Đàn ông cũng như đàn bà, để lấy làm chồng hay vợ thì ở đâu cũng như vậy thôi. Có kẻ chung tình có người bạc bẽo. Có người nông nổi mặt dày đầy thịt, lại có người thâm hiểm mặt mỏng toàn da. Hoặc trắng hoặc vàng hoặc đen hoặc đỏ thì tứ chi dài rộng đại loại cũng xêm xêm như nhau. Hoặc cương hoặc nhu hoặc to hoặc bé, thì chẳng kể lúc tối lửa tắt đèn mà ngay cả khi sáng trăng vằng vặc nâng niu ngắm thật kỹ cũng không thấy khác. Tuy nhiên chuyện đàn bà mà đi lấy đàn ông nước ngoài thì hay bị thiên hạ đàm tiếu hơn. Nhất là dư luận ở ta, ngay cả đám được cho là cởi mở phóng khoáng văn nghệ sĩ, cũng khắt khe soi mói không tán thành. Cứ thử đọc văn học Việt Nam từ hồi đàn ông Pháp mới vào Bắc Kỳ mà xem, từ các cụ Nguyễn Khuyến, Nguyễn Công Hoan cho đến mấy ông tre trẻ đã “phương Tây hóa” sau này, tất thẩy đều lẫn lộn chính tà lên án nhạo báng giễu cợt.
Trường hợp cô “me Tây” Tư Hồng chẳng hạn, tiết hạnh của bà này thực ra còn đỡ khả nghi hơn ối mệnh phụ phu nhân có chồng nội.
Nói chung ở phương Đông, cái thói quen trịch thượng sở hữu “gái bản là của trai làng” đã ăn sâu vào truyền thống, chỉ cần một tay lang thang ở miền khác mà dám mò tới xớ rớ gái vùng ấy thì hiển nhiên xứng đáng no đòn. Trong khi đó, đám đàn ông lại tự hào tự tin cho mình cái quyền “vượt biên lấy vợ”. Câu thành ngữ đương đại vỉa hè “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” chính là ẩn ức của cái mong muốn khát khao ấy.
Hình như lấy được vợ người nước ngoài là chuyện quyến rũ ly kỳ thú vị. Không phải ngẫu nhiên mà kiệt tác kiếm hiệp Ỷ Thiên Đồ Long ký khi chuyển thành phim đã được đông đảo đàn ông chăm chú ngồi xem tong tong nhỏ dãi. Nữ nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết đó là cô gái họ Triệu nhưng xuất xứ Mông Cổ, do hoàn cảnh đẩy đưa mà đến làm ăn và sinh hoạt ở Trung Hoa. Cô ta xinh xắn tài cao, (giả dụ nếu được sống trong nền kinh tế thị trường luôn biết trân trọng người đẹp như ở ta ngày nay thì chắc chắn Triệu tiểu thư sẽ thành công không kém gì Nguyễn hoa hậu hay Hồ ca sĩ nào đấy). Rồi cô ta bỗng yêu một gã người Tàu ngờ nghệch. Và vì thánh nhân đãi kẻ khù khờ nên gã này số đỏ y như tóc thằng Xuân. Tuy ăn uống lung tung bất chấp vệ sinh thực phẩm, nhưng nhờ may mắn gã
toàn nuốt được kỳ hoa dị thảo. Đương nhiên, tài và đức gã thăng tiến vùn vụt chẳng mấy chốc mà thành sếp một tập đoàn bị bọn giang hồ kinh sợ gọi là Ma giáo. Cho dù có như vậy thì Triệu cô nương (tên đúng bằng tiếng Mông là Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ) vẫn vô tư tha thiết yêu và tìm mọi cách lấy cho được cái anh chồng dị chủng.
Điều này khác hẳn với nhan nhản các câu chuyện đang được kể trên một số phương tiện truyền thông ở ta bây giờ. Hầu hết đều cho rằng hôn nhân với đàn ông nước ngoài chỉ mang tính vụ lợi. Những thiếu nữ lam lũ sông nước miền Tây chưa học hết tiểu học, bất chấp quốc sỉ, nườm nượp vì hơn chục ngàn đô xếp hàng đi lấy chồng Đài Loan hay Hàn Quốc. Thậm chí có mấy nam học giả độc thân ế vợ đã phẫn nộ đạo đức đau đớn kêu là quốc nạn. Bởi các tay đi chọn vợ kia đa phần đi bằng xe lăn hoặc bằng nạng. Nghĩa là những gã hôn phu người nước ngoài nếu không già lão dở hơi mồm méo thì cũng điếc lác cục cằn hung bạo. Đã thế khi phải tha hương lạ nước lạ cái, đám cô dâu Việt luôn bị bắt nạt hành hạ khổ sở đủ điều. Họ bị bọn vũ phu ngoại quốc nhân vừa đấm bằng tay rồi còn lại đá bằng chân. Thân phận của bọn họ là chan chứa long lanh đẫm đầy nước mắt.
Thực ra trong suốt chiều dài lịch sử đàn ông đánh vợ (ngay cả của người Việt) thì chưa từng thấy có ai tẩn hiền thê bằng hoa hồng cả. Trong thao tác “uýnh vợ” không có
chỗ cho chủ nghĩa lãng mạn. Đến ngay anh chàng nho nhã kẻ sĩ Hà Nội gốc là Tú Uyên thì cũng thế thôi. Vợ anh này chính danh “hàng khủng”, không những là người nước ngoài mà còn đến hẳn từ một thế giới khác, Giáng Kiều là tiên nữ giáng trần. Vậy mà Tú Uyên vẫn “Trái tai vả lại ngứa gan. Đang tay nỡ dập hoa tàn tả tơi” (Bích câu kỳ ngộ - Đoàn Thị Điểm dịch nôm). Điều này để thấy rằng, cho dù là tiên, nhưng khi đã là “cô dâu Việt” thì ở thời nào số phận cũng hẩm hiu lắm. Cuối cùng Giáng Kiều đành bỏ trốn.
Chuyện cô dâu chạy trốn cũng thật lắm lý do. Theo báo Pháp Luật ra ngày 08/08/2010 thì “... hầu hết bạo lực gia đình gây ra bởi người chồng nhưng cũng có trường hợp chính người chồng Hàn là nạn nhân trực tiếp của cách hành xử thiếu suy nghĩ của những người vợ Việt”. Đại loại là cô này trốn đi với một chàng “xuất khẩu lao động đồng hương. Anh chồng đi tìm vợ nhiều ngày nhưng vẫn bặt vô âm tín. Bỏ một khoản tiền lớn cưới vợ rồi ngay sau đó bị vợ bỏ nên cũng sốc lắm”. Có thể nói, “cô dâu chạy trốn” là đề tài rắc rối ly kỳ, có phải thế chăng mà điện ảnh Hollywood đã dựng thành phim khét tiếng Runaway Bride với hai siêu minh tinh Julia Roberts và Richard Gere. Phim này không cấm thiếu nữ dưới 16 tuổi.
Tóm lại, trong bối cảnh thế giới đang phẳng với xu hướng tích cực “hòa nhập chứ không hòa tan” thì việc lấy người nước ngoài là sự tiến hóa phát triển. Người ta sẽ đẻ
ra những đứa con có đuôi nếu hôn nhân chỉ diễn ra trong vòng luẩn quẩn, tiểu thuyết gia G. Marquez đã nhân văn cảnh báo như vậy.
Và với những Thomas Trần hay Wang Lee Bùi, tương lai nhân loại sẽ nhẵn nhụi tròn trĩnh hoàn hảo, thảm cảnh trăm năm cô đơn sẽ chỉ còn trong tiểu thuyết.