Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 4508 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1399 Đời người như kịch

❊ ❊ ❊

Trước sau tổng cộng mười một ngày, Evan Bell sau khi mất tích mười một ngày, cuối cùng đã bình an vô sự xuất hiện. Nghe nói, nhân viên cứu hộ là tìm được những dải vải nhỏ trên suốt dọc đường đi, bất quá có rất nhiều vì nguyên nhân trời mưa mà biến mất, cho nên chỉ có thể phỏng đoán sơ bộ một khu vực, cuối cùng lúc này mới phái gấp máy bay trực thực và đội cứu hộ đi trong đêm, hy vọng tìm được sáu người ngay trong thời gian đầu tiên. Bằng không, trong Công viên Quốc gia Denali rộng hơn sáu triệu mẫu Anh, muốn tìm được sáu người, tuyệt đối không phải là một chuyện đơn giản như vậy.

Các phương tiện truyền thông đưa ra bài viết ngay trong thời gian đầu tiên, làn sóng bài viết đầu tiên là báo bình an, làn sóng bài viết thứ hai đã là sáu tiếng sau, giải thích tỉ mỉ toàn bộ quá trình. Có thể nói, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Mười ngày nay, Elena Jasmine và Elaine Brooks căn bản không thể ngủ được, thậm chí ngay cả ăn cơm cũng thấy nhạt nhếch không mùi vị, suốt ngày không ngừng làm mới trang web của Eleven Blog, sau đó làm mới tài khoản Facebook của Evan Bell, lại chạy đến các trang web lớn để lúc nào cũng chú ý đến tin tức mới nhất, chỉ mong sao có thể biết được kết quả ngay trong thời gian đầu tiên. Mặc dù ngày nào cũng phải cố gắng xốc lại tinh thần để đi học, nhưng bất kể là Elena Jasmine hay Elaine Brooks, đều không biết bản thân đang làm gì.

Nghe có chút khó tin, nhưng đây lại là sự thật. Đối với Elena Jasmine và Elaine Brooks mà nói, Evan Bell không chỉ là một ca sĩ có giọng hát xuất sắc, hay lại là một diễn viên có diễn xuất tuyệt vời, mà còn là một biểu tượng tinh thần. Evan Bell tượng trưng cho sự khao khát tự do, sự kiên trì với cá tính, sự theo đuổi ước mơ của thế hệ trẻ bọn họ, Evan Bell chính là đối tượng mà bọn họ ngưỡng mộ. Ở trong lòng bọn họ, Evan Bell chính là sự tồn tại không thể thay thế. Hơn nữa bọn họ biết rất rõ ràng, không chỉ có hai "cô gái nhỏ" bọn họ nghĩ như vậy, mà ở mọi ngóc ngách trên thế giới đều có vô số người hâm mộ ôm giữ ý nghĩ hoàn toàn giống với bọn họ.

Bài đăng cầu nguyện do Elena Jasmine thiết lập trong hội nhóm Evan Bell trên Facebook, đã có hơn hai mươi triệu lượt nhấp chuột và hơn một triệu lượt trả lời. Tất cả người hâm mộ, từng người một, đều đang tha thiết chú ý đến từng cử động của Evan Bell sau khi mất tích tại Công viên Quốc gia Denali.

Sáng sớm hôm nay, Elena Jasmine lại là một đêm không ngủ. Cô hết đêm này đến đêm khác nhìn "Mysterious Skin", tưởng tượng Evan Bell đang kiêng nể gì trên con đường thanh xuân của chính mình mà bung nở sắc màu tuổi trẻ của bản thân, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng nghỉ. Một mặt cô ngưỡng mộ sự tự do phóng khoáng của Evan Bell, câu nói "Sinh như hoa hạ chi kiên lạn" kia luôn có thể dễ dàng đánh tan tuyến phòng thủ của cô, khiến cô buông súng đầu hàng; nhưng mặt khác, cô lại luôn lo lắng cho sự an toàn của Evan Bell từng phút từng giây, chuyến đi phượt bằng ô tô, du lịch ba lô, leo núi, leo đá... bây giờ lại là sinh tồn nơi hoang dã, lần nào cũng khiến người ta giật mình thót tim như vậy. Cô giống như một kẻ điên vậy, chốc thì cười chốc thì khóc, chốc thì lạc quan chốc thì bi quan, chốc thì bình tĩnh chốc thì lo lắng... Trong sự lặp đi lặp lại đó, trời đã sáng.

Elena Jasmine theo thói quen nhấp mở trang web của "Entertainment Weekly", vừa mới mở ra, liền nhìn thấy ở chính giữa trang chủ có dòng chữ đỏ viết, "Evan Bell trở về an toàn". Nhìn thấy dòng chữ này, Elena Jasmine chỉ cảm thấy bản thân trong khoảnh khắc đã bị sao băng trực diện đánh trúng. Tay cô đang run rẩy, cô muốn nắm lấy con chuột máy tính, nhưng lại phát hiện tay phải run rẩy quá mức lợi hại, căn bản là không nắm nổi con chuột.

Elena Jasmine cắn chặt môi dưới của mình, dùng hết toàn lực để bản thân bình tĩnh lại, mãi mới nhấp mở được mẩu tin tức ở chính giữa đó. Sự làm mới của trang web trong mắt cô nhanh không hơn con ốc sên là bao. Cô chỉ hy vọng có thể nhanh một chút, lại nhanh một chút nữa.

Cuối cùng, tin tức đã được mở ra, thế nhưng bên trong lại trắng xóa một mảnh, hoàn toàn không có gì cả, chỉ có duy nhất một cái tiêu đề. Elena Jasmine không kịp chờ đợi mà nhìn xuống dưới, phóng viên soạn thảo tin tức hiển nhiên là William Wood. Lúc này, tất cả sự lo lắng của Elena Jasmine đều thu hết vào trong bụng.

Elena Jasmine vội vàng đăng nhập vào Eleven Blog, thông báo ở bên trên quả nhiên đã được cập nhật, là do số 10 phố Prince cập nhật. Chỉ viết đơn giản rằng, Evan Bell đã thuận lợi bình an trở lại Anchorage, tin tức tiến xa hơn lát nữa sẽ được cập nhật. Tin tức đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn này, Elena Jasmine lại xem đi xem lại, xem đi xem lại, cho dù tầm mắt đã bị nước mắt làm cho mờ mịt, cũng vẫn không nợ nần gì việc chớp mắt, sợ rằng bản thân chỉ chớp mắt một cái là thông báo này sẽ biến mất.

Cho đến khi hai mắt cay xè, nước mắt hoàn toàn che lấp tầm mắt, lúc này Elena Jasmine mới nhắm mắt lại, chớp chớp, sau đó liền lao ra khỏi phòng, chạy về hướng nhà của Elaine Brooks, cô phải báo tin vui này cho người bạn thân ngay trong thời gian đầu tiên.

Anne Hathaway ngay trong thời gian đầu tiên đã biết được tin tức từ Teddy Bell, khi cô nghe thấy tin tức được Teddy Bell xác nhận từ trong điện thoại, cả người liền ngây ngẩn tại chỗ, qua khoảng chừng hai giây sau, cô mới phản ứng lại, "Cái tên Evan Bell chết tiệt đáng ghét quái quỷ này, Teddy, cậu nói cho anh ta biết, đừng để tôi nhìn thấy anh ta nữa, bằng không tôi chắc chắn sẽ lột da anh ta, sau đó lột sạch quần áo rồi dắt theo một sợi dây đi dạo khắp phố lớn! Cậu cảnh cáo anh ta tốt nhất là đừng để tôi bắt được."

Anne Hathaway mắng chửi một trậnlách tách (lốp bốp) vô cùng sảng khoái, hoàn toàn không có chút bộ dáng thục nữ nào của "Jane Austen", hoàn toàn chính là bộ dáng của một bà chửi mắng ngoài chợ, điều này khiến cho người trong đoàn làm phim nhìn đến mức trợn mắt há hốc mồm. Hồi nhỏ Anne Hathaway chính là đi cùng lũ con trai này lớn lên, so với việc mắng người, cô hoàn toàn không kém chút nào, trận mắng này kéo dài tròn năm phút, hoàn toàn không lặp lại chút nào.

Mãi mới mắng xong, khiến cho Anne Hathaway thở hồng hộc. Lúc này âm thanh mang theo ý cười của Teddy Bell mới truyền đến từ đầu dây bên kia, "Tôi sẽ đem đoạn lời này thuật lại không sót một chữ cho Evan, hay là nói, em muốn tự mình nói chuyện với cậu ấy?"

Nghe thấy câu này, Anne Hathaway lại ngẩn người ra một chút, nước mắt trực tiếp trượt dài từ khóe mắt xuống, nhưng cô lập tức lau sạch vết nước mắt đi, dùng khí lực tràn trề quát to với Teddy Bell, "Lát nữa tôi sẽ tự mình gọi điện thoại cho anh ta, mắng cho đến khi anh ta không dám đáp lại thì thôi."

Teddy Bell khẽ cười phát ra tiếng, rõ ràng là bị Anne Hathaway chọc cười, "Cậu ta chắc chắn sẽ không dám đáp lại đâu."

Sau khi cúp điện thoại, Anne Hathaway nhìn điện thoại ngẩn ngơ, nhưng cuối cùng vẫn cất điện thoại đi, không gọi điện thoại cho Evan Bell, anh vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh, bây giờ chắc là đã mệt lả rồi. Đợi sau khi anh nghỉ ngơi lại sức, đúng vậy, đợi sau khi anh nghỉ ngơi thật khỏe rồi, lại đến giáo huấn anh! Sau khi Anne Hathaway suy nghĩ rõ ràng, lại đứng tại chỗ một lúc lâu, đôi vai đang căng cứng lúc này mới buông lỏng xuống, cả người đứng tại chỗ há to miệng thở dốc.

Blake Lively chậm hơn một bước, là biết được tin tức từ người bạn thân Amanda Seyfried, rất nhanh cô cũng nhận được tin tức được xác nhận từ trang web. Khi từ Eleven Blog và "Entertainment Weekly" đồng thời nhận được sự khẳng định, lúc này Blake Lively mới dài dằng dặc thở phào nhẹ nhõm, cả người ngã oặt xuống ghế, ngẩn người nhìn màn hình máy tính.

Qua một lúc lâu sau, Blake Lively mới hoàn toàn tỉnh táo lại, nhưng tỉnh táo cũng chỉ là một lúc, sau đó cảm giác mệt mỏi do mấy ngày nay thức trắng đêm liền ập tới, cô phủp mặt xuống mặt bàn, cứ như vậy mơ màng chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, màu bóng tối xung quanh từng chút một được thắp sáng bởi luồng ánh sáng thiên sứ đủ để làm chói mù mắt kia, sau đó biến ảo ra ánh sáng bảy màu, biến thành một thế giới hoàn toàn mới.

Người quản lý bước vào xe hóa trang nhìn thấy Blake Lively đang ngủ gục trên bàn, trái tim đang căng thẳng lúc này mới thả lỏng trở lại. Mấy ngày nay, Blake Lively không ăn không ngủ đã đành, cả người cô lại còn gầy đi trọn hai vòng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất xỉu vậy, bây giờ chịu ngủ thiếp đi, tóm lại vẫn là chuyện tốt. Người quản lý cầm một chiếc chăn đắp lên người Blake Lively xong, liền nhẹ tay nhẹ chân rời đi.

Lúc Natalie Portman hay tin, đã là buổi trưa, đợt tin tức thứ hai do William Wood dẫn dắt đã được cập nhật, bên trong giải thích tỉ mỉ những ngoài ý muốn gặp phải trong quá trình quay phim, cùng với hành động tự cứu của Evan Bell và những người khác, cuối cùng thành công khiến cho đội cứu hộ tìm thấy bọn họ.

Sau khi xem xong những tin tức này, Natalie Portman ngồi trước máy tính, cắn cắn môi dưới có hay không, cuối cùng đặt máy tính sang một bên, lại mở ngăn kéo tìm được giấy viết thư, trong ngăn kéo đã có hơn chục bức thư rồi, cô lấy giấy viết thư và bút máy ra, lại bắt đầu viết lại một bức thư.

“Gửi Evan, anh quả nhiên là một người đàn ông luôn có thể mang đến bất ngờ, không biết tại sao, nhìn thấy tin tức anh được cứu, trong lòng tôi có sự may mắn có sự thả lỏng có sự vui vẻ có sự hân hoan, nhưng nhiều hơn cả, lại là sự ngưỡng mộ. Tôi ngưỡng mộ cuộc đời như vậy của anh, tôi đang tưởng tượng, nếu như tôi là một trong những đồng đội cùng rơi vào tình thế khó khăn với anh ở Denali, thì đó lại sẽ là một trải nghiệm như thế nào đây? Mười một ngày cách biệt với thế giới bên ngoài, cuộc sống như thế này khiến người ta ngưỡng mộ đến mức không nói nên lời. Đương nhiên, ở trong cuộc là một chuyện, đứng ngoài cuộc lại là một chuyện khác, tôi có thể tưởng tượng mẹ anh sẽ vì hành động của anh mà rơi vào sự lo lắng đáng sợ nhường nào, nhưng với tư cách là bạn bè, tôi lại càng muốn đứng bên cạnh anh. Đây rốt cuộc là một loại suy nghĩ gì chứ? Tính là tri kỷ, hay là tình yêu?”

Trong khoảng thời gian Evan Bell mất tích, truyền thông lo lắng cho anh, người thân bạn bè lo lắng cho anh, người hâm mộ lo lắng cho anh, kỳ thực, rất nhiều công ty điện ảnh lớn cũng đang lo lắng cho anh, tỷ như đài truyền hình AMC thì lo lắng sự cố ý này đến không đúng lúc, tỷ như liên minh đối lập lại nghĩ không biết đây có phải là cơ hội của bọn họ hay không, con người đều là động vật vì lợi ích, đại khái chính là ý này.

Bất quá hiện tại, Evan Bell đã bình an vô sự trở lại Anchorage, mọi thứ lại một lần nữa ván đã đóng thuyền.

Điều đáng nói là, trải nghiệm sinh tồn nơi hoang dã chân thực lần này của Evan Bell, cũng được vô số truyền thông đưa tin, bản năng sinh tồn và ý chí của Evan Bell trong môi trường hoang dã, cùng với việc tận dụng các điều kiện hạn chế bên cạnh để hoàn thành việc tự cứu, huống chi năm người đồng đội ít nhiều gì đều bị thương, kết quả là sáu người đều thuận lợi được cứu, cũng có thể coi là một hành động tráng cử. Hào quang anh hùng, hào quang thần bí trên người Evan Bell, trải qua sự kiện ngoài ý muốn lần này, chỉ sợ là sẽ càng thêm chói lọi.

Chỉ là, đối với Evan Bell mà nói, trải nghiệm sinh tồn nơi hoang dã chân thực, lại trở thành một lần trải nghiệm đặc biệt kể từ khi anh sống qua hai đời, càng khiến anh trải nghiệm chân thực hương vị giai đoạn cuối cùng trong cuộc đời của Christopher McCandless. Đời người như kịch, bạn vĩnh viễn không bao giờ biết được giây tiếp theo sẽ có ngoài ý muốn gì giáng lâm, đây có lẽ chính là một trong những sức hút lớn nhất của cuộc đời. Đương nhiên, những thứ mà Evan Bell trải nghiệm chân thực, còn có những lời mắng chửi dữ dội như gió cuồng mưa bão đến từ người thân.

Lát nữa vẫn còn một chương, tiếp tục cầu phiếu tháng, cầu đặt mua, cầu phiếu tác phẩm thường niên!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1329
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.