Bích Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

“Ôi, không, cậu lại khóc nữa rồi!” Xemerius nói. Nó đang đợi tôi trong đường hầm bí mật.

Tôi chỉ ừ một câu. Tạm biệt ông Lucas thật khó, và tôi không phải người duy nhất cố nén vài giọt nước mắt. Chúng tôi sẽ không gặp lại nhau trong ba mươi bảy năm, ít nhất là theo quan điểm của ông. Tôi muốn phân nhánh tới 1993 ngay lập tức, nhưng ông Lucas đã bắt tôi hứa phải ngủ thật ngon cho đủ một đêm. Chắc nói thế cũng được nhỉ, hai giờ sáng rồi, và tôi phải dậy lúc bảy giờ kém mười lăm. Có khi mẹ sẽ phải dùng cần cẩu để nhấc tôi ra khỏi giường.

Khi Xemerius không đáp lại, tôi chiếu đèn lên mặt nó. Có thể là tôi đang tưởng tượng ra, nhưng tôi nghĩ nó trông hơi buồn, và tôi chợt nhận ra rằng mình đã ngó lơ nó suốt cả ngày.

“Cảm ơn đã đợi tớ, Xemi… Xemerius,” Tôi nói, đột nhiên thấy xúc động. Tôi còn muốn vuốt nó một cái, nhưng mà bạn không thể vuốt ve lũ ma được.

“Tớ có đợi đâu, chỉ là tình cờ có mặt ở đây thôi. Tớ đang kiếm chỗ để giấu cái thứ kia.” Nó chỉ vào máy đồng hồ. Tôi bọc cỗ máy trong áo choàng và đặt nó cân bằng trên hông, rồi vòng tay giữ nó.

Xemerius bay lên cầu thang bên cạnh tôi. “Nếu phá mặt sau tủ quần áo của cậu, nó chỉ là thạch cao thôi, phá ra dễ ợt ấy mà, cậu có thể bò vào khoảng trống ở đằng sau. Trong đó có khối chỗ giấu đồ.”

“Tớ nghĩ tối nay tớ sẽ chỉ nhét nó xuống dưới gầm giường thôi.” Tôi mệt đến nỗi hai chân nặng như chì. Tôi đã tắt đèn pin; tôi có thể tìm được phòng ngủ trong bóng tối. Chắc ngủ rồi tôi cũng có thể làm thế. Đến lúc đi qua phòng Charlotte, tôi đã sắp gục tới nơi rồi, nên suýt thì tôi đánh rơi máy đồng hồ khi cửa phòng chị ta bật mở và ánh sáng từ trong phòng rọi lên tôi.

“Ôi, bố khỉ,” Xemerius lẩm bẩm. “Mọi người ngủ hết cả rồi, thật đấy!”

“Có phải em hơi già để mặc đồ ngủ Thỏ Peter rồi không?” Charlotte hỏi. Chị ta tựa vào khung cửa, trông vô cùng xinh đẹp trong chiếc váy ngủ hai dây, và mái tóc thì buông xòa trên vai thành những lọn quăn óng mượt. (Tóc tết hay thế đấy, bím tóc giống như máy làm xoăn vậy, nên là bạn sẽ trông chẳng khác gì cô tiên trên cây thông Noel khi thả tóc ra.)

“Chị điên sao, dọa em như vậy?” Tôi thì thầm để khỏi đánh thức bác Glenda.

“Tại sao em lại lén lút lượn lờ trong hành lang của chị giữa lúc đêm hôm? Và em đang bê cái gì kia?”

“Ý chị là sao, hành lang của chị? Chị muốn em trèo tường để lên phòng mình à?”

Charlotte đứng thẳng lên và bước tới gần tôi. “Thứ gì ở dưới tay em kia?” Chị ta nhắc lại, lần này với vẻ đe dọa. Chị ta nói thầm nên nghe còn kinh khủng hơn. Và chị ta trông thật… ờ, nguy hiểm, đến nỗi tôi không dám lách qua.

“Ố ồ,” Xemerius nói. “Ai đó dính PMS[1] nặng kìa. Tớ không muốn dây vào chị ta đâu.”

Tôi cũng không định làm thế. “Ý chị là áo choàng của em?”

“Cho chị xem!” Chị ta ra lệnh.

Tôi lùi lại. “Chị đúng là khùng rồi! Thế quái nào mà nửa đêm rồi chị còn muốn coi áo choàng của em? Giờ thì cho em qua, làm ơn. Em muốn đi ngủ.”

“Và chị muốn biết em đang mang thứ gì,” Charlotte rít lên. “Em nghĩ chị ngây thơ như em sao? Em nghĩ chị không để ý mấy cái mặt đầy âm mưu và trò thầm thì đó sao? Nếu muốn giữ bí mật với chị thì em phải lén lút hơn nữa. Cái rương mà Nick và ông Bernhard khiêng lên phòng em thì sao? Thứ em đang ôm kia có phải vật trong rương không?”

“Chị ta không hề ngu,” Xemerius nói, lấy cánh gãi gãi mũi.

Vào bất cứ lúc nào khác trong ngày, và nếu tôi không buồn ngủ đến mức này, hẳn là tôi đã nghĩ ra lý do gì đó rồi, nhưng giờ thì đầu óc tôi không làm thế nổi. “Không phải việc của chị!” Tôi gắt.

“Ồ, có đấy,” Charlotte gắt lại. “Có thể chị không phải là viên hồng ngọc và là thành viên của Hội Thập nhị, nhưng không như em, ít nhất chị còn suy nghĩ như họ! Chị không thể nghe mọi thứ mấy người nói trong phòng em, cửa nhà này dày quá, nhưng những gì chị nghe thấy đã quá đủ!” Chị bước lại gần tôi thêm hai bước nữa và chỉ vào áo tôi. “Vậy nên em hãy cho chị xem thứ đó ngay bây giờ, nếu em không muốn chị lấy nó.”

“Chị nghe lén bọn em?” Đột nhiên tôi thấy phát ốm. Chị ta phát hiện ra điều gì rồi? Liệu chị ta có biết thứ đó chính là máy đồng hồ không? Và trong một phút vừa qua nó như đã nặng gấp đôi. Tôi siết chặt nó bằng cả hai tay cho an toàn, thả chiếc đèn của Nick xuống sàn. Giờ thì tôi không còn chắc mình có muốn bác Glenda ngủ tiếp không.

“Em biết là Gideon và chị được huấn luyện Krav Maga chứ?” Charlotte lại tới gần thêm một bước nữa, và tôi tự động lùi lại.

“Không, nhưng chị có biết lúc này trông chị y như con chuột điên trong Kỷ băng hà chứ?”

“Có lẽ chúng ta sẽ gặp may và Krav Maga chỉ là thứ nhảm nhí vô hại nào đó,” Xemerius nói. “Như kiểu Kama Sutra. Ha, ha, ha!” Nó cười khanh khách. “Thứ lỗi cho tớ, tớ luôn nghĩ ra những câu đùa hay nhất trong tình huống tuyệt vọng.”

“Krav Maga là một môn võ Israel, và rất hiệu quả,” Charlotte thông báo. “Chị có thể cho em đo đất với một cú đá vào huyệt Cự khuyết[2]. Hoặc chị có thể khiến em gãy cổ với một cú đấm!”

“Và em có thể gọi người tới giúp!” Cho tới giờ, cuộc trò chuyện của chúng tôi vẫn giữ ở mức thì thầm, và hẳn là hai đứa nghe chẳng khác gì hai con rắn nói chuyện với nhau: rít, rít, rít.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi lôi mọi người trong nhà đến hiện trường? Vậy chắc có thể giữ Charlotte khỏi bẻ cổ tôi, nhưng rồi mọi người sẽ biết tôi giấu thứ gì dưới áo.

Có vẻ Charlotte đã đoán được ý nghĩ của tôi. Chị ta cười khinh miệt trong lúc lướt tới gần, nhón nhẹ trên đầu ngón chân. “Làm đi, hét lên!”

“Nếu là cậu tớ sẽ làm thế,” Xemerius bảo.

Nhưng rốt cục, tôi không phải hò hét gì, bởi ông Bernhard đã xuất hiện đằng sau Charlotte. Như thường lệ, ông luôn có vẻ như biến ra từ không khí. “Có điều gì ta có thể giúp các quý cô?” Ông hỏi, và Charlotte quay ngoắt lại như một con mèo bị bỏng. Trong giây lát, tôi tưởng chị ta sẽ sút vào huyệt Cự khuyết của ông Bernhard, hoàn toàn do phản xạ tự vệ, nhưng may mà chị ta không làm vậy, mặc dù mấy ngón chân chị giật giật.

“Đôi khi ta hay đói lúc nửa đêm. Ta rất vui được làm chút đồ ăn nhẹ cho hai đứa, vì đằng nào đó cũng là dự định của ta,” Ông Bernhard nói không chút cảm xúc.

Gặp ông, tôi nhẹ nhõm đến mức bật cười khúc khích như loạn trí. “Cháu cũng định làm đồ ăn,” Tôi nói, hất hàm với cái bọc đang ôm vào ngực. “Nhưng Karate Kid đây đang bị tụt đường huyết. Cháu cá là chị ấy cần chút đồ ăn vặt, khẩn cấp.”

Charlotte chậm rãi trở vào phòng. “Chị sẽ trông chừng em,” Chị ta nói, chỉ vào tôi vẻ cáo buộc. Chị ta trông kịch như thể sắp sửa đọc một đoạn thoại kịch tính nào đó. Tuy nhiên, chị ta chỉ nói, “Và cả ông nữa, ông Bernhard.”

“Chúng ta phải thận trọng,” Tôi thì thầm khi chị ta đã đóng cửa phòng và hành lang lại chìm trong bóng tối. “Chị ấy được huấn luyện ở Taj Mahal.”

“Câu đó cũng không tồi đâu,” Xemerius tán thành.

Tôi giữ chắc chiếc áo choàng. “Và chị ấy đang nghi ngờ! Thậm chí chị ấy còn biết chính xác chúng ta tìm ra thứ gì. Chắc chắn chị ấy sẽ mách với Đội Cận vệ, và khi họ nghe về chuyện này, chúng ta…”

“Hẳn là sẽ có những thời điểm phù hợp hơn để bàn luận về vấn đề này,” Ông Bernhard ngắt lời tôi bằng giọng nghiêm nghị khác thường. Ông nhặt chiếc đèn pin của Nick, bật nó lên và để luồng ánh sáng chạy trên cánh cửa phòng Charlotte tới ô cửa sổ bán nguyệt phía trên. Nó đang hé.

Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Charlotte có thể nghe thấy mọi thứ. “Vâng, ông nói đúng. Chúc ngủ ngon, ông Bernhard.”

“Chúc ngủ ngon, cô Gwendolyn.”

•§•

Mẹ tôi không cần cần cẩu để lôi tôi ra khỏi giường. Chiến thuật của bà còn xấu xa hơn. Bà dùng ông già Noel nhựa kinh khủng mà Caroline thắng được ở tiệc Brownies năm ngoái. Một khi đã lên dây, nó luôn mồm, “Hô, hô, hô, Giáng sinh vui vẻ!” bằng cái giọng khàn khàn khủng khiếp.

Ban đầu, tôi cố lấy chăn chặn thứ tiếng đó. Nhưng sau mười sáu lần nhai đi nhai lại “hô, hô, hô,” tôi bỏ cuộc và tung chăn. Ngay lập tức, tôi hối hận đã làm thế, bởi tôi đã nhớ ra điều gì sẽ xảy ra vào ngày hôm nay. Vũ hội.

Nếu chiều nay không có phép màu nào cho phép tôi phân nhánh về năm 1993 với ông ngoại, tôi phải đối mặt bá tước với bất cứ mẩu thông tin nào mà ông Lucas cho tôi.

Tôi cắn lưỡi. Đáng lẽ đêm qua tôi phải đi ngay. Mặt khác, hẳn là Charlotte sẽ bám đuôi tôi, nên là khi suy xét kỹ càng, tôi thấy không đi là đúng.

Tôi loạng choạng rời khỏi giường và vào buồng tắm. Tôi mới chỉ ngủ có ba tiếng. Sau màn diễn của Charlotte tối qua, tôi đã chơi an toàn, và theo lệnh của Xemerius, tôi phá mặt sau của chiếc tủ quần áo, phát hiện một khoảng trống chứa đầy những thứ lỉnh kỉnh cũ kỹ ở đằng sau, bao gồm cả một con cá sấu giống hệt con ở dưới tranh của mấy ông nhạc sĩ trong phòng khiêu vũ. Cá sấu sinh đôi, có lẽ vậy. Tôi rạch bụng nó và giấu máy đồng hồ vào trong.

Sau đó, tôi ngủ thẳng, hoàn toàn kiệt sức, tức là tôi không gặp ác mộng. Thực ra thì tôi còn chẳng mơ mộng gì. Không như bà Maddy. Khi xuống tầng để ăn sáng muộn, bởi tôi mất cả đống thời gian tìm kem phủ của mẹ để che đi quầng mắt, bà chặn đường tôi trong hành lang và kéo tôi vào phòng.

“Có chuyện gì sao?” Tôi hỏi, nhưng tôi biết câu hỏi ấy là thừa. Nếu bà Maddy dậy lúc bảy rưỡi, chắc chắn phải có chuyện gì đó. Tóc bà rối bời, và một trong hai cái lô cuốn giữ những lọn tóc vàng khỏi trán bà đã tuột ra và treo lủng lẳng bên tai.

“Ôi, Gwendolyn, cháu yêu, cháu hỏi mới khó làm sao!” Bà Maddy ngồi xuống chiếc giường bừa bộn và nhìn chằm chằm vào những hoa văn trên tấm giấy dán tường màu oải hương. “Ta có một điềm báo!”

Ôi, lại nữa sao!

“Để cháu đoán nhé, ai đó nghiền nát một trái tim hồng ngọc dưới gót giày,” Tôi gợi ý. “Hoặc là có một con quạ bay vào cửa kính bày… đồng hồ?”

Bà Maddy lắc đầu mạnh đến mức cái lô thứ hai cũng gặp nguy. “Không, Gwendolyn, cháu không được đùa về những thứ này. Có thể ta không biết ý nghĩa của các điềm báo, nhưng sau này chúng đều ứng nghiệm.” Bà cầm tay kéo tôi lại gần hơn. “Và lần này nó thật rõ ràng. Ta thấy cháu mặc một chiếc váy dài màu xanh dương, có nến ở khắp nơi, và mọi người đang chơi đàn dây.”

Tôi nổi hết cả da gà. Tôi không chỉ nghi ngờ cái vũ hội đó, và bà Maddy lại phải thấy điềm báo. Mà tôi chưa hề nhắc đến vũ hội với bà, hay nói cho bà biết màu váy của mình.

Bà Maddy vui mừng vì cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của tôi. “Ban đầu, mọi thứ đều có vẻ yên bình, mọi người đều nhảy múa, cả cháu nữa, nhưng rồi ta thấy phòng khiêu vũ không có trần. Mây đen tụ lại phía trên cháu, và một con chim lớn bay ra từ đó, sẵn sàng bay sà xuống cháu,” Bà tiếp tục. “Rồi sau đó, khi cháu cố trốn chạy, cháu đâm thẳng vào… Ôi, thật là khủng khiếp! Máu ở khắp nơi, mọi thứ đều nhuộm màu máu, cả bầu trời cũng biến thành màu đỏ, và những giọt mưa biến thành giọt máu…”

“Bà Maddy…?”

Bà vặn vẹo hai bàn tay. “Phải, ta biết, cháu yêu, nó thật đáng sợ, và ta thực sự mong rằng nó không mang cái ý nghĩa hiển nhiên nhất với…”

“Bà bỏ qua một đoạn rồi, cháu nghĩ vậy,” Tôi nói, ngắt lời bà lần nữa. “Cháu… ý cháu là, Gwendolyn trong mơ đã đâm vào thứ gì?”

“Đó không phải mơ mà là điềm báo.” Mắt bà Maddy mở lớn hơn, nếu điều đó là khả thi. “Một thanh kiếm. Cháu đâm thẳng vào nó.”

“Kiếm? Nó từ đâu ra?”

“Nó… ta nghĩ nó chỉ treo lơ lửng trên không,” Bà Maddy nói, khua khua tay vẻ mơ hồ. “Nhưng đó không phải điều quan trọng,” Bà tiếp lời, giọng hơi khó chịu. “Điều quan trọng là chỗ máu kia.”

“Hừm.” Tôi ngồi xuống giường bên cạnh bà. “Và chính xác thì bà muốn cháu làm gì với những thông tin đó?”

Bà Maddy nhìn quanh, lôi lọ kẹo chanh ra khỏi ngăn kéo tủ đầu giường và cho một viên vào miệng.

“Ôi, cháu yêu, ta cũng không biết nữa. Ta chỉ nghĩ nó sẽ có ích cho cháu… như một lời cảnh báo…”

“Vâng. Cháu hứa sẽ cố hết sức không đâm vào một thanh kiếm treo lơ lửng trên không.” Tôi hôn bà Maddy và đứng dậy. “Và có lẽ bà nên ngủ thêm một chút. Giờ này không hợp với bà lắm.”

“Cháu nói phải, đó là điều ta nên làm.” Bà duỗi người và kéo chăn. “Nhưng đừng coi nhẹ nó,” Bà nói. “Hãy tự chăm sóc mình.”

“Cháu sẽ làm vậy.” Ở cửa, tôi quay lại một lần nữa. “À…,” Tôi nói, hắng giọng. “Không tình cờ có một con sư tử trong giấc mơ của bà chứ? Hay là một viên kim cương? Hay là… hay là mặt trời?”

“Không,” Bà Maddy nói, mắt đã nhắm nghiện.

“Cháu cũng nghĩ vậy,” Tôi lẩm bẩm, nhẹ nhàng đóng cửa lại sau lưng.

•§•

Khi tới bàn ăn, tôi ngay lập tức nhận ra Charlotte vắng mặt.

“Con bé đáng thương ốm mất rồi,” Bác Glenda nói. “Hơi sốt, với một cơn đau đầu tồi tệ. Bác nghĩ đó là bệnh cúm đang hoành hành. Cháu có thể làm ơn đến trường xin phép hộ chị không, Gwendolyn?”

Tôi cáu kỉnh gật đầu. Cúm, thật nực cười! Charlotte muốn ở nhà để lục lọi phòng tôi.

Đương nhiên Xemerius đang cuộn mình trong liễn trái cây trên bàn cũng đã nghĩ ra điều này. “Tớ đã bảo là chị ta không ngu mà.”

Rồi ông Bernhard, tiến vào với một đĩa trứng bác, ném cho tôi ánh nhìn cảnh giác.

“Mấy tuần vừa rồi thật quá sức chịu đựng của con bé,” Bác Glenda nói. Nick thô lỗ khịt mũi, nhưng bà bác của chúng tôi mặc kệ nó. “Bảo sao cơ thể con bé đang kêu gào đòi thời gian nghỉ ngơi.”

“Đừng nói nhảm, Glenda,” Quý bà Arista nghiêm khắc nói. “Người nhà Montrose chúng ta có thể chịu đựng những thứ tồi tệ hơn. Như chính ta,” Bà thêm vào, ưỡn thẳng tấm lưng gầy, “ta chưa từng có bất cứ một ngày ốm đau nào trong đời.”

“Thật lòng mà nói, cháu cũng thấy không ổn lắm,” Tôi nói. Tôi không ổn thật, nhất là khi nhớ rằng không có cách nào để khóa cửa phòng mình từ bên ngoài. Như mọi cánh cửa khác trong nhà, nó chỉ có một cái chốt cũ kỹ để khóa từ bên trong.

Ngay lập tức, mẹ tôi bật dậy và đặt tay lên trán tôi.

Bác Glenda đảo mắt. “Chẳng lạ gì! Gwendolyn không thể chịu được việc rời xa trưng tâm chú ý.”

“Mát đấy chứ.” Mẹ còn túm chóp mũi tôi như thể tôi chỉ có năm tuổi. “Và thứ này thì khô và ấm, như bình thường.” Mẹ vuốt tóc tôi. “Mẹ có thể chiều con vào cuối tuần, nếu con thích. Chúng ta có thể ăn sáng trên giường…”

“Ồ, phải đấy, và mẹ có thể đọc chuyện Thỏ Peter cho tụi con như hồi trước,” Caroline, ôm chú lợn con màu hồng trên đùi, nói. “Rồi chúng ta sẽ cho chị Gwenny ăn táo cắt nhỏ và làm túi chườm lạnh cho chị ấy.”

Quý bà Arista đặt một lát dưa chuột lên miếng bánh mì nướng, ngay trên những lát phô mai, giăm bông, cà chua và tráng chiên được xếp cẩn thận. “Gwendolyn, trông cháu không có gì là không ổn. Cháu trông như hiện thân của sự khỏe mạnh vậy.”

Bạn tin nổi không? Tôi mệt đến nỗi không mở nổi mắt, tôi trông giống thứ gì đó bị ma cà rồng cắn, và giờ thì là thế này!

“Tôi sẽ ở nhà cả ngày,” Ông Bernhard nói. “Tôi có thể làm súp gà cho cô Charlotte và trông coi cô bé.” Mặc dù ông đang nói với bác Glenda nhưng câu đó là dành cho tôi, và tôi quá hiểu ông.

Không may, bác Glenda lại có kế hoạch khác cho ông. “Tôi có thể trông con gái của mình, ông Bernhard. Tôi muốn ông tới Walden-Jones để lấy quần áo của tôi và trang phục của Charlotte cho bữa tiệc.”

“Đó là ở Islington,” Ông Bernhard nói và lo lắng nhìn tôi. “Tức là tôi sẽ ra khỏi nhà một lúc.”

“Phải, đúng vậy.” Bác Glenda cau mày, hơi khó chịu.

“Trên đường về, ông có thể mua ít hoa, ông Bernhard,” Quý bà Arista nói. “Một vài bó hoa xuân cho tiền sảnh, bàn ăn tối và phòng nhạc. Không có thứ gì lòe loẹt như mấy bông tulip ông mua hôm trước. Ta gợi ý những sắc trắng, vàng nhạt và màu hoa cà.”

Mẹ hôn tạm biệt chúng tôi trước khi đi làm. “Nếu thấy lưu ly thì mua cho cháu vài bông nhé, ông Bernhard. Hoặc là ít lan chuông, nếu có.”

“Chắc chắn rồi,” Ông Bernhard nói.

“Và tiện thể thì ông cũng có thể mua thêm cả loa kèn nữa,” Tôi cằn nhằn. “Chúng ta có thể trồng nó trên mộ cháu lúc nào cháu ngỏm củ tỏi vì phải đến trường trong khi ốm.” Nhưng mẹ tôi đã ra đến cửa.

“Đừng lo,” Xemerius cố an ủi tôi. “Nếu cái rìu chiến tóc đỏ đó ở nhà, Charlotte không thể vào phòng cậu được. Nếu có thì chị ta sẽ phải nghĩ tới việc mở tủ cậu và bò vào khoảng trống đằng sau. Và thậm chí nếu chị ta có nghĩ ra thì cũng chẳng bao giờ đủ dũng khí kiểm tra ruột con cá sấu đâu. Giờ thì cậu có thấy mừng vì tớ đã bắt cậu rạch bụng nó ra không?”

Tôi gật đầu, mặc dù bên trong, tôi rùng mình trước ý nghĩ phải bò vào cái xó tối tăm đầy mạng nhện đó, và tất nhiên là tôi vẫn lo lắng. Nếu Charlotte đoán được hoặc là biết mình phải tìm gì, chị ta sẽ không nhanh chóng bỏ cuộc. Và tôi sẽ về nhà muộn hơn bình thường nếu không thể hoãn được buổi vũ hội. Tôi sẽ trở về quá muộn. Và điều gì sẽ xảy ra nếu Đội Cận vệ phát hiện ra chiếc máy đồng hồ bị mất cắp trong nhà chúng tôi? Một chiếc máy chỉ còn thiếu máu của Gideon để khép lại Vòng tròn! Đột nhiên, tôi nổi da gà. Chắc họ sẽ phát điên khi nhận ra họ đã gần với việc hoàn thành sứ mệnh của đời mình đến mức nào. Và tôi là ai mà lại giấu giếm bí mật với họ, một bí mật có thể đem lại phương thuốc chữa mọi bệnh tật trên thế giới?

“Và luôn có khả năng là cô gái đáng thương đó ốm thật,” Xemerius nói.

“Ờ, phải rồi, và trái đất thì phẳng,” Tôi đáp. Thật ngu quá, tôi nói ra miệng rồi. Mọi người quanh bàn nhìn tôi sững sờ.

“Không, Gwenny, trái đất là hình cầu,” Caroline tốt bụng bảo tôi. “Ban đầu em cũng không thể tin nổi. Nhưng có vẻ là nó bay trong vũ trụ với vận tốc ánh sáng.” Nó bẻ một mẩu bánh mì nướng và giơ lên trước mũi chú lợn. “Dù sao thì đó cũng là sự thực. Phải không nào, Margaret? Em ăn thêm một miếng bánh mì và giăm bông nữa nhé?”

Nick nhỏ giọng kêu, “Oink!” và khóe miệng quý bà Arista cong xuống bất mãn. “Chúng ta không có luật lệ gì sao? Không có đồ chơi mềm hay búp bê ở đây vào giờ ăn, và không có bạn bè gì cả, dù là thật hay tưởng tượng.”

“Nhưng Margaret rất ngoan mà,” Caroline nói. Cùng lúc, nó ngoan ngoãn đặt chú lợn xuống sàn nhà.

Bác Glenda hắt xì khinh bỉ. Rõ ràng là mấy ngày nay bác còn dị ứng với đồ chơi mềm nữa.

•§•

Mặc dù Xemerius hứa sẽ gác máy đồng hồ bằng cả mạng sống của nó (lúc này tôi phải bật cười, mà cười to là đằng khác) và báo cho tôi ngay lập tức nếu Charlotte cố vào phòng tôi, tôi không thể ngừng băn khoăn về những điều sẽ xảy ra khi chiếc máy rơi vào tay Đội Cận vệ. Nhưng e sợ thì chẳng được tích sự gì cả. Bằng cách nào đó, tôi phải vượt qua ngày hôm nay và hy vọng vào những điều tốt đẹp nhất. Việc đầu tiên trong danh sách việc-cần-làm: tôi xuống xe buýt sớm một bến và tìm cho mình một liều thuốc trong tiệm Starbucks.

“Anh thêm ba phần espresso vào một cốc caramel macchiato được không?” Tôi hỏi anh chàng đứng quầy.

“Nếu em cho tôi số điện thoại,” Anh ta nói, nhe răng cười.

Tôi nhìn anh ta kỹ hơn và cười lại, cảm thấy được tâng bốc. Với mái tóc sẫm màu và những lọn tóc mái dài, anh ta khiến tôi nhớ đến các anh chàng điển trai trong một bộ phim Pháp. Tất nhiên, anh ta chỉ điển trai cho đến khi bị tôi thầm so sánh với Gideon, cái điều mà tôi đã ngu ngốc làm ngay lập tức.

“Cô ấy có bạn trai rồi,” Ai đó lên tiếng sau lưng tôi. Đó là Raphael; đôi mắt xanh lá của hắn lấp lánh khi tôi cau có quay lại. “Dù sao thì cô ấy cũng quá trẻ so với anh, có thể dễ dàng thấy điều đó từ bộ đồng phục. Một caffé latte và một bánh nướng nam việt quất, làm ơn.”

Tôi đảo mắt và lấy cốc cà phê cực đậm của mình với một nụ cười xin lỗi. “Em chưa có bạn trai, nhưng giờ thì đúng là em có… ờm, chút vấn đề về thời gian. Hai năm nữa hãy hỏi lại em nhé.”

“Anh sẽ làm thế,” Anh ta nói.

“Hắn ta sẽ không hỏi đâu, cậu biết chứ,” Raphael nói. “Cá với cậu là hắn xin số mọi đứa con gái xinh xắn.”

Tôi bỏ đi, nhưng Raphael đuổi kịp tôi. “Này, từ từ đã! Xin lỗi đã phá đám vụ tán tỉnh của cậu.” Hắn nhìn cốc cà phê đầy nghi ngờ. “Cậu nghĩ hắn ta có nhổ vào trong này không?”

Tôi uống một ngụm lớn từ chiếc cốc giấy và nhanh chóng làm bỏng môi, lưỡi và vòm miệng. Khi có thể nghĩ được bình thường, tôi băn khoăn liệu một liều cà phê tiêm vào tĩnh mạch có phải một ý tưởng hay hơn không.

“Hôm qua tớ đến rạp chiếu phim với cô bạn Celia lớp mình,” Raphael nói tiếp. “Cô gái tuyệt vời. Thật xinh xắn và vui tính, cậu thấy thế không?”

“Ờm?” tôi nói với cái mũi ngập trong bọt sữa. (Xemerius bắt đầu ảnh hưởng tới tôi rồi.)

“Bọn tớ rất vui,” Hắn tiếp tục. “Chỉ là, đừng nói với Leslie nhé. Cô ấy có thể sẽ ghen tị.”

Tôi bật cười. Thật đáng yêu, hắn đang cố thao túng tôi. “Được thôi. Tớ sẽ im như nấm mồ.”

“Vậy cậu thực sự nghĩ cô ấy sẽ ghen?” Raphael háo hức hỏi.

“Ồ, chắc chắn rồi, ghen xanh cả mắt. Nhất là khi lớp mình không có ai tên Celia.”

Raphael gãi mũi, trông hơi ngượng nghịu. “Cô tóc vàng đó? Cái người tổ chức tiệc ấy?”

“Cynthia.”

“Tớ thực sự đã đi xem phim với cô ta,” Raphael nói, ỉu xìu. Bộ đồng phục, với cái kết hợp kinh khủng giữa màu vàng nhợt nhạt và xanh hải quân, nhìn trên người hắn còn xấu hơn cả bọn tôi. Và cách hắn lùa tay qua tóc khiến tôi nhớ tới Nick và chạm vào tình mẫu tử của tôi. Tôi thấy hắn nên được trao giải thưởng vì không kiêu ngạo và cành cao như anh hắn.

“Tớ sẽ nói nhẹ nhàng với Leslie, được chứ?” Tôi đề nghị.

Hắn do dự nở nụ cười. “Nhưng đừng kể với cô ấy là tớ nhớ nhầm tên nhé… Ồ, tốt hơn là không nói gì cả… không thì…”

“Cứ để đó cho tớ.” Khi chia tay, tôi ôm hắn một cái. “Này, chúc mừng! Hôm nay cậu thắt đúng rồi đấy.”

“Cindy thắt cho tớ,” Raphael nói với một nụ cười mệt mỏi. “Hay bất cứ tên cô ta là gì.”

•§•

Môn học đầu tiên của chúng tôi ngày hôm ấy là Anh văn với thầy Whitman. Thầy chấp nhận lời xin phép của Charlotte với một cái gật đầu, và tôi không thể đừng được mà vẽ hai dấu ngoặc kép trên không trung khi nói đến từ ốm.

“Đáng nhẽ cậu nên mang nó theo,” Leslie thì thầm, khi thầy Whitman trả bài tập tuần trước.

“Cái gì, máy đồng hồ á? Tới trường? Cậu điên sao? Giả sử thầy Whitman phát hiện ra! Thầy Sóc đáng thương, thầy sẽ đau tim mất. Trừ việc thầy sẽ nói với mấy ông bạn cận vệ ngay lập tức, và họ sẽ treo cổ, kéo lê rồi phanh thây tớ, hay là trói tớ vào bánh xe, hay bất cứ hình phạt quái gì mà Quy tắc Vàng đặt ra cho trường hợp của tớ.” Tôi giao cho Leslie chiếc chìa khóa rương. “Đây, chìa khóa trái tim cậu. Tớ rất muốn đưa cho Raphael, nhưng tớ đoán là cậu sẽ không thích.”

Leslie đảo mắt và nhìn lên hàng ghế đầu, nơi Raphael đang ngồi và rất cẩn thận không liếc nó.

“Đeo lại nó ngay tức khắc,” Tôi nói. “Và đừng để Charlotte lấy nó đi.”

“Krav Maga,” Leslie lẩm bẩm. “Chẳng phải có một bộ phim mà trong đó Jennifer Lopez cũng đánh được thứ võ đó sao? Cái phim cô ấy đập cho lão chồng cũ ưa bạo lực một trận ở đoạn cuối ấy? Tớ cũng muốn học Krav Maga.”

“Cậu có nghĩ Charlotte sẽ chỉ đá cửa tủ mở ra không? Nghĩ kỹ thì tớ sẽ không ngạc nhiên nếu chị ta và Gideon được dạy cách mở khóa mà không cần chìa. Có thể họ còn thực hành với một đặc vụ MI6[3] nữa: Không cần búa tạ, hãy thử phương pháp kẹp tăm thanh lịch.” Tôi thở dài.

“Nếu Charlotte thực sự biết chúng ta đã tìm thấy gì thì chị ta đã nói với Đội Cận vệ rồi. Chị ta nghĩ sẽ khám phá thứ gì đó khiến mình trông thật tuyệt và bôi nhọ cậu.”

“Phải, và nếu chị ta tìm thấy thật…”

“Tôi rất hy vọng rằng hai em đang nói về bài thơ tình số 130.” Thầy Whitman đột nhiên đứng sừng sững trước mặt hai đứa.

“Mấy ngày rồi bọn em chả nói gì khác,” Leslie bảo.

Thầy Whitman nhướng mày. “Thầy có một ấn tượng là dạo này hai em đang đặt tâm trí vào những thứ không giúp ích cho việc học hành. Có lẽ một lá thư gửi đến phụ huynh là ý hay đấy. Cân nhắc đến khoản phí mà họ phải nộp để cho các em đặc quyền được giáo dục tại ngôi trường này, tôi nghĩ họ có thể mong đợi một chút nỗ lực từ phía các em.” Thầy đặt bài tập của chúng tôi xuống bàn. “Chú ý tới Shakespeare thêm một chút nữa thì bài luận của hai em sẽ khá hơn. Chỉ được điểm trung bình thôi, tôi e là vậy.”

“Sao thầy ấy lại nghĩ thế?” Tôi lầm bầm, cáu tiết. Thật bực mình! Đầu tiên tôi phải cống hiến hết chỗ thời gian rảnh cho việc phân nhánh, thử trang phục và học nhảy, và giờ thì thầy Whitman bảo rằng tôi đang sao nhãng chuyện bài vở!

“Charlotte đã cho thấy hoàn toàn có thể kết hợp hai việc này, Gwendolyn,” Thầy Whitman nói, như thể đoán được ý nghĩ của tôi. “Điểm của bạn ấy xuất sắc. Và bạn ấy chưa bao giờ phàn nàn. Em cũng có thể noi gương bạn và nghiêm khắc với bản thân hơn một chút.”

Tôi tức giận hằm hằm nhìn theo thầy bước đi.

Leslie thân thiện thúc khuỷu tay vào sườn tôi. “Một ngày nào đó, chúng ta sẽ bảo cho thầy Sóc kinh khủng biết chúng ta nghĩ gì về thầy ấy. Muộn nhất là tới khi chúng ta ra trường. Nhưng hôm nay thì chỉ phí năng lượng thôi.”

“Phải, cậu nói đúng. Tớ cần tất cả năng lượng để giữ mình tỉnh táo.” Tôi ngáp dài. “Giá mà ba phần espresso kia nhanh nhanh lên và tìm đường vào máu của tớ thì tốt.”

Leslie gật đầu. “Được rồi, lúc nào chúng đi vào máu cậu thì chúng ta cần phải nghĩ làm sao để cậu trốn được buổi vũ hội kia.”

•§•

“Nhưng cô không thể bị ốm!” Marley nói, tuyệt vọng vặn vẹo bàn tay “Mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Tôi không biết ăn nói sao với mọi người đây.”

“Tôi ốm không phải lỗi của cậu,” Tôi yếu ớt nói, khó khăn nhấc mình ra khỏi xe. “Hay là lỗi của tôi. Đó là ý Chúa, và chẳng làm gì với những điều như thế cả.”

“Ồ, có, có chứ! Phải có cách!” Marley tức giận nhìn tôi. “Trông cô đâu có ốm đau gì,” Anh ta thêm vào, và kể cũng hơi bất công đấy, bởi vì tôi đã vượt qua được thói phù phiếm của mình và chùi sạch đống kem phủ của mẹ. Ban đầu, Leslie định giúp tôi với một chút phấn mắt màu xám và tím, nhưng sau khi liếc một cái, nó lại cất túi trang điểm đi. Quầng mắt thâm sì của tôi không cần chỉnh sửa thêm cũng có thể dùng trong bất cứ bộ phim ma cà rồng nào, và thêm vào đó thì tôi nhợt nhạt như một xác chết.

“Có lẽ, nhưng việc tôi trông ốm yếu thế nào không quan trọng, quan trọng là tôi ốm ra làm sao,” Tôi nói và đưa cặp cho Marley. Với bộ dạng yếu ớt run rẩy của tôi hiện tại, anh ta vui vẻ cầm lấy. “Và tôi nghĩ rằng, trong tình huống này, chúng ta có thể hoãn buổi vũ hội.”

“Không thể!” Marley kêu lên, để rồi một tích tắc sau lấy tay bịt chặt miệng và cảnh giác nhìn quanh đề phòng có người nghe thấy. “Cô có biết việc chuẩn bị đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức không?” Anh ta tiếp tục thì thầm khi chúng tôi hướng tới trụ sở Hội kín. Tôi khập khễnh đi theo với tốc độ chậm rì. “Khiến ông hiệu trưởng của cô cho phép hội kịch nghiệp dư sử dụng phòng họa trong tầng hầm để diễn tập không phải là dễ đâu. Ngày hôm nay! Và bá tước Saint Germain đã đặc biệt chỉ thị…”

Marley bắt đầu khiến tôi bực mình. (“Hội kịch nghiệp dư? Hiệu trưởng Gilles? Tôi chả hiểu gì sất.”) “Nghe này, tôi ốm! Ốm! Tôi đã uống ba viên giảm đau, nhưng chẳng ích lợi gì cả. Thực ra thì càng ngày nó càng tệ hơn. Tôi cũng đang sốt. Và hụt hơi.” Để chứng minh lời mình vừa nói, tôi bám vào lan can cầu thang dẫn lên nhà trên và thở vài hơi nặng nhọc.

“Ngày mai! Cô có thể ốm vào ngày mai,” Marley kêu lên. “Ông George! Bảo cô ấy rằng từ giờ đến mai cô ấy không thể ốm được, không thì thời gian biểu sẽ hỏng mất!

“Cháu thấy không ổn sao, Gwendolyn?” Ông George, người vừa xuất hiện ở cửa ra vào, lo lắng đỡ lấy tôi và dẫn tôi vào nhà. Thế này thì khá hơn rồi.

Tôi gật đầu như thể đang đau đón. “Chắc cháu lây cúm của Charlotte mất rồi.” Ha, ha! Chuẩn rồi! Chúng tôi đều mắc bệnh cúm tưởng tượng. Tốt nhất là diễn cho trót. “Đầu cháu sắp vỡ ra rồi.”

“Ôi, cháu yêu, thật không may,” Ông George nói.

“Đó là điều cháu đang cố giúp cô ấy hiểu,” Marley nói, nhanh chân đi theo chúng tôi. Khác với bình thường, mặt anh ta không đỏ như tôm luộc mà trắng với những đốm đỏ, như thể nó không thể quyết định được màu đúng cho dịp này. “Chắc hẳn bác sĩ White có thể cho cô ấy một mũi tiêm hay gì đó, đúng không? Cô ấy chỉ cần trụ được vài giờ thôi.”

“Ừ, đó cũng là một khả năng,” Ông George nói.

Kinh hoàng, tôi liếc nhìn ông. Tôi đã mong đợi một chút thương cảm và ủng hộ từ ông George. Tôi bắt đầu thấy ốm thật, nhưng là sợ đến phát ốm. Tôi có linh cảm là nếu Đội Cận vệ nhận ra tôi chỉ giả vờ, họ sẽ không nương tay. Nhưng quá muộn rồi. Tôi không thể rút lui.

Thay vì đến xưởng may của Madame Rossini, nơi tôi sẽ đổi sang trang phục thế kỷ 18, ông George dẫn tôi tới Long điện, còn Marley đi theo chúng tôi, vẫn xách cặp và lẩm bẩm đầy tức giận.

Bác sĩ White, Falk de Villiers, thầy Whitman và một người đàn ông tôi không biết (bộ trưởng Bộ Y tế chăng?) đang ngồi quanh bàn. Khi ông George nhẹ nhàng đẩy tôi vào phòng, họ đều quay đầu và nhìn chằm chằm. Tôi càng ngày càng thấy không thoải mái.

“Cô ấy nói mình bị ốm!” Marley kêu lên, khi anh ta bước vào phòng.

Falk de Villiers đứng dậy. “Trước hết, làm ơn đóng cửa vào, Marley. Giờ thì, hãy bắt đầu lại. Ai bị ốm?”

Cô ấy!” Marley chỉ tay về phía tôi đầy cáo buộc, và tôi suýt thì đảo mắt.

Ông George buông tôi ra, ngồi xuống với một tiếng thở dài, và lấy khăn tay lau mồ hôi trên mảng hói. “Đúng vậy. Gwendolyn đang thấy không khỏe.”

“Cháu rất xin lỗi,” Tôi nói, cẩn thận nhìn xuống và nhìn sang phải. Tôi đã đọc ở đâu đó rằng người ta thường hay nhìn lên và sang trái khi nói dối. “Nhưng cháu thấy không đủ khỏe để tham dự vũ hội vào hôm nay. Đứng vững cháu còn thấy khó, và càng ngày càng tệ hơn.” Tôi nhấn mạnh điểm này bằng cách tựa vào lưng ghế ông George.

Chỉ đến giờ tôi mới nhận ra Gideon cũng có mặt, và tim tôi đập lỡ vài nhịp.

Thật bất công khi chỉ nhìn thấy hắn thôi mà tôi đã buồn bực, còn hắn thì ung dung đứng bên cửa sổ, tay đút sâu trong túi quần bò và cười với tôi. Hừ, cứ cho rằng đó không phải một nụ cười rộng chói sáng gì, mà chỉ là một nét cong nhè nhẹ của khóe miệng hắn, nhưng cùng lúc, mắt hắn cũng đang cười, và vì lý do nào đấy, họng tôi lại nghẹn.

Tôi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác và thấy Robert bé nhỏ, đứa con trai chết đuối ở bể bơi hồi bảy tuổi của bác sĩ White, bên lò sưởi. Hồi đầu, cậu ma nhỏ còn ngượng ngùng, nhưng giờ thì thằng bé đã tin tưởng tôi. Nó vẫy tay với tôi, nhưng tôi chỉ có thể gật đầu nhẹ.

“Đột nhiên em mắc bệnh gì vậy, tôi mạn phép hỏi?” Thầy Whitman nhìn tôi với sự mỉa mai trong ánh mắt. “Vừa rồi ở trường em còn khỏe lắm mà.” Thầy khoanh tay lại trước khi đổi ý và thay đổi chiến thuật. Lúc này, thầy đã chuyển sang giọng người tốt ấm áp, dịu dàng và đầy thương cảm. “Nếu em lo lắng về vũ hội, Gwendolyn, chúng tôi có thể hiểu. Có lẽ bác sĩ White có thể cho em thứ thuốc gì đó để làm dịu nỗi sợ.”

Falk gật đầu. “Chúng ta thực sự không thể trì hoãn cuộc hẹn ngày hôm nay,” Ông nói.

Giờ đây, ông George cũng đang đâm sau lưng tôi. “Ngài Whitman nói đúng, và một chút sợ hãi trước giờ diễn là hoàn toàn bình thường. Ở vào vị trí của cháu, ai cũng sẽ lo lắng thôi. Vậy nên không có gì phải xấu hổ cả.”

“Và cháu sẽ không chỉ có một mình,” Falk thêm vào. “Gideon sẽ luôn đi cùng cháu.”

Tôi không định làm thế, nhưng tôi liếc nhanh sang Gideon và rời mắt đi nhanh chẳng kém khi mắt hắn dường như khóa chặt tôi.

“Trước khi cháu để ý,” Falk tiếp tục, “cháu đã trở về rồi, và mọi thứ sẽ kết thúc.”

“Và hãy nghĩ đến chiếc váy đáng yêu đó,” Người đàn ông tôi cho là bộ trưởng Bộ Y tế cố dụ dỗ tôi. Xin chào? Ông ta nghĩ tôi là một đứa mười tuổi vẫn còn chơi với búp bê Barbie sao?

Những người còn lại lẩm bẩm lời đồng tình, và họ đều nhìn tôi cười khích lệ, ngoại trừ bác sĩ White, với đôi lông mày nhíu chặt trong cái cau mày thường thấy, vẻ mặt thù địch của ông có thể dọa bất cứ ai. Robert bé bỏng cũng nghiêng đầu đầy thương cảm.

“Họng cháu đau, cháu đau đầu, và khớp cháu thì nhức nhối,” Tôi nói kiên quyết nhất có thể. “Cháu không nghĩ đấy là sợ hãi trước giờ diễn. Hôm nay chị họ cháu phải ở nhà vì cúm, và giờ cháu đã bị lây. Đơn giản vậy thôi!”

“Ai đó nên giải thích cho cô ấy rằng đây là một sự kiện rất quan trọng trong lịch sử,” Marley kêu lên ở phía sau, nhưng thầy Whitman ngắt lời.

“Gwendolyn, em nhớ cuộc trò chuyện sáng nay chứ?” Giọng thầy trở nên, có lẽ là, đê tiện hơn một chút.

Cuộc nói chuyện nào nhỉ? Chắc hẳn thầy ấy không thực sự tính vụ cằn nhằn về rắc rối với việc học của tôi là một cuộc trò chuyện? Ờ, rõ ràng là thầy ấy đang làm vậy rồi.

“Có lẽ là do huấn luyện, nhưng tôi thấy nếu ở vị trí của em, Charlotte sẽ ý thức được nhiệm vụ của mình. Cô ấy sẽ không bao giờ đặt sức khỏe lên trên nhiệm vụ.”

Hừm, không phải lỗi của tôi mà họ huấn luyện nhầm người, phải không nào? Tôi bám chặt hơn vào lưng ghế. “Thực lòng mà nói, nếu Charlotte thấy mệt mỏi như em bây giờ, chị ấy cũng không thể đến vũ hội được đâu.”

Thầy Whitman trông như thể sắp phát nổ đến nơi rồi. “Tôi không nghĩ em hiểu mình đang nói cái gì.”

“Cãi vã không được tích sự gì cả!” Đó là lời bác sĩ White, nói bằng giọng thô lỗ quen thuộc. “Chúng ta chỉ lãng phí thời gian quý giá. Nếu ốm thật, chúng ta có nói mãi cô ta cũng không khỏe lên được. Và nếu cô ta chỉ đang vờ vịt…” Ông đẩy ghế, đứng dậy và đi vòng qua chiếc bàn hướng về phía tôi nhanh đến mức Robert bé nhỏ khó mà theo kịp. “Mở miệng!”

Thế này thì quá quắt lắm! Tôi nhìn ông chằm chằm đầy tức giận, nhưng ông dùng cả hai tay giữ đầu tôi và đưa ngón tay chạy từ tai xuống họng tôi. Rồi ông đặt tay lên trán tôi. Tim tôi chùng xuống.

“Hừm,” Ông nói, và giờ thì mặt ông còn u ám hơn, nếu có thể. “Hạch bạch huyết bị sưng, nhiệt độ cao, không khả quan lắm. Mở miệng ra Gwendolyn, làm ơn.”

Sững sờ, tôi làm theo lời ông. Sưng hạch? Nhiệt độ cao? Tôi thực sự đã phát ốm vì sợ hãi?

“Đúng như tôi nghĩ.” Bác sĩ White rút một cái que gỗ ra khỏi túi ngực và ấn lưỡi tôi xuống. “Viêm họng, sưng amidan… bảo sao cô bị rát họng. Khi nuốt chắc là đau lắm.”

“Chị thật đáng thương,” Robert nói đầy thương cảm. “Em nghĩ giờ chị sẽ phải uống mấy thứ thuốc ho kinh khủng.” Nó nhăn mặt.

“Cô có lạnh không?” Bố nó hỏi tôi.

Tôi do dự gật đầu. Tại sao ông ấy lại làm vậy? Tại sao lại giúp đỡ tôi? Bác sĩ White, trong tất cả mọi người, cái người luôn xử sự như kiểu tôi sẽ biến mất với máy đồng hồ ngay khi có cơ hội?

“Ta cũng nghĩ vậy. Nhiệt độ của cô sẽ còn tăng thêm.” Bác sĩ White quay lại với những người kia. “Có vẻ là sốt virus.”

Đội Cận vệ trông hơi bực bội. Tôi ép mình không được nhìn sang Gideon, mặc dù tôi thực sự muốn nhìn cái mặt hắn.

“Ông không thể cho cô ấy thứ thuốc gì sao, Jake?” Falk de Villiers hỏi.

“Thứ gì đó để hạ sốt, chỉ có thế thôi. Nhưng cô ta sẽ không đủ sức dự vũ hội vào tối nay. Cô ta nên nằm yên trên giường.” Bác sĩ White cau có nhìn tôi. “Nếu may mắn, đó sẽ chỉ là thứ virus một ngày đang lây lan dạo này. Nhưng có thể mất đến vài ngày để cô ta…”

“Dù sao thì, tất nhiên chúng ta cũng có thể…” Thầy Whitman mở lời.

“Không, chúng ta không thể,” Bác sĩ White thô lỗ ngắt lời thầy. Tôi đang cố hết sức không nhìn chằm chằm như thể ông là kỳ quan thế giới thứ bảy. “Bên cạnh việc Gideon khó mà đẩy được cô ta tới vũ hội bằng xe lăn, việc đưa cô ta tới thế kỷ 18 với virus truyền nhiễm là vô trách nhiệm và đi ngược lại các Quy tắc Vàng.”

“Đúng đấy,” Người đàn ông tôi tưởng là bộ trưởng Bộ Y tế nói. “Chúng ta không biết hệ miễn dịch của con người cuối thế kỷ 18 sẽ phản ứng với virus hiện đại ra sao. Hậu quả là khôn lường.”

“Giống như với người Anh điêng gốc Maya,” Ông George lẩm bẩm.

Falk thở dài sườn sượt. “Được rồi, sự việc đã được quyết định. Gideon và Gwendolyn sẽ không tới vũ hội vào tối nay. Thay vào đó, chúng ta có thể đẩy Chiến dịch Opal lên. Marley, cậu làm ơn báo cho mọi người về các thay đổi trong kế hoạch của chúng ta.”

“Vâng, thưa ngài.” Marley bước ra cửa, rõ ràng là đang giận. Cái nhìn anh ta ném cho tôi đầy sự khinh thường. Tôi chẳng thèm quan tâm. Vấn đề chính là tôi đã hoãn được buổi vũ hội. Tôi vẫn không thể tin nổi vận may của mình.

Giờ đây, tôi lén nhìn sang Gideon. Không như mấy người kia, hắn có vẻ không bận tâm lắm về sự trì hoãn này, bởi hắn đang cười với tôi. Hắn có đoán được là tôi đang giả ốm không? Hay hắn chỉ vui mừng vì thoát được cảnh phải tròng mớ quần áo kia lên người? Kiểu gì thì kiểu, tôi cưỡng lại mong muốn được cười lại và để ánh mắt hạ lên bác sĩ White, người đang đứng nói chuyện với bộ trưởng Bộ Y tế.

Tôi rất muốn nói riêng vài lời với ông. Nhưng vị bác sĩ dường như đã quên bẵng tôi và hoàn toàn chú tâm vào cuộc trò chuyện.

“Đi nào, Gwendolyn,” Tôi nghe một giọng nói thương cảm. Ông George. “Chúng ta sẽ đưa cháu đi phân nhánh, và sau đó, cháu có thể về nhà.”

Tôi gật đầu.

Ý tưởng tuyệt nhất cả ngày hôm nay.

❀ ❀ ❀

[1] PMS (Premenstrual syndrome): hội chứng tiền kinh nguyệt, triệu chứng thường bao gồm dễ xúc động, mệt mỏi, trầm cảm…

[2] Huyện Cự khuyết (Solar Plexus): trên rốn sáu thốn, đánh vào gây chấn động tim, có thể tử vong.

[3] Cục Tình báo Mật (Secret Intelligence Service - SIS), thường được biết đến là MI6 (Tình báo Quân đội - Cục 6): cơ quan cung cấp thông tin tình báo nước ngoài của Anh quốc, hoạt động dưới sự chỉ đạo chính thức của ủy ban Tình báo Chung (Joint Intelligence Committee - JIC).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.