Bích Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Lúc gần mười giờ, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Tôi đột ngột thức dậy từ một giấc ngủ sâu, mặc dù đó đã là lần thứ ba tôi bị đánh thức vào sáng hôm ấy. Lần đầu tiên là lúc bảy giờ, khi mẹ vào thăm tôi (“Cơn sốt của con giảm hẳn rồi này, thế mới thấy con khỏe đến nhường nào. Mai con lại đi học được rồi!”) Lần thứ hai là Leslie, đánh thức tôi khoảng bốn lăm phút sau. Nó cố tình rẽ qua trên đường tới trường, bởi vì tôi đã gửi nó một tin nhắn lúc nửa đêm.

Tôi ngạc nhiên vì tin nhắn ấy có nghĩa, bởi vì khi viết nó, tôi đang sợ xiêu hồn lạc phách và tay tôi run đến mức suýt thì không nhấn nổi phím điện thoại. Cách duy nhất để vào căn phòng khóa kín của tôi là từ bên ngoài, phía trên bệ cửa sổ cách mặt đất khoảng bốn mươi feet. Xemerius đã nảy ra ý tưởng rằng nếu tôi trèo ra khỏi cửa sổ phòng Nick, tôi có thể bám sát vào tường nhà và nhích dần đến cửa sổ phòng mình. Xemerius chả giúp được gì, ngoại trừ việc nói, “Đừng nhìn xuống!” Và bồi thêm, “Trời ơi, khoảng cách xuống đường cũng khủng quá đi!”

Leslie và tôi chỉ có vài phút trước khi nó phải đến trường, trong khi tôi trở lại ngủ bù. Cho tới khi tôi nghe có người to tiếng ngoài cửa. Cửa mở ra, và cái đầu tóc đỏ của Marley xuất hiện.

“Chào buổi sáng,” Anh ta cứng nhắc nói.

Xemerius, kẻ đang gật gù dưới chân giường tôi, bật dậy. “Cái tên đầu đỏ kia làm gì ở đây?”

Tôi kéo chăn lên tới cằm. “Cháy nhà hay gì vậy?” Tôi hỏi Marley, không tưởng tượng linh tinh chút nào. Theo lời mẹ, tới chiều nay tôi mới phải phân nhánh. Và không phải, tôi cực lực hy vọng, là thẳng từ giường ngủ!

“Thế này thì quá lắm rồi đấy, chàng trai!” Một giọng nói vang lên sau lưng anh ta. Đó là bà Maddy. Bà đẩy Marley sang một bên và đi vào phòng tôi. “Rõ ràng là cậu không có chút lịch sự nào, có thì cậu đã không xông vào phòng một cô gái trẻ như thế!”

“Phải, và đến tôi cũng chưa sẵn sàng ra nơi công cộng đâu,” Xemerius nói, liếm liếm bàn chân trước.

“Tôi… tôi…,” Marley lắp bắp, mặt đỏ như củ cải đường.

“Đó không phải cách xử sự đúng đắn chút nào!”

“Đừng nhúng mũi vào chuyện này, bà Maddy!” Người thứ ba xuất hiện: Charlotte, trong chiếc quần bò và áo len xanh lá khiến tóc chị óng lên như lửa. “Marley và Brewer chỉ đến lấy vài thứ thôi.” Brewer rõ ràng là anh chàng mặc đồ đen vừa xuất hiện. Thế là bốn người rồi đấy. Phòng ngủ của tôi bắt đầu thấy giống Ga Victoria giờ cao điểm, mỗi tội là không được rộng rãi bằng.

Charlotte dùng khuỷu tay giành đường lên phía trước. “Cái rương đâu?” Chị ta hỏi.

“Cô bé hớt lẻo, lưỡi cô sẽ bị xẻo!” Xemerius ngân nga.

“Rương nào?” Tôi rúc dưới chăn như thể mọc rễ tại chỗ. Và tôi không muốn ra khỏi giường, bởi vì tôi vẫn đang mặc bộ đồ ngủ bẩn thỉu, và tôi không có ý định cho Marley nhìn thấy. Anh ta nhìn thấy cái đầu bù xù của tôi là đủ rồi.

“Em biết quá rõ là cái rương nào mà!” Charlotte đứng lù lù trước mặt tôi. “Nó đâu rồi?”

Những lọn tóc xoăn của bà Maddy rung lên với cơn giận của bà. “Không ai được chạm vào chiếc rương đó!” Bà nói với giọng kiêu ngạo đến ngỡ ngàng.

Nhưng thế chẳng là gì so với giọng nói sắc bén của quý bà Arista. “Madeleine! Chị bảo em ở dưới nhà cơ mà.” Giờ thì bà ngoại tôi cũng tiến vào phòng, lưng thẳng như cái que nhồi thuốc súng, cằm ngẩng cao. “Đây không phải việc của em.”

Trong lúc đó, Charlotte vượt qua đám đông và tới bên cái tủ. Chị ta mở tung cửa ra và chỉ vào chiếc rương. “Nó đây!”

“Đó chắc chắn là chuyện của em. Đó là rương của em,” Bà Maddy kêu lên, lần này với sự tuyệt vọng xen vào giọng nói. “Em chỉ cho Gwendolyn mượn thôi!”

“Nhảm nhí,” Quý bà Arista nói. “Chiếc rương đó thuộc về Lucas. Bao năm qua chị vẫn băn khoăn nó ở nơi nào.” Đôi mắt xanh lạnh băng của bà dò xét tôi. “Quý cô trẻ, nếu những gì Charlotte nói là đúng sự thật, ta sẽ không muốn ở vào vị trí của cháu đâu.”

Tôi kéo chăn lên cao thêm chút nữa vào cân nhắc việc chui hẳn xuống dưới.

“Nó bị khóa,” Charlotte tuyên bố, cúi người bên chiếc rương.

Quý bà Arista chìa tay ra. “Chìa khóa, Gwendolyn.”

“Cháu không có nó.” Giọng tôi nghèn nghẹt vì cái chăn. Và cháu không thấy có gì…”

“Đừng cứng đầu như thế,” Quý bà Arista ngắt lời tôi. Nhưng khi mà chiếc chìa khóa đang nằm trên cổ Leslie, tôi chẳng thể làm gì ngoài việc tiếp tục cứng đầu.

Charlotte bắt đầu lục ngăn kéo bàn tôi, và bà Maddy tét tay chị ta. “Cháu nên thấy xấu hổ!”

Marley hắng giọng. “Với tất cả sự kính trọng, thưa Phu nhân Montrose, tại Temple, chúng tôi có đủ cách thức và phương tiện để mở khóa mà không cần chìa…”

“Cách thức và phương tiện,” Xemerius nói, bắt chước cái giọng thần bí của anh ta. “Cứ làm như mấy cái xà beng có gì bí ẩn ấy!”

“Được thôi, mấy người nên mang chiếc rương đi,” Quý bà Arista nói. Bà quay ra cửa. “Ông Bernhard,” Tôi nghe tiếng bà gọi, “làm ơn tiễn những quý ông này ra cửa.”

“Cậu cứ nghĩ là Đội Cận vệ có đủ thứ đồ cổ rồi,” Xemerius bảo. “Một lũ tham lam, nếu cậu hỏi tớ.”

“Em muốn làm đơn phản đối chính thức,” Bà Maddy nói, khi Marley và người kia khiêng chiếc rương ra khỏi phòng tôi mà không có nổi một câu tạm biệt lịch sự. “Đây là… là xâm phạm quyền riêng tư. Khi Grace nghe việc người ta diễu quân vào căn hộ của con bé, nó sẽ giận phát điên.”

“Đây vẫn là nhà chị,” Quý bà Arista lạnh nhạt nói. Bà đã quay người đi. “Và luật của chị áp dụng ở đây. Có lẽ chúng ta có thể đổ lỗi việc Gwendolyn không ý thức được trách nhiệm của mình và đã thể hiện rằng mình không xứng đáng với gia đình Montrose vì tuổi nhỏ và sự thiếu rèn luyện, nhưng em, Madeleine, phải biết anh trai mình đã làm việc vì điều gì suốt cả cuộc đời! Chị đã trông đợi nhiều sự tự tôn của gia đình Montrose hơn ở em. Chị vô cùng thất vọng. Ở cả hai người.”

“Và em cũng thất vọng!” Bà Maddy chống tay lên hông và nhìn bóng dáng rút lui của quý bà Arista đầy giận dữ. “Ở cả hai người. Rốt cuộc thì, chúng ta là một gia đình!” Và bởi vì quý bà Arista không thể nghe thấy nữa, bà Maddy quay sang Charlotte. “Thỏ con bé nhỏ! Ôi, sao cháu có thể?”

Charlotte đỏ mặt. Trong một thoáng, trông chị chẳng khác gì anh chàng Marley kinh khủng kia, và tôi tự hỏi điện thoại mình đang ở đâu. Tôi rất muốn chụp một bức ảnh để để lại cho con cháu.

“Cháu không thể cho phép Gwendolyn phá hoại thứ gì đó nó còn không hiểu rõ,” Charlotte nói. Giọng chị run lên nhè nhẹ. “Đơn giản chỉ vì nó luôn muốn làm trung tâm sự chú ý. Nó… nó không biết tôn trọng những bí mật! Nó không xứng đáng được đứng trong hàng ngũ của họ.” Chị ném cho tôi một cái nhìn xấu xí, và có vẻ việc ấy đã giúp chị kiểm soát được bản thân. “Em tự rước lấy chuyện này!” Chị ta gắt lên với giọng nanh nọc. “Và chị thậm chí đã đề nghị được giúp em! Nhưng mà không, em cứ phải đi phá hết cả luật lệ cơ.” Với những lời ấy, chị ta lại trở về với chính mình, làm thứ mà chị ta giỏi nhất: hất tóc và bỏ đi.

“Ôi chao, ôi chao, ôi chao,” bà Maddy nói, ngồi xuống mép giường tôi. Xemerius chỉ kịp lăn ra tránh đường cho bà. “Chúng ta làm sao bây giờ? Ta chắc chắn họ sẽ tới bắt cháu sau khi mở chiếc rương ra, và họ sẽ không nương tay đâu.” Bà lôi túi kẹo chanh ra và bỏ ngay năm viên vào miệng. “Ta không thể nào chịu nổi điều ấy.”

“Bình tĩnh đi, bà Maddy!” Tôi lùa ngón tay qua tóc và cười nhăn răng. “Khi họ mở được chiếc rương, họ sẽ tìm thấy tấm bản đồ địa lý cho lớp học và cuốn Tuyển tập tác phẩm của Jane Austen bà tặng cháu hồi Giáng sinh.”

“Ồ.” Bà Maddy xoa xoa mũi và thở một hơi dài nhẹ nhõm. “Ta biết trong đấy có mấy thứ như vậy mà, tất nhiên rồi,” Bà nói, mút chùn chụt mấy viên kẹo. “Vậy thì chiếc máy…?”

“Ở một chỗ an toàn, cháu hy vọng thế.” Thở dài sườn sượt, tôi tung chăn xuống giường. “Nhưng mà trong trường hợp họ lại tới đây, với lệnh khám nhà hay gì đó, tốt nhất là cháu nên đi tắm. Và tiện thể thì, cảm ơn bà nhiều vì lời khuyên ngày hôm qua. Hồi 1993 mấy căn phòng trên này đều trống cả đúng không? Cháu hạ cánh đúng phòng ngủ của bác Glenda và bác Charles!”

“Oái,” Bà Maddy kêu lên, suýt thì nghẹn kẹo chanh vì giật mình.

•§•

Tôi không gặp lại Charlotte và bà ngoại lần nào nữa trong buổi sáng hôm ấy. Điện thoại ở nhà dưới reo lên vài lần, và có đúng một lần nó reo trên tầng nhà tôi, nhưng đấy chỉ là mẹ gọi điện về hỏi thăm tôi.

Lúc sau, bà Mận Hồng, bạn của bà Maddy, tới thăm, và tôi nghe tiếng hai người họ cười rúc rích như hai cô bé. Còn đâu thì đều im lặng. Trước khi tôi được đưa tới Temple vào buổi trưa, Xemerius và tôi đã đọc được một chút quyển Anna Karenina, hay đúng hơn là phần Tolstoy không viết. Trang 300 tới 500 hầu như toàn những thứ chép ra từ Biên niên sử Đội Cận vệ. Ông Lucas đã viết Duy chỉ có mấy thứ này là thú vị thôi, cháu gái thân mến, nhưng mà nói thật, ban đầu tôi chả thấy chúng thú vị ở chỗ nào. “Những định luật phổ quát”, được viết bởi chính bá tước Saint Germain, quá là nặng ký so với đầu óc của tôi ngay từ câu đầu tiên. Mặc dù, ở thời điểm hiện tại, quá khứ đã xảy ra, ta phải rất chú ý không cho quá khứ đe dọa tới hiện tại bằng cách biến nó thành hiện tại.

“Cậu hiểu thứ đó không?” Tôi hỏi Xemerius. “Một mặt, đằng nào thì mọi thứ cũng xảy ra rồi, nên nó sẽ xảy ra theo đúng cách nó đã xảy ra; còn mặt khác thì, cậu không thể mạo hiểm khiến mọi người nhiễm một con virus cúm. Hay là gì?”

Xemerius lắc đầu. “Cứ bỏ qua đoạn đó đi, được chứ?”

Nhưng thậm chí cả một bài tiểu luận của một ông tiến sĩ M. Giordano nào đó (hẳn đó không phải một sự trùng hợp chứ?) tên là “Bá tước Sain Germain, nhà du hành thời gian và con người nhìn xa trông rộng. Phân tích nguồn tin từ Tòa án Dị giáo và các lá thư,” xuất bản trong một tạp chí nghiên cứu lịch sử vào năm 1992, còn bắt đầu với một câu văn dài tám dòng và có vẻ còn dài dòng hơn nữa, cả điều này cũng không hẳn là khiến bạn muốn đọc thêm.

Hình như Xemerius cũng thấy vậy. “Nhạt nhẽo, nhạt nhẽo, nhạt nhẽo!” Nó phàn nàn, và tôi giở đến chỗ ông Lucas đã ghi lại những vần thơ. Tôi biết vài bài trong số đó, nhưng những bài mới thì khó hiểu và đầy biểu tượng, và bạn có thể hiểu chúng theo hàng đống cách, phụ thuộc vào cách bạn nhìn chúng, như kiểu các điềm báo của bà Maddy vậy. Các từ bloodever xuất hiện rất nhiều, và thường bắt vần với floodnever.

“Ừ thì đằng nào chúng cũng đâu phải do Shakespeare viết ra,” Xemerius đồng ý với tôi. “Nghe giống như mấy anh say rượu họp nhau lại rồi cố nghĩ ra mấy câu thơ bí hiểm nhất có thể ấy. Này mấy anh, hãy nghĩ thứ gì đó có vần với fox of jade đi. Marmalade, wade, made? Không, hãy thử masquerade, nghe có vẻ, hấc, thần bí hơn nhiều.”

Tôi không thể ngừng cười. Mấy câu thơ đó thì điên hết rồi! Nhưng tôi biết Leslie sẽ sung sướng vồ lấy chúng. Nó yêu bất cứ thứ gì bí hiểm, và nó tin rằng việc đọc Anna Karenina sẽ giúp chúng tôi tiến xa hơn.

“Hôm nay là ngày bắt đầu một kỷ nguyên mới!” Nó khoa trương tuyên bố hồi sáng nay, tay vẫy vẫy cuốn sách trên không trung. “Tri thức là sức mạnh!” Nó đột nhiên im bặt. “Tớ nghe điều đó trong bộ phim nào ấy, nhưng không thể nhớ nổi nó là gì. Khỏi bận tâm, cuối cùng thì chúng ta cũng giải quyết được bí ẩn này.”

Có lẽ nó nói đúng. Nhưng ít phút sau, khi ngồi trên chiếc sofa xanh vào năm 1953, tôi không thấy mạnh mẽ hay hiểu biết hơn dù chỉ một chút, tôi chỉ thấy đơn độc kinh khủng. Ước gì Leslie có thể ở đây với tôi. Hay là Xemerius cũng được.

Giở mấy trang sách của ông Lucas mà không biết mình phải tìm gì, tôi bắt gặp đoạn văn mà lần trước Marley nhắc đến. Vào tháng Mười năm 1782, đúng là có một phần trong Biên niên sử như sau: Trước khi từ trần, ngài bá tước một lần nữa nhấn mạnh với chúng tôi rằng, trong tương lai, sự tiếp xúc giữa quyền lực của các bí ẩn và các nhà du hành thời gian thuộc hệ nữ, đặc biệt là người cuối cùng, viên Hồng ngọc, phải được giữ ở mức tối thiểu và đồng thời chúng tôi cũng không được đánh giá thấp sức phá hủy của trí tò mò đàn bà. Ừm, phải rồi. Tôi có thể tin rằng ngài bá tước đã nói điều đó. Thực ra thì, tôi gần như nghe thấy giọng ông ta. “Sức phá hủy của trí tò mò đàn bà.” Hừ!

Tuy nhiên, việc này không giúp tôi mấy với buổi vũ hội không may chỉ bị hoãn lại, chứ không bị hủy, thêm vào đó, cái đống rác rưởi về Đội Cận vệ này cũng chẳng khiến tôi muốn gặp bá tước thêm chút nào.

Với một sự phiền muộn nhất định, tôi quay sang đọc các Quy tắc Vàng. Có rất nhiều thứ về danh dự và lương tâm ở đây, và trách nhiệm với việc không làm điều gì trong quá khứ có thể làm thay đổi tương lai. Có lẽ tôi đã vi phạm Quy tắc Bốn, không được phép đưa bất cứ vật gì từ thời đại này tới thời đại khác, trong mỗi chuyến phân nhánh của mình. Và với Quy tắc Năm cũng vậy, về việc không bao giờ được phép tác động tới số phận của những người trong quá khứ. Tôi đặt cuốn sách lên lòng và trầm tư nhằn môi dưới. Có lẽ Charlotte đúng, và tôi nghiện việc phá luật đến vô phương cứu chữa rồi. Liệu ngay lúc này Đội Cận vệ có đang lục soát phòng tôi không? Hay thậm chí là lục soát toàn bộ căn nhà, với chó săn và máy dò kim loại? Lúc nãy, có vẻ như trò lừa nho nhỏ của chúng tôi vẫn chưa đủ để lung lạc sự tín nhiệm của họ với Charlotte.

Dẫu vậy, khi Marley tới nhà đón tôi, trông anh ta đúng là hơi bàng hoàng thật. Anh ta còn không thể nhìn thẳng vào mắt tôi, mặc dù anh ta vẫn cố giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“Chắc là đang tự xấu hổ,” Xemerius gợi ý. “Tớ rất muốn thấy cái mặt ngố tàu của anh ta khi mở chiếc rương. Hy vọng anh ta sốc đến mức thả luôn cả xà beng vào chân.”

Hẳn đó là một giây phút bẽ bàng cho Marley khi tìm thấy mấy cuốn sách của tôi trong rương. Và còn Charlotte nữa, tất nhiên rồi. Chị ta chắc chắn sẽ không nhanh chóng bỏ cuộc.

Giờ thì có vẻ Marley đang cố nói chuyện phiếm, chắc là để giấu đi nỗi xấu hổ của mình. Anh ta giữ một chiếc ô đen trên đầu tôi trên đường từ xe tới trụ sở Hội kín. “Hôm nay thật mát trời, cô nghĩ vậy không?” Anh ta hỏi cụt lủn.

Thế là quá sức chịu đựng lắm rồi, nên tôi trả lời lại cũng cụt lủn như thế. “Đúng, và khi nào tôi được lấy lại chiếc rương?”

Anh ta không thể nghĩ ra lời đáp cho câu ấy mà lại đỏ lựng mặt lên như con tôm.

“Ít nhất thì tôi cũng có thể lấy lại sách chứ, hay chúng vẫn đang bị giữ để kiểm tra vân tay?” Không, hôm nay thì tôi không thương xót gì cho anh ta đâu.

“Chúng tôi… rất đáng tiếc… có lẽ… một sự nhầm lẫn,” Anh ta lắp bắp, và Xemerius và tôi đồng thanh “Hả?”

Gặp thầy Whitman ở cửa tòa nhà, Marley có vẻ nhẹ nhõm ra mặt. Một lần nữa, trông thầy chẳng khác nào diễn viên điện ảnh trên thảm đỏ. Rõ ràng thầy cũng vừa mới tới, bởi thầy đang cải chiếc áo khoác với sự tao nhã vô cùng, rồi giũ những giọt nước mưa ra khỏi mái tóc dày. Thầy cười với chúng tôi, nụ cười khoe hàm răng trắng hoàn hảo. Tất cả những gì còn thiếu là một trận đèn chớp máy ảnh. Nếu tôi là Cynthia, hẳn là tôi đã rỏ cả dãi ra rồi, nhưng tồi hoàn toàn miễn nhiễm với sức hút của thầy, mà cũng không phải là thầy thường xuyên chĩa cái sức hút đấy vào tôi. Hơn nữa, Xemerius còn đang giở trò đằng sau lưng thầy, làm mấy cái mặt quỷ.

“Gwendolyn, thầy nghe nói em đã thấy khá hơn?” Thầy Whitman hỏi.

Ai bảo thế?

“Một chút.” Để lái ý nghĩ của thầy khỏi bệnh cúm tưởng tượng của tôi và cũng bởi tôi đang rất có hứng, tôi nói tiếp ngay. “Em vừa hỏi Marley về chiếc rương của mình. Có lẽ thầy có thể nói cho em biết khi nào em có thể lấy lại nó và tại sao mọi người lại đem nó đi.”

“Tinh thần thế chứ! Tấn công là dạng phòng thủ tốt nhất,” Xemerius cổ vũ. “Tớ có thể thấy cậu sẽ ổn thôi nếu không có tớ, nên là tớ sẽ bay về nhà và đọc, ờm, để xem mọi thứ có ổn không. Gặp sau nhé cá sấu! Teehee!”

“Tôi… chúng tôi… thông tin sai lệch,” Marley tiếp tục lắp bắp.

Thầy Whitman tặc lưỡi khó chịu. Bên cạnh thầy, trông Marley còn kỳ lạ hơn. “Marley, cậu có thể nghỉ ăn trưa rồi.”

“Vâng, thưa ngài. Nghỉ ăn trưa, thưa ngài.” Marley suýt thì gõ hai gót giày vào nhau theo kiểu quân đội.

“Gwendolyn, chị họ của em nghi ngờ em đang giữ một vật không thuộc quyền sở hữu của mình,” Thầy Whitman nói khi Marley đã rời đi. Thầy nhìn tôi chăm chú. Leslie đã đặt cho thầy biệt danh là Sóc bởi đôi mắt nâu đáng yêu kia, nhưng mà với tất cả ý tốt trên thế giới, tôi không thể thấy chúng có chút gì đáng yêu vào lúc này, cũng không có chút hơi ấm mà bạn thường thấy ở một đôi mắt nâu. Dưới ánh nhìn đó, tinh thần phản kháng trượt xuống góc xa nhất trong tâm trí tôi. Đột nhiên, tôi ước Marley đã ở lại. Cãi nhau với anh ta thì vui hơn nhiều so với thầy Whitman. Nói dối thầy thật khó, có lẽ là do kinh nghiệm giáo viên, nhưng kiểu gì thì kiểu, tôi vẫn cố.

“Có lẽ Charlotte đang thấy hơi bị bỏ rơi,” Tôi lầm bầm, nhìn xuống. “Thời gian này không dễ dàng lắm với chị ấy, nên có thể chị đã bịa chuyện để… ùm… thu hút chút sự chú ý về bản thân.”

“Phải, những người khác cũng nghĩ vậy,” Thầy Whitman trầm ngâm nói. “Nhưng ta cho rằng Charlotte là một con người khá cân bằng, không cần đến những thứ như thế.” Thầy cúi đầu xuống sát mặt tôi đến mức tôi bắt được mùi kem cạo râu. “Nếu những nghi ngờ của con bé, cuối cùng, được khẳng định… hừm, thầy không chắc em đã biết rõ hậu quả cho những hành động của mình.”

Thế là thành ra hai người. Tôi tốn rất nhiều sức mới có thể nhìn lại vào mắt thầy. “Ít nhất em có thể hỏi vật mà thầy nói đến là gì?” Tôi lưỡng lự hỏi.

Thầy Whitman nhướng mày và rồi, thật ngạc nhiên, nở một nụ cười. “Rất có thể thầy đã đánh giá thấp em, Gwendolyn. Nhưng đó không phải lý do để em tự đánh giá cao bản thân mình.”

Trong một vài giây, chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau, và tôi đột nhiên thấy kiệt sức. Diễn trò như thế này để làm gì chứ? Giả sử tôi chỉ đơn giản là giao máy đồng hồ cho Đội Cận vệ và để họ làm theo ý mình? Đâu đó trong đầu tôi, tôi nghe Leslie nói Chỉnh đốn lại bản thân đi, vì Chúa! Nhưng sao phải bận tâm? Tôi đang mò mẫm trong bóng tối và chẳng đi đến đâu cả. Thầy Whitman nói đúng. Tôi có thể đang đánh giá quá cao bản thân mình và khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Tôi còn không hiểu tại sao mình lại rơi vào cái tình huống đau đầu này. Trao lại trách nhiệm cho người khác, để họ ra quyết định, vậy có tuyệt không?

“Hử?” Thầy Whitman hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, và giờ thì đúng là có một tia ấm áp trong mắt thầy thật. “Em có muốn nói với thầy điều gì không, Gwendolyn?” Thầy Whitman lại tặc lưỡi khó chịu, nhưng thầy không trở lại chủ đề kia trước mặt ông Geogre.

Và giờ thì tôi ở đây, ngồi một mình trên chiếc sofa xanh vào năm 1953, vẫn ráng sức lấy lại bình tĩnh. Và một chút tự tin nữa.

“Tri thức là sức mạnh,” Tôi nói qua hàm răng nghiến chặt, cố động viên mình, và mở cuốn sách ra. Những đoạn ghi chép trong Biên niên sử mà ông Lucas chép lại hầu hết đều từ năm 1782 và 1912, bởi vì chúng, cháu gái yêu quý, là những năm quan trọng nhất đối với cháu. Vào tháng Chín năm 1782, hội Liên minh Firenze sụp đổ, và tên phản bội trong Bộ Nội vụ của Đội Cận vệ bị lật tẩy. Mặc dù trong Biên niên sử không nói rõ, chúng ta có thể cho rằng cháu và Gideon sẽ có liên quan tới những sự việc này theo một cách nào đó.

Tôi nhìn lên. Liệu đó có phải manh mối tôi vẫn tìm kiếm, băn khoăn về lý do tại sao vũ hội đó lại quan trọng đến vậy? Nếu thế, thì tôi không hề thông thái hơn trước chút nào. Cảm ơn ông nhiều, ông ngoại, tôi thở dài. Những thứ đó cũng hữu dụng chẳng kém cảnh giác bánh kẹp bò hun khói. Tôi lật trang.

“Đừng sợ,” Một giọng nói vang lên sau lưng tôi.

Mấy từ đó chắc hẳn sẽ rơi vào danh mục những Lời cuối Nổi tiếng, những thứ mà bạn thường nghe ngay trước khi chết. (Cùng với “nó chưa lên đạn” và “nó chỉ muốn chơi thôi.”) Tất nhiên là tôi sợ hết cả hồn.

“Chỉ là tôi thôi.” Gideon đứng đằng sau sofa, cười với tôi. Nhìn thấy hắn, cơ thể tôi lại chuyển sang chế độ báo động, với đủ kiểu cảm xúc trái ngược nhau xoắn vặn trong tôi không thể quyết định nổi chúng nên đi theo hướng nào.

“Thầy Whitman nghĩ em cần một người bạn đồng hành,” Gideon tự nhiên nói. “Và tôi nhớ cái bóng đèn dưới này cần thay lắm rồi.” Hắn tung một chiếc bóng đèn lên không như quả bóng tung hứng, bắt được nó, và cùng lúc thả người xuống sofa bên cạnh tôi trong một cử chỉ tao nhã. “Ê, ở dưới chỗ này em thật thoải mái. Chăn cashmere! Và nho. Tôi nghĩ bà Jenkins hẳn là mềm lòng với em rồi.”

Trong khi tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai hơi xanh xao của hắn vă cố kiểm soát đống cảm xúc hỗn loạn của mình, ít nhất tôi còn nhớ phải đóng cuốn Anna Karenina lại.

Gideon nhìn tôi chăm chú, ánh mắt hắn lang thang từ trán xuống mắt tôi rồi xuống miệng. Tôi muốn quay mặt đi và lùi lại xa hơn trên chiếc sofa, nhưng cùng lúc đó, tôi chưa nhìn đủ anh ta, nên tôi tiếp tục nhìn chằm chằm như một con thỏ bị rắn thôi miên.

“Một lời chào chăng?” Hắn nói, lại nhìn vào mắt tôi. “Thậm chí nếu lúc này em vẫn đang giận tôi.”

Cái cách khóe miệng hắn uốn lên đầy thích thú khiến tôi trở lại với bản thân mình. “Cảm ơn đã nhắc tôi.” Tôi gạt một lọn tóc ra khỏi trán, ưỡn thẳng lưng và mở sách, lần này thì ở gần đầu. Tôi chỉ đơn giản là ngó lơ hắn, hắn không cần nghĩ mọi chuyện giữa chúng tôi vẫn ổn.

Nhưng không dễ gì mà khiến Gideon cụt hứng. Hắn nhìn lên trần nhà. “Tôi sẽ phải tắt đèn một lúc để thay bóng. Trong này sẽ hơi tối một chút đấy.”

Tôi không nói gì.

“Em có mang đèn pin không?”

Tôi không đáp.

“Mặt khác thì, có vẻ hôm nay cái đèn cũng không gây rắc rối lắm. Có lẽ chúng ta sẽ đợi đến lúc nó lên cơn.”

Tôi cảm thấy cái nhìn của hắn rõ ràng như thể hắn đang chạm vào tôi, nhưng tôi tiếp tục nhìn thẳng vào cuốn sách.

“Tôi ăn mấy quả nho được không?”

Đến lúc này, tôi mất hết kiên nhẫn. “Ôi, ăn hết cả đi, nhưng hãy để yên cho tôi đọc sách!” Tôi gắt hắn. “Và anh ngậm mồm lại được chứ? Tôi không có hứng nói mấy chuyện phiếm ngu ngốc với anh.”

Hắn không nói gì suốt thời gian ngồi ăn nho. Tôi giở trang dù chưa đọc được chữ nào.

“Nghe nói sáng nay em có khách.” Hắn bắt đầu tung hứng hai quả nho. “Charlotte nói cái gì đó về một cái rương bí ẩn.”

Ồ, thì ra là gió đang thổi theo hướng đó! Tôi để cuốn sách chìm vào lòng. “Anh không hiểu đoạn nào trong ngậm mồm lại hả?”

Gideon ngoác miệng cười. “Này, tôi không nói chuyện phiếm. Tôi muốn biết điều gì đã cho Charlotte cái ý tưởng rằng em có thứ gì đó mà Lucy và Paul để lại.”

Hắn đang thẩm vấn tôi, rõ ràng là vậy. Có lẽ là thay mặt Falk và đám người kia. Đối tốt với con bé, rồi chắc chắn nó sẽ nói liệu nó có đang giấu giếm thứ gì không, và nếu có, thì ở đâu. Dù sao thì, nghĩ rằng phụ nữ đều ngu ngốc là sở thích của nhà Villiers mà.

Tôi co chân lên ghế và khoanh lại. Khi tức giận, việc nhìn thẳng vào mắt hắn mà không để cho môi dưới run rẩy trở nên dễ dàng hơn nhiều. “Tự đi mà hỏi Charlotte cái gì cho chị ta ý tưởng đó,” Tôi lạnh lùng nói.

“Tôi hỏi rồi.” Gideon cũng ngồi khoanh chân lại, nên chúng tôi đang ngồi đối diện nhau như hai người Mỹ bản địa trong lều da. Có thứ gì ngược lại với hút điếu thuốc hòa bình không nhỉ? “Cô ấy nghĩ bằng cách nào đó em đã bắt gặp chiếc máy đồng hồ bị đánh cắp, và em trai, em gái và bà cô của em, thậm chí cả ông quản gia nữa, đang giúp em giấu nó.”

Tôi lắc đầu. “Phải nói là, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Charlotte lại có trí tưởng tượng phong phú đến thế. Có vẻ bọn tôi chỉ cần tha một cái rương cũ đi quanh nhà là chị ta điên nổ cả đầu.”

“Thứ gì ở trong rương vậy?” Hắn hỏi bằng một giọng khá nhàm chán. Trời ơi, lộ liễu làm sao chứ!

“Chẳng có gì cả! Bọn tôi dùng nó làm bàn chơi poker.” Tôi thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời tới mức suýt thì tôi cười nhe cả răng.

“Arizona hold ‘em?” Gideon hỏi, giờ thì chú ý hơn.

Ha, ha. “Texas hold ‘em,” Tôi nói. Làm như hắn có thể làm tôi mất bình tĩnh với thứ mưu mẹo vớ vẩn như thế. Bố Leslie đã dạy bọn tôi chơi poker khi hai đứa mười hai tuổi. Ông nghĩ bọn con gái đều nên học, lý do tại sao thì ông chưa bao giờ nói. Dù gì, nhờ ông, chúng tôi biết mọi thứ trò và đều là vô địch thế giới trong khoản lừa bài. Tới ngày hôm nay, Leslie xoa mũi mỗi khi được chia bộ bài tốt, nhưng tôi là người duy nhất biết được. “Cả Omaha nữa, nhưng không thường xuyên. Anh biết đấy,” Tôi nói, tự tin nghiêng người về phía trước, “bọn tôi bị cấm chơi những trò đỏ đen ở nhà, bà ngoại tôi đặt ra mấy thứ luật lệ khá hà khắc. Ban đầu, chúng tôi chơi poker chỉ để phản kháng, bà Maddy, ông Bernhard, Nick, và tôi. Nhưng rồi mọi người đều trở nên thích thú.”

Gideon nhướng mày. Trông hắn có vẻ bị ấn tượng. Không thể đổ lỗi cho hắn được.

“Dù vậy, có lẽ quý bà Arista nói đúng, và bài bạc đúng là gốc rễ của đủ thứ xấu xa,” Tôi nói tiếp. Giờ thì tôi trúng tủ rồi. “Ban đầu, bọn tôi chơi lấy kẹo chanh, nhưng giờ thì tiền cược đã cao lên rồi. Thằng em tôi mất hết tiền túi tuần trước. Trời đất, nếu quý bà Arista nghe được chuyện đó…” Tôi nghiêng người lại gần hơn và nhìn sâu vào mắt Gideon. “Nhưng đừng để Charlotte biết, kẻo chị ta lại đi mách lẻo. Thà chị ta cứ bịa ra mấy chuyện về máy đồng hồ còn hơn!” Tôi ngồi thẳng lên, cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân.

Gideon vẫn trông khá ấn tượng. Hắn yên lặng nhìn tôi một lúc, và rồi đột nhiên hắn đưa tay ra vuốt tóc tôi, đánh tan luôn khả năng kiểm soát bản thân của tôi.

“Dừng lại!” Hắn đúng là đang thử đủ trò trong sách! Tên khốn. “Anh muốn cái quái gì ở đây mới được? Tôi không cần người bầu bạn.” Rủi là nghe nó không độc địa như tôi muốn, hơi thảm thương thì đúng hơn. “Không phải anh nên đi quanh làm mấy cái nhiệm vụ bí mật, lấy máu của mọi người chứ?”

“Ý em là Chiến dịch Quần tất tối ngày hôm qua á?” Hắn dừng tay, nhưng giờ lại kẹp lấy một lọn tóc của tôi giữa mấy ngón tay và nghịch. “Nhiệm vụ hoàn thành. Máu của Elaine Burghley đã ở trong máy đồng hồ.” Trong vài giây, hắn nhìn quá tôi vào khoảng không, trông hơi buồn bã. Rồi hắn chỉnh đốn lại mình. “Vậy là giờ chúng ta chỉ cần máu của quý bà Tilney ngoan cố kia, với Lucy và Paul. Nhưng giờ chúng ta đã biết Paul và Lucy sống ở thời nào, và dưới những tên giả nào, nên chuyện đó chỉ còn là nghi thức. Thực ra thì, sáng mai tôi sẽ tới gặp quý bà Tilney.”

“Tôi cứ nghĩ anh có chút nghi ngờ về mục tiêu chúng ta theo đuổi,” Tôi nói, gỡ tóc mình ra khỏi tay hắn. “Giả sử Lucy và Paul nói đúng, và Vòng tròn Huyết hội không nên đóng lại? Anh có nói đó là một khả năng.”

“Chính xác. Nhưng tôi không định nói thế với Đội Cận vệ. Em là người duy nhất tôi từng kể.”

Ôi, thật là một cú đòn tâm lý gian xảo! Em là người duy nhất tôi tin tưởng.

Nhưng tôi cũng có thể gian xảo nếu muốn. (Tôi chỉ cần nhớ lại chuyện chơi poker thôi.) “Lucy và Paul nói không thể tin vào bá tước. Anh có nghĩ vậy không?”

Gideon lắc đầu. Đột nhiên mặt hắn trở nên nghiêm túc, và trông hắn hơi căng thẳng. “Không. Tôi không nghĩ ông ấy xấu xa. Tôi chỉ nghĩ rằng…” Hắn do dự. “Tôi nghĩ ông ấy cho rằng lợi ích của một cá nhân ít quan trọng hơn so với lợi ích chung.”

“Kể cả lợi ích của ông ta?”

Hắn không trả lời, nhưng lại đua tay ra. Lần này, hắn cuốn một lọn tóc tôi quanh ngón tay mình như thể đó là máy uốn tóc. Cuối cùng, hắn nói, “Giả sử em có thể làm nên thứ gì đó kinh động thế giới, ví dụ như là, cứ cho đó là một phương thuốc chữa ung thư và AIDS và đủ thứ bệnh đi. Nhưng để có được nó, em phải để cho ai đó chết. Liệu em có làm vậy không?”

Để ai đó chết? Đó có phải lý do Lucy và Paul đánh cắp máy đồng hồ? Bởi vì họ nghĩ cái giá phải trả là quá cao, tôi nghe giọng mẹ nói. Một mạng sống? Tôi đột nhiên thấy những cảnh phim hiện lên rõ ràng trước mắt, với một cây thánh giá treo ngược, người bị hiến tế trên bệ thờ, những người đàn ông đội mũ lầm bầm những lời chú Babylon. Mặc dù điều đó nghe có vẻ không đúng lắm với Đội Cận vệ, có lẽ là trừ đi một hai ngoại lệ.

Gideon nhìn tôi mong đợi.

“Hy sinh một người để cứu nhiều người khác?” Tôi thì thào. “Tôi không nghĩ cái giá cho phương thuốc chữa mọi thứ bệnh kinh khủng sẽ là quá cao, nếu anh nhìn từ quan điểm thực tế, ý tôi là vậy. Còn anh?”

Gideon không nói gì trong một lúc lâu. Hắn chỉ để ánh mắt mình lang thang khắp khuôn mặt tôi và tiếp tục nghịch lọn tóc. “Có, tôi nghĩ cái giá đó quá cao,” cuối cùng hắn nói. “Kết cục không phải luôn luôn bào chữa cho hành động.”

“Vậy điều đó có nghĩa là anh sẽ không tiếp tục làm những gì bá tước bảo?” Tôi thốt lên, phải công nhận là không được tế nhị cho lắm. “Như kiểu chơi đùa với cảm xúc của tôi chẳng hạn? Hay là với tóc tôi?”

Gideon gỡ tay ra khỏi tóc tôi và nhìn nó đầy ngạc nhiên, như thể đó không phải tay hắn. “Tôi không… bá tước không bảo tôi đùa cợt với cảm xúc của em.”

“Ồ, không à?” Đột nhiên, tôi giận điên người với hắn. “Hừm, ông ta cũng gần như đã bảo tôi là có rồi. Ôi, thôi nào! Ông ta ấn tượng lắm, khi anh mất thật ít thời gian đã điều khiển được cảm xúc của tôi, và trong khi đó, thật là ngu ngốc, anh đã dành quá nhiều công sức với một nạn nhân sai lầm, ý tôi là Charlotte.”

Gideon thở dài và lấy mu bàn tay quệt trán. “Đúng là bá tước và tôi đã có vài cuộc nói chuyện về… ừm, những thứ đàn ông hay nói. Quan điểm của ông ấy là, và xin nhớ là ông ấy sống các đây hơn hai trăm năm, chúng ta nên chú ý điểm đó, quan điểm của ông ấy là phụ nữ bị chi phối chủ yếu bởi cảm xúc, trong khi đàn ông để lý trí dẫn đường. Nên sẽ tốt hơn cho tôi nếu người bạn đồng hành yêu tôi, và rồi tôi có thể kiểm soát những gì cô ấy làm nếu có khó khăn. Tôi nghĩ…”

“Anh nghĩ!” Tôi tức giận ngắt lời hắn. “Anh nghĩ: phải rồi, vậy thì để tôi coi thử xem làm sao cho cái trò đó có tác dụng!”

Gideon duỗi đôi chân dài, đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại trong phòng. Vì một lý do nào đó, đột nhiên trông hắn có vẻ bối rối. “Gwendolyn, tôi không bắt em làm cái gì cả, đúng không nào? Thực ra thì tôi còn khá lơi lỏng với em.”

Tôi nhìn hắn chằm chằm, không nói nên lời. “Và tôi nên thấy biết ơn vì điều đó, phải không?”

“Tất nhiên là không,” Hắn nói. “Hay đúng hơn là, phải.”

“Điều đó nghĩa là sao?”

Mắt hắn lóe lên. “Sao đám con gái lại thích mấy thằng đối xử tệ với họ vậy? Rõ ràng là kiểu người tốt không thú vị bằng nửa đám kia. Đôi lúc cũng hơi khó để tôn trọng con gái đấy.” Hắn vẫn đi đi lại lại, với những sải chân dài giận dữ. “Đặc biệt là khi đám con trai tai vểnh và có mụn chẳng mấy khi thất lễ với họ.”

“Anh thật là cay độc và nông cạn.” Tôi sửng sốt vì hướng đi của cuộc trò chuyện.

Gideon nhún vai. “Ai mới là người nông cạn ở đây, tôi tự hỏi? Hay em định để Marley hôn mình?”

Trong một thoáng, tôi hoàn toàn bị đánh lạc hướng. Có lẽ là có một chút, một chút xíu sự thật trong lời hắn nói… Nhưng rồi tôi lắc đầu. “Anh đã quên một thứ trong màn lý luận đầy ấn tượng của mình. Mặc cho cái mặt không mụn của anh, à, và chúc mừng vì cái tôi rất lành mạnh của anh nữa, tôi sẽ không để anh hôn tôi nếu anh không nói dối tôi và giả vờ dành tình cảm thực sự cho tôi.” Đột nhiên, lệ trào lên mắt tôi. Nhưng tôi tiếp tục, mặc dầu giọng tôi bắt đầu run run. “Tôi sẽ không… tôi sẽ không yêu anh.” Hoặc nếu tôi có, tôi sẽ không thể hiện ra.

Gideon ngoảnh mặt đi. Trong một thoáng, hắn đứng đó, bất động, rồi đột nhiên hắn lấy hết sức bình sinh đá một phát vào tường. “Chết tiệt, Gwendolyn, em có phải cũng chẳng thiết tha gì với việc nói thật với tôi không? Em nói dối tôi mỗi khi có thể, có phải không nào?”

Trong khi tôi tìm kiếm câu trả lời, hắn đúng là chuyên gia đảo ngược tình thế, cảm giác chuếnh choáng quen thuộc trở lại với tôi, và lần này nó khiến tôi phát ốm. Hoảng hốt, tôi ôm chặt cuốn Anna Karenina vào ngực. Có lẽ giờ đi lấy cái giỏ thì quá muộn rồi.

Tôi chỉ còn đủ thời gian để nghe Gideon nói, “Được rồi, vậy là em để tôi hôn em, nhưng em chưa bao giờ tin tưởng tôi.” Tôi không nghe hết phần còn lại, vì chỉ một thoáng sau, tôi hạ cánh ở hiện tại, và tôi phải tập trung không để mình nôn ngay trước chân Marley.

Khi tôi đã kiểm soát được cái dạ dày, Gideon cũng đã trở lại. Hắn đứng dựa vào tường. Mọi sự tức giận đã rời khỏi khuôn mặt hắn, và hắn mang một nụ cười sầu muộn. “Tôi rất muốn tham gia vào trò poker của em một ngày nào đó,” Hắn nói. “Tôi cũng khá giỏi mấy trò lừa đấy.” Rồi hắn rời khỏi phòng mà không nhìn lại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.