Cố lục bát thi sĩ Đồng Đức Bốn ở An Hải có làm một cặp câu sáu tám nồng thắm dữ dội cực kỳ đậm chất Hải Phòng “Bên nhau sà sã cả ngày. Vừa đi nửa bước đã đầy nhớ thương”. Người đất cảng vốn là người của biển, tình cảm ở họ thường cuồn cuộn sóng gió dung chứa không biết bao nhiêu nồng nàn. Cứ thử nhìn những cổ động viên bóng đá của họ ào ạt tràn lên sân Hàng Đẫy mà xem, đám “fan” chủ nhà cho dù đầy đủ kèn trống cũng chợt nhiên thành bình thường nhạt hoét. Được chứng kiến cảnh họ la hét thì những kẻ đã yêu và đang yêu rồi bỗng quay quắt ngoại tình bỗng rờn rợn tự liệu hồn. Hình như nhờ tính cách rốt ráo quyết liệt thẳng băng đó mà tỷ lệ ly hôn ở “Phòng” luôn xuống mức thấp nhất nước. Đương nhiên ở ta, tình nồng hoàn toàn không phải là đặc sản của riêng bất cứ vùng miền nào, có vẻ người ở Hà Nội cũng nhan nhản có. Chiều chiều chưa hết nắng,
ven hồ Tây hay hồ Hoàn Kiếm hoặc quanh các công viên lớn nhỏ, sát bên tấp nập của dòng người đi đường, vô số những cặp đôi hăng hái âu yếm nồng nhiệt hôn nhau trên những nhếch nhác ghế đá. Phải “nồng yêu” lắm thì người ta mới dám đàng hoàng tỏ tình như vậy. Có điều, sự nồng nàn “thơm” nhau ngoài đường vẫn bị dư luận coi là không hợp thuần phong mỹ tục. Sau việc cơ quan hữu trách dừng tổ chức lễ hội công khai hôn tập thể, thì trên nhiều diễn đàn nghiêm túc nổ tung tranh luận. Có vài người đứng đắn khăng khăng xếp nó chỉ đứng sau hiện tượng phản cảm đái đường.
Nồng nàn trong tình yêu vốn là một truyền thống có rất thật ở người Việt. Kho tàng văn hóa dân gian cả cổ tích lẫn tiếu lâm chép nhiều vô số, mà truyện kể của dân tộc Kinh Ai mua hành tôi xứng đáng là tiêu biểu. Có một anh chàng yêu vợ tới mức, cho dù sà sã cả ngày nhưng chỉ cần không trông thấy vợ một phút là anh ta nôn nao nhớ. Thậm chí ngay cả lúc bù đầu lao động cật lực (đi cày), thì anh ta vẫn phải đem hình vẽ mặt vợ cắm ở hai đầu ruộng để ngắm nghía. Có một con quạ mất dạy vì thù với anh, nó đã lén cắp cái hình đó bỏ vào cung vua. Đã là bậc quân vương thì rất dễ “nồng tình”, ông vua bèn cho quân đi cướp cô vợ. Thế nhưng một điều nồng hậu đến mức khó tin đã xảy ra, đấy là tuy cô vợ được sống trong nhung lụa xe hơi nhà lầu nhưng nàng vẫn tuyệt vời chung thủy. Nhờ chi tiết cực kì vô lí cổ tích này mà câu chuyện kết thúc có hậu. Đại loại
vợ chồng anh ta sum họp rồi anh chàng đi cày lên làm vua. Còn từ sau khi làm hoàng thượng, anh ta có đi cướp vợ của ai khác nữa không thì chẳng thấy kể.
Tình nồng của anh chàng đi cày được rất nhiều những kẻ đang yêu coi là vĩ đại. Bởi đơn giản, đối tượng mà anh ta nồng thắm nhớ nhung hoàn toàn là một thứ quen thuộc tới nhẵn mặt. Tình nhân lỗi lạc cỡ Kim Trọng hay Romeo cũng không thể so, vì cả hai chàng này khi mê mệt yêu thì cũng chỉ tới mức tương tư. Mà “tương tư” nghĩa là “bất tương kiến”, nghĩa là suốt ngày không phải thấy nhau, nghĩa là năm thì mười họa mới bị/được gặp mặt. Cứ hình dung cái cảnh Romeo hai tư trên hai tư luôn thấy cái bản diện của Juliet đi, đấy là chưa kể phải bất hạnh nghe nàng nói, nàng cằn nhằn, nàng than thở. Chắn chắn chàng “Rô” cũng sẽ ngậm ngùi chọn phương pháp giải thoát như hồi còn trai trẻ đang mù quáng yêu, uống thuốc chuột tự tử.
Theo Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học thì tính từ “nồng” có mấy nghĩa, trong đó có một nghĩa nồng nặc mùi sở hữu. “Mùi hơi khó ngửi như mùi vôi tôi, do nấu hoặc ủ quá kín”. Những người mang tình nồng đa phần đều ngây thơ thật thà nghĩ, cái mình đang tha thiết ủ chính là cái mình đang kiên cố có. Vì thế khi đột ngột bị khốn nạn làm cho mất mát, họ thường hốt hoảng ghen tuông khủng khiếp lắm. “Này thì ông cho mày một cốc axit này”. “Này thì bà cho mày mấy nhát dao lam này”... Bây giờ ra đường người ta hay gặp đám thiếu nữ hoặc thiếu phụ mang vẻ
đức hạnh xinh như mơ nhưng mờ mờ trên má là la liệt vết sẹo. Đáng thương thay, hầu hết bọn họ ở quá khứ đều hạnh phúc sở hữu một cuồng nhiệt tình nồng. Chuyện tiếu lâm Của nhà đây cơ mà là một phảng phất ví dụ. Có anh chàng nồng nàn thích vợ đến nỗi, ngoài cái mặt ra anh ta còn nôn nao nhớ cả cái khác. (Xin dừng kể ở đây vì tiếu lâm Việt tuy vô cùng buồn cười nhưng nồng độ “tục” lại khá gắt. Quý vị độc giả nào tò mò thì xin đọc nguyên văn in trong cuốn Kho tàng truyện tiếu lâm Việt Nam - Nxb Văn Học, 1991 - trang 75).
Cũng theo từ điển thì nồng ở danh từ lại có nghĩa rất môi trường “chỉ chỗ đất nhô cao như gò”. Và khi nó đi liền với “nỗng” (nồng nỗng) thì có nghĩa cực kỳ phồn thực là “ở truồng, quá lộ liễu tự nhiên”. Có phải vì quá câu nệ vào từ điển chăng mà người mẫu Ngọc Quyên khi nồng đượm bảo vệ môi trường đã quyết liệt dấn thân mình thành “nồng nhân”, cô can đảm chụp nuy toàn bộ cơ thể ở những chỗ đất nhô cao rậm rì rừng cây sông suối. Đã rất nhiều người đạo đức nồng nặc nghiêm khắc chê trách cô. Tuy nhiên, tấm lòng thành thật nồng thắm của cô với thiên nhiên vẫn được vô số đàn ông rưng rưng chia sẻ.
Do xuất phát từ quan niệm, bất cứ cái gì nồng quá thường cũng có “mùi hơi khó ngửi”, nên ở những gia đình hiện đại dư dật thừa tiền thích thơm tho, người ta thường lo xa khử mùi bằng cách, cả chồng lẫn vợ nồng nhiệt đi ngoại tình.