Một câu hỏi vừa ngu ngơ vừa vớ vẩn, chắc là của những gã trai đang bỡ ngỡ trong trắng tò mò yêu, hoặc giả, đang lầm than đau khổ tuyệt vọng thất tình. Đàn ông đã từng trải và có nhiều lừa đảo thì chẳng bao giờ vấp phải vấn nạn này, bởi bọn họ sành sỏi biết, ẩm thực là một phương tiện hữu dụng những khi phải quyến rũ đàn bà. Cứ xem phim tâm lý tình cảm của cả Tây lẫn Ta mà xem, không biết bao nhiêu phụ nữ đã chơi vơi sa ngã sau những lời mời ăn tối. Có điều, với một vài đàn ông, mời được phụ nữ đi ăn đôi khi lại là bi kịch. Trong truyện ngắn mang tính hồi ký Bữa ăn trưa năm ấy, văn hào người Anh là Somerset Maugham đã rùng rợn nhớ. “Nàng có hàm răng trắng, to và đều hơn mức cần thiết”. Đại loại, nàng ăn khỏe kinh khủng nhưng ngoài miệng cứ leo lẻo “Em không thích nhét đầy dạ dày một tý nào cả. Em chỉ
nhấm nháp một miếng thôi, em không bao giờ ăn hơn và em ăn là để lấy cớ chuyện trò”. Nàng nuốt từ cá hồi đến trứng cá muối, từ đĩa đầy măng tây cho đến cốc kem bự, chén sạch cả một tháng tiền tiết kiệm mà nhà văn nghèo dùng để cầm cự sống trong hai tháng tới. Tất nhiên, cuối cùng nhà văn cũng được giời thương, trả hộ cho món thù. “Tôi không là một người có đầu óc thù vặt, nhưng khi các vị thần bất tử đã nhúng tay vào thì người ta được phép chứng kiến kết quả một cách thỏa mãn. Giờ đây mụ ta cân nặng ngót tạ rưỡi”. (Mưa - Nxb Tác phẩm mới, 1986). Một số nam học giả cho rằng, chữ “ăn” ở phụ nữ có mang yếu tố siêu hình. Họ dẫn chứng bằng việc mấy quý cô diễn viên rất thích ăn ảnh, còn đám thiếu nữ tuổi teen đặc biệt thích ăn diện. Lý luận sâu sắc hơn, nữ tiến sĩ Nguyễn Thị Bảy vốn là đàn bà khẳng định. “Trong tiếng Việt, động từ ăn được xếp vào loại từ quan trọng nhất với tần số xuất hiện nhiều trong lời ăn tiếng nói hàng ngày của dân gian”. (Ẩm thực dân gian Hà Nội - Nxb Chính trị quốc gia). Có lẽ vì thế mà bà Bảy đã viết hẳn một cuốn sách dày hơn 200 trang chỉ toàn bàn về việc đánh chén. Cũng theo sách của bà Bảy thì ngay từ hồi xa xưa, Trần Đặng Thị Bích, một phụ nữ trong hoàng tộc nhà Nguyễn đã viết tác phẩm Thực phổ bách thiên nói về 100 món ăn nấu theo lối Huế. Qua ví dụ đơn cử này thì thấy việc ăn là việc kha khá ám ảnh nhiều quý bà có học.
Thông thường, đàn bà ăn được tất cả những thứ mà đàn ông có thể ăn, ngoại trừ thịt người. Văn hào Lỗ Tấn đại loại bảo, lịch sử Trung Quốc là lịch sử đàn ông ăn thịt đàn ông. Sử Tàu trân trọng chép truyện trung thần Giới Tử Thôi, tự cắt chân giò của mình để dâng cho vua lúc Tấn Văn Công đang lưu vong cơ nhỡ thèm đạm. Để kỷ niệm cái chết bi thảm trong trắng của ông này mà phương Đông mới có thêm tết Hàn Thực mùng ba tháng Ba. Vào ngày đó đàn bà thường ăn bánh trôi bánh chay còn đàn ông uống rượu lạnh. Tuy không ăn thịt đồng loại nhưng đàn bà có chủ động tham gia chế biến. Tiểu thuyết Thủy Hử tả rất kỹ quán bánh bao của Tôn Nhị nương. Đám đàn ông đi ngang quán đấy thường bị nữ chủ quán ân cần đánh thuốc mê rồi cầu kỳ nấu nướng làm nhân bánh. Phụ nữ đương đại văn minh hơn, coi đó là việc dã man, nên hiện nay sau khi làm đàn ông mê mụ thì họ không nhồi vào bánh bao nữa mà đa phần nhồi thẳng vào hôn nhân.
Tuy rằng nam thực như hổ, nữ thực như miêu nhưng phong độ ăn của đàn bà khá phức tạp, có người ăn khoẻ có người ăn yếu. Người ăn khỏe là do Tử Vi cung mệnh có sao Thiên Trù hãm địa đi với sao Lực Sĩ đắc địa. Đã thế diện tướng môi miệng bẩm sinh lại được “đề co” bằng một nốt ruồi đen mang sắc vàng. Những nhà bất hạnh chẳng may vớ được con dâu như thế thì kinh hãi lắm. Chẳng những đi chợ ăn quà về nhà đánh con mà ngay cả thường nhật ngồi ăn với bố mẹ chồng cũng ngấm ngầm liều lĩnh
ăn tham ăn tục. Tất nhiên, do phải ăn trông nồi ngồi trông hướng nên tất thảy các nàng dâu kiểu này lúc mới về tuy bụng cồn cào thèm ăn nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ khoan thai rồi bẽn lẽn nuốt chửng. Hóc là cái chắc. Theo cuốn An Nam phong tục sách của cụ nhà Nho Đoàn Triển thì ngày xưa hóc xương gà hoặc cá, người Việt chữa mẹo bằng cách lấy đũa cả gõ vào đầu ông Táo. Ngày nay bếp ga nồi cơm điện, đào đâu ra mấy ông đầu rau. Mẹ chồng nửa thương tình nửa trút giận, tiện đũa vụt thẳng vào đầu con dâu quý. Lạ một cái là xương đang oái ăm nằm ngang bỗng dịu dàng quay sang trôi dọc. Bởi thế những nàng ăn tham thường để đầu xù, vì nhỡ có bị vụt vào đầu thì lực gõ cũng đương nhiên giảm. Còn đàn bà ăn yếu thường là những thiếu phụ beo béo đang ở chế độ “on đai ợt”. Lúc thanh xuân ăn thùng bất chi thình, chẳng kể loài biết bay biết bơi biết bò rau ráu nhai tuốt nên khi có tuổi đành nghẹn ngào sám hối. Cùng ở chế độ ăn kiêng còn có đám người mẫu hay người đẹp đang khát khao ứng thí hoa hậu. Vì hành nghề bằng hình thể nên họ cay đắng gìn giữ ba vòng. Ở những quý bà quý cô này, vào giờ Mão (bữa sáng), giờ Ngọ (bữa trưa), giờ Dậu (bữa tối), họ nuốt nước bọt liên tục mặt mũi luôn ai oán phảng phất thở dài. Và trong nhưng bữa tiệc buffet năm sao ê hề, đức hạnh của họ thường dữ dội dao động rồi phần lớn trượt chân vào cám dỗ.
Nước ta là nước nghèo nên phụ nữ hoang mồm hiếm lắm, hầu hết đàn bà Việt đều giữ nết ăn chắt chiu tần tảo.
Kể cả bây giờ đời sống đã nhiều phần dư dật thì bọn họ vẫn quen tính bóp mồm bóp miệng nhường nhịn cho chồng cho con.
Không phải ngẫu nhiên mà ở ta, bệnh gút cũng như bệnh máu nhiễm mỡ, đàn ông luôn chiếm một tỉ lệ áp đảo.