này.”

“Vậy là ông Lucas biết?”

“Tất nhiên rồi! Ông giấu Lucy và Paul ở Durham với chúng ta, và ý tưởng bịa ra rằng ta đang mang thai để có thể giả vờ rằng đứa trẻ, tức là con, là của ta cũng là của ông. Lucy đi khám thai ở Durham dưới tên ta. Cô ấy và Paul dành gần bốn tháng với chúng ta, trong khi bố bận rộn rải manh mối giả khắp châu Âu. Đó là một chỗ trốn hoàn hảo. Không ai quan tâm về cái thai. Ta nói rằng con sẽ sinh ra vào tháng Mười hai, và vậy là Đội Cận vệ và cả gia đình không có hứng thú gì với con.” Mẹ nhìn xuyên qua tôi đến bức rèm trên tường, và mắt mẹ nhòe đi. “Tới phút cuối cùng, chúng ta vẫn hy vọng rằng Lucy và Paul sẽ không phải đi về quá khứ với máy đồng hồ. Nhưng một thám tử tư do Đội Cận vệ thuê bắt đầu theo dõi ngôi nhà…” Mẹ rùng mình trước ký ức ấy. “Cha ta đã đánh tin vừa kịp lúc. Lucy và Paul không còn lựa chọn nào khác, họ phải chạy trốn và để con lại với ta, một đứa bé với một nhúm tóc trên đầu và đôi mắt xanh dương mở lớn.” Giờ thì nước mắt lăn dài trên má mẹ. “Nicholas và ta thề sẽ giữ con an toàn, và chúng ta đã yêu con như con đẻ ngay từ giờ đầu tiên.”

Tôi cũng bắt đầu khóc mà không hề hay biết. “Ôi, mẹ ơi…”

“Con thấy đấy, chúng ta chưa bao giờ muốn có trẻ con. Gia đình Nicholas có sức khỏe rất kém, và ta luôn nghĩ mình không giống một người mẹ. Nhưng tất cả đã thay đổi khi Lucy và Paul giao con cho chúng ta.” Không còn gì ngăn được dòng nước mắt của mẹ nữa. “Con khiến chúng ta thật… thật hạnh phúc. Con thay đổi cuộc đời chúng ta và cho chúng ta thấy trẻ con mới tuyệt vời làm sao. Không có con, Nick và Caroline sẽ không bao giờ ra đời.” Mẹ khóc dữ đến nỗi không thể nói nổi lời nào nữa.

Tôi không thể chịu được. Tôi quăng mình vào vòng tay mẹ.

“Ổn rồi, mẹ ơi!” Tôi cố nói, nhưng chỉ có một tiếng khìn khịt như kiểu tắc mũi phát ra. Dù sao thì mẹ có vẻ vẫn hiểu. Bà siết tay và ôm tôi, và trong một khoảng thời gian khá dài, chúng tôi không thể nín khóc hay nói gì.

Cho tới khi Xemerius thò đầu qua tường và nói, “Ồ, cậu đây rồi!” Nó chui hẳn vào phòng, bay tới chỗ cái bàn và ngồi xuống, nhìn chúng tôi chằm chằm vẻ hiếu kỳ. “Ồ, không! Giờ lại có đến hai cái vòi phun nước trong nhà. Chắc là mẫu Thác Niagara đang giảm giá đặc biệt.”

Tôi cẩn thận tách ra khỏi mẹ. “Mẹ, chúng ta phải đi thôi! Mẹ có mang khăn giấy không?”

“Nếu chúng ta may mắn!” Mẹ lục túi và đưa tôi một tờ. “Tại sao mascara của con không nhòe hết ra mặt vậy?” Bà hỏi với một nụ cười nhỏ.

Tôi xì mũi ầm ĩ. “E là con đã bôi hết ra áo Gideon rồi.”

“Trông nó có vẻ là một chàng trai tốt. Mặc dù mẹ phải cảnh báo con trước, đám đàn ông Villiers đấy chẳng là gì ngoài mang lại tin xấu với phụ nữ nhà Montrose chúng ta.” Mẹ mở hộp phấn, nhìn vào chiếc gương nhỏ và thở dài. “Ôi trời! Trông mẹ như mẹ Frankenstein ấy.”

“Chuẩn rồi, đến nước này thì chỉ có xà phòng với nước mới được việc thôi,” Xemerius bảo. Nó nhảy lên bàn, đặt mông xuống một cái rương trong góc và nghiêng đầu sang bên. “Có vẻ tớ đã bỏ lỡ khá nhiều thứ! Mà tiện thể thì mọi người trên nhà đang loạn hết cả lên. Rất nhiều ông mặc đồ đen trông quan trọng kinh khủng và tên Marley vô dụng với cái mặt như vừa ăn đấm. Và, Gwendolyn, họ đang đánh hội đồng anh chàng tốt bụng của cậu kìa, rõ ràng là hắn ta vừa mới đảo lộn hết kế hoạch của họ. Và, hắn còn đang khiến họ tức điên vì cứ tự cười một mình như thằng dở hơi suốt.”

Mẹ nhìn tôi qua cạnh tấm gương. “Con có thể tha thứ cho mẹ không?” Bà khẽ hỏi.

“Mẹ yêu ơi!” Tôi ôm mẹ chặt đến mức đồ đạc trên tay bà rơi hết cả. “Con yêu mẹ nhiều kinh lên được!”

“Ôi, làm ơn đi!” Xemerius rên lên. “Lại thế rồi! Trong này còn chưa đủ ẩm ướt hay sao?”

•§•

“Đây là thứ mà tớ gọi là thiên đường,” Leslie nói, xoay tròn trên mũi chân để cảm nhận bầu không khí giữa kho trang phục của Madame Rossini. Mắt nó lang thang từ hàng dãy giày bốt của đủ mọi thời kỳ, rồi tới đống mũ, rồi tới những giá treo quần áo kéo dài vô tận, và cuối cùng về tới Madame Rossini, người đã mở cửa thiên đường này cho chúng tôi. “Và bà là Chúa hiện thân!”

“Cháu thật đáng yêu!” Madame Rossini cười toe với nó.

“Đúng ý cháu luôn,” Raphael nói. Gideon ném cho hắn một cái nhìn kỳ khôi. Tôi không biết bằng cách nào mà, sau vụ lùm xùm chiều hôm ấy, hắn có thể thuyết phục Falk đồng ý (có lẽ bác của Gideon giống cừu đội lốt sói hơn là ngược lại), nhưng chúng tôi và Leslie và Raphael thực sự đã chính thức được cho phép mượn trang phục cho buổi tiệc của Cynthia từ kho của Đội Cận vệ, dưới sự giám sát của Madame Rossini. Chúng tôi gặp nhau bên ngoài phòng kho lúc sẩm tối, và Leslie phấn khích vì được bước chân vào trụ sở Hội đến mức nó gần như không đứng yên nổi. Mặc dù nó không được xem những căn phòng khác mà tôi đã kể và chỉ được dẫn đi dọc một hành lang bình thường đến phòng kho, nó như thể sủi bong bóng vì sung sướng.

“Cậu có để ý không?” Nó thì thào với tôi. “Nơi này sực mùi câu đố và bí ẩn. Ôi Chúa ơi, tớ yêu nó chết mất!”

Một khi bước vào phòng kho chất đầy những bộ trang phục, nó gần như chuyển sang thở dốc. Trong những trường hợp khác, tôi nghĩ mình cũng sẽ thế thôi. Tới giờ, tôi luôn nghĩ xưởng may của Madame Rossini là vườn Địa đàng, nhưng nơi này còn tuyệt hơn rất, rất nhiều.

Nhưng thứ nhất, cho tới giờ tôi đã khá quen với những thứ quần áo thế này, và thứ hai, đầu tôi và tim tôi còn đang bận rộn với những thứ khác.

“Tất nhiên là ta không làm tất cả những bộ trang phục trong này. Đây là bộ sưu tập của Đội Cận vệ. Họ bắt đầu sưu tập nó tầm hai trăm năm trước và bổ sung thêm theo dòng thời gian.” Madame Rossini nhấc một bộ váy ren hơi ố vàng khỏi giá, và Leslie với tôi cùng thở dài, mê hoặc. “Rất nhiều chiếc váy cổ đáng yêu vô cùng, nhưng ngày nay chúng không thể dùng được khi du hành thời gian.” Bà cẩn thận treo váy lên. “Và những bộ trang phục làm cho thế hệ trước không phù hợp với tiêu chuẩn bây giờ.”

“Ý bà là tất cả những chiếc váy tuyệt đẹp này đang dần mục đi trong chỗ này sao?” Leslie vuốt ve chiếc váy đầy thương cảm.

Madame Rossini nhún đôi vai đầy đặn. “Nó là phương tiện vô giá để thể hiện những phong cách từ thời xưa, thậm chí là đối với ta. Nhưng cháu nói đúng, thật đáng tiếc là có quá ít người được nhìn thấy. Vậy nên là việc các cháu có mặt ở đây tối nay càng hay hơn. Các cháu sẽ là những tiểu thư xinh đẹp nhất vũ hội, mes petites[1]!”

“Đây không phải vũ hội, Madame Rossini, chỉ là một bữa tiệc chán ngắt thôi,” Leslie nói.

“Một bữa tiệc chỉ chán như những người khách tham dự,” Madame Rossini tuyên bố chắc chắn.

“Đó cũng là điều tôi nói,” Raphael nói và liếc nhìn Leslie. “Chúng ta đóng giả Robin Hood và tiểu thư Marian thì sao? Họ mặc đồ xanh lá ở Lincoln đấy.” Hắn đặt một cái mũ nhỏ với một cái lông vũ của các tiểu thư lên đầu. “Thế thì mọi người sẽ thấy chúng ta là một đôi.”

“Hừm,” Leslie nói.

Madame Rossini đi dọc những chiếc giá, vui sướng bình luận, “Ôi, thế này vui thật đấy! Thật vui sướng! Bốn người trẻ tuổi và une fête déguisée[2], còn gì tuyệt hơn thế?”

“Tôi có thể nghĩ ra vài thứ,” Gideon thì thầm, miệng hắn ghé sát tai tôi. “Nghe này, mấy em phải đánh lạc hướng bà ấy để tôi tìm quần áo cho chuyến đi tới 1912.” Còn ngoài miệng thì hắn kêu to, “Cháu sẽ mặc cái thứ màu xanh ngày hôm qua, Madame Rossini, nếu được.”

Madame Rossini quay ngoắt lại. “Cái thứ màu xanh ngày hôm qua?” Một bên lông mày của bà nhướng lên.

“Anh ấy… anh ấy muốn nói là chiếc áo khoác xanh với khóa ngọc bích ạ,” Tôi nói nhanh.

“Phải đấy, và cả cái đống còn lại đi với nó.” Gideon cười. “Không thể nào xanh hơn thế được.”

“Cái thứ! Đàn gảy tai trâu!” Madame Rossini vung tay lên trời, nhưng bà vẫn cười. “Alors, cuối thế kỷ 18 cho tên nổi loạn này. Rồi chúng ta phải lo trang phục cho thiên nga cao cổ của ta nữa. Chỉ e là ta không còn váy dạ hội xanh lá từ thời đó nữa…”

“Thời đại không quan trọng đâu, Madame Rossini. Những người ở bữa tiệc đó chẳng biết chút gì về các thời kỳ lịch sử cả.”

“Chỉ cần chiếc váy trông cổ cổ một chút, và dài, với chân váy bồng,” Leslie chêm vào.

“Bien sur, nếu cháu nói vậy,” Madame Rossini lưỡng lự trả lời. Leslie và tôi theo bà như hai con cún chạy theo cục xương. Gideon biến mất giữa những chiếc giá, trong khi Raphael thử thêm vài cái mũ nữa.

“Ở kia ta có một chiếc váy đẹp như mơ, vải taffeta xanh bóng và vải tuyn, 1856,” Madame Rossini nói, mắt lấp lánh. Với đôi mắt nhỏ và cái cổ ngắn ngủn, bà lúc nào cũng trông hao hao một bà rùa. “Màu này sẽ rất hợp với màu áo của tên nổi loạn kia. Xét về thời kỳ thì kiểu cách này sai hết cả, như thể Casanova đưa Nữ hoàng Alexandra thời trẻ đến vũ hội ấy, nếu cháu hiểu ta muốn nói gì.”

“Như cháu đã nói, khách khứa ở bữa tiệc đó chẳng biết chút gì về những chi tiết như thế đâu,” Tôi nói, nín thở trong lúc Madame Rossini gỡ chiếc váy Nữ hoàng Alexandra ra khỏi giá. Trông nó đúng là như mơ.

“Hừm, chắc chắn đó là một cái váy bồng rồi!” Leslie cười lớn. “Cứ thử quay người khi mặc nó và cậu sẽ quét luôn cả bàn buffet xuống sàn.”

“Thử nó đi, thiên nga cao cổ! Còn một chiếc vương miện đi với nó nữa. Và giờ thì đến cháu.” Madame Rossini cầm tay Leslie và dẫn nó tới hàng váy tiếp theo. “Chúng ta có váy haute couture của Pháp và Ý từ thế kỷ trước. Hồi đấy xanh lá không nổi lắm, nhưng chúng ta sẽ tìm cho cháu thứ gì đó, không phải sợ.”

Leslie định nói gì đó, nhưng nó phát nghẹn vì phấn khích khi nghe từ haute couture và ho sặc sụa.

“Cháu có thể thử mấy cái quần lửng kỳ lạ này không?” Raphael gọi với từ đằng sau.

“Tất nhiên rồi, nhưng mà nhớ cẩn thận mấy cái cúc.”

Tôi vẫn lén lút nhìn Gideon. Hắn đã có một vài thứ vắt trên cánh tay, và hắn cười với tôi qua đống giá với móc.

Madame Rossini không thấy hắn cướp phá kho đồ của mình. Bà vui vẻ đi dọc dây quần áo haute couture, với Leslie sát bên cạnh, hổn hển thở.

“Cho cette petite[3] với những đốm tàn nhang, có lẽ…”

“Chiếc này!” Leslie ngắt lời bà. “Làm ơn đi bà! Nó đẹp quá đi mất!”

“Mats, ma chérte, nó không phải màu xanh lá!” Madame Rossini nói.

“Ừm, nó gần như là xanh lá mà!” Leslie trông như thể sắp sửa bật khóc vì thất vọng ngay lúc đó.

“Không, đó là xanh băng!” Madame Rossini kiên quyết. “Grace Kelly mặc nó tới một buổi gala khi phim Ze Country Girl thắng nhận giải thưởng. Không hẳn là chiếc váy này, bien sur, nhưng đây là một bản sao hoàn hảo.”

“Nó là chiếc váy đáng yêu nhất cháu từng thấy,” Leslie thì thào.

“Nó cũng giống màu xanh lá mà,” Tôi nói, cố ủng hộ nó. “Hoặc ít nhất là xanh lam, với một chút xanh lá. Nếu ánh sáng hơi vàng thì nó đúng là xanh lá mà.”

“Hừm.” Nghe giọng Madame Rossini có vẻ lưỡng lự.

Tôi nhìn quanh tìm Gideon. Hắn đang khẽ khàng lỉnh ra cửa.

“Cháu nghĩ đằng nào nó cũng không vừa với mình đâu,” Leslie lầm bầm.

“Ta nghĩ nó sẽ vừa!” Madame Rossini nhìn Leslie từ đầu đến chân, và trầm tư nhìn vào khoảng không. “Các cháu đều có những cái eo nhỏ xinh thật tuyệt vời. Zut alors[4]!” Đột nhiên bà trông rất tức giận. “Chàng trai, cậu đang đi đâu với chỗ quần áo đó?”

“Cháu… à…” Gideon-lắp bắp, sững người vì kinh ngạc. Hắn sắp sửa ra tới cửa.

Bà rùa biến thành một bà voi tức giận đùng đùng lao đi giữa tầng rừng thấp. Madame Rossini tới bên cạnh Gideon chỉ trong tích tắc. Tôi chưa bao giờ nghĩ bà có thể di chuyển nhanh đến vậy. “Cái thứ gì thế này?” Bà giật đống quần áo khỏi tay hắn, và thổ âm Pháp của bà trở nên nặng trịch. “Cậu định chôm những thứ trang phục này của ta đấy hả?”

“Không, tất nhiên là không rồi, Madame Rossini. Cháu chỉ muốn… à… mượn chúng thôi.” Gideon trông hối lỗi nhất có thể, nhưng vẻ mặt ấy chả có tác dụng gì với Madame Rossini. Bà nhấc chỗ quần áo lên và kiểm tra chúng.

“Tại sao cậu lại chọn chỗ quần áo này hả? Chúng còn không có màu xanh!”

Tôi tới cứu Gideon. “Xin bà đừng giận tụi cháu. Tụi cháu cần mượn chúng cho… cho một chuyến thăm tới năm 1912.” Tôi lưỡng lự một chút, rồi quyết định cược hết vào một con bài. “Một chuyến thăm bí mật, Madame Rossini.”

“Bí mật? Tới năm 1912!” Madame Rossini nhắc lại, siết chặt những bộ quần áo trong tay như Caroline siết con lợn móc. “Mặc những thứ này? Đây có phải trò đùa không?” Tôi chưa bao giờ thấy bà giận đến thế. “Đây. Là. Một. Bộ. Đồ. Nam. Từ. Năm. 1932,” Bà nói với vẻ mặt đe dọa, tức tối hít từng ngụm không khí giữa từng từ. “Và cái váy này thuộc về đám con gái bán xì gà! Nếu cậu ra đường trong những thứ này vào năm 1912 thì dư luận sẽ bàn tán! Nổi loạn!” Bà chống tay lên hông. “Cậu chưa học được thứ gì từ ta sao? Ta luôn nói điều gì về quần áo? Chúng là về…”

“Tính nguyên bản.” Gideon bẽn lẽn bổ sung vào.

“Précisément[5]!” Madame Rossini nghiến răng. “Nếu cậu định làm một chuyến thăm bí mật tới năm 1912, vậy thì không phải trong những bộ quần áo này! Cậu có thể hạ cánh giữa thành phố trong một cái tàu vũ trụ, thế cũng bí mật chả kém!” Mắt bà lóe lên giận dữ trong khi nhìn từ Gideon sang tôi, nhưng ngay lập tức, bà lại cất bước, và dưới ánh nhìn sửng sốt của chúng tôi, di chuyển từ giá áo này tới giá áo khác. Một lúc sau, bà trở lại với một ôm quần áo và hai cái mũ kỳ cục.

“Bien,” Bà nói bằng cái giọng cho biết rằng bất cứ lời phản đối nào cũng sẽ không được chấp nhận. “Hãy để đây là một bài học cho hai đứa rằng không bao giờ được lén lút sau lưng Madame Rossini.” Bà giơ chỗ quần áo ra cho chúng tôi, và mặt bà đột nhiên thay đổi. Nó như thể mặt trời ló ra sau mây đen ấy. “Và nếu ta phát hiện ra tên láu cá này không chịu đội mũ,” Bà nói, khua khua ngón tay trước mặt Gideon, “ta sẽ phải báo với bác cậu ta về chuyến đi bí mật này!”

Tôi cười nhẹ nhõm và ôm chặt bà. “Ôi, bà thật là đáng yêu, Madame Rossini!”

•§•

Caroline và Nick đang ngồi trên sofa trong phòng may. Trông chúng khá ngạc nhiên khi thấy Gideon và tôi khẽ khàng lỉnh qua cửa. Nhưng trong khi một nụ cười toe toét nở ra trên mặt Caroline, Nick trông hơi xấu hổ.

“Em tưởng cả hai người đều đến bữa tiệc kia,” Em trai tôi nói. Tôi không chắc điều gì khiến nó phiền muộn hơn, bị bắt quả tang đang xem phim trẻ con với em gái, hay là việc cả hai đứa đều đang mặc pajama, và cả hai bộ pajama, một món quà Giáng sinh từ bà Maddy, đều có mũ với tai thỏ. Giống như bà Maddy, tôi nghĩ thế khá dễ thương, nhưng khi bạn đang mười hai tuổi, điều đó có lẽ sẽ khác. Nhất là khi bạn có khách bất ngờ và bạn trai của chị gái mình đang mặc một cái áo khoác da siêu ngầu.

“Charlotte đi được nửa tiếng rồi,” Nick giải thích. “Bác Glenda thì cứ loạn hết cả lên như gà mái mẹ đẻ trứng. Eo ôi, không, làm ơn dừng vụ hôn hít đó lại đi, Gwenny. Vừa rồi chị cũng tệ y như mẹ ấy. Mà sao hai người lại ở đây?”

“Tụi anh định đến tiệc sau,” Gideon nói, ngồi xuống sofa bên cạnh nó.

“Tất nhiên rồi,” Xemerius, kẻ đang nằm ườn trên một chồng báo Homes & Gardens cũ, đồng tình. “Mấy kẻ sành điệu luôn đến cuối.”

Caroline nhìn Gideon với đôi mắt to tròn đầy ngưỡng mộ. “Anh đã gặp Margaret chưa?” Nó vẫn giữ chú lợn trên lòng, nhưng giờ thì nó giơ ra cho Gideon. “Anh có thể vuốt nó nếu thích.”

Gideon ngoan ngoãn vỗ lưng chú lợn. “Đáng yêu và mềm mại.” Rồi hắn liếc nhìn màn hình vẻ hứng thú. “Ồ, có vẻ các em đã xem đến đoạn khẩu súng sơn nổ tung rồi. Phần yêu thích của anh đấy.”

Nick nghi ngờ liếc xéo hắn. “Anh biết Tinker Bell?”

“Anh nghĩ mấy ý tưởng của cô ấy khá tuyệt,” Gideon khẳng định.

“Tôi cũng thế,” Xemerius bảo. “Mỗi tội kiểu tóc cô ta hơi… ờm, đáy vực.”

Caroline thở dài say mê. “Anh thật tốt bụng! Anh sẽ thường xuyên đến chơi chứ?”

“Tôi e là có,” Xemerius nói.

“Anh hy vọng là có,” Gideon nói, và mắt chúng tôi gặp nhau. Tôi không thể nén nổi tiếng thở dài mê đắm của mình. Sau chuyến thăm thành công tới phòng kho, chúng tôi cũng rẽ qua phòng khám của bác sĩ White, và trong khi Gideon đang chuẩn bị một vài thứ dụng cụ, tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

“Đằng nào chúng ta cũng đang cướp bóc nơi này rồi, anh có thể tìm một bộ dụng cụ tiêm phòng đậu mùa chúng ta có thể mang theo không?”

“Đừng lo, em đã được tiêm phòng hết các bệnh có thể gặp trong khi du hành thời gian rồi,” Gideon an ủi tôi. “Kể cả virus đậu mùa, tất nhiên rồi.”

“Không phải là cho em mà là cho một người bạn,” Tôi bảo hắn. “Đi mà! Em sẽ giải thích sau.”

Gideon nhướng mày, nhưng hắn mở tủ thuốc của bác sĩ White mà không bình luận gì, và sau khi lục lọi một lúc, hắn tìm được một chiếc hộp đỏ và nhét vào túi.

Tôi càng yêu hắn hơn vì không hỏi han gì.

“Trông cậu như sắp nhỏ dãi ra rồi đấy,” Xemerius nói, kéo tôi lại với hiện thực.

Tôi nhặt chiếc chìa khóa của cánh cửa dẫn lên mái ra khỏi chỗ giấu trong bát đường trên chạn. “Mẹ ở trong buồng tắm bao lâu rồi?” Tôi hỏi Nick và Caroline.

“Nhiều nhất là mười lăm phút.” Giờ Nick trông thoải mái hơn hẳn. “Tối nay mẹ lạ lắm. Cứ hôn tụi em mãi và hát hò. Mẹ không dừng lại cho tới khi ông Bernhard đưa ra một ly whisky.”

“Mới chỉ có mười lăm phút? Vậy thì chúng ta có thừa thì giờ. Nhưng nếu mẹ có ra khỏi buồng tắm sớm thì làm ơn đừng nói là bọn chị đang ở trên mái nhé.”

“Được ạ,” Nick nói, trong khi Xemerius lại ngâm nga cái bài hát ngớ ngẩn về vụ hôn hít trên mái hiên.

Tôi nhìn Gideon chế giễu. “Nếu anh có thể rời Tinker Bell ra thì đi nào.”

“May là tôi biết kết thúc phim rồi.” Gideon với tay lấy cặp và nhặt nó lên.

“Gặp anh sớm nhé,” Caroline thở dài.

“Ừa, gặp anh sớm nhé. Tôi thà xem đám tiên làm việc còn hơn xem hai người hú hí,” Xemerius nói. “Một con quỷ cũng có tự tôn của mình, cậu biết không. Tôi không muốn ai gọi mình là Peeping Tom[6] đâu.”

Tôi mặc kệ nó và trèo lên cầu thang hẹp dành cho người quét ống khói dẫn lên mái và mở cánh cửa sập trên cùng. Lúc ấy là một buổi tối mùa xuân êm đềm, buổi tối hoàn hảo để lên mái nhà, và phải, để hôn hít nữa, sao lại không chứ? Từ trên này, quang cảnh các tòa nhà gần đó thật tuyệt vời, và ở phía Đông, mặt trăng đang lơ lửng trên những dốc mái.

“Anh ở đâu thế?” Tôi khẽ gọi xuống.

Cái đầu tóc xoăn của Gideon xuất hiện trên cái chốt cửa sập, và tiếp theo là cả người hắn.

“Chà. Tôi có thể hiểu sao nơi này lại là cái góc yêu thích của em,” Hắn nói, cởi ba lô ra và cẩn thận quỳ xuống.

Tôi chưa bao giờ nhận ra mái nhà này thực sự rất lãng mạn, nhất là vào thời điểm này trong đêm, với một biển đèn sáng trưng vươn ra đến vô tận bên dưới nóc nhà trang trí cầu kỳ. Đôi lúc chúng tôi có thể lên đây tổ chức picnic, với gối mềm và nến… Và Gideon có thể mang chiếc vĩ cầm của hắn… Và với chút may mắn nữa thì hôm ấy sẽ là ngày nghỉ của Xemerius.

“Em cười gì thế?” Gideon hỏi.

“Ồ, không có gì đâu. Chỉ để trí tưởng tượng bay bổng chút thôi.”

Gideon nhăn mặt. “Ồ, vậy hả?” Hắn cẩn thận nhìn quanh. “Được rồi. Tôi nghĩ chúng ta có thể bắt đầu chương trình.”

Tôi gật đầu và cẩn thận nhích về phía trước. Ở đây, mái nhà phẳng nhưng đoạn dốc lại bắt đầu vài bước dưới ống khói, chỉ được đánh dấu bằng một lan can sắt trang trí cao đến đầu gối. (Và bất tử hay không thì tôi cũng không thấy việc lao đầu xuống bốn tầng nhà là một cách hay ho để tận hưởng ngày cuối tuần.)

Tôi mở nắp thông trên chiếc ống khói gần nhất.

“Tại sao lại là chỗ này, Gwenny?” Tôi nghe Gideon hỏi từ phía sau.

“Charlotte sợ độ cao,” Tôi giải thích. “Em biết chị ta sẽ không bao giờ lên mái nhà.” Tôi lấy cái bọc nặng trịch ra khỏi ống khói, cẩn thận giữ nó cân bằng trên tay.

Gideon bật dậy. “Đừng đánh rơi nó!” Hắn lo lắng nói. “Làm ơn!”

“Đừng lo!” Tôi cười vẻ mặt hoảng hốt của hắn. “Coi này, thậm chí nếu đứng trên một chân em cũng có thể…”

Gideon phát ra âm thanh gì đó như một tiếng rên rỉ khe khẽ. “Đây không phải việc đùa đâu, Gwenny,” Hắn há hốc miệng. Rõ ràng là đống chỉ dẫn và bí mật kia đã ngấm sâu hơn tôi nghĩ. Hắn nhấc cái bọc khỏi tay tôi và ôm nó như một đứa bé. “Việc này thật là…” Hắn bắt đầu.

Tôi thấy một làn hơi lành lạnh sau gáy. “Không, ngốc à,” Xemerius thỏ thẻ, thò đầu lên khỏi nắp cửa sập. “Đó là cục phô mai cũ mà Gwendolyn để trên này đề phòng lúc đêm khuya đói bụng đấy.”

Tôi đảo mắt và ra hiệu cho nó lượn ra chỗ khác, và trước sự ngạc nhiên của tôi, nó làm thế thật. Chắc là Tinker Bell hay đến mức nó phải quay lại.

Trong khi đó, Gideon đã đặt chiếc máy đồng hồ xuống mái nhà, và giờ thì hắn cẩn thận mở lớp bọc ra.

“Em có biết là cứ mười phút Charlotte lại gọi tới, cố gắng thuyết phục chúng tôi rằng em có chiếc máy này? Cuối cùng cô ấy còn khiến Marley khó chịu.”

“Đáng tiếc,” Tôi nói. “Và đáng ra hai người đó đã hợp nhau lắm.”

Gideon gật đầu. Rồi hắn gỡ nốt lớp bọc cuối cùng và hít một hơi dài.

Tôi cẩn thận vuốt ve lớp gỗ sáng bóng. “Vậy thì, nó đây rồi.”

Trong một thoáng, Gideon không nói gì cả. Hơn cả một thoáng luôn ấy, thực tình là thế.

“Gideon?” Cuối cùng, tôi lưỡng lự hỏi. Leslie đã cầu xin tôi đợi thêm vài ngày nữa, cho tới khi hai đứa có thể chắc chắn rằng hắn có thể tin được, nhưng tôi đã gạt đi ngay.

“Chỉ đơn giản là tôi không thể tin nổi,” Gideon thì thào. “Tôi chưa từng tin Charlotte dù chỉ một giây.” Hắn nhìn tôi, và mắt hắn tối lại ánh sáng lúc này. “Em có nhận ra điều gì sẽ xảy ra nếu có bất cứ ai biết chuyện này không?”

Tôi không buồn chỉ ra rằng đã có vài người biết rồi. Có lẽ là bởi Gideon đột nhiên trông thật hoang mang, nhưng tôi chợt thấy sợ hãi. “Chúng ta có tiến hành kế hoạch không?” Tôi hỏi. Tôi thấy nôn nao trong ruột, và lần này thì nó chả liên quan gì đến du hành thời gian cả.

Ông ngoại nhận dạng máu tôi vào máy đồng hồ là một chuyện. Điều chúng tôi sắp sửa làm đây lại là một chuyện khác. Chúng tôi sẽ khép lại Vòng tròn Huyết hội, và không có cách nào để đoán trước hậu quả. Đấy là nói tích cực nhất có thể.

Trí nhớ tôi chạy qua cả đống lời tiên tri vần vè kinh khủng kết thúc bằng cái chếthơi thở cuối cùng, rồi lục lại thêm vài câu vần với giếtnỗi đau. Việc tôi bất tử cũng chẳng đem lại chút an ủi nào cả.

Kỳ lạ thay, có vẻ như sự lưỡng lự của tôi đã kéo Gideon về với tính cách bình thường của hắn. “Chúng ta có tiến hành không?” Hắn nghiêng người về phía trước và đặt một nụ hôn nhỏ lên mũi tôi. “Em thực sự nghiêm túc chứ?” Hắn cởi bỏ áo khoác và lấy đống đồ chúng tôi chôm từ phòng của bác sĩ White ra khỏi cặp. “Được rồi, chẳng có gì đâu mà.”

Đầu tiên, hắn đặt một dải băng co dãn lên cánh tay trái và siết chặt nó. Rồi hắn lấy một ống tiêm khỏi túi nhựa tiệt trùng và cười với tôi. “Y tá?” Hắn hỏi giọng ra lệnh. “Đèn pin!”

Tôi nhăn mặt. “Đấy cũng là một cách làm”, Tôi đáp lại, chiếu luồng sáng đèn pin lên khoeo tay hắn. “Học sinh trường y điển hình!”

“Có phải tôi nghe thấy chút khinh miệt trong giọng em không?” Gideon ném cho tôi một cái nhìn hài hước. “Vậy thì em làm thế nào?”

“Với một con dao thái hoa quả của Nhật!” Tôi nói vẻ khoe khoang. “Và ông ngoại em hứng máu trong một tách trà.”

“À, tôi hiểu. Vết cắt trên cánh tay em.” Đột nhiên, nghe giọng hắn chẳng hài hước chút nào nữa. Hắn cắm cây kim vào da, và máu bắt đầu chảy vào ống.

“Anh có chắc mình biết phải làm gì không?” Tôi hỏi, hất cằm về phía máy đồng hồ. “Cái thứ đó có nhiều nắp với lỗ quá, anh có thể dễ dàng vặn nhầm bánh răng…”

“Nghiên cứu Máy đồng hồ là một trong những bài kiểm tra em phải qua để trở thành một môn sinh, và tôi qua nó từ đời nào rồi.” Gideon đưa cho tôi ống tiêm chứa máu và tháo cái băng khỏi tay.

“Tự dưng em băn khoăn làm sao anh có thời gian rảnh mà xem những kiệt tác màn bạc như kiểu Tinker Bell.”

Gideon lắc đầu. “Một chút tôn trọng không hại gì đâu. Đưa tôi cái ống tiêm. Giờ thì chiếu đèn lên máy đi. Đó, đúng rồi.”

“Và một vài câu làm ơn và cảm ơn cũng không hại gì đâu,” Tôi bình phẩm, trong khi Gideon bắt đầu nhỏ máu vào máy. Không như ông Lucas, hắn làm việc đó mà tay không run rẩy chút nào. Có lẽ một ngày nào đó hắn sẽ là một bác sĩ phẫu thuật tài giỏi.

Tôi cắn môi dưới trong cơn phấn khích.

“Ba giọt ở đây, dưới đầu sư tử,” Gideon lẩm bẩm, tập trung. “Rồi quay bánh răng này và gạt chiếc cần kia qua. Được rồi.” Hắn hạ ống tiêm xuống, và tôi tắt đèn theo phản xạ.

Vài chiếc bánh răng nhỏ bắt đầu quay trong máy, lách cách, lạch cạch và kêu ù ù, y như lần trước. Rồi tiếng lạch cạch to dần và tiếng ù ù tăng lên. Nghe như thể một giai điệu. Một làn hơi nóng phả vào mặt chúng tôi, và tôi bám lấy tay Gideon, như thể thứ tiếp theo sẽ là một con gió đủ mạnh để thổi cả hai người xuống khỏi mái nhà. Nhưng thay vào đó, những viên đá trên máy sáng lên, từng viên một, và nếu như ban đầu bên trong máy đồng hồ một ngọn lửa vừa cháy hừng hực, giờ đây, không khí chợt lạnh băng. Thứ ánh sáng chập chờn vụt tắt, và những bánh răng dừng quay. Cả quá trình chưa mất đến nửa phút.

Tôi thả Gideon ra và xoa xoa cánh tay. Những sợi lông trên đó đang dựng đứng hết cả lên. “Chỉ có thế thôi sao?”

Gideon hít một hơi sâu và nâng tay lên. Lúc này, nó đang run lên nhè nhẹ. “Chúng ta sắp sửa tìm ra rồi,” Hắn nói.

Tôi lấy một chiếc ống nghiệm và đưa cho hắn. “Cẩn thận nhé. Nếu đó là bột thì chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi bay rồi.”

“Điều đấy cũng không tệ đâu,” Gideon lẩm bẩm. Hắn quay sang tôi. Mắt sáng lên. “Em thấy chứ? Dưới ánh sáng ngôi sao mười hai cánh, mọi đau ốm bệnh tật sẽ biến thật xa. Để rồi xem.”

Ngôi sao mười hai cánh cái con khỉ. Tôi xài đèn pin còn hơn.

“Nhanh lên,” Tôi sốt ruột nói, nghiêng người về phía trước, và rồi Gideon lôi một chiếc ngăn kéo nhỏ ra khỏi máy đồng hồ.

Phải thừa nhận là tôi bị thất vọng. Sau cả đống bí ẩn, lảm nhảm về bí mật gì đó, việc này hơi thiếu kịch tính. Chiếc ngăn kéo nhỏ không chứa bất cứ chất lỏng, như Leslie đã đoán (“Chắc chắn là đỏ như máu,” nó nói, mắt mở lớn), hay là bột, hay là viên đá nào.

Tất cả những gì nằm trong đó là một thứ trông như muối. Mặc dù là muối khá đẹp, nếu bạn chịu khó nhìn kỹ, những tinh thể trắng đục, nhỏ xíu.

“Điên rồ,” Tôi thì thào. “Không thể tin nổi! Cả đống rắc rối và tiền bạc kéo dài qua hàng thế kỷ, chỉ vì vài mẩu vụn của cái thứ này, bất kể nó là cái gì.”

Gideon khum tay bảo vệ chiếc ngăn kéo. “Hãy hy vọng rằng không ai phát hiện ra mấy mẩu vụn của thứ này, bất kể nó là cái gì, giờ đang nằm trong tay chúng ta,” Hắn nói nhỏ.

Tôi gật đầu. Một lần nữa, ngoại trừ những người đã biết rồi. Tôi tháo nút ra khỏi ống nghiệm. “Vậy thì nhanh lên!” Tôi thì thầm. Tôi chợt nhìn thấy cảnh quý bà Arista, người mà theo như tôi biết thì chẳng sợ ai cũng chẳng sợ cái gì, và chắc chắn là không sợ độ cao, xuất hiện qua tấm cửa sập và cướp đi chiếc ống nghiệm nhỏ.

Có vẻ Gideon cũng đang nghĩ điều tương tự, bởi hắn nhanh tay đổ những mẩu vụn vào ống và đậy nắp lại. Chỉ tới khi nó đã yên vị trong túi áo, hắn mới thở lại.

Nhưng đúng lúc đó, tôi nảy ra một ý. “Giờ khi máy đồng hồ đã hoàn thành việc nó phải làm, có lẽ nó sẽ không giúp chúng ta du hành thời gian nữa,” Tôi nói.

“Chúng ta cũng sắp sửa kiểm chứng điều đó đây,” Gideon đáp lời, nhẹ cười với tôi. “Tới năm 1912 nào.”

❀ ❀ ❀

[1] Mes petites (tiếng Pháp): cô bé.

[2] Une fête déguisée (tiếng Pháp): tiệc hóa trang.

[3] Cette petite (tiếng Pháp): cô bé này.

[4] Zutalors (tiếng Pháp): trời đất.

[5] Précisément (tiếng Pháp): chính xác.

[6] Peeping Tom: ý chỉ những kẻ rình trộm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.