Đại nhân là phi thường người lớn, theo cái nghĩa nôm na này thì đương nhiên rất khác với người nhỏ tầm thường tiểu nhân. Đại nhân cũng có người gầy cũng có người béo, có người tàn độc có người thánh thiện. Thỉnh thoảng cũng có đàn bà, nhưng thường thường hầu hết là đàn ông. Để nhận ra trong nhan nhản người bình thường ai đấy là đại nhân cũng không phải điều quá khó, bởi ứng xử của đại nhân luôn kềnh càng to lớn bất chấp thói tục phóng khoáng khác thường. Họ có thể là một chân tu vô danh đắc đạo, hoặc có thể là một vĩ đại lừng danh hoàng đế. Lại cũng có thể là thâm hiểm ác phụ, lại cũng có thể là nhân văn triết gia. Đương nhiên họ có thể là nhà thơ nhà nhạc, hiển nhiên họ có thể là hiệp khách giang hồ, và càng tất nhiên có thể là một khoa học gia cao minh trí thức. Đại loại, nhờ có bọn họ mà cái lịch sử nhân loại nhạt toẹt này bỗng trở nên tinh tế sinh động
đáng để kể. Chính vì thế mà nết ăn nết uống ở họ (tạm gọi là khẩu vị) rất được đám bình thường nhân chăm chú quan tâm nâng niu quan sát.
Nói chung, đồ uống của đại nhân thường là loại mạnh mẽ. Hoặc rượu hoặc trà, hiếm hoi mới có người thích sữa. Những cao tăng ở Nhật thì từ xưa đến nay chỉ thích Sakê, còn đám văn nghệ sĩ bây giờ ở mọi nơi thì Whisky là đệ nhất. Theo văn hào Cổ Long thì Thiên Phong đại sư, một cao thủ chân tu đã từ chối không làm chưởng môn nhân phái Thiếu Lâm lừng lẫy chỉ vì tật nghiện trà vùng Mân Nam mà núi Thiếu Thất lại ở đỉnh tây của dãy Tung Sơn Trung Quốc. Công phu tu tập cả đời của đại sư vĩnh viễn không đạt đăng phong tháo cực cũng chỉ vì không chịu bỏ một thói quen mà đám đầy quyết tâm tục nhân cho là việc vớ vẩn dễ dàng. Giai thoại ẩm thực về Đại Đăng quốc sư (1282-1338) ở xứ mặt trời mọc lại càng kinh khiếp. Đạo hạnh của Đại Đăng đã đạt tới mức chót vót vô danh, khi miễn cưỡng phải hoằng pháp ông thường ở lẫn lộn với bọn ăn mày. Hoàng đế Phù Tang lúc ấy kính trọng lắm, cho nhiều người đi tìm. Có một viên quan thông minh may mắn biết Đại Đăng cực kỳ thích ăn dưa ngọt nên cứ gặp bất cứ gã Cái bang nào cũng đưa dưa ra dử. Không thể cầm lòng, Đại Đăng đã lộ diện. Giai thoại này được chính Bạch Ẩn Huệ Hạc kể lại, kèm theo một minh họa đen trắng tuyệt vời. Ngay bản thân Bạch Ẩn (1686-1769, quốc sư cuối cùng của Phật giáo Nhật Bản) cũng cực kỳ
háo ngọt. Mặc dầu cuối đời nội công của ông đã đến Lư hỏa thuần thanh thì ông vẫn mất vì bệnh tiểu đường. Hỡi ơi, cái câu dung tục “thần khẩu hại xác phàm” vẫn còn hơi bị đúng cho cả các bất phàm đại nhân.
Cũng chính vì “đại nhân” là người lớn siêu việt nam nữ nên sâu xa ẩm thực ở họ không thể bàn chuyện phải trái đúng sai thiện ác, cái mà bọn người nhỏ đạo đức giả luôn coi là đại tiêu chí để bình xét. Có phải vậy chăng mà ác phụ bá tước Elizabeth Bathory ở thế kỷ 16 người Hung đã đi vào lịch sử với sở thích uống máu trinh nữ. Và cũng tàn bạo độc ác không kém, nhưng thái hậu Từ Hy (1835-1908) người Tàu lại suốt tháng trường chay. Tuy nhiên, khác hẳn với những nữ đại nhân ăn uống nhỏ nhẹ như mèo, vài nam đại nhân luôn hùng dũng ẩm thực như hổ. Đại Hãn Mông Cổ sáng lập nhà Nguyên là Hốt Tất Liệt (1215-1294) chẳng hạn. Ông nghiện ăn lục phủ ngũ tạng các loài thú dữ, thực đơn thường nhật bao giờ cũng phải có mật tươi gấu đen hấp rượu, óc sư tử lông vàng chưng nấm và huyết xà trích thẳng từ tim những loài rắn chúa. Nguyên sử từng chép, điểm tâm bữa sáng của vị Đại Đế này là cả một cặp nguyên gan hùm. Tất nhiên, ăn như thế ông sẽ bị thừa axit uric, căn bệnh mà lang y ngày xưa kêu là thống phong, còn y học tối tân ngày nay gọi là “gút”. Ông béo đến nỗi, cỡ diva hát bài “Ly cà phê Ban Mê” cũng chỉ to bằng đùi ông, nên khi ông đi lại người hầu phải dùng tới 4 thớt voi khiêng kiệu.
Ngoài những đại nhân khẩu vị chủ động bẩm sinh như trên, còn có không ít những “người lớn” mang quái khẩu dị thường, có điều hơi khác là ở bọn họ tương đối bị khách quan thụ động. Trong lễ kỷ niệm 4/7/1850 tại đài tưởng niệm Washington, tổng thống Mỹ thứ mười hai Zachary Taylor đã nhiệt tình nếm hết tất cả những món ăn mà người dân biếu. Kết quả là ba ngày sau đó ông đã qua đời vì bệnh “khó tiêu cấp”. Gần giống như thế, John B. Curtis, người phát minh ra kẹo cao su đã bị hóc chewing gum đến chết ngạt do liên tục nhai thử những chế phẩm đang ở giai đoạn mày mò hoàn thiện. Tuy qua đời lãng xẹt như vậy nhưng cả hai đều xứng đáng là đại nhân. Một nguời thì quá nhiệt tình kính dân, một người thì quá cuồng say yêu nghề. Đám “người nhỏ” ngày nay chẳng biết kính yêu cái gì, tuyệt đối không thể hiểu họ.
Xã hội đồ hộp bây giờ hiếm hoi những đại nhân lắm, có lẽ do thói quen ăn uống fast-food giống hệt nhau. May mà thỉnh thoảng trên tivi vẫn còn thấy có, đó là lúc truyền hình chiếu phim cổ trang dã sử của Ta lẫn Tàu. Đám nhân vật nha lại khi gặp bất cứ một quan chức lớn nhỏ nào thì cũng đều gập mình hèn hạ cung kính “Dạ, con lạy đại nhân ạ...”.
Có phải thế chăng mà tất cả các đại nhân của ngày hôm nay đều trông giống như những diễn viên văn công.